Một giây trôi qua.
Nắm đấm tôi lún sâu vào khuôn mặt Lục Huyền.
Hai giây.
Ý định từ cậu bé kéo dài và cố gắng né tránh đà lao vào, nhưng tôi chém vào chân, khiến cả người nó lăn đi trên mặt đất.
Ba giây.
Lợi dụng lực từ cú lăn, nó tung một kim châm độc về phía tôi. Tôi ném lại một vài ám khí để đánh bật chúng và đá vào mặt thằng bé.
…
Mười giây.
Tôi đánh bay toàn bộ vũ khí của Lục Huyền rồi tóm lấy cổ áo nó và nâng cả người lên.
“Chỉ với trình độ này mà con muốn xông vào hoàng cung?”
“…Con sẵn lòng chết.”
“Dù con liều chết thì cũng chẳng vượt qua được Ảnh Vệ. Con có thể đánh ngang cơ với tên yếu nhất trong số chúng. Nhưng chỉ cần hai tên hợp lực, con sẽ chết.”
“…”
“Quay về thôi. Con chưa đủ mạnh.”
Thằng nhóc cắn môi đến độ máu chảy ra.
“Bao lâu nữa… Con còn phải tập luyện trong bao lâu nữa?”
“…”
“Đám Ảnh Vệ sẽ ngồi yên đó và đợi chúng con chắc? Chúng không tập luyện và mạnh lên sao? Người nghĩ chúng bị ngu à?”
Lục Huyền thét lên, con mắt giật giật. Đôi mắt nó tràn ngập lửa giận.
“Chính bản thân chúng cũng sẽ mạnh hơn! Vậy khi nào chúng con mới báo được mối thù này! Người nói đúng, con là một người như vậy. Con thích Quế Hoa, ghét Vạn Hào. Nhưng! Nhưng… dù có phải đánh đổi bằng mạng sống của chính mình, con phải trả thù!”
Tôi nhìn nó mà lòng thương xót.
Bên ngoài Lục Huyền đang bùng phát cơn thịnh nộ, nhưng những ý định tỏa ra chỉ một màu xanh đậm.
Nó đang buồn.
Nỗi buồn sâu thẳm.
Nó đang khóc trong lòng.
“Người muốn chúng con phải làm sao đây!!”
Những tiếng xì xào xung quanh lọt vào tai tôi.
Tôi cau mày.
“Làm thế nào các con tới được đây?”
“Giám sát viên đã mở pháp trận. Ngài ấy bảo chúng con tới đây và yểm trợ Lục Huyền.”
“Lão già khốn kiếp.”
Tôi có chút bực bội nhìn xung quanh.
Vạn Hào, Quế Hoa, Trịnh Dạ, Nhữ Lộ, Hy A,…
Toàn bộ năm trăm học trò bao vây tôi.
“Các con định câu giờ cho Lục Huyền chạy đi sao?”
“Vâng. Không chỉ Lục Huyền, còn một vài người khác nữa.”
Nghiến chặt lấy hai hàm răng, tôi lạnh lùng nhìn những học trò tự mình nuôi dạy.
“Ta đã bảo rồi, như vậy là tự sát! Các con vẫn còn quá yếu.”
“Lục Huyền nói đúng. Không chỉ chúng con mới trở nên mạnh hơn. Ảnh Vệ chắc chắn sẽ còn hùng mạnh hơn nữa”
“Vậy mà các con vẫn muốn xông vào?”
“Chúng con không thể cứ ngồi yên như vậy được!”
“Được rồi.”
Sát ý tỏa ra từ tôi.
“Để ta nói rõ… Ta sẽ không gửi đi bất kỳ ai. Tất cả các con đều chịu chấn thương nghiêm trọng trong lúc tập luyện, và phải mất một khoảng thời gian để hồi phục hoàn toàn.”
“Dù có phải đánh các con tới trọng thương, ta cũng không thể…”
Tôi rút kiếm.
“…để các con chết.”
