“Đúng là không thể tin được.”
Shambala lạnh giọng nói khi cậu ta bước xuyên qua dòng người đông đúc. Từ lúc Ark gặp Shambala bên ngoài sân vận động cho đến tận bây giờ… trên trán Shambala vẫn nhăn lại một đường cau có. Trong ánh nhìn lẫn giọng nói đều chất đầy sự khó chịu, như thể mọi thứ trước mắt đều khiến cậu ta bực bội. Chỉ vì ngủ quên mà đến trễ giờ hẹn — đúng, Ark đã phạm lỗi. Một lỗi đáng để bị mắng. Nhưng cậu cũng đâu đến mức quá trễ khiến hai người lỡ mất trận đấu; vậy mà Shambala cứ giữ bộ mặt đó suốt, chẳng phải hơi quá rồi sao? Ark bĩu môi nghĩ.
“Tôi biết rồi mà. Tôi nói là xin lỗi thật lòng rồi còn gì.”
“Cậu đang nói cái quái gì thế?”
“Chẳng phải cậu đang giận vì tôi đến trễ à? Tôi sẽ cẩn thận hơn lần sau, được chưa? Nên thôi… bỏ qua vụ này ở đây đi.”
Shambala bỗng dừng bước, quay phắt lại nhìn chằm chằm Ark.
“Phải, cậu tốt nhất nên cẩn thận với lời mình nói. Vì sẽ không có lần thứ hai đâu. Nếu cậu còn dám tái diễn chuyện này ở giải đấu, tôi sẽ đâm cậu ngay tại chỗ đấy.”
Giọng điệu của Shambala hoàn toàn không phải nói đùa. Ark đã quên mất một thời gian, chứ vốn dĩ lần đầu gặp Shambala là lúc hắn đâm sau lưng Ark ngay khi cậu vừa đăng nhập lại. Khi không vừa ý, Shambala là loại người có thể lặng lẽ áp sát và đâm kẻ khác rồi cười lạnh như không. Vậy mà Ark lại có thể thân thiết được với một gã khát máu như thế. Không, nói là thân thiết… có khi còn chưa tới mức đó.
“Rồi rồi, cậu nghiêm túc quá. Dù sao thì cũng vậy rồi, cho qua đi.”
“Cậu muốn gây chuyện với tôi thật đấy à?”
“Tôi hiểu rồi. Tôi cũng đâu muốn bị kè kè bên cạnh một người đồng đội lúc nào cũng giương dao dọa đâm mình đâu.”
Ark cười khì khì lẩm bẩm. Shambala liếc cậu sắc như dao, rồi thở dài một hơi.
“Cậu đúng là… thôi được. Trước khi đấu, thả lỏng chút còn tốt hơn là cứ căng như dây đàn. Với lại lần này, giải đấu có lẽ sẽ khó hơn tụi mình nghĩ đấy.”
“Hả? Khó hơn?”
“Như tôi nói rồi đó, bình thường Silrion mỗi giải cỡ hai trăm người tham gia là cùng. Nhưng lần này… có gì đó không ổn. Theo tôi nghe, số người nộp đơn ít nhất gấp năm lần. Nghĩa là khoảng một ngàn người.”
“Một ngàn người? Vậy dù mỗi trận chỉ hai người đấu với nhau thì cũng phải năm trăm trận?”
Ark há hốc miệng. Nhưng Shambala chỉ lắc đầu.
“Con số đó không hẳn là thứ đáng nói.”
“Có thứ gì khác tăng lên khi số người đăng ký đông à?”
“Tạm xem như vậy cũng được. Nhưng từ trước tới giờ, những lần người đăng ký đông quá thì ban tổ chức chỉ tăng số giải thôi. Hơn một trăm người là người ta chia thành hai, ba giải đấu liền.”
Ark thử hình dung. Cách tổ chức Silrion vẫn luôn là kiểu đấu loại trực tiếp, một nửa số người bị loại qua từng vòng. Nếu có một trăm người thì đánh mãi cho tới khi chỉ còn lại một người thắng cuộc. Nhưng nếu vượt quá năm trăm người, người ta sẽ tách ra thêm vài giải đấu khác nhau.
“Vấn đề không nằm ở số giải, mà là ở thực lực của những người tham gia.”
Shambala nhấn mạnh bằng giọng nghiêm túc.
“Thực ra, tôi nghĩ giải lần này rất khốc liệt. Nghe kỹ nhé. Sau khi biên giới ba vương quốc vừa mở cửa, các công hội lớn đã đổ xô về Nagaran. Những người có khả năng giành chiến thắng ở Silrion phần lớn đều thuộc về các công hội đó. Thành ra, số người tay mơ hoặc trình không tới rất ít.”
“Ý cậu là lần này toàn cao thủ tụ lại?”
“Đúng. Danh sách đăng ký toàn là những cái tên ai chơi game lâu một chút cũng nghe qua. Một số người thấy danh sách xong đã bỏ quyền tham gia, chắc đợi giải khác, thế mà vẫn còn lại tới một nghìn. Cậu hiểu sơ sơ ý tôi chứ?”
Danh sách thí sinh của Silrion chỉ được công bố sau khi khóa đăng ký. Những người không tự tin vào thực lực của mình sẽ bỏ giải ngay khi xem danh sách. Lý do rất đơn giản. Ở Silrion có một hệ thống gọi là ‘Victory Point’. Nói dễ hiểu thì thứ hạng của người chơi được quyết định bằng số Victory Point, y hệt như bảng xếp hạng quyền anh. Tất nhiên, thứ hạng càng cao thì phần thưởng càng ngon. Ví dụ, ở những giải đặc biệt có thưởng phụ, phần thưởng có thể là item chỉ bán ở tiệm đặc biệt. Hoặc quyền mua thông tin cao cấp của game với giá ưu đãi… Phần lớn người ta tới Silrion là vì những thứ đó. Shambala ban đầu cũng bước vào Silrion chỉ vì một quest liên quan tới nghề của cậu ta.
“Vì vậy, điểm của cậu sau giải đấu này có thể tụt rất mạnh. Một khi trận đầu đã bắt đầu rồi, nếu giữa chừng bỏ cuộc sẽ bị tính là thua và điểm rơi thảm hại. Nhưng nếu bỏ ngay sau khi danh sách được công bố thì cậu không tham gia giải đó được nữa, tuy nhiên điểm hiện tại vẫn giữ nguyên. Loại hết mấy người không tự tin khỏi danh sách, cuối cùng còn lại đều là cao thủ cả.”
“Để tôi nhắc lại xem có đúng không.”
