1
Mùa hè năm 1930——
Giữa Lục Địa Già đang bước vào hoàng hôn và Tân Thế Giới tràn đầy hy vọng là một đại dương xám xịt mênh mông. Biển lặng gió, thỉnh thoảng có vài con chim di trú xấu xí lướt qua bầu trời, tựa như những sứ giả mang tin dữ.
Con tàu di cư khổng lồ chòng chành trên mặt biển.
Đây là một con tàu cũ kỹ sót lại từ Thế chiến II, lớp vỏ ngoài vốn rực rỡ nay đã trở nên thô ráp xù xì.
Các thủy thủ với vẻ mặt mệt mỏi bận rộn qua lại trên boong tàu cũ nát.
Vừa bước xuống cầu thang kêu cọt kẹt đã thấy mấy con chuột gầy gò chạy vụt ra. Người đầu bếp mặc tạp dề bẩn thỉu đang ngồi ngẩn người trên ghế trong nhà ăn, bên cạnh là một cái thùng lớn chất đầy đĩa bẩn.
Hành lang phảng phất mùi nôn mửa do say sóng. Khoang hạng ba của tàu trải chiếu rơm, cũng là phòng ngủ chung của hành khách. Dân di cư từ các dân tộc khác nhau chen chúc ngủ say sưa, có người đàn ông Do Thái với mái tóc xoăn rủ xuống thái dương, có gã trai tráng người Nga râu ria xồm xoàm và người phụ nữ Armenia da ngăm đen…
Lúc mới khởi hành, trong khoang tàu thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng hát và tiếng trò chuyện của những người xa lạ, nhưng sau hơn mười ngày lênh đênh trên biển, những âm thanh đó đã biến mất. Giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng ngáy của đàn ông, tiếng khóc của trẻ sơ sinh và tiếng thì thầm của phụ nữ. Nội dung của những lời thì thầm chỉ toàn là cầu nguyện…
Hành trình trên biển của người nghèo thật quá cơ cực, con tàu rõ ràng đang hướng đến Tân Thế Giới tràn đầy hy vọng, nhưng hành khách ở khoang hạng ba ai nấy đều mặt mày xanh xao.
Tiếng khóc của đứa bé sơ sinh vốn không ngớt từ nãy giờ bỗng nhiên to hơn.
Một tiếng ngáy đột ngột dừng lại, theo sau là một tiếng quát lớn: “…Này! Mau làm cho thằng nhóc đó im miệng đi!”
Nhưng đứa bé vẫn khóc không ngừng.
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào đứa trẻ đang khóc.
Chỉ thấy một người mẹ trẻ trông giống người Ý đang nằm sõng soài trên sàn, hai mắt nhắm nghiền, trán rịn mồ hôi nhớp nháp, đã không còn sức để chăm sóc con.
Bên cạnh người mẹ, có một bóng người nhỏ bé cuộn tròn trong một tấm vải bố xám đã sờn, trông như một đứa trẻ. Chàng thanh niên Đông Dương nằm sát bên cạnh dường như cũng đã kiệt sức, đang nhắm mắt nằm đó, mái tóc đen che kín vầng trán.
Mí mắt của chàng thanh niên đột nhiên run lên, có lẽ trong mơ đã bị mắng.
“Cha…”
Chàng thanh niên nói mê.
“Cha. Con… xin lỗi. Nhưng, con vẫn chọn… đi con đường của riêng mình…”
Chàng thanh niên Kujo Kazuya lẩm bẩm rồi từ từ mở mắt.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào bóng đêm trước mặt. Khoang tàu chìm trong màu xám, những tấm chiếu rơm dày đặc và những người nhập cư trong trang phục dân tộc đủ màu hiện ra trong tầm nhìn mờ ảo của cậu.
Kazuya giật mình, dường như vẫn chưa nhận ra mình đang ở đâu.
Lúc này, tiếng khóc của đứa bé truyền đến tai, cậu mới yên tâm trở lại, rồi cúi đầu nhìn sinh vật đang cuộn tròn trong tấm vải lanh xám bên cạnh, dịu dàng gật đầu.
Trong khoang tàu vang lên tiếng thì thầm.
“Nghe tôi nói này… làng của chúng tôi, trước đây… đã xảy ra một vụ thảm sát. Chính là làng Colonia… ở phía bắc nước Ý. Chuyện đã hơn sáu mươi năm rồi.”
“Hung thủ không bị bắt à?”
“Ừm… nghe nói là sơn tặc vượt núi qua biên giới đến giết sạch người. Không đúng… có một dân làng mất tích… là một phụ nữ ba mươi mấy tuổi dắt con về nhà mẹ đẻ… nhớ biệt danh của cô ta là Bes kỳ lạ. Cô ta cũng là một người đẹp, nên chắc hung thủ đã bắt cả hai mẹ con đi. Rồi nhanh chóng giết họ.”
“Đáng sợ quá!”
“Tôi thường nghe cha mẹ kể, làng bình thường rất yên bình, sao lại xảy ra chuyện như vậy.”
Kazuya nhìn về phía có tiếng nói, thấy hai người đàn ông trông như công nhân đang ngồi sau đống chăn mền uống rượu trò chuyện. Vẻ mệt mỏi cũng hiện rõ trên khuôn mặt họ.
Tiếng khóc của đứa bé càng lúc càng to.
Những người đàn ông ngẩng đầu lên, bực bội hét:
“Thật là, ồn quá! Có để cho người khác ngủ không!”
“Đúng vậy!”
“Mau làm cho thằng nhóc đó im miệng đi!”
Cục vải lanh xám bên cạnh Kazuya khẽ ngọ nguậy, có thể thấy một lọn tóc bạc bên trong lấp lánh như một chùm sao băng trên bầu trời đêm, phản chiếu ánh vàng mờ ảo dưới ánh đèn. Những người đàn ông đều kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thứ bên dưới tấm vải.
Là một con mèo ư? Không, thứ đó tuy nhỏ bé, nhưng ánh mắt lại hung tợn hơn mèo rất nhiều… Nếu dùng dã thú để ví von, thì phải là báo hoặc sói… Đôi mắt lóe lên ánh xanh lục chớp chớp dưới tấm vải, khiến người ta rợn tóc gáy. Nó dường như đang nhìn về phía có tiếng khóc.
Cơ thể người mẹ cử động.
“Ai đó làm ơn bế đứa bé này đi… đứa bé này…”
Những người đàn ông nhìn nhau với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
“Này này, cô muốn một người xa lạ nuôi con cô à? Ai có thời gian rảnh rỗi đó chứ!”
“Ai cũng sống không dễ dàng gì! Còn chưa biết cuộc sống nào đang chờ chúng ta ở vùng đất mới!”
“Ai, ai đó…”
Lúc này, từ dưới tấm vải lanh xám thò ra một đôi tay nhỏ nhắn, tròn trịa, nhưng lại trắng bệch một cách kỳ lạ, đưa về phía người mẹ trẻ.
