Quyển 5

Chương 07: Nỗ lực sau cùng của kẻ bại trận

Chương 07: Nỗ lực sau cùng của kẻ bại trận

Âm thanh kim loại va vào nhau vang lên lanh lảnh.

Trận chiến đã kéo dài suốt một thời gian và đã có không ít người ngã xuống. Đó là mấy anh em nhóm phục hồi và bọn lưu manh trẻ tuổi. Nhưng kể cả những người còn trụ lại, máu cũng chẳng còn bao nhiêu. Đến cả “Khúc ca sinh mệnh” của Roco cũng không còn có thể bù nổi lượng máu bị mất đi.

Những kẻ đang tấn công họ là đám NPC mặc đồ đen—bọn sát thủ của tổ chức Dark Brother.

“Hê hê hê, … tụi mày tưởng tao bỏ cuộc rồi hả?”

Có một kẻ đang đứng sau lưng chúng bật ra tiếng cười độc ác. Hắn chỉ tay về phía lũ sát thủ Dark Brother.

Vài đêm trước—Andel, kẻ đã trốn thoát, đã âm thầm bám theo JusticeMan ở Cairo.

Tất nhiên, mục đích của hắn chỉ là theo dõi động thái của nhóm JusticeMan. Hắn chiếm được vị trí Quartermaster, vậy nên Ark chắc chắn phải hồi sinh sớm thôi. Thế là Andel lén bám theo, đề phòng nhóm JusticeMan di chuyển sang khu vực khác. Nhưng lạ một điều—Ark mãi vẫn không hồi sinh, dù đã qua vài ngày.

‘Thằng khốn Ark đó… có chuyện gì xảy ra với nó ngoài đời thực sao?’

Andel nghiền ngẫm một kế hoạch, một kế hoạch có thể giải quyết mọi chuyện chỉ trong một mẻ. Một kế hoạch mà hắn cho là “ngọt như đường”. Hắn muốn tìm Ark ngoài đời, tóm cổ nó và đánh cho nó nát bét. Vì hắn chẳng bao giờ tưởng tượng được rằng nhóm JusticeMan lại cố thủ ở Quartermaster lâu như vậy.

Nhưng… nếu Ark không hồi sinh sau mấy ngày, chẳng lẽ có lý do gì phía sau sao? Phải đào cho ra lý do này mới được...

‘Mẹ kiếp, tao thật sự ghét thằng đó.’

Andel nghiến răng ken két. Nếu JusticeMan và đồng bọn không rời Cairo, nghĩa là Ark chắc chắn sẽ hồi sinh lại đây.

Nói cách khác—đây là cơ hội trả thù!

‘Tao sẽ cho mày thấy, Ark… và cả mày nữa, Justiceman. Tao sẽ trả lại gấp 10 lần… không—20 lần.’

Andel nấp quanh khu Quartermaster ở Cairo, ôm hy vọng được trả thù. Và rồi… cuối cùng thời khắc ấy cũng đến. Alan lại liên hệ với Dark Brother, cho điều thêm 15 sát thủ nữa đến hỗ trợ.

Dĩ nhiên không phải miễn phí. Thuê 15 tên như vậy tốn đến 1.500 vàng. Giống như thuê lính đánh thuê, giao dịch với hội sát thủ cũng phải trả tiền công đàng hoàng. Tính cả 300 vàng lần đầu, tổng cộng hắn đã đốt 1.800 vàng.

Đổi sang tiền mặt— đó đã là18 triệu won. Ngay cả với Andel, số đó cũng là một khoản rất lớn.

‘Khốn thật, nhớ cái buổi giảng nhàm chán tao phải ngồi nghe chỉ vì muốn moi đủ số tiền này… Nhưng chỉ cần giết được Ark với bọn kia, tao bất chấp hết! Tao sẽ giết chúng nó nhiều lần đến khi nào tao thấy thỏa mãn thì thôi!’

Andel giờ đã quên sạch mục đích thật sự của game. Chỉ còn trả thù! Vì điều đó, hắn sẵn sàng đốt sạch mọi thứ mình có.

‘Nếu Ark hồi sinh và chạy trốn trong lúc đang xử bọn này thì lại phiền nữa.’

Nghĩ vậy, Andel để lại một sát thủ canh chừng Quartermaster, còn bản thân thì dẫn toàn bộ số còn lại đến khu nhà gỗ.

Nhóm JusticeMan có 14 tên du côn và nhóm cải tạo. Tổng cộng 28 người. Nhưng level trung bình của họ chẳng vượt quá 60. Dù có đi săn quanh Cairo, chỉ mới có một vài người lên được cấp 70.

Ngược lại, Andel có tới 14 sát thủ đều đang ở cấp 120.

‘Muốn thắng chắc thì phải dùng sức mạnh cỡ này mới được.’

Không chỉ vậy, đám sát thủ mới triệu đến cẩn trọng hơn hẳn bọn trước.

“Chúng ta là sát thủ. Phải giết mục tiêu trong khi chịu thương tích ít nhất.”

Và chúng chờ đến lúc trời tối. Chúng được cộng thêm 10% chỉ số khi ở trong bóng tối. Đó là chưa kể, hai thứ vũ khí chủ đạo của class bóng tối chính là “Stealth” và “Assassination”.

“Bọn nhóc du côn thì không thành vấn đề, nhưng đám người ngoại quốc có tổ chức kia thì lại rắc rối hơn.”

Chúng ẩn mình nhờ Stealth, rình sẵn bên ngoài cửa cabin. Khi ba người thuộc nhóm cải tạo bước ra—chúng lập tức nhảy bổ vào. Với kỹ năng Assassination gây 300% sát thương đến từ những sát thủ chuyên nghiệp, 14 sát thủ level 120 dồn toàn lực vào ba người… mục tiêu chỉ có thể gục xuống trong khi còn chưa kịp kêu lên một tiếng nào.  

“Kẻ địch đến rồi!”

Một tên du côn lao ra quá muộn để cứu nhóm cải tạo. Ngay khi trận chiến bắt đầu, thế trận hoàn toàn nằm trong tay bọn sát thủ. Chúng kích hoạt cuộn [Cấm hồi phục] và dồn ép đối phương đến chân tường. Bảy tên du côn ngã xuống ngay lập tức, kèm theo số 1408 và 1409 của nhóm cải tạo.

“Ack—cái quái gì vậy…!”

“Ha ha ha, đẹp mắt đấy. Đúng là lũ ranh con lắm mồm!”

Andel cười khoái trá khi thấy họ lần lượt ngã xuống.

Giờ thì chỉ còn 7 tên du côn, JusticeMan và 6 người nhóm cải tạo. Nếu trừ Lorenzo, Sid và Roco, tổng cộng chỉ còn 15 người. Và máu của họ cũng chỉ còn khoảng 50%. Phía sát thủ cũng mất hai tên, nhưng đám còn lại máu vẫn trên 70%.

“Tao sẽ cho chúng mày thành ăn mày giống thằng Ark!”

NPC chết một lần là không thể hồi sinh lại. Nên đây là cái chết thực sự cho nhóm du côn.

Nhóm cựu tù cải tạo thì có thể hồi sinh, nhưng không ảnh hưởng đến kết quả trận chiến này. Luật của New World là nếu người chơi chết bởi NPC, sẽ được hồi sinh ngay tại Quartermaster.

Nhưng nếu chết trong trận chiến nhóm thì khác. Việc hồi sinh bị hoãn lại cho tới khi trận chiến kết thúc hoàn toàn. Hệ thống này là nhằm để ngăn người chơi cứ spam hồi sinh rồi lao vào đánh nhau quanh Quartermaster. Nói cách khác, nếu nhóm phục hồi chết hết, họ sẽ không thể can thiệp trận chiến tiếp nữa.

‘Trận chiến này chỉ kết thúc khi một bên thắng hoàn toàn.’

Tại Quartermaster—người chơi được hồi sinh theo đúng thứ tự thời điểm họ chết.

