Các đồ đệ của tôi mạnh lên với tốc độ chóng mặt.
Vào năm thứ sáu của khóa huấn luyện địa ngục này, tất cả chúng đều đã lên tới trình độ tốp giữa của hạng hai.
Tôi nhận ra một điều sau lần gặp mặt gần nhất với Kim Young-hoon, rằng cốt lõi của quá trình luyện võ là giao tiếp với con người, và thứ làm nên một con người là những cảm xúc. Kể từ lúc ấy thực lực của tôi đã mạnh lên rất nhiều.
‘Tôi đã khám phá thêm những ý định mới.’
Vàng kim là Niềm vui (Hỷ).
Đỏ máu là Tức giận (Nộ).
Hồng nhạt là Tình yêu (Ái).
Đỏ sẫm là Căm ghét (Ố).
Xanh đậm là U buồn (Ai).
Tím biếc là Sung sướng (Lạc).
Lấy sáu ý định này làm gốc, tôi đang từ từ mạnh lên từng ngày.
‘Thú vị thật.’
Tôi đã nghĩ Ngũ Khí Triều Nguyên sẽ là cảnh giới khó nhằn nhất từ trước tới giờ.
Nhưng ngạc nhiên thay, tôi nhận ra bản thân đang thuận buồm xuôi gió dần dần tiến gần tới nó.
‘Tại sao lại như vậy?’
Tôi đi lại giữa các học trò, quan sát vô số ý định của chúng tạo thành một thứ giống như mạng lưới bao trùm lấy sân tập. Dường như loài người còn sở hữu rất nhiều màu sắc nữa mà tôi chưa nhìn thấy.
Đây là vấn đề với trình độ hiện tại, nhưng nó rồi cũng sẽ biến mất nếu tôi cứ tiếp tục luyện Việt Tu Cùng Võ Lục và tự vấn lại những cảm ngộ của chính mình.
‘Tại sao nhỉ? Cảnh giới Ngũ Khí có điểm gì khác biệt…’
Trong khi đang suy nghĩ về câu trả lời, bỗng nhiên…
“Seo giáo quan, hóa ra ngươi ở đây.”
Một lão già của Trần gia ở cảnh giới Luyện khí hạ cánh gần tôi bằng một pháp khí phi hành.
Lão là giám sát viên của cơ sở, chịu trách nhiệm quản lý việc huấn luyện sát thủ, và thường lui tới nơi này để định kỳ kiểm tra chất lượng các đồ đệ của tôi.
“Ngài có việc gì cần tới bọn ta hôm nay chăng? Dường như chuyến thăm này không giống như thường lệ.”
“Hừm, chuyện là cao tầng của tộc đang mong đợi ngươi phô diễn chút gì đó.”
“Phô diễn.. sao?”
Ý của lão chắc hẳn là gửi các đồ đệ đi ám sát.
Nghe những lời này, mặt tôi nhăn lại.
“Thật vớ vẩn! Đám trẻ này mới ở tốp giữa của hạng hai. Kể cả lính gác cho hoàng đế cũng là cao thủ tuyệt đỉnh đấy. Ngay từ cổng chúng đã bị xử trảm rồi, nói gì tới chạm vào người hoàng đế? Gửi chúng đi chỉ tổ chết vô nghĩa!”
“Ừ, ta biết. Các trưởng lão cũng biết. Nhưng họ không muốn trì hoãn thêm nữa. Bởi vậy bọn ta đã chủ động chuẩn bị một số thứ cho những dịp như này.”
“Chuẩn bị…?”
“Đi theo ta.”
Tôi bước lên pháp khí phi hành và theo lão già tới một nơi nằm trong địa phận Trần gia.
Nơi ấy, là một nhà kho bí mật, tỏa ra bầu không khí rợn người bao trùm xung quanh.
Lão già dẫn tôi vào bên trong.
Có hàng ngàn những viên bi thủy tinh xếp thành hàng.
“Thứ này là…”
“Nghe nói những cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh dù chưa hoàn toàn mở ra thần thức giống như tu tiên giả nhưng cũng có chút cảm giác. Ngươi có cảm nhận được không?”
Tôi không thể nhìn rõ ràng đó là thứ gì, nhưng bên trong mỗi viên bi những ý định kỳ quái.
Xanh đậm, đỏ sẫm, và đỏ máu, tất cả cuốn lấy nhau thành một vòng xoáy.
“Như thể…. thứ gì đó đang chịu đau khổ bên trong.”
“Chính xác. Đây là linh hồn những thân thích của đám trẻ mà ngươi đang dạy dỗ. Chúng là oan hồn. Bổn tộc đã đoạt được những gì còn sót lại từ những nghi lễ luyện hóa của đám Mạc Lý gia.”
“…!”
Lão già mân mê một viên bi và tiếp tục nói.
“Ta cũng đã thông báo cho các giáo quan khác. Kể từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ cấy những oan hồn này vào trong cơ thể của đám trẻ, từ đó cưỡng ép thượng đan điền[note91139] khai mở, khiến tiềm năng của chúng được thức tỉnh hoàn hoàn.
“….”
