Hội Chứng Tuổi Thanh Xuân: Ngày Valentine

Phần 4

Phần 4

Sau khi việc làm thêm của cậu kết thúc lúc sáu giờ chiều, Sakuta tiếp tục đi đến nơi tiếp theo là trung tâm luyện thi, nơi cậu làm gia sư. Từ 6 giờ tối trở đi cậu có một tiết dạy học.

Môn học hôm nay là môn toán. Cậu có hai học sinh. Cả hai đều theo học trường cao trung Minegahara, trường mà Sakuta cũng xuất thân từ đó, và cả hai đều là học sinh năm nhất.

Đang lúc Sakuta đang giải thích rõ hơn về lời giải của câu hỏi toán hình kia, thì đột nhiên…

“Sensei ơi! Em có câu hỏi!”

Một trong hai học sinh là Yamada Kento giơ tay lên. Lưng của cậu dựng thẳng tắp.

“Được rồi Yamada-kun. Có chỗ nào em không hiểu hả?”

“Hôm nay Sakuta-sensei nhận được bao nhiêu chocolate vậy ạ?”

Phun ra được kiểu câu hỏi như vậy, thật đúng là Yamada mà.

“Vì nó không liên quan đến toán học, nên thầy không thể trả lời được.”

“Vì em tò mò quá, nên em không có tập trung học được ạ.”

Chẳng còn cách nào khác, cậu bắt đầu tính nhẩm trong đầu. Sáng nay, của Kaede một cái. Phần của Kotomi cũng tính là cái thứ hai. Còn cái nhận ở trường dạy lái xe của Miori nữa. Thêm nữa, ở nhà hàng gia đình, còn có của Sara, Tomoe cơ…

“Hôm nay tầm được 6 cái nhỉ.”

“Hả? Sakuta-sensei có bạn gái rồi mà, sao thầy vẫn hút gái vậy?”

“Chính vì thầy có bạn gái nên thầy mới nổi tiếng đó.”

Người ngồi kế bên Kento, đang thì thầm ngán ngẩm, chính là Yoshiwa Juri. Juri lấy viên kẹo chocolate có tác dụng bổ sung đường lên sẵn, và tự mình bỏ vào miệng. Một hộp mười hai viên chocolate giờ chỉ còn một nửa.

“Sao có mỗi Sakuta-sensei được khoe mẽ vậy? Em hết hứng học rồi.”

Như một động vật thân mềm, Kento gục lên bàn một cách uể oải.

“Yamada-kun mất động lực như thế vốn đã là chuyện thường tình rồi mà nhỉ.”

“Sao thầy lại nói như vậy với một học sinh!?”

Với khuôn mặt giật mình, Yamada nhổm người dậy.

“Thực ra phương châm của thầy là không nói dối với học sinh của mình.”

Vừa trả lời, cậu vừa nhìn lướt qua Kento bên cạnh. Sau đó, cậu chạm mắt với Juri, người không lên tiếng. Trước mắt của Juri có một vài viên chocolate.

“Nếu muốn chocolate đến vậy, sao không xin Yoshiwa-san một viên đi kìa?”

Sakuta vừa đưa ra phương án tốt nhất, thì cả hai cùng ngồi thẳng lưng dậy. Vốn dĩ là, Juri đang đơn phương thích Kento, và tình cờ vì giấc mơ kỳ lạ ấy, Sakuta biết là Kento cũng ý thức được tình cảm của Juri.

“Tớ cho cậu cũng được…”

Juri ra tay trước, đẩy hộp chocolate về phía của Kento.

“Hả? Tớ không cần đâu!”

Với vẻ bối rối dao động rõ ràng, Kento quay đi tỏ vẻ mạnh mẽ.

“Trông ngốc quá đi. Ý như vậy là sao hả?”

Juri thì quay đi tránh mặt Kento, cũng tỏ vẻ cứng cỏi.

“T-tớ có ý gì đâu!”

“Nếu vậy thì, ăn đi?”

“Tớ ăn đấy!”

Im lặng không nói tiếng nào, Kento nhai kẹo. Rồi cậu nuốt cái ực. Sau đó, như để xua tan đi bầu không khí căng thẳng kỳ lạ, cậu uống một ngụm trà từ chai PET.

Đợi đến khi chiếc nắp được đóng lại, Sakuta giục Kento “Vậy thì, Yamada-kun cảm ơn Yoshiwa-san đi.”

“À, ừ, cảm ơn.”

Và như một thói quen, ánh mắt của Kento lảng ra chỗ khác.

“Không có gì đâu.”

Juri cũng nhìn sang chỗ khác.

“Được rồi, quay lại học thôi nào.”

Với tình huống này, có giải thích về bài toán thì cũng chẳng tới tai được hai cô cậu học sinh đó, nhưng Sakuta vẫn làm tròn bổn phận của một gia sư, dạy nốt tiết học cho đến hết giờ.

Khi tiết học 80 phút kết thúc, Kento đứng dậy khỏi ghế nhanh hơn bình thường, cất tiếng chào “Tạm biệt Sakuta-sensei!” rồi chạy nhanh ra khỏi lớp học.

“Về nhà liền đi nhé, đừng có la cà!”

Mặc cho Sakuta gọi như thế, có lẽ là cu cậu không nghe được rồi.

“Sensei, cảm ơn thầy vì lúc nãy ạ.”

Juri, người đứng dậy muộn hơn, đầu cúi nhẹ, thì thầm với giọng tưởng chừng như sắp tan biến đi mất.

