Ark và nhóm của JusticeMan rời khỏi Cairo, hướng về thủ đô của Vương quốc Schudenberg — Selebrid. Điều này xuất phát từ việc không lâu trước đó, một đại diện hoàng gia đã tuyên bố toàn bộ nội dung một thông báo quan trọng.
“Chú ý, toàn thể công dân Vương quốc Schudenberg! Cuối cùng, Bristania, Công quốc Sinius và Vương quốc Bavaria đã chấm dứt chiến tranh. Ba quốc gia đã ký kết hiệp định đình chiến. Cuộc chiến tranh kéo dài bấy lâu nay giờ đã kết thúc một cách hòa bình, sẽ không có xung đột nào nữa!"
“Wahhh ahhh ahhhh!”
Đám đông NPC lẫn người chơi đồng loạt reo hò trước tin tức bất ngờ ấy.
Trong New World tồn tại ba vương quốc của loài người, và quan hệ giữa Bristania, Sinius cùng Schudenberg xưa nay luôn căng thẳng. Vì Schudenberg nằm sát ranh giới với hai nước còn lại, nên người chơi rất khó vượt biên. NPC thì nghĩ đó chỉ là trạng thái căng thẳng kiểu “chiến tranh lạnh”, nhưng với người chơi thì cực kỳ bất tiện. Bạn bè hoặc đồng đội của họ thường bắt đầu ở các vương quốc khác nên hầu như không thể gặp nhau. Vùng biên giới đa phần đều bị cấm lui tới.
Nhưng giờ đây, một hiệp ước đình chiến đã được ký kết. Điều đó đồng nghĩa, người chơi sẽ có thể khám phá thêm nhiều vùng đất mới.
Người phát ngôn giơ tay trấn an đám đông rồi tiếp tục cất tiếng:
“Sau đây, chúng tôi sẽ thông báo tóm lược nội dung chính của Hiệp định Đình chiến. Công dân của ba vương quốc từ nay đều được tự do giao thương. Tuy nhiên, nếu muốn vượt biên để làm ăn, bạn phải đăng ký quyền thông hành và chịu mức thuế đặc biệt 5%.”
Ông ta tiếp tục thao thao bất tuyệt về những điều khoản khô khan thêm một lúc dài, rồi mới dừng lại và nhấn mạnh:
"Nhưng đây mới là điều quan trọng nhất trong hiệp định. Từ trước đến nay, khu vực biên giới giữa ba quốc gia vốn vẫn luôn là vùng cấm. Giờ đây, ba nước tuyên bố giải phóng toàn bộ vùng biên này!"
"Giải phóng vùng biên ư?"
“Đúng vậy. Và toàn bộ khu vực này sẽ được mở cửa cho người ngoại quốc.”
Người chơi nín thở khi nghe lời giải thích tiếp theo của vị phát ngôn.
Thực chất, vùng biên tam giác giữa ba quốc gia có một tên gọi chính thức — Nagaran. Không lâu trước đây, đã xảy ra một cuộc đụng độ nhỏ giữa quân đội ba nước khi họ đóng quân tại biên giới. Tuy nhiên, hàng loạt sự kiện diễn ra gần đây, như sự kiện Jackson cùng vô số biến cố trên khắp New World, đã khiến ba bên đi đến kết luận: chiến tranh phải chấm dứt.
Ngay sau khi ký hiệp ước đình chiến, toàn bộ quân đội đều rút khỏi Nagaran, để lại một vùng đất rộng lớn hoàn toàn trống rỗng. Ba vị quốc vương liền cân nhắc phải sử dụng vùng đất “bỏ trống” ấy như thế nào. Họ cuối cùng đưa ra một quyết định đơn giản: để người ngoại quốc — tức người chơi — tiến vào và chiếm lĩnh. Người ngoại quốc vốn sống theo cách riêng của họ, không phụ thuộc lợi ích chính trị của bất kỳ vương quốc nào.
Khi nhiều người ngoại quốc tràn vào chiếm cứ Nagaran, sức mạnh và lợi ích của họ sẽ vô tình tạo thành lớp đệm quân sự giữa ba nước. Nếu họ đầu tư tiền bạc xây dựng vùng đất ấy, thì ba vương quốc cũng sẽ hưởng lợi. Các vị quốc vương tỏ ra vô cùng hài lòng với giải pháp này.
Đương nhiên, dù mang danh “quốc vương”, họ vẫn chỉ là NPC — họ tin rằng mình tự nghĩ ra ý tưởng, nhưng thật ra đó là một phần của kịch bản New World.
<Chương II: Kỷ nguyên khai phá của người ngoại quốc> chính thức bắt đầu.
"Nếu bạn thuộc một công hội chiến binh xuất sắc, bạn sẽ có được cơ hội chiếm giữ một pháo đài. Ngoài ra, người chơi chiếm pháo đài sẽ nhận được danh hiệu Nam tước chính thức từ ba vị vua!"
Sau đó, người phát ngôn giải thích quy tắc của công thành chiến. Thực chất quy tắc này khá đơn giản: tại khu vực phía trên Nagaran tồn tại một vật gọi là Throne of Governance. Nếu thủ lĩnh 1 công hội trở thành người đầu tiên ngồi lên chiếc ngai này, người đó sẽ trở thành Lãnh chúa của pháo đài. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải phải phòng thủ trong ba ngày trong game — tương đương 24 giờ thực tế — để chống lại các công hội khác đến tranh đoạt. Nếu trụ vững, Lãnh chúa có quyền kích hoạt hệ thống phòng thủ của thành, bao phủ toàn bộ phạm vi ảnh hưởng của nó.