Ark gom lại những gì Shambala vừa nói.
“Vì các công hội lớn đổ tới Nagaran, nên nhiều người đổ xô đăng ký với hi vọng kiếm được một khoản lớn từ giải đấu này. Nói trắng ra là muốn kiếm lời từ Silrion bằng mọi giá?”
Shambala gật đầu.
“Nhưng chỉ riêng chuyện danh sách top xuất hiện cũng đâu giải thích được vì sao hơn hai trăm người bỏ giải mà vẫn còn tới một nghìn người ở lại?”
Shambala gật đầu.
“Có hai lý do tôi nghĩ ra được. Thứ nhất, những người còn lại sau khi biết là bản thân không có cửa sẽ liên kết lại với nhau. Thứ hai là… họ muốn phần thưởng phụ, dù phải đánh đổi điểm.”
“Phần thưởng phụ là bản đồ kho báu, chuyện đó hiếm khi xảy ra ở Silrion à?”
Ark hỏi, Shambala lắc đầu.
“Đó là điểm tôi thấy kỳ lạ. Bản đồ kho báu vốn là phần thưởng phụ khá phổ biến ở Silrion. Từ trước đến giờ chưa ai trúng “độc đắc” nhờ bản đồ kho báu cả, nên nó là hạng phần thưởng chán nhất. Bởi vậy tôi không hiểu sao lần này chỉ vì phần thưởng phụ là bản đồ mà lại kéo được lắm người như thế.”
Ark khoanh tay suy nghĩ một lúc, rồi bỗng lóe lên một ý. Cậu từng mua bản đồ kho báu vài lần nhưng chưa lần nào đào bới ra được thứ gì ra hồn. Bản đồ kho báu đúng là có thể dẫn tới item.
Nhưng là kho báu gì? Trong rương sẽ có bao nhiêu món? Từ nhỏ Ark đã xem vô số phim hoạt hình về bọn người đi tìm kho báu, vất vả vượt qua ngàn chông gai, kề cận cái chết, cuối cùng cũng tìm được chiếc rương cổ to đùng. Thế mà vừa mở nắp, hi vọng liền tan thành mây khói – trong rương chỉ lèo tèo vài cái bình sứ cũ kỹ, đem ra tiệm cũng chẳng bán nổi ba đồng vàng. Tuy vậy, đối với Ark như vậy lại vẫn còn là may. Cậu biết bản đồ kho báu cũng có thể dẫn tới những vật phẩm không ngờ tới. Nhưng nếu bản đồ lại chỉ tới một bãi săn quá khủng, quái cấp cao khủng khiếp mà cuối cùng đào lên toàn rương rỗng thì đúng là tai họa. Thậm chí có con quái cấp 300 còn giả dạng làm rương báu nữa – giống cái lần cậu suýt chết vì con Mimic… Gần đây những từ như “hên” với “xui” cứ bám lấy cậu suốt. Đương nhiên cũng có cơ hội kiếm được đồ cực khủng, nhưng khả năng đó thấp đến mức chẳng ai dám đặt hi vọng thật sự vào. Thế nên, ngay cả khi nhặt được bản đồ kho báu, gần như chẳng ai rảnh đến mức đi lùng cho bằng được. Vậy mà lần này người ta lại chen nhau vào một giải đấu mà phần thưởng là bản đồ.
“Hẳn đã có tin đồn lan ra rồi: bản đồ của Magaro dẫn tới kho báu kinh khủng, hoặc nó là vật phẩm liên quan tới một nhiệm vụ lớn gì đó.”
“Tôi cũng đoán vậy.”
“Ừm… như vậy thì hơi rắc rối đây.”
Ark thở dài lẩm bẩm. Nhưng rồi cậu lắc đầu, nói tiếp bằng giọng dứt khoát.
“Nhưng suy cho cùng thì cũng chẳng có gì thay đổi. Dù đối thủ có là ai, dù số lượng bao nhiêu, kế hoạch của chúng ta vẫn như cũ. Cứ thắng là được, đúng không?”
“Cậu chắc mình tự tin chứ?”
“Còn cậu thì sao? Không tự tin à? Muốn bỏ cuộc không?”
Ark vừa cười vừa liếc sang Shambala.
“Nếu đây là kiểu gan dạ vì chẳng biết sợ là gì… thì thôi cũng được. Ít nhất còn tốt hơn một thằng đồng đội ủ rũ ngay từ đầu. Với lại cậu nói đúng. Chúng ta chỉ cần thắng, bằng bất cứ cách nào. Tôi sẽ không để ai túm được chân mình dễ như vậy đâu.”
“Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng phải trả lại cả lãi lẫn gốc.”
Đúng lúc đó, giọng một NPC vang vọng khắp nơi nhờ loa ma pháp.
“Đi thôi, còn phải đăng ký nữa.”
Khu vực đăng ký trước văn phòng ban tổ chức chật kín người. Phía trước treo một tấm bảng lớn hiển thị sơ đồ giải đấu. Chỉ còn năm phút nữa là hết hạn đăng ký cuối cùng. Vậy mà hơn phân nửa số người vẫn chưa thao tác xong. Bởi một khi nhấn nút đăng ký rồi, nếu thua sẽ bị trừ thẳng điểm. Thế nên ai cũng chờ đến phút chót để xác nhận hết đối thủ rồi mới quyết định có nên tham gia hay không.
‘Có lẽ những người trang bị yếu đang lưỡng lự không biết có nên đăng ký không đây?’
Ark đảo mắt nhìn một vòng tất cả những người chơi trong tầm mắt. Tất cả đều đạt yêu cầu tối thiểu – level 100 trở lên. Chỉ nhìn qua thôi cậu cũng biết có không ít kẻ cực kỳ nguy hiểm. Đặc biệt là dàn trang bị họ khoác trên người – nhìn thôi cũng đủ thèm chảy nước miếng. Mà đã vào Silrion thì trang bị mới là yếu tố quyết định. Ở đây, level trong trận thực ra chẳng có nhiều ý nghĩa. Lý do là level của tất cả đấu thủ đều sẽ bị đồng bộ về level chuẩn của giải – level 100. Nghe qua tưởng như rất công bằng, nhưng thực ra luật đó lại… bất công theo một kiểu khác.
