Quyển 5

Chương 06: Dark Piece

Chương 06: Dark Piece

“Các ngươi làm gì thế? Đám kỹ sư đâu hết rồi? Dedric, Deimos, mau đưa đám kỹ sư đến đây!”

Ark hét lên với đám lính gấu mèo trông như đang mất hồn. Máu của Popo đã tụt dốc không phanh rồi.

Popo đưa bàn tay run rẩy lên, giọng yếu ớt:

“Ark-hyung...”

Ark nắm lấy tay Popo, gào lên:

“Hyung đây, anh đây. Cố gắng chịu chút, đợi một lát thôi, vết thương này sẽ mau khỏi thôi.”

“Hyung......tụi mình thất bại rồi hả? Rốt cuộc........chặn kế hoạch của mấy kẻ xấu xa đó.......là không được sao?”

“Vẫn chưa xong đâu!” – Ark hét lớn.

“Chủ nhân, em mang được mấy kỹ sư đến rồi đây.”

Ngay lúc đó Dedric và Deimos lôi xềnh xệch một tên kỹ sư tới.

Kỹ sư vội vàng lấy thuốc hồi phục ra đút cho Popo. Chỉ trong chốc lát, thanh máu của Popo đã hồi đầy trở lại. Nhưng vết thương lại không hề thuyên giảm, máu vẫn giảm rất nhanh, thậm chí còn nhanh hơn lúc trước.

Kỹ sư gấu mèo hoảng hốt, vội vàng rót cả thuốc giải độc cho Popo, mong là lọc được chất độc ra, nhưng kết quả vẫn y chang.

“Ba......Mẹ.......Hu hu. Subarutalp sắp........”

Popo mê sảng, miệng lẩm bẩm rồi òa khóc nức nở.

“Khốn kiếp, rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra với em vậy?”

Cách đây ít phút, Ark còn tưởng mọi chuyện đã êm đẹp.

Vậy mà chỉ trong nháy mắt, mọi thứ đã bị đảo lộn hết cả. Đội quân gấu mèo rơi vào trạng thái hoảng loạn, hồn vía như bay mất, còn ma pháp phá phong ấn vẫn tiếp tục vận hành. Và bây giờ, đứa em mà cậu coi như em trai ruột đang chết dần chết mòn trước mắt. Quá nhiều chuyện ập đến cùng một lúc khiến đầu óc Ark không kịp xoay sở.

‘Trước tiên phải cứu Popo đã.’

Điều Ark chọn, một cách bất ngờ, lại là Popo.

Điều khiến Ark chọn cứu Popo, thật ra chẳng liên quan đến lý trí hay logic gì cả.

Ark biết rõ rằng Popo chỉ là NPC. Một khi để cho phong ấn bị phá vỡ, thì không chỉ Popo mà cả Ark cùng đám quân gấu mèo cũng khó lòng sống sót. Nếu suy nghĩ thật lý trí, lẽ ra Ark phải chọn rút quân đi ngăn phong ấn bị phá hủy.

Nhưng... làm sao mà Ark có thể trơ mắt nhìn Popo chết ngay trước mặt mình?

Đó là quyết định đến từ trái tim mà chẳng chịu lý trí chi phối.

...Mà vốn dĩ đó mới là nhân tính.

Trên đời này, không ai tự nhiên đem mạng sống của mình đi đổi lấy “hòa bình thế giới” cả. Nhưng vì người mình yêu quý, thì lại có rất nhiều kẻ sẵn sàng nhảy vào chỗ chết.

Dù có là người giỏi tính toán đến đâu, thứ tình cảm đó vẫn luôn đầy mâu thuẫn. Bởi vì tình cảm không thể đem ra cộng trừ nhân chia bằng lợi – hại được.

“Popo, tỉnh lại đi. Em sẽ không chết. Anh sẽ không để em chết.”

Ark siết chặt tay Popo, kích hoạt nursing skill.

Ngay khoảnh khắc ấy, một hiện tượng khó hiểu xảy ra quanh Ark. Thời gian chung quanh bỗng dừng lại. Mặt đất rung chuyển, đám gấu mèo run rẩy, bụi bay lơ lửng trong không khí... Tất cả đều đứng im như hóa đá, bất động tại chỗ.

‘Cái... cái quái gì thế này?’

Loé sáng—!

Ánh sáng lục phát ra từ mắt Popo bỗng trở nên chói lòa. Ark giật mình quay lại. Trên vách cây Yggdrasil, một bức màn hình như máy chiếu hiện lên. Hình ảnh hiện ra không rõ nét, chỗ được chỗ mất như phim cũ nhiễu sóng.

Đó là hình ảnh Yggdrasil, với những cội cây khổng lồ chống đỡ cả vòm trần của Thế Giới Ngầm.

Gần khu vực làng, khói lam tỏa lên, lác đác là cảnh những gia đình gấu mèo đang sống yên bình. Một khung cảnh ấm áp, an ổn toát ra từ trí nhớ sâu nhất trong tâm trí ai đó. Trong đoạn phim, Popo còn nhỏ xíu, đang nắm tay ba mẹ cười tít mắt.

Đúng lúc đó, hình ảnh bỗng zoom lại gần.

‘Thủ phạm là... gã đàn ông tóc đỏ?’

Người này mang mặt nạ nhưng ai nhìn qua cũng nhận ra ngay.

Đôi mắt đỏ, mái tóc đỏ, cả khí tức quanh hắn cũng đỏ rực. Hắn vung thanh kiếm đỏ, biến ngôi làng gấu mèo thành biển máu. Đám gấu mèo bị áp đảo lần lượt ngã xuống. Giữa đống hỗn loạn đó, ba mẹ Popo cố gắng lén giấu Popo đi. Tên tóc đỏ đã giết sạch cả gia tộc gấu mèo rồi bước vào sâu bên trong Yggdrasil. Yggdrasil dốc toàn bộ sức mạnh nhưng vẫn không thể chống lại hắn. Gã ta nói một điều gì đó với Yggdrasil. Tuy nhiên Yggdrasil kiên quyết từ chối, và hắn liền giơ kiếm chém thẳng vào nó.

Đúng lúc ấy, một con gấu mèo lao vào tấn công hắn ta từ phía bên hông. Không ai khác, đó chính là Popo, đứa bé đáng lẽ phải trốn đi khi nhìn thấy cha mẹ bị giết. Vì thù hận, nó đã cầm dao lao thẳng vào hắn. Nhưng Popo chỉ kịp đổ gục xuống, máu tuôn xối xả, chỉ sau một nhát chém.

Yggdrasil vốn dựng lên một kết giới để bảo vệ Linh Hồn của mình. Nhưng cái chết của cả tộc đã khiến kết giới tinh thần ấy bị chấn động.

Gã tóc đỏ không bỏ lỡ thời cơ. Hắn đã cố ý để Popo đuổi theo mình, chỉ để chờ khoảnh khắc này! Hắn bóp nát Heartsoul Bead, xé toạc kết giới. Và sức mạnh ma thuật khủng khiếp chứa trong Heartsoul Bead đã giáng thẳng xuống Yggdrasil.

Một thất bại ê chề!

Thế nhưng, ngay cả trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, Yggdrasil vẫn không bỏ cuộc. Dồn hết chút sức lực cuối cùng, nó dịch chuyển Popo đến một nơi an toàn.

