Vol 5 (Đã Hoàn Thành)

Chương 2 (Phần 1-2-3)

Chương 2 (Phần 1-2-3)

Phần 1

Technopic Village được chuẩn bị trong khu vực bao quanh sân vận động hình mái vòm. Việc tên của nơi này có từ 'làng' chỉ là tàn dư của các kỳ thi đấu thể thao quốc tế từ thời xa xưa. Trên thực tế, nó không khác mấy so với một khu nghỉ dưỡng khách sạn cao tầng thông thường.

Người vệ sĩ của Mariydi lên tiếng với cô.

"Tôi ngạc nhiên đấy. Tôi không nghĩ cô là kiểu người dán mắt vào TV thế này."

"Tôi đang quan tâm đến kết quả nội dung 50m nữ."

Sự quan tâm đó không xuất phát từ tinh thần dân tộc mới nảy sinh. Cô đang cầm trên tay thứ trông giống như vé xem phim.

"Cô cá cược à?"

"Tôi không biết có phải để trả phí chống gian lận hay không, nhưng một tấm vé cược thôi cũng đã đắt rồi."

Điều đó có nghĩa đây không phải là trò cá cược từ bên thứ ba. Cô đã mua vé cá cược đó từ Olympia Dome một cách chính thức.

Nhưng khi xem bản tin thể thao tổng hợp, Mariydi bĩu môi khó chịu và ném những tấm vé xuống bàn.

"Hả!? Làm sao họ có thể đạt thành tích nhanh hơn 4,77 giây ở cự ly 50m chứ!?"

"Bất kỳ ai có chút đầu óc đều đã chọn nữ hoàng chạy nước rút ngay từ vòng loại rồi."

"Ừ, nhưng cá cho cô ta thì gần như chẳng thắng được bao nhiêu. Nên tôi mới cá vào kỷ lục thời gian tốt nhất."

Vận động viên da đen giành huy chương vàng có thành tích 4,74 giây, và phía sau là hàng loạt những kỷ lục kỳ dị khác trong khoảng 4 giây. Tất nhiên, con người không thể tự mình chạy nhanh đến mức đó. Những kỷ lục bất thường ấy đạt được nhờ vượt qua giới hạn nhân loại bằng trang phục thể thao, giày dép và các loại thuốc họ sử dụng.

Không còn hứng thú, Mariydi rời khỏi TV và bắt đầu đi lang thang trong căn phòng khách sạn rộng lớn.

Cô có vẻ khó chịu vì đã lãng phí tiền hơn là vì số tiền cụ thể đã mất.

"Có lẽ cô không nên đứng gần cửa sổ."

"Đó là kính phân cực, nên không ai có thể nhìn thấy tôi từ bên ngoài cả." Mariydi đáp và nhìn ra khung cảnh đêm.

Người vệ sĩ ngồi phịch xuống ghế sofa và nhún vai.

"Cô cần thư giãn hơn." 

Anh ta nói.

"Anh cũng vậy. Trông anh còn bồn chồn hơn cả lúc chúng ta di chuyển từ sân vận động về đây."

"Với tư cách là vệ sĩ của cô, tôi không thể không cảm thấy những tòa nhà cao tầng như thế này rất nguy hiểm."

"Hầu hết những kẻ muốn tấn công tôi đều liên minh với một vận động viên khác. Khi tất cả tụ tập tại một chỗ như thế này, họ mất đi lựa chọn cho nổ tung cả tòa nhà. Có thể nói sự an toàn của chúng ta được đảm bảo bằng việc mọi người đều đang bắt giữ lẫn nhau làm con tin."

"Nếu mọi chuyện thực sự đơn giản như vậy thì tiền công của tôi đã không cao đến thế."

"Nhân tiện…" 

Mariydi cuối cùng cũng quay lại.

"Anh định ở đây bao lâu nữa? Alicia và Stacy đã về phòng của họ rồi. Đừng nói là anh định lấy danh nghĩa bảo vệ tôi để nhìn tôi suốt đêm đấy."

"Tôi chỉ đang tuân theo hợp đồng. Nếu buộc phải ở trong phòng của một cô gái, tôi thà chọn một người có thân hình quyến rũ hơn." 

Người vệ sĩ nhún vai khi vẫn ngồi trên ghế.