Ở Silrion, người ta chỉ “ép” mỗi level xuống. Kỹ năng và trang bị hoàn toàn giữ nguyên. Mà nếu kỹ năng và trang bị của hai bên đều ở đẳng cấp tương xứng với level thật của họ, mạnh yếu ra sao thì khỏi phải nói. Vậy nên, thắng thua trong giải đấu thường được định đoạt bởi độ tối ưu của bộ skill và chất lượng trang bị. Một người chơi luyện skill chăm chỉ, cày đồ xịn thì đương nhiên rank sẽ cao hơn. Giữa một tay vừa chạm ngưỡng 100 và một tay level 200 vác kiếm rare, khác biệt chẳng khác gì kiếm tre với kiếm thật. Trong trận, chênh lệch kỹ năng điều khiển lại càng quan trọng.
‘Chuẩn mực tuyệt đối trong game vẫn là level thật và trang bị.’
Đó là sự thật không thể chối cãi.
“Đúng là thảm hại, nhìn kìa, đám đó đứng chen nhau đọc bảng tin mà mặt mũi như đưa đám…”
Shambala hừ mũi khinh bỉ rồi quay sang Ark.
“Nói gì thì nói, bọn mình chưa từng có ý định bỏ giải chỉ vì nhìn danh sách đối thủ. Đi đăng ký đi rồi kiếm chỗ khởi động. À, mà vì bây giờ ai đăng ký cũng bị nhòm ngó thôi, cậu tạm thời đeo mặt nạ vào cho tôi.”
“Mặt nạ á?”
Ark ngẩn người nhắc lại. Trán Shambala nhăn lại.
“Đừng nói với tôi là… cậu không chuẩn bị mặt nạ đấy nhé?”
“Mặt nạ gì cơ?”
“Trời ạ, không ngờ cậu lại mù tịt tới mức này luôn…”
Shambala lắc đầu, trông vô cùng mệt mỏi. Ark nhìn quanh, mặt đầy dấu chấm hỏi. Từ lúc bước vào văn phòng, cậu đã thấy hơi lạ lạ, nhưng chưa kịp nghĩ sâu.
Giờ nghe Shambala nói vậy, cậu mới chợt nhận ra cảm giác sai sai từ ban nãy. Trừ mấy người của ban tổ chức, tất cả những ai đang tụ ở đây đều đeo mặt nạ. Ark giật mình, hỏi với vẻ mặt tối sầm.
“H-hở… muốn tham gia giải là bắt buộc phải đeo mặt nạ hả?”
“Không, ngoại hình trong đấu trường thì mặc kệ, không liên quan. Nhưng nếu có thì tốt hơn rất nhiều. Nhất là ở giải này…”
Shambala gãi đầu.
“Giải thưởng cho quán quân, cộng với phần thưởng phụ lần này đều có khả năng là đồ hiếm. Sẽ có rất nhiều người thèm thuồng chúng. Cậu hiểu ý tôi chứ? Ví dụ, trong đám khán giả chắc chắn sẽ có không ít người vừa bị loại ra, mắt vẫn dán chặt vào phần thưởng kia.”
“À… ra là vậy!”
Ark bừng tỉnh. Sao trước giờ cậu không nghĩ đến chuyện đó nhỉ? Một trong những lý do người chơi bất chấp mất thời gian đi đánh giải là vì thèm muốn phần thưởng phụ. Trong số đó phải có cả ngàn item… có khi chính là món đồ mà một người chơi nào đó đang nhắm tới từ lâu. Không, nói cách khác: nó sẽ trở thành “mục tiêu thanh lý” của một đám người. Và khi chủ nhân món đồ vừa rời khỏi đấu trường, cuộc đời yên ổn của hắn coi như chấm dứt. “Kho báu đâu, máu đổ đó” – câu này không chỉ đúng ngoài đời.
“Cậu đúng là can đảm… hoặc quá ngây thơ. Chuyện đơn giản như thế mà cũng chẳng thèm nghĩ tới à?”
“Nhưng dù vậy, tên vẫn bị lộ mà.”
“Đồ ngốc, cậu không nhận ra sao danh sách thi đấu chưa ai biết? Đăng ký cuối là để nhập luôn biệt danh thi đấu cho các đấu thủ.”
“Biệt danh?”
“Ừ, là một cái tên khác, chỉ dùng riêng trong Silrion thôi.
Hiểu đơn giản là khi trận đấu bắt đầu, đám đông ngoài khán đài không thể can thiệp vào bằng bất cứ cách nào. Nghĩa là không có cách nào moi được thông tin để dùng scroll hay đủ loại phép hỗ trợ. Dùng mặt nạ và biệt danh, chẳng ai lần ra được thân phận thật. Đăng ký xong là bị cắt khỏi hệ thống luôn, cậu không hiểu nổi nhỉ.”
“Không thể tin nổi. Người chơi kéo đến giải này là vì phần thưởng phụ… vậy nên nếu cậu thắng giải mà không che mặt, đám chaotic player sẽ bu lại như ong vỡ tổ.”
‘Như vậy thì to chuyện thật…’
Khuôn mặt Ark thoáng nghiêm lại. Sao trước giờ cậu chưa từng nghĩ đến mấy chuyện này chứ? Vấn đề không chỉ là thắng và ôm phần thưởng về. Bản thân Ark vốn đã không muốn gây chú ý trong mắt người chơi khác. Đó chẳng phải cũng là lý do cậu không đăng mấy cái dungeon mới khám phá lên Hall of Fame sao? Chưa kể, lần này không phải chỉ một hai người xem, mà là cả ngàn khán giả sẽ nhét kín khán đài đấu trường. Và mục tiêu của họ chính là phần thưởng phụ kia.
‘Quan hệ với thằng Andel đã đủ rắc rối, nếu mình mà thắng rồi ôm bản đồ bí mật của Magaro về nữa thì…?’
Ark có thể tưởng tượng ngay cảnh đó. Shambala liếc sang chiếc đồng hồ cát hiển thị thời gian đăng ký cuối cùng, mặt nhăn nhó.
“Cậu thật sự không quan tâm chuyện lộ mặt khi đăng ký hả? Nếu cậu lộ mặt khi thi đấu, danh tính thật của cậu sẽ bị moi ra ngay. Chết ở chỗ là do cậu đến trễ nên giờ cũng chẳng còn thời gian chạy ra ngoài mua mặt nạ nữa… Cậu không còn món gì có thể che mặt lại sao?”
“Cái đó thì…”
Ark thở dài một tiếng. Lạch cạch, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu.
‘Đúng rồi, nếu mình dùng cái đó thì cần gì mặt nạ nữa!’
“Shambala, đợi tôi chút. Tôi quay lại ngay.”
“Cái gì? Giờ cậu còn tính chạy đi mua à? Tôi nói rồi, không còn thời gian ra ngoài đâu.”
“Tôi không đi mua mặt nạ. Cứ đợi tôi đúng một phút.”
