『-‘Quy trình phối trộn của Slime’s Immortality Pill đã hoàn tất. 』
『-Bạn đã bước vào giai đoạn 2: quá trình kết tinh.
Giờ thì bạn đã trộn toàn bộ nguyên liệu lại với nhau một cách hoàn chỉnh, và bạn phải đưa ra quyết định. Quá trình này đòi hỏi mức độ tập trung y hệt như khi một thợ rèn phải luyện sắt từ quặng để lấy được loại sắt chất lượng tốt. Lửa mà quá mạnh thì nguyên liệu sẽ bị oxy hoá, quá trình chế tạo Slime’s Immortality Pill sẽ thất bại. Nhưng nếu lửa quá yếu thì việc kết tinh sẽ không diễn ra trọn vẹn.
<Màu đỏ nghĩa là lửa đang quá mạnh, còn màu nâu nghĩa là lửa quá yếu. Nếu nhiệt lửa hoàn hảo, màu của nguyên liệu sẽ chuyển sang hồng. Nếu bạn không kiểm soát được cường độ lửa một cách hiệu quả thì hiệu lực của viên thuốc có thể bị suy giảm nghiêm trọng.>
= Quá trình kết tinh, thời gian còn lại: 6 giờ =』
‘Hức, 6 tiếng đồng hồ á? Định giết người ta hay gì vậy?’
Ark không kiềm được cái sự nôn nóng muốn làm ra viên immortality pill này ngay lập tức. Sau 30 tiếng săn bắn liên tục không ngơi nghỉ! Cậu mệt đến mức cảm giác như chỉ cần nhắm mắt lại là hồn vía có thể bay thẳng tới Andromeda bất cứ lúc nào. Thế mà còn phải điên cuồng lắc cái nồi suốt 2 tiếng nữa. Trong khoảng thời gian ấy, chỉ cần rời đi một cái là mọi công sức đổ sông đổ bể. Cậu đâu có lựa chọn nào khác.
Nhưng mà qua được 2 tiếng rồi, giờ lại bắt cậu ngồi canh nồi, chỉnh lửa thêm 6 tiếng. Đúng là cái cửa sổ thông báo độc hại, khó chịu nhất trên đời! Cơn giận bốc lên, cậu thấy mình như muốn nổi sát khí. Không, phải nói là cậu có cảm giác như chính mạng sống của mình đang bị đe doạ.
Bây giờ nghe chuyện người ta chết vì game online thì cũng chẳng còn là tin giật gân nữa rồi. Nhưng cái game này lại muốn cậu chết vì làm việc quá sức sao? Một cái thông báo vô trách nhiệm, chẳng thèm để ý sức khỏe người chơi, cứ thế dồn người ta đến chết…… Nhưng mà dù Ark muốn cãi cũng vô ích thôi, chẳng có ai nghe cậu cả. Tin nhắn hệ thống trong game online vốn là luật tuyệt đối.
Trước đây, cũng có vài game online xảy ra mấy tình huống tương tự. Người ta tiếc công tiếc của, sợ bỏ dở thì hối hận nên cứ cố chơi tiếp cho đến khi mệt lả, thậm chí kiệt sức mà chết. Ban đầu chỉ nghĩ đơn giản kiểu như “Dễ mà, thích thì dừng lúc nào chẳng được” hay “Mình tìm được nhóm hợp cạ, ráng thêm tí nữa thôi”. Đến khi ngoài đời bận vài tiếng thôi cũng bồn chồn, cuối cùng tối lại thức trắng đêm để chơi bù. Thế là nghiện lúc nào không hay.
‘Mình biết trách ai bây giờ?’
Cậu chỉ có thể tự trách bản thân vì đã quá nóng vội bắt đầu luyện Slime’s Immortality Pill……. Nhưng đã lỡ bắt đầu rồi thì phải làm cho tới cùng!
“Được rồi, nhất định phải luyện ra viên thuốc tốt nhất có thể!”
Ark gườm gườm nhìn nồi thuốc bằng ánh mắt đỏ ngầu.
“Chết tiệt, lại chuyển sang đỏ rồi. Giảm nhiệt xuống 20 độ… Ủa? Hình như vừa ngủ gật một lát? Hộc, chuyển nâu rồi. Khi nào nhiệt độ tụt vậy trời? Tăng lên 10 độ! Chết tiệt, tăng quá tay rồi. Sao mà nóng nhanh vậy? Giảm 5 độ. Thôi, giảm 3 độ thôi.”
Nếu bắt cậu đứng dậy hoạt động thì còn đỡ hơn. Chứ cứ ngồi nhìn chằm chằm cái nồi thế này, chỉ cần lơ đãng một khoảnh khắc là tinh thần cậu lại lững thững trôi về Andromeda. Vì buồn ngủ quá mức, đầu óc cậu rối tung, đến mức khó mà phân biệt đâu là mơ đâu là thật.
Nhưng cậu đã ném vào đây không biết bao nhiêu thời gian và tiền bạc. Không thể nào để thất bại ngay trước vạch đích được. Ark nghiến răng chịu đựng, bám trụ cho đến khi một cửa sổ thông báo bật ra.
『-Giai đoạn 2: quá trình kết tinh đã hoàn tất. 』
『Bạn đã bước vào giai đoạn 3: quá trình ủ chín (maturation).
Đây là bước cuối cùng để tạo ra Slime’s Immortality Pill. Việc duy nhất còn lại là để nó lên men đủ lâu để chiết xuất hết 100% hiệu quả của từng nguyên liệu. Hãy niêm phong thật kỹ, tránh ánh nắng trực tiếp và giữ ở nơi khô ráo, thoáng mát.
<Hãy cẩn thận! Không ai dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn lắc nó hoặc để nó chịu va đập.>= Quá trình ủ chín, thời gian còn lại: 64 giờ 』
“Mình làm được rồi………… Công sức cuối cùng cũng được đền đáp!”
Giờ cậu không phải ngồi trừng mắt canh nồi nữa. Nhìn cửa sổ thông tin mà thấy sung sướng chẳng khác nào vừa nhặt được đồ hiếm. Ark niêm phong cái nồi, rồi nhanh tay đặt nó vào két cá nhân. Sau đó cậu còn cẩn thận khoá chặt căn nhà gỗ. Đám NPC mang quà đến thì tạm thời cứ để ngoài cũng được.
‘Giờ phải dọn nốt đống japtem còn lại rồi đi ngủ cái đã.’
Trong New World lúc này đang là buổi tối. Nếu cậu đi ngủ bây giờ thì rất có khả năng lúc kết nối lại sẽ chẳng còn cửa hàng nào mở. Chính vì đa số tiệm sẽ đóng cửa, nên cậu phải tranh thủ dọn trống túi trước. Thế nhưng khi ghé cửa hàng tạp hoá thì đã thấy cửa đóng then cài.
‘Sao lạ vậy? Bình thường đâu có đóng sớm thế này đâu…’
Ark đảo mắt nhìn quanh, thấy lò rèn do một con gấu mèo vận hành vẫn còn hé mở chút xíu. Nhưng ưu đãi giảm 30% ở Lancel Village chỉ áp dụng với Galen tại cửa hàng tạp hoá thôi. Với lại, mấy shop khác chẳng chuyên mua japtem nên giá rẻ bèo.
‘Nếu bán cho tiệm khác thì bị chênh đến 50 bạc.’
Ark gượng mở mắt, lê bước đi tìm Galen. May mà cậu tìm ra Galen khá nhanh. Thế nhưng bầu không khí lại u ám lạ thường. Ở ngoài làng, Galen đang vừa thở dài vừa trông rất nghiêm trọng khi nói chuyện với Hanson.