Người mẹ có lẽ ý thức đã mơ hồ, không hề sợ hãi trước đôi tay ma quái đó.
“Người là… Thượng Đế sao…?”
“Không!”
Người bọc trong tấm vải dường như rất ngạc nhiên, vội vàng phủ nhận.
Giọng nói đó khàn khàn và âm u lạ thường, nghe như của một cụ già trăm tuổi, khiến những người đàn ông giật mình. Giọng nói bí ẩn không phân biệt được nam nữ, già trẻ hay quốc tịch tiếp tục nói:
“…Ta có thể nói… là hoàn toàn ngược lại.”
“Người là ai cũng không quan trọng…”
“Hửm?”
“Cha của đứa bé đang đợi chúng tôi đến… Chỉ cần đến được Tân Thế Giới… nó sẽ có cha… có nhà… cuộc sống mới của nó sắp bắt đầu rồi… Vì vậy, xin người…”
Người mẹ trẻ lẩm bẩm xong liền kiệt sức nhắm mắt lại.
Sinh vật đáng sợ không rõ nam nữ già trẻ, là người hay thú dưới tấm vải vẫn tiếp tục quan sát hai mẹ con trước mặt. Trên người nó không cảm nhận được sự ấm áp, cũng không có sự do dự, không có một chút nhân tính nào, như thể sắp sửa nuốt chửng người mẹ yếu ớt và đứa bé đang gào khóc làm thức ăn…
Đôi tay nhỏ trắng bệch tròn trịa dừng lại giữa không trung.
Những người trong khoang tàu cũng im lặng, lần lượt nhắm mắt lại, hoặc nằm xuống, hoặc ngồi, hoặc dựa lưng vào nhau. Xung quanh lặng ngắt như tờ, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, không muốn cử động, cảnh tượng tựa như một bức tranh sơn dầu thời Trung Cổ mô tả ngày tận thế.
Con tàu di cư lắc lư dữ dội, sóng dường như đã cao hơn.
Con tàu cũ nát, u ám và nặng nề rẽ sóng xám, trông vừa giống con tàu quan tài khổng lồ trong những câu chuyện ma của Lục Địa Già, lại vừa giống con tàu của những kẻ điên lưu đày tội nhân trong truyền thuyết Trung Cổ.
Con tàu không ngừng nghỉ tiến về Tân Thế Giới.
Những người nhập cư chạy trốn khỏi Lục Địa Già đã không còn đường lùi, chỉ có thể cưỡi sóng đạp gió tiến về phía trước.
Màn đêm che khuất bầu trời, nhấn chìm con tàu cũ nát, nhuộm đen mặt biển.
——Đó là mùa hè ngay sau khi Thế chiến II kết thúc.
Cậu thiếu niên Kujo Kazuya từ một quốc đảo nhỏ ở phương Đông, khi du học tại Vương quốc Sauville ở Lục Địa Già, đã gặp gỡ cô gái xinh đẹp và bí ẩn Victorique trên tháp thư viện của một học viện ẩn sâu trong núi. Victorique sở hữu trí tuệ siêu phàm, là hậu duệ của Sói Xám trong truyền thuyết. Tuy nhiên, không lâu sau, chiến tranh thế giới bùng nổ, Victorique bị cha mình, người đứng đầu Bộ Huyền bí của Vương quốc Sauville, giam cầm, cho uống thuốc, và sử dụng như một “vũ khí huyền bí” để thay đổi cục diện chiến tranh. Kazuya thì bị buộc phải hồi hương và nhập ngũ. Victorique với sự giúp đỡ của mẹ mình, Cordelia, đã vượt ngục thành công, thoát khỏi nanh vuốt của cha, sau đó vượt đại dương để tái ngộ với Kazuya…
Sau cơn bão táp dài đằng đẵng, cả hai đều may mắn sống sót, nhưng lại một lần nữa bị cuốn vào vòng xoáy của số phận, buộc phải lưu vong đến Tân Thế Giới.
Con tàu di cư vượt qua đại dương mênh mông giữa hai lục địa, chở hành khách đi về phía tây.
Không biết đã qua bao lâu, ánh sáng rực rỡ như đèn pha chiếu từ cửa sổ trời tròn vào khoang tàu, ánh bình minh lại một lần nữa giáng xuống. Những người nhập cư nằm la liệt trong khoang lần lượt mở mắt, lảo đảo đứng dậy.
Tốc độ của con tàu từ từ giảm xuống, động cơ gầm lên như một con quái vật.
Có người hét lên bằng tiếng mẹ đẻ, ngay sau đó, tiếng hét bằng nhiều thứ tiếng khác nhau vang lên.
“Tới rồi!”
“Tới rồi!”
“Cuối cùng cũng tới rồi!”
Những người còn đang ngủ cũng lần lượt ngẩng đầu, đứng dậy. Kazuya cũng bị đánh thức, chớp mắt, nhẹ nhàng lay người bí ẩn đang đắp tấm vải lanh xám bên cạnh.
Sau đó, một giọng nói khàn khàn như của một bà lão vang lên đầy khó chịu:
“…Chuyện gì vậy?”
“Chúng ta đến Tân Thế Giới rồi!”
“…Hừm, vậy sao?”
Sinh vật nhỏ bé đó cũng trùm tấm vải lanh từ từ đứng dậy.
Những người di cư nối đuôi nhau chạy lên cầu thang, hai người Kazuya cũng theo họ ra boong tàu. Tiếng bước chân xung quanh ồn ào, người nhập cư hoặc giẫm lên chân người khác, hoặc bị va vào tường, hoặc đập đầu vào nhau, nhưng không ai có thời gian để ý, tất cả đều một mực chạy ra boong tàu.
Sau khi ra khỏi khoang tàu, những người di cư đều không nhịn được hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sáng sớm. Boong tàu chật ních người nhập cư từ các quốc gia của Lục Địa Già, náo nhiệt như đang mở hội. Họ theo phong tục của mình, dùng ngôn ngữ của mình hoặc ca hát nhảy múa, hoặc trò chuyện, hoặc cười đùa.
“Nhìn kìa!”
“Tượng Nữ thần Tự do!”
Những người di cư lần lượt chỉ tay về phía trước.
Hai người Kazuya cũng tay trong tay, nheo mắt ngước nhìn. Đôi mắt xanh biếc thon dài và đôi mắt đen to tròn cùng nhìn về một mục tiêu.
Nước biển cũng đã chuyển sang màu xanh lam.
Dưới ánh bình minh, bàn tay giơ cao của Tượng Nữ thần Tự do như đang cầm một ngọn lửa. Người phụ nữ trẻ trung và quả cảm đội vương miện, ngực nở, hông cong, bụng thon gọn, mái tóc xoăn mềm mại rủ xuống sau lưng. Nàng chính là người gác cổng của Tân Thế Giới đang hướng về tương lai.