“Tất cả chúng con đều sẵn lòng hy sinh vì đại cuộc.”
vút
Thanh kiếm của tôi chém vào không khí.
Khoảnh khắc sau đó chỉ còn lại ánh nhìn ngơ ngác của toàn bộ học trò.
Việt Tu Cùng Võ Lục.
Sự khác biệt giữa những người đã học công pháp này và những người không biết tới nó to lớn như người lớn và trẻ con.
Liệu năm trăm học sinh mẫu giáo có thể đánh thắng giáo viên mầm non không?
Chỉ tính riêng kinh nghiệm thực chiến, cảm ngộ kiếm thuật, và độc dược cùng những thủ đoạn trong người, tôi có thể tự tin cầm hòa với một nhóm cao thủ tuyệt đỉnh.
Giờ đây, sau khi dùng đến Việt Tu Cùng Võ Lục.
“Mọi người chú ý, chiến đấu như thế đối phương là tu sĩ Luyện khí hậu kỳ!”
Tôi tung một đòn Sư tử hống vào không gian xung quanh, rồi bằng thân thủ nhanh nhẹn cắt đi ý thức của những học trò.
Cùng với thông thạo về võ công này tăng lên, tôi cũng khám phá thêm những ý định mới.
Con đường tới sự thành thạo Việt Tu Cùng Võ Lục càng ngày gần hơn.
Bây giờ, trừ khi đối phương là một cao thủ Tam Hoa đồng cấp, không ai có thể là đối thủ của tôi.
phụt! phụt! phụt!
Những mũi kim châm được tẩm độc, được truyền vào ý định mài giũa bởi Việt Tu Cùng Võ Lục, bắn ra mọi hướng.
Chỉ với một chiêu đã khiến hàng tá đứa trẻ bị tê liệt.
“Không được hoảng sợ! Mọi người hãy cảnh giác!”
Vạn Hào cố gắng kiểm soát tình hình, nhưng tôi dùng chuôi kiếm đánh ngất nó.
bụpbụpbụpbụp!
Sau khi bị mù tạm thời và suy yếu bởi bột độc tôi rải ra, đám trẻ bị đánh gục từng người một.
Tôi mất ba phút để áp chế năm trăm học trò.
Tôi xuất hiện lại trước mặt Lục Huyền, người đã quan sát toàn bộ trận chiến với biểu cảm kinh hãi.
“Con có nhìn thấy ta vừa làm gì không?”
“…Con không thấy được gì.”
“Tất cả là bởi trình độ hiện tại của con, của tất cả các con. Mắt các con thậm chí không thể bắt kịp ta. Với thực lực này, các con chẳng là gì trước mặt cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh, có hiểu chưa?”
“…”
“Đứng dậy và gọi thêm người tới đây. Ta và con phải mang chúng về.”
Cậu nhóc thoáng tỏ ra bực bội, rồi khẽ nhắm hai mắt lại và thở dài.
“…Con hiểu rồi.”
Một lúc sau, tôi cũng những gia nô từ lãnh địa Trần gia di chuyển các đồ đệ về sân tập.
Kỳ thực, đám trẻ không hề yếu.
Chỉ là Việt Tu Cùng Võ Lục, thứ thần công được sáng tạo bởi kỳ tài ngàn năm có một Kim Young-hoon nhằm đối đầu với tu tiên giả, quá cao siêu.
Với trình độ hiện tại của chúng, chỉ cần hai mươi người là thoải mái để xông vào hoàng cung và ám sát hoàng đế bình an vô sự.
‘Nhưng đám tu tiên giả ấy làm sao cho phép động tĩnh lớn như vậy được.’
Vì nỗi sợ ngu ngốc là cho Mạc Ly gia cái cớ khơi mào chiến tranh tổng lực.
Mà chúng chọn một giải pháp khác, là gửi đi một sát thủ mỗi ngày, thậm chí là hai hay ba, mặc kệ có bao nhiêu kẻ đã hy sinh.
‘Trần gia chết tiệt…’
Bọn chúng không hề trân trọng mạng sống của phàm nhân.