“Galen ajusshi.”
“Ồ, Ark đấy à!”
“Có chuyện gì vậy?”
“Ờ thì, chuyện đó……”
Galen và Hanson nhìn nhau ngập ngừng. Đúng lúc đó, Sarah kéo tay Ark rồi chỉ về phía bìa làng. Ở đó là một cánh đồng rộng lớn – nơi trồng các loại hoa màu chủ lực của New World, mỗi năm chỉ gặt được hai vụ. Nhờ đó, làng Lancel mới tự cung tự cấp được. Nhưng nhìn về phía Sarah chỉ, Ark cũng nhận ra hoa màu năm nay héo úa tơi tả, ngay cả với người không rành nông nghiệp như cậu cũng thấy rõ là chúng đang trong tình trạng khá tệ.
“Sao hoa màu lại héo thế này?”
“Vì quá nhiều cư dân bỏ đi, nhìn như bị bỏ mặc quá lâu. Quản lý không ra gì nên vụ mùa bị ảnh hưởng nặng.”
Galen thở dài đáp lời.
“Ta cũng không ngờ lại thành ra thế. Khi ta nhận 300 người mà cậu dẫn về, mùa thu hoạch cũng sắp tới nên ta cứ tưởng tình hình lương thực sẽ khá hơn. Nhưng năm nay mùa màng lại chẳng tốt…… Ta không biết phải xoay xở thế nào để vượt qua mùa đông khắc nghiệt sắp tới nữa.”
Trong New World, cả người chơi lẫn NPC đều phải ăn để sống. Độ no mà tụt thì sẽ dính đủ loại phạt. Mà tụt quá thấp thì người chơi sẽ chết. NPC cũng vậy. Không, với NPC thì còn nghiêm trọng hơn, vì thế giới này là hiện thực đối với họ. Đúng lúc đó, một giọng khàn khàn gắt lên từ bên cạnh.
“Này, ruộng này là của tôi!”
“Gì mà của ông? Tôi trồng ở đây bao năm rồi. Lúc tôi dẫn nước tưới ruộng, có ai cản tôi đâu.”
“Thế cứ sờ tay vào là thành của ông à?”
“Nhà tôi giữ cái ruộng này mấy đời rồi biết không?”
“Tôi biết sao được!”
“Tên khốn này, tưởng tôi sẽ để yên rồi đưa cho ông chắc!”
Đám nông dân cãi nhau, cuối cùng túm áo lôi nhau ra giữa đồng.
“Mấy người làm trò gì thế? Dừng ngay lại cho tôi! Khó khăn thì càng phải đoàn kết, ai lại chia rẽ nhau như vậy!”
Galen chạy lại quát lớn, giọng đau khổ.
Cũng như những làng khác, những người dân tiên phong ở Lancel cũng sở hữu ruộng riêng. Nhưng cái tình làng nghĩa xóm từ xưa giờ khiến họ gần như không rạch ròi của ai với của ai. Họ cùng sản xuất, rồi cùng chia dùng. Đó là cách mà làng Lancel vận hành.
Chỉ là trong tình huống khẩn cấp, thật khó mà tránh khỏi rạn nứt. Vì quá khó khăn, ai cũng chỉ nghĩ đến lòng tham của bản thân, thế là xung đột nối tiếp xung đột. Đó cũng là lý do Galen đóng cửa cửa hàng tạp hoá rồi chạy ra cánh đồng. Người duy nhất có thể đứng ra hoà giải giữa đám dân nhập cư vừa định cư ở đây chính là trưởng làng tạm quyền Galen.
“Mấy người coi một chút đồ ăn mà phải túm cổ nhau thế này à? Rồi còn làm mất mặt làng trước mặt ân nhân Ark nữa hả?”
“Ân nhân gì chứ?”
Một người nông dân ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn Ark.
“Ân nhân cái nỗi gì……. Chẳng phải hắn khiến làng thêm khốn đốn vì kéo về cái bọn cướp gì đó sao? Nếu không có tụi nó thì bọn tôi đâu đến nỗi phải đè nhau ra tranh cho được một vụ mùa tốt. Tụi tôi lâm vào cảnh này là vì hắn đấy!”
“Này. Anh đang nói gì vậy? Ark……..!”
Galen hoảng hốt lao vào can ngăn. Nhưng người nông dân chẳng buồn nghe, quay phắt đi rồi khạc nhổ.
“Dù sao thì chuyện của làng cũng không cần cho người ngoài nhìn thấy.”
‘Chuyện gì thế này?’
Ark ngỡ ngàng vì phản ứng đó. Chỉ số thân thiện của cậu với làng Lancel vốn đã đạt mức cao nhất. Vì thế, cậu không thể tưởng tượng nổi lại có cư dân cư xử như vậy ngay trước mặt mình.
Nhưng trong lúc cậu đi săn nguyên liệu cho Slime’s Immortality Pill, cậu hoàn toàn không để ý trong làng đang xảy ra chuyện gì, nên danh tiếng của cậu bị tụt. Không, đó mới chỉ là vấn đề thứ hai. Ark cùng Galen kiểm tra thông tin trong toà thị chính của làng.
『
· Tình trạng lương thực đã giảm 10%. Độ đoàn kết cũng đã giảm 10%.
· Thương mại, công nghiệp và trang bị cũng đã giảm 8%.
· 2 cư dân trong làng đã rời đi vì mâu thuẫn.
』
Galen kể lại tình hình mấy ngày qua trong làng. Tất cả chỉ số liên quan đến phát triển đều tụt xuống đáy. Đó là kết quả tất yếu, vì họ thiếu lương thực—điều kiện sống còn thiết yếu.
‘Chuyện này có thường xuyên xảy ra không nhỉ?’
Ark cân nhắc mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Danh tiếng thì chẳng sao. Nhưng cậu đang sở hữu nhà đất ở Lancel. Nếu phát triển làng gặp trục trặc thì thị trường bất động sản cũng tụt theo. Kế hoạch “hốt bạc” từ địa ốc của cậu có khi đang sụp đổ! Chưa kể, nếu Lancel lại lụn bại thì cũng khó mà nhận được phần bồi thường ra hồn cho nhiệm vụ <Find New Settlers> mà cậu đã đổ bao công sức. Ark bỗng thấy lo lắng thực sự.
“Không còn cách nào khác sao?”
“Ta có thể mua lương thực từ nơi khác. Nhưng dạo này chúng ta xây nhiều nhà, rồi còn đổ tiền sửa đường, nên tài chính không tốt lắm. Nếu tình trạng ruộng đồng không cải thiện, thì mùa đông này sẽ khổ hơn rất nhiều.”
Galen lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
“Một phần cũng vì 300 người bỗng dưng kéo tới.”
“Không thể đổ hết cho chuyện đó được…….”
“Vậy còn lý do nào khác?”
“Vấn đề lớn nhất là ruộng bị bỏ hoang quá lâu nên bị tàn phá. Với lại quanh đây cũng có quá nhiều quái vật. Quái vật nhiều thì thú hoang ít đi, mà thú hoang ít thì săn bắn càng khó.”
Ark cũng từng thấy quái lảng vảng gần làng Lancel.
“Vậy có ăn thịt quái vật được không?”
“Quái vật ở núi Argus hầu hết đều có độc. Nấu không kỹ có khi mất mạng. Bụng đói vẫn còn hơn chết vì trúng độc.”
“Thế thì căng thật.”