"Tôi được thuê ở đây đến nửa đêm. Sau đó tôi sẽ trực bên ngoài phòng cô. Đơn giản mà, đúng không? Nhưng dù đơn giản, tôi vẫn sẽ bị tính là vi phạm hợp đồng nếu không làm đúng quy định. Vậy nên cứ chịu đựng tôi ở đây thêm một lúc nữa đi."

"…Sao tôi có cảm giác anh sẽ đánh thức tôi vào buổi sáng vậy?"

"Xin lỗi, nhưng tôi không cần làm gì cho đến khi cô ra ngoài ăn sáng. Nếu cô cần người gọi dậy, cô nên thuê một hầu gái."

Mariydi khẽ tặc lưỡi và lại quay ra nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.

"Tôi ngạc nhiên là Olympia Dome lại không can thiệp nhiều hơn." 

Cô nói.

"Ý cô là sao?"

"Vụ tấn công Erie Greenhat. Dù từng vận động viên và các tổ chức đứng sau họ đều có vệ sĩ, Olympia Dome lẽ ra phải đứng ra ngăn chặn những sự cố như thế."

Cuộc tấn công được thực hiện bởi những vệ sĩ vốn được thuê để bảo vệ vận động viên, ban quản lý Olympia Dome hẳn đã biết chuyện gì đang diễn ra.

Vẫn ngả người thư giãn trên ghế sofa, người vệ sĩ nói. 

"Họ cũng có vấn đề riêng phải lo. Hơn nữa, họ không muốn tự đặt mạng sống mình vào nguy hiểm bằng cách can dự sâu hơn mức cần thiết."

"…"

"Phần lớn lực lượng quân sự của Olympia Dome được cấu thành từ UAV và UUV. Gần như toàn bộ là không người lái. Nghĩ vậy thì cô cũng đoán được những binh sĩ thật sự ít ỏi kia sẽ chẳng muốn lao ra chiến đấu đến mức nào, đúng không?"

"Nhưng họ chắc chắn chẳng hề tiếc tay khi nói đến trang bị." 

Mariydi bật ra, đồng thời chỉ tay ra ngoài khung cảnh đêm.

Cô không chỉ vào vùng đất nhân tạo.

Cô đang chỉ ra đại dương đen kịt trải rộng phía ngoài. Ánh đèn từ những con tàu lớn hơn cả tàu sân bay ấy có thể được nhìn rõ trong màn đêm vốn dĩ trống trải.

"Nhìn những con tàu khổng lồ kia kìa. Tôi nghĩ chúng được gọi là Ocean Substation. Việc phát điện thực sự được thực hiện bởi các vệ tinh trên quỹ đạo, rồi truyền xuống tàu bằng vi sóng. Sau đó, năng lượng được chuyển thành laser và bắn vào mái vòm để cung cấp năng lượng cho các loại vũ khí không người lái."

"Vệ tinh phát điện à?"

"Chúng tạo ra điện mặt trời từ ngoài tầng khí quyển của Trái Đất. Có thời gian, chúng từng được ca ngợi như vị cứu tinh của Trái Đất trước hiện tượng ấm lên toàn cầu, nhưng việc sử dụng công nghệ này dần suy giảm vì diện tích bề mặt lớn làm tăng nguy cơ va phải rác quỹ đạo. Mà các tấm pin mặt trời bị rác quỹ đạo đánh trúng lại chỉ trở thành thêm rác mới, làm tình trạng trên quỹ đạo thêm tồi tệ. Thậm chí còn có ý kiến cho rằng nên hạn chế chúng bằng luật pháp quốc tế. Đúng là một cách vòng vo."

Bản thân các cơ sở chuyển đổi cũng cần năng lượng để vận hành.

Các Ocean Substation đảm bảo nguồn năng lượng đó bằng cách khai thác methane hydrate và dùng nó làm nhiên liệu cho tua-bin khí.

Lý do chừng đó vẫn không đủ cho nguồn điện chính là vì lượng điện cần thiết lớn đến mức phi lý.

"Họ có lý do của mình." 

Người đàn ông nói.

"Họ tạo ra năng lượng ngoài đảo rồi truyền nó đến Olympia Dome bằng laser. Sau đó, mạng lưới điện thông thường của hòn đảo dẫn năng lượng vào mái vòm, nơi những tia laser nhỏ hơn phân phối điện để sạc cho các loại vũ khí không người lái." 

Vừa nói như đang đọc sách giáo khoa, người vệ sĩ vừa lắc đầu.

