1
Vầng trăng nhợt nhạt đần hiện ra giữa màn đêm nhưng chỉ được tô điểm bằng vào vì sao lập lòe.
Khu phố thương mại ở Manhattan dần chìm vào bóng tối. Những tòa nhà bằng đá san sát nhau ở hai bên đường. Đèn đường đã bắt đầu được thắp lên, những người qua đường trong bộ vest hối hả bước đi. Lối vào tàu điện ngầm há to miệng như cánh cổng dẫn xuống địa ngục.
Một viên cảnh sát mặc đồng phục đen lớn tiếng hét: "Tàu điện ngầm sẽ dừng hoạt động vào tối nay!", rồi xua đám đông đi.
Kazuya ngẩn người ra.
"Xin hỏi... tại sao tàu điện ngầm dừng hoạt động vậy?"
Viên cảnh sát liếc thấy một chàng thanh niên Đông Dương gầy gò, vốn định phớt lờ với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. Nhưng anh ta đột nhiên chú ý đến giọng tiếng Anh lưu loát của cậu, cuối cùng cũng đáp lời:
"Chiều tối có lễ diễu hành mừng chiến thắng, tối còn có lễ khánh thành tòa tháp Apocalyspe. Giao thông cả khu này đều phải phong tỏa... thế cậu định đi đâu?"
"Làng Greenwich."
"Hả? Khu biệt thự giàu có đó hả? Cậu định qua đó trộm à?"
"À, không phải. Chị gái Ruri của tôi sống ở đấy. Ờ... Chắc vậy..."
Kazuya lí nhí nói với vẻ không mấy tự tin. Viên cảnh sát nhướng mày nói:
"Chắc vậy? Chuyện của cậu tôi không quan tâm, tóm lại toàn bộ khu này sẽ bị phong tỏa cho đến nửa đêm đâu, từ bỏ ý định đó đi!"
"Vậy thì phiền phức quá... Ngưới bạn này của tôi đã mệt lả rồi. Chúng tôi vừa trải qua một hành trình rất dài, riêng thủ tục nhập cảnh đã mất nguyên ngày rồi..."
"Vậy hai người đến nhà thờ nghỉ ngơi đi? Còn có thể nhận được đồ ăn cứu tế nữa đấy."
"Thật vậy sao. Cảm ơn vì đã nhắc nhở."
Kazuya cởi mũ cảm ơn. Nhưng viên cảnh sát với vẻ mặt rất bận rộn, đã quay đi và quên ngay chàng thanh niên Đông Dương gầy gò ấy.
"... Victorique!"
Kazuya vội vã chạy về chỗ hành lý đặt ở góc đường.
Một chiếc vali da lớn màu trà, một chiếc vali da vừa màu đen cùng một chiếc vali da nhỏ màu lạc đà chồng lên nhau. Victorique ngồi trên cùng, nhìn xuống dòng người qua lại.
Mái tóc bạc mượt như tơ lụa khẽ lay động trong gió, lấp lánh ánh quang. Sự tương phản của ánh sáng khiến mái tóc cô ánh lên sắc bạch kim. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên gò má bầu bĩnh của cô. Thân hình nhỏ bé của cô được bọc trong một tấm vải lanh màu xám đã sờn, run rẩy không ngừng.
Đôi mắt của Kazuya khép hờ, hướng ánh nhìn về nàng công chúa độc nhất vô nhị trong lòng anh.
Victorique de Blois vẫn thánh thiện và xinh đẹp như vậy, nhưng đồng thời cũng thật nhỏ bé và mong manh. Trái tim Kazuya lại nhói lên. Gợi lại cho cậu về cuộc trò chuyện trên con tàu di cư...
"Ngươi nói rằng giờ ta đã trở nên yếu đuối..."
"Và vì như vậy nên giờ ngươi cảm thấy thất vọng về ta, phải vậy không..."
Kazuya lắc đầu, không, không phải.
(Không phải vậy đâu, Victorique. em có biết rằng việc em có thể bình an ở bên cạnh anh. việc em, người không không ai có thể thay thế, vẫn còn sống, tức giận với anh, cười với anh, khiến anh vui mừng biết bao... Hơn nữa, em thật sự chẳng từng thay đổi chút nào...)
Kazuya lắc mạnh đầu. Victorique, người vẫn đang ngồi trên đống vali cảm nhận được ánh nhìn, liền cúi xuống nhìn lại Kazuya. Thấy cô nhìn mình, Kazuya bất giác mỉm cười, nhón chân lên, tinh nghịch chọc vào gò má tròn trịa của cô.
"Victorique, giao thông phía trước bị phong tỏa rồi! Chúng ta thật không may... Vốn còn định đi tìm nhà chị Ruri."
"Hừm..."
"Nghe nói ở nhà thờ có thể nhận đồ ăn cứu tế, chúng ta đi thôi."
"... thế, nhà thờ đi đường nào?"
Kazuya bừng tỉnh, làm sao để đến nhà thờ đây?
Đúng lúc này, tiếng chuông báo hiệu chiều tối vang lên, Kazuya mỉm cười.
"Để anh suy luận xem, chắc là ở hướng có tiếng chuông đó?"
"Suy luận của ngươi...? Tên mọt sách lùn nửa mùa nhà ngươi trước giờ vẫn luôn tự tin nói những lời không đáng tin, nhưng lần này thì sao đây...?"
Giọng Victorique tuy nhỏ nhưng lời lẽ lại chẳng chút khoan nhượng.
Hai người lần theo tiếng chuông, tìm thấy nhà thờ ở một góc hẻm nhỏ. Nhà thờ là một công trình kiến trúc Gothic hùng vĩ, trên đỉnh có một cây thánh giá trông rất nặng, dường như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Hai bên con hẻm là những tòa chung cư cao tầng. Những sợi dây phơi giăng từ cửa sổ hai bên tạo thành một mê cung, trên mỗi sợi dây đều treo những bộ quần áo đã giặt màu trắng, màu trà hoặc màu lạc đà. Quần áo bay trong gió, trông như những lá cờ vạn quốc đơn sắc.
Con đường lớn bên ngoài được lát gạch gọn gàng, nhưng con đường ở đây lại nát tươm. Tựa như mặt sau của tấm phông nền sân khấu.