“Cách đó không ổn đâu. Ta sẽ phải nhờ cậu bàn với hội Meow tạm thời đi săn thỏ và nai đã. Vì lương thực khan hiếm nên chúng ta sẽ phải tìm cách mua thêm từ Jackson. Cậu cũng lo lắm đúng không. Khác với vụ thu hoạch mùa đông và mùa xuân, mùa thu thì ta có thể chuẩn bị sắt, vì giá thời điểm này chắc sẽ tăng, có thể bán được…”
Galen thở dài. Ark cũng chỉ biết thở dài theo. Giờ cậu với làng Lancel đã gắn bó như cá với nước. Làng càng tệ thì cậu càng chịu nhiều bất lợi.
‘Mà trong tình cảnh này thì cũng chẳng thể trông mong bán thịt ăn được với giá cao…….’
Nếu tình hình lương thực còn tệ hơn nữa, tài chính của làng sẽ tan nát. Tuy nhiên, chuyện lương thực không phải vấn đề duy nhất của Ark. Dân số Lancel Village đã lên tới 700 người. Dù cậu có săn thú hoang lấy thịt, tình trạng lương thực cũng chỉ cải thiện được 1% thôi.
“Phải chi có bảo hộ của Yggdrasil…”
Bất chợt phía sau vang lên tiếng thở dài. Ark quay lại thì thấy một đại diện tộc gấu mèo đang nói với vẻ mặt buồn bã.
“Dù dưới đó không có nguồn ánh sáng dồo dào, nhưng ít nhất lúc đó chúng tôi chưa từng phải lo về đồ ăn thức uống. Tổ phụ tôi từng sống dưới sự bảo hộ của Yggdrasil. Sau khi ra ngoài trải nghiệm thế giới tôi lại càng hiểu sự bảo hộ ấy quan trọng đến mức nào. Giá mà tôi có thể quay về nơi đó……”
Các đại diện tộc Gấu Mèo đến tòa thị chính đều cúi đầu. Khi tình hình làng xấu đi, bọn họ lại cảm thấy nhớ nhà, nhớ về quê hương dưới lòng đất. Nghe cả các gấu mèo cũng muốn rời làng, sắc mặt Galen càng tối sầm lại. Nhưng Ark thì lập tức dựng tai lên nghe.
‘Yggdrasil!’
Đúng rồi, vị thần bảo hộ của Thế Giới Ngầm! Theo khế ước, tộc Gấu Mèo sẽ bảo vệ bí mật về phong ấn, còn thế giới của họ lại được Yggdrasil bảo vệ. Vậy nếu ở Lancel cũng có một sự hiện diện như vậy thì sao? Ý nghĩ đó loé lên trong đầu Ark.
‘Popo chính là hạt giống Yggdrasil. Nếu trồng Popo gần làng thì biết đâu cũng tạo ra được hiệu quả tương tự. Không, mình chỉ còn cách tin vào điều đó thôi!’
Từ trước đến giờ cậu cứ trì hoãn nhiệm vụ <Sacred Soil> vì mải luyện chế Slime’s Immortality Pill! Giờ thì cậu phải gấp rút giải quyết nhiệm vụ đó.
‘Nhưng cư dân đang bỏ đi. Gốc rễ của mọi vấn đề vẫn là việc thiếu thốn lương thực. Hoàn thành nhiệm vụ chắc sẽ giải quyết được vấn đề, nhưng trước mắt phải dập cái đám cháy đang bùng lên này đã. Đúng rồi, JusticeMan ajusshi và đám NPC ở trại nên tránh xa một thời gian.’
Ark thu dọn xong japtem liền đi gặp JusticeMan.
“………..Thật ra ta cũng lo chuyện này một thời gian rồi. Bọn chú sẽ cố đảm bảo cư dân làng Lancel không bị ảnh hưởng vì mình. Được rồi, tạm thời bọn chú sẽ đi săn thú hoang, dù có phải đi xa để săn cả bọn hà mã.”
Ark thấy mọi việc đã tiến triển liền lập tức ngắt kết nối. Vì đã thức trắng 36 tiếng, vừa rời khỏi thiết bị thực tế ảo là cơn mệt mỏi nặng nề ập xuống ngay lập tức.
***
Hyun-woo la lên rồi choàng mở mắt. Cậu ngơ ngác nhìn quanh một lúc. Máng xối bám đầy rêu mốc, một cái tủ quần áo cũ kỹ, chiếc TV 15 inch và một bộ máy tính. Trong căn phòng xập xệ ấy lại đặt một bộ thiết bị thực tế ảo, trông không hề phù hợp với mọi thứ xung quanh. Đây là căn phòng Hyun-woo phải trả tiền thuê mỗi tháng. Nhìn một hồi, Hyun-woo thở dài rồi ngồi dậy.
‘Phù… hoá ra chỉ là một giấc mơ thôi.’
Áo quần cậu ướt sũng mồ hôi. Nghĩ lại thì đúng là một giấc mơ đáng sợ. Khi mẹ đói, cậu bị ép đến mức phải khóc…… Từ năm 17 tuổi, Hyun-woo đã dành cả đời mình để chăm sóc người mẹ bệnh tật. Với Hyun-woo, đói khát và nghèo túng không phải thứ kinh khủng nhất. Không… điều đáng sợ hơn cả ma quỷ đuổi theo chính là việc cậu không thể lo liệu được cho mẹ mình.
Trải qua 36 tiếng vật lộn với Slime’s Immortality Pill, rồi lại nghe tin tình hình những ngày qua ở làng Lancel tệ đến thế, bảo sao cậu vừa chợp mắt đã gặp ác mộng. Mới 4 giờ sáng, cậu chỉ mới ngủ được 3 tiếng. Nhưng sau cơn ác mộng ấy, Hyun-woo chẳng còn muốn ngủ lại nữa. Cậu quyết định một tiếng nữa sẽ ra phòng tập.
Hyun-woo rửa mặt qua loa rồi ngồi xuống trước máy tính.
“Trước khi đi, xem thử giá thị trường hôm nay vậy.”
Hyun-woo vào trang đấu giá. Cậu đều đặn bán khoảng 2 món mỗi tuần và đã kiếm được ổn định 1,5 triệu won. Tính ra là 6 triệu won một tháng. Nhưng vì phải chịu phí xử lý 7%, nên trang đấu giá sẽ lấy của cậu 420.000 won mỗi tháng. Đổi lại là nhờ vậy mà điểm đánh giá tăng rất nhanh, mấy hôm trước còn lên thẳng thành viên Vàng.
Thành viên vàng được hưởng nhiều quyền lợi. Phí giảm 1%, lại còn được cung cấp thêm các cửa sổ thông tin về từng loại vật phẩm. Cái này hữu ích khi định giá bán, vì nó cho biết biến động giá trong suốt tháng vừa qua.
『
· Đấu giá đã kết thúc. Crystal Golem’s Head: 800.000 won.
· Đấu giá đã kết thúc. Bracelet of Strength: 450.000 won.
· Đấu giá đã kết thúc. Heavy iron sword: 1.800.000 won.
· Đấu giá đã kết thúc. Hộp sửa chữa cao cấp (4): 480.000 won…..
』
‘Ngoài Heavy iron sword ra thì giá cả gần như không có bất ngờ nào.’
Hyun-woo thở dài sau khi xem kết quả đấu giá. Mặt bằng cấp độ người chơi đã tăng lên rất nhiều. Vì thế, giá bán của vật phẩm dưới level 60 cứ giảm đều. Ngược lại, những món trên level 70 thì lại tăng.
Đó là lý do vì sao Heavy iron sword—trước đây chỉ bán được 1.300.000 won—bây giờ đã nhảy lên 1.800.000 won. Nhưng dạo gần đây Hyun-woo lại không bán được đồ cấp cao. Không, nếu nhìn vào những món cậu đang có… ví dụ như Unique Gladiator’s Honour hay chiếc nhẫn Rare Mind’s Eye chẳng hạn…… chỉ cần mang bán thôi là có thể kiếm vài triệu won.