Nếu nhóm cải tạo chết sạch, và đám sát thủ đứng chặn ngay điểm hồi sinh thì… có thể thủ tiêu toàn bộ bọn họ dễ dàng. Andel chẳng thèm quan tâm nếu bọn sát thủ có phải hi sinh thêm bao nhiêu tên nữa.

‘Trận này nhất định là tao thắng.’

Giờ mục tiêu đã ngay trước mắt. Andel nhếch môi cười khi thấy nhóm JusticeMan đang cố gắng chống trả tuyệt vọng.

“Tụi này nhanh quá!”

“Chết tiệt, kỹ năng của mình không chạm được vào chúng…”

“Ack—bị trúng hai ba lần là bay nửa cây máu rồi. Bọn này mạnh kinh khủng!”

JusticeMan dù có chỉ số Justice cũng vẫn không thể nào đối chọi nổi một sát thủ level 120. Chưa kể số lượng đối phương quá đông khiến ông thậm chí không thể thoát ra khỏi trạng thái chiến đấu, chỉ còn cách đứng lại chịu trận. Nhưng chênh lệch Agility quá lớn khiến đa phần các đòn tấn công đều hiện "TRƯỢT". Và mỗi lần như vậy—sát thủ sẽ ngay lập tức phản đòn lại.

“JusticeMan ajusshi!”

Roco vội vàng dùng “Khúc ca sinh mệnh”. Tiếng hát nhẹ nhàng của Roco vang lên, máu của JusticeMan từ đáy vực lại hồi phục lên gần đầy. Nếu không có Roco, có lẽ trận chiến đã kết thúc từ lâu.

Ngay khi trận chiến bắt đầu, bọn sát thủ dùng cuộn [Cấm hồi phục] khiến không ai dùng được bình máu. Nhưng cuộn này lại không có tác dụng gì trước bài hát của Minstrel.

“Chết tiệt, lại là con nhỏ đó…!”

Andel hét lớn với gương mặt méo xệch.

“Còn đứng đó làm gì? Giết nó trước!”

“Đừng!”

“Không cho phép tụi mày chạm vào một sợi tóc của Roco!”

JusticeMan và nhóm cải tạo lập tức chắn trước mặt Roco. Nhưng lực lượng quá mỏng, máu của họ tụt dốc không phanh. Vài người còn gục ngã tại chỗ vì bị stun.

“Ajusshi! Oppa!”

Roco khóc nức nở. Cô đã cùng nhóm JusticeMan săn bắn ròng rã suốt hai tháng. Trong quãng thời gian cô không thể chiến đấu, họ luôn che chở cho cô. Giờ đây đối với cô họ chẳng còn chỉ là đồng đội nữa mà cũng giống như những người chú, người anh của cô. Dù chỉ là game, nhưng nhìn họ bị đâm xuyên, rồi ngã quỵ… đặc biệt khi thủ phạm là đám sát thủ do Andel thuê…

Trái tim cô quặn thắt, nước mắt liên tục tuôn rơi. Bọn sát thủ đã đánh gục JusticeMan rồi lao thẳng tới chỗ Roco.

“Xong rồi, Minstrel!”

“A...!”

Mũi dao đen ngòm lướt sát mũi cô. Roco chẳng nghĩ được gì, chỉ biết đưa tay che đầu bản năng. Và đúng lúc ấy—một vật gì đó lóe sáng và cắt phăng qua không khí.

Keng keng, choang choang! Bốp!

Một cú va chạm dữ dội vang lên. Tên sát thủ bị hất văng ra như con rối bị quăng đi.

Roco mở bừng mắt, nhìn thấy người đứng trước mình—một người chơi đang dùng Stealth.

Mặc giáp da. Cầm kiếm xương bạc. Đó là Ark.

“Ơ, Ark oppa?”

“Có lẽ anh hơi trễ một chút?”

Ark nở một nụ cười quen thuộc.

“Ark? Là Ark sao?”

“Mọi người, Ark-nim!”

“Ark hyung… chào mừng anh quay lại!”

Sid và Lorenzo xúc động đến mức khóc.

Còn Andel—hắn trợn trừng mắt không nói nổi thành lời. Lý do rất đơn giản: HẮN ĐÃ ĐỂ MỘT SÁT THỦ CANH QUARTERMASTER. Vậy mà Ark lại xuất hiện ở đây mà không qua lối đó.

Chẳng lẽ…

“Không thể nào… chẳng phải mày đã CHẾT lúc đó rồi sao?”

“Ai nói? Tao không chết trong tay mày đâu.”

“Nhưng… ở dưới địa ngục… tao chắc chắn…”

“À, tao chỉ mất chút thời gian để chui ra từ chỗ đó thôi.”

“Không thể nào!”

“Đừng vội kết luận cái gì là bất khả thi hay không… ý chí của con người làm được nhiều thứ lắm.”

“Ý chí?”

“Tao đã nói rồi mà—tao sẽ lột trần mày ra.”

Ark nở nụ cười sắc lạnh.

Andel gằn giọng:

“Mày nghĩ chỉ vì mày xuất hiện mà tình hình sẽ thay đổi sao?”

Nhóm JusticeMan lập tức sững người khi nhận ra điều đó.

Đúng thật—dù Ark xuất hiện… bên Andel vẫn còn 12 sát thủ level 120. Còn bên này chỉ có 15 người level 60~70, máu lại chỉ còn phân nửa.

Dù Ark có mạnh đến đâu, một mình cậu không thể thay đổi cục diện.

“Kukuku… đồ ngu. Lẽ ra mày phải chạy đi khi còn có cơ hội.”

“Kể ra tao vẫn cư xử lễ độ hơn mày đấy.”

Nhưng Ark vẫn điềm tĩnh.

“À mà quên nói—tao có đem vài người bạn từ dưới đó lên chơi cùng.”

“Hả? Bạn?”

“Ừ, chắc tới nơi rồi…”

“MASTER!”

Giọng Dedric vang lên phía sau.

Andel quay đầu lại—và mặt hắn đông cứng.

“C-cái quái… gì vậy?”

Phía sau Ark—mặt đất rung chuyển. Hàng trăm bóng người nhỏ thấp đội mũ trùm đầu kéo đến như đàn kiến vỡ tổ. Dưới lớp áo choàng, vài chòm ria dài đặc trưng thò ra.

Đó chính là tộc gấu mèo của Thế Giới Ngầm.

Ark đã nhận được cuộc gọi từ số 1407—người bị giết sớm nhất. Anh ta báo rằng Andel mang 14 sát thủ đi tập kích cabin.

Ark đã rất đắn đo, nếu 14 sát thủ cùng hợp lực, nhóm JusticeMan khó lòng mà trụ nổi. Và ngay cả Ark xuất hiện một mình cũng chẳng thay đổi gì.

Rồi hình ảnh quân đội gấu mèo xuất hiện trong đầu cậu.

‘Đúng rồi—chúng có thể đến Cairo qua Yggdrasil!’

Ark lập tức dùng hạt giống của Popo để liên lạc với Yggdrasil.

Popo có liên kết tâm linh với Yggdrasil, nên có thể truyền đạt thông tin. Ark giải thích tình hình và xin viện trợ từ hội đồng trưởng lão.

Lời kêu gọi ấy được chấp thuận, và đại đội pháo binh số 2 liền lên đường giúp đỡ vị chỉ huy cũ của họ.

Trong lúc đó, Ark để Dedric chuẩn bị chiến đấu và tự mình phóng đến cabin.

“Để tao giới thiệu bạn mới của tao.”

Ark cười với Andel, đôi mắt lóe lên sự khiêu khích.

“Nhắc lại xem, lúc nãy mày có bao nhiêu người...?”

“Đồ khốn... còn đợi gì nữa, giết hết chúng nó!”

Andel gào lên. 12 sát thủ cùng lúc tuốt kiếm ra lao tới tấn công. Cấp 120 thật sự là đáng sợ. Nhưng quân pháo binh của gấu mèo là những ai cơ chứ? Đó là những người từng trải qua khóa huấn luyện “ác mộng” của Ark, là những chiến binh từng đánh bại quái vật cấp 150, 250.