“Đương nhiên, tuổi thọ của chúng cũng sẽ bị rút ngắn đi một ít, và có một vài tác dụng phụ tới tinh thần, nhưng chỉ là vấn đề nhỏ. Chỉ cần chúng vẫn biết phải giết ai là được…”
“Ta từ chối.”
Hai mắt tôi lườm hắn.
“Phương pháp của ta là quá đủ rồi. Nếu có thêm thứ này tác động vào, chúng sẽ không bao giờ đạt tới tuyệt đỉnh.”
“Hừ, ta biết tài nghệ của ngươi rất tốt. Những cơ sở khác giờ này mới miễn cưỡng đạt tới hạng ba. Tuy nhiên, đám trẻ của ngươi chẳng là gì so với tu sĩ Luyện khí nhất tinh dù là yếu nhất.”
“Thay vì cứ mất thời gian như vậy, tốt hơn hết vẫn là dùng ngoại lực để thúc đẩy đám trẻ này mạnh lên càng sớm càng tốt!”
“Nhưng ngài nói thứ này sẽ gây tổn hại tới tinh thần chúng và rút ngắn tuổi thọ.”
“Chúng là sát thủ. Ngay từ đầu bổn tộc đã cảnh báo chúng về số phận hoặc báo được thù, hoặc chết. Chúng đã được định là phải chết sớm rồi.”
Những lời ấy khiến tôi suýt nữa đã đấm vào mặt lão.
“Các người cho một đám trẻ con không biết gì những lời cảnh báo vô nghĩa… và gọi thứ chúng làm là tự nguyện?”
Nghe cực kỳ, cực kỳ lố bịch!
“Quá trình cấy ghép có tỉ lệ tử vong không?”
“Ha ha, ngươi đừng lo. Ngươi nghĩ bọn ta phải mất công thu thập linh hồn của phàm nhân để làm gì? Đó đều là người thân của lũ trẻ. Kể cả có trở thành oan hồn thì chúng vẫn sẽ nhận ra máu mủ của mình. Sẽ không có chuyện đó đâu.”
“…Ta hiểu rồi”.
Tôi đi về sân tập và quát lên một tiếng.
“Tất cả chú ý!”
Mặc cho tiếng tôi kêu lên, đám trẻ vẫn không ngừng luyện võ.
Đấy là mệnh lệnh của tôi.
Chúng vừa nghe tôi vừa tiếp tục tập luyện.
Nhưng tôi lại nói thêm.
“Ngừng toàn bộ việc tập luyện lại. Ta có chuyện quan trọng muốn nói.”
Lúc này tất cả mới ngưng tay và nhìn lên tôi.
Tôi truyền đạt lại những lời của giám quan.
“…Vì vậy, từ bây giờ các con sẽ được cấy linh hồn người thân của mình vào trong cơ thể và học cách ám sát. Tuy nhiên!”
Tôi nhìn vào mắt từng học trò một và tiếp tục.
“Nếu có bất kỳ ai không đồng ý, ta sẽ đứng ra đảm bảo. Và với những người không muốn trở thành sát thủ, ta sẽ thương lượng với gia tộc tu tiên…”
Trước khi tôi kịp dứt lời.
Toàn bộ đồ đệ đồng thanh cất tiếng.
“Chúng con chấp nhận báo thù bằng mọi giá, kể cả mạng sống của mình!”
“…”
Những ý định đỏ máu và đỏ sẫm bùng phát từ chúng.
Từ từng người một.
‘…Liệu việc này có đúng đắn không?’
Tôi khẽ cắn môi.
Tròng mắt chúng đỏ rực.
Tôi không thể hiểu nổi.
Tôi chưa từng trải nghiệm mất mát người thân theo cách tàn nhẫn như vậy hồi còn trẻ.
Tôi không thể thấu hiểu mức độ căm phẫn và thù hận của chúng.
Tôi chỉ có thể biết rằng những cảm xúc ấy đang tồn tại.
“…Được thôi.”
Tôi gật đầu và công nhận tấm lòng của chúng.
“Cứ làm như các con muốn.”
Không ai trong đây là không muốn báo thù.
Đêm đó.
Các tu sĩ từ Trần gia đến và bắt những đồ đệ của tôi đi.
Ngay cả trước khi rời đi, không ai trong số chúng muốn từ bỏ.
Đám trẻ vẫn quyết tâm dù đã biết về tác dụng phụ.
Mặt trời mọc, binh minh tới.
“Các con có sao không?”
Tôi nhìn xung quanh và hỏi.
Ý định từ chúng có chút vẩn đục hơn.
“Chúng con không sao!”
Trong mắt của đám trẻ là một sự điên loạn trước đây chưa từng có.
Tôi khẽ cắn môi rồi tiếp tục việc tập luyện.
.
.
.
Bốn năm trôi qua.
rít!
Tôi né đi ám khí trước mặt và trao đổi chiêu thức với Trịnh Dạ.
Cô bé, giờ đã trưởng thành, phóng ra ý định màu đỏ, và đọc những quỹ đạo tấn công của bản thân và tôi.
keng! keng! keng!
Tôi đánh bật lại những ám khí và chạm mũi kiếm vào cằm cô bé.
“Đủ rồi. Về chỗ đi.”