Thế nhưng cả hai món đó đều cần thiết với Hyun-woo. Trong game online, ai cũng hiểu phải giữ đồ tốt để mạnh lên trước. Cậu không thể vì cần tiền mà bán bừa.
‘Cộng hết mấy món tháng này… chắc lãi cỡ 4.000.000 won?’
Hyun-woo mở sổ ghi chép trên máy tính thì thấy là 4.700.000 won. Nhờ Magic Restoration lên tăng lên cấp cao, cậu có thể bán bớt mấy cái hộp sửa chữa cao cấp không cần dùng, cộng thêm một phần kho potion. Dù có vài món không bán được đúng giá, nhưng tổng thể vẫn là khoản lời không tệ.
‘Nhưng vẫn chưa đủ trả viện phí.’
Mỗi tháng Hyun-woo cần 5.210.000 won để trả chi phí điều trị. Đó chỉ là mức trung bình. Nếu có can thiệp y tế phát sinh ngoài kế hoạch, hoá đơn có thể vượt 6.000.000 won.
May là nhờ vụ Fire Slayer mà sổ tiết kiệm vẫn còn dư. Nhưng nếu tháng sau vẫn “bình thường” như thế này, thì sẽ bắt đầu khó thở.
‘Giờ mình đã có đủ bộ vòng tay, nhẫn, dây chuyền, giáp vai rồi. Từ đây sẽ có thể bán được nhiều đồ hơn. Nhưng vẫn phải thắt lưng buộc bụng thêm chút. Phải săn cật lực hơn.’
Cuộc sống ngặt nghèo thế này, hoặc kiếm tiền hoặc chết. Nhưng dù khó đến đâu, Hyun-woo chưa từng nghĩ đó là bất công. Nếu là 5 năm trước, có lẽ cậu đã không trụ nổi. Vì khi đó cậu chẳng biết bao giờ mẹ mới được ra viện.
Nhưng Hyun-woo bây giờ không còn là đứa trẻ ngây ngô của 5 năm trước nữa. Cậu đã nhìn thấy quá nhiều người ở bệnh viện. Cậu đã chứng kiến nỗi đau của những bậc cha mẹ, những anh chị em không đủ tiền để lo cho người thân. Có thể là nhát gan… nhưng Hyun-woo lại cảm thấy được an ủi phần nào khi biết mình còn có thể cố gắng.
‘Nhất định phải chịu đựng. Bây giờ mình có tiền chữa cho mẹ, sức khỏe bà cũng tiến triển. Giờ không phải lúc yếu đuối!’
Cậu chỉ nhận ra sự tồn tại của cha quan trọng thế nào sau khi mất ông. Thế nên, được làm gì đó cho mẹ khiến cậu thấy hạnh phúc. Dù phải ăn cơm trắng qua ngày, dù phải thức chơi game cả đêm—miễn là đủ tiền viện phí thì cậu sẽ làm được. Nhiều hơn…… thêm một chút nữa………… cậu chỉ muốn mẹ được vui.
‘Muốn vậy thì phải kiếm tiền quyết liệt hơn nữa. Không được thiếu dù chỉ mười nghìn won.’
Cậu đã có đủ mọi thứ cần thiết để làm được điều đó. Hyun-woo lướt trang web đấu giá với đôi mắt đỏ ngầu. Nắm được giá thị trường hiện tại trong game là cực kỳ quan trọng.
‘Vẫn chưa có nhóm giao dịch nguyên liệu nấu ăn.’
Trong New World, rất hiếm ai chịu khó học nấu ăn bài bản. Vì nguyên liệu có thể mua ở cửa hàng chung, nên chẳng mấy ai như Ark săn tìm nguyên liệu đặc biệt. Chỉ có loại như Mandragora dùng làm nguyên liệu ma thuật mới hiếm. Nhưng thôi, tự nấu ăn vẫn tiết kiệm hơn mua potion có hiệu ứng tương đương.
‘Giá mà món ăn không có hạn sử dụng thì mình đã có thể bán chúng rồi……’
Rắc rối duy nhất là đây là món nấu theo kiểu sinh tồn. Dù có phải dùng gia vị đắt tiền, chi phí nguyên liệu vẫn rẻ hơn potion có cùng hiệu ứng. Thế nhưng vì là đồ ăn nên nó có hạn dùng. Dĩ nhiên, vì là món cấp cao nên hạn dùng cũng khá lâu. Nhưng nếu tính thời gian vận chuyển qua trang đấu giá, món ăn vẫn có nguy cơ hỏng. Bởi vậy, chẳng mấy ai muốn bỏ vàng ra mua.
‘Không biết có nguyên liệu nào có tác dụng bảo quản không nhỉ?’
Hyun-woo tặc lưỡi rồi lật tung cả trang. Đúng lúc đó, đồng hồ báo thức vang lên, đã 4:30 sáng.
Bang, bang, bang!
Tiếng động ầm ĩ vang lên khi tấm đệm rung chuyển. Hyun-woo lãnh trọn một đòn vật khoá cổ rồi bị quật xuống đất. Nhưng cậu đã quen với kiểu đau đớn đó rồi. Hyun-woo bật dậy, chặn cánh tay đối thủ đang lao tới.
Nếu là trước đây, đối thủ đã phản công ngay. Nhưng vì Hyun-woo đã gia tăng sức mạnh phần thân dưới, đối phương không dễ gì ra chiêu đó với cậu được nữa. Đây là một trận đấu căng thẳng, bởi đối thủ là người từng giành huy chương đồng giải vô địch quốc gia.
“Ô, cậu nhóc đánh khá đấy!”
“Giờ không bị quật dễ như trước nữa.”
“Nó thật sự mới học vật lần đầu à?”
Đám thành viên đội SWAT bu quanh trầm trồ không ngớt. Lee Myung-ryong khịt mũi rồi lầm bầm.
“Xì, tập luyện mỗi ngày thì phải được cỡ đó chứ.”
“Này, khác chứ bộ. Có ai học nhanh vậy chỉ nhờ được anh kèm đấu tập mỗi ngày thôi không?”
“Cậu ấy đối đầu được cả vận động viên dự giải quốc gia kia kìa.”
“Im đi. Mấy đứa biết gì mà nói? Chưa từng tập võ à? Muốn ăn dao lúc đi làm nhiệm vụ không?”
“Xì… thôi em không nói nữa……..”
Bị Lee Myung-ryong doạ một câu, cả đám tản ra ngay.
‘Đúng thật……..’
Lee Myung-ryong nhìn Hyun-woo. Thành thật mà nói, trong lòng ông cũng âm thầm thán phục không thôi. Dĩ nhiên, Hyun-woo vẫn còn là lính mới trong việc đối đầu trực diện. Nếu đánh nghiêm túc, có lẽ cậu sẽ chỉ chịu được tầm 1 phút. Nhưng dù vậy, tốc độ tiến bộ của Hyun-woo vẫn quá đáng kinh ngạc.
Sau khi bắt Hyun-woo luyện boxing, vật và taekwondo, giờ ông còn phải dạy cách dùng toàn thân để triển khai đòn thế. Boxing không phải chỉ vung tay đấm. Lực đấm chuẩn phải tự nhiên kéo từ hông, từ bước chân. Vật và taekwondo cũng thế. Không biết tận dụng toàn thân thì kỹ thuật sẽ không ra đúng kỹ thuật.