Những người nghèo không thấy ở ngoài đường lớn đều ngồi trong con hẻm này. Họ ngước nhìn hai người Kazuya với ánh mắt vô hồn. Kazuya che chở cho Victorique, căng thẳng bước về phía trước.
"Lại tới nữa à!"
"Sao ngày nào cũng nhiều dân nhập cư thế!"
"Việc làm vốn đã ít! Sau chiến tranh người lại càng ngày càng đông."
Ở đây có rất nhiều gã đàn ông người nồng nặc mùi rượu, thương tích đầy mình.
Con hẻm tràn ngập tiếng khóc của trẻ con, tiếng mắng chửi của các bà mẹ, tiếng nức nở say xỉn, mùi hôi của bãi nôn, và mùi hăng nồng từ những chai rượu vỡ...
Ngoài trời mưa bắt đầu rơi.
Kazuya nhíu mày, dừng bước trước nhà thờ lớn. Lúc này, một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi xổm trong hẻm ngẩng đầu lên, hét lớn: "Apocalypse cái con khỉ...!"
Kazuya giật mình nhảy dựng lên.
"Chúng mày có biết lúc xây dựng nó đã có bao nhiêu người ngã chết không! Lương thì thấp, công việc lại nguy hiểm! Rất nhiều người vì bị thương mà mất khả năng lao động! À, dân nhập cư chẳng có ai tốt đẹp cả! Không chỉ Apocalypse, mà là tất cả những tòa nhà cao tầng, đường xá, tàu điện ngầm, công viên... có cái nào không phải là kết tinh từ máu và mồ hôi của những người lao động nhỏ bé bọn tao – nhưng sau khi chết tất cả những gì bọn tao nhận lại chỉ là một tấm bia mộ không tên!"
"Này ông."
"Hai người hôm nay mới đến à?"
"Vâng, đúng vậy..."
"Hai người chắc hẳn nghĩ rằng mọi con đường ở Tân Thế Giới đều sạch đẹp, náo nhiệt phải không! Thế Các người lầm rồi. Hợp chúng quốc Hoa Kỳ chỉ là một vùng đất trinh nguyên đầy bùn lầy! Chúng tao đều phải mình đầy thương tích mới lát được con đường cho chúng ta đi, xây nên những tòa nhà cao tầng cho chúng ta ở!"
"Về đồ ăn cứu tế..."
"... Hả, đồ cứu tế à? Đồ quỷ nghèo! Vào trong mà lấy! Đấm nữ tu sẽ bố thí cho các người mấy mẩu vụn bánh mỳ cứng như đá ăn cùng món súp mặn chát."
Lúc này, trên đầu vọng đến một tiếng hét chói tai, dường như là một cặp vợ chồng đang cãi nhau, xen lẫn tiếng khóc của trẻ con.
Những bộ quần áo phơi bay trong gió đều rất cũ kỹ, áo sơ mi, vest, khăn mặt đầy những miếng vá... Mùi bãi nôn theo mưa lan tỏa ra.
Kazuya một mình đi vào nhà thờ, nhưng không tìm thấy bóng dáng nữ tu nào.
Khi cậu khó khăn lắm mới tìm được một nữ tu, thì lại được cho biết thời gian phát đồ ăn cứu tế đã kết thúc. Nữ tu thấy cậu tiu nghỉu, bèn đưa cho cậu một chiếc radio cầm tay của ai đó bỏ quên ở nhà thờ. Kazuya tuy rất ngạc nhiên nhưng vẫn cảm ơn rồi quay lại chỗ Victorique.
Hành lý vẫn chất đống trên đường, Victorique ngồi trên đó.
Trước đống hành lý là một cửa hàng thuốc lá sang trọng – sau cửa kính trưng bày lộng lẫy một chiếc hộp có khắc dòng chữ "Miss Cigarette". Cả chiếc hộp màu xanh lẫn trên tường đều được trang trí bằng những bức vẽ bao bì sống động, mô tả một phụ nữ nhỏ nhắn tóc bạc, ăn mặc như Nữ thần Tự do. Dòng chữ trang trí là một khẩu hiệu quảng cáo dí dỏm: Hãy dùng Miss Cigarette để thay thế kẹo ngọt!
Kazuya lo lắng ngước nhìn Victorique. Trông cô rất mệt mỏi, và sắc mặt vẫn không tốt. Kazuya sốt ruột, nhét chiếc radio vào tay Victorique, bỏ lại một câu "Đợi anh một lát! Anh đi tìm xem có chỗ nào bán trà hay súp không...", rồi chạy đi.
(Phải kiếm chút gì ăn đã... Mình phải bảo vệ cô ấy... Dù sao thì bây giờ cô ấy chỉ có mình mình thôi. Thầy giáo, bạn bè đều không còn nữa... Mình, mình phải cố gắng!)
Kazuya lòng như lửa đốt...
Victorique nhìn theo bóng Kazuya xa dần, cuộn mình trên đống vali, thu cả người vào dưới tấm vải lanh màu xám sờn cũ. Trong đống vali cũng có vài chiếc đã cũ, dáng vẻ của Victorique trong mắt người qua đường trông như một con búp bê cũ được bán ở chợ trời.
Những giọt mưa lách tách rơi trên con búp bê cũ kỹ thảm hại.
Vầng trăng giờ đã hiện rõ, một đêm không yên ả đã đến.
Victorique de Blois – con sói xám huyền thoại từng nắm giữ vận mệnh của Châu Âu, bản thân cô chính là vũ khí mạnh nhất. Nhưng giờ đây, cô chỉ là thiếu nữ vô danh trong hàng triệu người nhập cư đến Tân Thế Giới.
Victorique vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, đôi mắt xanh biếc dưới tấm vải lanh trở nên mơ màng. Cô khẽ cử động, mái tóc bạc tuột xuống, lấp lánh như dải ngân hà. Cô ngẫu hứng nhấn nút radio, cạch... bíp... sau một tiếng máy móc, giọng nói trong trẻo của một phát thanh viên trẻ tuổi vang lên.
"Tiếp theo là bản tin mà mọi người đã mong chờ từ lâu! Tòa tháp Apocalypse, điều mà trẻ em New York quan tâm nhất..."
"Gì chứ, Apocalypse? Lại là chủ đề này à."