Trong mắt chúng, những sát thủ giống như công cụ trên trường chính trị với Mạc Ly gia.
Chỉ đơn thuần là những công cụ dùng rồi bỏ!
‘Đám Mạc Ly gia coi phàm nhân chúng ta là gia súc, còn Trần gia thì là công cụ…’
Tôi cười khổ nhìn những đồ đệ của tôi, những người bị cưỡng ép đột phá cảnh giới tuyệt đỉnh bằng cách hấp thụ những oan hồn.
“Ta biết rõ khả năng của các con hơn bất kỳ ai. Nhiều người trong các con hẳn đang có chút bất mãn. Nhưng với thực lực hiện tại thì các con hoàn toàn không có cửa thắng với đám Ảnh Vệ.”
Tôi đứng lên và tiếp tục.
“Và chắc hẳn các con cũng bất mãn vì câu hỏi: ‘Chẳng phải đám tay chân cho hoàng đế cũng mạnh lên theo từng ngày sao?’. Đúng, điều ấy là sự thật. Tuy nhiên…”
vút!
Tôi biến mất trước mặt những đồ đệ như một bóng ma, rồi nhanh chóng xuất hiện lại.
“Như các con vừa thấy, võ thuật của ta nằm ở một cảnh giới hoàn toàn khác với các cao thủ Tam Hoa bình thường. Nếu các con thông thạo võ công này, ta sẽ cho phép thực hiện nhiệm vụ.”
Tất nhiên, Việt Tu Cùng Võ Lục với yêu cầu tối thiểu là cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh không hề dễ để học.
Đặc biệt là với những người cưỡng ép đột phá bằng linh hồn của người chết, con đường sẽ con chông gai hơn nhiều.
Tuy nhiên, tôi phải nói dối để cho chúng một tia hy vọng.
Để giữ chúng sống sót, với niềm tin mù quáng.
“Điều kiện để được học môn võ này là phải đánh bại ta. Toàn bộ năm trăm người các con có thể tấn công trực diện, đột kích, đầu độc, ám sát, hoặc bắt con tin. Dù là bằng cách nào đi chăng nữa, chỉ cần một người trong số các con thành công là đủ.”
Dù chúng có đánh bại tôi hay không.
Nếu không bước vào Tam Hoa Tụ Đỉnh, chúng cũng chẳng thể bắt đầu.
Nhưng tôi vẫn đưa ra một lời hứa dựa trên ảo tưởng vô vọng này.
“Nếu các con cho thấy khả năng vượt qua ta, thì các con xứng đáng được học võ công vượt qua nhân loại!”
Trước những lời này, ý định của từ toàn bộ học trò khuấy đảo.
Giận dữ, hưng phấn, ngạc nhiên, vui sướng, vọng tưởng,…
‘Thấy được rồi.’
Tôi có thể nhìn thấy thêm một vài sắc thái nữa từ các ý định, giữa sự biến động của cảm xúc.
‘Đây là lý do hiếm có cao thủ Tam Hoa nào bế quan tu luyện.’
Hầu như không người nào ở cảnh giới này chọn cách ẩn cư tập luyện.
Hầu hết bọn họ đều giữ một ghế trong hội đồng của các tông môn lớn và tham gia trực tiếp vào công việc lãnh đạo.
Tôi đã từng tự hỏi tại sao gần như không có ai chọn ẩn mình, nhưng hóa ra quan sát dòng chảy ý định và cảm xúc là cách tập luyện tốt nhất cho các cao thủ Tam Hoa.
Nên những người ấy cứ liên tục quan sát ý định từ các vị trí quan trọng trong các tông môn lớn.
Một ngày trôi qua từ lời hứa với các học trò.
phụt!
Vào lúc tôi đang giải quyết nỗi buồn, một lưỡi kiếm bay ra từ đống phân nhắm vào mông.
“Mới ngày đầu tiên mà chơi lớn phết nhỉ.”