Nhưng chức Lãnh chúa không phải vĩnh viễn. Ít nhất mỗi tuần, người giữ thành phải chấp nhận một trận thách thức khác. Nếu để thất bại, quyền lực sẽ bị tước bỏ. Trong thời gian giữ thành, họ cũng buộc phải đầu tư tiền bạc phát triển lãnh địa — dù chẳng thể biết liệu bản thân có giữ được nó hay không.
Thông báo vừa xong, cả cộng đồng người chơi như sôi trào.
Một người chơi có thể sở hữu cả một tòa thành! Đó là một sự kiện lớn chưa từng có. Game giờ đây đã không còn chỉ để giải trí nữa. Trong các trò chơi Hàn Quốc từng làm mưa làm gió trước đây, sở hữu pháo đài luôn là mục tiêu cao nhất. Một khi guild chiếm được thành, họ sẽ có được danh vọng lẫn của cải khổng lồ. Thậm chí, từng có người trở nên giàu đến mức mua được cả nhà ngoài đời sau khi giữ thành liên tục trong một năm. Vậy thì trong New World — một thế hệ game hoàn toàn mới — lợi ích ấy sẽ còn lớn đến mức nào? Và người phát ngôn lại tiếp tục khiến người chơi choáng váng:
“Một khi trở thành Lãnh chúa, bạn sẽ có quyền thiết lập và thu thuế. Nếu muốn, bạn thậm chí có thể tịch thu tài sản người chơi. Tuy nhiên, kẻ nắm quyền bạo ngược sẽ phải tự mình chống lại những kẻ đến lật đổ mình. Nhưng dẫu vậy, trong phạm vi lãnh địa, quyền lực của Lãnh chúa gần như là vô hạn.”
***
‘Bây giờ mà phải lo đối phó với Ark thì không ổn...’
Alan nắm chặt nắm đấm. Hắn vừa nhận cuộc gọi từ Andel.
Hắn đã bỏ ra hẳn 1.500 vàng để thuê 15 sát thủ rồi phái chúng đi xử lý Ark. Vậy mà kế hoạch lại đổ bể một cách khó hiểu. Làm thế quái nào mà dẫn theo tận 15 tên sát thủ cấp 120 mà vẫn không diệt nổi Ark? Đã thế, ngoài đống vật phẩm bị phung phí, giờ hắn ta còn quay lại than phiền với mình.
“Đồ đầu đất!”
Ngay từ đầu, việc tìm đến tổ chức Dark Brother để giao nhiệm vụ vốn đã rất khó khăn. Alan đã phải liều cả điểm Danh Vọng và đầu tư không ít tiền bạc. Ngay sau khi thuê 15 người, điểm Danh Vọng của hắn tụt mạnh. Ấy vậy mà kết quả thu được… lại giống như đang giúp Ark hơn là hại cậu ta.
Tất nhiên, điều đó không chỉ do Andel. Không ai ngờ đám người trong nhóm phục hồi kia sẽ xen vào, hay một NPC lại xuất hiện đúng lúc đó. Nhưng dù thế nào đi nữa, nguyên nhân mang tính quyết định vẫn là sự ngu dốt của Andel.
New World không phải kiểu game online đơn giản như Andel nghĩ. Sát thủ chỉ thể hiện được toàn bộ thực lực khi nhận được chỉ thị chính xác từ khách thuê. Nói cách khác, nếu người thuê ngu ngốc, đi đứng cũng không ra hồn, thì sát thủ có mạnh đến đâu cũng khó mà phát huy được sức mạnh. Trong trường hợp này, level người chơi không phải yếu tố quan trọng nhất.
“Đúng là ngay từ đầu không nên tin tưởng hắn!”
Andel chính là lý do khiến toàn bộ khoản đầu tư của hắn trôi xuống sông xuống biển. Dù chết đến nơi, tên đó vẫn không chịu thừa nhận rằng kỹ năng của mình thua xa Ark.
“Ngay cả tổ chức Dark Brother còn không giải quyết được Ark và đám đồng đội của hắn. Đã vậy, lại còn thêm quân NPC trợ chiến… mọi chuyện ngày càng khó khăn. Nhất định phải dẫm nát hắn trước khi kỳ thi tuyển dụng của công ty bắt đầu. Nếu có thể, mình phải tìm ra hắn trước khi quá muộn…”
Alan lắc đầu.
“Không… Mình không thể bỏ lỡ cơ hội này chỉ vì Ark.”
Thực ra, Alan đã biết trước thông tin về <Chương II: Kỷ nguyên khai phá của người ngoại quốc>. Dù là ngoài đời hay trong game, chẳng nơi nào tồn tại được mà không có những khoản “bôi trơn” thích hợp. Với tư cách là Thánh Kỵ Sĩ, Alan nằm trong số ít người chơi được phép ra vào Thánh Điện. Hắn có mối quan hệ thân thiết với NPC trong nhà thờ, nhờ có nó (và chút "lót tay"), Alan đã nghe được tin tức từ sâu bên trong nội bộ ba vương quốc.
“Họ đã quyết định mở Nagaran cho người chơi. Nhưng nếu cậu đi trước một bước, nhà thờ về sau chắc chắn sẽ đứng sau ủng hộ cậu. Cậu hiểu ý ta chứ?”
Không lâu trước đây, một vị giám mục đã bí mật nói với hắn như vậy. Dù Nagaran mở cửa cho người chơi, những NPC có quyền lực vẫn muốn giành ảnh hưởng tại đó. Vì họ không thể trực tiếp đứng ra tranh quyền, họ buộc phải chọn và chống lưng cho người chơi có khả năng thâu tóm Nagaran. Ba đại công hội và hoàng thất các vương quốc hẳn cũng đang âm thầm hành động theo hướng đó.