Victorique khẽ hừ một tiếng, nhắm mắt lại với vẻ không hứng thú.
"... đó là tòa tháp cao nhất thế giới mà New York tự hào! Lễ khánh thành sẽ diễn ra vào tối nay! Việc phong tỏa giao thông gây ra nhiều bất tiện cho mọi người phải không? Vậy thì chỉ có thể trách bạn không về nhà sớm hơn thôi? Đùa thôi! Dự kiến các nhân vật nổi tiếng của New York sẽ quy tụ tại bữa tiệc! Chủ nhân của gia tộc Broccanti, người mà mọi người đều biết đến là một mỹ nhân nhập cư gốc Ý... không, phải nói là cựu mỹ nhân...? Ha ha! Chính là người phụ nữ mạnh mẽ Lagodia, một tài phiệt ngành thuốc lá tự thân lập nghiệp! Bà ấy là một đại gia có thể khiến trẻ con đang khóc cũng phải nín! Được mệnh danh là ‘quái vật trong giới phụ nữ lao động’. Bà ấy có một câu cửa miệng mà mọi người chắc hẳn đều biết? ... Nào, chúng ta cùng đọc nhé!"
Khán giả trong phòng thu đòng thanh cười và hô vang:
"Cuộc đời ta chỉ là trò tung đòng xu!"
"May mắn là thứ ta phải tự giành lấy!"
"... Quái vật trong giới phụ nữ lao động ư?... Thật khó chịu."
Victorique lẩm bẩm. Mái tóc bạc như lụa khẽ bay trong gió.
Phát thanh viên trong radio tiếp tục vui vẻ nói:
"Nghe đồn bà ấy cả đời tung đồng xu chưa bao giờ thua. Ha ha ha! Và thế hệ thứ hai của gia tộc, con trai của Lagodia, Emigre, chính là thị trưởng hiện tại của New York! Phu nhân thị trưởng là một nữ diễn viên Broadway nổi tiếng, tên cô ấy là gì ấy nhỉ?... ha ha ha, tôi lại quên mất rồi! Thôi kệ! Chủ đề này chẳng có gì thú vị cả."
"Emigre... 'kẻ lưu vong' sao..." (Ghi chú: Tiếng Pháp là Émigré)
"Vấn đề nằm ở thế hệ thứ ba của gia tộc! Đúng vậy, mọi người đều quan tâm đến con trai thị trưởng, kẻ lang bạt Benven phải không? Bà lão mạnh mẽ rất cưng chiều đứa cháu này, đừng nhìn cậu ta như vậy, thực ra cậu ta cũng khá nổi tiếng trong giới trẻ New York! Tóm lại, Benven là một kẻ lập dị nổi tiếng! Cậu ta đã cãi nhau với cha mình, và hiện đang bỏ nhà ra đi, đúng vậy... cậu ta đang sống trong một khách sạn bẩn thỉu ở khu bình dân. Nhớ tên quán là ‘Carousel’... Còn có tin đồn rằng chính cậu ta là chủ của khách sạn đó..."
"Hửm?"
"Benven, người đang gây nhiều bàn tán, tối nay có xuất hiện tại bữa tiệc không! Cậu ta nói có thể sẽ đến, rốt cuộc tối nay cậu ta sẽ ăn mặc như thế nào, sẽ dẫn theo những người bạn gái kỳ quặc nào, những điều này đều rất được chú ý! Dù sao thì cậu ta..."
"Hừm..."
"... là một kẻ lập dị sống bất cần đời, nói rằng không kế thừa gia nghiệp, muốn làm họa sĩ truyện tranh, rồi nhanh chóng thôi học ở trường trung học danh tiếng của New York! Sau một thời gian biến mất, cậu ta đã lột xác, trở thành một thành viên của bộ đôi tác giả Ben & Koo của bộ truyện tranh hot nhất nước Mỹ ‘Thiếu Nữ Kỳ Tích’! Câu chuyện về người anh hùng Tân Thế Giới mà cậu ta vẽ rất được những người trẻ trở về từ chiến trường yêu thích!"
"Hừm..."
"Câu cửa miệng của Benven cũng rất kỳ lạ..."
Khán giả trong phòng thu lại đồng thanh nói:
"Thiếu Nữ Kỳ Tích mới là cô gái lý tưởng của tôi!"
Một tràng cười vui vẻ nhưng có phần ngớ ngẩn vang lên.
"... Nhiều fan của bộ truyện lo lắng rằng, với tính cách kỳ quặc như vậy, chắc chắn không có cô gái nào chịu đi cùng cậu ta đến bữa tiệc... Thực ra, xét về cách ăn mặc của cậu ta, cậu ta quả thực quá cá tính. Nhìn thấy trên đường chắc chắn sẽ nhận ra ngay! ... Ha ha ha, thực ra tôi cũng rất thích đọc truyện tranh của cậu ấy, còn từng xin chữ ký nữa. Cậu ấy tính tình rất tốt, không có chút kiêu ngạo nào của con nhà giàu! Tóm lại... đặc điểm của cậu ấy là cả ngày mặc bộ vest in hoa văn cờ hoa sọc sao màu xanh, trắng, đỏ... còn đội một chiếc mũ chóp cao màu xanh..."
"Nhàm chán. Mấy nước thắng trận này dù có ăn mừng cuồng nhiệt đến đâu, chăc cũng không có kẻ phóng túng nào ăn mặc như vậy ra... đường... đâu"
Ánh mắt Victorique rơi vào một chàng trai vừa mập vừa lùn đi ngang qua. Chàng trai đó mặc một bộ vest bó sát màu xanh, trắng, đỏ, đội một chiếc mũ chóp cao màu xanh, thậm chí còn khoác một chiếc áo choàng màu xanh...
"Meo?"
Victorique vẫn giữ tư thế lười biếng, mặt không cảm xúc phát ra một tiếng kêu kỳ lạ, như một con mèo con bị bóp cổ.
2
Gửi thằng con ngốc
Mày có biết tao đã lo lắng cho mày đến mức nào không? Giờ mà viết ra chắc phải mất cả đêm, lúc đó lễ khánh thành cũng kết thúc rồi. Vì vậy, tao tạm thời chọn ‘sự im lặng của hiền triết’.
... Không, thực ra có vài câu tao tao vẫn phải nói với mày!