“Vâng.”
Trịnh Dạ nhanh chóng cúi chào và quay lại chỗ của mình.
Tôi tiếp tục giao đấu với một đồ đệ khác và lại nhanh chóng mời nó về chỗ.
Trong vòng bốn năm.
Tất cả học trò của tôi đã trở thành cao thủ tuyệt đỉnh.
Chúng đã đạt tới cảnh giới mà tôi phải mất mấy kiếp mới chạm được, nhưng hiện tại trong lòng tôi không hề có chút tự hào hay ngưỡng mộ.
Để đổi lấy tài năng bộc phát kinh người này là tuổi thọ bị rút ngắn đáng kể.
Càng sử dụng những linh hồn, cái chết sẽ càng gần.
Thêm nữa, trong mắt bọn trẻ giờ đây không có chút sự sống nào.
Đôi mắt chúng tràn ngập âm khí, và thi thoảng sát khí từ chúng còn khiến tôi giật mình.
Cùng với đó, giờ đây tôi đã rõ hơn về giới hạn của lũ trẻ.
‘Trong trạng thái này chúng sẽ chẳng thể nào tiến xa hơn tuyệt đỉnh trung kỳ. Có khi chúng còn chẳng thể nhận ra ý đồ của bản thân.’
Nói cách khác, bọn chúng sẽ không thể dùng Kiếm ti.
Tôi biết.
Nếu gửi chúng vào hoàng cung, tất cả đều sẽ bị nghiền nát bởi Ảnh Vệ.
‘Liệu cử chúng đi ám sát có phải việc nên làm?’
Gần đây suy nghĩ ấy tràn ngập trong đầu tôi.
Cho tới giờ, tôi dạy võ vì cảm giác tội lỗi từ kiếp trước.
Và trách nhiệm của một sư phụ trong kiếp này.
Tuy nhiên, giờ tôi lại nghĩ khác.
Càng luyện tập Việt Tu Cùng Võ Lục và cảm nhận các ý định.
Càng đào sâu thêm vào Tam Hoa Tụ Đỉnh, và khám phá thêm nhiều màu sắc.
Càng dành thời gian với những học trò của tôi.
‘Đám trẻ này còn sống.’
Tôi càng cảm nhận rõ hơn sức sống ẩn giấu bên trong chúng.
Mặc cho luồng tử khí dày đặc bao quanh cùng những sát ý và ác ý kinh khủng.
Mặc cho những điều ấy, Vạn Hào vẫn thích Quế Hoa.
Nhữ Lộ thích nhất là ăn bánh bao.
Trịnh Dạ thấy sung sướng khi được nghỉ ngơi.
Quế Hoa, người luôn nghiêm túc luyện võ, tỏa ra niềm vui nhè nhẹ khi được tôi khen.
Thành Chấn nhớ lại cha mẹ khi nhìn những cây bồ công anh và thấy u buồn.
Trần Tam ghét bị tôi sửa lại tư thế.
Hy A thầm thương trộm nhớ một thiếu chủ đẹp mã của Trần gia từ cái nhìn đầu tiên. [note91138]
…
Tất cả bọn chúng đều còn sống.
Và tôi không tài nào có thể chứng kiến chúng hy sinh.
“Sư phụ, khi nào bọn con mới được học ám sát?”
Vạn Hào hỏi tôi sau trận đấu.
Các học trò khác cũng dỏng tai nghe câu trả lời.
Tôi chỉ cười nhạt,
“Với trình độ này các con sẽ bị đánh bại bởi kẻ yếu nhất trong số các thị vệ của hoàng đế. Mỗi thành viên trong Ảnh Vệ đều tương đương với chưởng môn của một môn phái lớn hay một đại trưởng lão. Trình độ của các con kém hơn chúng ít nhất một, hai, thậm chí ba bậc. Vậy thì các con định ám sát ra sao?”
“Thưa thầy… vậy nếu toàn bộ năm trăm người chúng con cùng xông lên thì sẽ thành công, đúng không…?”
Vạn Hào hỏi một câu ngớ ngẩn, nhưng tôi tiếp tục.
“Ám sát kiểu gì lại dùng năm trăm sát thủ? Đây là chiến tranh rồi. Trần gia muốn thủ tiêu Mạc Ly Chính nhanh gọn và yên lặng, không phải khơi mào một cuộc chiến tranh tổng lực. Các con muốn đối đầu với chúng mà không có Trần gia bảo kê sao?”
“Vâng…”
Cậu nhóc gãi đầu với vẻ mặt khó chịu.
Tôi nhớ lại thời gian ở Ảnh Vệ, lúc toàn bộ thành viên hợp lực để đánh bại một võ giả Tam Hoa Tụ Đỉnh.
“Ảnh Vệ có thể tiêu diệt ngay cả một cao thủ cỡ ta nếu chúng phối hợp với nhau. Đừng có suy nghĩ lung tung nữa mà tiếp tục tập luyện đi!”
Cho tới giờ, Trần gia toàn gửi đi sát thủ từ các cơ sở khác, từng người một.
Những đám trẻ ấy đã vượt qua trình độ của giáo quan dạy họ từ lâu, với tài năng bị cưỡng ép thức tỉnh.