Chớp mắt một cái, tôi ném ám khí vào đống phân để đánh bật thanh kiếm, rồi rải độc xuống dưới hố xí.
Tôi *a đái xong xuôi, rồi lúc này mới thọc tay xuống hố.
bẹp!
Mùi bốc lên có chút khó chịu, nhưng tôi vẫn lôi thằng nhóc giờ đang bất động ra khỏi hố xí.
“Thằng ngốc này, lỡ mày chết ngạt dưới đống c*t thì sao?”
Tôi dìm tên đồ đệ liều lĩnh này xuống dòng suối gần đó để rửa sạch những vết bẩn, đồng thời đánh vào huyệt đạo làm giảm cơn tê liệt.
“Tấn công từ dưới đấy không có tác dụng với cao thủ thực thụ đâu. Con nên tập trung vào kiếm thuật của mình.”
Đưa ra lời khuyên để kiểm soát ý định từ thanh kiếm cho Nguyệt Dịch[note91487], người đã tấn công tôi từ dưới hố xí, tôi sau đó tiến về sân tập.
rít!
Ngay từ bước đầu tiên ở cửa vào, những sợi cước mảnh giấu trong cát bay ra nhằm trói lấy tôi.
thoắt!
Tôi nhảy lên không trung, né đi đống dây và ám khí bồi thêm theo sau, rồi rút kiếm ra.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Lăng Cốc Chi Biến.
bùm!
Kiếm khí xé toạc mặt đất.
Những học trò đang ẩn nấp dưới lòng đất đều trồi lên trên, kèm với vô số cạm bẫy.
“Sáng nay như vậy là hết rồi sao?”
“Tấn công!”
Tuy nhiên Vạn Hào chỉ đạo một nhóm cầm kiếm bao vây tôi.
Ý định tỏa ra đày đặc nhắm vào vô số điểm trên người.
Nhiều tới mức không có khoảng trống để né.
Tôi chỉ mỉm cười và nhìn xung quanh.
“Đây là kiếm trận của các con sao? Một kiếm trận xé xác bất kỳ kẻ nào lọt vào…”
Nếu là người khác thì sẽ cực kỳ khó thoát ra.
Lăng Cốc Chi Biến.
bùm!
Tôi một lần nữa phóng kiếm khí xuống lòng đất và làm xáo động kiếm trận.
Trận hình ngay sau đó trở nên bất ổn.
Dưới sự chỉ đạo của Vạn Hào, toàn bộ đồ đệ nhanh chóng ổn định lại vị trí.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
“Trong khoảng thời gian đó các con đã chết ba lần rồi.”
vụt!
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Sơn Minh Cốc Ứng!
Kiếm khí dạng sóng chém rách ngực áo của những đồ đệ.
“Suy nghĩ kỹ vào. Trong thực chiến các con có làm thế không?”
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.
Lưu Lăng.
Thâm Sơn.
Tôi xuyên qua những lỗ hổng trong trận bằng Lưu Lăng, rồi tự tạo ra lối thoát bằng Thâm Sơn.
Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, Lạc Sơn Lạc Nhạc.
Đồng thời, tôi rải rác kiếm khí sắc bén ra mọi hướng, khiến thế trận trở nên hỗn loạn.
Lợi dụng tình hình đó, tôi quan sát những quỹ đạo di chuyển của kiếm trận.
‘Nếu tôi đánh vào ba điểm, trận sẽ bị phá vỡ.’
Dòng chảy ý định là rõ ràng.
Dung hòa thêm một ít Đoạn Mạch Đao Pháp, tôi giải phóng kiếm khí và uy lực khổng lồ.
Khoảng mười lăm phút sau.
Kiếm trận do Vạn Hào chỉ huy nhanh chóng sụp đổ, và các đồ đệ đang thở dốc.
“Quá nhiều người trong số các con mất tập trung. Các con nghĩ rằng trong nhóm thì bản thân sẽ an toàn sao? Nhóm càng lớn thì mỗi cá nhân càng phải tập trung vào vị trí hiện tại. Kể cả có ở trong trận, hãy luôn nhớ con đang chiến đấu vì mạng sống.”