Từ khi nghe được chuyện này, Alan đã dừng mọi việc khác và tập trung xây dựng công hội. Với Andel, kỳ thi tuyển dụng ở Global Exos có khi chỉ là chuyện vặt. Nhưng đối với Alan thì hoàn toàn khác — hắn phải vào cho bằng được Global Exos. Hắn tin rằng nếu chiếm được quyền lực trong New World, điều đó sẽ trở thành đòn bẩy để vượt qua bài kiểm tra tuyển dụng.
“Chiếm được thành thì khó, nhưng một khi đã chiếm rồi thì… hội có thể đặt thuế cắt cổ và tích lũy quyền lực khổng lồ. Thời cơ chính là lúc này. Người chơi chắc chắn sẽ đổ về Nagaran, thức trắng đêm bao vây công thành. Mình phải tập hợp toàn bộ lực lượng trước khi một công hội mạnh nào đó nẫng tay trên!”
Đôi mắt Alan lóe lên.
“Dù mình chẳng thu được gì, thì tổ chức Dark Brother cũng đã xem Ark và đồng đội của hắn là kẻ thù. Chúng mất tới 18 sát thủ vào tay hắn… Cứ để Ark cho chúng lo. Chỉ cần mình lên nắm quyền rồi thì đạp nát hắn lúc nào chẳng được.”
Quyết định xong, Alan lập tức đến trụ sở hội. Một tuần trước, hắn đã đầu tư một khoản khổng lồ vào guild Dawn Blade. Đa số thành viên hội đều là ứng viên cho kỳ thi tuyển dụng — những người chơi có level cao hơn hẳn so với đám chơi vui thông thường. Tất cả đều được hắn tập hợp để chuẩn bị chiếm thành. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để tạo ấn tượng cực mạnh với bộ phận nhân sự Global Exos.
Alan nhìn nữ pháp sư elf xinh đẹp đang đợi trong văn phòng công hội, lên tiếng:
"Lariette-nim, tôi đợi cô mãi."
"Vâng, tôi cũng vừa tới."
"Thông báo lần này chắc chắn là sẽ ảnh hưởng lớn tới kỳ thi của công ty. Và Lariette cũng sẽ được số điểm gần như cao ngang như tôi, khi là phó thủ lĩnh của bang hội."
"Cảm... cảm ơn anh."
“Chỉ cần đi theo tôi. Tôi nhất định sẽ đưa cô vượt qua kỳ thi.”
“…… Vâng.”
Lariette đáp lại bằng giọng đầy ngượng ngùng, tránh ánh mắt hắn. Rõ ràng cô đang cảm thấy áp lực trước sự tiếp cận quá mức của Alan — nhất là kể từ sau sự kiện Jackson…
“Chẳng lẽ… là vì Ark?”
Đàn ông cũng có trực giác khi nói đến phụ nữ. Và Alan cảm nhận rõ ràng rằng Lariette có thiện cảm với Ark. Chỉ cần ý nghĩ đó lóe lên, trán hắn lập tức nhăn lại trong tức tối.
“Hmph… cũng chẳng khác gì những đứa con gái khác. Khi ta nắm toàn bộ mọi thứ trong tay, rồi cô sẽ quỳ xuống cầu xin sự chú ý của ta thôi. Ở thế giới này, mọi thứ xoay quanh ta. Chẳng ai được phép rời xa ta, trừ khi ta chán.”
Tấm áo choàng của Alan tung lên khi hắn quay người.
“Tập hợp toàn bộ thành viên Dawn Blade lại.”
Còn phía sau hắn, người con gái chịu trách nhiệm lễ tân ở Global Exos — người đang chơi game dưới cái tên Lariette — chỉ biết thở dài.
***
Dạo gần đây, cô thở dài ngày một nhiều hơn.
“Alan… càng lúc càng áp đặt. Trước đây anh ấy tử tế và dễ chịu biết bao…”
Global Exos là lý do cô chơi New World, đúng, nhưng không phải lý do duy nhất. Cô là một trong số rất ít người chơi thực sự muốn tận hưởng thế giới này. Đó là lý do ban đầu cô chọn đồng hành với Alan — người chơi năng động, nhiệt huyết, và đáng tin cậy.
Nhưng giờ đây, hắn đã thay đổi. Một cách đáng sợ.
Khi ai đó gia nhập hội đồng thí sinh, Alan lập tức tìm cách thao túng họ, bắt họ tuân theo lệnh mình. Nếu nghe lời thì được ưu ái. Nếu không, hắn thẳng tay đuổi họ khỏi guild. Hắn chơi game như thể chỉ có một mục tiêu duy nhất: đạt điểm cao trong kỳ thi tuyển dụng.
Còn điều gì đã biến Alan thành kẻ nôn nóng và tham vọng đến thế… thì đó lại là điều cô mãi không tài nào hiểu nổi.
‘Dạo này trong hội đồng nghiệp, đánh giá về Alan rất tệ. Người ta chơi game để vui mà. Hai nghìn người tập hợp... đâu phải để chơi kiểu này...’
"Ơ kìa, xinh thế mà sao mặt buồn thế?"
Lúc đó, một người trong phòng kế hoạch Global Exos – Ho Myung-hwan – tiến tới bắt chuyện.
"A, không có gì đâu."
“Nếu một cô gái xinh thế này ngồi ở quầy mà lại mặt mày buồn bã thì động lực làm việc của tôi rơi xuống đáy mất.”
“Không có chuyện gì nghiêm trọng đâu.”
Khang Mi-su cố gắng nở một nụ cười đáp lại. Ho Myung-hwan đưa cho cô ly cà phê rồi nói tiếp.
“Nếu em đang lo về kỳ thi tuyển vào công ty thì không cần lo nhiều đâu. Em có cậu bạn tên là Alan đúng không? Bộ phận Kế hoạch bọn anh đã để mắt tới Alan từ lâu rồi. Đánh giá của cậu ấy rất cao, và vì em là bạn đồng hành nên đánh giá của em cũng được nâng theo. Chỉ cần tiếp tục giữ phong độ, chắc chắn em sẽ đỗ.”