"Cô có hiểu vì sao ban quản lý phải tốn công như vậy để giữ việc phát điện nằm ngoài mái vòm không? Họ hoàn toàn có thể phát điện ngay tại đây, nhưng họ không làm thế. Bằng cách đặt nguồn điện cho vũ khí không người lái ở bên ngoài, họ muốn cho thấy Olympia Dome gần như không có giá trị quân sự. Như vậy nó sẽ không trở thành mục tiêu của các Object."

Ngoài ra, còn có nguy cơ vi sóng gây ảnh hưởng xấu đến máy tính hoặc vũ khí không người lái nếu được truyền thẳng từ vệ tinh xuống Olympia Dome.

Một số người cho rằng nó cũng ảnh hưởng đến cơ thể con người, nhưng chưa từng có cơ sở khoa học nào chứng minh điều đó. Tuy nhiên, Olympia Dome hoạt động trong lĩnh vực dịch vụ. Ngay cả những nỗi sợ vô căn cứ cũng có thể khiến người ta ngại đến, nên họ tránh điều đó bất cứ khi nào có thể.

Vì thế, vi sóng được truyền xuống biển xa Olympia Dome, rồi năng lượng mới được gửi đi bằng laser.

"Vậy tức là nếu có quá nhiều lực lượng quân sự thì sẽ nguy hiểm, nhưng bằng cách này họ vẫn có thể hành động khi có trường hợp khẩn cấp, đúng không?"

"Và nghề vệ sĩ cũng đâu nhất thiết phải suy tàn." 

Người vệ sĩ nhận xét.

"Dù sao thì…" 

Mariydi nói, ánh mắt cô vẫn bất động nhìn những con tàu biến hình khổng lồ ở phía xa.

"Có vẻ như từ giờ trở đi, chúng ta sẽ phải tự mình vượt qua mọi rắc rối."

Phần 2

Bifröst Arch là một trong những điểm tham quan nổi tiếng nhất của Olympia Dome. Đó là tập hợp của 7 cây cầu kim loại hình vòm song song, bắc qua một con kênh khổng lồ ăn sâu vào đất liền. Tên gọi của nó bắt nguồn từ việc mỗi cây cầu được thắp sáng vào ban đêm bằng một màu khác nhau, tổng cộng tạo thành 7 luồng ánh sáng.

Bifröst là cây cầu cầu vồng xuất hiện trong thần thoại Bắc Âu.

Nó được thiết kế chủ yếu để tạo nên cảnh tượng ban đêm hơn là đặt nặng tính thực dụng, nên các cây cầu được xây khá sát nhau. Khi tất cả đều được thắp sáng, người ta thường nhầm 7 cây cầu riêng biệt này thành một cây cầu lớn duy nhất.

Đây là một địa điểm quen thuộc để tụ tập đối với những người vẫn chưa thỏa mãn chỉ với cuộc thi đấu thể thao quốc tế, nhưng vào giờ khuya thế này mà vẫn có đông người đến, khi hầu hết mọi người đều đã ở trong khách sạn thì quả là điều bất ngờ. Nguyên nhân là do một số trang tin kiểu lá cải đăng tải những dữ liệu kỳ lạ cho rằng đây là nơi hoàn hảo để một cặp đôi có thể ôm lấy nhau.

Một người phụ nữ đang dựa vào lan can khu vực đi bộ trên cầu vòm Bifröst.

Đó là cô dược sĩ Stacy.

Alicia đứng thẳng bên cạnh cô.

Cô cúi nhìn cây cầu rắn chắc dưới chân mình trong nghi ngờ.

"Nó đang rung này. Là vì đây là đảo nhân tạo sao?"

"Không đến mức làm ẩu như vậy đâu." 

Stacy quen thuộc với Olympia Dome hơn, nên cô mỉm cười.

"Chỉ là du khách đang làm quá lên thôi. Khi có hàng chục nghìn người chạy qua chạy lại, máy đo địa chấn cũng sẽ ghi nhận được cả rung chấn. Kỳ Thế vận hội mùa đông lần trước còn ghê gớm hơn nhiều."

"Nhưng giờ này thì mọi nội dung thi đấu đều đã kết thúc rồi."

"Đó là do mọi người vừa cầm cốc bia vừa phấn khích xem lại các bản ghi và bản tổng hợp đã được biên tập. Tôi nghe nói họ còn lắp các tấm phát điện dưới sàn của các hội trường câu lạc bộ."