Sau đi dạy bảo đôi điều về trận hình, ý định, và sự tập trung, tôi thoát khỏi kiếm trận.
vung! keng! keng!
Lần này, những đồ đệ chuyên dùng vũ khí dài như thương, trường kiếm, và nguyệt đao bao vây tôi.
“Thương trận sau kiếm trận sao?”
Chúng muốn đánh tiêu hao.
Nhưng tôi chỉ cười lớn với thanh kiếm trên tay.
“Để xem mẹo của các con tới đâu!”
Cho tới giờ tôi vẫn chưa dùng tới độc hay Việt Tu Cùng Võ Lục.
Chỉ với mức độ hiện tại mà các đồ đệ đã gặp khó khăn.
Chúng có thể bào mòn sức lực tôi không?
Tôi mỉm cười giương kiếm về những đồ đệ.
“Nếu các con không thể chạm vào quần áo của ta, từ hôm nay các con sẽ tập luyện khỏa thân.”
Trước câu đùa ấy, vô số ngọn giáo đâm tới.
Tôi về thế thủ và bứt tốc lao vào những học trò.
.
.
.
Một tháng trôi qua.
“Rải độc trên đường, không tồi.”
Nhai một viên thuốc giải trong miệng, tôi quan sát từng đòn vung dao của Quế Hoa.
“Độc bắt đầu làm ta bủn rủn chân tay và thở gấp. Con có cửa thắng, cố lên.”
vút!
Cây dao găm sắc lẹm đâm tới tôi.
Đồng thời, những ý định từ con bé cũng đan vào ý định của tôi.
Nếu đối thủ là cao thủ tuyệt đỉnh bình thường, nó đã có thể có cơ hội.
Tuy nhiên.
“Con vẫn còn thiếu kinh nghiệm chiến đấu với những cao thủ đồng cấp bằng ý định.”
Một cao thủ Tam Hoa bình thường chỉ nhìn được màu tím có thể không nhận ra điều ấy, nhưng tôi đã có thể thấy được cả tá màu sắc.
Số lượng những dòng ý định trong mắt tôi vượt xa những cao thủ ở cảnh giới tuyệt đỉnh.
Bây giờ chỉ có các cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh mới xứng tầm làm đối thủ của tôi.
keng! keng! keng!
Tôi đánh bật toàn bộ phi đao từ Quế Hoa, đồng thời tỏa ra hàng chục ý định.
Mỗi đường là một đòn tấn công tối ưu.
Và tiếp nối mỗi đường đó là thêm hàng chục ý định khác rẽ nhánh ra.
Quế Hoa đang cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vô số nhánh ý định bằng những đường màu đỏ.
vung!
Thanh kiếm tôi xuyên qua phòng ngự của con bé và chạm vào ngực.
“Tập trung tốt, ra chiêu nhanh gọn. Tuy vậy vẫn còn thiếu kinh nghiệm. Con hãy đấu tập ở mức gần thực chiến với những người khác.”
“…Đa tạ sư phụ chỉ giáo.”
Con bé khoanh tay giả vờ bái quyền, nhưng bằng cử động khẽ từ đầu ngón tay, một sợi cước mỏng như tơ bay ra và vung vào tôi.
vút!
Tôi cũng ném một ám khí từ đầu ngón tay và cắt đi sợi dây.
“Tốt. Cứ thế phát huy.”
Tôi tặng cho con bé một lời khen.
Nhiều tháng sau.
Hiện tại là một năm rưỡi kể từ lời hứa truyền dạy Việt Tu Cùng Võ Lục.
Chỉ trong một năm rưỡi mà các đồ đệ của tôi đã tiến bộ vượt bậc.
Chúng miệt mài rèn luyện dàn trận, nghiên cứu các phương pháp để áp chế tôi, và khám phá ra những cách tấn công bất ngờ và các chiến thuật đột kích.
