Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Ngày Valentine

Phần 5

Phần 5

Sau khi hoàn tất việc ghi chép báo cáo tình hình học tập hằng ngày của các học sinh, Sakuta rời khỏi trung tâm luyện thi khi đã hơn tám giờ tối.

Tháng Hai cũng đã trôi qua được một nửa. Chỉ còn nửa tháng nữa thôi là sẽ bước sang tháng Ba. Mùa xuân đã ở ngay trước mắt rồi.

Thế nhưng, khi mặt trời dần lặn đi, những cơn gió lạnh buốt thổi từng hồi trên những con phố đêm.

“Lạnh thế.”

Cậu rùng mình co người lại, bất giác cất thành tiếng.

Vì vậy, chỉ muốn về nhà sớm hơn dù chỉ một giây, Sakuta rảo bước nhanh hơn thường lệ, và đã về đến trước cửa chung cư.

Cậu thọc sâu đôi tay đang tê cóng vào trong túi, mò mẫm tìm chìa khóa phòng.

Bất chợt, ánh đèn pha từ một chiếc xe vừa đỗ lại phía sau chiếu rọi vào người cậu.

Cảm thấy tò mò, cậu ngoảnh lại nhìn. Một chiếc minivan màu trắng trông rất quen mắt đang đậu trước tòa chung cư đối diện nơi Mai sống.

Đó là dòng xe mà quản lý của Mai, chị Hanawa Ryoko, thường lái. Ngay khi cậu bắt gặp bóng dáng chị ấy ở ghế lái, cánh cửa trượt ở ghế sau mở ra, và Mai bước xuống xe, khoác trên mình chiếc áo choàng lông vũ.

“Sakuta, vừa đúng lúc này.”

“Mừng chị về, Mai-san. Chị làm việc vất vả rồi.”

“Mừng em về nhé, Sakuta.”

Vừa nói, Mai vừa bước lại ngay cạnh Sakuta. Trên tay cô, ngoài chiếc túi xách như mọi khi, còn có thêm một chiếc túi giấy với phần đáy khá rộng.

“Cái này, lát nữa để mình vui với nhau nhé.”

Mai tinh ý đón đầu ánh nhìn tò mò của Sakuta. Trông cô ấy có vẻ đang rất thích thú và tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

“Cảm ơn chị nhiều nhé, Ryouko-san.”

“Sáng mai chị lại đến đón nhé.”

“Vâng, nhờ chị ạ.”

Ryouko gật đầu nhẹ, rồi cho xe lăn bánh. Chiếc xe rẽ qua góc đường rồi nhanh chóng khuất dạng.

“Lạnh quá, mình vào trong nhanh đi.”

Mai bước vào chung cư nơi Sakuta sống trước cả cậu.

Sakuta thì mở cửa an ninh tự động, còn Mai thì ấn nút gọi thang máy.

“Sakuta, bữa tối nay thì sao đây?”

“Em tính ăn nốt món cà ri nấu hôm qua.”

Hai người cùng bước vào chiếc thang máy vừa tới.

“Nodoka cũng bảo là lát nữa sẽ ghé đấy.”

“Cậu ấy có biết mình là idol không vậy trời?”

Gần đây, cô ấy cứ đến nhà Sakuta như cơm bữa. Cơ bản là những lúc đó đi cùng với Mai, và thường là những lúc có cả Kaede ở nhà.

Thậm chí, có những lúc Sakuta vắng nhà mà cô ấy vẫn ở đó.

“Sakuta thì là người nhà luôn rồi còn gì.”

Là người yêu của chị gái… nghĩ theo hướng đó thì cũng không hoàn toàn sai, nhưng cũng thấy hơi lo lo.

Trong lúc đang nói chuyện phiếm như vậy, thang máy đã lên đến tầng năm.

Tiếng chuông báo vang lên một tiếng và cánh cửa mở ra.

Sakuta bước ra khỏi thang máy trước, rồi mở cửa nhà mình.

Cậu vừa cởi giày, vừa cất tiếng vọng vào trong nhà.

“Nasuno, tao về rồi đây.”

Ngay sau đó, Nasuno ló mặt ra từ phía phòng khách.

“Xin phép được làm phiền nhà mình.”

Theo sau Sakuta, Mai cũng cởi giày ra. Nasuno kêu một tiếng "Nao" như để chào đón.

Thế nhưng ngay sau đó, tiếng chuông điện thoại reo vang trong phòng khách.

“Rồi rồi, ra nghe liền đây.”

Cậu vừa hạ chiếc balo xuống vừa nhanh chân bước về phía phòng khách, rồi trong lúc cởi chiếc áo khoác, tay cậu nhấc ống nghe lên.

“Vâng, nhà Azusagawa xin nghe.”

“Êi, Azusagawa. Tớ nè, Fukuyama đây.”

Thực ra thì khỏi nói cũng biết, nhìn số hiển thị trên màn hình là cậu thừa biết là ai rồi.

“Xin hỏi Fukuyama-san nào thế ạ?”

“Fukuyama Takumi học cùng trường đại học với cậu đây. Biết thừa mà còn hỏi.”