Mức độ hưng phấn này còn dành cho những sự kiện mà họ đã biết trước kết quả. Vậy thì trong các buổi phát sóng trực tiếp và trên khán đài sân vận động, hẳn còn điên cuồng hơn nữa.

Tuy nhiên, khả năng thu hút khách của Technopics không phải là điều Alicia đến đây để bàn.

Cô chỉ tập trung duy nhất vào các giao dịch tài chính mà mình phụ trách.

"Cô nghĩ sao?"

"Về chuyện gì?"

Stacy cầm một ly cocktail trong tay phải. Cô đã tự pha nó bằng những nguyên liệu trong thùng giữ lạnh đặt dưới chân.

Ánh đèn sáng xung quanh khiến không thể phân biệt được màu sắc của ly cocktail khi Stacy nhấp một ngụm.

Không chút biểu cảm, Alicia đáp.

 "Về Mariydi Whitewitch."

"Em ấy vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được, đúng không?" 

Uống cạn ly, Stacy đặt chiếc ly cocktail xuống đất rồi bắt đầu lục lọi trong thùng giữ lạnh.

"Technopics lúc nào cũng bị bao phủ bởi lòng tham và âm mưu, nên các cuộc tấn công hay những hình thức can thiệp khác cũng chẳng phải hiếm. Và khi những chuyện như vậy xảy ra, thường sẽ có vận động viên phản kháng."

"Nếu đó là một cuộc tấn công nhắm vào cô ta thì tôi còn hiểu. Nhưng cô ta lại hành động để giúp một vận động viên của Liên Minh Thông Tin."

"Tôi nghi là cô sẽ chẳng bao giờ khiến em ấy thừa nhận điều đó đâu. Nhưng đây là một sự cố có lẽ sẽ làm chữ ký của em ấy trở nên giá trị hơn."

"Kiểu người dễ đồng cảm với người khác rất nguy hiểm. Nếu cô ta nương tay với đối thủ sau khi nghe hoàn cảnh của họ, hành động đó có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến tất cả những người đang ủng hộ cô ta."

"Có lẽ vậy." 

Stacy vừa mỉm cười vừa lắc chiếc bình shaker bằng cả hai tay.

"Nhưng em ấy có vẻ là kiểu người xem các cuộc thi như một thứ hoàn toàn tách biệt với những chuyện đó. Là kiểu người sẽ không để những điều ấy ảnh hưởng đến quyết định của mình khi cần phải giết đối phương trên chiến trường."

"Tôi thật sự mong là cô nói đúng."

"Dù sao thì em ấy cũng là người của quân đội." 

Stacy nhẹ nhàng nói khi rót chất lỏng từ shaker vào ly. Khi cô thả một củ hành ngọc xiên que vào làm trang trí, giọng nói lại thờ ơ như thể chủ đề này chẳng liên quan gì đến mình.

"Hơn nữa, em ấy là kiểu người kỳ lạ, một người vẫn tiếp tục tỏa sáng như một phi công cấp Ace ngay cả trong thời đại của Objects. Mariydi Whitewitch là Ice Girl 1 của các Tập Đoàn Tư Bản. Và không chỉ có mình em ấy. Còn có Burning Alpha của Vương Quốc Chính Thống và Rocket Icarus của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Phần lớn những Ace vẫn tiếp tục tồn tại trong thời đại này đều mang cùng một lý tưởng trong tim: khát vọng được bay, cho dù phải đi ngược lại tư duy chung của thời đại. Việc em ấy đi ngược với lối nghĩ thông thường ở đây cũng là điều tự nhiên."

"…."

"Chắc hẳn cô đã điều tra đối tác mới này từ trước rồi. Cô đã xem hồ sơ của Ice Girl 1 rồi, đúng không?"

Stacy đưa miệng ly lên môi.

Vẫn đứng thẳng, Alicia nói. 

"Cô ta từng nhiều lần không tuân lệnh trong quá khứ. Nhưng mỗi lần như vậy, kết cục đều là cô ta được ca ngợi vì hành động của mình."

"Có lẽ chính mặt đáng yêu đó khiến không quân PMC Sky Blue không nỡ để em ấy ra đi… Bình thường, một binh sĩ của Tập Đoàn Tư Bản sẽ không bao giờ nghĩ đến việc mạo hiểm bị tống vào trại giam chỉ vì chặn một tên lửa hành trình ‘vô tình’ được bắn về phía một thành phố của quốc gia trung lập."