Đây là cách duy nhất để giữ trọn lời thề cổ xưa.

...Ký ức kết thúc tại đây.

Cùng lúc ấy, ánh sáng trong mắt Popo tắt dần, và thời gian đang đứng yên bắt đầu chuyển động trở lại.

Đột nhiên, Ark nghe tiếng Popo sát bên tai.

“Ark-hyung.”

“Popo... gì vậy?”

Đôi mắt Popo bỗng ánh lên một tia nhìn quyết đoán.

“Khoảnh khắc đó cuối cùng đã tới rồi, hyung ạ.”

“Em nói gì cơ?”

“Thật ra, em đã chết từ lúc đó rồi.”

“Đã chết...?”

“Bởi vì một phần thân thể sống của em giờ đây vốn là do Yggdrasil tạo ra.”

“...!”

“Lúc đó Yggdrasil đã biết. Nó không thể ngăn được tên tóc đỏ ấy bằng sức của mình. Ngay trước khi bị ma thuật tấn công, nó chuyển một phần Linh Hồn của mình vào em. Để tìm ra người sẽ chặn được tham vọng của hắn..… Và giờ thì nó đã biết người đó là ai.” 

Popo nhìn Ark bằng ánh mắt khác lạ.

“Người mà Yggdrasil chờ đợi chính là hậu duệ của Anh hùng Maban... là Ark-hyung. Vì thế nó bảo em dẫn hyung tới đây, đến bên Yggdrasil. Bây giờ tới lượt em rồi.”

“Tới lượt em...?”

Ark hỏi, giọng đầy lo lắng.

Popo gật đầu, mỉm cười tái nhợt.

“Hyung hiểu rõ điều này mà. Sức mạnh của Yggdrasil là thứ cần thiết để bảo vệ phong ấn. Bây giờ, em sẽ trả lại năng lượng mà Yggdrasil đã gửi gắm nơi em. Như vậy sẽ đủ để ngăn Nídhöggur hồi sinh.”

Popo đẩy Ark ra, cố gắng gượng đứng dậy.

Từng bước một, Popo tiến về phía nơi đặt phong ấn, bước chân tuy yếu ớt nhưng hết sức kiên quyết.

Ark nhìn theo dáng Popo, rất muốn mở miệng hỏi nhưng lại không làm được. Đến tận phút cuối, cậu cũng không muốn phải nghe câu trả lời.

Popo cúi đầu xuống phong ấn một lúc lâu rồi lẩm bẩm bằng giọng khẽ đến mức như thì thầm với chính mình.

“Em cũng muốn sống thêm chút nữa.”

“...!”

“Em gặp được hyung, được biết thế giới bên ngoài.......em còn muốn nghe hyung kể thêm nữa. Về thế giới này.....về hyung......những cuộc phiêu lưu của hyung......hyung đã sống như thế nào......em muốn biết lắm. Và nếu có thể.....nếu có thể nói ra được........”

Nước mắt lăn dài trên khóe mắt Popo.

“Này, khoan đã! Chờ đã, nhất định phải còn cách khác chứ!”

Tiếng Ark nghẹn lại nơi cổ họng.

Bản thân Ark biết rõ, người đồng hành của cậu chỉ là một NPC. Và nhiệm vụ thì rõ ràng: NPC đó sẽ giải quyết tình hình rối ren giúp người chơi. 

Theo lẽ thường, NPC hi sinh thì nhiệm vụ sẽ hoàn thành, mọi chuyện êm đẹp. chuyện như vậy đáng lẽ phải được hoan nghênh hết cỡ. Nhưng Ark lại không làm nổi. Cậu không muốn mọi chuyện được “giải quyết” bằng cách đó. Cho dù Popo chỉ là một NPC, cậu vẫn không muốn NPC này biến mất vĩnh viễn.

Tuy vậy, Popo chỉ lắc đầu.

“Em xin lỗi. Hyung.........Cái hẹn đi chơi thế giới bên ngoài với hyung.......em không giữ được rồi.”

Flash—!

Ánh sáng khổng lồ bùng phát từ cơ thể Popo. Giống như thanh kim loại đỏ rực khi đưa vào lò lửa, màu đỏ đó dần dần chuyển thành trắng lóa.

『Tỷ lệ phá hủy phong ấn hiện tại: 99%, 98%, 97%...』

Chỉ số phá phong ấn vốn đang leo thang liên tục bỗng quay đầu giảm. Khi lực phong ấn tự động phục hồi, ma pháp hóa thành một ma trận khổng lồ vẽ trên mặt đất.

“Popo........!”

Ark tuyệt vọng nhìn Popo, mắt nhòe đi. Đúng lúc gần như toàn bộ vết nứt đã được lấp lại. Bất thình lình, một tiếng rống long trời lở đất vang lên từ sâu trong lòng đất, lửa phun ngược lên. Thanh máu của Popo tụt một phát xuống còn 50%.

“Ugh!”

“Khặc khặc, thằng nhóc gấu mèo láo xược! Bản thể này là Hoàng đế của Niflheim. Cùng lắm bọn mi chỉ phong ấn được ta lần nữa mà thôi!”

Giọng nói như vọng ra từ địa ngục! Đó là Nídhöggur.

Nídhöggur phun lửa địa ngục vào Popo, tỷ lệ phá hủy phong ấn lại bắt đầu tăng trở lại.

“Đã mấy trăm năm rồi. Nếu ngươi tưởng ta sẽ ngoan ngoãn quay lại phong ấn sau từng ấy năm bị giam cầm thì ngươi nhầm to rồi. Trước khi Yggdrasil dung hợp hoàn toàn với ngươi, ngươi sẽ bị Lửa Địa Ngục thiêu rụi, đến tro cũng chẳng còn.”

“Không... Ta sẽ... Ta... Thế giới ngầm và Ark-hyung... Ta sẽ bảo vệ tất cả mọi người!”

“Đồ hỗn xược!”

“Ah ah ah ah ack!”

Ngọn lửa càng lúc càng dữ dội, thanh máu Popo tụt mạnh. Nhưng nó vẫn nghiến răng chịu đựng.

“Ta... Ta là chiến binh của tộc gấu mèo... Ta sẽ... chống đỡ được!”

“Khà khà, mi dám chống lại ta sao?”

Làn Lửa Địa Ngục bùng mạnh thêm một lần nữa!

“Được rồi, Popo. Em làm được mà.”

“M-Master!”

Ark lao thẳng vào tâm lửa.

Ngay lập tức, một cú sốc khủng bố ập vào người, cắn mất một mảng máu lớn của cậu. Ark chỉ chịu một phần nhỏ lực sát thương ấy. Còn Popo, với thân phận NPC, sẽ phải chịu toàn bộ cảm giác đau đớn bị lửa thiêu. Vậy mà nó vẫn không buông tay.

Một thằng nhóc con lại có thể chịu đựng khổ sở đến mức này. Nếu vậy, đã đến lúc Ark – một người chơi – phải thể hiện ý chí của mình!

Ark cởi phăng áo choàng, lấy nó bịt chặt miệng hố nơi lửa đang phun lên. Rồi dùng chính cơ thể mình nằm đè lên giữ chặt miệng lửa.