Đồng thời chúng cũng không quên trau dồi thực lực thuần túy, và luyện tập võ thuật không ngừng nghỉ suốt ngày đêm.
Nhờ vậy mà những tác dụng phụ từ sức mạnh tà đạo kia dần thuyên giảm.
‘Thực ra từ trước tới nay chúng chỉ có tầm nhìn giống như cao thủ tuyệt đỉnh, còn kỹ năng thì khuyết thiếu nghiêm trọng.’
Nhưng hiện tại những điểm yếu của chúng đang từ từ được khắc phục.
Tôi không mấy ấn tượng khi chúng đạt tới Tuyệt đỉnh bằng sức mạnh từ oan hồn.
Tuy nhiên, nhìn những học trò yêu quý dần dần mài giũa kỹ năng và xóa bỏ những khiếm khuyết trong từng đòn tung ra, tôi có chút cảm động.
Sự phát triển không chỉ xảy đến với mỗi chúng.
‘Tôi nữa, tầm hiểu biết về các ý định của tôi đã sâu thêm một tầng.’
Sau khi nhận ra sáu loại ý định.
Tôi bắt đầu nhìn thấy hàng trăm, hàng ngàn sắc thái phát sinh từ sáu màu sắc trên.
Tốc độ phát triển ở mức độ chưa từng có trước đây.
‘Nhanh, không… như này có chậm không?’
Vô số tông màu tỏa ra từ đám học trò như mê hoặc, khiến tôi không thể rời mắt quan sát, cứ vậy lạc trong những dòng suy nghĩ.
Tuy nhiên, kể cả sau khi đã nhận ra vô số sắc màu, vẫn còn một thứ khó có thể hiểu được.
Cảm xúc cuối cùng của Thất tình.
Ham muốn (Dục).
‘Dục.’
Dù cho cố gắng tới đâu, tôi cũng không thể nhìn thấy nó.
Dù cho có quan sát kỳ càng tới đâu, tôi cũng không thể tìm thấy bất cứ manh mối nào.
‘Dục là gì…’
Tôi né đòn từ những đồ đệ trong lúc trầm tư.
“Theo anh, Dục là gì?”
Kim Young-hoon, người tôi đã lâu không gặp, nhấp một ngụm trà và trả lời.
Anh ấy nói rằng gần đây mình đã thu nạp gần như toàn bộ những võ giả có cùng chí hướng trên đường du ngoạn Diên quốc.
“Dục là ham muốn ẩn giấu sâu trong lòng. Không ai là không có dục vọng. Trong cuộc sống này, mỗi người lại biểu lộ dục vọng theo cách không ai giống ai. Theo nghĩa nào đó, dục vọng chính là động lực sống của con người… Ham muốn lớn nhất của em là gì? Hãy suy nghĩ theo hướng đó, và em sẽ nhìn thấy màu sắc của dục vọng.”
“Hừm, anh nói cho em đáp án luôn được không?”
Như vậy thì tôi sẽ tập trung tìm kiếm màu sắc ấy trong các dòng ý định.
Tuy nhiên, Kim Young-hoon chỉ lắc đầu.
“Em cũng biết mà, phải không? Màu sắc cao thủ Tam Hoa nhìn thấy về cơ bản là giống nhau, nhưng mỗi màu lại có đôi chút khác biệt. Cả anh và em nhìn niềm vui là màu vàng, nhưng sắc thái của chúng sẽ khác nhau. Với anh thì là vàng ròng, còn em là…”
“Vàng kim.”
“Đúng rồi, là vậy đó. Mỗi người sẽ nhìn ra các tông màu cảm xúc khác nhau… Đặc biệt là với dục vọng. Biên độ chênh lệch rất lớn, vì ham muốn của con người hoàn toàn khác nhau. Chỉ có em mới biết được màu sắc dục vọng của chính mình. Thế nên, em không còn cách nào ngoài quan sát dục vọng của bản thân.”
“Vậy sao…”
Tôi suy nghĩ về lời khuyên của Kim Young-hoon.