“Cảm ơn anh.”
“Đừng khách sáo thế.”
Ho Myung-hwan gãi đầu, bật cười thoải mái rồi chuẩn bị bước đi.
Ngay lúc đó, Mi-su sực nhớ điều gì đó liền cất tiếng hỏi.
“Anh có tình cờ biết gì về Ark-nim không ạ?”
“Ark?”
Ho Myung-hwan tỏ ra khó hiểu.
“Anh chưa từng nghe tên đó. Em quen cậu ta sao?”
“Vâng… một chút ạ……”
“Hmm. Anh biết toàn bộ những ID mà Bộ phận Kế hoạch đang theo dõi…… nhưng anh chưa từng nghe đến cái tên đó. Có lẽ cậu ta không hoạt động nổi bật trong game.”
“Nhưng… em nghe nói cậu ấy đã lập được thành tích khá lớn trong event quest mà?”
Mi-su đáp lại với vẻ mặt đầy khó hiểu. Đúng vậy, ngoại trừ Alan, hầu hết người chơi đều biết đến cái tên Ark. Trong event quest vừa rồi, chẳng phải chính Ark là người lập công lớn nhất khi nghĩ ra kế hoạch cho nổ hai khẩu scorch cannon sao? Vậy mà Bộ phận Kế hoạch lại không nhớ nổi ID như thế… cô thật sự không thể hiểu nổi. Khang Mi-su liền kể lại toàn bộ chuyện đó cho Ho Myung-hwan. Anh chỉ nghiêng đầu khó hiểu.
“Thật ư? Lạ thật đấy. Thành tích như thế chắc chắn phải đáng để theo dõi…… Cũng đúng, có đến hai nghìn thí sinh mà. Có lẽ ai đó đã bỏ sót. Anh hiểu rồi, anh sẽ kiểm tra lại.”
“Nhờ anh ạ.”
“Oho, tiểu thư Global Exos – Khang Mi-su hỏi thăm về một chàng trai ư? Em có người trong lòng rồi à? Anh ghen tị đó nha.”
“Không phải như anh nghĩ đâu.”
“Ha ha ha! Được rồi, được rồi, đừng cau mày thế. Anh sẽ xem lại cho.”
Buông một câu đùa cuối cùng, Ho Myung-hwan bỏ đi. Mi-su nhìn theo bóng lưng anh với vẻ mặt đầy tâm trạng. Giữa bao nhiêu người xuất hiện trong buổi phỏng vấn hôm đó, Kim Hyun-woo…… không, Ark. Tại sao cái tên đó lại đột nhiên hiện lên trong đầu cô?
Thành thật mà nói, bản thân cô cũng không rõ. Nhưng mỗi lần gặp Ark, cậu ta lại cho thấy một dáng vẻ hoàn toàn khác khiến cô cảm thấy bất an vì sự tồn tại của cậu ấy.
Đúng vậy, chỉ là… bất an. Chỉ có thế thôi.
Ngoài đời thực
“Cái gì đây? Muốn ngủ thì phải ngủ ban đêm chứ……”
Hyun-woo dụi đôi mắt sưng mọng trong tiếng cằn nhằn ấy.
Gwon Hwa-rang xoa đầu cậu như một ông bố đang dạy bảo con trai.
"Này nhóc, có chuyện gì vậy? Con đang chơi game với chú mà tự nhiên mất kết nối, chú qua nhà thì thấy con đang ngủ lăn quay?"
"Con bảo rồi mà, mấy ngày trong Thế giới Ngầm bận quá. Con không thể ngủ được."
"Lúc bằng tuổi con, chú thức trắng cả tuần cũng chẳng sao."
"Chú là siêu robot sản xuất tại Hàn Quốc chắc?"
"Chỉ là vấn đề tinh thần thôi."
"Thế chắc con có một tinh thần yếu đuối rồi, cứ ngủ gà ngủ gật mãi."
Ark chu môi. Gwon Hwa-rang cười đáp:
“Dù sao thì, cũng may là chúng ta gặp được nhau trước khi Hye-sung đăng nhập lại. Nhân tiện, chú muốn giới thiệu cho con một người. Lần trước cũng muốn nhưng người ta bận quá."
"Giới thiệu? Chẳng lẽ là một cuộc hẹn hò giấu mặt?"
"Đừng nói nhảm, cứ chờ một chút là biết. Nhất định phải gặp."
Tiếng chuông cửa vang lên khi một người đàn ông bước vào quán, đảo mắt tìm quanh. Anh ta tầm 30 tuổi, cao khoảng 1m70. Mặc áo ba lỗ, quần short thùng thình, chân mang đôi dép lê kéo lê sàn – trông không khác gì dân anh chị hạng ba. Sau khi quét mắt khắp quán, anh ta tiến lại chỗ Gwon Hwa-rang và ngồi phịch xuống cạnh ông. Hyun-woo thoáng khựng lại khi nhìn sang Gwon Hwa-rang.
Gwon Hwa-rang từng là cảnh sát hình sự. Vì công việc đó, ông thường tiếp xúc với đủ loại người – đặc biệt là những thành phần từng liên hệ đến cải tạo. Không lạ khi có đám bất hảo nào đó khó chịu mỗi lần ông đi ngang. Giờ gặp cái vẻ ngoài của người đàn ông trước mặt, Hyun-woo phần nào hiểu vì sao bọn họ cảm thấy vậy. May mà Gwon Hwa-rang còn nhớ chào hỏi.
“Sao đến muộn thế?”