‘Dù hơi ngốc, nhưng cậu ta lại hiểu rất nhanh…’
Võ thuật tất nhiên có thể hiểu bằng đầu óc, nhưng để áp dụng nó lên cơ thể mình và ứng dụng thành thục là cả một vấn đề. Chỉ có một quá trình luyện tập dày đặc và đánh thực chiến mới có thể khắc sâu những chuyển động này vào tiềm thức được. Vậy mà Hyun-woo học được chỉ sau một tháng. Ngay từ lần đầu gặp, Lee Myung-ryong đã thấy Hyun-woo có tố chất. Nhưng thế này thì thật sự vượt xa kỳ vọng.
Cậu ta chơi game cả ngày mà vẫn làm được thế này.
‘Ai ngờ mắt nhìn người của mình lại tinh thế chứ?’
Nhưng Lee Myung-ryong sớm lắc đầu cười nhẹ.
‘Nhưng xem ra không hẳn là nhờ có mình…’
Vậy thì là gì?
‘Chẳng phải đáp án quá rõ rồi sao?’
Ngoài ăn với ngủ, Hyun-woo hầu như dành toàn bộ thời gian ở trong game. Vậy mà cứ mỗi lần xuất hiện ở phòng tập là kỹ năng lại tăng lên. Nếu vậy, câu trả lời nằm ở cái game thực tế ảo kia……. Ông không biết nó là gì, nhưng bí mật chắc chắn nằm ở đó.
‘Không chỉ Hyun-woo… bầu không khí quanh Hwa-rang hyung-nim cũng đổi hẳn từ sau khi chơi game……. Cái game thực tế ảo đó rốt cuộc là cái gì?’
Trong lúc Lee Myung-ryong suy nghĩ, hiệp ba của trận vật kết thúc. Sau đó là bài tập chân, rồi Hyun-woo chuyển sang đấu tập taekwondo.
“Thầy, em nghỉ được chưa?”
“Ừ. Nhưng sao hôm nay bước chân cậu không được tự nhiên vậy? Có gì không ổn à?”
“Chỉ là một chút thôi…….. hôm nay em không được khoẻ.”
“Thanh niên mà thể trạng kém thế, nhớ giữ sức.”
“Vâng ạ.”
Hyun-woo gật đầu rồi chuẩn bị rời phòng tập.
“À mà…….. cậu với Hwa-rang hyung-nim đang chơi một game thực tế ảo tên New World đúng không?”
“Thầy cũng hứng thú với game à?”
“Không hứng thú……. thôi tôi đi đây.”
Lee Myung-ryong xấu hổ kiếm cớ rời đi. Nhưng ngay khi Hyun-woo vừa đi khỏi, ông lại rẽ thẳng tới một phòng game thực tế ảo gần đó.
‘New World có gì mà làm Hyun-woo giỏi lên, còn Gwon Hwa-rang thay đổi động tác nhiều đến vậy? Nó khác mấy game mình từng chơi à?’
Tính Lee Myung-ryong không chịu nổi sự tò mò. Đó là lý do ông mò đến phòng game. Ông đứng trước cửa suy nghĩ, đi qua đi lại một lúc, rồi cuối cùng cũng bước vào.
‘Không tự mình nhìn thử thì mãi cũng chẳng biết.’
Thế là một cựu tuyển thủ taekwondo quốc gia, hiện là đương kim đội trưởng đội SWAT, sắp sửa đặt chân vào New World………
“Đội trưởng, tổng bộ có lệnh!”
“Chết tiệt, đúng lúc quá. Được rồi. Gọi đội tập hợp lại chờ tôi tới.”
…….Xem ra phải mất thêm một thời gian nữa ông mới được thử.
***
‘Mình bị cảm rồi à?’
Sau cơn ác mộng, Hyun-woo thấy người không ổn lắm. Lúc ở phòng tập thì còn ổn, nhưng về nhà là cơ thể bắt đầu rã rời. Đầu cũng âm ỉ đau dần. Dù vậy, cậu vẫn quay lại New World.
Tiền kiếm được chỉ trong một ngày chơi New World đã khoảng 250.000 won. Chỉ cần nghỉ một ngày là coi như mất đứt số tiền đó.
‘Chỉ vì cảm mà bỏ 250.000 won sao? Không đời nào nhé!’
Khi trở về làng Lancel thì khung cảnh đã là buổi tối. Chơi New World làm cậu lẫn lộn thời gian thực và trong game. Lúc cậu về nhà ban nãy là 8 giờ sáng. Thế nhưng trong New World đã trôi qua hẳn một ngày và bây giờ là chiều tối. Cậu cũng đã dần quen với việc này nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy kỳ quặc.
“Nhưng chắc chỉ một hai hôm nữa thôi…”
Tình trạng uể oải sau khi ngủ dậy chắc chơi một lúc sẽ đỡ.
“Vậy… bắt đầu sắp xếp lại mọi thứ thôi.”
Ark trước tiên kiểm tra cái nồi trong căn nhà gỗ. Quá trình ủ chín vẫn tiến triển bình thường. Giờ chỉ còn chờ đợi. Cậu cũng đã lên level 151. Mục tiêu lên level 150 coi như đã đạt được.
‘Nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm ở đây.’
Sau khi nói chuyện với Yggdrasil cậu đã nhận được nhiệm vụ <Sacred Soil>. Ban đầu Ark không nghĩ nhiệm vụ này là quan trọng. Phần thưởng nghe chừng cũng mơ hồ. Muốn hoàn thành cậu sẽ phải đem hạt giống đi trồng. Nhưng rồi ai sẽ trả thưởng cho cậu?
Yggdrasil thì ở Thế Giới Ngầm, không thể nào nhảy ra đưa phần thưởng. Còn Popo thì chỉ là một hạt giống, cũng chẳng thể bồi thường cái gì. Có lẽ cậu sẽ chỉ nhận được danh tiếng và kinh nghiệm. Vì phần thưởng không rõ ràng, nên dù có nhận nhiệm vụ cậu cũng không cố gắng đến cùng.
Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác. Làng Lancel đang rơi vào khủng hoảng lương thực nghiêm trọng! Dù chưa chắc chắn, Ark vẫn tin Popo phải có khả năng giải quyết. Cho dù không có phần thưởng nhiệm vụ thì cậu cũng không thể chậm trễ nữa—nhất là khi giá bất động sản ở làng Lancel đang có nguy cơ lao dốc.
‘Và… cũng do mình quá vô tâm thời gian qua.’
Ark nhìn Popo đầy ái ngại. Lúc mới bắt đầu hành trình Popo còn hay trò chuyện với người khác từ trong túi. Nhưng từ khi tới làng Lancel, lời nói của nó thưa dần rồi gần như chẳng nói nữa.
Cây cối sống được là nhờ dinh dưỡng từ đất mẹ. Trong trạng thái hạt giống, Popo không thể ăn bất cứ thứ gì cả. Popo hiện tại không còn năng lượng vì lượng dự trữ đã cạn kiệt. Vì nhiệm vụ không có thời hạn, Ark đã tự cho mình thoải mái quá mức. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì hạt giống chứa Popo cũng sẽ dần chết đi. Dù sao Popo cũng là đứa con của Yggdrasil. Nếu Popo héo rũ rồi chết, chỉ số thân thiện của Ark với tộc gấu mèo thậm chí còn có thể tụt xuống.
Thực ra, Ark không thân lắm với nhóm gấu mèo mới chuyển về làng Lancel. Họ chính là những gấu mèo từng bị biến thành quái vật ở Thế Giới Ngầm. Những con quái vật mà Ark đánh bại… đều là đồng loại của họ. Vì vậy, họ chẳng có lý do gì để thích Ark cả. Thế nhưng khi Ark đến làng Lancel, nhóm gấu mèo vẫn tỏ ra khá thân thiện.