Ngay lập tức, hàng chục pháo binh gấu mèo từ trong rừng đồng loạt giương pháo lên, thao tác nhanh nhẹn rồi khai hỏa.

Bùm bùm bùm! Pháo nổ vang trời.

Khung cảnh sau đó đủ khiến tim người ta đập thình thịch. Những tràng pháo hoa đủ màu nổ tung khắp nơi. Bọn sát thủ chẳng khác nào lá vàng mùa thu. Mỗi khi một viên pháo bay trúng đích, máu của bọn chúng ngay lập tức tụt đi trông thấy.

Chỉ trong tích tắc, 9 tên sát thủ chết ngắc, mấy tên còn lại thì hoảng loạn tháo chạy tán loạn như ong vỡ tổ.

Nhóm JusticeMan tròn mắt há hốc mồm nhìn.

“Cái… cái quái gì thế này!”

Andel hét lên khi thấy chín tên sát thủ của hắn nằm vật ra chỉ sau vài giây pháo kích. Đúng lúc đó Ark hô lên ra hiệu cho đội gấu mèo ngừng bắn rồi bước ra nói.

“Tào cho mày một cơ hội.”

“Hả?” – Andel trừng mắt.

“Còn lại ba sát thủ. Đúng bằng số mày từng dùng để đuổi tao lần trước. Tất cả những tên còn lại lùi lại, đứng nhìn. Tao sẽ đấu với đúng ba đứa đó. Thắng hay thua… tao sẽ bỏ qua hết ân oán giữa chúng ta.”

Ark vừa nói vừa nhìn thẳng vào Andel.

“Nói thật nhé… cực kỳ khó chịu. Vì tao biết loại như mày sẽ chẳng bao giờ dừng lại, mà tao thì cũng chẳng thể làm gì yên thân nếu mày cứ bám theo tao. Vậy nên kết thúc mọi thứ ngay tại đây.”

Andel đảo mắt, nhìn Ark với vẻ nghi ngờ.

“Làm sao tao tin được?”

“JusticeMan ajusshi.”

Ark quay sang hỏi, JusticeMan gật đầu ngay.

“Nếu điều kiện đã rõ ràng thì ta không có lý do gì can thiệp. Chúng ta sẽ đứng ngoài trận chiến này.”

“Giờ thì… chọn đi. Chỉ còn quyết định của mày thôi.”

Andel nghĩ ngợi vài giây rồi gật đầu.

“Tốt thôi. Ba tên sát thủ… tao sẽ không gây rắc rối gì.”

“Vậy bắt đầu nhé?”

Một nụ cười nhếch mép cực khó ưa xuất hiện trên môi Andel.

“Thằng ngu này vẫn như cũ. Không lẽ nó quên chuyện lần trước mới xảy ra gần đây sao?”

“Ký ức đó… tao nhớ rõ lắm.”

Ark lạnh lùng đáp.

“Vậy mày phải biết chuyện gì sắp xảy ra rồi chứ! Xông lên, giết nó!”

Ba tên sát thủ lập tức rút ra những cuộn giấy phép đặc biệt. [Cấm hồi phục], [Không thể rời trạng thái chiến đấu], [Tước đoạt]. Vẫn là combo từng khiến Ark rơi vào địa ngục. Chúng dùng cuộn giấy ngăn mọi đường lui, rồi lao vào tấn công.

Ba lưỡi kiếm lao tới từ ba hướng!

Đúng lúc đó, đôi mắt Ark lóe lên.

‘Giờ là lúc rửa hận trận thua lần trước!’

Chính trong lúc Ark nắm lợi thế áp đảo, cậu lại yêu cầu đấu tay đôi. Khát vọng chiến thắng đột ngột bùng lên trong người cậu.

Trước đây, khi bị 3 sát thủ dồn ép, Ark hoàn toàn bất lực. Cậu sẽ không bao giờ có thể chấp nhận một thất bại như vậy. Phải thắng trong điều kiện tương tự thì mới hả dạ.

Thêm nữa… cậu muốn kiểm chứng những gì mình lấy được từ Thế Giới Ngầm. Ba cổ vật bí ẩn – Three Marvels – đã tăng kỹ năng của cậu đến mức nào? Không chỉ là level kỹ năng, mà là trình độ thực chiến. Nếu đánh bại được cả ba sát thủ trong tình huống giống hệt lần trước, đó sẽ là bằng chứng tuyệt đối.

‘Mình có thể thắng. Không… mình phải thắng!’

“Dark Dance!”

Ark hạ thấp người, kích hoạt kỹ năng mới có được. Ngay lập tức, không gian xung quanh tối sầm lại. Trong màn đen ấy, ba bóng hình đỏ – ba sát thủ – nổi lên như những vệt sáng hồng hắt từ kính hồng ngoại trong phim gián điệp.

Ark sửng sốt.

‘Gì vậy? Tưởng Dark Dance chỉ tăng né tránh thôi mà?’

Cậu nghe tiếng gió rít – thanh kiếm lao đến.

Một dấu chân đỏ hiện lên ngay dưới đất trước mặt cậu, giống hệt hình minh họa “bộ pháp” trong sách võ thuật.

‘Vậy mình phải bước theo dấu chân này?’

Ark đặt chân lên dấu đỏ. Dấu ấy biến mất, một dấu mới xuất hiện ngay trước. Cứ vậy liên tục. Càng bước nhanh, dấu càng biến mất nhanh. Lúc đầu khá dễ, nhưng càng lúc Ark càng phải tập trung hết cỡ để theo kịp tốc độ thay đổi.

Nhưng…

Hiệu quả thực sự quá kinh khủng.

Su su suk! Sa sa sak!

Cậu chỉ việc bước theo dấu chân.

Dù nhìn ba sát thủ rất mờ vì đang tập trung vào dấu, cơ thể Ark vẫn nhẹ như gió, tránh toàn bộ đòn tấn công như một ảo ảnh.

“Cái quái gì?!”

Ba sát thủ hét lên khi Ark lướt qua chúng mà không nhận một vết thương nào.

Nhưng chính Ark còn ngạc nhiên hơn.

‘Dark Dance…!’

Đúng là nó tăng né tránh và phòng ngự, nhưng không hề dễ dùng.

Dark Dance giống như một dạng “dancing game”, nơi bộ pháp thay đổi theo từng tình huống. Tỷ lệ né đòn phụ thuộc mức độ chính xác của từng bước.

Lần đầu Ark dùng, cậu phạm phải khoảng 40% lỗi.

Nhưng dù vậy, trong toàn bộ đòn liên kích của ba sát thủ, Ark chỉ mất 250 máu—tức là gần 50% sát thương bị vô hiệu hóa, chưa tính phòng ngự vốn có.

‘Nếu hoàn thiện bộ pháp, có thể né tránh hoàn toàn các đòn đánh không?’

Còn nữa, Dark Dance không cần dùng tay. Lúc này Ark chỉ tập trung né, nhưng khi đã quen, cậu hoàn toàn có thể vừa né vừa tấn công.

Tất nhiên, đó là con dao hai lưỡi. Nếu tập trung tấn công, tỷ lệ hoàn thành Dark Dance sẽ giảm. Nếu mất nhịp, tỷ lệ hoàn thành giảm dưới 30%, nguy cơ bị dính đòn crit sẽ tăng vọt.

‘Kiểu này thì đúng là con dao hai lưỡi. Nhưng nếu giữ được trên 50% mà vẫn tấn công thì hiệu quả khỏi phải bàn. Đầu tiên cần phải tập trung đã!’

Ark tiếp tục dùng Dark Dance. Dấu chân thay đổi liên tục, tùy tình huống. Nhưng chỉ sau vài lượt, cậu đã dần bắt kịp được nhịp điệu của kỹ năng.

Ark tiếp tục Dark Dance. Bộ pháp thay đổi liên tục theo góc độ tấn công. Sau vài lượt, Ark đã bắt đầu quen.

