Những sự kiện theo sau diễn ra giống như bình thường.
Con cáo đi tới cái hang, ngoạm một cánh tay từ tôi, ngày hôm sau là con rắn đến xin ít tiết.
Một ngày sau đó, ba tu tiên giả xuất hiện, dùng pháp thuật khiến cánh tay tôi mọc lại, rồi bắt đi những đồng nghiệp của tôi.
Vào ngày thứ tư, Hải Long Vương Seo Hweol mang Phó phòng Oh đi, và một lão già lưng gù bắt cóc Quản lý Kim.
Và chuỗi ngày ở Phi Tiên Lộ kết thúc bằng tôi và Kim Young-hoon bị ném vào khe nứt không gian và mất đi ý thức.
“Nơi này là...”
Khi tôi mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy là một trần nhà lạ hoắc.
‘Trần nhà ư?’
Tôi hoảng hốt đánh thức Kim Young-hoon đang nằm sõng soài gần đó.
Có vẻ vết nứt không gian mới thả chúng tôi xuống không lâu.
‘Ừ thì địa điểm dịch chuyển là ngẫu nhiên, nhưng dịch chuyển vào trong nhà của ai đó sao? Đây là lần đầu đấy.’
Tình huống này có chút hài hước, nhưng tôi cũng không nán lại lâu mà cõng Kim Young-hoon lên vai và rời khỏi phòng.
bụp!
Và tôi chạm mặt với một tỳ nữ tình cờ đi qua cửa.
“Aaaaa! Ăn trộm!”
“…Khốn thật.”
Tôi nhanh chóng đánh ngất tỳ nữ và vội vã chạy đi.
‘Đây là trang viên sao?’
Có vẻ là nơi ở của một nhân vật có quyền thế khá cao.
“Này! Chúng nó đi hướng đó! Lũ ác ôn ấy đánh ngất ta rồi chúng… nhưng mà bọn chúng đi ra từ phòng của phu nhân!”
Tôi nghe thấy tiếng tỳ nữ bị tôi đánh ngất ở đằng xa.
Dường như chúng tôi đã rơi vào phòng của phu nhân của chủ trang viên này.
‘Chết tiệt, điên thật đấy.’
Tại sao chúng tôi toàn xuất hiện ở những chỗ oái oăm không vậy?
Tôi đang chuẩn bị tẩu thoát thành công cùng Kim Young-hoon thì bỗng,
“Ngươi dám đột nhập vào trang viên của Từ Hải Mẫn[note90378] Công đại nhân? Lũ trộm các ngươi chán sống rồi!”
Hai tên võ công khá cao cường trông như thị vệ đang tiếp cận tôi.
‘Khoan đã, Từ Hải Mẫn sao?’
Cái tên này làm tôi khẽ chững lại.
Nó nằm trong những thông tin tôi có được trong kiếp trước khi điều tra về hoàng tộc.
‘Từ Công[note90379], một trong ngũ đại tham quan của Diên quốc, khét tiếng vì bóc lột dân lành tới cùng cực. Triều đình đã mở một số cuộc điều tra nhắm vào hắn, nhưng lần nào hắn ta cũng hối lộ điều tra viên và dùng mối quan hệ để thoát ra trót lọt.’
‘Hắn đã nhiều lần lạm dụng quyền thế để gây nhiều chuyện ác trong thành. Từ việc bắt đi tân nương của các gia tộc vào đêm ngay trước lễ thành thân, cho tới biến địa chủ thành nông nô ngay trên đất của chính họ. Bách tính khắp thành đều biết về tội ác của hắn, nhưng không thể làm được gì.’
‘Đúng vậy, một tên rác rưởi khó có thể quên. Tên hắn vẫn đọng lại trong trí nhớ của tôi.’
Lối thoát đang ở trước mặt, nhưng tôi quay người và chạy lại vào trang viên.
‘Với tội trạng tày trời ấy thì của cải của hắn phải lớn lắm đây. Xin một tí chắc không sao đâu nhỉ.‘
Tôi lướt tới tòa nhà nơi hắn ở và bắt đầu lục soát.
Một vài thị vệ đi theo hắn cố gắng ngăn cản, nhưng tất cả đều bị điểm huyệt và ngã xuống.
Sau khi lục lọi một lúc lâu, tôi tìm được mười hai con Kim Thiềm[note90380] giấu trong một cái rương ở gần Từ Hải Mẫn giờ đã ngất lịm.
“Hừm, đáng giá đấy.”
Một tay ôm lấy cái rương, tay còn lại vơ thêm một nắm tiền vàng, tôi và Kim Young-hoon rời khỏi biệt phủ của Từ Hải Mẫn.