‘Đến mức còn tặng mình hẳn một căn nhà………’
Ark có thể đoán được nguyên nhân. Cậu đang mang theo hạt giống của Yggdrasil—vị hộ thần của tộc gấu mèo—nên có lẽ cậu được cộng thêm điểm thân thiết với họ. Nói cách khác, chính vì hạt giống mà cậu được ưu ái. Nhưng nếu cậu để Popo chết, liệu họ có thu lại hết quà tặng không? Nếu chuyện đó xảy ra, Ark cũng không dám chắc quan hệ của mình với tộc gấu mèo sẽ đi về đâu. Vậy nên cậu không thể trì hoãn nhiệm vụ <Sacred Soil> thêm nữa.
‘Đúng rồi, rõ ràng là phải làm ngay.’
Nhưng vừa bắt đầu nghĩ thì Ark lại chẳng biết nên bắt tay từ đâu. Dù đã quyết tâm, cậu cũng không thể cứ thế mà chạy quanh núi Argus một cách mù quáng. Trong suốt thời gian lục soát dãy Argus, cậu luôn để chuyện về <Sacred Soil> trong đầu. Thế nhưng khám phá dãy núi Argus suốt 20 ngày rồi, cậu vẫn chẳng tìm được manh mối nào.
‘Vẫn còn nhiều chỗ mà mình chưa đi qua, nhưng mò mẫm thế này thì biết bao giờ mới tìm ra được? Có cách nào để kiếm thông tin không nhỉ?’
Ngay lúc đó, hình ảnh của Hanson hiện lên trong đầu Ark. Hanson là một người làm nghề vẽ bản đồ, chắc hẳn ông ta sẽ biết về đất đai nhiều hơn Ark.
Hanson suy nghĩ một lúc rồi đáp.
“Đất thánh… đúng là tôi có nghe qua. Đó là mảnh đất tích tụ sức mạnh lâu dài đến mức đã trở nên rất linh thiêng. Người phương Bắc ngày xưa gọi nó là Đất Thánh (<Sacred Soil>) mỗi khi bắt gặp.”
“Vậy nó có thể nằm trong dãy Argus không?”
“Tôi nghĩ là có. Vì cao nguyên trên núi là một trong những nơi loại sức mạnh đó hoạt động mạnh nhất. Trong số những nơi ấy… hẳn sẽ có một vùng tập trung sức mạnh đặc biệt lớn……. có lẽ là nơi các dãy núi chồng lên nhau?”
“Nơi các dãy núi chồng lên nhau?”
“Thường nó sẽ tụ ở những chỗ như thung lũng núi. Có một tộc người phương Bắc từng coi thung lũng là chốn trú ẩn linh thiêng của thần linh và cầu nguyện ở đó. Chẳng phải hai chuyện này có liên quan với nhau sao?”
“Ý ông là Đất Thánh có thể nằm ở thung lũng?”
“Tôi cũng chỉ đoán vậy thôi. Tôi cũng chưa từng thấy Đất Thánh tận mắt nên cũng không biết nó trông như thế nào. Dù có nhìn thấy, có khi tôi cũng chẳng nhận ra được. Dù gọi là Đất Thánh đi nữa thì nếu màu sắc của nó giống hệt thì chúng ta biết phân biệt kiểu gì với đất ở xung quanh?”
Mắt Ark mở to ra trước lời Hanson.
‘Ủa, thế thì biết nhận ra Đất Thánh kiểu gì?’
Sao tới giờ cậu chưa từng nghĩ tới chuyện này nhỉ? Cậu cứ mù quáng đi tìm Sacred Soil. Nhưng nếu nó chẳng khác gì đất thường thì làm sao phân biệt? Nếu bề ngoài y hệt thì sao? Có cách nào khác không?
“Vậy là tôi không có cách nào tìm được Đất Thánh à?”
“Ừm… tôi nghe nói Đất Thánh chứa quá nhiều sức mạnh nên cây cối mọc xung quanh sẽ tươi tốt hơn bình thường. Cậu nên tìm một nơi mà cây cối có vẻ xanh tốt bất thường. Nhưng ở đây là phương Nam, núi Argus vốn đã rừng rậm um tùm rồi nên có thể khó mà tìm theo cách đó.”
Hanson trầm ngâm một lúc.
“Cũng không biết có giúp gì không, nhưng cư dân sống ở rừng phương Bắc chắc có thể giúp cho cậu.”
“Dân rừng phương Bắc?”
“Đúng vậy. Họ sống trong môi trường khắc nghiệt, không có rừng rậm như phương Nam. Vì thế họ phát triển một ‘kỹ năng đặc biệt’ để đảm bảo có thể tìm ra bất cứ thứ gì trong rừng, dù là vật nhỏ nhất. Tôi còn nghe nói họ có thể tìm được cả nơi trú ẩn của thần linh.”
“Những người có kỹ thuật đặc biệt để tìm vật gì đó sao?”
Ngay lúc ấy, một cái tên vụt hiện trong đầu Ark.
“Madusein!”
Madusein là chủ cửa hàng nguyên liệu ma thuật từng lừa cậu vụ cánh tiên hư. Ark nhớ rõ mình đã nghe Madusein nói đúng kiểu như vậy. Muốn tìm thứ mắt thường không nhìn thấy được thì cần phải có kỹ năng đặc biệt. NPC nói ra những câu đó không thể là trùng hợp.
“Cảm ơn ông.”
Ark lập tức chạy tới cửa tiệm nguyên liệu ma pháp ở lối vào làng.
“Lúc đó tôi đã tìm đôi cánh tiên bị hư hỏng kiểu gì ư?”
“Đúng, cái năng lực đặc biệt mà ajusshi nói là cần ấy, rốt cuộc là gì?”
Madusein gãi đầu, nhìn Ark với ánh mắt nghi ngờ. Thường khi hỏi câu đầu tiên với một NPC, họ sẽ phản ứng khá chậm. Nếu NPC chịu trả lời, nghĩa là độ thân thiết đủ cao để mở thông tin. Nói cách khác, muốn moi được thông tin thì cần điểm thân thiện.
May mà Ark đã mua của hắn đôi cánh tiên bị hư hỏng trị giá 300 vàng, nên cũng có một mức thân thiết nhất định. Nhờ đó mà mới được trả lời.
“Ta không hiểu vì sao phải trả lời cậu, nhưng cũng chẳng có lý do gì phải giấu. Đó là một kỹ thuật gọi là Định vị ma thuật (Magic Detection). Chỉ có một số pháp sư ở vương quốc Schudenberg nắm được loại thị giác ma thuật này.”
Madusein vừa đáp vừa khoe khoang. Ark hỏi gấp.
“Tôi có thể học kỹ thuật đó không?”
“Sao ta phải dạy cậu?”
Madusein hừ một tiếng.
“Cậu nghĩ vì sao ta lại đến sống ở cái núi này? Dãy núi Argus có đủ loại nguyên liệu ma pháp chỉ ở đây mới lấy được. Nhiều vô số kể, nhưng để có được nguyên liệu quan trọng thì chẳng hề dễ. Vậy ta dạy cậu kỹ thuật đó để tự rước thêm đối thủ cạnh tranh à? Ta không có ý định bán kỹ thuật của mình.”
Phản ứng đó cũng hợp lý. Học kỹ năng từ NPC vốn không hề dễ dàng. Hoặc phải có mức thân thiết rất cao, hoặc phải có lý do để họ làm vậy—như là phần thưởng nhiệm vụ, hoặc phải trả giá tương xứng mới có thể được truyền dạy.