“Này, khoan đã! Ê, Ark!”
Ark bỏ mặc tiếng gọi của Shambala phía sau, phóng thẳng ra khỏi văn phòng. Hầu hết thí sinh đã tụ vào khu vực quản lý, nên hành lang lúc này vắng tanh. Tới một góc khuất, Ark dừng lại, đảo mắt quan sát xung quanh.
‘Được rồi, không có ai cả nhỉ?’
“Transformation!”
Một luồng hắc khí tỏa ra từ chiếc mũ. Lớp sơn đen như chất nhầy tràn ra, bò lên người Ark, phủ kín toàn thân cậu lại.
Đúng vậy, Ark đang đội chiếc mũ ma pháp mà cậu kiếm được ở thế giới ngầm! Chính là chiếc Raccoon’s Pith, cho phép cậu sử dụng bí kỹ ‘Transformation’ – vốn là năng lực đặc thù được truyền lại trong tộc gấu mèo từ xa xưa.
‘Từ lúc nhận được tới giờ đây là lần đầu mình dùng “Transformation”…’
Dù vậy, bản năng mách bảo cho cậu biết phải thao tác thế nào. Lớp bùn đen bao trùm cơ thể Ark, ngay lúc đó một cửa sổ mới bật lên. Nó y hệt bảng thiết lập chủng tộc, giới tính và ngoại hình mà cậu nhìn thấy lần đầu đăng nhập game.
‘Giờ mình nên chỉnh ngoại hình khác hẳn bình thường cho ngầu chút nhỉ? Thực tế thì mình cũng không quan tâm lắm. Nhưng trông dữ dằn một chút khi chiến đấu cũng chẳng sao.’
Không còn thời gian để bày đặt hoa mỹ, Ark chọn đại các tùy chọn, gặp mục nào thì trả lời mục đó, nhanh chóng dựng nên một nhân vật mới. Kết quả là một dáng người trông hơi hung ác một chút, nhưng Ark cũng không bận tâm. Vừa hoàn tất thiết lập, lớp bùn đen bắt đầu thay đổi, kéo, bó, nén lại ngoại hình của Ark. Cậu nhìn xuống cơ thể mới của mình. Gương mặt nhô ra, tay chân thì dày và to hơn hẳn. Cậu cao thêm hơn 30cm, hai bàn tay phồng lên như quả bóng, còn bàn chân thì cứng như đá.
‘Làm đại mà ra được thế này là ổn rồi đó chứ?’
Ark gật đầu hài lòng, rồi quay lại văn phòng ban tổ chức. Cậu vừa bước qua cửa thì—
“Huk, cái gì kia?”
Một người chơi ngang đường giật nảy, gần như ngửa cổ ra sau, cố chui sang một bên tránh đường. Những người đi sau hắn cũng đồng loạt quay đầu lại.
“Gì thế? Gã đó là ai?”
“Không lẽ… chẳng lẽ là quái vật… Vậy thì đó là thú tộc à?”
“Không, chắc là đùa thôi. Làm gì có quái thú lảng vảng giữa thủ đô vương quốc Schudenberg được?”
“Cậu chưa nghe tin biên giới được nới lỏng à?”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía một người. Kẻ đang đi thẳng qua đám đông tự động tách ra hai bên như biển đỏ, chính là Ark! Cậu cao gấp đôi người bình thường, ngực và tay phải to bằng hai người hợp lại, mỗi lần chuyển động là cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng. Đúng nghĩa là một thân hình áp đảo! Nhưng đó vẫn chưa phải lý do khiến người ta hoảng hồn. Toàn bộ cơ thể cao gần hai mét ấy phủ kín lông đen. Chưa hết, tròng mắt cậu ánh lên thứ ánh sáng đỏ rực như đọng máu. Hai cái nanh dài thò ra khỏi miệng, đôi mắt thì lồi hẳn ra ngoài. Hình ảnh hiện lên trong đầu mọi người khi nhìn thấy cảnh đó chỉ có một từ: Lycan… hay bọn người sói.
Tất nhiên, không thể nào có chuyện quái vật người sói dạo chơi giữa Selebrid được. Nếu vậy thì chỉ còn một khả năng: thú tộc. Mà trong số các chủng thú, bộ tộc sói là chủng người chơi có thể chọn. Tuy nhiên, tộc Sói chỉ xuất phát ở vương quốc Sinius. Vì thế, người chơi ở vương quốc Schudenberg gần như chưa từng gặp ai thuộc tộc Sói bao giờ.
‘Không ngờ không khí xung quanh lại dễ chịu thế này nhỉ?’
Bình thường Ark rất ghét ánh mắt tò mò của người khác. Nhưng được ở trong lốt cải trang mà trở thành tâm điểm chú ý thế này thì lại thấy… cũng thú vị phết. Được hàng ngàn người chơi đổ ánh mắt về phía mình, Ark bất giác nở một nụ cười mãn nguyện.
“Kkurururu.”
Từ miệng cậu phát ra một tràng tiếng gầm gừ như dọa nạt. Trong đầu Ark đó là một nụ cười thân thiện, nhưng những người đối diện thì không hề nghĩ như vậy. Mặt mũi bọn họ căng cứng hết cả lại. Một vài người chơi nữ còn chủ động né ánh mắt cậu.
‘Huhuhu, nụ cười của mình bá đạo đến mức đó sao?’
Có lẽ lúc Ark đổi hình dạng, phần não bộ liên quan đến thẩm mỹ cũng bay đâu mất. Dù sao thì, đây không phải lúc đứng đó làm trò. Cậu đảo mắt tìm Shambala, trông thấy hắn cũng đang nhìn mình với vẻ cực kỳ sửng sốt. Khi Ark tiến lại gần, Shambala giật mình lùi hẳn về sau.
“Kkururu, cậu chờ lâu chưa? Mau đi đăng ký cho xong.”
Vừa mở miệng, một tiếng gầm khò khè tự nhiên bật ra cùng câu nói. Shambala nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu, rồi hỏi:
“Cậu là…?”
Shambala lắp bắp một câu rồi vội ngậm miệng lại. Dù có hơi hoang mang, nhưng Shambala vốn là cựu binh ở Silrion, nên dù đang là tâm điểm chú ý của đám người chơi, hắn vẫn không dại mà lỡ miệng gọi tên thật của Ark ra. Ark hiểu tình hình, khẽ gật đầu.
“Đúng rồi.”