Bài thơ khắc trên bệ tượng có thể coi là những câu thơ nổi tiếng nhất thế giới hiện nay. Hầu hết những người nhập cư đều thuộc lòng bài thơ này. Bất kể biết chữ hay không, có hiểu tiếng Anh hay không, trên suốt hành trình, mọi người đều không ngừng nhẩm đi nhẩm lại đoạn thơ đó.
Có người cất tiếng hát lớn.
Trên boong tàu ngay lập tức vang lên một dàn hợp xướng gồm nhiều thứ tiếng: Anh, Pháp, Đức, Yiddish, Ý, Hy Lạp…
“Hãy cứ giữ lấy những vùng đất và chiến công hư vinh ngàn đời của các người!
Hãy trao cho ta những đám đông lao lực bần hàn
Những kẻ khao khát hít thở tự do nhưng bị vứt bỏ vô tình
Những kẻ chen chúc rên xiết bên kia bờ đại dương
Những linh hồn kinh hoàng lật úp trong bão tố
Tất cả hãy giao cho ta!
Ta giơ cao ngọn đèn bên cạnh cánh cổng xanh!”
(Ghi chú: Dòng chữ khắc trên bệ Tượng Nữ thần Tự do được trích từ bài thơ «Người khổng lồ mới» của nữ thi sĩ Emma Lazarus. Câu cuối cùng trong nguyên tác tiếng Anh là: I lift my lamp beside the golden door. Trong phiên bản tiếng Nhật mà tác giả sử dụng, ‘golden door’ được viết là 青い門 (cổng xanh), và phần miêu tả cổng của cục di chú sau này cũng là 青い門, do đó ở đây được dịch là ‘cổng xanh’.)
Một cơn gió mát trong lành thổi qua.
Những người hát xong bài thơ lần lượt rơi lệ… Cơn bão táp thứ hai đã kết thúc, chúng ta chính là những người sống sót sau Ragnarok… chúng ta là những người con được các vị thần mới lựa chọn. Có lẽ vài tháng trước, có người vẫn là kẻ thù của nhau, có người là đồng minh, có người từng là binh lính của nước địch cầm súng tham chiến. Nhưng giờ đây chiến tranh đã kết thúc, kẻ thù và đồng minh đều không còn nữa. Bão táp sẽ mãi mãi rời xa. A, tất cả cuối cùng đã kết thúc… Vì vậy, mọi người hãy yêu thương nhau ở thế giới mới, cùng nhau cười đùa, hôn lên má nhau…
(…Thật sao?)
(…Bão táp đã kết thúc?)
(…Chúng ta sẽ không còn chia xa nữa sao?)
Cuộc vui trên boong tàu vẫn tiếp diễn, con tàu quan tài trong truyện ma, con tàu nhà tù trong truyền thuyết Trung Cổ từ từ tiến vào thế giới mới – bến cảng buổi sớm tấp nập xe cộ, hàng hóa chất cao như núi.
Những kiện hàng lớn được đưa ra khỏi khoang tàu, những người nhập cư tranh nhau xuống tàu, ai cũng muốn sớm đặt chân lên Tân Thế Giới.
Trong số đó, có một người không hề cử động. Đó là một phụ nữ trẻ đang bế một đứa bé…
Người bí ẩn nhỏ bé trùm tấm vải lanh xám nhìn thấy cảnh này, không khỏi dừng bước, chăm chú nhìn xuống hai mẹ con. Kazuya đi đến bên cạnh cô, quỳ một gối xuống bế người mẹ lên.
Người mẹ gầy gò đã trút hơi thở cuối cùng với đôi mắt mở to. Vết dao của thần chết hằn trên khuôn mặt tái nhợt của cô, làn da trên tứ chi đã nhuốm màu xám của cái chết.
Đứa bé mở mắt, đột nhiên gào khóc thật to.
Kazuya đưa tay, nhẹ nhàng vuốt mắt người đã khuất, để cô nhắm lại. Rồi cậu khẽ cầu nguyện vài câu rồi đứng dậy. Tuy nhiên, sinh vật trùm tấm vải lanh vẫn không nhúc nhích. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người mẹ một lúc lâu, rồi mới thò một tay ra từ dưới tấm vải bố sờn, nhẹ nhàng chạm vào gò má ấm áp của đứa bé. Ngay khi tay vừa chạm vào da đứa bé, cô liền run lên như bị bỏng.
Kazuya nhỏ giọng nói:
“Đi thôi… Chúng ta đi. Này, đi thôi!”
Đến cuối câu, giọng Kazuya đã chuyển thành giọng dạy dỗ trẻ con, nhưng đối phương vẫn không động đậy. Cậu đành hít một hơi thật sâu, hét lớn tên đối phương:
“——VICTORIQUE DE BLOIS!”
Thế là, một giọng nói khàn khàn run rẩy như trẻ con đáp lại:
“Kujo, nhưng, nhưng mà…”
“Người này đã chết rồi! Cô ấy đã lên thiên đàng rồi!”
“Nhưng trước lúc bình minh… cô ấy vẫn còn sống mà… Chúng ta hiếm có duyên ở cạnh nhau trong suốt hành trình… Nhưng khi cô ấy ngã bệnh, ta lại không thể giúp được gì…”
“Victorique…”
“…Kujo, tại sao ngươi lại như vậy?”
Victorique hỏi nhỏ với giọng điệu bất an lạ thường.
Kazuya có chút bối rối cúi đầu nhìn Victorique.
Xung quanh đầy tiếng bước chân và bụi bặm, mọi người tranh nhau đi ra thế giới bên ngoài. Hai người bị bao vây bởi tiếng ồn đầy sức sống. Ánh bình minh mùa hè chiếu qua cửa sổ trời làm những hạt bụi lấp lánh.
Giọng nói dưới tấm vải bắt đầu có chút khó chịu.
“Ngươi có vẻ đã thay đổi?”
Kazuya lập tức phản bác: “Em mới là người thay đổi. Victorique! Em đó, khác với trước đây… Cái đó! Nói sao nhỉ…”
“Ta đã thay đổi thế nào?”
Giọng Victorique càng lúc càng trầm. Kazuya nghiêng đầu suy nghĩ:
“Hừm… Em đã trở nên, dịu dàng hơn…?”
Victorique hừ một tiếng, giọng điệu cứng rắn nói: “Hừ. ngươi tưởng mình chọn từ cẩn thận lắm à? Nhưng mà Kujo, Ta biết ngươi đang muốn nói gì. Ngươi tiếp theo chắc chắn muốn nói ta… đã trở nên yếu đuối hơn. Nói ta đã trở thành một người phụ nữ bình thường, lương thiện! Hơn nữa, ngươi còn có chút thất vọng về điều đó, phải không!”
Từ dưới tấm vải truyền đến giọng nói khàn khàn như của một bà lão.
Kazuya rụt rè nhìn đối phương.