Sau vụ này vô số tờ lệnh truy nã với mặt tôi trên đó được dán khắp đường phố Thiết Lĩnh Thành, [note90381] nhưng tôi dùng Nghịch Dung Thuật để thay đổi diện mạo và mua một căn trang viên.
Tôi dành toàn bộ thời gian ở trong nhà để dạy Kim Young-hoon võ thuật và cách đọc viết.
Một tháng cứ như vậy trôi qua.
uuuuuuuu-
Tôi cười hẹ hẹ nhìn vào ba bông hoa trôi nổi trên đầu Kim Young-hoon.
‘Từ đó tới giờ là tròn một tháng.’
Một tháng kể từ khi tôi, một cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh, bắt đầu dạy kèm một một cho Kim Young-hoon.
Ngay khi ngài ấy tích đủ nội công, Kim Young-hoon đã nhảy một phát lên cùng cảnh giới với tôi.
‘Có vẻ như thầy càng tài thì trò càng tày…’
Dù đã đạt được Tam Hoa Tụ Đỉnh, Kim Young-hoon vẫn còn chưa biết đọc.
“Ha ha, không ngờ tài năng của tôi lại lớn tới vậy luôn. Để mà đạt tới cảnh giới này trước cả khi biết đọc viết…”
“Để chúc mừng dịp này thì tôi có một món quà tặng cho ngài.”
“Ồ, quà sao? Là gì vậy?”
Một cuốn bí thuật được tổng hợp từ sáu quyển Thiếu Tu Việt Võ Kinh, viết bởi Kim Young-hoon của kiếp trước.
Thiếu Tu Việt Võ Quyết!
‘Kim Young-hoon của kiếp này rồi sẽ còn tiến xa hơn trước!’
Và ngài ấy sẽ lại cải tiến võ công này thêm nữa.
Tôi trao cho ngài ấy cuốn bí thuật rồi dạy nốt ngôn ngữ của Diên quốc. Hiện tại tôi đang ngồi bên hiên nhà, nhìn ngắm trời xanh.
‘Kiếp này tôi nên làm gì đây?’
Tôi đã du ngoạn khắp võ lâm vài lần, thành lập các phe phái, đi theo Kim Young-hoon, và còn đầu quân cho hoàng tộc.
‘Nhiệm vụ thiết yếu vẫn nên là tập trung luyện võ.’
Nhưng tôi không thể làm ngơ trước những tội ác Mạc Ly gia gây ra.
Liệu có cách nào để làm được cả hai việc không?
Suy nghĩ một hồi lâu, câu trả lời xuất hiện.
‘Trần gia.’
Đúng vậy.
Gia tộc tu tiên đang cố gắng loại bỏ Mạc Ly gia khỏi Diên quốc này.
‘Trong kiếp này mình nên hợp tác với Trần gia.’
Cũng giống như nửa sau của kiếp trước, giúp đỡ Trần gia có thể hạn chế đáng kể hoạt động của Mạc Ly gia.
Sau khi đã quyết sẽ tới Trần gia, tôi nói chuyện với Kim Young-hoon.
“Từ bây giờ chúng ta nên đường ai nấy đi.”
“Hả! Tại sao chứ? Có chuyện gì vậy?”
“…Em chỉ muốn đi du ngoạn giang hồ thôi.”
Kim Young-hoon có chút căng thẳng giống như những kiếp trước, nhưng tôi bình tĩnh trấn an anh ấy và rời khỏi Thiết Lĩnh Thành.
Chúng tôi nhất trí sẽ gặp lại ở đây mỗi năm năm một lần, nên tôi và anh ấy sẽ còn tái ngộ.
Tôi khởi hành tới một lãnh địa của Trần gia.
Một chi nhánh của Trần gia tọa lạc tại thung lũng có tên Thụ Lạc[note90382], ở phía bắc Thanh Hổ Thành, gần ranh giới phía đông của Diên quốc giáp với Bích La quốc.
Nơi này tôi đã từng đi tới vài lần trong kiếp trước.
‘Nếu nhớ không lầm…’
Tôi nghe nói đây là nơi những tu tiên giả cấp thấp của Trần gia sinh sống.
Sau khi tìm được một chỗ phù hợp, tôi ẩn nấp và đợi ai đó đi ra khỏi Thụ Lạc Cốc.
Một vài ngày cứ thế trôi qua.
Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy một nam nhân áo bào đỏ rời đi từ đó.
Xung quanh hắn bị che phủ bởi vùng thần thức.
‘Tu sĩ Trần gia!’
Tôi bí mật rình hắn ta.
Sau khi đặt chân tới Thanh Hổ Thành, hắn đi vào một tửu lâu rồi bắt đầu gọi rượu và đồ ăn.
‘Đây rồi, thời cơ đã tới.’
Tôi bình tĩnh ngồi vào cùng bàn và gọi thêm rượu tới.