Nhưng tôi vẫn chưa cử đi các học trò của mình, lấy lý do là chúng còn yếu kém.
Tuy nhiên tôi hiểu trình độ của chúng hơn bất kỳ ai.
Những đồ đệ này, những đứa trẻ mà tôi đã truyền lại toàn bộ y bát, sở hữu chiến lực ngang với một cao thủ tuyệt đỉnh trung kỳ có Kiếm ti.
Nếu có nhiều hơn năm đứa cùng nhau tham gia tấn công hoàng cung, rất có khả năng chúng sẽ đột phá qua Ảnh Vệ và ám sát hoàng đế thành công.
Nhưng…
‘Toàn bộ bọn chúng sẽ chết.’
Tôi muốn tất cả phải sống sót quay về.
Giết hoàng đế có lợi lộc gì đâu?
Hắn ta là một tu tiên giả.
Dựa vào kích cỡ thần thức thì có lẽ là Luyện khí tứ tinh hoặc ngũ tinh.
Thêm vào đó, giống như tên thái tử, hắn chắc chắn sẽ có một vài pháp khí hoặc thủ đoạn bảo mệnh.
Kể cả nếu hai hoặc ba đứa hy sinh để giết được tên hoàng đế, động tĩnh gây ra cũng sẽ khá lớn, thu hút cả Ảnh Vệ lẫn thị vệ riêng của hắn.
Ám sát hoàng đế đồng nghĩa với cái chết.
Ban đầu tôi định đưa cho đám trẻ bản đồ hoàng cung cùng vị trí mật đạo, chuẩn bị độc và đan dược tới tận răng cho chúng, và gửi chúng đi. Đó là trước khi tôi biết được những cảm xúc bên trong chúng.
Nhưng bây giờ, tôi không được làm cách ấy.
Bởi vì tôi nhận ra bọn chúng đều đang sống.
Mỗi đứa đều có cuộc đời của riêng mình.
Một vài ngày sau tôi quay lại Thiết Lĩnh Thành như lời hẹn với Kim Young-hoon.
.
.
.
“Đã lâu không gặp, Eun-hyun.”
“Đã lâu không gặp, anh Young-hoon. Có vẻ như cảnh giới của anh lại sâu thêm một tầng.”
Tôi nói và nhìn vào khối cầu bằng Cang Khí đang quay xung quanh anh ấy.
Có vẻ anh ta đã đạt tới một cảnh giới mới, vượt qua Thiếu Tu Việt Võ Quyết.
“Đúng vậy, anh đã đạt tới một cảnh giới mới của Cang Khí Cầu. Giờ thì anh không còn phải sợ bất kỳ ai nữa. Và còn cậu…”
Mắt Kim Young-hoon sáng lên.
“Tuyệt vời, cậu đã khám phá ra sáu màu trong Thất Tình[note91137] rồi.”
“Vâng, em cũng thấy ngạc nhiên trước tốc độ này. Đương nhiên đây mới chỉ là sáu trên hàng ngàn hàng vạn ý định khác…”
“Haha, cậu nói là chỉ có sáu ư? Thất Tình là những ý định cơ bản nhất. Ngoại trừ hai bản năng sinh tồn là xanh và đỏ, Thất Tình là nền tảng của mọi ý định khác. Từ bảy màu cơ bản có thể sinh ra hàng ngàn hàng vạn, thậm chí hàng ngàn vạn cảm xúc.”
Anh ấy cho tôi xem một dòng ý định, cố ý chơi đùa với quỹ đạo của chúng để làm ví dụ.
“Nếu cậu đã nhìn thấu sáu ý định cơ bản, cậu sẽ tiếp tục khám phá thêm vô số sắc thái khác nữa sinh ra từ chúng.”
“Hừm… em hiểu rồi. Cảm ơn anh. Nhưng còn về tốc độ phát triển ở Tam Hoa Tụ Đỉnh…”
Tôi hỏi anh ấy một điều làm tôi băn khoăn bấy lâu nay.
“Hừm, cậu thấy mình tiến bộ nhanh sao?”
“Đúng vậy.”
“Cậu sao?”
“…”
Tôi có chút ngại ngùng trước câu hỏi từ anh ấy, một thiên tài đạt tới Ngũ Khí Triều Nguyên chỉ sau năm năm ở Tam Hoa Tụ Đỉnh.
Nhưng tôi gật đầu.
Với tài năng này đáng ra tôi phải khám phá các màu sắc mới chậm hơn nhiều.
Thậm chí ngay từ đầu tôi đã xác định trải qua hai hoặc ba kiếp để đạt được Ngũ Khí Triều Nguyên.
Tốc độ này làm tôi khá ngạc nhiên.
“Ừ thì… Anh cũng không chắc như cậu có phải là nhanh hay không…”
“…”
“Nhưng nếu cậu cảm thấy vậy thì có lẽ cậu có cảm ngộ đặc biệt gì đó với Tam Hoa Tụ Đỉnh chăng?”
Tôi lắc đầu.
“Hình như không đúng lắm.”
Tôi chẳng có một chút năng khiếu nào với võ thuật.
Vậy thì tại sao cảnh giới Tam Hoa lại có gì đó đặc biệt với tôi?