“Thật là… cậu đúng là có năng lực làm người ta hết hồn. Mới biến mất có một lát mà quay lại thành như thế này… Thôi kệ, chuyện đó tính sau. Giờ cứ đăng ký cái đã, lúc nào rảnh tôi sẽ hỏi cho ra lẽ.”
Shambala kéo Ark lại chỗ NPC. Vị NPC này trông cũng giật mình khi thấy Ark trong hình dạng sói tộc. Mỗi khi Ark nhe răng cười, nét mặt cậu ta lại càng thêm đáng sợ. Nhưng sau khi kiểm tra xong thông tin của Ark, NPC mới thở phào nhẹ nhõm.
“À, cậu có đủ điều kiện tham gia. Hình dạng tham dự thì không bắt buộc, người chơi được tự do… nhưng mà trông cậu thật sự rất đặc biệt. Vâng, vậy là xong thủ tục đăng ký. Nhân tiện, có vẻ đây là lần đầu cậu xuất hiện. Cậu muốn dùng biệt danh nào? Xin lưu ý là một khi đã đăng ký biệt danh trong Silrion, sẽ không thể thay đổi nữa.”
“Hắc Lang.”
Cái tên đó đã hiện lên trong đầu Ark đúng lúc cậu xác nhận ngoại hình cuối cùng.
“Hắc Lang. Vâng, đã hoàn tất đăng ký. Còn đồng đội của cậu là… À, Lam Kiếm.”
“Lam Kiếm!”
Nghe NPC nói vậy, những người chơi đang đứng xem xung quanh đồng loạt xì xào. Sự xôn xao lan ra khắp đám đông như lửa bén rơm.
“Không phải Lam Kiếm là nhân vật chính trong cái tin đồn đó sao?”
“Là tay đã một mạch leo thẳng vào top 10 bảng xếp hạng solo đó à?”
“Cũng là người lập kỷ lục 37 trận thắng liên tiếp hả?”
“Chết tiệt, dạo này hắn im hơi lặng tiếng, tưởng là không tham gia giải lần này chứ…”
Không ngờ Shambala lại nổi tiếng như vậy ở Silrion. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng không khó hiểu. Ark vốn đã biết thực lực của Shambala. Trong New World, người có thể đấu tay đôi với hắn mà thắng không nhiều. Huống chi ở Silrion, tất cả đều thi đấu dưới luật cân bằng level. Tên tuổi của Shambala được nhiều người biết đến cũng là chuyện hiển nhiên.
Và khi sự chú ý dồn hết vào Shambala, mối quan tâm dành cho Ark lập tức tụt xuống.
“Ừ, con sói kia chắc chỉ được cái mã thôi, thực lực chắc chẳng ra sao.”
“Chuẩn, so với Lam Kiếm thì nó chả là gì. Với một tổ đội lệch trình như thế thì khó mà thắng được giải đồng đội lắm.”
“Thế thì còn đánh được, còn nước còn tát.”
“Nếu mà solo thì tôi chịu, chứ đánh đôi thế này… cũng đáng để thử lắm.”
Việc Ark đi cùng Shambala lại vô tình phản tác dụng. Trong mắt mọi người, cậu trông không khác gì một thằng đệ theo hộ tống để Lam Kiếm đủ điều kiện đăng ký giải đôi. Những người biết sức mạnh thực sự của Shambala càng xem thường Ark hơn. Lông mày Ark nhíu lại ngày càng chặt, khiến Shambala phải bật cười, ghé tai nói nhỏ:
“Cậu thật sự để ý mấy câu xì xào đó à?”
“Kkururu, tôi không quan tâm. Dù sao rồi họ cũng sẽ sớm thấy kết quả thôi.”
“Ừ. Nhưng dù thế nào cũng đừng chủ quan. Giải đấu ở Silrion không phải chỗ để lơ là đâu.”
Nghe vậy Ark lại thấy bực. Trong mấy trận PVP 1 vs 1, cậu chưa từng nghĩ mình yếu thế. Từ lần gặp lại nhau tới giờ, Shambala chưa có dịp thấy hết khả năng của Ark. Vậy mà hắn cứ đối xử với Ark như thể cậu là lính mới, làm Ark thấy tự ái. Tính nóng trong người bốc lên, Ark há miệng định nói:
“Cái gã Lam Kiếm đó thì ghê gớm lắm chắc?”
Đột nhiên, một giọng nói đầy vẻ chế giễu vang lên từ cuối phòng. Shambala quay đầu lại, vừa nhìn thấy người đó liền khựng lại, mặt cau hẳn.
“Ngươi là… Jewel!”
Nghe cái tên đó, mấy người chơi xung quanh cũng giật mình ngó sang. Hai người mới tới mặc một bộ đồ pháp sư và một bộ đồ cung thủ. Cả hai đều đeo mặt nạ có khắc hoa văn hình ngôi sao năm cánh. Tuy người chơi ai cũng đeo mặt nạ và dùng biệt danh để giấu danh tính thật, nhưng trong giải đấu, chính mặt nạ và biệt danh lại trở thành dấu hiệu để người ta nhận ra đối thủ. Trang bị có thể thay đổi liên tục, chứ ít ai đổi mặt nạ. Shambala chỉ nhìn hoa văn khắc trên đó là đủ để đoán được thân phận Jewel. Jewel bật cười, gật đầu:
“Ngươi vẫn nhớ à.”
“Làm sao mà quên được.”
“Ban đầu nghe biệt hiệu Lam Kiếm ta còn tưởng là trùng tên. Không ngờ lại đúng là ngươi thật. Trong thời gian ta chuyển sang khu vực khác, kỹ năng của ngươi lên được chút nào không? Hay là bọn kia yếu quá nên mới để ngươi leo lên như thế?”
“……….”
Shambala chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn lại. Jewel quay sang liếc bảng sơ đồ thi đấu, rồi cất giọng mỉa mai:
“Để xem nào, Lam Kiếm với Hắc Lang hả? Trận thứ 14? Vậy thì chúng ta sẽ gặp nhau ở trận chung kết. Được quá còn gì. Nhờ vậy mà các ngươi còn có cơ hội làm á quân.”
“Kkururu, mấy đứa này đang nói nhăng cuội gì thế?”
Ark gầm gừ. Bình thường chỉ cần đổi hình dạng là cả phong thái lẫn tính cách của nhân vật cũng thay đổi theo. Nhưng Shambala thì vẫn giữ nguyên, hắn nắm tay kéo Ark lại, lắc đầu:
“Hắc Lang, không cần đôi co với bọn đó.”
Jewel cười nhạt, gật gù:
“Người có kinh nghiệm vẫn đỡ ngu hơn chút. Ít ra họ biết phải hạ giọng khi đối thủ là ta.”