Cậu né với chuyển động tối thiểu… và lách vào những kẽ hở nhỏ nhất để phản đòn. Về nguyên lý, nó không khác mấy với cách đánh của Ark trước đây.

“Thằng này… là cái thứ gì vậy?”

“Chuyển động kiểu gì thế…?!”

Đám sát thủ bắt đầu run giọng. Lần thứ tư Ark thi triển Dark Dance, mức hoàn thiện đã lên 60%.

Ark lập tức phản công.

“Dark Blade!”

Kết hợp cùng Dark Dance là Chain Skill: Dark Strike!

Lưỡi kiếm của Ark mở rộng thành hình nan quạt rồi phập thẳng vào cổ họng sát thủ. Dark Blade xuyên qua phòng thủ và crit ngay lập tức. Kết hợp với Dark Strike – tăng 200% sát thương – thanh máu của tên sát thủ tụt còn 30% chỉ trong một nhát chém duy nhất.

“Không thể nào!”

Andel nhìn chết lặng trước lượng sát thương khủng khiếp mà Ark gây ra.

“Chứ mày tưởng tao ăn không ngồi rồi suốt 10 ngày qua chắc?”

Đây chính là lý do Ark dám đề nghị đấu tay đôi. Lúc bị ba sát thủ ép trước đây, cậu mới level 90. Nhưng sau hành trình dưới Lòng Đất, Ark tăng thêm 5 level, rồi khi chỉ huy đội gấu mèo đánh Yggdrasil, cậu tăng thêm 21 level nữa. Ark hiện tại là level 116.

Chưa hết—nhờ mảnh vỡ Dark Piece, chỉ số thuộc tính bóng tối tăng lên 40%, tương đương một người chơi cấp 162. Thêm trang bị mới, hiệu ứng set… toàn bộ sức mạnh của cậu đã khác hoàn toàn trước khi rơi xuống thế giới ngầm.

Trong khi đó, ba sát thủ level 120, thuộc tính bóng tối tính ra là 132. Dù là sát thủ chuyên nghiệp, nhưng chênh lệch 32 level…

Bốp!

“Khụ… tên khốn này… sức mạnh gì vậy…!”

Tên sát thủ ăn trọn combo của Ark đổ sập xuống.

Từ 1 đấu 3, giờ chỉ còn 1 đấu 2.

Ark dồn nốt 400 mana còn lại vào Dark Strike.

Trong cơn mưa kiếm, thêm một sát thủ gục xuống.

Giờ chỉ còn một tên, nhưng Ark cũng đã cạn sạch mana và chỉ còn 30% máu.

Tên sát thủ cuối cùng còn 80% máu.

‘Giờ là trận đấu kỹ năng rồi!’

Không còn mana, Ark chuyển sang Sword-Hand Combat – đấu tay không với kiếm. Nhưng chênh lệch level quá lớn, cậu vẫn áp đảo.

Kkang! Kkak! Ton!

Ark chặn kiếm rồi phản đòn.

Một cú riposte khiến tên sát thủ bay ngược lại, ngã lăn. Vừa tiếp đất, Ark xổ ngay một tràng đá liên hoàn.

Tên sát thủ cũng không phải dạng vừa. Hắn dốc hết sức tung kiếm, đẩy Ark vào trạng thái nguy hiểm. Nhưng cùng lúc đó, Ark nện một cú đá chí tử vào đầu hắn.

Tên sát thủ cuối cùng đổ xuống.

Hự… thắng rồi.

Ark thở hắt ra.

Cậu vừa một mình đánh bại ba sát thủ level 120.

“Thắng rồi!!”

“Ark hyung thắng rồi!!”

“Waaaaaahhhh!”

Nhóm cải tạo, Lorenzo và đội gấu mèo gào lên ăn mừng. Nhưng tiếng reo nhanh chóng chuyển thành tiếng hét thất thanh.

“Huh? H-hắn… hắn…!”

“Ark! Cẩn thận!”

Ngay khi Ark vừa hạ tên cuối cùng, Andel – kẻ chờ sẵn thời cơ – lao vào chém lén. Lúc này Ark chỉ còn 180 máu. Nếu dính một đòn thôi cũng đủ chí mạng.

Nhưng ngay lúc kiếm Andel sắp chạm cổ Ark...

Một bóng đen bất ngờ chắn ngang.

“Cái... cái gì... Một bộ xương ư?”

Một bộ xương tay cầm kiếm, khiên chắn đứng chắn trước mặt, cản nhát chém của Andel.

Trong lúc Andel còn đang bối rối, Ark quay đầu lại cười khẩy.

“Ta biết mấy thằng như mày nghĩ gì mà.”

Ngay từ đầu Ark đã chẳng hề trông chờ Andel sẽ giữ lời hứa. Không, chính xác là cậu còn mong tên này thất hứa nữa kìa. Ark muốn kiểm tra kỹ năng mới nhận từ Thế giới Ngầm, và biết chắc Andel sẽ không chấp nhận thất bại. Hắn là kẻ sẽ luôn xem Ark là kẻ thù đến cùng.

Vậy nên Ark cố tình tạo sơ hở, dụ Andel tấn công khi mình nguy kịch. Đoán được thời điểm, Ark lập tức giải phóng Deimos khỏi dạng Saw Blade.

Andel trúng bẫy của Ark!

“Giờ thì coi như mày tự tay phá vỡ lời hứa rồi nhé?”

“Đồ khốn, sao mày lại tin tao ngay từ đầu chứ?”

“Thằng này đúng là hết thuốc. Trong tình cảnh này mà mồm vẫn nói được mấy câu đó à?”

“Khốn kiếp, rồi mày sẽ thấy. Tao sẽ lôi mày xuống địa ngục cho bằng được!”

Andel gầm gừ rồi móc ra một cuộn giấy.

Là cuộn [Dịch chuyển], thứ đã trở thành thương hiệu của hắn.

“Lại là trò cũ của nó...!”

JusticeMan và nhóm cựu tù khẽ nhúc nhích.

Ark chỉ mỉm cười, rút ra một cuộn khác rồi kích hoạt.

“Cuộn [Nam châm], mục tiêu: Andel!”

Ngay lập tức, thân thể Andel mờ đi, rồi bị kéo phăng về phía Ark.

“Cái... cái gì?”

“Tao đã nói rồi mà, tao đâu chỉ biết đánh nhau.”

Ark nhún vai ra vẻ tiếc nuối.

Ngay khi rời Thế giới Ngầm, Ark đã bắt đầu chuẩn bị cho trận chiến này.

Điều hối tiếc nhất của Ark trong lần bị Andel úp sọt là không biết dùng cuộn giấy đúng lúc. Lần này, Ark tranh thủ hỏi thăm các làng về cách dùng cuộn giấy. Một thứ rất thú vị mà Ark học được chính là cuộn [Nam châm]. Bình thường thì nó dùng để kéo mục tiêu lại gần, nhưng vẫn còn một cách dùng khác nữa.

Nếu canh chuẩn thời điểm dùng [Nam châm] đồng thời với khi đối phương kích hoạt [Dịch chuyển], thì hiệu quả của [Dịch chuyển] sẽ bị triệt tiêu.

Lý do cuộn [Nam châm] được đánh giá cao hơn [Dịch chuyển] chính là nhờ cái chức năng ẩn đó.

Đó gọi là “kháng” giữa các cuộn giấy với nhau.

Muốn chống lại hay vô hiệu hóa hiệu quả của một cuộn giấy, bắt buộc phải có đòn phản lại tương ứng.

Đó mới là cái hay thật sự của việc tận dụng cuộn giấy trong chiến đấu.

“Mày bảo sẽ cho tao biết tay à? Đến lúc rồi chứ?”

Ark bật cười tiến lại gần Andel đang run rẩy. Đúng lúc đó, hắn bật ra tiếng cười gượng đầy tuyệt vọng.