Chiếc áo choàng có thuộc tính kháng lửa 50%, Veil of Fire. Khi chuyển sang trạng thái Dark Walker, Ark được thêm 50% kháng thuộc tính bóng tối. May mắn cho cậu, Lửa Địa Ngục mang cả hai thuộc tính lửa và bóng tối; cộng dồn hai thứ đó lại, sát thương Ark phải chịu giảm đi 50%. Và 50% còn lại, cậu gánh hết cho Popo.

“Ah, Ark-hyung........!”

Popo run lên khi nhìn Ark. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nó.

“Popo, làm đi. Làm ơn, làm ngay đi! Quẳng con rồng đó lại xuống địa ngục! Em làm được! Không, chỉ có em mới làm được. Nhớ lúc tụi mình gặp nhau lần đầu, em bảo muốn sống như thật rực rỡ như những người ngoại quốc ngầu lòi kia chứ? Người ngoại quốc gì chứ, em còn rực rỡ hơn gấp trăm lần! Giờ tình hình nóng bỏng quá mức rồi. Khỉ thật, em hiểu không? Popo, mỗi lần em quyết tâm, em có thể làm được bất cứ chuyện gì. Và.......nếu có thể, hãy sống. Em phải sống. Hãy trở thành anh hùng phong ấn con giun đó xuống địa ngục, rồi sống tiếp.”

Ark vừa la hét, vừa liên tục sử dụng nursing skill. Đó là tất cả những gì Ark có thể làm lúc này. Cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc gào hết mọi cảm xúc đè nén trong lòng.

Ngay trong khoảnh khắc đó, Ark nhìn thấy một luồng sáng kỳ lạ tuôn xuống. Ánh sáng đó như đang nhảy múa trong bóng tối bao quanh thân thể Popo, rồi lắng xuống. Thanh Mana của Popo tụt xuống tận đáy, rồi lại bắt đầu leo lên.

“Tạm biệt, hyung.......”

Một nụ cười thoáng qua trên môi Popo. Ngay sau đó, cơ thể Popo được bao trùm bởi một luồng sáng chói gấp bội. Cùng lúc ấy, chỉ số phá phong ấn tụt dốc với tốc độ khó tin. Để rồi cuối cùng!

『Tỷ lệ phá hủy phong ấn hiện tại: 0%』

Phong ấn đã hoàn toàn được phục hồi.

Choang choang choang, rắc rắc, ầm ầm!

Những cành cây khổng lồ vươn ra từ thân Yggdrasil. Chúng đan vào nhau thành vô số vòng, tạo thành quả cầu xiềng xích khổng lồ ôm trọn phong ấn.

Vết nứt biến mất, ma pháp trận phong ấn được hoàn thiện.

“Kuaaaak, chuyện này, không thể nào! Không......!”

Giọng nói của Nídhöggur yếu dần, rồi hoàn toàn biến mất khi bị phong ấn lại. Và........thân thể Popo hóa thành ánh sáng, tan ra, bay đi khắp nơi.

Miracle Nursing thành công

Bạn phải mang theo cả sự chân thành và tình cảm trong khi cứu chữa cho bệnh nhân, chỉ khi ấy điều ý nghĩa thật sự mới xuất hiện. Đôi khi trong cuộc sống, bệnh tật không thể chữa bằng những phương thuốc diệu kỳ hay những pháp thuật hoa lệ. Đôi khi, sự chân thành và tình yêu thương chính là phương thuốc diệu kỳ nhất dìu chúng ta qua mọi khổ đau, bi ai của cuộc đời.

Bạn đã thấu hiểu hành động của Popo – dám can đảm hi sinh chính mình. Và bạn đã trực tiếp học được ý nghĩa của sự hi sinh. Bạn hiểu được quyết định của người đồng hành, và đã tôn trọng lựa chọn đó.

Bạn không muốn mất Popo, nhưng vẫn làm hết sức để tôn trọng ý chí của nó, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng. Sự hi sinh chân thành của Popo và sự hi sinh của bạn dành cho nhau đã cộng hưởng, khiến Yggdrasil vô cùng xúc động.

Yggdrasil sẽ gỡ bỏ tất cả mọi thứ thuộc về Popo, và cho nó tái sinh trong một hình thái mới. Nếu muốn gặp lại Popo, hãy tiếp tục trưởng thành trong những chuyến phiêu lưu với vô số người ngoại quốc khác.

· Nhờ thực hiện thành công Miracle Nursing, mọi chỉ số tăng thêm 1.

· Affection +10.

· Fame +50.

· Liên kết với cái tốt +50.

Một luồng sáng dịu nhẹ rơi vào tay Ark, trong khi đám đông bao quanh cậu nín lặng.

“Hỡi người ngoại quốc...”

Âm thanh vang vọng trong đầu Ark.

Cậu ngẩng lên và thấy một hình ảnh ba chiều hiện ra: một vị hòa thượng râu trắng dài tới ngực, hiền từ mà trang nghiêm, ông ta chính là hiện thân của Yggdrasil.

“Ông là ai...?”

“Ta là Yggdrasil, tồn tại từ những thế giới cổ xưa đã bị lãng quên......và cũng là người đã bảo hộ Popo. Trước tiên hãy cho ta được bày tỏ lòng kính trọng tới cậu. Ta đã nhìn thấy tất cả những việc cậu làm qua đôi mắt của Popo. Nếu không có cậu, ta đã không thể ngăn được việc Nídhöggur hồi sinh. Và Popo sẽ chỉ có thể chết một cái chết vô nghĩa.”

“Chết vô nghĩa? Vậy Popo…?”

Yggdrasil nhìn Ark bằng ánh mắt hiền hậu, khẽ gật đầu.

“Cái chết của Popo là điều không thể tránh khỏi. Nhưng ở khoảnh khắc cuối cùng, một phép màu đã xảy ra, vượt qua cả quy tắc của ma pháp. Đó là kết quả từ tình cảm của ngươi dành cho Popo, và của Popo dành cho ngươi. Hi vọng quả thật là một sức mạnh huyền diệu của sự sống.”

“Vậy... Popo vẫn còn sống ư?”

“Nhờ phép màu đó, Popo đã nhận được sự cho phép được sống lại từ các ý chí đang chi phối thế giới này. Hạt giống cậu đang cầm kia vừa là phân thân của ta, vừa là Popo. Theo ý nguyện của Popo, ta trao hạt giống này cho cậu. Hãy tìm một vùng đất mới tràn đầy hi vọng và gieo nó xuống. Đó sẽ là hạt giống của một kỷ nguyên mới, và Popo cuối cùng cũng sẽ được thấy bầu trời rộng lớn.”

Ark nhìn hạt giống bằng ánh mắt ngơ ngác.

“Ark-hyung!”

Cậu nghe thấy giọng Popo vang lên từ chính hạt giống. Một hình ảnh nhỏ xíu nhô lên từ trong hạt.

“Po, Popo?”

“Á... ngại quá đi!”

Popo gãi đầu cười ngượng ngùng.

“Tóm lại là đúng như hyung nghe đó. Từ giờ em có thể đi cùng hyung theo cách này. Mong hyung tiếp tục chỉ dạy em thêm nữa.”

“Ha ha ha ha...”

Ark khựng lại, rồi bật cười, ngồi phịch xuống dựa lưng vào thân cây.

