Theo sự chỉ dẫn của các vị hòa thượng, địa điểm thi nâng cao của kỳ thi nhập học nằm tại lối vào một ngọn núi đá phủ đầy sỏi và những tảng đá lớn.
Tổng cộng 500 người.
So với mặt bằng chung, số thí sinh tham gia kỳ thi nâng cao, ngồi cách xa nhau, quả thực rất ít.
“Chú chuột nhỏ à, người cần người khác chăm sóc như ngươi mà vẫn tự tin thật đấy.”
“Hừm. Nói câu đó không thấy ngượng à? Tốt nhất anh nên đi tìm chú nai nhỏ của mình đi.”
“Ặc… cô thấy rồi sao?”
“Không đi tìm chú nai nhỏ đang chịu khổ giữa đám thất bại kia à?”
Khu vực thi cơ bản mà chúng tôi đi ngang qua khi đến đây, đến lúc thi hẳn sẽ chật kín hàng chục nghìn người.
So với cảnh đó, 500 người được chọn cho kỳ thi nâng cao đúng là ít đến đáng thương.
Tôi đã nghĩ tên thú nhân khỉ kia nên chọn thi cơ bản — trông hắn cũng khỏe — nhưng xem ra ngay cả trâu nước cũng không ngu đến mức tự tay vứt bỏ cơ hội của mình.
“Nai nhỏ chỉ là nhút nhát thôi. Có lẽ vì tự ti về thực lực nên không dám tiếp nhận người đàn ông xuất sắc như tôi… chứ không phải ghét tôi.”
“Vâng vâng, tùy anh.”
Thứ cô ấy thiếu, chắc là sự kiên nhẫn để chịu đựng mấy câu tán tỉnh gây chết người của anh.
“Tiểu thư Oknodie, thư giãn thì tốt, nhưng cô nên bắt đầu cảnh giác hơn. Có vẻ như đối thủ không mấy hoan nghênh sự hiện diện của chúng ta.”
Người đàn ông với bộ râu lúc nào cũng gây ấn tượng — thương nhân Gisele.
Không hiểu bằng cách nào mà cả thú nhân khỉ kia lẫn ông ta lại vượt qua được kiểm tra độ tuổi, nhưng họ ngồi cạnh tôi và bắt chuyện.
Tôi cũng không để tâm lắm.
Phần lớn những người khác đang nhìn chằm chằm vào tôi — một đứa trẻ.
Ánh mắt họ cho thấy, nếu kỳ thi có liên quan đến đối kháng, tôi rất có thể sẽ trở thành mục tiêu của mọi người.
“Con nhóc kia à?”
“Ừ, chính nó.”
Khi tôi dựng tai lên, có thể nghe thấy không ít lời thì thầm đầy ác ý.
Nhắm vào át chủ bài sớm thế này không phải quá nhanh sao?
“Đi cùng một thú nhân hạ đẳng.”
“Thế mới nói lên trình độ của nó chứ”
“Không có giáp phép.”
“Không có kiếm phép cấp cao.”
“Có người hầu cũng không thay đổi được việc nó chỉ là một quý tộc nông thôn tầm thường.”
Những thí sinh được hưởng giáo dục quý tộc từ nhỏ, đã quen nhau từ trước trong giới quý tộc , đã sớm chia bè kết phái.
Khoảng ba mươi người.
Dù tôi cũng xuất thân quý tộc, nhưng xem ra chẳng có cơ hội nào để tôi gia nhập phe của họ.
“Nó ăn mặc như mạo hiểm giả. Cô biết nó không?”
“Chưa từng thấy.”
“Quan trọng hơn, nó chỉ là trẻ con.”
“Không giống lính đánh thuê nổi tiếng.”
“Vậy thì không có nghĩa vụ phải quan tâm.”
Những mạo hiểm giả từng lập được chiến tích ở nhiều vùng trước khi dự thi cũng tụ tập thành nhóm hai, ba chục người để đối trọng với nhóm quý tộc, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi.