“Hừm…. đúng thật. So với anh thì cậu vẫn chậm, nhưng tốc độ này dường như nhanh hơn các võ giả Tam Hoa Tụ Đỉnh khác. Lạ thật. Theo anh quan sát được… những giác ngộ của Tam Hoa Tụ Đỉnh thường đến với những người có tuổi…”
“Cái gì cơ?”
Tôi hơi ngạc nhiên hỏi lại.
Tuổi già sao?
“Từ Tam Hoa trở đi, không chỉ võ thuật mà cuộc đời của võ giả cũng là một yếu tố quan trọng. Đó là cảnh giới mà em phải khai thác triệt để Thất Tình của nhân gian, thấu hiểu hàng ngàn vạn ý định phát sinh từ chúng. Những người càng sống lâu thì càng có nhiều kinh nghiệm sống và vốn cảm xúc, và càng giác ngộ được nhiều thứ trong cảnh giới Tam Hoa.”
“…Ồ.”
“Thú thật, anh cảm thấy nguyên nhân mình chỉ mất năm năm để đột phá từ Tam Hoa tới Ngũ Khí là vì tuổi anh khá cao. Sau cùng thì anh cũng là giám đốc của một công ty tầm trung mà. Ôi những ngày xưa cũ, cái hồi anh phải nai lưng ra cứu cánh cho công ty…”
Nghe những lời này, cuối cùng tôi đã hiểu ra nguồn cơn của những giác ngộ.
‘…Không phải vì tôi học nhanh.’
Không phải vì tài năng của tôi giúp quan sát được sáu ý định chỉ trong mười năm.
‘Ở tuổi này mà không ngộ được gì mới lạ.’
Tuổi vật lý của tôi là ba mươi chín.
Nhưng tuổi tinh thần của tôi có thể ngang bằng với tổ tiên Kim Young-hoon.
Tôi đã sống mấy kiếp với vài trăm năm ở trên đời nhờ khả năng hồi quy.
Trong võ lâm Diên quốc có lẽ không ai có thể sống lâu hơn tôi.
Trái ngược với điều ấy, với kinh nghiệm như vậy đáng lẽ tôi phải có lợi thế lớn hơn nhiều với các cao thủ Tam Hoa bình thường. Nhưng bởi tài năng tệ hại của tôi mà tốc độ phát triển chỉ cải thiện được tầm này.
‘…Điều này đáng mừng hay đáng buồn đây?’
Trong số các cảnh giới mà tôi đã đặt chân vào, hiện tại là lúc mà ông trời ban cho tôi một chút thuân lợi hiếm hoi. Nhờ có vậy tôi đang cảm ngộ các ý định và tu luyện với tốc độ chưa từng có trong các kiếp trước.
Tuy nhiên, đồng thời tài năng của tôi cũng cực kỳ thảm hại. Trong khoảng thời gian mà những người khác có lẽ đã nhìn thấy được hàng ngàn hàng vạn ý định, tôi mới chỉ khám phá ra được sáu.
‘Nếu Kim Young-hoon sống lâu bằng tôi, anh ta sẽ nhảy từ Tam Hoa lên Ngũ Khí trong vòng một giây.’
Trong lòng tôi là cảm giác lạ lùng khó tả.
“…Dù sao thì, về những thông tin mà em đã gửi cho anh trong mấy năm qua…”
Trong vòng vài năm gần đây, tôi đã gửi Kim Young-hoon những thông tin về tu tiên giả trong khi dạy dỗ bọn trẻ.
Đặc biệt là một số thông tin về căn cứ của Mạc Ly gia và những gì chúng làm trong đó.
“Nhờ có chúng mà anh đã thành công đột nhập vào cứ địa của Mạc Ly gia.”
“Thật vậy sao?”
Bỗng nhiên mắt anh ấy bùng cháy lửa giận.
“Chúng đang gây ra tội ác không thể dung thứ đằng sau những trận pháp bảo vệ của cứ địa… Chúng đang luyện đan bằng con người!”
Anh ấy tiếp tục giải thích cho tôi trong cơn giận.
“…Vậy, em thấy sao nếu gia nhập với anh để tiêu diệt đám tu tiên giả ác độc đó? Những kẻ như vậy không đáng được tồn tại trên thế giới này!”
“Vâng, anh nói đúng. Tuy nhiên… việc này không thể giải quyết một mình.”
“Đương nhiên, vậy nên anh đang chiêu mộ những con người cùng chí hướng…”
“Kể cả như vậy cũng không đủ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy.
“Anh phải lấy độc trị độc. Để trừ gian diệt ác, phải mượn sức của gian ác.”
“Ý em là sao?”
Tôi tiết lộ về Trần gia.
Gia tộc đối địch với hoàng tộc hiện tại, Mạc Ly gia.
Cựu hoàng tộc của Diên quốc.
Một gia tộc tốt hơn đôi chút so với đám ma đạo công khai Mạc Ly đó.
“Anh thấy sao nếu hợp tác cùng với họ?”
“Hừm… Ý hay đấy. Như vậy sẽ tốt hơn đơn thương độc mã…”
Anh ấy suy nghĩ một lát rồi chấp nhận ý tưởng của tôi.