Đúng vậy. Cậu hay quên mất, nhưng đây vẫn chỉ là một trò chơi thực tế ảo. Nếu thật lòng muốn điều gì, thì trong New World, chưa chắc đó là điều không thể.

***

“Mọi chuyện kết thúc rồi.”

“‘Kết thúc’ là sao?”

“Quest Event......nó bị hủy giữa chừng rồi.”

Kim Gwon-tae nhìn màn hình bằng ánh mắt vô hồn. Cách đây không lâu, vô số dòng dữ liệu đang chạy như điên trên màn hình. Nhưng bây giờ, chỉ còn lác đác vài dòng thông báo.

Giống như sau một trận chiến kéo dài, giờ chỉ còn lại công đoạn dọn dẹp chiến trường.

“Nhìn vào màn hình thì tôi cũng thấy được chuyện đó!” Ha Myung-woo khàn giọng gầm lên.

“Điều tôi muốn nghe là lý do kia. B-class event quest đã kích hoạt, vậy mà đột ngột lại bị hủy. Cho dù hệ thống có dừng, thì tôi vẫn cần một báo cáo giải thích chứ?”

“Thật sự xin lỗi. Hiện tại không có cách nào truy ra cụ thể.”

“Khỉ thật, đúng thật là phiền phức mà.”

“Tôi cũng đồng ý. Mặc dù chán ngán thật, nhưng...”

Kim Gwon-tae thở dài thườn thượt.

Anh đã làm việc với máy tính suốt 10 năm, nhưng đây là lần đầu tiên bị một hệ thống “bỏ ngoài tai” hoàn toàn như thế.

New World là một hệ thống, nhưng vận hành gần như không cần bàn tay của quản trị viên. Thậm chí, nó còn tự động từ chối sự can thiệp của người điều khiển. Cách nó tự điều chỉnh theo chương trình, cứ như một sinh vật sống, đôi lúc khiến người ta rợn gáy.

‘Một trò chơi như vậy mà cũng tồn tại được sao?’

Trong phút chốc, anh muốn đập tung cái hệ thống chính ra cho xong chuyện.

Nhưng giá trị của hệ thống chính New World thì ngang ngửa ngân sách cả một quốc gia nhỏ. Nếu cho nổ tung New World, chắc cả thế giới sẽ rung chuyển. Mà dịch vụ đã đi vào vận hành rồi, nên họ chỉ còn nước cắn răng mà đi đến cùng.

“Tôi chỉ có thể đoán được một điều.......”

Một lúc sau, Kim Gwon-tae cất lời bằng giọng cẩn trọng.

“Cả quá trình kích hoạt B-class event này có khả năng cực lớn là do lỗi nhân tạo gây ra. Và một cơ chế phục hồi nào đó đã được kích hoạt để chặn nó lại. Nói cách khác, trong New World đang có hai chương trình xung đột cùng tồn tại.”

Nhưng......nhân tạo? Mâu thuẫn? Ý cậu là gì?”

“Về lý thuyết, hai chương trình cùng chạy song song không có vấn đề. Nhưng ở đây, chương trình thứ nhất được kích hoạt, rồi sau đó chương trình thứ hai nhảy vào phản kích. Điều đó có nghĩa nó không phải chỉ là một bug hệ thống đơn giản. Rõ ràng phải có một ai đó chủ ý viết chương trình với mục đích riêng. Anh hiểu chứ? Nói gọn lại, hai chương trình này được viết bởi hai người có mục tiêu hoàn toàn đối nghịch nhau.”

Mắt Ha Myung-woo chợt sắc lại.

Cách ông quay đầu sang nhìn, như thể đang bảo Kim Gwon-tae: giải thích ngắn gọn, dễ hiểu chút coi.

“Dù thế nào đi nữa, một trong hai chương trình đó chắc chắn liên quan tới main programmer Park Woo-seong. Vậy người thứ ba là ai? Người đã viết chương trình dùng để đối đầu lại với chương trình của Park Woo-seong?”

“Có thể nói vậy.”

“Được, vậy ta tóm lại. Chúng ta không biết ai là người khởi động event quest này, cũng không biết ai là người dừng nó lại.......cũng không biết bên nào mới là phe có lợi cho Global Exos. Đúng không? Nhưng nhìn qua toàn bộ tình hình, trình độ của kẻ đó ít nhất phải ngang Park Woo-seong. Tôi nói vậy có sai không?”

“Không, đúng là như vậy.”

Ánh mắt Ha Myung-woo hẹp lại.

Ha Myung-woo nheo mắt. Lý do khiến các nhà vận hành phải kiêng dè chính là thiên tài Park Woo-seong. Trên thế giới này, chẳng ai đủ khả năng đấu lại ông ta. Tìm cả thế giới chưa chắc đã có ai sánh được. Thế mà bây giờ, lại có người đủ sức cài vào một chương trình có thể trực tiếp đối kháng với Park Woo-seong.

Nếu tìm được người đó, rất có thể đây chính là chiếc chìa khóa mà Ha Myung-woo đang ra sức tìm kiếm.

“Được rồi, gửi mail cho bên phát triển, nói họ tìm bằng được ‘hắn’. Nếu xác định được dấu vết, thì truy nguồn, tìm ra hắn bằng mọi cách. Bao nhiêu tiền cũng được.”

“........Và trong vụ này, ta có thêm một ‘thu hoạch’ nữa.”

“Thu hoạch?”

“Đừng quên, dù vô tình hay cố ý.....Không, tôi nghĩ là 90% cố ý.”

Vừa lầm bầm, Kim Gwon-tae vừa sắp xếp lại file dữ liệu.

“Chương trình phản kháng giải quyết lần này không hoàn chỉnh. Dù nó cực kỳ tinh vi, nhưng như tôi nói trước đó, có mấy tầng code bị cắt bỏ. Thô đến mức không thể gọi là ‘sơ suất’. Thay vào đó, người lập trình cài vào vài biến số gián tiếp.”

“Biến số gián tiếp?”

“Chính là người chơi.”

Kim Gwon-tae kéo file dữ liệu lên màn hình.

Đó là phần tóm tắt chương trình phản công vừa mới chạy xong.

“Anh xem này. Anh có thấy từ khóa quan trọng nhất nằm chỗ nào không? Đây chính là một phần của biến số gián tiếp. Ở đây, chương trình liệt kê ra vài lựa chọn, tuỳ vào lựa chọn, luồng chương trình sẽ chia nhánh như một quest có nhiều nhánh kết thúc. Và những biến số đó chỉ có thể được tác động từ bên trong game.”

“Ý cậu là event này đã bị dừng lại bởi một người chơi?”

“Đúng vậy.”

“Xem ra manh mối đã bắt đầu hé lộ rồi.”

Ngược với mong đợi, lần này Kim Gwon-tae lại chính là người ngạc nhiên. Ha Myung-woo như vừa nghĩ ra điều gì đó, nói:

“Cậu nắm rõ tình hình hơn tôi. Trước khi Park Woo-seong xóa sạch dấu vết, hãy gửi mail về trụ sở chính.”

“Gửi thẳng cho Park Woo-seong?”