Tấm vải bố xám từ từ tuột xuống sàn, mái tóc bạc lấp lánh ánh vàng mờ ảo, buông xuống như một dải lụa. Một khuôn mặt xinh xắn lộ ra – đôi mắt dã thú lóe lên ánh xanh lục, chiếc mũi thanh tú, đôi môi anh đào mềm mại.
Cơ thể cô trắng bệch đến mức không cảm nhận được nhiệt độ, tựa như một con búp bê gốm sứ đắt tiền bị nhét dưới đáy hộp cả ngàn năm không thấy ánh sáng. Khuôn mặt đó tĩnh lặng như thể đã hàng trăm năm không có biểu cảm.
Nhan sắc của cô có thể nói là vừa thần thánh, lại vừa âm u——
Kazuya bất động nhìn chằm chằm vào Victorique de Blois.
Cô vẫn đẹp một cách phi thực, đến mức phải dùng vải che đi. Nhưng có lẽ là do tác dụng phụ của việc bị ép uống thuốc trong thời gian dài, hoặc là… tóm lại, da cô trắng bệch lạ thường, trông cũng gầy hơn trước. Hơn nữa, trong đôi mắt xanh biếc đó còn ẩn hiện một tia dịu dàng.
Kazuya chăm chú quan sát Victorique, cảm nhận lại vẻ đẹp của cô, cùng với khí chất bí ẩn đen tối, những thay đổi sau khi bị bão táp cuốn qua, và sự kỳ diệu của Lục Địa Già.
Sau một hồi do dự và mê đắm, Kujo cuối cùng vẫn lắc đầu.
“…Không, không phải!”
“Thật?”
Victorique phồng má, giận dỗi nhìn Kazuya. Kazuya nắm tay vung nhẹ, tha thiết nói:
“Anh vẫn cảm thấy em thật sự không thay đổi chút nào… con người trước đây của em chỉ là đang trốn đi, trốn trong khu rừng sâu thẳm của thời Trung Cổ. Vì trong cơn bão táp thứ hai, em liên tiếp gặp nguy hiểm. Bây giờ em cảm thấy ở đây thật sự an toàn, mới thò đầu ra khỏi rừng, nhìn ngó xung quanh… phải không, Victorique?”
Đôi mắt thon dài của Victorique chớp một cái, lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Cô giọng trầm và khàn khàn gắt lên:
“Hừ! Kujo, xem bộ dạng của ngươi thì đúng là đã thay đổi rồi!”
Cô càng nói càng kích động.
“Hả? Thật sao?”
“Ừ. Đúng hơn thì trong những lúc thế này, việc nhớ đến người đã khuất rồi nổi giận dỗi hờn đáng lẽ phải là việc của ngươi chứ? Ngươi mới là người đã trở nên lạnh lùng, biết từ bỏ… trưởng thành như một người đàn ông rồi sao? Hay là…”
Đôi mắt xanh biếc của Victorique và đôi đồng tử đen láy của Kazuya nhìn nhau, giọng cô càng lúc càng trầm.
“Con người trước đây của ngươi… cũng đã trốn vào núi rừng già cỗi của quốc đảo Viễn Đông rồi sao?”
“Chuyện này… anh… ai biết được.”
Kazuya im lặng, cả hai đều không nói gì.
Sau đó, Kazuya như đã hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên, nắm chặt tay một lần nữa.
“Tóm lại, chúng ta cứ đi về phía trước đã. Victorique… hai chúng ta khó khăn lắm mới vượt qua đại dương, hay là mau xuống tàu đặt chân lên Tân Thế Giới đi. ——Cùng nhau!”
Victorique chớp mắt.
Kazuya giơ nắm tay đang nắm chặt, vẻ mặt nghiêm túc nói tiếp:
“Anh tuy không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng anh có thể cảm nhận được có chuyện gì đó đang chờ chúng ta ở phía trước, có thể là một cuộc phiêu lưu, có thể là nguy hiểm, hoặc là những cuộc gặp gỡ mới…”
“…Vậy sao?”
Victorique ngẩng đầu nhìn Kazuya, giọng nói bình tĩnh đến bất ngờ.
Kazuya gật mạnh đầu, xách một chiếc vali da lớn lên.
Kazuya, người đã cao lớn hơn, hai tay vác hành lý của cả hai người, Victorique với khuôn mặt bầu bĩnh và xanh xao nặng nề bế một đứa bé sơ sinh không quen biết, cả hai im lặng từ từ đi lên cầu thang.
2
Nhiều người di nhập mặc trang phục dân tộc sặc sỡ, đầu quấn khăn rực rỡ, hoặc đội mũ tròn. Họ chen chúc trên boong tàu, hai tay ôm hành lý lớn, trò chuyện bằng nhiều thứ tiếng, từ từ đi xuống cầu thang.
Cục di chú của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ được xây dựng trên đảo nhỏ Ellis trước đảo Manhattan.
Cánh cổng xanh được ca ngợi trong thơ ca mở ra cái miệng máu khổng lồ như một con quái vật, ngày đêm không ngừng nuốt chửng dòng người nhập cư không ngớt, có thể coi là hàm trên khổng lồ của Tân Lục Địa. Victorique có chút sợ hãi dừng bước. Kazuya hét lớn, dắt cô xếp hàng đi qua cánh cổng xanh lớn, vào trong cục di chú giống như một chiếc hộp đen khổng lồ.
Sảnh đăng ký khá rộng rãi, khắp nơi là những khu vực hình vuông được quây bằng dây thừng. Những người nhập cư bị dồn lại như gia súc, chờ đến lượt. Sàn sảnh có lẽ chưa bao giờ được quét dọn, bẩn thỉu không thể tả, vào mùa hè lại càng bốc mùi hôi thối. Những người vừa mới cất cao tiếng hát giờ đây đều im lặng trong lo lắng. Dù sao, nếu không qua được cuộc phỏng vấn của bác sĩ và thanh tra, họ sẽ không thể đặt chân lên đảo Manhattan. Điều chờ đợi họ sau đó là bị trục xuất về nước, đưa vào bệnh viện, hoặc bị bắt giam…
Nhân viên cục di chú dùng ghim ghim những mảnh giấy vuông ghi tên con tàu cập bến lên cổ áo người di cư. Mỗi khi bác sĩ và y tá phát hiện một bệnh nhân, họ sẽ dùng phấn viết tên bệnh lên vai áo của người đó. Người bị viết muốn dùng tay phủi đi vết phấn cũng đã muộn, những người xung quanh sẽ lặng lẽ giữ khoảng cách với họ một cách e dè. Những người bị viết đều mắt rưng rưng với vẻ mặt không cam tâm. Không lâu sau, sẽ có nhân viên đến lôi họ ra khỏi hàng, hoặc đưa đến bệnh viện, hoặc trục xuất. Tóm lại, họ đã không thể đặt chân lên đất của Tân Thế Giới.
Hàng người nhích lên từng chút một.