Stacy mỉm cười và khẽ lắc ly cocktail.

"Nhưng đúng là không có phương pháp nào hoàn hảo cho mọi tình huống, nên chắc chắn em ấy vẫn là lựa chọn tốt hơn một gã cơ bắp đầu óc đặc sệt, phải không? Người ta nói rằng kẻ biết lắng nghe ý kiến của người khác sẽ sống lâu hơn, nhưng đồng thời cũng phải biết cách xử lý những thông tin đó."

"Tôi đã thử nói chuyện với cô ta để hiểu cách suy nghĩ của cô ta."

"Cô cũng có thể hòa đồng như vậy sao?"

"Có vẻ chuyện này sẽ khá khó khăn, vì tôi không thể nắm được cô ta muốn gì. Cô ta không tỏ ra hứng thú với danh tiếng, cũng không thể hiện sự ám ảnh rõ rệt nào với phần thưởng từ các nhà tài trợ. Nếu tôi không biết mục tiêu của cô ta là gì, tôi sẽ rất khó kiểm soát cô ta theo cách đó."

"Đơn giản thôi." 

Stacy nói, đưa miệng ly cocktail trở lại môi.

"Ở độ tuổi đó, trẻ con đôi khi sẽ hơi ám ảnh với công lý."

"?"

"Em ấy rời khỏi cuộc chiến kéo dài lê thê ở Khu Vực Hạn Chế Bắc Âu để tham gia lễ hội này. Như vậy thì rõ ràng là ở đây có thứ gì đó em ấy muốn, nhưng không thể có được ở nơi kia. Và vì em ấy đã liều mạng cứu một vận động viên thuộc một thế lực khác, nên có vẻ em ấy không chỉ quan tâm đến kết quả thi đấu hay huy chương."

"Vậy thì là gì?"

"Năng suất." 

Stacy kẹp chiếc que nhựa giữa hai ngón tay rồi cắn lấy củ hành ngọc.

"Nếu cô bé muốn một thứ mà không thể đạt được bằng chiến đấu và giết chóc, thì chẳng phải rất có thể đó chính là nó sao? Một kỷ lục, một thứ hạng cao, hay một tấm huy chương đều có thể được xem là một dạng năng suất. Nhưng đáng tiếc là có vẻ em ấy không sẵn sàng giết người để giành lấy những thứ đó."

"…"

"Thấy chưa? Chẳng phải điều đó khiến cô ước mình vẫn còn trẻ và đầy lý tưởng sao? Em ấy rời khỏi chiến trường để tìm kiếm thứ mình không thể có được ở đó, nhưng lại lao thẳng trở lại chiến trường ngay khi nhìn thấy có người bị tấn công trước mắt. Đó là cái tôi đáng yêu của một người vẫn đang trong quá trình trưởng thành." 

Sau khi ăn xong củ hành ngọc, Stacy ngửa cổ uống cạn ly.

"Cũng giống như cô, tôi sẽ làm việc với bất kỳ vận động viên nào miễn là được trả tiền. Đó là cách mọi thứ vận hành ở các Tập Đoàn Tư Bản. Nhưng đúng là tôi cảm thấy có động lực hơn khi đó là người thú vị để làm việc cùng. Và tôi nghĩ mình có thể dốc toàn lực cho vận động viên này." 

Stacy đưa chiếc ly cocktail trống rỗng về phía Alicia như thể đó là một chiếc micro và hỏi.

"Còn cô thì sao?"

"Dù tôi làm việc với ai, công việc vẫn là công việc. Điều quan trọng là tôi được trả bao nhiêu tiền để làm việc đó."

"Hừm." 

Stacy kéo ly lại, trông cô không hài lòng với câu trả lời đó.

"Nhưng tôi không ngờ một người nghiêm chỉnh như cô lại có cả một bộ dụng cụ pha cocktail thế này."

"Tôi luôn đảm bảo chuẩn bị đầy đủ các loại đồ uống khi tiếp khách. Tôi đã bỏ lỡ cơ hội cho tối nay, và một số nguyên liệu sắp mất hương vị."