“Đúng. Nội dung mail sẽ là một lời ‘thách đấu’ dành cho người chơi. Người chơi đó không thuộc về Global Exos. Nhưng lúc đó, lãnh đạo trụ sở chính đã không nhận định tình hình nghiêm trọng đến vậy. Khi nhà phát triển tung một game mới, họ thường đưa ra vài thử thách hoặc trò chơi nhỏ để đánh giá. Nhưng Park Woo-seong lại đột ngột biến mất, để lại một hệ thống New World bị khóa bởi một tầng bảo mật khủng khiếp.”

Chỉ đến bây giờ, họ mới thực sự nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Bởi thế, mail gửi Park Woo-seong lúc đó chủ yếu là để cố kéo thêm vài manh mối.

Cuối cùng, trụ sở chính đi đến kết luận: Park Woo-seong đã giấu “chìa khóa mở khóa” đâu đó bên trong trò chơi.

Đó cũng là lý do Ha Myung-woo mượn cớ “kỳ thi tuyển dụng” để lôi người chơi vào. Điều kiện thi cử của công ty bắt buộc hàng triệu người chơi phải dốc sức trong New World. Và từ những bản báo cáo định kỳ, họ hy vọng sẽ moi được bí mật của game.

“Cuối cùng, mấy triệu người chơi sẽ tự dâng chìa khóa vào tay anh?”

“Ban đầu tôi cũng nghi ngờ, nhưng giờ thì tin rồi. Và người chơi lần này chính là người tôi đang tìm. Những người chơi có thể ‘đụng tay’ vào hệ thống.......thông tin bọn họ nắm được là thứ chúng ta cần. Nếu hiểu được cách hệ thống của người chơi tương tác với game, rất có thể ta sẽ gỡ được cái khóa mà Park Woo-seong đã gài.”

“Đây là toạ độ xảy ra sự kiện lần này.”

“Gần Brandt Mountains.”

“Bảo tất cả nhân viên tập trung giám sát khu vực đó, theo dõi mọi thứ lạ thường. Đồng thời kiểm tra xem Cairo có biến gì không. Nếu đã có event quest, thì chắc chắn trước đó phải có một sự kiện lớn dẫn đường. Và lệnh cho bên quản trị viên tìm bằng được danh tính người chơi đã chặn event này lại.”

“Rõ.”

Ha Myung-woo ra lệnh, Kim Gwon-tae lập tức chuyển thông tin xuống bộ phận giám sát.

Nhưng sự kiện lần này diễn ra ở Thế Giới Ngầm, sâu hàng ngàn mét bên dưới Cairo. Đám nhân viên giám sát lượn qua lượn lại Brandt Mountains cả ngày cũng không thể biết được.

Dù vậy, vẫn có khả năng Kim Gwon-tae và Ha Myung-woo tự moi ra được, nếu họ chịu khó ngó kỹ hơn vài bản báo cáo của thí sinh mà họ chọn.

Nhưng bản báo cáo của Hyun-woo vừa gửi lên đã bị chuyển thẳng vào máy hủy giấy ngay lập tức. Một sự xui xẻo thảm hại dành cho cả Hyun-woo lẫn Ha Myung-woo.

Vào thời điểm đó, New World đang bước sang một kỷ nguyên mới.

Kịch bản chính của New World vận hành theo thời gian. Trong New World, nội dung được chia theo từng Episode; hiện tại <Episode I: Foreigner’s appearance> vẫn đang trong giai đoạn triển khai. Nhưng sau vài năm “thời gian game”, kịch bản sẽ tự động chuyển sang Episode 2.

『· Hệ thống chính yêu cầu cập nhật dữ liệu cho Episode II.

<Episode II: Kỷ nguyên khai phá của người ngoại quốc>』

***

“Quyết định gì cơ?”

“À, không, ý tôi là......tôi nghĩ chắc mình sẽ thích nó như hiện tại hơn........nói ‘đồng ý’ bây giờ hơi khó.”

“Ừ, đúng là vậy.”

Nídhöggur đã bị phong ấn lại, hòa bình tạm thời trở về với Thế Giới Ngầm. Ark gom hết tàn binh sống sót, dẫn bọn họ về ngôi làng gần nhất.

Trước tiên, cậu điều chỉnh lại “khẩu vị” của đám Warrior’s Cookie. Nhờ vậy, các gấu mèo dần dần trở lại trạng thái bình thường. May là còn khá nhiều loại thảo dược khác có thể trộn thêm vào bánh, làm giảm độ gây nghiện. Sau khi cho cả đám ăn món stew “Đập tan khẩu vị” (Appetite Killing Stew), bọn họ hồi phục rất nhanh.

Đám gấu mèo sau đó cũng nhận ra mình đã bị nghiện. Nhưng họ không coi đó là tội lỗi quá lớn. Vì nếu Ark không làm vậy, Thế Giới Ngầm có lẽ đã sụp đổ từ lâu. Dù vậy, độ thân mật của Ark với họ cũng tuột xuống đôi chút.

‘Thôi, chắc mình cũng chẳng quay lại Thế Giới Ngầm nữa.......nên cũng không sao.......’

Nhưng vẫn còn vài vấn đề chưa giải quyết xong.

Sau khi Yggdrasil lấy lại sức mạnh, Thế Giới Ngầm trở về trạng thái ban đầu. Đám Kanggeul và Plant Golem đều hóa lại thành gấu mèo. Và chính đó mới là chuyện đáng nói. Bọn họ vẫn nhớ y nguyên những gì mình đã làm khi là quái vật.

“Chúng ta đã từng làm những chuyện đó........”

“Trời ơi… Tôi… Tôi…”

Các gấu mèo đau đớn vì sự thật mình đã tự tay giết đồng loại. Chưa kể, quân gấu mèo mà Ark dẫn theo cũng đã giết không ít Kanggeul và Plant Golem. Và giờ đây, tất cả đều nhớ rất rõ chuyện họ đã giết hại lẫn nhau. Cho dù mọi thứ đều xảy ra trong trạng thái bị điều khiển, không dễ gì giả vờ như chưa có gì.

Để xử lý chuyện này, lão Tộc trưởng đã tổ chức một cuộc họp với đại diện các làng. Và kết quả là: để những gấu mèo từng bị biến thành quái vật rời khỏi Thế giới Ngầm.

Lão Tộc trưởng tỏ rõ vẻ ngượng ngùng, nhưng Ark lại nghĩ theo hướng tích cực.

“Giam riêng từng đó gấu mèo thì nhiều quá, mà bắt sống chung lại như không có gì thì cũng không ổn. Xét cho cùng, đây lại là cơ hội tốt để bọn họ mở rộng tầm mắt. Sống xa nhau vài năm cho lòng an yên lại, rồi lúc đó nói chuyện tiếp cũng chưa muộn.”

“Nhưng bên ngoài thế giới......bọn trẻ không biết gì hết, sống sao được chứ........”

Lão già thở dài, giọng đầy lo lắng.

Ngay khoảnh khắc đó, một ý tưởng lóe lên trong mắt Ark.

Ừ phải. Cậu còn đang “ôm” một nỗi lo khác. Ark liếc qua đám gấu mèo đang đứng tách riêng ra một góc, chuẩn bị bị “trục xuất”.

“Ngài đừng lo.”

“Cậu có cách nào sao?”