“………Đừng tưởng ta vẫn là ta ngày trước.”
“Tất nhiên. Nhưng ta vẫn trông chờ được vui như lần trước. Hãy mang theo cái gọi là kỹ năng đã ‘phát triển’ của ngươi mà bước vào chung kết đi. Ta sẽ rất vui lòng giẫm ngươi dưới chân thêm lần nữa.”
Jewel nói xong thì quay lại vị trí của mình.
“Chết tiệt, vừa rồi là cái gì vậy? Ngôi sao năm cánh… Jewel đeo mặt nạ có hình sao năm cánh.”
“Đúng rồi, bọn tiên phong cũng nhảy vào giải này.”
“Xong, coi như vé vô địch của tôi đi tong rồi. Tôi dời lịch đăng ký cái đã.”
Mấy người chơi khác thở dài rên rỉ, lần lượt kéo nhau tản ra. Ark nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, bèn hỏi:
“Ủa sao ai cũng bỏ đi thế? Mà ‘tiên phong’ là gì?”
“Họ là beta tester.”
Shambala đáp. Ark cũng từng nghe qua từ beta tester. Ngày xưa, trước khi một game online được phát hành chính thức, nhà phát hành sẽ chọn một nhóm người vào test kín, gọi là giai đoạn closed beta, để kiểm tra hệ thống. New World cũng từng trải qua một đợt beta như thế trước khi thương mại hóa. “Pioneer” – tiên phong – chính là tên gọi của những người chơi đã tham gia đợt test đó. Thời gian beta của New World kéo dài hai tháng. Đương nhiên, toàn bộ nhân vật mà beta tester cày trong giai đoạn đó đều bị xóa sạch trước khi game mở chính thức. Đó là biện pháp đảm bảo công bằng cho người chơi mới.
Tuy nhiên, thứ không thể xóa được là kinh nghiệm và lượng thông tin mà họ đã tích lũy. Dựa vào nguồn thông tin độc quyền đó, họ cày cấp thần tốc, thương mại hóa cả đống dữ liệu, trong khi người chơi mới hoàn toàn không đuổi kịp tốc độ tăng trưởng của họ.
“Sau đúng một tháng thương mại hóa, chênh lệch level giữa tiên phong và người chơi bình thường đã hơn 40 level. Dĩ nhiên toàn bộ quest đầu game và vật phẩm hiếm giai đoạn đầu đều bị họ vơ sạch. Rồi dần dần họ tập trung hết về những bãi săn cấp cao hơn…”
“Cậu đã từng đấu với một tiên phong chưa?”
Shambala trả lời câu hỏi của Ark với giọng đầy bực bội:
“Thành tích của tôi ở Silrion là 37 thắng, 2 thua. Trong hai trận thua đó, trận đầu tiên là thua Jewel.”
“Kỹ năng của hắn khủng khiếp lắm à?”
“Kỹ năng thì cũng giỏi… nhưng…”
Shambala thở dài, lắc đầu:
“Vấn đề lớn nhất là khác biệt về trang bị. Họ là những người sở hữu nhiều nhất các loại vật phẩm độc, lạ. Chỉ số tấn công và phòng thủ cơ bản đã khác hẳn. Chưa kể số lượng option đặc biệt trên đồ của họ rất nhiều, đến mức cậu chẳng đoán nổi họ sẽ bật ra chiêu gì. Đụng phải bọn đó là xác định là đối thủ cực kỳ khó chịu.”
“Mấy tay này đùng một phát xuất hiện trở lại… đúng là khiến tình hình càng rối rắm hơn.”
Thật sự là, chẳng có chuyện gì được giải quyết một cách dễ dàng. Số người tham gia đột ngột tăng lên gấp mấy lần, đã vậy mấy tay tiên phong cũng bất ngờ xuất hiện… Cậu chẳng nghĩ ra nổi cách nào để tình hình khá hơn. Nhưng Shambala thì lại lẩm bẩm, mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
“Vậy lại hay. Như thế này thì ta khỏi phải gặp mấy trận vớ vẩn nữa.”
Shambala nói bằng cái giọng đó. Ngay lúc ấy, tiếng kèn vang lên, theo sau là giọng phát thanh.
Những khuôn mặt căng thẳng của người chơi đang chờ tới lượt thi đấu hiện rõ ra, bầu không khí nặng nề bao trùm cả phòng chờ. Thỉnh thoảng, từ hành lang vọng vào tiếng hò hét, la ó, khiến ánh mắt hồi hộp của mọi người lại liếc về phía bức tường bên kia – nơi có đấu trường. Có lẽ các vận động viên trước trận đấu võ tổng hợp cũng có cảm giác y hệt thế này. Phải ngồi im chờ đến lượt, trong khi toàn thân căng cứng, mồ hôi túa ra. Đến mức khi loa ngoài hành lang gọi tới tên của mình, Ark cũng không nghe thấy.
Cậu đang trải qua một cảm giác kỳ lạ lần đầu tiên. Lúc chưa đến đăng ký cuối cùng, Ark vốn không hề căng thẳng. Đối với cậu, đây cũng chỉ là một trò chơi. Tất cả chỉ là một sự kiện trong game mà thôi. Cậu vẫn nghĩ như vậy. Nhưng ngay khi bước vào phòng chờ đấu thủ, suy nghĩ đó lập tức thay đổi.
“Cậu làm gì thế? Mau ra đây nhanh lên!”
Chỉ tới khi nghe thấy tiếng Shambala quát, Ark mới giật mình bật dậy. Cậu bước cứng đờ theo hành lang, tim đập càng lúc càng nhanh.
Keng, kkiiiik!
Cánh cửa thép dày từ từ tách sang hai bên. Ark hít sâu, ánh mắt sắc lại rồi bước qua cửa, tiến ra sân đấu. Thế nhưng, điều đầu tiên cậu làm chỉ là… đảo mắt nhìn quanh. Mặc dù đã nghe Shambala kể qua, cậu vẫn không thể hình dung khung cảnh thật sự lại như thế này. Tầm nhìn bỗng chốc thu hẹp, cảm giác như xung quanh chìm hẳn vào bóng tối. Rồi đột nhiên, một âm thanh như sét nổ trên trời vang dội trên cao.
Ark giật mình ngẩng đầu lên. Có những vật thể kỳ lạ đang lơ lửng trên bầu trời đấu trường. Hàng chục con mắt tròn xoe được nối vào một khối cầu tròn. Đó là những con mắt ma pháp dùng để tường thuật trận đấu. Từ cái miệng bên dưới khối cầu, giọng nói dội vang khắp sân.