"Đúng là khi pha cocktail thì phải mở rất nhiều chai rượu khác nhau, nhưng mỗi thứ lại dùng rất ít. Cô dường như chẳng bao giờ hết bất cứ thứ gì." 

Stacy cúi nhìn chiếc thùng giữ lạnh dưới chân.

"Tôi có thể mượn nó không? Tôi nghĩ mình sẽ uống thêm trong phòng."

"Miễn là cô trả tiền cho lượng cô uống."

"Nhưng cô vừa nói là không biết phải làm gì với chúng vì chúng sắp mất hương vị mà."

Ánh mắt của Alicia và Stacy chạm nhau, và những cuộc thương lượng căng thẳng bắt đầu.

Phần 3

Sáng hôm sau, Mariydi bị đánh thức bởi một bài nhạc hard rock mà cô đã tải về, và nó được phát với âm lượng rất lớn. Cô dùng nắm đấm tắt đồng hồ báo thức rồi ngồi dậy trên giường với đôi mắt còn ngái ngủ. Chiếc đồng hồ báo thức yêu quý của cô đầy những vết trầy xước và móp méo, nhưng cô biết nó vẫn còn có thể tệ hơn. Cô chỉ hành nó đến mức đó vì nó đang phát một bài hát nổi tiếng. Nếu chỉ là tiếng chuông điện tử tiêu chuẩn, cô đã ném cái đồng hồ vào tường rồi.

Mariydi ngáp khi ngồi trên giường.

Cô đoán rằng mình đã tránh được việc bị vệ sĩ lay dậy là vì cô đã khóa xích cửa và sau đó đẩy một cái ghế cùng giá để tạp chí chặn trước cửa.

Với phần gấu của chiếc áo choàng tắm của khách sạn kéo lê phía sau, Mariydi đi quanh phòng và uống một ít nước có ga lấy từ tủ lạnh. Khi đầu óc đã tỉnh táo hơn một chút, cô đi vào phòng tắm. Cô tắm nước ấm và nhẹ nhàng rửa toàn bộ cơ thể bằng xà phòng bạc hà để hoàn toàn đánh thức bản thân. Nhưng ngay sau đó cô liền hối hận. Khi bắt đầu run lên vì cảm giác lạnh lạ trên da, cô bắt đầu vật lộn với máy sấy tóc trong tình trạng khỏa thân.

"Nóng!? Chết tiệt. Đổi nhiệt độ kiểu gì vậy?"

Cô loay hoay với máy sấy nhưng không thể tìm được công tắc nào đúng như cô muốn. Cuối cùng cô bỏ cuộc và chỉ lau nhẹ tóc bằng khăn tắm. Sau đó, cô mặc chiếc áo khoác bay màu vàng và đen quen thuộc của mình và dọn cái ghế cùng giá để tạp chí đang chặn cửa ra.

Mariydi mở cửa và người vệ sĩ lên tiếng với vẻ mặt như thể anh ta hầu như không chịu nổi nữa.

"Sao cô có thể làm vậy với tôi?"

"Nếu anh muốn lọt vào tầm nhìn của tôi vào buổi sáng thì hãy bắt đầu bằng việc cạo cái bộ râu làm cho có đó đi." 

Mariydi ngáp trong khi gãi mái tóc còn chưa khô hẳn.

"Vậy bữa sáng ăn gì?"

"Giống như bữa tối hôm qua. Giờ sự kiện đã bắt đầu nên các tiêu chuẩn an toàn được nâng lên rất nhiều. Dược sĩ đó, cô Stacy Palmetto nói rằng cô ấy sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo thức ăn không gây ảnh hưởng gì đến màn trình diễn của cô. Tất nhiên là có thu phí."

"…Tôi có cảm giác là bất cứ món gì cô ta làm ra cũng sẽ không bình thường."

Trong lúc đó, Alicia Sloppyjoes đi về phía họ từ khu vực thang máy. Nhịp bước của cô chính xác như kim giây của đồng hồ, và cô vẫn đứng thẳng như mọi khi.

"Chào buổi sáng." 

Cô cúi chào chính xác đến mức trông tư thế đó như đã được đo bằng thước đo.

"Tôi có thể xác nhận lịch trình hôm nay với cô được không?"

"Ngày thứ hai của shootathlon không bắt đầu cho đến 4 giờ chiều, đúng không? Tôi tưởng là tôi rảnh cho đến lúc đó."