Điều mà mình mong muốn nhất.
Đó là gì?
Dù đã nhận được gợi ý, tôi đã suy nghĩ và quan sát nhiều ngày liền.
Hôm nay cũng giống như ngày hôm đó, chúng lập trận và bao vây tôi.
keng! keng! keng!
Đọc vô số ý định, tìm ra yếu điểm, né tránh và phản lại ám khí cùng châm độc bay vào như mưa.
Tôi vẫn suy tư.
‘Ham muốn của tôi.’
Tôi muốn thứ gì trong cuộc đời này?
Trước hết là đạt được Ngũ Khí Triều Nguyên.
Nhưng để đạt được Ngũ Khí Triều Nguyên, tôi cần phải biết dục vọng là gì.
Nhưng ‘biết được dục vọng’ tự thân nó lại trở thành một ham muốn của tôi.
‘Một vòng luẩn quẩn.’
Hãy thử nghĩ rộng ra một chút.
Tại sao tôi muốn đạt được Ngũ Khí Triều Nguyên?
‘Để trở thành tu tiên giả.’
Tại sao tôi muốn trở thành tu tiên giả?
Để tiến vào Phi Tiên Lộ dưới tư cách một tu tiên giả và trở về thế giới cũ, và loại bỏ khả năng hồi quy.
‘Tại sao tôi muốn loại bỏ khả năng hồi quy?’
Bởi vì cái năng lực này phủ định toàn bộ mọi nỗ lực của tôi trong cuộc đời.
Và thư vậy, tôi cần phải tìm ra nguồn gốc của khả năng này và tìm cách thoát khỏi nó.
‘A, tôi hiểu rồi.’
Tôi đã ngờ ngợ hiểu ra dục vọng của tôi là gì.
Tôi ghét cuộc sống của mình bị phủ định.
Nghĩa là, tôi muốn sống.
Đúng vậy.
‘Ham muốn của tôi là cuộc sống.’
Tôi không ham ăn, ham sắc dục, hay ham ngủ.
Tôi không ham bất kỳ điều gì trong thế giới này.
Tôi chỉ…
‘Ham sống.’
Tôi mong muốn toàn bộ những kiếp người mà tôi đã cố gắng sẽ không biến thành hư vô sau khi quay ngược dòng thời gian.
Thế nên, dục vọng của tôi chỉ có thể là chính cuộc sống này.
“Ha ha, ha ha ha…”
Tôi có thể không rút ra màu sắc của dục vọng từ trận đấu với các đồ đề.
Nhưng tôi đã nhận ra sự ích kỷ của bản thân.
“…Các con à.”
Thanh kiếm của Vạn Hào nhắm trượt mắt tôi trong đường tơ kẽ tóc.
Quế Hoa đâm dao từ sau lưng.
Tôi nhảy lên né tránh, nhưng Trịnh Dạ tung ám khí từ trên không trung.
Ta chắc chắn sẽ…
“Giữ các con sống sót!”
Một kẻ ích kỷ áp đặt ham muốn của bản thân lên những người xung quanh.
Tôi muốn sống, nên tôi ép buộc những người muốn chết phải sống.
Tuy nhiên…
“Bởi vì các con đang sống!”
Những đứa trẻ, dù muốn chết, vẫn còn sống trong lòng.
vút! vút! vút!
Sau khi đá bay Trịnh Dạ đang tấn công từ trên không, Vạn Hào và Quế Hoa lao đến từ hai mạn sườn, và Nhữ Lộ đâm vũ khí từ dưới lên.
Ngọc Huyền vung một miếng sắt nhằm ép tôi xuống, và những đứa còn lại rải độc.
Tuyệt vời.
Kể cả có nhìn thấu những đường ý định, tôi không thể né được.
‘Không dùng Việt Tu Cùng Võ Lục thì không thể thoát.’
vù!
Ngay lập tức, vũ khí của chúng dừng lại trước tôi.
Điều kiện của tôi là ‘đánh bại’, không phải ‘ám sát’.