ĐỒ NGU! ĐỒ DỐT! ĐỒ ĂN HẠI!
TẠI KHÔNG HIỂU SAO TAO LẠI CÓ THỂ SINH RA THẰNG THẰNG NGU NHU MÀY!
Mẹ của tao đã một mình vượt biển đến Tân Lục Địa này, trong thời gian ngắn đã trở thành tài phiệt ‘Broccanti’. Tao, với tư cách là con trai trưởng của bà, cũng mang hoài bão xây dựng New York tốt đẹp hơn, rồi trở thành một chính trị gia. Tao đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào mày, thằng con trai duy nhất của tao. Truyện tranh mà là sự ngiệp cả đời của một thằng đàn ông à? Thật vô lý! Nhưng, từ giờ tao không mắng mày nữa, tao phải nhịn. ‘Sự im lặng của hiền triết’... vì sự đoàn kết của gia tộc Broccanti...
Vấn đề lớn nhất bầy giờ là buổi lễ khánh thành tối nay!
Dù tao đã đuổi mayyf ra khỏi nhà. Nhưng do ảnh hưởng của thứ gọi là ‘huyết thống’ mà đến tao không thể hiểu nổi, mày là đứa cháu mẹ tao cưng chiều nhất. Thực sự không thể hiểu nổi... Về lý thuyết thì tao mới đáng được cưng chiều hơn chứ... Hừ, tao không hề ghen tị! Tóm lại, bà nội mày tức mẹ tao muốn mày tham dự bữa tiệc. Hiểu chưa, thằng con ngu ngốc!
Vì thế, tối nay mày bắt buộc phải đến!
Ý của bà nội là tuyệt đối. Hiểu chưa?
Chuyện chỉ có vậy.
Chúa ơi... xin hãy phù hộ cho thằng con ngu ngốc của con sớm tỉnh ngộ!
Ben bé bỏng! Mẹ đây!
Nhưng mẹ sẽ không dài dòng như người cha cần cù của con đâu. Mẹ chỉ nói một điều thôi!
Với tư cách là một quý ông, tối nay con phải dẫn bạn gái đến nhé?
Con nên hiểu ý mẹ chứ? Coi như mẹ xin con đấy, đừng làm mẹ mất mặt! Mẹ Roselady của con dù sao cũng là một nữ diễn viên Broadway. Nếu không kết hôn và sinh ra con, mẹ không biết chừng đã nhảy sang Hollywood trở thành một ngôi sao màn bạc rồi đấy? Khì khì! Khì khì! Tóm lại, con nhất định phải dẫn theo một cô gái đẹp vượt xa cả sự tuyệt vời, khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.
Không vấn đề gì đâu! Cứ đi tìm những cô gái muốn cặp kè với đại gia! Diễn viên, ca sĩ, vũ công gì đều được! Mẹ đã nói với con rồi, chỉ cần chịu chi tiền, bất kỳ cô gái đẹp nào cũng sẽ đi theo con! Con muốn hỏi tại sao ư?
... Vì mẹ cũng đã kết hôn với cha con như vậy đấy! Khì khì!
Đời người không phải là tung đồng xu! Nó là gì ư? Là những xấp tiền đô la! Mẹ cũng thường nói với bà con như vậy, niềm tin của mẹ là sắc đẹp, khiêu vũ và tiền bạc, chỉ có vậy thôi.
Mẹ sẽ mong chờ người bạn gái con dẫn đến, Ben bé bỏng đáng yêu của mẹ!
Người mẹ trẻ trung xinh đẹp vĩnh cửu của con
"... Làm sao đây! Đây đúng là muốn mình chết mà! Hu hu hu! Hu hu hu!"
Tại khu phố người Ý gần cảng New York.
Màn đêm buông xuống, ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên những tòa nhà xung quanh. Khu phố thương mại người qua lại tấp nập, tràn ngập tiếng rao hàng, tiếng bước chân, tiếng cười của trẻ con, và tiếng còi xe từ xa vọng lại. Một cơn gió lạnh lẽo âm u thổi ra từ lối vào tàu điện ngầm.
Đứa cháu của nhà tài phiệt giàu nhất New York, con trai ngốc của thị trưởng, người thừa kế thế hệ thứ ba của gia tộc Broccanti, Benven, đang hai tay ôm đầu, khổ não không thôi.
Tay phải cậu cầm lá thư của cha, tay trái cầm lá thư của mẹ.
Benven khoảng hai mươi mấy tuổi, thân hình mập mạp, da trắng, mái tóc đen nhạt được buộc lại sau gáy. Lúc này, cậu đang mở to đôi mắt màu xám trong veo đến đáng lo ngại.
Cậu mặc một bộ vest bó sát hình cờ hoa sọc sao, đội một chiếc mũ tròn màu xanh, bên hông treo một thanh kiếm kiểu chiến binh trung cổ, còn khoác một chiếc áo choàng hai mặt màu xanh lót xám, ba màu xanh, trắng, đỏ tạo nên sự tương phản rõ rệt trên người cậu. Người qua đường có lẽ đã quen với cách ăn mặc của cậu, không đặc biệt dừng lại nhìn, chỉ chào một tiếng: "Yo, thằng con ngốc của thị trưởng! Hôm nay cũng khỏe mạnh nhỉ!"
Benven cũng rất hòa nhã đáp lại:
"Chào bạn! Tôi chính là thằng ngốc khỏe mạnh đây!"
"Đúng vậy!"
"A, ha ha!"
Chào hỏi xong, Benven đột nhiên chớp mắt, rồi dùng nắm đấm tròn vo của mình đấm mạnh vào bức tường của ngôi nhà bên cạnh.
"Chết tiệt! Jesus! Christ!... Mình cũng muốn đến lễ khánh thành chứ. Dù là vì bà nội yêu quý mình cũng phải đi. Nhưng vấn đề không nằm ở ông bố khó ưa kia. Bà mẹ cưng chiều mình mới là người đau đầu... tìm một người bạn gái xinh đẹp? A, tại sao chứ...? Bạn gái quan trọng đến vậy sao? Hơn nữa, cô gái xinh đẹp nào sẽ cùng mình tham dự lễ khánh thành chứ! Bà mẹ mình nhẩy nhiều đến độ lú luôn rồi sao...?"