“Tôi có một nơi. Tuy hơi xa........nhưng tôi biết một ngôi làng khai phá. Lancel Village là một chỗ rất tốt, luôn hoan nghênh bất kỳ ai đến làm cư dân.”

“Nhưng bọn ta là thú tộc mà.”

“Không sao đâu. Meow đang sống ở đó rồi.”

“Meow? Hử, Meow vốn không thích giao du với người mà..........”

“Đó là một nơi rất tuyệt để định cư lâu dài. Lại là làng đang khai hoang nên rất cần những người thợ giỏi như các bạn. Tộc gấu mèo nổi tiếng là những người thợ lành nghề và khéo tay mà, đúng không?”

“Ừ, cậu nói cũng phải.”

Mấy lão Tộc trưởng gật gù.

Sau đó, họ quay sang nói chuyện với nhóm gấu mèo chuẩn bị rời làng.

“Nếu Truthseeker giới thiệu thì chúng tôi cũng muốn đến đó xem sao.”

Ark tìm đến nói chuyện với 70 gấu mèo, họ đồng ý cái rụp.

“Vậy là xong hết mọi chuyện rồi.”

Ark mỉm cười, quay sang mấy lão Tộc trưởng với ánh mắt “ngại mà đòi quà”. Đương nhiên, theo luật bất thành văn, phải có phần thưởng cho công lao của cậu.

‘Mình nhớ lúc trước bọn họ có hứa thưởng gì đó mà. Lỡ họ làm bộ quên, vỗ mồm phủi sạch, thì chẳng khác gì phản bội.’

Ark cố ý nhìn chằm chằm, gây áp lực bằng ánh mắt. Lão Tộc trưởng chột dạ, hiểu ra ý cậu, vội gật đầu lia lịa.

“Ah ah, đúng rồi. Thực ra, ta có một thứ đã tính cho cậu từ trước rồi.”

“Vậy ạ.”

Ark cười toe khi thấy lão Tộc trưởng lục lọi trong túi với vẻ ngượng ngùng.

“Đây là vật gia bảo truyền từ đời này sang đời khác của tộc gấu mèo.......Ta nghĩ cậu sẽ dùng được nó. Dù sao cũng xin nhận giùm tấm lòng của bọn ta.”

Lão đưa ra một chiếc mũ da trông khá thô sơ.

Raccoon’s Pith (Gia bảo của tộc gấu mèo – Helm)

Trọng lượng: 5

Giới hạn sử dụng: Nghề Dark Walker, level 80 trở lên

Chiếc mũ này được truyền lại qua nhiều đời trong tộc gấu mèo.

Tổ tiên xa xưa của gấu mèo đã dùng vật liệu lấy từ một chủng tộc thần bí để chế tác nên nó, cho phép người đội biến đổi hình dạng. Từ khi Subarutalp bị tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, công dụng này dần bị lãng quên. Tuy nhiên, sức mạnh của tổ tiên gấu mèo vẫn âm thầm lưu truyền.

Nhờ vào chiếc mũ này, gấu mèo có thể che giấu thân phận thật, giao thương với thế giới bên ngoài.

<Option: Agility +10, Wisdom +10>

<Option đặc biệt: Có thể biến hình 1 lần/ngày. Thời lượng biến hình không giới hạn. Tuy nhiên, nếu tự giải trừ biến hình, phải chờ 24 tiếng sau mới dùng lại được>』

Ngay khi nhận vật phẩm liên quan đến quest, cửa sổ nhiệm vụ tự động chuyển sang trạng thái “Hoàn thành”.

Nhưng Ark vẫn có chút hụt hẫng.

‘Ủa? Gì nữa đây? Không có exp à?’

Bao nhiêu nhiệm vụ cậu nhận ở Thế Giới Ngầm đều dở khóc dở cười, độ khó thì khỏi bàn. Vậy mà khi hoàn thành, bảng thông tin chẳng buồn hiện một dòng “Quest Completed” cho ra trò.

Ark thật lòng trông đợi ít nhất cũng phải lên 3~4 level sau khi xong quest này. Thế mà không được tí exp nào?

Đúng lúc đó, một cửa sổ khác hiện lên.

『“Bạn hiện có ☆ (3)”』

Một thông báo nghe có vẻ “bèo” đến mức chán chả buồn đọc, vì không hề cho exp. Thật lòng mà nói, Ark thấy không hài lòng chút nào. Nhưng mà, còn cách nào khác để tích sao vào hệ thống này đâu.

‘Haizz......Thôi thì dù gì mình cũng đã hoàn thành quest, mà phần thưởng chỉ có một cái mũ cũ rích? Không, biết đâu sau này còn có phần thưởng khủng nữa. Mà thôi, nếu so độ khó của quest với cái mũ nhìn chẳng hoành tráng mấy này.......dù gì mình cũng lấy được thứ mình cần rồi.’

..........Nếu không được, chắc cậu đập đầu vô tường thật.

Thực ra, giá trị của chiếc mũ này hơi khó đánh giá.

Ark vẫn còn đội Mũ Crystal Golem Head kiếm được từ đầu gameđến giờ. Dĩ nhiên, cậu đã kiếm được vài loại helm có phòng thủ cao hơn. Nhưng những món đó lại không có option tăng mana.

Raccoon’s Pith cũng có option tăng mana.

Hơn nữa, phòng ngự của nó còn cao hơn Crystal Golem Head đến 20 điểm. Kỹ năng Demon Summoning của Ark ngày càng tiêu tốn mana, và sau này sẽ còn ngốn nhiều hơn nữa.

‘Ừ, giới hạn level của Mũ Crystal Golem Head giờ quá thấp rồi. Để sau này bán lại, giá trị cũng không còn bao nhiêu. Tạm thời mình cần Agility hơn là Mana.’

Nghĩ vậy, Ark cũng thấy tạm hài lòng, liền đội luôn Raccoon’s Pith lên.

Mà chiếc Raccoon’s Pith lại mang đến một món “hời” ngoài dự đoán.

『Hiệu ứng của các vật phẩm trong cùng một set đã được áp dụng. New World có một số vật phẩm có mối liên hệ chặt chẽ với nhau trong suốt chiều dài lịch sử. Các vật phẩm này gắn liền với một sự kiện nổi tiếng hoặc anh hùng huyền thoại, v.v. Khi bạn sở hữu một số lượng nhất định các vật phẩm này cùng bộ, một phần thưởng bổ sung sẽ xuất hiện. Khi trang bị đủ ba món của set <King>, hiệu ứng bộ set sẽ được kích hoạt!

Hiện có: <King>'{Raccoon’s Pith} {Cat Paws} {Guardian Mermaid Armour} {??} {??}

Đã trang bị ba vật phẩm trong bộ <King> và hiệu ứng của bộ sẽ được áp dụng.

Wild Ability: Strength, Agility, Stamina +10. Defense +20

‘Set item!’

Mắt Ark trợn tròn.

Bonus từ hiệu ứng set quá đáng kinh ngạc. Chỉ với 3 món thuộc set King, cậu đã được cộng thêm 10 Strength, 10 Agility, 10 Stamina, và thêm 20 Defense.

‘Hơn nữa, vẫn còn hai món nữa chưa tìm được. Nếu gom đủ King set thì sẽ ra sao đây......?’

Cậu không dám tưởng tượng lượng bonus sẽ khủng đến mức nào.