‘Ngay từ đầu áp chế mà không giết chết đã khó hơn rất nhiều.’
Với lại, tôi chết rồi thì ai sẽ dạy chúng?
“Tuyệt vời. Chỉ trong thời gian ngắn mà các con đã mạnh lên rất nhiều.”
“…Con biết người vẫn giấu át chủ bài của mình. Người có thể dễ dàng thoát khỏi vòng vây.”
Vạn Hào cúi gằm mặt và nói, nhận ra tôi vẫn còn che giấu thực lực.
“Con nói đúng. Với chiêu đó ta hoàn toàn có thể đánh bại toàn bộ các con. Ta chưa tung ra chiêu thứ hai mươi hai trong Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, hơn nữa vẫn còn hai chiêu hai mươi ba và hai mươi tư.”
“…”
“Tuy nhiên, hiện tại ta đã không còn nhìn thấy khuyết điểm nào trong kỹ năng của các con nữa. Đưa ra lời khuyên và đấu tập giờ đây vô dụng. Từ giờ trở đi mọi thứ sẽ phụ thuộc vào thực lực của các con… Các con không hoàn toàn đánh bại ta. Con át chủ bài mà ta đang giấu nằm ở cảnh giới quá cao siêu để các con có thể hiểu được. Dù vậy, các con rất đáng khen vì đã đẩy ta tới nước này.”
cồng!
[Toàn bộ phàm nhân nghe lệnh. Tất cả võ giả tuyệt đỉnh tập hợp tại Vân Lăng nhận thông báo quan trọng.]
Cùng với tiếng chuông từ tháp canh, giọng của chủ lãnh địa Trần gia này vang vọng khắp nơi.
Tôi đã lường trước chuyện này sẽ xảy ra.
“…Các con đã dồn ta tới chân tường, nhưng chưa hề đánh bại ta. Vì thế, ta sẽ truyền lại cho các con một trận hình sinh ra từ võ công của ta, không phải nội dung võ công như đã hứa.”
Tên của nó là Việt Tu Trận.
Vào kiếp mà chúng tôi thành lập Cực Ma Điện, Kim Young-hoon đã phát triển một võ trận phát sinh từ Việt Tu Cùng Võ Lục.
Một võ trận với yêu cầu tôi thiếu để thực hiện là tốp đầu hạng nhất, và uy lực có thể vây khốn một tu tiên giả Luyện khí trung kỳ tới hậu kỳ.
“Hãy học nó… và hãy sống sót nhé, các con.”
Các đồ đệ hơi khó hiểu với giọng điệu này của tôi.
Cuối cùng tôi đã thành công trong việc không gửi đi bất kỳ đi ám sát.
Tuy nhiên, tôi không thể chống lệnh gia tộc tu tiên này thêm nữa.
Ít nhất tôi đã câu được chút thời gian bằng Kim Young-hoon.
Hiện tại, các đồ đệ của tôi sẽ thực hiện nhiệm vụ tấn công căn cứ của Mạc Ly gia, không còn là ám sát hoàng đế nữa.
Một nhiệm vụ vừa dễ mà lại vừa khó hơn trước.
Tôi sẽ dùng mọi cách để giúp chúng sống sót.
“…Ta sẽ giữ các con được sống.”
Tôi đã nhận ra dục vọng của mình là cuộc sống, nhưng tôi vẫn không thể nhìn thấy những sợi ý định.
Có lẽ tôi không hề hiểu cuộc sống là gì.
Tuy nhiên, dù không hiểu, tôi vẫn muốn chúng được sống.
‘Bởi vì chúng còn sống.’
Như vậy đã đủ rồi.
Không lâu sau, tôi cùng các học trò khởi hành tới Vân Lăng, lắng nghe kế hoạch của Kim Young-hoon cùng các tu sĩ Trúc cơ khác.
Hai tháng sau.
Theo kế hoạch, chúng tôi tiến đánh lãnh thổ Mạc Ly gia.
3 Bình luận