Benven cứ thế khóc ngay bên đường.
"Nhưng nếu không nghe lời bà ấy, bà ấy lại bắt đầu dỗi mất..."
Người qua đường nhìn Benven ánh mắt tò mò. Một đứa trẻ thấy cảnh này rất thú vị, chỉ vào Benven nói "Nhìn kìa, anh trai kỳ lạ kia đang khóc kìa", liền bị người mẹ trẻ mắng một câu không được nhìn, rồi kéo đi.
Áo choàng phần phật trong gió hè.
Benven ngẩng đầu, bi thương kêu lên:
"Hơn nữa! Lúc tôi còn học trung học ở New York, tôi đã bị những cô gái ham tiền đó hại thảm rồi. Có người cởi quần tây hàng hiệu của tôi mang đi cầm! Có người che ba số không sau cùng trên nhãn giá, lừa tôi mua cho cô ta cái yên xe đạp nạm kim cương... Vì vậy, tôi..."
Benven nắm chặt nắm đấm, giơ mạnh lên trời.
"Thiếu Nữ Kỳ Tích mới là cô gái lý tưởng trong lòng tôi!"
Chiếc áo choàng trên người cậu khẽ bay trong gió.
Một ông lão nghèo đang ngồi xổm bên chân cậu đọc báo, ngẩng đầu lên với vẻ thiếu kiên nhẫn.
"... Thiếu Nữ Kỳ Tích, là nhân vật chính trong truyện tranh cậu vẽ phải không...?"
"Ồ! Ra là ông cũng đọc ạ. Cảm ơn đã ủng hộ! Chúng ta hãy cạn ly vì New York!"
"... Dù sao thì cũng khá nổi tiếng mà."
Ông lão hừ một tiếng không quan tâm.
"Đúng rồi, để tôi ký tên cho ông nhé!"
"Không cần..."
"Gì chứ, thế mà cũng không cần!"
Benven ngẩng đầu nhìn nắm đấm đang giơ lên của mình.
"Cô gái kì diệu đến từ vũ trụ xa xôi! Mái tóc trắng như sữa, vẻ đẹp vượt xa giới hạn! Mạnh mẽ, thẳng thắn, dũng cảm! Tên cô ấy là gì? Cô ấy chính là cô gái lý tưởng thời trung học của tôi... Thiếu Nữ Kỳ Tích!"
Nói rồi, cậu đột nhiên cúi đầu xuống.
"... Tại sao, một cô gái tốt như vậy lại không tồn tại ngoài đời thực chứ. New York lớn như vậy, nhưng tôi vẫn chưa gặp... gặp...?"
Benven mở to mắt.
Trên con đường trước mặt, có ba chiếc vali chồng lên nhau, người ngồi trên đó là một cô gái hoàn mỹ mà cậu chưa từng thấy. Cô gái toát ra một vẻ uy nghiêm khó tin, như ánh sáng và hy vọng tương lai, tựa như đang ngồi trên ngai vàng nhìn xuống hành tinh xanh bé nhỏ này. Tấm vải lanh thô màu xám bao bọc thân thể cô gái, chỉ có mái tóc bạc như con cá thần bay lượn trên bầu trời, lấp lánh ánh bạc trong gió. Màn đêm bao trùm xung quanh càng làm nổi bật khí chất của nữ hoàng hành tinh, mái tóc bạc lấp lánh dưới ánh trăng. Đúng vậy, hình bóng này giống như một người ngoài hành tinh bí ẩn từ một không gian xa xôi đến, đang dừng chân nghỉ ngơi...
Đôi mắt lạnh lùng của cô gái đang nhìn xuống Benven như đang dò xét.
Benven không nhịn được co giật run rẩy.
"Tìm, tìm, tìm... tìm, thấy, rồi—! Thiếu Nữ, Kỳ Tích, đã xuất hiện, ngoài đời thực!"
Những giọt nước mắt vui sướng tuôn ra từ đôi mắt của Benven, cậu dang rộng đôi tay run rẩy, hai lá thư bay đi trong gió.
Benven từ từ mở miệng, lấy hơi hét lớn, như muốn truyền âm thanh đến tận cùng vũ trụ.
"... Jesus! Christ!"
"Kujo, đằng kia có một kẻ kỳ quặc. ngươi mau đuổi hắn đi. Tuy không biết hắn là ai, nhưng tóm lại là một kẻ kỳ quặc."
"Sao vậy? Victorique? Đây, anh vừa xin được súp rồi, tuy chỉ có một phần... em uống vào sẽ khỏe lên... Cậu uống hết đi nhé... mà, em quen anh chàng này à?"
"Làm sao ta có thể quen hắn được! Tóm lại, ngươi mau tìm cách đuổi hắn đi!"
Kazuya cầm một bát súp nóng, ngây người trên đường phố Manhattan.
Victorique ngồi trên ba chiếc vali, co rúm lại. Khuôn mặt dưới tấm vải lanh phồng lên vẻ đầy bất mãn. Giống như một con mèo con dễ thương bị một con chó lớn mặc vest sang trọng đuổi theo, phải nhảy lên cây để lánh nạn...
Một chàng trai mặc vest in hình cờ hoa sọc sao đứng dưới đống vali, một tay cầm một cuộn tiền một trăm đô la, nhảy tưng tưng như một con ếch.
Kazuya càng nhìn càng thấy khó tin, cảm khái nói:
"Anh mới đi một lát thôi mà em đã thu hút một gã kỳ lạ đến rồi. Victorique, đừng phồng má nữa, mau giải thích cho anh đi. Anh thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra."
"Ta không quen hắn...! Chuyện này thực sự hoàn toàn bất ngờ... Ngươi chỉ cần đuổi hắn đi là được!"
"Thế suối Nguồn Trí Tuệ có nói gì không?"
"Không, ta không muốn dùng Suối Nguồn Trí Tuệ cho chuyện này..."
Chàng trai nhảy tưng tưng, hét lên một cách cuồng loạn.
"... Chết tiệt! Bà mẹ ta nói rằng chỉ cần có tiền là có thể mời được bạn gái cơ mà! Cần một triệu đô la? Hay hai triệu đô la?"