Xét ở khía cạnh đó, học kỹ năng chiến đấu hay sản xuất lại tương đối dễ. Kỹ năng của chiến binh có thể học từ NPC lính đánh thuê. Thậm chí còn không nhất thiết phải đưa tiền. Chỉ cần lặp đi lặp lại một hành động, bạn có thể tự “nảy” ra kỹ năng mới. Nếu nhìn thấy và bắt chước NPC, kỹ năng sẽ hình thành tự nhiên. Còn sản xuất thì mục đích là kiếm tiền, nên NPC mở trường dạy nghề, ai muốn học thì trả tiền.
Nhưng kỹ năng của pháp sư hay luyện kim sư thì khác. Ma pháp và giả kim là những tri thức bí truyền từ thời xa xưa! Không giống kỹ năng của chiến binh, nó không thể được học bằng cách lặp lại một hành động. NPC lại có tâm lý muốn độc quyền kỹ năng, nên càng không dễ bị mua chuộc.
Rốt cuộc, muốn học kỹ năng pháp sư thường phải tự mày mò tìm ra, nên độ khó cao hơn chiến binh rất nhiều. Madusein lại vừa là chủ tiệm, vừa là NPC pháp sư. Muốn hắn dạy kỹ năng càng không đơn giản. Ark biết rõ điều đó.
Thế nhưng Madusein cũng là cư dân làng Lancel. Ark nghĩ có thể thuyết phục hắn bằng cách nói đây là chuyện giúp giải quyết khủng hoảng thiếu lương thực. Nhưng Madusein chỉ quay đầu đi, hừ lạnh.
“Ta phải quan tâm mấy chuyện đó làm gì? Ta không muốn nghe nữa. Đi đi.”
Madusein bực bội đuổi Ark ra khỏi tiệm. Ấn tượng từ lần đầu gặp vốn đã không tốt, giờ Ark cũng bắt đầu nổi cáu. Thực tế, Madusein vốn chẳng có danh tiếng tốt đẹp gì ở làng Lancel. Hắn hầu như không giao lưu với dân làng, lại thu tiền rất nhiều mà chi ra chẳng bao nhiêu.
Ngay cả lần Ark mua đôi cánh tiên, hắn cũng không chịu giảm dù chỉ 1 copper. Nghĩ rằng hắn sẽ ngoan ngoãn dạy kỹ năng đúng là sai lầm. Nhưng Ark không phải kiểu người đặt mục tiêu rồi lại bỏ cuộc giữa chừng.
‘Có hai cách để học kỹ năng từ NPC.’
Một là thông qua phần thưởng nhiệm vụ, cộng với độ thân thiết cao. Đó là cách phổ biến nhất trong New World. Nhưng nhìn tính cách Madusein, cách đó gần như bất khả thi. Vậy thì Ark chỉ còn cách thứ hai.
Giờ phải gây áp lực lên Madusein kiểu gì?
‘Mình phải tìm ra thứ Madusein cần, rồi ép hắn nhả kỹ năng. Thứ mình nhớ được chỉ có sừng kỳ lân, nhưng chẳng biết khi nào nó mới mọc lại….. hắn còn điểm yếu nào khác không nhỉ? Một pháp sư tự nhiên mò đến cái làng trên núi này chắc chắn phải có lý do. Có khi đó là manh mối.’
Ark chạy khắp làng Lancel để dò hỏi về Madusein. Nhưng Madusein mới đến Lancel chưa lâu. Lại còn sống tách biệt và chẳng giao tiếp với dân làng, nên hầu như chẳng ai biết rõ về lão. Cuối cùng, Ark chỉ phí mấy tiếng đồng hồ giằng co mà chẳng điều tra được gì.
“Madusein…….. ờ, tôi có nhớ ra một chuyện. Lão vừa mở tiệm bán hàng vừa phải tự đi lấy nguyên liệu ma pháp trong núi Argus. Vì vậy, tôi hiếm khi thấy ông ta rời khỏi cửa hàng. Nhưng có nghe nói ông ta hay lẻn lên núi ban đêm để kiếm nguyên liệu.”
Galen nói thêm như vừa sực nhớ.
“Lão còn từng mua mấy dụng cụ kỳ lạ từ cửa hàng của ta.”
“Là đồ gì vậy?”
“Ừm, kiểu như búa với cuốc, còn mua cả xe cút kít. Có lẽ là dụng cụ để đào nguyên liệu ma pháp?”
Nghe Galen nói, Ark thấy rất khó hiểu. Búa, cuốc, xe cút kít…… đâu phải đồ người ta hay dùng để hái nguyên liệu. Nếu lão chỉ rời tiệm lúc đi kiếm nguyên liệu, sao lại mua mấy thứ đó? Trực giác của Ark lập tức ngửi thấy mùi khả nghi.
Ark lại đi hỏi tiếp dân làng, lần này lại thu được nhiều thông tin mới.
‘New World dù giống thực tế đến đâu thì vẫn là game!’
Cái kiểu “muốn có manh mối thứ hai phải tìm được manh mối thứ nhất” vốn là cơ bản của RPG! Luật đó cũng áp dụng trong New World. Nghĩa là lúc trước người ta không trả lời vì cậu hỏi chưa đúng “mạch” thông tin. Nhưng một khi Galen đã gợi ra chi tiết nghi vấn, cậu liền nhận được hàng loạt lời kể về những chuyện đáng ngờ khác.
“Hôm nọ lão đặt mua một lượng lớn gỗ và đá. Không phải ít đâu, phải có chỗ để chất đống. Mà tầng hầm của tiệm thì làm sao lớn vậy được.”
Một gấu mèo kể.
“Tôi hay cảm thấy đất rung vào ban đêm. Sáng ra hỏi người khác thì không ai biết gì….. có phải vì dạo này tôi yếu đi không?”
Đó là lời của một cư dân sống gần tiệm nguyên liệu ma pháp.
“Gần đây mỗi lần tôi đi do thám trong rừng, qua một đêm lại xuất hiện mấy đống đất với sỏi. Không thể nào là quái vật được…… vậy ai chuyển đất đi nhỉ? Ờ… tôi cũng chẳng muốn biết.”
Đó là lời của một chiến binh Meow canh giữ làng.
‘Bộ dụng cụ dùng cho xây dựng. Lại còn mua số lượng lớn gỗ và đá. Ban đêm đất rung, trong rừng tự dưng có đống đất lạ.’
Nếu chỉ nhìn từng mẩu thì khó đoán. Nhưng ghép lại hết thì không còn nghi ngờ gì nữa. Và nếu đoán nguyên nhân… chỉ có thể ra một kết luận.
‘Madusein là loại người coi 1 copper cũng là kho báu… vậy nếu như……?’
Ark nghĩ một lúc rồi lập tức chạy tới toà thị chính. Sau khi kiểm tra hồ sơ đăng ký của tiệm nguyên liệu ma pháp, Ark càng chắc chắn ý nghĩ của mình là đúng.
‘Madusein…….. lần này tôi bắt được ông rồi!’
“C-cậu đang nói cái gì vậy?”
Madusein lắp bắp, mặt đầy hoang mang. Đúng như Ark dự đoán.
“Sao ajusshi lại ngạc nhiên thế? Mấy cái kho rộng thênh thang kia đã tố cáo ajusshi rồi. Ajusshi giàu thế thì dạy tôi kỹ thuật đó miễn phí đi?”
“Kho rộng? Ta không biết cậu đang nói cái gì. Ta không thể có đối thủ. Đừng nói nhảm nữa.”
Madusein nói rồi quay lưng đi vội. Ark lại nhìn hắn bằng ánh mắt như cười như không.
“Thật sự không sao chứ?”
“Không sao cái gì? Cậu định nói gì?”