“Aigoo, Hyung-nim. Chẳng phải em đến ngay theo lời hyung-nim gọi sao? Từ ngày hyung bỏ nghề cảnh sát, vận khí tốt lên thấy rõ. Mấy đứa trẻ kia tối ngày ngồi ghi ghi chép chép trong vở kìa, hay là để em gọi Cơ quan Cảnh sát Quốc gia đến hốt tụi nó luôn?”
“Đừng giỡn nữa. Cảnh sát chỉ can thiệp khi mấy thằng du côn như cậu không xử lý nổi thôi.”
“Em sợ là cảnh sát còn có lời hơn ấy.”
Anh ta nhếch miệng cười rồi quay sang nhìn Hyun-woo.
“Bạn của hyung-nim à?”
“Ừ. A, đây là Hyun-woo. Chào nhau đi. Nhóc này là đàn em trong trường đại học thể thao. Đây là Lee Myung-ryong. Trước khi làm cảnh sát, cậu ấy từng là du côn đấy.”
"Rất vui được gặp. Tôi là Lee Myung-ryong. Như anh ấy nói đấy, trước là đầu gấu, sau này làm cảnh sát."
Lee Myung-ryong cười rồi chìa tay ra.
Tay anh ta cứng như đá – đúng như cái vẻ đầu gấu bên ngoài.
"Cháu là Kim Hyun-woo."
Hyun-woo bắt tay rồi ngó sang Gwon Hwa-rang. Sao lại mất công kéo mình tới chỉ để giới thiệu viên cảnh sát này nhỉ?
"Hyun-woo này, dạo này cháu tập thể dục thường xuyên đúng không?"
"Dạ, sáng nào cũng tập hai tiếng."
“Phải, nhờ vậy mà kỹ năng trong game của cháu mới lên nhanh thế. Nhưng chỉ tập một mình thì vẫn có giới hạn. Trùng hợp là Cơ quan Cảnh sát Quốc gia nơi Lee Myung-ryong làm lại gần nhà cháu. Cháu có thể tập ở phòng gym của NPA đấy.”
“Dạ? Nhưng mà…….”
Hyun-woo ngẩn mặt ra. Gần đây đúng là cậu thấy chuyển động của mình không thay đổi nhiều như trước. Tập một mình mãi thì cũng đến mức trần. Với người bình thường thì nâng thể lực thế là đủ, nhưng Hyun-woo lại đem taekwondo vào game, nên cậu luôn tham lam muốn tiến bộ hơn nữa. Nhưng tại sao lại là phòng gym của NPA? Cậu chẳng nghe nói về chuyện này bao giờ. Hyun-woo nhìn sang Lee Myung-ryong, người mà mặt bỗng căng lại, tỏ vẻ xem thường lời của Gwon Hwa-rang.
“Không phiền đâu. Ở NPA người dân thường cũng ra vô như phòng gym bình thường. Ở đó còn có một ông từng là tuyển thủ đội tuyển quốc gia taekwondo. Tính ông ta hơi cộc, nhưng cậu hoàn toàn có thể học trực tiếp. Cậu có nghe vụ một đại diện quốc gia phải từ chức vì gây chuyện bạo lực chưa?”
"Gì vậy, già rồi lú lẫn hay sao mà nói chuyện nhạy cảm trước mặt trẻ con thế?"
"Dù gì thì cũng đâu sao? Có ai trong phòng gym phàn nàn gì thì tôi nghỉ tới luôn. Thôi thôi, nhắc trước nhé: phòng gym của cảnh sát khác hẳn gym bình thường. Không quan trọng thân phận, là người quen của hyung hay không, cứ giỡn là ăn đủ...!"
Lee Myung-ryong nhìn Hyun-woo dò xét.
"Kukuku, cậu chưa nghe hả. Nhìn nó gầy gò vậy thôi, chứ nó là kiểu học trò cực khó tin. Ta từng kể về thằng nhóc phang cú xoay người thẳng vào hàm ta rồi đó, nhớ chứ? Chính là nó đấy.”
“Ho-oh, thằng đó hả? Thằng lang thang ngoài đường kiếm chuyện đánh nhau ấy?”
“Đánh nhau gì? Đừng nói bậy. Nhưng đúng là… chuyện xảy ra lâu lắm rồi. Đến mức chỉ cần nó tiến lại gần, ta cũng sởn da gà. Hồi đó với bây giờ đúng là hai người khác nhau. Khi đó nó như con thú bị nhốt vậy.”
“A, ajusshi!”
Hyun-woo đỏ mặt quát lên.
Đó là chuyện xảy ra khi cậu còn như cái xác không hồn sau tai nạn giao thông của ba. Gwon Hwa-rang đến tìm cậu, bảo rằng mẹ muốn gặp cậu. Đó mới là câu mở đầu.
Nhưng trước khi ông nói hết câu, Hyun-woo đã quay phắt lại, tung cú đá xoay trúng ngay hàm ông.
Nếu là người khác, chắc đã kiện để đòi bồi thường rồi.
Gwon Hwa-rang chỉ loạng choạng một chút, sau đó còn bật cười sảng khoái.
……Từ đó trở đi, trí nhớ Hyun-woo mất đoạn. Cậu chỉ nhớ mình bị đánh tới ngất xỉu, rồi tỉnh lại trước phòng ICU nơi mẹ đang nằm. Đến giờ cậu vẫn không biết nước mắt khi ấy là vì hối hận hay vì đau đớn.
Đó có phải là lần đầu tiên từ khi sinh ra có người làm mình run rẩy vì sát khí thật sự? Có phải vì thế mà ngày ấy mình sợ đến mức không dám lại gần?
Khi Hyun-woo nhìn ông đầy bực bội, Gwon Hwa-rang quay đi làm bộ không biết gì. Ngay lúc đó, cậu cảm nhận được một ánh mắt sắc như dao chiếu vào mình. Chính là từ Lee Myung-ryong – người mang phong cách du côn hạng ba.