Để kiểm tra hết một con tàu phải mất vài giờ đồng hồ.
Buổi sáng mùa hè không biết từ lúc nào đã chuyển thành giữa trưa, rồi đến chiều. Mọi người mồ hôi nhễ nhại tiếp tục xếp hàng.
Kazuya ưỡn ngực đứng thẳng, bên cạnh là Victorique cúi đầu bế đứa bé.
Khi một bác sĩ vội vã đi ngang qua hai người, ánh mắt đột nhiên rơi vào Victorique, thấy làn da xanh xao và ngón tay run rẩy của cô, ông không khỏi nhíu mày.
Kazuya lập tức căng thẳng. Bác sĩ lạnh lùng nói:
“Cô, đã dùng ma túy phải không? Nhìn ngón tay cô run kìa! Nghiện thuốc nặng à!”
Victorique ngẩng đầu lên, bướng bỉnh rụt cổ lại.
“…Không, không phải.”
“Nào, ngẩng đầu lên! Để tôi xem kỹ mắt cô! Tôi muốn xem tròng trắng của cô! Mở miệng ra! Nhìn tôi!”
Victorique cứng đờ cả người. Bác sĩ tiếp tục nói:
“Theo quy định, những bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm như thương hàn, phụ nữ không thể làm việc do sức khỏe yếu, người nghiện rượu nặng và nghiện ma túy đều không được vào Tân Thế Giới! Đất nước chúng tôi cần những công dân có tâm lý lành mạnh, lương thiện và sức khỏe tốt…”
Bác sĩ không chút khách sáo lấy đèn pin ra định soi mắt và họng Victorique, y tá cũng vội vàng đến giúp.
Những người xung quanh Victorique vội vàng giữ khoảng cách với cô.
Kazuya lo lắng che chở cho Victorique, giải thích “Không, thưa ngài, cô ấy khỏe mạnh…!”, nhưng y tá lại quát lớn: “Tránh ra!”
Đúng lúc đó…
“Gì vậy!”
Từ xa vọng lại tiếng hét của một phụ nữ trẻ, mọi người quay đầu nhìn.
Chỉ thấy một phụ nữ trẻ tô son môi đỏ chót vừa ném hành lý, vừa la hét. Một nhân viên cục di chú khỏe mạnh lập tức đến đè cô ta lại.
“Tôi có lỗi gì chứ! Tôi chỉ là không có tiền đi tàu thôi! Nhưng tại sao… anh hiểu mà, phải không? Anh hiểu mà?”
“Bỏ cuộc đi! Chuyện cô làm trên tàu chúng tôi đã nhận được báo cáo rồi. Theo quy định, phụ nữ có hạnh kiểm không tốt không được đặt chân lên đảo Manhattan. Cô sẽ bị trục xuất!”
“Thế này thì quá đáng quá! Tôi rốt cuộc đã làm gì sai. Một người phụ nữ như tôi ngoài cách đó ra còn cách nào kiếm tiền chứ! Làm ăn trên tàu thì có gì sai? Tôi cũng không phải kẻ ác gì! Chết tiệt, Thượng Đế nhất định sẽ thông cảm cho tôi!”
“Vậy thì cô đi mà nói với Thượng Đế! Chúng tôi chỉ làm theo quy định… Theo tôi qua đây!”
Một số người hiểu chuyện gì đã xảy ra, bắt đầu thì thầm. Người phụ nữ đột nhiên cúi đầu, khóc nức nở, vùng vẫy bị nhân viên kéo đi. Góc vali của người phụ nữ vung trúng đầu một đứa trẻ. Đứa trẻ sợ hãi kêu lên một tiếng, hình như còn chảy máu mũi. Bác sĩ và y tá nhìn nhau, vội vàng đi về phía đó. Người phụ nữ trùm tấm vải lanh xám bị họ bỏ mặc.
Những người xung quanh Victorique và Kazuya cũng đã quay lại. Kazuya đứng sát bên Victorique, che chở cho cô.
Đến chiều, hàng người cuối cùng cũng từ từ tiến lên, hai người đến trước bàn của thanh tra.
Đứa bé người Ý mà Victorique mang theo đã qua kiểm tra đầu tiên. Victorique nói đã xác nhận được danh tính của cha đứa bé. Cha đứa bé đã đến Tân Thế Giới trước, sau khi tìm được việc mới gọi gia đình sang, hiện đang đợi ở cảng.
Đến lượt Kazuya, thanh tra hỏi về nơi sinh, tình trạng sức khỏe, vấn đề bảo lãnh, Kazuya đều trả lời từng câu một.
“Chị gái và anh rể tôi sống ở Làng Greenwich. Anh rể làm việc trong một cơ quan chính phủ, anh ấy có thể bảo lãnh cho tôi.”
Việc kiểm tra của Victorique lại mất rất nhiều thời gian.
Thanh tra cuối cùng nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, thở dài.
“Chào mừng đến với Thế Giới Mới…”
Thanh tra cuối cùng cũng nửa tin nửa ngờ nói ra câu chào mừng đó, rồi nhẹ nhàng đóng dấu vào thị thực, vẫy tay ra hiệu cho hai người đi.
Hai người rời khỏi bàn của thanh tra, đi đến phòng phỏng vấn của ủy ban xét duyệt gồm thanh tra, thư ký và phiên dịch.
Sau một hồi thẩm vấn dài dòng, ủy ban xét duyệt cuối cùng cũng cho Victorique tuyên thệ.
“Trước Tượng Nữ thần Tự do… tôi xin tuyên thệ.
Tôi sẽ trở thành một người phụ nữ lao động mới, cống hiến sức mình cho việc khai phá và phát triển Tân Thế Giới trong gia đình và tại nơi làm việc. Tôi sẽ không ăn không ngồi rồi, cũng không tin vào các tà thần cổ xưa, càng không trở thành gái điếm. Tôi sẽ trở thành một người phụ nữ chuyên nghiệp xuất sắc, một thành viên gia đình xuất sắc, dũng cảm tiến về phía trước…”
“Tốt…”
“Cầu Chúa phù hộ cho Hợp chúng quốc Hoa Kỳ…”
Victorique phồng má, trông như một con sóc nhét đầy hạt trong miệng. Thái độ của cô tuy không mấy thân thiện, nhưng vẫn ngoan ngoãn tuyên thệ. Kazuya thì đỏ bừng mặt, cố gắng hết sức để không bật cười.
“Ừm, hai người có thể đi rồi.”
“…Ừm.”
Victorique phồng má, bước đi những bước nhỏ. Kazuya đi sau lưng nhỏ giọng nói: “Em giận cái gì vậy…”
Hai người cầm tấm thẻ đăng ký khó khăn lắm mới lấy được, đi ra khỏi cục di chú rộng lớn nhưng ngột ngạt.
Mặt trời đã bắt đầu lặn, thủ tục nhập cảnh gần như mất cả một ngày.