“Này, ngươi là ai?”
“Ha ha, ta chỉ là thấy ngài đây có chút cô độc nên muốn uống chung thôi. Ta bao chầu này.”
“Hừm, ngươi bao thì được…”
Sau khi rượu thịt được bưng lên đầy đủ, chúng tôi bắt đầu màn tán gẫu.
Tới khi hắn ta ngà ngà say, tôi dần dần bẻ lái câu chuyện sang các tu tiên giả.
Không lâu sau, tu tiên giả mặt đỏ ửng này của Trần gia bắt đầu phun ra mọi thứ, rằng hắn là một tu tiên giả và được giao nhiệm vụ ở phàm tục.
“Thật phi thường. Tu tiên giả sao? Giá mà ta được làm tay chân cho gia tộc cao quý của ngài đây.”
“Hừm… thú thật trong lãnh địa bản gia đã chứa quá nhiều phàm nhân như ngươi rồi…”
Khi hắn ta có vẻ muốn từ chối, tôi lấy ra cái rương với mười hai con Kim Thiềm mà tôi mượn từ Từ Hải Mẫn Công.
“Ta có chút quà mọn dâng lên ngài, xin ngài giúp đỡ cho…”
“Ồ hồ hồ….”
Đờ đẫn nhìn những con cóc màu vàng lấp lánh một hồi lâu như thể bị thôi miên, tên tu sĩ Trần gia ấy hắng giọng và nhận món quà từ tôi.
“Ta sẽ nói tốt về ngươi với những tiền bối trong tộc. Hẹ hẹ hẹ…”
“Ha ha đa tạ ngài! Trăm sự ta xin nhờ ngài!”
Tôi cười lớn sau khi nhận được lời hứa hẹn từ hắn ta.
Ngày hôm sau khi đã tỉnh rượu hắn có vẻ hơi chút e ngại, nhưng vẫn không thể thoát khỏi cám dỗ của đám Kim Thiềm, và giả vờ dẫn tôi tới chỗ các tiền bối của gia tộc trước khi bắn ra một hỏa cầu về phía lưng tôi.
Hắn ta muốn những con Kim Thiềm nhưng không hề muốn tiến cử tôi cho Trần gia.
‘Tên này khoảng Luyện khí nhất tinh...’
Tôi khẽ cau mày, nhưng nhanh chóng rút kiếm ra và chém quả cầu lửa làm đôi, rồi dùng Kiếm Cang đập tan rào chắn phòng ngự của hắn.
“Ngài làm vậy là có ý gì?”
“Ồ… ta… ta…”
“Nếu ngài không muốn tiến cử ta thì cứ nói. Ngài tưởng ta chỉ là phàm nhân hạ đẳng hay sao?”
“Hức! Ta…”
Tôi liếc nhẹ về phía hắn, tay trái nắm chặt lấy cổ áo.
‘Ngon, đây sẽ là cái cớ để bắt hắn dẫn tôi tới gia tộc.’
Tôi bóp cổ hắn ta, và tên này nhả ra sáu con Kim Thiềm.
“Thù lao của ngài là sáu con cóc. Lần này ngài sẽ làm việc đàng hoàng, nhỉ? Ta rất mong chờ màn tiến cử của ngài tu tiên giả đây với gia tộc đó.”
“Được.. được, ta sẽ bẩm báo cho các tiền bối trong tộc. Ta không ngờ ngươi lại là cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh…”
Cuối cùng hắn cũng chịu dẫn đường cho tôi.
Qua miệng hắn ta, tôi biết nhiệm vụ hắn được giao là đưa thư tới một cứ địa khác của Trần gia.
Tôi đi theo hắn, và chúng tôi dừng chân tại căn cứ của Trần gia gần Long Hổ Thành của Diên quốc.
Sau khi giao thư cho một tiền bối Luyện khí kỳ, hắn bắt đầu màn tiến cử.
Hai mắt của những tiền bối Luyện khí cấp cao sáng lên khi nghe tới chữ Tam Hoa Tụ Đỉnh.
“Cũng vừa khéo bổn tộc đang cần một kẻ có trình độ như ngươi! Ha ha, chuyện là chúng ta đang cần một giáo quan để dạy võ cho một số phàm nhân. Tam Hoa Tụ Đỉnh… ta nghe nói đó là cảnh giới rất cao đối với phàm nhân phải không?”
“Vâng, quả đúng là vậy. Đương nhiên so với quý gia tộc thì chỉ là sâu kiến, nhưng trong phàm nhân bọn ta thì có thể coi là hàng đầu.”
“Tốt, tốt. Vậy thì hãy đi theo ta.”
Tôi theo lão già tới một sân tập trong khuôn viên Trần gia.