“Ho-oh, cậu là thằng đã đá trúng cằm hyung-nim hả?”
“Không, không! Chỉ là tai nạn thôi. Ajusshi hiền nên để yên đó.”
“Hiền kiểu đó? Người này á? Cậu đùa tôi hả?”
Lee Myung-ryong nhếch môi.
“Được rồi, đứng dậy. Phòng tập đang trống. Tôi muốn nhìn tận mắt.”
"Hả? Nhưng mà cháu thật sự..."
"Làm gì mà lắm chuyện thế? Đi theo!"
Đúng kiểu dân du côn, Lee Myung-ryong tính thẳng như ruột ngựa. Hyun-woo bị lôi xềnh xệch đến phòng gym của cảnh sát. Khi mới đến nơi, cậu thật sự bất ngờ: phòng tập đẹp, rộng, đầy đủ thiết bị hiện đại. Phòng thay đồ và nhà tắm cũng thuộc loại cao cấp. Hyun-woo vừa nhìn quanh thì Lee Myung-ryong đã lôi ra một bộ dobok, ném cho cậu.
"Thử đi. Chắc vừa đấy."
"Gì cơ?"
“Đã đến đây thì phải ra dáng chứ. Là võ sĩ thì phải lên sàn. À, nói trước: trong phòng này có một điều cấm tuyệt đối. Cho dù là khách cũng không được làm. Phá luật là tử tội đấy! Mau thay nhanh lên!”
Quyền con người bị cảnh sát Hàn Quốc dẫm nát một cách hợp pháp. Thế là Hyun-woo chỉ còn cách thay ra bộ đồng phục rồi đứng nghiêng ngó nhìn Lee Myung-ryong. Ở phía sau, Gwon Hwa-rang đứng khoanh tay quan sát từ xa.
Lee Myung-ryong xoa cằm rồi nói:
“Phòng tập NPA không có luật, không có phạm lỗi. Chỉ có hai người đấu. Ai bị hạ gục, không đứng dậy nổi nữa thì trận kết thúc. Hiểu rồi thì…… bắt đầu!”
Vừa dứt lời, Lee Myung-ryong đã lao tới như tên bắn. Chẳng kịp nhìn rõ, chân anh ta đã quét ngang định hạ cậu xuống sàn. Hyun-woo giật mình lùi nhanh vài bước. Nhưng Lee Myung-ryong đã đổi tư thế, vung chân nhắm thẳng vào thái dương. Nhờ phản xạ, Hyun-woo kịp gập người né, rồi lập tức bị buộc phải lùi thêm vài mét vì tốc độ như ác quỷ của đối phương.
"Hơ, cũng ổn đấy. Đúng như anh nói đấy hyung."
Dù tấn công trượt hai lần, Lee Myung-ryong lại tỏ vẻ cực kỳ thích thú.
Ngay cả Hyun-woo cũng phải kinh ngạc: tốc độ đá của anh ta ngang với võ sĩ chuyên nghiệp. Một người chỉ được dạy taekwondo cơ bản như cậu đáng ra chẳng thể né nổi. Thế mà… cậu đã né được cả cú tấn công tiếp theo nhắm vào cằm.
Những chuyển động mình học trong New World… dùng được ở đời thật!?
Đến tận hôm nay, Hyun-woo mới nhận ra.
Ark đã dùng kỹ năng né đòn trong New World – và kỹ năng ấy đã ngấm vào cơ thể Hyun-woo trong đời thật. Kỹ thuật đời thật truyền vào game, và kỹ năng trong game lại phản hồi vào đời thật. Trong thực tế, điều này hoàn toàn hợp lý: New World là VR, não bộ điều khiển nhân vật bằng sóng não – thứ cũng điều khiển cơ thể thật.
Cái làm cậu phấn khích là: kỹ năng trong game có thể “chuyển hóa” sang đời thực.
Mình né được đòn của Kanggeul trên mặt đất lầy lội, vậy né đòn của một đối thủ mạnh trên thảm sẽ dễ hơn nhiều…
Hyun-woo hít sâu, bật nhịp chân vài cái. Cuộc đấu đã bắt đầu, cậu quyết phải nghiêm túc. Nhịp chân càng lúc càng nhanh – và Hyun-woo bất ngờ lao lên, tung cú đá thẳng.
“Ồ hô, nhóc này ra đòn thẳng luôn à? Trái với cái vẻ rụt rè đó, cũng khá đấy!”
Lee Myung-ryong đổi chân như nhảy múa, nhẹ nhàng né sang. Đó chính là chuyển động Hyun-woo chờ đợi. Cậu quát khẽ một tiếng, xoay người và vung cú đá xoáy nhọn vào mục tiêu. Một lực nặng nề truyền ngược vào mũi chân.
Trúng rồi!
Hyun-woo xoay về thế thủ, phấn khích. Nhưng vừa đứng vững, cậu khựng lại khi nhìn thấy Lee Myung-ryong. Một dòng mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Lee Myung-ryong đã đỡ cú đá bằng cẳng tay to như cột. Nhưng đó không phải thứ khiến cậu chết lặng.
Trong mắt Lee Myung-ryong, một thứ gì đó lóe lên – một cảm giác không thể diễn tả thành lời. Giống như bị kề cổ bởi con dao sắc lạnh. Hyun-woo từng nhìn thấy ánh mắt đó rồi.
Một người đáng sợ thật sự… không cần to con, cũng không cần quát lớn.
Họ chỉ cần sở hữu đôi mắt chứa độc – đôi mắt của kẻ từng chứng kiến nhiều hỗn loạn, nhiều bạo lực đến mức trở thành bản năng. Những đôi mắt thường thấy ở lính đặc nhiệm.
Nguy hiểm!