“Hừ, vậy thì giết tao đi. Tao đã dùng cuộn [Nói dối] rồi. Vì tao không phải Chaotic Player, nên nếu mày tấn công tao sẽ mày cũng sẽ trở thành Chaotic Player. Level của mày trên cấp 100, liệu mày có chịu nổi hình phạt không? Lúc đó NPC sẽ truy sát mày. Còn tao, dù có chết thì cũng chả sao cả. NPC sẽ không động gì tới tao. Mày sẽ không nhận được bất cứ cái gì cả đâu. Hahaha.”

“…Thằng khốn bẩn thỉu.”

JusticeMan nghiến răng lầm bầm, giọng đầy căm phẫn.

‘Chẳng lẽ hắn tưởng tụi mình sợ chuyện đó?’

“Ark, không cần ra tay, để tụi anh xử nó.”

“Chờ đã, hyung-nim.”

Ark thản nhiên rút thêm một cuộn giấy nữa. Vừa kích hoạt, một thanh đại kiếm khổng lồ hiện ra trên đầu Andel.

Ầm!

Khi thanh kiếm giáng xuống, máu của Andel tụt liền một nửa.

“Khụ… Không thể nào, đây là…?”

“[Kiếm Chân Lý]!”

Sid hét lên đầy phấn khích.

[Kiếm Chân Lý]… Đó là cuộn giấy chỉ phát huy tác dụng khi đối phương đã kích hoạt [Nói dối]. Nó không chỉ gây sát thương cực lớn mà còn xóa luôn hiệu ứng của cuộn [Nói dối], đồng thời nó còn biến kẻ bị trúng thành Chaotic Player trong một thời gian nhất định.

Nói cách khác, giờ có thể giết Andel thoải mái.

“Ồ hô, được đấy.”

“Vậy là coi như tao có vô hạn cơ hội giết mày hả?”

Đám cải tạo vây kín Andel, bẻ tay bẻ cổ nghe răng rắc.

Tuy nhiên, Ark lại lắc đầu.

“Chưa đâu.”

“Hả?”

“Hyung-nim, còn nhiều cái để xả giận mà, nhận lấy nhé.”

Ark đưa cho nhóm cải tạo mấy cuộn giấy nữa. Chỉ đọc sơ qua mô tả, mắt bọn họ đã sáng rực hẳn lên.

“Ôi Ark, em thật tuyệt.”

“Hu hu hu, đến mức này thì tụi anh cũng thấy tội nghiệp nó ghê.”

“Nhưng mà chịu thôi, quy tắc của chúng ta là ai dám giẫm lên mình thì mình giẫm lại.”

“Tất nhiên. Vì thằng gây sự trước là nó mà. Tụi mình đâu có nghĩa vụ phải chơi đẹp.”

“Mấy, mấy người định làm gì…?”

Andel nuốt khan, lắp bắp đầy bất an.

JusticeMan, đám cải tạo, Ark, thậm chí cả Roco nữa, ai nấy đều cười tươi như hoa rồi xé cuộn giấy cái roạt.

Hiệu ứng cuộn giấy thi nhau đổ lên người Andel không ngừng nghỉ.

Hắn đã từng mua cả đống cuộn với lượng lớn để phát cho bọn sát thủ – có thể dùng bất cứ lúc nào để kiếm vàng – rồi nhét chung vào túi với đống trang bị…Cuộn [Tước đoạt] thì nhắm thẳng vào mấy món có thể bán được tiền mà chôm.

Nhưng đó mới chỉ là khúc dạo đầu thôi.

“Tao đã nói rồi mà, tao sẽ chơi tới cùng, cho tới khi mày mất sạch mọi thứ mới thôi.”

Ark và đám cải tạo dùng cuộn [Tước đoạt] tới bốn lần liền.

Vì Andel Andel đã bị chuyển sang trạng thái Chaotic, nên sau khi chết, xác suất rớt trang bị tăng mạnh. Dùng bốn lần [Tước đoạt], chẳng cần đoán cũng biết kết quả thế nào.

“Đ-Đồ khốn...!”

“Ơ? Mày nói gì cơ? Từ giờ mới chỉ bắt đầu thôi mà.”

Ark nói, giọng nhẹ nhàng mà nụ cười thì vô cùng sảng khoái.

“Thua trận rồi, còn bị chà đạp thêm lần nữa. Đó là đạo lý của tao.”

Mang nét mặt hoảng loạn cực độ, Andel gục xuống, chết hẳn.

“Ôi trời, chủ nhân! Cô gái này, tránh xa tôi ra!”

Dedric hét toáng lên rồi bay chối chết.

Giải quyết xong Andel thật sảng khoái, Ark quay lại nhập hội với JusticeMan và nhóm cải tạo – những người anh em đã lâu mới hội ngộ. những người mà cuối cùng cậu cũng gặp lại sau một thời gian dài. Còn Dedric thì, vừa biến về dạng nhóc con xong đã bị Roco rượt theo ôm chặt lấy, tình cảm (quá) mức bình thường.

“Ho ho ho, đáng yêu quá đi!”

“Đừng mà, đừng mà!”

“Đừng có vậy mà, lại đây chơi với noona nào.”

“Noona cái gì mà noona, ta bảo rồi, ta 300 tuổi rồi đó!”

“Kkal kkal kkal! Rồi, rồi, hiểu mà, hiểu mà. Cậu là đứa trẻ ba trăm tuổi, vui chưa?”

“Tôi không phải trẻ con!”

Dedric gào lên đau khổ.

Nhưng Roco giả điếc, càng ôm chặt nó hơn nữa. Đúng lúc đó, Deimos lù lù xuất hiện bên cạnh cô.

“Ồ? Cậu là… Skull à?”

Deimos – lúc này là bộ xương – gật đầu cái rụp, trông rất đắc ý. Khác với Dedric, Roco từng có kha khá ngày tháng thân thiết với Deimos. Tuy vậy, trán cô hơi nhăn lại khi lẩm bẩm.

“Nhưng mà… trông cậu hơi rùng rợn đó.”

Cạch!

Nghe Roco nói vậy, Skull như bị sét đánh, biểu cảm lập tức tiu nghỉu thấy rõ. Sau khi tiến hóa, đây là dáng vẻ mà nó cực kỳ tự hào. Vậy mà chỉ trong chớp mắt…

Lạch cạch, lạch cạch.

Deimos quay phắt đi, bám dính lấy cái xác Andel. Mắt Deimos lóe sáng, hai tay bắt đầu lục lọi khắp người Andel. Như một thầy pháp kỳ dị, Deimos thò nguyên cánh tay vào vai Andel. Một lát sau, cánh tay đẫm máu đó rút ra, lôi theo một cái xương vai.

‘Đừng nói là nó cũng có thể lấy xương từ người chơi luôn nhé?’

Ark chợt nghĩ đến khả năng đó thì chỉ muốn hét lên “trúng độc đắc rồi”.

Deimos ngay lập tức đổi xương vai của mình bằng xương vai của Andel.

Andel trong game là chiến binh. Vì đổi xương vai như vậy, chỉ số sức mạnh và thể lực của hắn giảm xuống, trong khi của Deimos tăng mạnh. Đúng là xui tận mạng cho Andel.

Deimos còn chỉnh luôn hình dạng xương vai theo kiểu hắn thích.

Nó hí ha hí hửng ngắm nghía cái vai mới. Không, nói đúng hơn là trông nó trông như đang cười, mà thật ra là… cười đểu.

Một cười một cách rất chi là đáng sợ.

‘Chỉ số tăng thì tốt thật... nhưng mà trông cứ như phim kinh dị ấy.’

À, Deimos... rốt cuộc bản thể thật sự của nó là gì vậy?

Cái thằng sọ tròn lăn lông lốc dưới đất ngày nào, giờ chẳng thấy tăm hơi nữa. Chỉ số của nó tăng vùn vụt nhờ trò sưu tầm xương thì Ark mừng thật, nhưng cái cách nó “thu thập nguyên liệu” từ người khác thì đối với người bình thường đúng là rợn tóc gáy.