Khi lời giới thiệu của bình luận viên kết thúc, tiếng hò hét lập tức lấp đầy đấu trường. Đương nhiên chẳng phải dành cho Ark, nên cậu chỉ dám hít một hơi thật sâu rồi rụt sang một bên.
“Waaaah ah ah!”
Mức độ nổi tiếng của Shambala nằm ngoài sức tưởng tượng. Ở Silrion, phần lớn khán giả là người bỏ tiền cược thắng thua nên họ luôn chăm chú theo dõi giải đấu. Tự nhiên, họ sẽ quan tâm tới những chiến binh có tỷ lệ thắng cao. Nhưng càng chắc kèo, tiền lời càng ít. Tuy vậy, vì “ăn chắc” nên vẫn có rất nhiều người cược. Thành ra, những người chơi mang lại lợi nhuận cho nhà cái là… nhìn cái biết ngay. Nhưng đó không phải là lý do duy nhất khiến Shambala nổi tiếng. Dù là game võ thuật, nhưng hệ thống của Silrion khiến việc chiến đấu phụ thuộc vào trang bị và kỹ năng. Vậy mà Shambala lại nổi danh vì những đòn võ cực kỳ đẹp mắt và mạnh mẽ, khác hoàn toàn người chơi bình thường. Vì thế, hắn có rất nhiều fan chân chính.
Họ đồng loạt đứng bật dậy khi Shambala xuất hiện, gào lên:
“Lam Kiếm, lần này nhớ dắt tao win nữa nhé!”
“Nhớ cho tụi này xem một trận rực lửa đó!”
“Lam Kiếm oppa, nhìn về phía này đi oppa!”
Thậm chí trên khán đài còn phấp phới những tấm bảng ghi “Oppa Troops”. Ngược lại, về phía Ark thì toàn là mấy câu châm chọc.
“Này, Lam Kiếm! Lần này dắt theo chó ra đánh chung luôn hả?”
“Nếu mày làm Lam Kiếm thua trận, tao túm chân mày lôi xuống đó!”
“Hắc Lang, đừng để ý mấy câu vớ vẩn của đám khán giả.”
“Ể? Ờ… ờ.”
Ark trả lời một cách hời hợt, vì thực tế cậu còn chẳng nghe rõ Shambala nói gì. Đơn giản là vì tiếng ồn của đám đông đã hoàn toàn nuốt chửng giọng Shambala.
Cũng dễ hiểu thôi. Thật ra, trong đời Ark chưa bao giờ đứng trước mặt nhiều người như thế này. Hồi đi học, cậu chỉ làm tổ trưởng tổ vệ sinh. Dù có học taekwondo, cậu cũng chưa từng bước lên sàn thi đấu. Việc đứng trước mặt đông người để phát biểu… cậu chưa từng dám nghĩ tới. Nên cậu vốn là kiểu người nhút nhát trong mấy tình huống như thế. Vậy mà giờ lại bị ném thẳng vào giữa đấu trường, trước mặt hàng ngàn khán giả. Vì vậy mà cậu căng thẳng tới mức gần như lên cơn hoảng loạn. Ark trước giờ còn chẳng biết bản thân mình có nhược điểm đó.
Trong sự kiện quest trước đây, cậu đã từng dẫn vài chục người chơi, chỉ huy hàng trăm con gấu mèo ở thế giới ngầm. Nhưng trong số đó đa phần là NPC, còn giờ ở đây thì khán giả gần như toàn là người chơi.
Dù nhìn ngoài có vẻ giống nhau, nhưng cảm giác mang lại lại là hai thế giới hoàn toàn khác.
‘Kinh khủng thật.’
Nhưng vì Shambala không biết chuyện đó, nên trong lòng hắn lại dâng lên một ấn tượng hoàn toàn khác.
‘Hắn thay đổi thật rồi. Trông như một cựu binh từng lăn lộn trong chiến tranh vậy. Giờ hắn chẳng buồn nghe mình hay đám khán giả nữa. Tập trung tới mức này cơ à?’
Shambala tưởng rằng Ark đang gạt bỏ mọi yếu tố xung quanh để tập trung vào trận đấu. Thực tế, tình hình trong đầu Ark khác xa với những gì Shambala tưởng tượng. Bởi Shambala không hề nghĩ đến chuyện Ark có thể đang bị hoảng loạn.
Trong lúc đó, hai hình bóng người chơi bước ra từ cổng đối diện. Justin và Dior. Justin là một chiến binh khoác bộ giáp thép kín người, còn Dior là pháp sư với chiếc áo choàng dài. Đây là một cặp được đánh giá là khá mạnh trong Silrion, nên họ cũng nhận được nhiều tiếng reo hò cổ vũ.
Ngay sau đó, đôi mắt trên khối cầu tròn kia bắt đầu lăn tít, xoay vòng vòng. Một lúc sau, toàn bộ đồng tử chuyển thành màu xanh lục.
Ku-kung!
Cùng lúc, một tiếng nổ trầm vang lên, và khung cảnh đấu trường lập tức biến thành một thế giới hoàn toàn khác. Cây cối xanh rì mọc lên, một vũng đầm lầy lan rộng, nước bùn ngập đến mắt cá chân họ.
Làm thế nào mà cả đấu trường có thể thay đổi trong nháy mắt như vậy? Ark cũng chẳng buồn đi tìm câu trả lời. Dù sao đây cũng là một game dynamic, chiến lược chiến đấu tùy từng địa hình là điều hiển nhiên. Nhưng chính hệ thống thú vị đó đã kéo Ark ra khỏi trạng thái căng cứng vừa rồi.
“C-cái gì vậy? Chúng ta đang ở đâu thế này?”
Ark gãi đầu, ngơ ngác nhìn quanh. Cậu không hiểu vì sao chỉ trong chớp mắt, xung quanh mình lại là một cánh rừng um tùm, chân thì bị đầm lầy níu lại. Đúng lúc đó, giọng của pháp sư vang lên từ phía bên kia.
“Chain of Delusion!”
Kkiieeeek! Một âm thanh quái dị vang lên, rồi một thứ giống sợi xích ma quái bay vụt tới. Đòn tấn công của pháp sư đánh dấu sự khởi đầu cho trận chiến, kéo theo phần bình luận trực tiếp đầy phấn khích.
“Hừm, hình thế này cũng chẳng có gì sáng tạo cho lắm nhỉ?”