Victorique vẫn trùm tấm vải lanh xám, giống như một con sâu đo. Con sâu bế đứa bé chậm rãi di chuyển như đang bò. Nhưng chẳng mấy chốc bước chân cô chậm lại, một lúc sau thì dừng hẳn. Kazuya đi phía trước quay đầu lại hỏi:
“Hả, sao vậy? Victorique, nhanh lên…”
Victorique tức giận đến mức cả người phồng lên như một quả bóng bay. Cô giọng khàn khàn phàn nàn:
“…Nói cho ta biết, vừa nãy… cái câu “phụ nữ lao động” đó rốt cuộc có ý gì?”
Kazuya đứng thẳng người, nghiêm túc trả lời:
“Cái đó à, chính là ở nhà thì giặt giũ nấu cơm, ra ngoài thì biết đánh máy, làm pizza các loại… Tóm lại… chính là cả ngày phải làm việc chăm chỉ.”
Victorique mặt mày xanh xao, lí nhí giận dỗi: “Kujo… nhưng, ta chưa bao giờ làm việc… ngoại trừ lúc làm vũ khí tối thượng chiếm lĩnh châu Âu.”
Hai người lúc này đang đi về phía bến phà, chuẩn bị đi phà từ đảo Ellis đến Manhattan. Mặt trời mùa hè sắp lặn, hoàng hôn sắp buông xuống.
Kazuya hai tay ôm vali, chạy lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của Victorique, cổ vũ cô: “Ừm, anh cũng lo lắng về điều này. Nhưng chúng ta đã trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng cũng bình an đến Tân Thế Giới rồi, chỉ cần chiến tranh kết thúc, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi, đúng không. Anh sẽ nhanh chóng tìm việc làm. Nào, cố lên!”
“…Tùy ngươi.”
Victorique nhìn ra xa, căng mặt gật đầu.
Ở đây đã có thể lờ mờ nhìn thấy những tòa nhà chọc trời hình vuông san sát của đảo Manhattan. Thế giới vật chất hoàn toàn khác biệt với Lục Địa Già đang ở ngay trước mắt.
Ánh mắt Victorique rời khỏi khung cảnh mới mẻ hỗn loạn.
“Ngươi cứ việc cố gắng đi. Còn ta thì… tuyệt đối sẽ không cố gắng!” Cô bế đứa bé, làm một tư thế như tượng Đức Mẹ đồng trinh nhỏ, dõng dạc tuyên bố.
Khuôn mặt Kazuya đầy vẻ khó tin.
“…Em rốt cuộc lại sao vậy?”
Victorique như một đứa trẻ không nghe lời, dậm chân giận dỗi.
“Bởi vì, cái đó!”
“Cái gì?! Em nói gì?!”
Kazuya nhảy dựng lên, kịp thời né được trước khi bị giẫm vào chân.
“Lúc nhập cảnh, họ lại dám nói với ta một người cao cao quý, là phải làm việc, làm việc, có ý gì chứ! Ta đương nhiên phải tức giận rồi! Đây rốt cuộc là cái quốc gia gì vậy!”
Kazuya ngây người nhìn Victorique dậm chân nhảy loạn xạ không theo nhịp điệu nào, cuối cùng vẫn không nhịn được cười.
“…Em cũng thật là. Chẳng lẽ vẫn còn giận chuyện vừa nãy? A ha ha, Victorique em thật trẻ con, đồ trẻ con lớn xác. Vóc dáng của em thì đúng là nhỏ thật… Bởi vì à, đây là đất nước của những người lao động mới. Đúng vậy, ngay cả em, nàng công chúa bí ẩn này, sau này có lẽ cũng không ngoại lệ, phải nướng pizza trước lò lửa lớn, dọn dẹp sạch sẽ cả ngôi nhà, trở thành một tiểu thư lao động chăm chỉ… không, cái này hình như còn chưa chắc… cậu sẽ lau sàn nhà sạch bong… cảm giác thật khó tin… nhưng mà, cái này có lẽ cũng không chắc đâu… Hả, Victorique, em có nghe không?”
Đôi mắt xanh biếc của Victorique nheo lại thành một đường thẳng, vẻ mặt cực kỳ khó chịu, uy nghiêm tuyên bố đầy đe dọa:
“Suối Nguồn Trí Tuệ… đã cho ta biết…”
“Sao vậy? Anh có dự cảm không lành…”
Đôi mắt Victorique đột nhiên mở to, bước đi những bước kỳ lạ nói:
“Ta không cần làm việc, vì ta là người được chọn!”
“Em được chọn? Hôm nay có bao nhiêu người nhập cư mà lại chọn em? Hơn nữa, rốt cuộc là được ai chọn?”
“Đương nhiên là kẻ đó!”
Victorique chỉ vào Tượng Nữ thần Tự do. Kazuya đầy nghi hoặc vểnh tai lên.
“Anh không nghe thấy gì cả.”
“…Vừa nãy, đã nói, đấy?”
“Nói dối!”
“Thật một trăm phần trăm. Tóm lại chuyện là vậy, Kujo, kẻ ngốc nghếch tràn đầy hy vọng vào cuộc sống mới như ngươi từ hôm nay hãy làm việc chăm chỉ, làm luôn cả phần việc của ta! Đàn ông như anh thực ra rất thích như vậy đúng không?”
“Hả, rất thích như vậy? Ý em là gì?... À, anh hiểu rồi! Victorique!”
Kazuya chỉ chăm chú nghe lúc đầu, nhưng giữa chừng đã nghe chán.
“Nói cách khác, em định tiếp tục sống cuộc sống như trước cơn bão ở trường học, mỗi ngày đọc sách, sống qua ngày buồn chán à? Sói Xám đều cổ quái như vậy sao? Nhưng dù sao đây cũng là Hợp chúng quốc Hoa Kỳ… em cũng không còn là học sinh bí ẩn trong Học viện St. Marguerite nơi quy tụ con em quý tộc nữa. Người nhập cư chắc chắn phải làm việc chăm chỉ từ sáng đến tối. Đúng vậy, ừm… anh sẽ rất cố gắng! Rất… là!”
Kazuya tự nói một mình, còn gật đầu lia lịa. Victorique không nhịn được chen vào với vẻ khó chịu:
“Ngươi muốn chăm chỉ nỗ lực thế nào thì tùy.”
“…Em hoàn toàn có ý định bỏ mặc anh đang nỗ lực để lười biếng phải không?”
“Bởi vì, Ngươi nghĩ xem… ta rốt cuộc có thể làm được gì?”
“Cái này à, em có thể làm được nhiều việc chứ. Dù sao cậu rất thông minh, lại đáng sợ, lại rất trẻ con. Vì vậy, ừm, ví dụ như… để anh nghĩ xem… Hả? Ví dụ như…? Hả, hả?”
Kazuya mặt mày tươi cười muốn đưa ra một ví dụ, nhưng kết quả lại rơi vào trầm tư.