Cảnh báo ấy bật lên trong đầu. Hyun-woo theo phản xạ lùi liền mấy bước – rồi đứng im không nhúc nhích. Giống như phản ứng bản năng của thú ăn cỏ khi đứng trước thú săn mồi.
Nhưng Lee Myung-ryong đã lao đến trước khi Hyun-woo kịp nâng thế thủ.
Đúng như một con thú săn đang bổ nhào vào con mồi!
"…!"
Hai mươi năm trước, phải vậy không nhỉ?
Đó là thời kỳ K-1 – giai đoạn mà các giải đấu võ thuật bùng nổ mạnh mẽ. Tuy nhiên, sau khi bị dư luận chỉ trích nặng nề, nó dần biến tướng thành một thứ thiên về trình diễn. Nhưng chính giai đoạn ấy lại trở thành nền móng khiến UFC phát triển vượt bậc, thúc đẩy cả thế giới võ thuật tiến lên một bước. Ranh giới thắng thua được xác định rõ ràng hơn, và trọng tâm không còn đặt nặng vào tinh thần – ý chí, mà dựa nhiều hơn vào hệ thống luyện tập khoa học, hiệu quả. Đúng vậy. Võ thuật đã phát triển mạnh dựa trên nền tảng ấy.
Nhưng tất cả chỉ ở mức độ kỹ thuật. Còn những kỹ thuật thực chiến, những đòn nguy hiểm – thứ cốt lõi của võ thuật cổ điển – lại bị loại bỏ khỏi thi đấu MMA vì quá mức sát thương…… Nói cách khác, những kỹ thuật hiệu quả nhất trong thực chiến lại là thứ bị cấm. Mà Lee Myung-ryong thì không phải học từ những phòng gym dạy võ cho đẹp mắt hay để thi đấu. Anh ta học trong môi trường mà sai một đòn là chết. Không dễ gì phân biệt đâu là đòn không được phép dùng.
Bởi vậy, những chuyển động của anh ta giống hệt hàm răng nanh của dã thú săn mồi.
Trong thời hiện đại, rất hiếm nơi còn dạy những kỹ thuật thực chiến đúng nghĩa. Trong số ít ỏi đó, đội SWAT của cảnh sát là đơn vị vẫn sử dụng và rèn luyện chúng hằng ngày – trong những trận sinh tử thật sự. Và Lee Myung-ryong chính là đội trưởng SWAT!
Không giống như trong game, Hyun-woo đang đối mặt với taekwondo nơi mà máu thực sự có thể đổ xuống sàn. Những đòn anh ta tung ra đều là đòn tấn công tiêu chuẩn ở mức độ thô bạo quá mức. Điều bất thường là các kỹ thuật ấy quá hoàn mỹ – từng đòn đều như muốn kết liễu mục tiêu chỉ trong một hit.
Hơn thế nữa, từng đòn đánh đều nhắm thẳng vào chỗ hiểm! Hyun-woo còn sống sau vài đòn đầu tiên quả thật là kỳ tích. Khi cậu giơ tay lên đỡ, cảm giác chẳng khác gì bị một cây búa nện vào xương.
Nếu trúng phải chỗ yếu thì mình chết chắc!
Đó là loại đòn tấn công có mùi máu me nồng nặc – đòn mà bản năng mách bảo rằng nó sinh ra để giết người.
Chính cảm giác đó lại đánh thức sự bướng bỉnh trong Hyun-woo.
Nếu mình không chặn anh ta lại, thì trận này không thể kết thúc!
Hyun-woo nghiến răng, dồn toàn lực vào đôi chân đang run rẩy. Đây là cơ hội duy nhất để cậu phản công. Hyun-woo bật mạnh khỏi mặt đất, lao vào như cơn lốc xoáy trong khoảnh khắc duy nhất ấy. Khi Lee Myung-ryong bắt đầu chuyển động để tung cú đá ngang, Hyun-woo lập tức đổi nhịp chân.
“Dark Dance!”
Đó chính là bộ pháp của Dark Dance mà Ark mới học không lâu. Khi chuyển động của Hyun-woo trở nên rối và khó đoán, Lee Myung-ryong tiến thêm một bước để siết khoảng cách. Nhưng trong sát-na ấy, Hyun-woo né đòn rồi bật lên như một quả bóng cao su. Toàn bộ sức lực của cậu dồn vào cú đá gối!
Ánh mắt Lee Myung-ryong thoáng giật mạnh. Bộ pháp này không thuộc taekwondo, nên anh ta không tiên đoán được.
Tuy nhiên, Lee Myung-ryong là kẻ sống trong thế giới mà những tình huống bất ngờ có thể biến thành một cuộc tàn sát bất cứ lúc nào. Ngay lập tức, anh ta hủy chuyển động tấn công của mình, hạ toàn bộ trọng tâm, đổ người xuống sàn với hai tay chống xuống. Rồi cơ thể xoay vòng mạnh mẽ, tung ra cú đá vòng quét – một kỹ thuật có tên gọi khác: Windmill!
Gót chân Lee Myung-ryong đập mạnh vào ngực Hyun-woo.
Cậu bị hất văng xuống sàn.
“Heok!”
Cú chấn động khiến Hyun-woo có cảm giác như một chiếc xương sườn vừa nứt. Gwon Hwa-rang – nãy giờ đứng nhìn – bật dậy hét lớn:
“Hyun-woo! Thằng nhãi, cậu điên rồi à!”
Như thể vừa sực tỉnh, Lee Myung-ryong nhăn mặt, luống cuống.
"X-xin lỗi, tôi hơi quá tay… Ổn chứ?"
"Dạ, chịu được ạ."
Hyun-woo hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy. Ngực vẫn đau nhói, nhưng cảm giác này lại khiến cậu… thấy phấn chấn.
Đã bao lâu rồi cậu không trải nghiệm một trận sparring đúng nghĩa?