Không ai đến bắt chuyện.
Có lẽ họ không muốn nhận thêm gánh nặng hay phiền phức.
Khi tôi còn là một gã lực lưỡng, đám này thường đến quấy rầy trước , việc đó khá là khó chịu.
Nhưng bị phớt lờ hoàn toàn thế này cũng chẳng dễ chịu tí nào.
“Chuột nhỏ, nếu lo nghĩ quá nhiều thì người mệt đầu tiên sẽ là cô đấy.”
“Cảm ơn vì lời khuyên.”
Quan tâm quá mức đến những điều vô bổ chỉ khiến chính mình them mệt.
Vậy thì căng thẳng để làm gì khi ai cũng đang thư giãn và chỉ nhìn chằm chằm nhau chứ?
“AAAAARGH!!”
“Đáng lẽ ngươi nên chọn đối thủ cẩn thận hơn.”
Có một kẻ gây rối rõ ràng không đồng tình với cách nghĩ của tôi.
“Hắn… hắn chặt đứt tay của thí sinh khác rồi kìa!”
***
Dưới tán cây râm mát.
Một kiếm sĩ mang khí chất nguy hiểm đã gọn gàng chém đứt cổ tay của kẻ bước qua vòng tròn hắn vạch trên mặt đất bằng vỏ kiếm.
Trong game gốc 〈Tốt Nghiệp Học Viện Nhờ Vận May〉.
Hắn là Xing, kiếm sĩ đến từ Đế Quốc phương Đông — một trong những NPC có thể bị điều khiển*, hắn sẽ trở thành nhân vật hỗ trợ nếu người chơi không chọn hắn.
NPC có thể được điều khiển* đều là những học viên ưu tú của Học Viện, có thể mở khóa bằng cách tích lũy lượng lớn điểm thành tích hoặc mua bằng tiền thật.
Khi trở thành NPC, tính cách của hắn — như bạn thấy — đáng sợ đến mức khiến người khác tránh xa.
Khó kết giao, nhưng thực lực thì không thể phủ nhận — một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
Nếu tiếp tục nhìn hắn, chắc chắn sẽ lại xảy ra rắc rối.
Vì vậy tôi nhắm chặt mắt và bịt tai lại.
***
【Bạn đã hoàn thành sự kiện lên thuyền.】
【Bạn đã đến địa điểm thi sớm hơn 15 giờ 20 phút 0 giây.】
【Bạn nhận được 55.200 điểm thưởng vì đến sớm.】
Trong game, đây là lúc điểm được tính theo từng giây đến sớm.
Dùng điểm, bạn có thể ghé thăm thương nhân điểm số — người chỉ xuất hiện vài tháng một lần — để mua kĩ năng hoặc vật phẩm đặc biệt cần cho tiến trình game.
Nhưng giờ đây game đã trở thành hiện thực, tôi cũng chẳng biết số điểm đó nằm ở đâu, nên mặc kệ vậy.
***
<Sự kiện Kiếm Sĩ Khát Máu>
Một kiếm sĩ đến từ phương Đông xa xôi đã gây ra náo loạn.
Hãy trở thành thuộc hạ của trợ giúp anh ta trong bóng tối…
Giống như sự kiện Cô Gái Đội Mũ Rơm, những sự kiện tăng độ hảo cảm kiểu này toàn là bãi mìn.
Dù cố gắng hoàn thành, bạn cũng chỉ tăng hảo cảm với một nhân vật nữ chỉ có thể vào khu thi thường, trong khi thời gian và điểm số thì bị lãng phí.
Buồn cười hơn là Cô Gái Đội Mũ Rơm còn có khả năng… trượt kỳ thi.
Vậy tăng hảo cảm để làm gì?
Nhập vai, có tình yêu ngọt ngào, mất điểm, cô gái thất bại trong kỳ thi — và thứ còn lại chỉ là thời gian bị phí phạm.