Victorique kéo lê tấm vải lanh sờn, vừa đi vừa khoác lác:
“Kujo, với tư cách là một cư dân của một cường quốc kinh tế mới nổi, ngươi quả thực rất thích hợp làm việc như một con ngựa kéo xe. Nhưng ngươi nghĩ Sói Xám cũng có thể làm được chuyện đó sao? Nói cách khác, Kujo ngươi nên nỗ lục một mình đi! Đồ rác rưởi nhập dân lề mề! Trong lúc ngươi nỗ lực, ta đây, sẽ ngồi trên ngưỡng cửa của ngôi nhà rách nát mà ngươi vất vả kiếm tiền mua được, ngày qua ngày ngẩng đầu nhìn lên bầu trời của thành phố, chờ đợi cơn bão kẹo ngọt đến. Bởi vì ta không có việc gì để làm. Hừ!... Cứ quyết định vậy đi. Đến lúc đó ta sẽ cho ngươi thấy sự kiên cường đáng kinh ngạc của ta! Hãy run sợ đi, hỡi kẻ phàm trần!”
“Em, Em thật là… cái đó, vừa mới cập bến mà em đã nói gì vậy? Con Sói Xám cao ngạo của Lục Địa Già vừa đến Tân Thế Giới đã trở thành một con chó giữ cổng ăn không ngồi rồi! Tuy em sẽ là một con chó giữ cổng đáng sợ như chó ba đầu Cerberus!
Kazuya dứt khoát khẳng định:
“Em chắc chắn sẽ buồn chán đến chết thôi. Em chính là loại con gái sợ buồn chán. Anh hiểu ưm quá mà…!”
Kazuya nói, mặt đỏ bừng, vội vàng quay đi. Victorique hoàn toàn không nghe lọt tai lời cậu, tiếp tục hờn dỗi.
“Đủ rồi, chúng ta đi thôi!”
Kazuya không hiểu sao mặt càng lúc càng đỏ.
Hai người lên phà, trên phà từ đầu đến cuối đều chật ních những người di cư mệt mỏi từ Lục Địa Già.
Phà rẽ sóng tiến về trung tâm của New York – đảo Manhattan.
Trên đảo có những công trình kiến trúc hiện đại xen kẽ, tựa như một khu rừng hình vuông. Những công trình này khác với những kiến trúc trang nghiêm của Lục Địa Già, mỗi tòa nhà đều thẳng tắp chỉ lên trời, mới toanh, và đều có hình dáng và màu sắc khác nhau. Ở trung tâm đảo còn có một Công viên Trung tâm, với một khoảng không gian xanh rộng lớn. Trong đó, các loại cây cối tự do sinh trưởng, khác với những khu vườn kiểu Pháp thường thấy ở Cựu Thế Giới.
Phà hướng về hòn đảo mang một diện mạo mới, tiếng còi xe dần trở nên rõ ràng hơn.
Một quốc gia mới…!
Bến cảng chật ních người đến đón. Những người nhập cư đều mặc trang phục dân tộc sặc sỡ có phần phong trần. Người dân New York trên bờ thì ngược lại, đều mặc vest chỉnh tề, đội mũ cao, cầm gậy. Nhìn kỹ thì có thể phân biệt được người gốc Ý, Đức, Ireland… qua đặc điểm khuôn mặt. Nhưng nhìn từ xa, họ đều trở thành những cư dân Tân Thế Giới giống hệt nhau, không thể phân biệt được dân tộc gốc.
Mọi người đều thể hiện niềm vui đoàn tụ theo nhiều cách khác nhau, những dân tộc tính cách cởi mở thì ôm nhau, hát hò nhảy múa, những dân tộc tính cách bảo thủ thì cả gia đình im lặng nhìn nhau rơi lệ. Thanh niên thì vui vẻ đuổi bắt nhau.
Victorique theo Kazuya xuống tàu, liếc nhìn xung quanh, như phát hiện ra điều gì đó, liền kéo tấm vải lanh xám đi tới. Kazuya vội vàng kéo vali đuổi theo sau, hét lớn: “Em đi đâu vậy?”
Cô gái trùm tấm vải lanh như một con sâu đo đi đến trước mặt một người đàn ông trẻ tuổi như đang đợi ai đó. Người đàn ông là người Ý râu ria xồm xàm, ăn mặc nghèo khó, khuỷu tay áo khoác còn có một lỗ thủng. Victorique bình tĩnh ngẩng đầu nhìn mặt anh ta, nói gì đó với anh ta.
Người đàn ông đột nhiên mở to mắt. Cô gái không thèm để ý đến phản ứng của người đàn ông, chỉ đáp lại một câu. Người đàn ông lắc đầu, nhưng cuối cùng vẫn chán nản cúi đầu, một lúc sau, đột nhiên yếu ớt quỳ xuống đất. Victorique đưa đứa bé trong tay đến trước trán người đàn ông.
Người đàn ông run rẩy đón lấy đứa bé, từ từ ôm chặt.
Kazuya đuổi kịp, như hiểu ra điều gì, so sánh khuôn mặt của đứa bé và người đàn ông.
“Con trai của cha… cha nhớ con lắm… Chào mừng, đến với, Thế giới Mới…”
Người đàn ông nói rồi dụi mặt vào đứa bé, đứa bé lập tức vui vẻ cười lên.
Sói Xám từ đầu đến cuối đều mặt không biểu cảm nhìn xuống hai cha con.
“…Victorique, em đó, luôn khiến người ta kinh ngạc! Rõ ràng ở đây đông người như vậy, làm sao em biết ai là cha của đứa bé này?”
Victorique quay đầu lại, vẻ mặt kinh ngạc, dường như lời khen của Kazuya khiến cô rất bất ngờ. Một lúc sau, khuôn mặt bình tĩnh như băng của cô cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng.
Lâu rồi mới lại thấy nụ cười đắc ý của Sói Xám, khiến tim Kazuya hơi nhói.
Victorique vừa mới ủ rũ giờ đây mặt mày đầy tự mãn. Cô dùng ngón tay chỉ vào chiếc mũi nhỏ nhắn của mình, ưỡn ngực, tự mãn như một đứa trẻ.
“Dựa vào mùi chứ sao! Ta là một con dã thú mà. Tuy nhiên, ở Thế giới Mới chỉ có thể làm một con chó giữ cổng thôi!”
“Thế thì giỏi quá rồi. À, anh nghĩ ra rồi, có lẽ công việc phù hợp nhất với cậu là tìm người.”
Kazuya nói rồi cười. Victorique lại không nể tình.
“Ta không muốn làm việc. Sao ta lại đi làm công việc phiền phức đó… ta sẽ không làm gì cả.”
“Thám tử tư thì sao? Em chắc chắn sẽ trở thành chuyên gia tìm người số một New York…”
“Đừng nói những lời ngu ngốc. Ta đã nói rồi, cuộc sống lý tưởng của ta là ngồi trước cửa nhà làm một con chó giữ cổng màu bạc.”