"Ngày thứ hai là sự kết hợp giữa bơi đường dài và bắn súng. Để tinh chỉnh mọi thứ cho việc sử dụng dưới nước, chúng ta cần kiểm tra trang phục thể thao, khẩu súng trường và các phương pháp doping của cô. Khi đến buổi trưa thì hãy coi tất cả những thứ đó là đã được cố định."

"Vậy là tôi sẽ bơi qua một cái bồn tắm khổng lồ à?"

"Sự kiện thực tế diễn ra trong mái vòm, nhưng chúng ta không thể sử dụng cơ sở đó trước. Bài kiểm tra cuối cùng sẽ được tiến hành ở khu vực bơi bên ngoài mái vòm. Nói cách khác, là ngoài biển."

"Hiểu rồi."

"Ngoài ra, chúng tôi đã nhận được một đề nghị đưa tin về cô từ một đài truyền hình."

"Phiền phức thật." 

Một vẻ khó chịu lập tức xuất hiện trên mặt Mariydi.

"Vậy nhà tài trợ nghĩ sao? Họ muốn dùng nó làm quảng cáo cho khẩu súng trường mới của họ à?"

"Nhà tài trợ đã đồng ý."

"Nói cách khác, tôi gần như bị ép phải tham gia."

"Họ cho rằng việc này sẽ giúp sản phẩm mới của họ được chú ý nhiều hơn. Bất cứ khi nào cô xuất hiện trong khung hình, hãy đảm bảo rằng cô đang cầm khẩu súng. Tên công ty được hiển thị trên áo khoác của cô, nhưng nếu có thể, hãy cố gắng nhắc đến tên công ty hoặc tên sản phẩm một cách tự nhiên mỗi 5… không, 3 phút một lần."

Mariydi liếc nhìn người vệ sĩ của mình. Anh ta chỉ nhún vai. Có lẽ anh ta đang khó chịu vì lượng công việc bổ sung mà việc này mang lại cho anh với tư cách là vệ sĩ.

Nhưng chính nhà tài trợ mới là người trả tiền cho tất cả bọn họ.

Và cả Mariydi lẫn người vệ sĩ đều là lính đánh thuê.

"Vậy là đài nào?"

"Catwalk TV."

"…Chẳng phải đó là một đài Net TV của Liên Minh Thông Tin à?"

"Có vẻ như cô đã thu hút được sự chú ý và ngưỡng mộ của họ khi cô cứu Erie Greenhat ngày hôm qua."

"Họ thật sự muốn đưa tin về một đại diện của các Tập Đoàn Tư Bản sao? Lại còn là một người lính nữa chứ."

"Đây là một bản tin về lễ hội hòa bình vượt qua ranh giới giữa các cường quốc trên thế giới, nên điều đó không thành vấn đề. Điều quan trọng nhất là chúng ta đã có sự cho phép từ nhà tài trợ."

"Ưu tiên hàng đầu của tôi là quảng cáo cho khẩu súng trường mới, đúng không? Quảng cáo một sản phẩm của các Tập Đoàn Tư Bản trong Liên Minh Thông Tin thì có ích gì?"

"Quan trọng là nó sẽ được bàn tán đến. Ngoài ra, các chương trình của Liên Minh Thông Tin được phân phối qua internet, nên bất kỳ ai cũng có thể xem."

"Hiểu rồi. Tôi sẽ để những vấn đề cân bằng quyền lực nhạy cảm đó cho cô."

"Vậy thì hiện tại tôi chỉ cần thảo luận đến đó thôi."

Đúng lúc đó, Stacy đến nơi và đẩy theo một xe phục vụ phòng.

Cô ta làm bộ trình bày thật hoành tráng những món ăn mình đã làm.

"Ta-dah! Mấy món này sẽ mang lại cho em sức khỏe và sức mạnh! Ngay cả khi không dùng doping, em vẫn có thể làm được rất nhiều chỉ với các loại thực phẩm lành mạnh khác nhau, với những thứ như chiết xuất rau củ và cá được thêm vào. Mỗi món ăn này sẽ khiến em chạy nhảy như một con thú hoang, em muốn món nào?"

"…Tôi chỉ muốn đồ ăn bình thường thôi."

"Vì sự trung thực của em, em nhận được cái rìu vàng này!"

Khi trông như Stacy thật sự sắp ép cô ăn mấy món đó, Mariydi hoảng hốt trốn sau lưng người vệ sĩ của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!