Kazuya sợ hãi quay người lại, chỉ thấy chàng trai nhảy tưng tưng, lúc thì dang tay, lúc thì vỗ tay, lúc thì giơ cao hai tay. Cậu ta nhảy lên không trung tạo ra nhiều tư thế khác nhau, rồi rơi xuống, miệng hét lớn "Còn muốn nhiều hơn nữa sao! Đồ hám tiền nhà cô!", biểu cảm cũng theo đó trở nên phẫn nộ.
"Cô đúng là một người phụ nữ tham lam. A, không còn thời gian nữa rồi... Cô cần phải đi với tôi ngay! Tiền cô muốn bao nhiêu tôi cũng cho. Tôi đã nói rồi mà!"
Kazuya bất lực ngẩng đầu nhìn mặt Victorique.
"Tiền cô muốn bao nhiêu cũng có. A, a, a..."
Một đống đồng xu năm mươi cent rơi ra từ túi của chàng trai. Mặc kệ tay vẫn đang cầm một nắm tiền giấy, cậu ta vội vàng ngồi xuống nhặt xu. Kazuya cũng muốn giúp, nhưng lại bị chàng trai hét lớn: "Đừng trộm tiền của ta... Đồ ngèo hèn! Mà sao trông cậu giống hệt Rinrin vậy! Cậu là bạn đồng hành của cô ấy à? Là người Trung Quốc sao! Tốt quá! Có biết công phu Trung Quốc không?".
Kazuya bất lực từ bỏ, ngẩng đầu hỏi: "Victorique, em vẫn nên dùng Suối Nguồn Trí Tuệ đi."
Victorique ngồi trên vali liếc xuống dưới, vẻ mặt không vui giả vờ không nghe thấy lời Kazuya.
"Victorique, Victorique."
Kazuya đứng dưới liên tục gọi, như đang gọi một con mèo trên cây xuống.
"Victorique."
Victorique có lẽ sợ Kazuya, phồng má miễn cưỡng giải thích:
"... Ta chỉ có thể nhìn ra một chút manh mối. Kujo, ngươi còn nhớ những gì Joey Râu Rậm nói ở cảng không? Về gia tộc Broccanti giàu có đã xây dựng tòa tháp đó."
"Ừm. Chính là chủ nhân của tòa tháp Apocalypse tổ chức lễ khánh thành tối nay. Ngoài ra, đây cũng là lý do giao thông bị phong tỏa..."
"Thế hệ thứ hai của gia tộc là thị trưởng New York hiện tại, thế hệ thứ ba nghe nói là một công tử ngốc nghếch lang bạt. Và thế hệ thứ ba này chính là người đàn ông trước mắt ngươi. Không biết tại sao, hình như hắn rất thích ta, đòi ta đi cùng hắn tham dự lễ khánh thành."
"Hả?"
Kazuya lập tức cảnh giác, quay lưng về phía Benven, che chắn cho Victorique, như muốn nói vậy hắn là một kẻ kỳ quặc, không được, mình phải bảo vệ Victorique, dù sao bây giờ cô ấy chỉ có mình mình thôi...
Victorique lúc này mới hợp tác xuống khỏi đống vali. Kazuya đưa cốc súp nóng cho Victorique, rồi xách vali vội vàng dẫn cô đi.
Benven vội vã đuổi theo, nhìn vẻ mặt không vui của Victorique, rồi lại nhìn biểu cảm của Kazuya, rồi nhìn xuống nắm tiền giấy đang cầm chặt trong tay, rồi đầy nghi hoặc suy tư, lẽ nào tiền không có tác dụng? Nhưng sao có thể, mẹ đã nói, chỉ cần chịu chi tiền, con gái sẽ...
Cậu ta lắc đầu, lấy lại tinh thần, khổ sở cầu xin:
"A, xin cô... xin cô... Jesus!"
Victorique không thèm để ý, kéo tấm vải lanh tiếp tục đi về phía trước. Nhưng Kazuya lại có chút lo lắng quay đầu lại nhìn cậu ta một cái.
Benven thấy vậy, càng ra sức làm bộ mặt đau khổ, lớn tiếng cầu xin. Khiến người qua đường tò mmof liếc nhìn.
"Tôi đã đường cùng rồi! Giúp tôi với! Mẹ nói nhất định phải dẫn người đẹp đến lễ khánh thành! Nhưng tôi không có bạn gái... Tôi vốn còn muốn dẫn một cô gái xuất sắc như Thiếu Nữ Kỳ Tích về, rồi xuất hiện một cách thật ngầu lòi. Hu hu hu..."
"Anh khóc cũng vô ích thôi... Mà, Thiếu Nữ Kỳ Tích rốt cuộc là gì vậy?"
Kazuya cuối cùng không nhịn được hỏi. Benven lúc này mới ngừng khóc, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nói:
"Tốt lắm, bây giờ không phải lúc nói chi tiết! Hai người theo tôi!"
"... Này, Kujo."
"Nhưng mà... Victorique, người này cứ khóc suốt nãy giờ..."
"Tối nay tôi nhất định phải tham dự lễ khánh thành! Tuy bố rất ghét tôi, nhưng bà nội lại rất thương tôi. Hơn nữa..."
"Hơn nữa?"
"Này, Kujo!"
"À, anh không nhịn được nên... Victorique, xin lỗi..."
Victorique cuối cùng không nhịn được quay lại mắng Kazuya, người luôn bênh vực chàng trai lạ.
"Kujo... ngươi không thể đừng quan tâm đến kẻ kỳ quặc không quen biết này được sao? Hơn nữa, chúng ta bây giờ có rảnh rỗi để giúp người khác không? Chúng ta mới là người đang gặp khó khăn chứ?"
"Ừ, em nói đúng... nhưng..."
Dưới ánh mắt nghi ngờ của Victorique, Kazuya xấu hổ cúi đầu.
Victorique nheo mắt, giọng khàn khàn lạnh lùng nói:
"Kujo, ngươi không còn là trẻ con nữa đâu, cũng nên trưởng thành một chút rồi chứ? ngươi cũng đã nói như vậy trên tàu còn gì. Nhưng bây giờ ngươi lại như trước, vẫn thích làm người tốt, thật khiến ta ngạc nhiên."
Kazuya im lặng nhìn xuống chân mình, lẩm bẩm:
"Ừm... trong thời gian chiến tranh, tôi đã đi lính, trải qua không ít chuyện. Tôi đã khác xưa rồi..."