‘Đồ set… bình thường mấy game khác cũng có, nhưng ở New World lại không thấy ai nhắc đến cả. Hóa ra là phải có đủ ba món mới phát hiện ra! Vậy là từ giờ phải để ý hơn khi bán đồ rồi.’

Khó ở chỗ, bề ngoài của set item không giống nhau nhiều, nên rất dễ bán nhầm.

Dù vậy, nếu đem lên đấu giá, chắc chắn sẽ có người chịu chi một khoản không nhỏ.

Trong đầu Ark lúc nào cũng loanh quanh chuyện kiếm tiền.

“Cảm ơn ngài.”

“Hả? Ừ, miễn là cậu thích là tốt rồi.”

“Vậy tôi xin phép mang cái này theo. Tôi còn phải qua gặp Yggdrasil, nên xin nói lời tạm biệt ở đây.”

“Được, đi bình an.”

Ark cúi người chào mấy vị Tộc trưởng.

Bước ra khỏi Hội trường, hàng trăm gấu mèo đã xếp hàng hai bên đường.

“Chào chỉ huy Ark!”

Đám lính Hur! đồng loạt giơ kiếm lên. Pháo thủ thì chĩa nòng súng lên trời. Những người chỉ huy mỗi đơn vị lần lượt giơ tay chào Ark, rồi pháo đồng loạt khai hỏa.

Ngay lúc ấy, bầu trời u tối của Thế Giới Ngầm bừng sáng bởi vô số pháo hoa rực rỡ. Cảm giác như đang xem lễ khai mạc Olympic vậy!

“Vạn tuế chỉ huy Ark!”

“Cậu vất vả nhiều rồi. Có được hòa bình hôm nay đều là nhờ cậu cả. Thay mặt toàn tộc gấu mèo, ta xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Bất cứ khi nào cậu cần, chúng ta sẽ sẵn sàng dốc sức. Nhờ cậu mà chúng ta đã học được thế nào là ‘dũng khí’.”

Lão Tộc trưởng vỗ mạnh lên vai Ark.

Ark nhìn đám lính gấu mèo, mắt trầm xuống. Đúng như lời lão già. Cậu đã trực tiếp tuyển mộ, huấn luyện bọn họ, cùng nhau xông pha chiến trận.

Điều đó có ý nghĩa đến nhường nào?

Cậu cũng từng có cảm giác tương tự với đám lính Jackson.

‘Đúng rồi............Bây giờ Thế Giới Ngầm đã yên ổn, mình cũng phải nói lời tạm biệt thôi.’

Ark nhìn từng người lính một, khắc sâu hình bóng họ vào mắt, rồi rời khỏi ngôi làng.

Sau một lúc, cậu tìm tới Yggdrasil. Bên trong thân cây khổng lồ giờ đây đã hoàn toàn biến thành một ngôi thánh điện.

Những cái dây leo rậm rạp trước kia không còn nữa, thay vào đó là vô số đốm sáng nhỏ lơ lửng, khiến không gian sáng trưng như ban ngày. Hễ Yggdrasil muốn, những thân cây to sẽ tách ra, mở thành lối đi mới.

Nhờ vậy, Ark đi một mạch đến trung tâm mà chẳng cần leo trèo lòng vòng.

“Chào mừng. Cậu đã tạm biệt xong cả rồi chứ??”

Yggdrasil xuất hiện dưới dạng vị hòa thượng râu trắng.

“Vâng, xong cả rồi.”

“Vậy giờ chỉ còn mục đích ban đầu khiến cậu đến đây.”

“Tôi nghe nói phải vượt qua một thử thách mới nhận được một trong ba báu vật”

Yggdrasil mỉm cười hiền hòa.

“Cậu có biết mảnh kỳ bảo nào đang ở đây không?”

“Tôi vẫn chưa được nghe. Ngay cả các trưởng lão gấu mèo cũng không biết.....”

“Mảnh Kỳ Bảo mà ta giữ là ‘Dark Piece’.”

“Dark Piece?”

Yggdrasil gật đầu.

“Đúng như tên gọi, bảo vật này chứa đựng sức mạnh của Bóng Tối. Theo truyền thuyết, nó là mảnh vụn rơi ra từ bản thể Chúa Tể Bóng Tối, nhưng ta cũng không chắc. nhưng ta cũng không biết điều đó có đúng không. Dù sao, đây là mảnh nguy hiểm nhất trong ba kỳ bảo. Ngay cả Truthseeker ngày xưa cũng rất vất vả để kiềm chế được sức mạnh của nó. Chỉ một chút sơ sẩy, họ có thể bị sức mạnh bóng tối dẫn dắt, lạc khỏi con đường của mình. Vì vậy, phải vượt qua một bài kiểm tra trước khi được chạm tay vào Dark Piece.”

Yggdrasil nhìn Ark đầy trìu mến.

“Nhưng cậu đã chứng minh được tất cả trong giây phút tuyệt vọng vừa rồi – dám ôm lấy bóng tối mà không đánh mất lý trí, dám vượt qua nghịch cảnh. Vì lời hẹn ngày xưa với anh hùng Maban, ta sẽ trao Dark Piece cho cậu.”

Yggdrasil siết chặt bàn tay. Khi mở tay ra, một tượng đá nhỏ toát ra khí đen lạnh lẽo nằm gọn trên lòng bàn tay. Để xem được thông tin của nó, cần có Knowledge of Ancient Relics ít nhất 50. Còn chỉ số Knowledge of Ancient Relics của Ark hiện giờ đã lên đến 83.

Ngay khi nhận đồ, cửa sổ thông tin tự động bật lên.

Nhờ Knowledge of Ancient Relics của bạn, bạn đã xác định được ‘Mảnh đá chứa đựng sức mạnh cổ xưa’.’

Mảnh đá chứa đựng sức mạnh cổ xưa (Dark Piece). 

Mảnh đá Dark Piece cộng hưởng với hào quang bóng tối sâu thẳm. Mảnh đá Dark Piece chính là nguồn cơn khiến chủ sở hữu cảm nhận thấy một thứ cám dỗ chết người. Biến nó thành sức mạnh của riêng bạn sẽ không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Nhưng hy vọng bạn sẽ tìm thấy ý chí mạnh mẽ và lòng dũng cảm trong bóng tối để biến nó thành một phần của bạn. Sử dụng Tri thức Di vật Cổ đại, bạn đã xác nhận rằng đây là một trong Ba Kỳ quan mà Anh hùng Maban đã sử dụng trong Kỷ Nguyên Bóng tối.

Anh hùng Maban đã để lại sức mạnh trong Tam Đại Kỳ Bảo cho hậu thế. Nếu Truthseeker

thu thập đủ ba mảnh, sẽ nhận được sức mạnh của Anh hùng Maban.

Chủ nhân của Dark Piece có thể dùng kỹ năng của Anh hùng Maban.

· <Experience +30.000, Knowledge of Ancient Relics +15, Intelligence +10, Fame +20>]

· Gift of Darkness II (Passive). Nhờ ảnh hưởng của Dark Piece, Gift of Darkness được tăng cường. Trong bóng tối, toàn bộ kỹ năng và chỉ số tăng 40%.