Một sự kiện được thiết kế để bẻ gãy tinh thần người mới.
Sự kiện của kiếm sĩ phương Đông Xing cũng không khác.
Một đại quý tộc cùng đám tay chân che chở cho hắn.
Nếu bỏ mặc, bọn họ sẽ tự khắc lớn mạnh rồi đâu sẽ vào đấy.
Nếu người chơi can thiệp?
Chỉ chuốc lấy rắc rối và xung đột không cần thiết.
Thôi thì đi ngủ vậy.
***
Ngáp một cái, tôi chọn một cái cây đủ cao, không ai để ý, trèo lên cây và dựa lưng vào cành.
Tôi cảm nhận được khỉ nhân và Gisele đang ngước nhìn tôi đầy khó tin, nhưng tôi sẽ không từ bỏ vị trí hoàn hảo này — nơi không ai có thể phục kích khi tôi ngủ.
“Hừm. Con nhóc này linh hoạt thật… Cô ta là khỉ bị lạc loài sao?”
“Hãy nghỉ ngơi ở đây đi.”
Thân cây cứng quá.
Tôi nhớ giường.
Tôi đã bắt đầu nhớ cuộc sống với Jonna và Leape.
Khi đang định nhắm mắt nhìn hoàng hôn, có thứ gì đó bay lên từ bên dưới và đáp xuống cành cây.
“Khoác cái này vào đi. Kẻo cảm lạnh.”
Cảm lạnh? Tôi à?
Tôi định hừ mũi khinh thường, nhưng làn gió thoảng qua khiến da tôi hơi lạnh.
À… phải rồi.
Giờ tôi không còn là gã lực lưỡng nữa.
Tôi cẩn thận khoác chăn lên người, rồi lấy một miếng thịt khô trong ba lô ném cho Gisele.
Bụp.
“Ai da.”
Gã ngốc đó.
Ông ta không bắt được, để rơi mất rồi.
***
Dong—!
Tiếng chuông vang lên, trời đã sáng.
***
<Sự kiện Kỳ Thi Nhập Học>
Kỳ thi nhập học cuối cùng cũng bắt đầu!
Nếu không vào được Học Viện và trượt ngay từ vòng gửi xe, cuộc phiêu lưu của tôi coi như kết thúc.
Vượt qua tất cả các vòng khó khăn và thành công trong kỳ thi.
Khi tôi trèo xuống khỏi cây và giãn cơ, những thí sinh khác xung quanh cũng đã đang bắt đầu khởi động.
“Cảm ơn vì chiếc chăn nhé.”
“Không cần trả đâu. Ba lô của tôi có chức năng chứa đồ — là ba lô ma pháp.”
“Không… không phải. Tôi không biết để đâu cả.”
“Ồ.”
Gisele ngượng ngùng nhét chăn lại vào ba lô.
Lão già này đúng là bất cẩn.
Ông ta không nhận ra rằng chỉ cần nhắc đến ‘ba lô chứa đồ’ thôi cũng đủ khiến ánh mắt xung quanh sáng lên.
Tôi dám chắc hơn chục thí sinh đang nghĩ đến việc trộm ba lô ma pháp của ông ta.
Dong—!
Chuông tiếp tục vang thêm năm lần nữa.
Khi tiếng chuông dừng hẳn, một hòa thượng đầu trọc bước lên đài cao.
“Hiện tại, lối vào khu thi nâng cao đã đóng.”
Sau từng ấy tiếng chuông ầm ĩ, không ai còn có thể ngủ quên được nữa, đúng không?
Khò—
Phù—
Không có con người nào lười đến mức đó.
Theo ánh mắt của hòa thượng, toàn bộ thí sinh đều quay nhìn về phía tôi và Gisele.
Chính xác hơn — về phía thú nhân khỉ to lớn đang ngủ ngáy sau lưng chúng tôi.
0 Bình luận