"Và?"
"Anh... khi thấy có người cần giúp đỡ sẽ muốn ra tay. Nhưng tôi biết sức mình cũng có hạn. Anh đã trưởng thành, biết phân biệt tình hình, cũng hiểu giới hạn của mình... Vì vậy khi đối mặt với những bi kịch bất ngờ..."
"——Chỉ có thể cầu nguyện."
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, trên trời trăng sáng vằng vặc, sao lấp lánh.
Mái tóc bạc bay trong gió, biến thành màu vàng như hoàng hôn.
Victorique im lặng, rồi khuôn mặt cô đột nhiên lộ ra vẻ mặt ma quỷ như xưa, đôi mắt xanh biếc lấp lánh ánh sáng lạnh như băng, nở một nụ cười đáng sợ.
"Ha ha ha ha ha! Đúng rồi, đấy cũng là một ý hay đáy!"
"... Hả?"
"Ngươi cứ cầu nguyện cho gã ngốc này là được mà. A men... A men! Xong, cầu nguyện rồi!... Chúng ta đi thôi."
"A men? Này, chờ đã, Victorique?... Em chưa từng cầu nguyện bao giờ đúng không? Lời cầu nguyện của em tệ quá."
"Hừm."
"Chờ đã, Thiếu Nữ Kỳ Tích! Cô gái tham lam nhà cô rốt cuộc muốn bao nhiêu mới chịu!"
"Tên kì lạ này cũng vậy, cậu rốt cuộc đang nói gì vậy?... Victorique, chờ anh đã!"
Kazuya ôm hành lý, vội vàng đuổi theo Victorique đang bọc trong tấm vải lanh màu xám. Gã kỳ quặc mặc vest cờ hoa sọc sao cũng vội vàng chạy theo.
(Hả, sao mọi chuyện lại thành ra thế này? A, đủ rồi. Victorique!)
Benven vừa chạy vừa lục túi, dường như đang tìm gì đó. Kết quả, cậu ta lấy ra một cây kẹo mút lớn màu xanh da trời, đành bất lực đưa cho Victorique trước, ánh mắt như muốn nói thứ tôi muốn lấy không phải cái này. Victorique bọc trong tấm vải lanh đột nhiên thò đầu ra, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc khẽ rên một tiếng.
Benven kinh ngạc hỏi.
"Hả? Cô muốn cái này à?... Không cần tiền trăm đô la, mà muốn kẹo mút? Cô không phải là kẻ ham tiền?"
"... À."
Kazuya cũng nhìn thấy cây kẹo mút đó.
Victorique, Kazuya và Benven tạo thành thế chân vạc đứng trên đường nhìn nhau chằm chằm.
Mưa bắt đầu rơi lất phất. Bầu trời trở nên u ám, bóng dáng tòa tháp cao chọc trời ở xa cũng mờ đi. Những tòa nhà và những sợi dây giăng như mạng nhện giữa các tòa nhà, cùng với những bộ quần áo cũ kỹ màu trắng hoặc màu trà phơi trên đó, tất cả đều chìm trong màn mưa bụi. Sau khi ánh trăng tắt, nhìn từ trên cao, đường phố New York đều chìm vào bóng tối...
«Thiếu Nữ Kỳ Tích» - Chương 5
Vẽ & Viết: Ben & Koo
'Truyện tranh Manhattan'
——Số tháng Năm, năm 1929
"Cứu mạng với!"
Đây là một con hẻm nhỏ ở thành phố Babylon, có một cửa hàng tạp hóa vẫn mở cửa đến tận đêm khuya, từ bên trong vang lên tiếng kêu cứu của một người đàn ông trung niên!
Xung quanh không có một bóng người.
Quạ thản nhiên bay lượn trên cao, mèo đen cuộn mình trong hẻm.
Lúc này, một tiếng súng vang lên.
Cửa sổ của cửa hàng tạp hóa được lắp một tấm kính cũ, chủ cửa hàng mặc tạp dề đứng bên trong. Chủ cửa hàng là người Ý, thân hình cao lớn, trên trán có một nốt ruồi lớn. Lúc này, ông đang cứng đờ giơ hai tay lên, trên ngực có một lỗ thủng lớn đầy máu. Vẻ mặt ông trở nên bi thương, lẩm bẩm:
"Con trai ơi, mẹ ơi. Cha không thể nuôi các con đưuọc nữa rồi..."
Trước mặt chủ cửa hàng là một gã trai trẻ. Gã có hình xăm trên vai, trên thắt lưng trang trí một chuỗi dây xích kêu lách cách, trông đúng là một tên côn đồ. Ngón cái và ngón trỏ tay trái gã cầm một đồng xu năm mươi cent, có lẽ là cướp được từ chủ cửa hàng.
Gã một tay cầm súng, cười toe toét nhìn chủ cửa hàng.
"Ông chú, chỉ vì năm mươi cent mà mất mạng quý giá. Ngoan ngoãn đưa cho tôi có phải tốt hơn không..."
"Chúng tôi luôn sống khổ sở...! Mày, không thể hiểu được đâu..."
Chủ cửa hàng đau đớn đưa tay lên không trung, dường như dùng hết sức lực nói:
"——Nhát đâm ân huệ..." (Ghi chú: Coup de grâce trong tiếng Pháp)
"Hả?"
Chủ cửa hàng ngã xuống sau quầy thu ngân. Gã trai trẻ từ bên ngoài thò tay vào quầy, vơ một nắm tiền xu định nhét vào túi mình.
Đột nhiên, từ đâu đó vang lên tiếng khóc thét của một đứa trẻ, nhưng trong cửa hàng không hề có đứa trẻ nào...? Giọng một cậu bé...?
Đúng lúc này, có người nhẹ nhàng bước vào cửa hàng.
Gã trai trẻ giật mình quay lại, tưởng là ai, nhưng chỉ thấy một cô bé học sinh mặc váy ngắn ca rô, áo sơ mi cổ tròn màu trắng, ôm một chiếc cặp sách lớn. Hắn không khỏi hừ một tiếng, hóa ra là một con nhóc vắt mũi chưa sạch.
Cô gái hiên ngang không sợ hãi nhìn tên cướp, sắc mặt dần trở nên kỳ lạ.