· <Gift of Darkness đã được thăng cấp lên Gift of Darkness II]

· Dark Dance (Active)

Tiêu hao mana: 300

Cooldown: 5 phút

Đây là kỹ thuật giúp bạn có thể biến mất khỏi tầm mắt địch và tức thời xuất hiện ở một vị trí gần đó. Trong thời gian tung chiêu, bạn không thể bị chọn làm mục tiêu.

· <Hiệu quả liên hoàn (Chain Skill): Kết hợp với kỹ năng <Dark Strike>]

Dark Strike (Chain Skill)

Tiêu hao mana: 400

Kết nối với Dark Dance, tung ra đòn đánh chí mạng tiếp theo.

<Khi liên hoàn thành công: 50% tỉ lệ gây critical 200% sát thương lên kẻ địch>

<Khi liên hoàn thất bại: Có 50% tỉ lệ Dark Dance bị giải trừ, bạn tự lãnh một đòn critical 200%>

Một lần nữa, phần thưởng lại đến sau bao đau khổ.

Hoàn thành nhiệm vụ giữ hòa bình Thế giới Ngầm, Ark nhận được mảnh thứ hai trong Tam Đại Kỳ Bảo. Ngay khi phong ấn Nídhöggur xong, phần thưởng trút xuống như mưa. Đặc biệt, mục tiêu chính của nghề Dark Walker là tìm Tam Đại Kỳ Bảo nên phần thưởng phải gọi là cực khủng.

Đầu tiên là Gift of Darkness II. Ark đoán được phần nào khi thấy Gift of Darkness được nhắc đến, nhưng không ngờ hiệu quả lại khủng như vậy. Tăng 40% toàn bộ chỉ số khi ở trong bóng tối........! Đơn giản có thể hiểu: nếu Ark level 100, thì trong bóng tối cậu chẳng khác gì level 140.

Còn Dark Dance thì hoàn toàn ngoài dự đoán.

Khi đọc thông tin skill, cảm giác của Ark khá lẫn lộn.

Khác với nhiều class khác, Ark chưa từng có một kỹ năng né đòn ra hồn. Cậu vẫn luôn mong có một kỹ năng như vậy, nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Dark Dance tốn mana.

‘Dùng một lần mất 300 mana?’

Skill này không gây chút sát thương nào, chỉ để “dịch chuyển”........! Toàn bộ mana của mình, nhiều lắm cũng chỉ đủ dùng 4 lần? Đã vậy, Dark Dance lại còn là chiêu đệm trong chain skill.

‘Dark Strike.....không biết hiệu quả thực tế thế nào, chứ nhìn 400 mana một lần là thấy xót rồi. Với từng đó mana, mình dùng được một lần Blade Storm.’

Blade Storm là skill tấn công mạnh nhất hiện giờ của Ark, chỉ đánh một phát nhưng đổi lại phải hy sinh cả thanh kiếm. Còn Dark Strike chỉ tăng sát thương critical thêm 200% mà thôi.

So ra, với Dark Strike còn có nguy cơ tự ăn critical, Ark thà xài Blade Storm một lần rồi vứt kiếm còn hơn.

‘Thôi, dù sao cũng thêm được skill mới, vậy là tốt rồi.’

Ark tự trấn an. Dù gì thì mục tiêu chính khi đến Thế Giới Ngầm cậu cũng đã hoàn thành.

“Nhân tiện, cho tôi hỏi một chuyện nữa được không?”

“Cậu hỏi đi.”

“Ông có biết chỗ còn lại của Tam Đại Kỳ Bảo không?”

Ark nhớ lại mô tả về Yggdrasil trong thần thoại Bắc Âu. Yggdrasil tượng trưng cho Trí Tuệ, rễ vươn ở chín cõi.

Dĩ nhiên, số “cõi” trong thần thoại với trong New World chưa chắc đã trùng nhau. Nhưng Yggdrasil đã tồn tại từ thời cổ đại, từng gặp Hero Maban, nên biết đâu có manh mối.

Tuy nhiên, Yggdrasil chỉ lắc đầu.

“Suốt thời gian dài, ta đã cắm rễ khắp phần lớn lục địa phương Bắc. Nên những gì xảy ra ở đó, ta đều thấy sơ qua. Tin đồn về Tam Đại Kỳ Bảo mà ta nghe được cũng là từ rất lâu rồi. Có lẽ........mảnh còn lại nằm ở một thế giới mà cậu chưa biết tới.”

“Một thế giới khác? Chẳng lẽ nơi đó đã bị hủy diệt?”

Yggdrasil bật cười trước câu hỏi của Ark.

“Không, không phải vậy. Thế giới mà cậu biết chỉ là “trung địa” mà thôi. Nếu dùng ngôn ngữ của chúng ta, “Trung địa” nơi con người tồn tại chỉ là một trong số 9 thế giới đó. Chúa Tể Bóng Tối cùng bọn thuộc hạ lại sống ở một thế giới khác.”

“Vậy tôi phải sang thế giới khác để tìm Tam Đại Kỳ Bảo còn lại sao?”

“Ta cũng không biết chắc. Nhưng cậu là Truthseeker. Chẳng phải cậu đã đến tận đây nhờ sự dẫn dắt của một Ý Chí Vĩ Đại đang chi phối mọi thứ sao? Nếu cậu cứ tiếp tục tiến lên, có thể cuối cùng sẽ cảm nhận được sự hiện diện của nó.”

‘Lại phải bắt đầu lại từ đầu sao?’

Ark thở dài. Ngay lúc đó, Yggdrasil lại cất tiếng.

“Ta chỉ muốn nhắc cậu điều này…”

“Vâng?”

“Người đàn ông tóc đỏ đó khiến ta thật sự bất an. Nídhöggur đã bị phong ấn ở đây suốt hàng trăm năm, mà chỉ một số ít người biết bí mật đó. Mục đích hắn tìm cách hồi sinh Nídhöggur vẫn chưa rõ........nhưng nếu phán đoán của ta không sai........”

Yggdrasil trầm ngâm.

“Mục đích của hắn có thể là đánh thức Bóng Tối.”

“Rốt cuộc ‘Bóng Tối’ là gì? Là người? Hay là một ác thần?”

“Bóng Tối... là nỗi sợ hãi của tất cả sinh vật trên lục địa này, là điềm báo của đại họa. Không hơn, không kém. Nếu mục tiêu của gã này thật sự là đánh thức Bóng Tối... thì mục tiêu lớn nhất của hắn gắn chặt với di sản của bảy vị anh hùng. Vì thế, đừng bỏ qua bất cứ dấu vết nào liên quan tới hắn.”

“Tôi sẽ ghi nhớ.”

“Vậy được rồi. Bây giờ cậu nên quay lại. Trở về nơi đang cần cậu........”

Yggdrasil đưa tay xoa nhẹ lên đầu Ark. Cả người cậu lập tức bị ánh sáng nuốt chửng.

Những hạt sáng nhỏ li ti tan ra từ tâm Yggdrasil, trôi theo mạch cây lên phía trên. Ark cảm giác như đang trôi trong dòng nước, dọc theo “mạch máu” của thân cây. Trong tầm mắt cậu, bầu trời xanh thẳm dần dần hiện ra.

Cuộc phiêu lưu với quân gấu mèo ở Thế Giới Ngầm cuối cùng cũng khép lại.

Diririri, diririri.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên từ rất xa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!