Shambala khẽ cười, rồi lao vút đi. Chuỗi động tác lặp đi lặp lại của hắn nhẹ đến mức trông như dịch chuyển tức thời. Đó là nhờ kỹ năng né tránh Blink! Shambala tận dụng Blink liên tục để né đòn ma pháp, đồng thời rút vũ khí. Từ lưỡi dao toát ra một làn hào quang màu xanh lam lạnh lẽo – đó là cây Black Frost Blade, vũ khí nghề Saint Assassin mà trước đây Ark từng sở hữu. Nhân tiện, biệt danh Lam Kiếm của Shambala cũng xuất phát từ cây dao này. Khóe môi hắn kéo lên nụ cười lạnh như chính vũ khí trong tay.
“Huhuhu, định xử bọn ta bằng cái thứ phép loại ba này hả… Eeeeek?”
Nụ cười trên môi Shambala vụt tắt. Trong lúc hắn né đòn, Ark đã bị xích ảo trói chặt, đang loạng choạng vật lộn trong Chain of Delusion.
“Không, đừng nói là tên đó…”
Chính lúc đó Shambala mới nhận ra tình trạng của Ark. Tuy nhiên, đã quá muộn. Trong lúc Ark không hề phòng bị trước ma pháp, Dior vui mừng hét lên một chuỗi niệm chú dài.
“Vào rồi! Tên đó chỉ là bù nhìn thôi mà. Hỡi linh hồn bị nguyền rủa, bị vứt bỏ nơi tối tăm sâu thẳm, hãy bước ra, để cơn thịnh nộ của ngươi nguyền rủa mọi thứ chắn trước đường đi của ngươi!”
“Câu niệm chú đó… Dior là necromancer sao?”
Shambala cuống cuồng lao về phía Dior. Nhưng đây là trận đấu đôi, nên đồng đội của Dior không đứng nhìn chơi. Justin lập tức giơ khiên, lao thẳng vào Shambala.
Ầm!
Sau cú va chạm mạnh, Shambala bị đẩy lùi vài bước. Mặt hắn nhăn lại vì khó chịu.
‘Khỉ thật! Tên chiến binh này sao lại khỏe bất thường thế… Hóa ra đã dùng doping rồi!’
Chiến binh có thể dùng đủ loại thuốc phép để “doping” tăng chỉ số. Trong giải đấu này, quy định cấm sử dụng vật phẩm hồi phục trong thời gian trận đấu. Nhưng vẫn còn một kẽ hở. Trong trận thì không được dùng, nhưng dùng trước khi trận bắt đầu thì chẳng sao cả! Justin chắc chắn đã nốc cả đống thuốc trước khi bước vào đấu trường.
Hắn dùng ‘Troll Elixir’ tăng 20% thể lực, ‘Lion Power’ tăng 15 Strength, ‘Troll Leap’ tăng 30% công và thủ, ‘Holy Water of Revival’ giúp hồi 10 máu mỗi 20 giây trong 5 phút… Nếu đây là Olympics ngoài đời thật thì hắn bị loại vì dùng chất cấm ngay lập tức. Nhờ đống “thuốc” đó, level thực tế trong đấu trường của Justin – vốn bị ép về 100 – bị kéo lên tương đương khoảng 130~140. Quả thật, sức mạnh của thuốc không thể xem thường. Mỗi lần Justin vung kiếm là Shambala lại bị dồn lùi thêm vài mét.
Trong lúc ấy, phép của Dior đã hoàn tất.
“Possession of Bing!”
Ngay lập tức, một bóng ma khổng lồ lao vào thân hình Ark. Cơ thể cậu cứng đờ, một cửa sổ thông báo bật lên.
- Bạn đã bị dính đòn ‘Possession of Bing.’
<Trong 3 phút, bạn sẽ cử động theo ý chí của người thi triển.>
Ark cố giãy khỏi bóng ma đang nhập vào mình. Nhưng đã quá trễ, giọng của con mắt ma pháp vang lên chát chúa.
“Đồ chó đen kia, vì mày mà Lam Kiếm đang lép vế kìa!”
Đám đông nổ tung trong tiếng chửi rủa. Nhưng trong tình cảnh này, dù có gọi tên cậu ta đến cả trăm lần cũng chẳng thay đổi được gì. Dưới hiệu ứng Possession of Bing, cơ thể Ark hoàn toàn mất kiểm soát. Theo ý chí của Dior, cậu bắt đầu lao vào tấn công Shambala như một con rối bị giật dây.
Nhờ necromancer và tên chiến binh đã doping, thế trận lập tức biến thành 3 đánh 1. Máu của Shambala tụt nhanh khi phải hứng đòn từ cả kiếm lẫn phép dồn tới từ mọi phía.
“Đồ ngốc này!”
“Xin lỗi.”
“Còn xin lỗi cái gì trong khi đang vung kiếm chém tôi hả?”
Shambala vừa né đòn của Ark, vừa cố phản công trở lại. Trong lòng hắn chỉ muốn chui vào một cái hang chuột nào đó trốn luôn cho xong. Tuy nhiên, tình hình vẫn chưa đến mức tuyệt vọng. Trong khi thân thể bị Bing chiếm quyền điều khiển, Ark buộc phải mặc kệ nó cử động theo ý người khác, nhưng ý thức thì lại tỉnh táo hoàn toàn. Cậu tập trung quan sát và sắp xếp lại toàn bộ tình hình xung quanh.
“Shambala, cố cầm cự thêm chút nữa. Tôi sẽ nghĩ cách phá Possession of Bing.”
“Khà, được. Để xem cậu tính trò gì, Width!”
Shambala đạp mạnh xuống đất. Cùng lúc, nước bùn trong đầm bắn tung tóe, che khuất tầm nhìn. Hắn lợi dụng khoảng khắc đó, dùng Blink liên tiếp để kéo giãn khoảng cách.
Trong lúc bị Bing chiếm hữu, Ark bỏ hẳn ý định phản kháng, chỉ tập trung làm sao để giảm thiểu sát thương. Nhưng dù cao tay đến đâu, Shambala cũng không thể né hết mọi đòn. Đến khi hiệu ứng Possession of Bing kết thúc, máu của hắn đã tụt xuống chỉ còn khoảng 40%.
“Xong màn ngu chưa?”
“Xin lỗi. Giờ tinh thần tôi ổn rồi.”
“Tôi không muốn cả nghìn đứa kia được chia nhau phần thưởng đâu đấy.”
“Được thôi.”
Ark vừa nói vừa quệt sạch bùn đất trên mặt, trừng mắt nhìn Dior. Cơn giận mà cậu dồn nén suốt ba phút bị điều khiển giờ phút này mới bùng nổ.
0 Bình luận