Trình độ của Lee Myung-ryong còn cao hơn nhiều so với các huấn luyện viên mà Hyun-woo từng được học trước đây. Không, cảm giác mạnh mẽ ấy còn vượt xa mấy võ sĩ thường thấy trên TV. Hyun-woo hiểu rất rõ rằng, cơ hội được đấu thử với người như thế này là cực kỳ hiếm. Một người thực sự có ý định gây thương tích cho đối thủ trong khi vẫn giữ được kiểm soát… đó mới là thực chiến.
Hyun-woo cười đầy hứng khởi, tay lau mồ hôi trên trán.
"Chú dạy cháu chiêu đá cối xay gió kia được không? Trên TV chưa từng thấy đâu. Đấu lại nhé!"
"Ha, nhóc này lì thật!"
Lee Myung-ryong gồng vai, nhưng thấy mặt Gwon Hwa-rang vẫn hằm hằm thì đành thở dài:
“Không, hôm nay đến đây thôi. Dù bây giờ cậu chịu được, nhưng ngày mai sẽ đau muốn chết đấy. Lát nữa lấy choai thuốc dán mà dán vào chỗ sưng. Và nhớ – đến giờ tập thì cậu phải tới. Tôi có mặt ở đây từ 5 giờ sáng đến 7 giờ tối.”
"Gì cơ? Vậy là chú sẽ trực tiếp huấn luyện cháu ạ?"
"Ừ, đi tắm rồi về đi."
"Dạ!"
Hyun-woo cúi chào rồi chạy về phía phòng thay đồ với vẻ mặt đầy háo hức. Khi bóng cậu vừa khuất, Lee Myung-ryong nhìn theo rồi nói bằng giọng nghiêm túc:
“Hyung-nim, anh nói nó bỏ tập 5–6 năm rồi đúng chứ?”
“Đúng thế.”
“Năm nay nó hai mươi hai?”
“Ừ.”
Lee Myung-ryong khẽ bật cười khi nghe câu trả lời.
“Kkukkuk… đúng là hàng thật. Như hyung-nim nói, có khi… được đấy.”
“Lúc mang nó đến gặp cậu, ta cũng bất ngờ. Kỹ năng của nó tốt hơn nhiều so với thời chưa chơi thực tế ảo. Ta còn chẳng biết nó đã tiến bộ cỡ nào. Nó được nuôi dạy tốt.”
“Được rồi. Tôi sẽ nghiêm túc đào tạo nó.”
Gwon Hwa-rang và Lee Myung-ryong nhìn nhau cười – trong mắt cả hai ánh lên vẻ tinh quái. Khi Hyun-woo rời phòng tập, Gwon Hwa-rang đã đậu xe sẵn bên ngoài.
"Lên xe để chú chở về."
"Nhà con gần mà, cần gì…"
“Đừng nói nhảm. Lên.”
Ông đẩy Hyun-woo vào xe rồi đóng cửa lại. Sau trận đấu với Lee Myung-ryong, cơ thể Hyun-woo mệt hơn cậu tưởng. Vả lại cậu vốn đang buồn ngủ vì bị kéo ra khỏi nhà lúc nửa mê nửa tỉnh. Vì thế, cậu ngủ thiếp đi ngay khi ngồi vào ghế.
Nhưng khi tỉnh dậy trước tiếng gọi của Gwon Hwa-rang… cậu lại thấy một nơi lạ hoắc.
“Ara? Đây là đâu vậy?”
“Xuống đi. Sắp có người quen của cháu xuất hiện đó.”
“Hả? Nhưng mà…?”
“Ta đi đây.”
Gwon Hwa-rang phóng xe đi, để Hyun-woo đứng ngẩn ngơ.
Cái gì nữa đây? Người quen nào cơ?
“Ể? Hyun-woo oppa?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng.
Hyun-woo cứng đờ.
Ngay trước cửa tiệm tiện lợi, một cô gái đứng đó – ánh mắt tròn xoe, vẻ mặt sững sờ. Giọng nói quen thuộc ấy… đúng rồi.
Jung Hye-sun.
Cậu nhớ cô từng nói đang học lớp buổi tối để thi vào đại học khi hai người làm thêm cùng nhau. Cậu thì không biết chỗ, nhưng Gwon Hwa-rang chắc chắn biết. Và chính vì thế ông mới “vứt” cậu xuống đây rồi chạy mất dạng.
Chết tiệt… tôi tưởng là mèo hóa ra gấu!
“Sao oppa lại ở đây? Lẽ nào…… oppa đến gặp em?”
“À… thì… ờm……”
Hyun-woo gãi đầu, ậm ừ. Cậu không phải gấu. Và nhất là, cậu không muốn để Jung Hye-sun hiểu lầm theo kiểu ấy. Không phải là cậu ghét cô – hoàn toàn không. Chỉ là… cậu muốn giữ quan hệ như anh em. Nhưng nếu nói thật vào lúc này, thì không còn là đàn ông nữa.
“Oppa đói không? Cơm… oppa muốn ăn không?”
Jung Hye-sun hỏi với vẻ ngượng ngùng.
Nhưng Hyun-woo bật cười, đáp lại:
“Oppa bao.”
“Giới hạn 6000 won nha.”
“8000 won. Em biết một quán tonkatsu ngon lắm ở gần đây.”
“Ừm… được. Để oppa bao cà phê ở máy bán nước.”
“Hohoho. Vậy em cho qua món cà phê nhà nấu. Đêm nay vừa đẹp vừa hơi đáng sợ nhỉ?”
Cô liền nắm lấy cánh tay Hyun-woo – nhanh đến mức như hành động bất ngờ trong phim. Cô gái này… chẳng khác gì nữ chính dùng chiêu tấn công thình lình.
Cảm giác này… có hơi nguy hiểm đây.
0 Bình luận