Trước mắt là một đám trẻ con tuổi mới chỉ mười sáu đôi mươi đang luyện võ.
Giáo quan hiện tại đang ở khoảng Tuyệt đỉnh sơ kỳ, và hắn đang gặp khó khăn với số lượng lớn học đồ.
“Hiện tại giáo quan kia chịu trách nhiệm dạy dỗ những đứa trẻ phàm nhân, nhưng dường như hắn đang có chút chật vật. Trình độ võ học của ngươi có vẻ cao hơn hắn, nên ngươi sẽ dạy đám trẻ đó tốt hơn, đúng không?”
“Vâng, ngài cứ để đó cho ta.”
Gõ đầu trẻ là một công việc tôi khá ưng ý.
Thời gian luyện võ của tôi sẽ không bị lấy đi quá nhiều.
Hơn nữa, từ Tam Hoa Tụ Đỉnh trở đi tôi cần phải nghiên cứu về những ý định, và dạy học cho chúng cũng đồng thời giúp tôi quan sát được những ý định của chúng.
“Nhưng cho ta xin hỏi, lý do gì mà các ngài lại cho những đứa trẻ đó học võ?”
“À, lý do là…”
Tu sĩ Luyện khí vuốt râu và giải thích.
“Gần đây một vài môn phái đang thống trị tu tiên giới bỗng nhiên biệt tăm mất tích. Ta không biết rõ ngọn ngành đầu đuôi, nhưng nghe nói các tu sĩ cao hơn Kết đan bỗng nhiên biến mất. Chính vì vậy, tu tiên giới sắp tới sẽ trải qua một hồi gió tanh mưa máu. Những kẻ vượt qua cảnh giới Kết đan nhanh nhất sẽ cai trị cả thế giới này, và môn phái của chúng sẽ đứng đầu trong tu tiên giới. Hiện tại vẻ ngoài của thế giới này đang yên bình, nhưng nội bộ đang diễn ra vô số tranh đấu khốc liệt. Đám gia tộc Mạc Ly vô sỉ đó đang dùng đan dược cấm để kéo dài tuổi thọ của các tu sĩ Kết đan, nhằm tạo cơ hội cho chúng đột phá tới cảnh giới tiếp theo.”
‘Vậy ra đó là nguyên nhân…’
Tôi có thể đại khái đoán được chuỗi sự kiện đã xảy ra.
Phi Tiên Lộ mở ra ngàn năm một lần.
Vô số tu sĩ và tông môn tu tiên cỡ lớn tụ họp tại Phi Tiên Lộ để vượt qua Đăng Tiên Môn, bỏ lại những tu sĩ Kết đan ở đằng sau.
Những kẻ đạt được cảnh giới tiếp theo sớm nhất sẽ có quyền kiểm soát tu tiên giới, nên Mạc Ly gia bèn sử dụng máu thịt của phàm nhân để kéo dài tuổi thọ của tu sĩ Kết đan trong tộc và tăng tiến tu vi.
‘Tôi đã nghĩ những con quái vật đó phi thăng sẽ không có ảnh hưởng gì tới mình… Hóa ra chính chúng là nguồn cơn cho mọi chuyện.’
Tôi gật đầu trước lời giải thích của tu sĩ Luyện khí.
“Mạc Ly gia, cái gia tộc tà đạo đó, chúng cần một lượng lớn tinh huyết của phàm nhân để tạo ra đan dược cấm. Bởi vì vậy mà vô số vụ mất tích xảy ra khắp Diên quốc… Đám trẻ này là những người sống sốt được Trần gia giải cứu. Từng đứa trong đó đều căm thù tột độ gia tộc Mạc Ly và hoàng tộc hiện tại vì đã sát hại thân thích của chúng. Trần gia bọn ta muốn ngăn chặn Mạc Ly gia luyện đan dược cấm và không cho tu sĩ Kết đan của chúng đột phá cảnh giới tiếp theo.”
‘Mục tiêu của của cái gia tộc này và đám trẻ có trùng nhau không vậy trời…'
Nếu vậy, lũ trẻ này…
“Chúng ta trước tiên sẽ chiếm lại Diên quốc từ Mạc Ly gia và không cho chúng bắt cóc phàm nhân thêm nữa. Một bước trong kế hoạch đó, là ám sát hoàng đế đương nhiệm của Diên quốc, Mạc Ly Chính.”
Những lời đó làm tôi lạnh sống lưng.
“Đám trẻ đã tự nguyện trở thành thích khách cho nhiệm vụ lần này. Liệu ngươi có thể đảm nhiệm dạy võ cho chúng được không?”
Và tôi biết được nguồn gốc của cơn ớn lạnh này.
Tôi sẽ phải dạy võ cho những đứa trẻ mà tôi đã tự mình xử trảm trong kiếp trước.
1 Bình luận