Đám cải tạo há hốc mồm nhìn Deimos với vẻ kinh ngạc pha chút sợ sệt. Ark cũng đơ người y hệt, đành phải gượng cười giải thích.

“Ha ha, đừng lo. Dạo này cậu ta có sở thích hơi kỳ dị thôi.”

Giữa bầu không khí như vậy, đám cải tạo cuối cùng cũng hồi sinh xong. Rồi tên đội trưởng pháo binh người gấu mèo bước tới, chào Ark một cách nghiêm chỉnh rồi nói:

“Chỉ huy, chúng tôi xin phép rút.”

“Ừ, cảm ơn mọi người. Nhớ gửi lời chào của tôi đến các trưởng lão nhé.”

“Rõ! Xuất phát!”

Đám pháo binh gấu mèo đồng loạt chào theo nghi thức rồi quay về vị trí đã được chỉ định. JusticeMan và nhóm cải tạo nhìn theo bọn họ với ánh mắt tròn xoe đầy kinh ngạc, rồi hỏi:

“Gì vậy? Bọn gấu mèo đó trốn khỏi sở thú rồi kéo nhau ra đây à?”

“Họ là bạn của con dưới Thế Giới Ngầm.”

“Thế Giới Ngầm?”

Ark kể lại toàn bộ những ngày vừa qua cho JusticeMan đang rất tò mò. Nghe xong, ông ấy thở dài, khuôn mặt đầy thán phục.

“Nghe đúng là một nơi kỳ lạ thật… Chà, biết trước thì bọn chú cũng chui xuống đó rồi….”

“Con xin lỗi. Nhưng con cũng đâu biết cách để xuống Thế Giới Ngầm đâu ạ. Với lại chú và mấy anh chắc cũng không sống nổi ở tầng đáy đâu.”

“Ờ, đúng là vậy.”

“À, con muốn giới thiệu với mọi người một người bạn.”

Ark lấy từ túi ra mấy hạt giống nhỏ. JusticeMan và nhóm cải tạo tròn mắt nhìn một bóng dáng bé xíu ló ra từ hạt giống. Đó chính là Popo, vị anh hùng của tộc gấu mèo. Popo gãi đầu khi được mấy người lạ quan sát, rồi lễ phép chào hỏi.

— He he, chào mọi người. Cháu là Popo, em trai Ark hyung.

“Aaa!”

Roco, người nãy giờ còn đang hành hạ Dedric, lập tức chạy nhào tới.

“Trời ơi…! Dễ… Dễ thương quá. Một bé gấu mèo nhỏ bằng ngón tay…!”

— À, chị Roco ạ? Ark hyung kể về chị nhiều lắm.

“Thật hả? K-kể gì vậy?”

“Rằng hyung có một cô em gái xinh lắm. Chị đẹp thật, đúng như lời Ark hyung nói. Từ giờ em có thể gọi chị là noona được không?

Popo nịnh còn giỏi hơn Ark tưởng.

“Ho ho ho, em đáng yêu thật đấy. Người ta nói sắc đẹp tùy người cảm nhận… nhưng mấy đứa em của chị thì đâu có biết khen như vậy. Được rồi, cứ gọi chị là noona đi. Em đã là em trai của Ark oppa thì cũng là em của chị. Popo đúng không? Qua đây với chị một chút nhé? Kể cho chị nghe chi tiết hơn xem Ark oppa nói gì về chị.”

Roco ôm theo hạt giống, hí hửng kéo Popo ra xa một chút.

“Chẹp!”

Dedric – bị bỏ rơi – đá hòn sỏi cái cộp, hòn sỏi lăn tới ngay cạnh Skull. Miệng thì càu nhàu, nhưng rõ ràng hắn cũng ngầm hưởng thụ sự quan tâm của Roco. Nếu thực sự ghét, hắn đã biến thành dơi mà bay mất rồi…

“Cuộc sống vậy cũng ổn.”

Popo rất thân thiện. Roco – người luôn tò mò về Ark – nay lại chuyển sang săn đón em trai cậu, nhìn từ góc khác thì cũng buồn cười chẳng kém.

“Ờ, nhỉ.”

“À mà này, tụi mình sẽ làm gì với tên Andel tiếp theo đây?”

“Kệ đi. Ít nhất hắn cũng chưa quay lại ngay đâu.”

“Nhưng nhỡ đâu hắn lại gây rối thì sao?”

“Kệ thôi, em đây không ngán đâu. Ở thành phố vô pháp thì việc hồi sinh hơi phiền, nhưng ngoài đó thì chẳng có hình phạt gì. Hắn đánh mình một lần, mình trả lại gấp đôi. Cơ mà cũng chẳng dễ đâu.”

“Nhìn cậu vừa nãy, anh nghĩ không cần lo về kỹ năng đâu.”

“Ờ… Nhưng không loại trừ nó sẽ thuê thêm sát thủ rồi mới dám đăng nhập lại. Lorenzo và đám du côn còn được NPC bảo vệ, chứ tụi mình thì khác. Em nghĩ tụi mình nên rời Cairo trước khi rước thêm phiền phức.” 

“Đúng, thời gian của chúng ta quý giá hơn hắn.”

“Nhưng em còn chút việc cần làm nốt.”

Đôi mắt Ark ánh lên sắc vàng sau bao ngày. Chuyện về Andel tạm gác lại, giờ chuyển sang chế độ kiếm tiền.

“Sid. Cậu sắp xếp hết chỗ này giúp tôi với.”

Ark đưa toàn bộ đống japtem thu được từ Thế Giới Ngầm cho Sid.

“Hộc… cái… cái này là…!”

Sid trợn tròn mắt trước núi japtem lớn. Nhưng thứ khiến cậu ấy bất ngờ không phải đám phế liệu—mà là đống quặng, đơn vị tiền tệ của Thế Giới Ngầm. Từng chiếc lá Nurunma Ark cướp được từ hang trộm đã được dùng để làm bánh quy Warrior rồi bán sạch cho quân gấu mèo.

Ban đầu là 1L một cái. Nhưng thiếu nguyên liệu nên cậu nâng giá lên 2L. May sao bọn gấu mèo đã nghiện nặng nên vẫn phải cắn răng mua. Nhờ thế mà Ark kiếm được tận 2.400 quặng!

Trừ 500L dùng rèn đồ, trong túi vẫn còn 1.900 quặng.

“Làm sao mà cậu kiếm được từng này quặng...?”

Ark biến mất một thời gian, rồi xuất hiện như chớp với cả đống đồ quý hiếm. Sid hoàn toàn không hiểu nổi cái kiểu người chơi như Ark.

“Không, ý tôi là… cậu muốn tôi phân loại hết chỗ này ở đây á? Nhưng bán ở Giran mới được giá cao hơn 20% mà?”

“Tôi không quan tâm. Cậu cứ phân loại đi. À, với cả đổi toàn bộ đồ cướp được từ Andel sang vàng luôn, ngoại trừ mấy cuộn giấy lấy từ Cairo. Nhớ đem Jjak-tung theo để khỏi tính nhầm.”

“Được rồi.”

Ngay sau đó, Sid và Jjak-tung rảo bước quay lại Cairo với những túi đồ đầy ắp.

Lý do Ark kéo theo Jjak-tung là để tận dụng kỹ năng “Lừa đảo”. Nhờ Ark, Sid đã nâng trình bán hàng của mình lên khá nhiều, nhưng mức lợi nhuận tối đa Sid có thể đạt là 15%. Trong khi đó, chỉ cần Jjak-tung dùng skill, thì lợi nhuận tối thiểu cũng là 15%.

“Rồi. Giờ thì kết thúc hành trình ở Cairo thôi.”

Ark dẫn nhóm cải tạo tiến về Cairo. Đó là để hoàn tất nhiệm vụ [Minh oan cho Lorenzo] vốn bị trì hoãn trước đó. Lúc rời đi, JusticeMan đã đưa Ark chìa khóa nhà kho, rồi Lorenzo kể lại toàn bộ câu chuyện cho Ark nghe.