“Có chuyện gì hả? Tớ đang bận chuẩn bị hú hí với Mai-san đây.”

Trong khi đó, nhân vật Mai được nhắc đến kia vừa rửa tay xong trong phòng vệ sinh, và đã bắt đầu hâm nóng nồi cà ri trong bếp.

“Tớ cũng đang hẹn hò với Nene đây nè.”

Takumi khoe khoang với cái giọng say mê pha chút si tình[note89189].

“Tớ cũng tặng chocolate nữa đó.”

“Thế thì ngon luôn cho cậu rồi.”

“Tôi còn được cô ấy đút cho ăn theo kiểu "Aaaa~" cơ.”

“Iwamizawa-san cũng chịu làm mấy chuyện đấy à, không ngờ đấy.”

“Mặc dù trông có vẻ miễn cưỡng lắm.”

“Vậy mới có chất riêng chứ sao.”

“Chuẩn luôn… Ai da, đau!”

Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng động gì đó.

“Đừng có nói mấy chuyện thừa thãi.”

Cậu nghe thấy giọng của Nene qua ống nghe.

“A-anh biết rồi!”

Chỉ cần nghe qua màn đối đáp ngắn ngủi đó thôi, cậu cũng có thể dễ dàng hình dung ra cảnh tượng ở bên kia đầu dây.

“Thấy cậu sớm bị ‘đè đầu cưỡi cổ’ như vậy, tớ cũng mừng cho cậu lắm.”

“Về khoản đó, thì tớ với Azusagawa cũng ‘cùng hội cùng thuyền’ còn gì?”

Vừa lắng nghe lời bắt bẻ của Takumi, ánh mắt cậu vừa dõi theo Mai đang bước ra từ trong bếp. Đôi mắt của Mai đang dán chặt vào mặt bàn ăn. Nằm trên đó là một chiếc hộp chuyển phát nhỏ. Khi Sakuta thầm nghĩ “Thôi chết rồi” thì đã quá muộn màng.

Chắc chắn chị ấy đã nhìn rõ mồn một tên người gửi rồi.

Từ vị trí của Sakuta cũng có thể nhìn thấy được.

Bên dưới dòng địa chỉ Okinawa, cái tên "Makinohara Shouko" được viết rành rành ở đó...

“Fukuyama, có chuyện gấp nên tớ cúp máy nhé.”

“Hả? À, ừ.”

Còn chưa kịp trả lời xong, Sakuta đã bỏ ống nghe xuống.

“Mai-san, cảm ơn chị vì đã hâm nóng cà ri giúp em nhé.”

“Cái hộp này, em không mở ra xem hả?”

Ngước mắt lên khỏi chiếc hộp chuyển phát, Mai hỏi với một gương mặt khả ái. À không, rõ ràng là Mai ngầm ra lệnh cho cậu mở ngay tại đây ngay lúc này.

“Vậy để em mở xem sao.”

Cậu đưa lưỡi dao rọc giấy vào khe hở của chiếc hộp đã được niêm phong để mở nó ra.

Thứ đập vào mắt cậu đầu tiên là tấm thiệp nhắn gửi với dòng chữ “Happy Valentine!” được viết nắn nót trông rất dễ thương.

Khi cậu cầm tấm thiệp lên, một viên chocolate hình trái tim lộ ra từ bên dưới.

“Đằng sau tấm thiệp cũng có ghi chữ đấy.”

“Được.” Mai nhắc nhở, cậu lật mặt sau lại.

“—Không cần phải đáp lễ đâu ạ!”

Có dòng chữ viết như thế.

“Không nghĩ ra nghĩa nào khác ngoài “Đáp lễ cho em” luôn mà.”

“Nhớ đáp lễ cho đàng hoàng nhé.”

“Nếu được Mai-san cho phép ạ.”

“Chị không có tha thứ đâu.”

“Ểeeeeeee~”

“Shouko-chan chắc vui lắm đó.”

Có nghĩa là, con đường duy nhất cho Sakuta là đáp lễ cho Shouko và bị Mai giận. Lựa chọn tốt nhất thì chẳng có, mà lựa chọn tốt hơn cũng không luôn. Chỉ có lựa chọn ngọt ngào cay đắng mà thôi.[note89190]

Editor: Chúc mừng Sakuta đã rơi vào thế không thể “chống cự”:))))

“Vậy thì, còn cái nào khác không?”

“Khác là sao ạ?”

“Cậu đã nhận được bao nhiêu chocolate rồi hả?”

Mai gằn giọng, phát âm rành rọt từng từ một.

“Chắc là… một chút thôi nhỉ?”

Cậu giả vờ quan tâm đến nồi cà ri để lảng tránh ánh mắt của cô.

“Lôi ra đây.”

Đáng tiếc thay, Mai chẳng hề có ý định bỏ qua cho cậu.

“Dạ, đây là tất cả những gì em được nhận ạ.”

Trên mặt bàn ăn, cậu lần lượt bày ra: chocolate hình chiếc ô, chocolate đựng trong túi dây rút, chocolate trong hộp hình chữ nhật, chocolate trong hộp hình vuông, và thêm cả chocolate gấu trúc được Kaede đưa sáng nay, cùng với chocolatetừ Kotomi nữa.