Tôi dẫn Kim Young-hoon tới lãnh địa của Trần gia.
“Hừm, đạo hữu có vẻ là tu tiên giả không lâu. Ngươi tới đây có chuyện gì?”
Một tu sĩ có vẻ cao tuổi canh gác pháp trận phòng hộ của Trần gia chặn đường Kim Young-hoon và hỏi.
Hắn ta dường như đã nhìn thấy thần thức của anh ấy.
“Tu tiên giả? Ta là võ giả!”
“Hử…? Võ giả? Đừng có đùa giỡn! Còn không mau nói ra mục đích ngươi tới cứ địa của bổn gia?”
Kim Young-hoon bình tĩnh giải thích mọi chuyện, và khuôn mặt của lão già chuyển sang vẻ khinh thường.
“Hóa ra ngươi đúng là võ giả. Dường như ngươi không nhận ra linh căn trong người mà chọn học võ thuật. Làm thành viên ngoại tộc của Trần gia bọn ta thì sao? Ngươi không học công pháp tu tiên, thậm chí chưa phải Luyện khí nhất tinh mà thần thức trong người lại lớn tới vậy. Ngươi rất có tiềm năng…”
“Ngươi có nghe ta nói gì không? Ta muốn ngăn chặn âm mưu của lũ Mạc Ly gia và hợp tác với các ngươi…”
“Hừ, ngươi định dùng võ thuật để đánh với tu tiên giả như thế nào? Đừng có ăn nói vớ vẩn! Ngươi nên cân nhắc về lời đề nghị này đi!”
Kim Young-hoon lườm tu tiên giả trước mặt một lát rồi rút kiếm khỏi vỏ.
Tôi khẽ thở dài.
“Lại nữa rồi, cái tính khí ấy.”
“Khà khà, bỏ đao xuống đi. Vào thời khắc ngươi ra đòn, bản thân ngươi sẽ tan thành tro b-“
bùm!
keng! keng! keng!
Động tác Kim Young-hoon làm tôi không thể bắt kịp.
Anh ấy tung một Cang Khí Cầu về phía rào chắn của Trần gia.
Một vết nứt lớn xuất hiện ở một góc pháp trận không lâu sau đó.
Nhìn thấy cảnh này, lão già Luyện khí chỉ biết há hốc mồm trợn mắt cứng đơ tại chỗ.
.
.
.
Sau đó, những yêu cầu từ Kim Young-hoon nhanh chóng được đáp ứng.
Một tu tiên giả Trúc cơ của Trần gia được cử đến để đánh giá thực lực của anh ấy, và sau khi bị đánh bại thê thảm bởi Cang Khí Cầu của Kim Young-hoon, hắn đã phải công nhận thực lực của anh ta.
Trong nội bộ Trần gia Kim Young-hoon nhanh chóng được thừa nhận là có thực lực ngang với cảnh giới Trúc cơ.
Sau khi có được sự công nhận từ Trần gia, Kim Young-hoon được xếp vào lực lượng nòng cốt của tộc và nhận được lệnh bài thông hành tới toàn bộ cứ địa trong tộc.
Tôi đưa anh ấy tới nơi những đứa trẻ đang tập luyện.
“Bọn chúng đây, anh Young-hoon.”
“Hừm…. hử? Tại sao trong cơ thể những đứa trẻ lại có nhiều linh hồn cư ngụ?”
“Chuyện là…”
Tôi kể cho anh ấy nghe về chuyện đã xảy ra, và cơn giận thoáng hiện lên trong mắt Kim Young-hoon.
“Thật lòng ấn tượng ban đầu gia tộc này có vẻ tốt hơn một chút so với Mạc Ly gia, nhưng sau khi nghe em nói, anh cũng không biết liệu chúng có thật sự là người tốt không. Thay vì để người chết an nghỉ thì chúng lại cấy những linh hồn ấy vào cơ thể của chính người thân và rút ngắn tuổi thọ của họ?”
“Những kẻ ấy nói rằng như vậy có thể hoàn thành di nguyện của những linh hồn đã khuất.”
“Vớ vẩn! Người chết thì nên giao lại cơ nghiệp cho người sống và an nghỉ. Đây đúng là sỉ nhục người đã mất mà.”
“Đúng như anh nói. Vì vậy nên em đã đưa anh tới đây.”
Tôi nhìn những học trò và hỏi Kim Young-hoon.
“Anh có thể tách những oan hồn đang gắn liền vào cơ thể của chúng không? Để những người ấy có thể an nghỉ?”
Anh Young-hoon nhìn lũ trẻ và lắc đầu.
“Khó lắm. Anh có thể can thiệp vào linh hồn bằng Thiếu Tu Việt Võ Quyết. Bất cứ võ giả Ngũ Khí Triều Nguyên nào cũng có thể thực hiện được. Nhưng mà… chúng cũng đang bám víu lấy người thân của mình.”
“…”
“Anh đoán rằng tất cả bọn trẻ đều không muốn ly biệt với gia đình một lần nữa. Trong trạng thái này kể cả anh cũng thấy khó nhằn. Cách duy nhất là bọn chúng phải buông bỏ người đã khuất, hoặc hy sinh và cùng với người thân tiến vào luân hồi.”