“…Đó là tất cả những gì đã xảy ra.”

“Ra vậy… Ta chỉ biết nghi ngờ con một cách mù quáng mà chẳng biết gì cả… Ta xin lỗi.”

Wolkosu nói với giọng hối hận. Lorenzo đỏ hoe mắt, vội lắc đầu.

“Không… tất cả là do lỗi của con mới ra cơ sự này. Con xin lỗi, cha.”

“Cha? Giờ ta mới là cha của con hả?”

“Vâng, cha. Con xin lỗi vì đã không gọi người như vậy suốt thời gian qua.”

“Được rồi. Đừng nói nữa. Bị dồn vào chuyện đó chắc con đau lòng lắm. Ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có con, nên ta đã dạy dỗ con theo cách quá nghiêm khắc, không có tình thương vô điều kiện. Điều đó chắc khiến con rất khổ… mà ta lại không hề biết. Thôi, dừng lại ở đây. Ta sẽ quên chuyện cũ. Nếu con đã quyết tâm sống như một con người mới… vậy là đủ rồi.”

“Cha!”

Wolkosu và Lorenzo ôm nhau mà khóc.

Nhóm cải tạo cũng cay mắt nhìn hai NPC ấy. Dù họ chỉ là NPC, nhưng cuộc đời của Lorenzo giống hệt như con đường mà đám cải tạo từng đi.

“Hyung-nim… công lý đúng là đáng giá thật.”

“Ừm, đúng vậy.”

JusticeMan gật đầu với vẻ hài lòng.

Tuy nhiên, trong mắt Ark thì không có lấy một giọt nước mắt.

“Wolkosu ajusshi, giờ thì thanh toán đi chứ.”

“Thanh toán gì cơ?”

“Sao lại giả vờ vậy? Chẳng lẽ ông đã quên mất lời hứa rồi sao?”

“Lời hứa… À, không phải vậy đâu, he he he, sao ta lại quên được chứ? Có nhớ chứ, tất nhiên là nhớ. Ta hứa là sẽ bán cho cậu bất kỳ món nào trong đống hàng thu hồi được với giá giảm 40% mà, đúng không? Được rồi, cậu muốn thứ gì thì cứ nói. Với ân nhân cứu con trai ta, ta làm gì cũng được hết. Ta là người kinh doanh lớn ở thủ đô mà, là đời thứ hai hẳn hoi. Dù các cửa hàng khác có thèm muốn, ta vẫn để dành cho cậu.”

“Cha! Khoan đã, cái đó…”

Ngay lúc đó, Lorenzo hoảng hốt lao tới bịt miệng Wolkosu. Nhưng đã quá muộn rồi. Ngay khi câu nói kết thúc, mắt Ark lóe sáng và hắn đóng đinh luôn vấn đề.

“Chính miệng ông hứa rồi nhé. Dù ai hỏi mua cũng phải ưu tiên bán cho cháu đấy.”

“Ơ? Đ-đúng rồi. Sao? Có chuyện gì?”

“Không có gì cả. Không gì hết. Vậy thì… bắt đầu giao dịch thôi ạ.”

Ark đặt túi tiền thêu hoa của mình lên quầy và mỉm cười. Sắc mặt Wolkosu lập tức tái mét.

Chiếc túi thêu đặt trên quầy chứa số tiền vượt ngoài sức tưởng tượng.

“5... 5.500 vàng?!”

Ark cười gật đầu.

Đúng vậy, chỉ trong thời gian ngắn ở Cairo, Ark đã gom được 5.500 vàng.

Ban đầu đến Cairo, Ark chỉ có 1.000 vàng. Khi ở Thế giới Ngầm, cậu liên tục gửi đồ cho Sid bán, kiếm thêm 300 vàng.

Nhưng phần lớn tiền bẩn của cậu là nhờ… bán “thuốc” cho bọn gấu mèo. Cách kiếm tiền đúng là không thể lương thiện nổi. Số quặng bán cho Sid bằng kỹ năng của anh ta mang về 570 vàng.

Tổng cộng, Ark đã có 1.870 vàng.

Nhưng chưa hết.

Số đồ cướp được của Andel cũng đem lại kha khá. Mấy cuộn giấy thì bán ở Cairo, khỏi bàn — nhưng toàn bộ trang bị và vật tiêu hao còn lại bán được 500 vàng. Tổng cộng là 2.370 vàng.

Dĩ nhiên, Ark chưa dừng ở đó.

‘Mình phải kiếm tiền tối đa!’

“JusticeMan ajusshi, các hyung-nim.. Em đảm bảo, nếu mua rồi bán lại cho người chơi khác, lợi nhuận tối thiểu 50%.”

“Mmm...”

Nghe Ark giải thích rồi tự tính nhẩm, mọi người đều gật đầu.

Mua đồ với giá chắc chắn có lời thì chẳng ai từ chối được.

“Được rồi. Tụi anh cũng sẽ đầu tư.”

“Chỉ sợ lãi chia xong chẳng còn bao nhiêu...”

“Có vài nghìn vàng cũng đủ làm ăn rồi mà...”

“Đành vậy. Miễn là mọi người cùng có phần.”

“Hu hu hu, cậu đúng là vận may của nhóm. Cậu kiếm tiền đỉnh nhất nhóm rồi.”

Đám cải tạo vừa cười vừa gom vàng lại. Tuy họ chỉ level 60 nhưng không hề nghèo. Dù là game, họ vẫn dùng “nghề cũ” để tự kiếm ăn.

Từ đầu game, người chơi đã có thể mua vàng qua sàn giao dịch. Gom xong, con số vượt quá 4.000 vàng ngay lập tức. Nhưng Ark không đầu tư hết chỗ đó.

Nhưng Ark không dùng toàn bộ số tiền đó. Cậu khuyên mọi người dành 2.000 vàng để mua trang bị.

“Hyung-nim, giờ là cơ hội để thay đổi trang bị. Ở Thế giới Ngầm, có rất nhiều món khó kiếm. Giá hơi cao nhưng em đảm bảo hiệu quả.”

Nhóm phục hồi được khen liền xì tiền ra ngay.

Ark cầm tiền, lập tức trở lại Thế giới Ngầm qua Yggdrasil. Ark giờ đã là anh hùng cứu thế Thế giới Ngầm.

Nhờ vậy mà điểm thân mật của cậu đã đạt tới mức cao nhất có thể có. Ở Thế giới Ngầm, Ark mua được mọi vật phẩm với giá giảm 30%.

“Quao, hàng này chất thật!”

“Con dao này khi đâm còn tăng sát thương nữa nè!”

Nhóm cải tạo reo hò khi xem đồ Ark mang về. Đồ ở làng thợ thủ công, giá hợp lý mà hiệu năng thì cực tốt.

Chia thêm chiến lợi phẩm từ bọn sát thủ rồi trang bị hết vào, sát thương và phòng thủ của họ tăng vọt.

Nhưng nâng cấp mọi người không phải mục đích duy nhất Ark đề xuất chuyện đổi trang bị.

Khi ai nấy còn đang mãn nguyện, Ark hạ giọng nói nhỏ với Jjak-tung:

“Jjak-tung hyung, thực ra em được giảm thêm vì làm nhiệm vụ. Còn dư ít tiền...”

“Vậy cứ giữ làm tiền thưởng.”

“Vâng, em cảm ơn. Ngoài tiền thưởng thì vẫn cần thêm.”

“Cứ cầm đi, đừng khách sáo. Nhóc ạ, tụi anh chịu hết được.”

Đúng như Ark dự đoán, dù đều là dân bất lương hoàn lương, nhưng đám cải tạo rất rộng rãi. Đó cũng là lý do Ark không kéo Sid theo vụ mua đồ — vì hắn hiểu tính họ rõ như lòng bàn tay.

“Wow hyung-nim, cám ơn nhiều lắm!”

“Ôi trời, có gì đâu… Anh em tụi này không tiếc mấy khoản đó. Mà… dư bao nhiêu vậy?”

“600 vàng.”