“Sao tận 6 cái vậy.”

Mai thốt lên với giọng ngán ngẩm.

“Cả hôm nay Sakuta đi khắp nơi chỉ để gom chocolate hay gì?”

“Cái này là, Kaede nhận giùm từ Kano-san rồi đưa cho em thôi…”

Cậu tách riêng chocolate gấu trúc và chocolate của Kotomi xếp gọn vào một góc bàn.

“Buổi sáng em đến trường dạy lái xe, tình cờ gặp Mitou ở đó…”

Cậu cũng nhanh tay di chuyển chocolate hình chiếc ô, món quà được tặng theo kiểu cho vui là chính, sang cùng một góc bàn.

“Sau đó, em đến chỗ làm thêm ở nhà hàng gia đình thì Akagi cùng cô Tomobe ghé quán, rồi để lại cho em phần chocolate thừa…”

Cậu đặt chiếc túi dây rút đựng chocolate xuống bên cạnh chiếc ô chocolate.

“Đến chiều tối, Koga và Himeji-san cũng đến chỗ làm thêm, và rồi nó thành ra như thế này đây ạ.”

Hai hộp chocolate còn lại cũng được cậu lần lượt xếp gọn vào một bên bàn.

“Haizz…”

Phản ứng đầu tiên từ Mai là một tiếng thở dài thườn thượt.

“Vậy chắc cậu không cần chocolate của chị nữa đâu nhỉ?”

“Tất nhiên là em muốn chứ ạ…”

Mai lấy từ trong chiếc túi xách lớn để trên ghế sofa ra một chiếc hộp đựng bánh nguyên cái (whole cake), rồi đặt nó lên bàn ăn.

Khi mở nắp hộp ra, thứ hiện ra bên trong là một chiếc bánh kem màu chocolate.

“Hôm nay, chị có buổi ghi hình chương trình tạp kỹ tại studio bếp. Chị làm bánh kẹo cùng với một chuyên gia làm bánh (pâtissier) nổi tiếng ấy. Trong giờ giải lao, chị đã nhờ người ta dạy cách làm món bánh Gâteau Chocolat này đó.”

“Hả? Vậy là, Mai-san tự tay làm cái này sao?”

Nhìn bề ngoài thì nó hoàn toàn giống hệt mấy cái bánh được bày bán trong tiệm. Quả là được Pro (dân chuyên nghiệp) chỉ dạy có khác.

“Vậy ăn cà ri xong mình cùng ăn với nhau nhé.”

“Cơ mà em muốn được chị đút ăn cho kiểu ‘Aaaa~’ ngay bây giờ luôn cơ.”

“Để sau khi ăn cà ri nhé.”

“Vậy giờ mình ăn cà ri ngay và luôn đi.”

Từ phía nhà bếp, tiếng cà ri sôi sùng sục, cùng mùi hương gia vị thơm phức đã bắt đầu lan tỏa khắp phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
デレデレ (đọc là deredere) nghĩa là "say mê, si tình, ngọt ngào, đáng yêu", dùng để chỉ trạng thái cực kỳ yêu thương, âu yếm và vui vẻ, thường thấy ở các nhân vật anime/manga, đặc biệt là khi họ bộc lộ tình cảm với người mình thích một cách nồng nhiệt, không che giấu. Lúc đầu dịch từ đấy là “nhão nhoẹt” nhưng đọc lại thấy kì kì nên đổi là “si tình” á, comment cho tụi mình biết nếu cần sửa thêm ở đâu đó nhé ^^
デレデレ (đọc là deredere) nghĩa là "say mê, si tình, ngọt ngào, đáng yêu", dùng để chỉ trạng thái cực kỳ yêu thương, âu yếm và vui vẻ, thường thấy ở các nhân vật anime/manga, đặc biệt là khi họ bộc lộ tình cảm với người mình thích một cách nồng nhiệt, không che giấu. Lúc đầu dịch từ đấy là “nhão nhoẹt” nhưng đọc lại thấy kì kì nên đổi là “si tình” á, comment cho tụi mình biết nếu cần sửa thêm ở đâu đó nhé ^^
[Lên trên]
Tính ra chỗ này dịch vẫn chưa thực sự ổn lắm vì nó hơi khó hiểu một tí tẹo, nhưng tính tới lúc này thì đây là bản dịch ổn nhất rùi á. Raw cho những ai muốn check đây:
つまり、咲太には翔子にお返しをした上で、麻衣に怒られる道しかないということだ。ベストな選択もなければ、ベターな選択もない。ビターでスウィートな選択肢があるだけ。
Tính ra chỗ này dịch vẫn chưa thực sự ổn lắm vì nó hơi khó hiểu một tí tẹo, nhưng tính tới lúc này thì đây là bản dịch ổn nhất rùi á. Raw cho những ai muốn check đây:
つまり、咲太には翔子にお返しをした上で、麻衣に怒られる道しかないということだ。ベストな選択もなければ、ベターな選択もない。ビターでスウィートな選択肢があるだけ。