“Em hiểu rồi.”
“Hoặc là… nếu có ai đó mà chúng tin tưởng, có thể khiến chúng mở lòng, có lẽ người ấy sẽ làm được. Nhưng hiện tại e rằng ngay cả tu sĩ cũng không có cách nào, vì chính đám trẻ cũng muốn giữ lại gia đình mình….”
Anh ấy tặc lưỡi, thở ra một vài câu mắng chửi với Trần gia, rồi xin lỗi vì không giúp ích được gì và rời khỏi đây.
Kim Young-hoon đã quyết định đi khắp võ lâm và thu nạp những cao thủ tuyệt đỉnh và Tam Hoa có chung chí hướng.
Tôi ngồi lặng thinh quan sát đám trẻ tập luyện.
‘Anh không cần phải xin lỗi, Kim Young-hoon à. Em… em cũng không thể làm được gì.’
Trần gia bắt đầu thúc giục tôi.
Họ yêu cầu tôi cử người làm nhiệm vụ ám sát.
Tôi đề nghị gửi đi một nhóm hai mươi người, nhưng bị từ chối vì họ cho rằng như vậy sẽ gây ra động tĩnh không cần thiết và thừa thãi.
Tôi mang Kim Young-hoon tới đây cũng nhằm giảm áp lực mà họ đè lên tôi.
‘…Ta xin lỗi.’
Tôi không thể làm được gì ngoài xin lỗi.
Tôi khẽ nhắm mắt trong lúc quan sát những ý định của các đồ đệ.
Ngày ngày cứ vậy trôi qua.
.
.
.
“Cái… cái gì thế này…!”
Tôi từng để các đồ đệ nghỉ ngơi hai ngày mỗi tháng, nhưng sau khi chúng lên tới Tuyệt đỉnh, tôi để đám trẻ nghỉ hai ngày mỗi tuần.
Tôi mong rằng như vậy sẽ khiến chúng giảm bớt áp lực và sống như một con người, đặc biệt khi đầu óc của chúng đang chìm trong hỗn loạn bởi những oan hồn.
Tuy nhiên, trong ngày nghỉ hôm nay, một đồ đệ tên Lục Huyền[note91136] để lại lá thư trong phòng tôi và biến mất.
“Con không muốn lãng phí thời gian ở đây thêm một giây phút nào nữa. Con sẽ báo thù cho huynh và muội. Dẫu có chết con cũng cam lòng. Ơn dạy dỗ của người, con sẽ mãi không quên.”
‘Khốn nạn…!’
Tôi nghiến răng và vò nát lá thư trong tay.
“Vạn Hào! Lục Huyền đã đi đâu?”
Tôi hỏi Vạn Hào, trưởng nhóm đồ đệ, về vị trí của Lục Huyền.
Nhưng Vạn Hào vẫn câm như hến.
“Ta hỏi thì phải trả lời. Lục Huyền ở đâu rồi?”
“…”
“Vạn Hào!”
Bỗng nhiên.
“Tại sao ngươi lại vô cớ mắng mỏ đứa trẻ ấy như thế? Tội cho nó quá.”
“…Là ngươi.”
Tôi ngước lên lão già trên pháp khí phi hành, là giám sát viên.
“Tên nhóc đó tự nguyện mà. Nó nói muốn giết chết tên tu sĩ Mạc Ly đã sát hại huynh muội nó. Ta chỉ cảm kích tinh thần ấy và khen ngợi vài lời thôi.”
“Là ngươi đã xúi giục nó. Ta đã nói nhiều lần rồi. Đồ đệ của ta vẫn chưa sẵn sàng đi ám sát. Nếu ngươi muốn thì phải gửi một nhóm hai mươi người!”
“Các trưởng lão trong tộc đang không hài lòng với một nhóm chỉ mãi tập luyện mà chẳng có kết quả gì. Ta phải gửi đi ít nhất một tên. Về việc gửi đi hai mươi người cùng lúc, thật lố bịch. Bọn chúng phải hành động bí mật. Số lượng ấy chỉ cho Mạc Ly gia cái cớ khơi mào chiến tranh thôi.”
rắc
Hai bàn tay tôi nắm chặt.
Tôi trang bị ám khí và độc, rồi mang kiếm lên.
“Ngươi định đi đâu?”
“Lục Huyền không thể thực hiện nhiệm vụ lần này. Đứa nhóc đã gặp sự cố trên đường di chuyển tới hoàng cung và gãy cả hai chân. Nó bắt buộc phải ở phòng tĩnh dưỡng.”
Không thể chấp nhận được.
Nếu không lập một nhóm hai mươi người thì sẽ chẳng thể phá qua đám Ảnh Vệ.
Đây là một bản án tử cho cậu bé.
Lão già chỉ đừng nhìn và tặc lưỡi, nhưng không hề ngăn cản tôi.
Tôi đi theo những dấu vết Lục Huyền để lại và rời khỏi cứ địa của Trần gia.
‘Tên nhóc đã biết che giấu sự hiện diện của mình.’
Tuy nhiên, hẳn là nó đã đánh giá thấp kinh nghiệm của tôi.