“Eek? 600 vàng á?”

Đám cải tạo bật cười lớn. Họ tưởng Ark không có kỹ năng giao dịch, cùng lắm được giảm 5%, dư chừng 100 vàng. Biết được Ark lời tới 600 vàng, chắc họ không dám mạnh miệng như nãy nữa, nhưng đã nói ra rồi thì không rút lại được.

Đó chính là mục đích của Ark!

“Hyung-nim đúng là hào sảng.”

“Ha ha ha! Không… cũng thường thôi. Tụi anh chỉ hơi rộng lượng… một chút.”

“Nhưng 600 vàng thì…”

Đám cải tạo toát mồ hôi hột, miệng run bần bật mà vẫn cố làm ra vẻ ngầu.

Cũng vì vậy, số tiền của Ark tăng thêm 600 vàng, tổng là 3.000. Cộng với 2.000 của nhóm cải tạo, cùng Sid và Roco, tổng cộng là 5.500 vàng.

“Cậu định mua hết đồ bằng từng này tiền luôn à?”

“Vâng, ông tưởng con không gom đủ chắc?”

“Nhưng mấy món này các cửa hàng khác cũng muốn mua mà…”

“Lời hứa là lời hứa.”

“Cậu đúng là…”

Wolkosu chỉ còn biết thở dài rồi gật đầu.

“Được rồi. Ta sẽ giảm giá. Nhưng thật lòng mà nói… cậu chọn nhầm nghề rồi. Nếu làm thương nhân, cậu chắc chắn rất thành công. Vì cậu tuyệt đối không để tình cảm chen vào chuyện làm ăn.”

“Cảm ơn vì lời khen của ông.”

“Ha ha ha! Thôi, để ta chuẩn bị luôn cho cậu.”

Wolkosu cười lớn. Với tư cách là một thương nhân thì ông đã thua, nhưng với tư cách một người cha thì ông đã lấy lại được con trai. Lãi lỗ vốn không còn là vấn đề nữa rồi.

Ông giao toàn bộ đống hàng thu hồi từ kho cho Ark. Đó đều là hàng đắt đỏ chỉ có ở Cairo, không tìm được ở bất cứ nơi nào khác. Cuộn giấy cũng toàn loại giá trị cao, Ark mua liền 10 bộ, đến nỗi túi của Sid, Jjak-tung và Ark căng phồng như muốn nổ tung.

“Ark-nim, túi đầy quá rồi.”

Sid lắc chúng với vẻ mặt sáng rỡ khi nghĩ đến số tiền sẽ kiếm được.

“Sid-nim, hợp đồng.”

“Hả? À, à đúng rồi!”

Sid run run viết hợp đồng.

[Hợp đồng thương nhân.]

<Điều khoản: Việc buôn bán lại toàn bộ vật phẩm của nhóm hiện tại. Hiệu lực kể từ lúc hàng được giao cho Sid tại Cairo. Mọi lợi nhuận phải được Sid phân chia đúng theo tỷ lệ đã thống nhất.>

Một hợp đồng bán hàng trị giá 5.500 vàng!

Ark chẳng bao giờ giao hết cho Sid nếu không có hợp đồng. Nhưng giờ, Ark hoàn toàn tin Sid.

“Không thể tin được là mình vừa ký hợp đồng 5.500 vàng...”

Sid nhìn hợp đồng mà rưng rưng nước mắt.

Theo tỷ lệ, Ark được 58%, JusticeMan và nhóm phục hồi 30%, Roco 5%, Sid 7%. Roco và Sid đầu tư không nhiều, nên phần trăm thấp hơn.

Với 5% của 5.500 vàng là 275 vàng, mà dự kiến lãi tới 40%, thành ra lãi 385 vàng.

Sid chỉ 7% mà cũng được 577 vàng, chừng đó tiền đủ cho cậu trả nợ và khôi phục sự nghiệp thương nhân của mình.

Hơn nữa, giao dịch trực tiếp với người chơi giúp thương nhân lên cấp rất nhanh — Sid sẽ tăng kỹ năng và kinh nghiệm vùn vụt.

‘Làm bao đựng đồ sống tạm cho Ark-nim một thời gian cũng đáng!’

Mọi uất ức của Sid tan biến.

Ark quay sang hỏi Wolkosu:

“Ajusshi, vậy giờ ajusshi tính làm gì?”

“Ta… vì không thể trở về thủ đô nên phải sống tạm ở đây. Nhưng giờ ta muốn chuẩn bị quay lại thủ đô.”

“Vậy tốt quá.”

“Nhưng ta vẫn lo cái đám trước đây hay bắt nạt ta sẽ xuất hiện…”

“Đừng lo.”

JusticeMan bước tới.

“Bọn tôi sẽ giải quyết chuyện đó, vì chúng tôi cũng đang định lên thủ đô.”

“Có… có thể làm vậy sao?”

“Tất nhiên. Tôi đã hỏi bọn du côn về nơi ở của mấy thằng đàn anh từng ăn hiếp ông rồi.”

“Nhưng sao các anh lại giúp tôi nhiều vậy? Còn nguy hiểm tới tính mạng nữa…”

Wolkosu lo lắng, nhưng JusticeMan bật cười khoát tay.

“Ha ha ha! Lo giữ mạng thì làm sao thực hiện công lý được?”

“Đúng vậy. Bọn tôi đến đây cũng là vì công lý.”

“Hơn nữa, chỉ có dân du côn mới nói chuyện được với du côn.”

“Để bọn tôi dạy cho chúng biết tinh thần thật sự của du côn là gì.”

Nhóm cải tạo đồng loạt gật đầu, giọng đầy nghiêm túc.

“Cảm ơn. Ta biết ơn mọi người nhiều lắm!”

“Có gì đâu. Ông bị thiệt hại trong kinh doanh, giúp lại chút là phải thôi.”

JusticeMan nói như thể chuyện nhỏ xíu.

Sau đó, ông nhập hội với Ark đang gom đồ đạc.

“Vậy là điểm đến tiếp theo đã quyết định rồi.”

“Vâng, vì ngay từ đầu đây vốn là điểm đến thật sự của con.”

“Cho tôi đi cùng được không?”

Lúc ấy, Sid lên tiếng.

“Sid-nim?”

“Vâng. Hàng mua ở Cairo sẽ bán đắt hơn nhiều ở thủ đô so với Giran. Hơn nữa, thủ đô tập trung các người chơi cao cấp, họ đủ sức mua những món đó.

Tổng số vàng giờ không phải 100, 200 mà là 5.500. Chỉ cần lời 1% là có 55 vàng! Bán ở thủ đô chắc chắn sẽ có lãi khủng. Với cả đi cùng nhóm cải tạo thì sẽ an toàn hơn nhiều.

“Vậy thì tốt quá. Con cũng định lên thủ đô.”

“Con cũng đi à?”

“Vâng, có chút việc cần ghé qua.”

Ark gật đầu đáp.

Cuối cùng, cả nhóm rời khỏi Cairo.

Đã đến lúc tiến vào một vùng đất mới. Và Ark vẫn nhớ lời hẹn với Shambala ở đấu trường thủ đô. Dù bị cuốn vào đủ loại rắc rối, cậu vẫn không quên lời hứa.

“Nhưng em phải ghé Giran báo cáo nhiệm vụ với Viện Phép thuật.”

“Có cổng dịch chuyển ở Giran mà, không sao đâu.”

“Thế thì ta cùng lên đường nhé.”

Nghe vậy, Roco vui mừng khôn xiết.

“Đây là lần đầu tiên mọi người cùng nhau du hành phải không?”

“Ừ. Mà thật tuyệt khi em được đi cùng Ark như em mong muốn ấy.”

“Jjak-tung oppa!”

Roco hét lên, mặt đỏ bừng.

May thay, mặt Ark cũng đỏ theo không lý do. Một cơn gió mát từ đâu đó khẽ thổi qua.

‘Tốt thật. Mình vui vì có thể cười cùng những người như gia đình thế này.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!