“Tôi đã kiểm tra qua rồi. Vì đây là làng khai hoang, thay vì hứa mức thuế thấp, họ cấp đất cho cư dân miễn phí. Nghĩa là ajusshi có quyền làm hầm ngầm dưới cửa tiệm. Đúng không? Ajusshi đã nhận đúng phần đất của cửa tiệm này rồi mà?”
“Rồi sao?”
“Ajusshi tham hơn, muốn nhiều hơn.”
Ark vừa nói vừa dùng chân gõ gõ sàn.
“Tôi đã xem ở toà thị chính. Phần đất ajusshi được cấp là bán kính 10 mét. Tiệm này chắc chắn nằm trong phạm vi đó. Nhưng còn phía dưới thì sao?”
“D-dưới… dưới?”
“Ajusshi cũng khá cẩn thận đấy…… nhưng Lancel là làng nhỏ. Ajusshi mua dụng cụ ở cửa hàng tạp hoá, mua gỗ đá của nhà gấu mèo. Vậy chủ tiệm nguyên liệu ma pháp mua mấy thứ đó để làm gì?”
“C-cái đó……”
“Chưa hết. Ban đêm khu quanh đây có rung chấn. Trong rừng lại xuất hiện những đống đất mới qua một đêm. Ajusshi có biết đáp án không?”
Khoé miệng Ark nhếch lên.
Đúng vậy. Ghép mọi thông tin lại, Ark có thể kết luận: Madusein đang lén mở rộng kho ngầm dưới tiệm. Bộ dụng cụ, gỗ đá đều là để thi công. Đất rung là vì xây dựng. Pháp sư có thể dùng ma pháp “silence” để giảm tiếng động, nhưng không thể xoá sạch rung chấn. Còn các đống đất sỏi trong rừng là do hắn lén đem đất thải ra đó.
Trong game, tự ý sửa chữa, cải tạo nhà trái phép cũng là tội! Nghĩ kỹ xem, vì sao Madusein phải lén lút làm? Dĩ nhiên vì hắn là kẻ keo kiệt. Dân di cư được cho một phần đất miễn phí, nhưng nếu muốn mở rộng thì NPC phải trả thêm tiền. Với Madusein, tiền đó quý như vàng. Thế nên hắn mới bí mật nới rộng kho.
Lý do hắn đặt tiệm gần cổng làng cũng đơn giản: xung quanh ít nhà, dễ giấu chuyện.
“Dù sao thì cũng kỳ lạ. Ajusshi không nghỉ, cứ cắm đầu đi lấy nguyên liệu. Tiệm nguyên liệu ma pháp ở làng này chỉ có mỗi chỗ ajusshi, vậy chắc ajusshi còn bán ra các làng khác nữa. Nếu thế, ajusshi cất hết nguyên liệu dư ở đâu? Tôi không nghĩ cái kho nhỏ dưới đất đủ chỗ. Nếu Galen ajusshi mà biết chuyện thì sao nhỉ?”
“Cậu đang đe doạ ta à?”
“Đe doạ? Tôi đâu có nói vậy……..”
Ark từ từ áp sát.
“Chúng ta thương lượng đi.”
“Thương lượng?”
“Ừ. Thế giới này là có qua có lại mà. Ajusshi mở rộng kho cũng chẳng liên quan gì tới tôi. Nếu ajusshi muốn thì tôi sẽ im miệng. Nhưng ajusshi cũng nên thể hiện chút thành ý chứ?”
“.….Cậu muốn gì?”
Madusein liếc Ark bằng ánh mắt khó chịu. Nhưng Ark chẳng có lý do gì phải sợ. Chỉ cần hắn hỏi “muốn gì” là đã tự thừa nhận mình ở thế yếu. Ark cười.
“Ajusshi biết tôi muốn gì rồi còn hỏi.”
“Đừng nói là! Cậu muốn ta dạy cậu kỹ thuật thị giác của ta sao?”
“Nếu ajusshi không muốn thì thôi.”
Ark nói rồi quay người định đi. Madusein vội mở miệng.
“Đ-đợi đã!”
‘Xong rồi!’
Khoé miệng Ark cong lên. Thực ra, cuộc thương lượng này không thể thất bại. Trước khi bắt đầu, Ark đã hỏi kỹ Galen về luật làng. Nếu có công trình xây dựng trái phép trên phần đất được cấp, trưởng làng có toàn quyền tịch thu công trình đó.
Nói cách khác, toàn bộ nguyên liệu ma pháp Madusein cất trong kho ngầm—kho mà hắn tự ý mở rộng không xin phép—sẽ thuộc về… cái kho ấy, tức thuộc về làng. Làng Lancel đang trong khủng hoảng. Thêm nữa, đối tượng lại là Madusein—kẻ vốn mang tiếng xấu và chẳng được ai ưa. Nếu Galen biết chuyện, ông ta sẽ vui vẻ tịch thu sạch. Đồng thời còn mắng cho Madusein một trận vì thói tiết kiệm đến mức chờ đêm mọi người ngủ hết mới lén mở rộng kho!
‘Dạy mình kỹ năng thì còn hơn phải bỏ ra hàng trăm, hàng nghìn vàng. Vì dạy kỹ năng không mất tiền ngay lập tức. Mà tài sản của Madusein nếu bị tịch thu cũng thành của làng, mình đâu được lợi lớn. Cơ hội học kỹ năng thì lời gấp trăm lần.’
Nếu Madusein dạy Ark kỹ năng, cả hai đều có lợi. Bởi vậy, cuộc thương lượng này không thể thất bại.
‘Đừng trách tôi, là ông tự làm tự chịu thôi.’
“Giờ ajusshi quyết định chưa?”
“…….Nếu ta dạy cậu kỹ thuật này……… ”
“Tôi thề sẽ giữ bí mật suốt đời.”
Ark cười, còn Madusein nhìn cậu như ác quỷ. Nhưng không còn lựa chọn nào khác. Cuối cùng, lão chìa ra một cuốn sách mỏng.
“Khốn kiếp, đây. Ta đã ghi hết mọi thứ về thị giác ma pháp vào đây. Cầm lấy rồi biến đi.”
Madusein bực đến mức quay phắt mặt đi. Nhưng Ark giờ chẳng còn bị mấy lời đó doạ nữa.
“Vậy hẹn gặp lần sau.”
Ark còn cố tình nói thêm một câu khiến lão già NPC càng tức. Rồi cậu lặng lẽ bước ra khỏi tiệm.
‘Hừ hừ hừ, tưởng ăn chặn tiền của tôi dễ lắm sao? Tôi là kiểu người sẽ bắt NPC phải trả giá đấy.’
300 vàng bị phí khi mua đôi cánh tiên bị hư hỏng! Madusein khi đó không chịu bớt dù chỉ 1 copper. Ark vẫn nhớ như in món nợ này.
“Giờ thì… học kỹ năng thôi.”
Ark mở sách ra, ngay lập tức một cửa sổ thông tin hiện lên.
『
Bạn đã học được kỹ năng mới ‘Tầm nhìn Madusein (Rare)’.
Magic Detection (Đặc biệt, sơ cấp, chủ động):
Sử dụng phép thuật thần bí này, bạn có thể cảm nhận những biến động ma lực xung quanh trong 30 phút. Có nhiều loại nguyên liệu ma pháp có hiệu ứng đặc biệt mà người thường không thể nhìn thấy. Magic Detection sẽ giúp bạn nắm bắt được những nguyên liệu đó. Tuy nhiên, Magic Detection chỉ giới hạn ở thực vật và vật thể. Bạn sẽ không thể tìm ra ký ức của những thứ đã bị chôn vùi từ rất lâu. Không thể chồng lên kỹ năng thị giác khác. (Tiêu hao Mana: 50)
』
0 Bình luận