Gã trai trẻ không quan tâm đối phương là nam hay nữ, vẫn chĩa súng vào cô. Cô gái lúc này mới giật mình, hỏi:
"Anh... chẳng lẽ là cướp?"
"Ừ, đúng vậy. Thì sao!"
"Ra vậy."
Cô gái đột nhiên đạp đất, nhảy lên. Kết quả nhảy quá cao, đầu đập vào trần nhà. Cô gái kêu lên một tiếng, rơi xuống sau quầy thu ngân. Sau một loạt tiếng động loảng xoảng, trong cửa hàng trở nên yên tĩnh.
Chắc là ngất rồi?
Tên cướp cũng bị dọa cho một phen, không nhịn được hỏi:
"Nhóc định làm cái trò gì vậy?"
Lúc này, cô bé học sinh – một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc bạc – bật lên từ sau quầy thu ngân!
Xanh, trắng và đỏ! Mái tóc bạc của cô gái buông xõa, trên người mặc một bộ đồ kiểu đồ bơi in hình cờ hoa sọc sao, chân đi đôi bốt màu đỏ, khoác áo choàng màu xanh, trên trán còn dán một ngôi sao màu xanh, uy phong lẫm liệt đứng trên quầy thu ngân.
Tên cướp nhìn cô gái, kinh ngạc: "Hả, nhóc ngươi rốt cuộc là ai?!"
"Ta là——Thiếu Nữ Kỳ Tích!" Cô gái ưỡn ngực trả lời.
"... Chết tiệt! Mày chính là con nhóc quái lực gần đây đã hạ gục không ít anh em của tao à!... A, oái!"
Thiếu Nữ Kỳ Tích vơ một nắm đồng năm mươi cent từ trong quầy thu ngân, ném về phía tên cướp. Tên cướp bị đồng xu trúng phải, như bị trúng liên tiếp nhiều phát đạn bay lên, trong nháy mắt đã duỗi thẳng chân bất động.
Cậu thiếu niên Trung Quốc Rinrin thò đầu ra từ sau thùng rượu vang, xác nhận đã an toàn, mới vội vàng bò ra sau quầy thu ngân, ôm lấy chủ cửa hàng hét lớn: "Này, chú? Tỉnh lại đi!"
Chủ cửa hàng bị bắn xuyên ngực đột nhiên mở mắt, hét lớn: "A, sợ chết khiếp."
Xem ra không sao? Tiếng khóc của cậu bé lúc nãy là sao?
Chủ cửa hàng ngẩng đầu nhìn Thiếu Nữ Kỳ Tích đang cầm đồng xu uy phong đứng trên quầy, cảm khái nói:
"Gần đây nghe nói có một con nhóc quái lực và một thiếu niên Đông Dương hợp tác đi khắp nơi trừng trị những tên cướp và côn đồ. Không ngờ thân phận thật của hai người lại là khách quen của cửa hàng... Candy và Rin-rin à!"
"Chú Toto, làm ơn hãy giữ bí mật chuyện này giúp chúng cháu... Dù sao thì ban ngày Candy còn phải đi học, cô ấy cũng mới gần đây mới hóa thân thành anh hùng trừ gian diệt bạo vào ban đêm... Cô ấy thực ra chỉ là một cô gái bình thường. Hơn nữa... là một đứa trẻ rất dễ gần."
Rin-rin nói, mặt đỏ bừng.
Chú Toto gật đầu, vỗ ngực. Một ít máu chảy ra từ lỗ thủng trên tạp dề. Ông ấy quả thực đã bị bắn?
"Cháu không nói, chú cũng hiểu! Yên tâm đi! Hai cháu đã cứu mạng chú, làm sao chú có thể tiết lộ bí mật của các cháu được. Chú sẽ giữ kín như bưng."
"Vâng!"
Rinrin và Thiếu Nữ Kỳ Tích nhìn nhau cười.
Tên côn đồ ngã trước mặt ba người bắt đầu rên rỉ: "Không, đừng mà..." Ngài Grimolippa... đừng... đau..."
Sau đó, hắn run lên một cái, rồi biến mất. Chỉ còn lại một làn khói xám mờ.
Thiếu Nữ Kỳ Tích và Rin-rin giật mình, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Chú Toto thì chán nản khoanh tay, lắc đầu nói: "Quả nhiên là vậy!"
"Candy, Rin-rin... những vụ náo loạn trong thành phố gần đây xem ra là có kẻ cố ý điều khiển những tên xấu xa này gây ra. Thuộc hạ thất bại sẽ biến thành khói như thế này..."
"Có kẻ điều khiển...?"
Thiếu Nữ Kỳ Tích vừa ăn kem do chính tay Toto làm, vừa hỏi. Rinrin ngồi bên cạnh Thiếu Nữ Kỳ Tích, cậu cũng lộ vẻ mặt nghi hoặc. Toto thở dài, gật đầu. Lỗ thủng trên tạp dề của ông vẫn đang chảy máu.
Ngoài cửa sổ kính là cảnh đêm của thành phố Babylon – tòa tháp dưới ánh trăng, những cụm kiến trúc hùng vĩ, tòa thị chính bằng gạch đá, một dãy dài các cửa hàng, nhà hàng...
Và giữa tất cả những thứ đó dường như có một bóng xám khổng lồ bao trùm.
Thiếu Nữ Kỳ Tích run lên, Rin-rin thì lo lắng suy tư.
"Người trong thành phố đồn rằng tên của kẻ cầm đầu điều khiển những kẻ ác là..."
Sắc mặt của chú Toto trở nên trắng bệch như người chết, ông nhìn chằm chằm vào Thiếu Nữ Kỳ Tích – như đang cầu xin, lại như đang mong đợi cô gái có thể dùng sức mạnh kỳ diệu để lấy lại sự bình yên xưa kia của thành phố.
Tiếng khóc của đứa trẻ vẫn vang lên không ngớt.
Gió lạnh gào thét thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô trong con hẻm bên ngoài. Quạ bay lượn thấp, hàng mi bạc của Thiếu Nữ Kỳ Tích phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Chú Toto nói ra tên của kẻ cầm đầu.
"——Grimolippa!"
——Kẻ cầm đầu tội ác huyền thoại thao túng thành phố Babylon?!
——Còn tiếp!
0 Bình luận