“Em về cẩn thận nhé.”

Sau đó, Juri gật đầu nhẹ nhàng, hai tay ôm chặt chiếc cặp rồi rời khỏi nơi đó.

“Thanh xuân đấy sao…”

Với dòng suy nghĩ đấy trong đầu, trong khi cậu đang một mình xoá tấm bảng trắng còn lại, thì có người đứng ở cửa lớp nói vọng vào.

“Azusagawa, cậu không thể dạy mà không nói chuyện riêng được hả?”

Đó là người bạn cũng làm gia sư bán thời gian cùng với Sakuta, Futaba Rio.

Sau khi cậu đã xoá hết những hình vẽ còn lại trên bảng trắng, cậu theo sau Rio và ra khỏi lớp học.

“Tớ có phải là người nói chuyện riêng đâu?”

“Tớ không quan tâm đến việc Azusagawa nhận được bao nhiêu chocolate đâu, nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?”

“Đối với Sakurajima-senpai, chuyện này sẽ không được thoải mái cho lắm đúng không?”

“Tớ cũng hy vọng điều kỳ diệu, như là mình hạnh phúc vì bạn trai mình nổi tiếng điều đó chẳng hạn…”[note89188]

“Azusagawa bị ấm đầu rồi.”

Câu nói của cô tàn nhẫn đến lạnh người.

“Vậy thì, cậu nghĩ tớ nên nói gì với Mai-san? Hôm nay bọn tớ gặp nhau đó.”

“Tớ nghĩ là cố gắng làm cho chị ấy vui vẻ là được.”

Với tâm trạng có phần u ám, cậu bước dọc hành lang đến sảnh chính của trung tâm luyện thi.

Đây là nơi mà học sinh tập hợp thành nhóm cười đùa vui vẻ với nhau hoặc đến hỏi gia sư sau giờ học.

Rio đứng trước máy bán hàng tự động, ấn nút chọn Cacao nóng, và cầm điện thoại. Lon cacao nóng rơi xuống, kèm theo tiếng “choang”. Ngay sau đó,

“A.”

Rio kêu lên một tiếng như thể vừa làm gì đó sai vậy.

Với vẻ mặt nhận ra mình đã lỡ mất rồi, cô lấy lon cacao nóng ra.

Vì một lý do nào đó, cô đưa lon cacao nóng đó cho Sakuta.

“Tặng cậu.”

“Thay cho chocolate hả?”

“Vừa nãy, tớ quên mất là tớ đang tiết chế lại.”

“Thì ra là vậy, tiết chế à.”

Tức có nghĩa là, cô ấy có vẻ là đang giảm cân.

Rio mua lại cho mình chai trà ấm. Cô ấn nút, rồi lại lấy điện thoại ra.

“Chào buổi tối, Azusagawa-sensei.”

Vừa đúng lúc chai trà rơi xuống nắp lấy và tạo nên tiếng ‘choang’, thì có tiếng của một cậu học sinh lực lưỡng vừa bước ra khỏi phòng học truyền đến tai Sakuta. Đó là Kasai Toranosuke.

“E-em cũng chào Futaba-sensei ạ!”

Chắc là vì không thấy đằng sau Sakuta, nên cậu mới chào Rio muộn hơn.

“Chào buổi tối Kasai-kun nữa nhé.”

Rio gật đầu chào lại.

“À phải rồi, có cái này anh muốn đưa Kasai-kun.”

Sakuta đưa lon cacao nóng mà Rio đưa lúc nãy cho Toranosuke. Toranosuke nhận mà không hề phản đối gì.

“Này là món quà của Futaba-sensei cho Kasai-kun nhé.”

Sakuta tự tiện nói như vậy, Rio lườm cậu mà không nói lời nào.

“Ể? À, vâng ạ.”

“Bởi vì hôm nay là Valentine mà.”

“A, dạ vâng. E-em cảm ơn ạ.”

Với thân hình to tướng của Toranosuke, cậu nâng niu lon cacao nóng bé xíu bằng cả hai tay.

“Em sẽ cố gắng ạ.”

Nói rồi, cậu quay trở lại sảnh chính như thể đang muốn chạy trốn vậy.

“Tớ lúc nào cũng nói Azusagawa rồi nhỉ?”

Cậu biết Rio định nói gì. Cô muốn nói là đừng có tự tiện làm vậy.

“Làm như vậy thì động lực của Kasai-kun sẽ tăng lên, rồi đỗ được trường mình mong muốn, tốt mà phải không?”

“Tất nhiên, tớ cũng muốn em ấy đậu mà.”

“Rồi còn được tỏ tình thêm lần nữa.”

“Ý tớ không phải thế. Vì tương lai của Kasai-kun thôi.”

“Quan trọng hơn là, cứ nhận mấy thứ như kiểu chocolate từ các bạn nữ như này, Mai-san sẽ mắng tớ mất. Cứu tớ một chút đi.”

“Sáu cái hay lên bảy cái, tớ nghĩ cũng có khác gì nhau đâu.”

Thứ đáp lại cậu là những câu từ lạnh lùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Dành cho những ai chưa hiểu câu thoại này, ý của Sakuta là mong Mai nghĩ theo kiểu ‘Mai vui vì Sakuta nổi tiếng’.
Dành cho những ai chưa hiểu câu thoại này, ý của Sakuta là mong Mai nghĩ theo kiểu ‘Mai vui vì Sakuta nổi tiếng’.