Kể từ khi sáng lập ra Quỷ Ảnh Các, che giấu hành tung và truy tìm dấu vết đã trở thành chuyên môn.
‘Trò dám dùng mẹo của ta để chống lại ta sao, Lục Huyền?’
Ta là một lão quái vật đã sống hơn mấy trăm năm trong võ lâm này.
Đến cả Kim Young-hoon cũng phải cúi đầu nhường ta ba phần nếu so về kinh nghiệm thực chiến.
Tôi dễ dàng tìm ra những dấu tích còn sót lại và đuổi theo Lục Huyền.
Chạy như bay qua núi rừng bằng Sơn Quân Việt Nhạc Phi, tôi bắt đầu ngửi thấy mùi của nó.
Lục Huyền đang che giấu mùi hương, nhưng chừng đó là vô dụng với tôi, người luôn luôn đẩy các giác quan tới cực hạn.
vút!
Trong khi xé gió lao lên, một cái roi bằng sắt bỗng bay vào tôi.
Ba sợi ý định tỏa ra từ chiếc roi.
Ba đòn liên tiếp.
Nếu đây là đấu tập thì tôi sẽ chỉnh lại nhịp độ của mình cho phù hợp.
Nhưng bây giờ tôi không có hứng.
chém!
Tôi rút kiếm, Kiếm Cang hóa cứng trên lưỡi kiếm.
Một nhát chém xuyên qua khoảng trống trong những ý định và cắt đứt cây roi.
bịch
“Lục Huyền, ra đây!”
Cậu nhóc bước ra khỏi một bụi cây sau khi loại bỏ ẩn thân thuật.
“Con định đi đâu?”
“Giết chết lũ khốn đã sát hại huynh muội con.”
“Tới hoàng cung sao?”
Cậu nhóc im lặng gật đầu.
Tôi chậc lưỡi,
“Với trình độ hiện tại của con thì không thể nào. Ảnh Vệ là một nhóm không thể coi thường. Trừ phi hai mươi người các con hợp lực…”
“Hai mươi người là không cần thiết!”
Lục Huyền ngắt lời.
“Chỉ cần khoảng chín người là đủ để ám sát hoàng đế. Tại sao người toàn ra những yêu sách ngớ ngẩn như vậy và ngăn cản chúng con?”
“Đúng, chín người các con là đủ kề dao vào cổ hắn. Nhưng… tất cả các con đều sẽ chết.”
“Con không quan tâm!”
Trong mắt nó chỉ còn sự phẫn nộ.
“Người thì biết cái gì chứ! Người có chứng kiến cảnh gia đình mình bị xé xác ngay trước mặt không? Ngay cả bây giờ huynh muội của con vẫn đang gọi tên con! Họ nói rằng họ đau đớn lắm. Họ đang cầu xin con cứu rỗi họ khỏi địa ngục ấy! Người đâu có biết! Người làm sao biết được bên trong con đang đau khổ tới mức nào!!!”
Sự im lặng bao trùm lấy chúng tôi.
Tôi và nó chỉ nhìn nhau, không nói gì, cũng chẳng trao đổi ý định.
“…Ta không biết.”
“Người không biết mà vẫn cản con!!”
“Nhưng ta biết rằng…”
Tôi nhìn thẳng vào mắt thằng bé
“…Con thích Quế Hoa.”
“Con không… Cái gì?”
“Và con ghét Vạn Hào vì cậu ta cũng thích Quế Hoa.”
Trước những lời lẽ bất ngờ này, thằng bé chỉ đứng đơ ra.
“Con thích ăn đương quy, ghét dưa vàng, và không thích dưa hấu. Con thường điêu khắc vào những ngày nghỉ. Con không bất bình khi ta sửa lại thế đứng, nhưng không thích khi ta chỉ ra những vấn đề với dòng chảy nội lực của con.”
“Chẳng phải con cảm thấy rất sung sướng vào những buổi tập ngày đông, sau khi bị dòng nước lạnh xối vào đầu, được đắm mình trong làn nước nóng hay sao? Và con cũng hay suy ở trong nhà xí một mình.”
“…”
“Đúng, ta không rõ trong tâm con đang đau khổ tới đâu. Ta chỉ có thể nhìn con qua góc nhìn phiến diện. Nhưng con trong mắt ta đẹp đẽ như vậy đấy.”
Cảm xúc của Lục Huyền bộc phát.
Vô số ý định tuôn ra, để lộ cảm xúc thực sự của cậu nhóc.
“Con đã sống như vậy, đang sống như vậy, và sẽ sống như vậy. Từ tận đáy lòng, ta chỉ mong con được sống mà thôi.”
Tôi vào tư thế chiến đấu.
“Vì vậy, ta không thể để con hy sinh vô ích. Lên đi. Nếu con có thể trụ vững sau năm mươi giây, ta sẽ rời đi.”
Lục Huyền khẽ cắn môi, rồi rút ra một vũ khí mới từ trong ngực áo.
Ý định từ chúng tôi va chạm vào nhau, và một giây trôi qua.
bộp!
Nắm đấm tôi lún sâu vào khuôn mặt của Lục Huyền.
1 Bình luận