“Hả, nhưng bây giờ chúng ta hình như không có nhà để mà để trộm cả, mà kể cả chúng ta có nhà thì cũng không cần chó giữ cổng.”
Hai người vừa nói chuyện vừa chuẩn bị rời đi.
Lúc này, người đàn ông ở phía sau hét lên: “Này… cái đó, cảm ơn nhé!”
Hai người quay lại, thấy người đàn ông mặt đầy tự hào nói tiếp:
“Tôi à, làm việc trong tòa nhà đó. Nếu hai người gặp khó khăn cứ đến tìm tôi. Tôi làm việc trong bếp, hai người cứ nói tìm Joey Râu Rậm, họ sẽ biết.”
Kazuya gật đầu, ngẩng đầu nhìn theo hướng tay Joey chỉ.
Chỉ thấy ở xa có một tòa nhà cao ốc đen ngòm, nhìn từ xa, tòa nhà một cột chống trời như chia đôi bầu trời hoàng hôn. Tòa nhà có thiết kế hình nón, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến tháp Babylon, trên đỉnh còn có một quả cầu vàng. Vỏ ngoài của tòa nhà được sơn màu đen tượng trưng cho thế giới vật chất, có thể nói là một tòa tháp đầy yếu tố tiên phong…
Victorique im lặng rụt cổ lại.
“——Nó tên là ‘Apocalypse’!” Joey tự hào giới thiệu.
Kazuya giật mình, hỏi: “Apocalypse? Tại sao lại đặt tên này?”
Joey khoa trương trả lời:
“À, cậu không biết à! Cũng phải, dù sao cậu mới đến… Nó là tòa nhà cao nhất thế giới mới hoàn thành tuần này! Tối nay sẽ tổ chức lễ khánh thành. Tôi vừa được thuê làm một trong những đầu bếp chính ở đó. Chủ nhân của tòa nhà này cũng là một người di cư gốc Ý, nên mới cần mời một đầu bếp nổi tiếng người Ý. Làm việc ở đây thu nhập khá ổn định, nên tôi mới… gọi hai mẹ con họ… sang…”
Nói đến đây, Joey buồn bã cúi đầu.
“Tòa tháp này lớn thật, ở Cựu Thế Giới chưa từng thấy tòa nhà nào cao như vậy,” Kazuya cảm thán nói.
Joey gật đầu, rồi nói với đứa bé trong lòng:
“Con cuối cùng cũng đến rồi, con trai của cha… con sinh ra đúng lúc thật. Tuy đã trải qua muôn vàn khó khăn mới đến được New York, nhưng những ngày tháng đau khổ đã kết thúc. Từ nay, cha sẽ dẫn con khám phá niềm vui của cuộc sống ở Thế Giới Mới… Người ta thường nói ‘trang đầu tiên của lịch sử gia đình là quan trọng nhất!’, tức là hoạt động hôm nay rất quan trọng. Phấn khởi lên chưa?… Nào, hãy xem cảnh đẹp của thế giới mới này.”
Victorique và Kazuya bị giọng nói cao hứng của Joey lây nhiễm, cũng chăm chú quan sát đảo Manhattan.
Dưới ánh hoàng hôn, các tòa nhà màu đen và màu trà trong thành phố san sát nhau, những tòa nhà mới toanh tỏa ra sắc màu tươi sáng.
Đây là một vùng đất rộng lớn không bị chiến tranh tàn phá.
Mọi người bận rộn qua lại, tiếng còi xe vang lên không ngớt, khắp nơi ở Tân Thế Giới đều tràn ngập sức sống…
Ngay cả tiếng chuông nhà thờ ở xa cũng bớt đi vài phần trang nghiêm, thêm vào vài phần hoạt bát, như thể người kéo chuông là một đứa trẻ.
Gương mặt của Joey đỏ ửng dưới ánh hoàng hôn, giọng nói của anh ta vui vẻ và sôi nổi.
“Đây là một quốc gia bình đẳng đầy cơ hội! Chỉ cần chăm chỉ là có thể có cuộc sống tốt đẹp. Mọi người đều làm việc với niềm tin đó… Hãy nhìn tòa tháp kia đi! Tên khổng lồ đó là do gia tộc giàu có Broccanti bỏ vốn xây dựng. Người sáng lập gia tộc của họ là một bà lão tên là Lagodia. Lagodia vào ngày này sáu mươi lăm năm trước, đã vượt đại dương từ Ý đến đây, lúc đó bà mới mười lăm tuổi. Vì vậy, lễ khánh thành của tòa nhà mới được chọn vào đêm nay. À, tôi cũng phải về sắp xếp công việc bếp núc rồi… Tóm lại, điều tôi muốn nói là…”
Tòa nhà mới xây nhuốm màu hoàng hôn, thẳng tắp chỉ lên trời. Joey như một cậu thiếu niên khao khát phương xa, giọng nói đầy sức sống nói:
“Một cô gái yếu đuối không nơi nương tựa ở đây cũng có thể tay trắng làm nên, tích lũy được hàng triệu đô la tài sản. Đây chính là giấc mơ của Thế Giới Mới. Thế hệ đầu tiên của gia tộc Broccanti là một nhà tài phiệt lớn, thế hệ thứ hai, con trai của Lagodia, Emigre là thị trưởng của New York! Tuy nhiên… thế hệ thứ ba, cháu trai Benven thì có chút…”
Joey không hiểu sao, đột nhiên nhíu mày, rồi lại nở nụ cười.
“Đây là thành phố để thực hiện ước mơ. Đây mới là Tân Thế Giới! Chúng ta cũng phải siêu nỗ lực làm việc! Phải không!”
——Một cơn gió mạnh gở gở thổi qua.
Victorique đang ngẩng đầu nhìn hai cha con, mái tóc bạc dài và tấm vải bố xám trùm trên người đều bay trong gió. Mái tóc dưới ánh hoàng hôn ẩn hiện ánh vàng. Đôi mắt xanh biếc lạnh lùng và làn da xanh xao kể lại những khổ nạn cô đã phải chịu trong cơn bão táp. Mái tóc đen của Kazuya cũng lay động trong gió, vẻ mặt cậu nghiêm túc, trong mắt cháy lên ngọn lửa quyết tâm: Mình cũng phải cố gắng! Tuy nhiên, đống vali bên cạnh bị gió mạnh thổi ngã, sắp sửa đè lên hai người…
Bầu trời hoàng hôn và mặt biển nhuốm cùng một màu. Chim bay qua đầu Victorique và những người khác đang đứng trên đê. Tượng Nữ thần Tự do đứng sừng sững giữa bến cảng. Sóng biển từng đợt từng đợt vỗ vào cảng New York. Nhìn từ trên cao, bến cảng trông như bị đóng băng vào mùa hè…
«Thiếu Nữ Kỳ Tích» - Chương 2
Vẽ & Viết: Ben & Koo
'Truyện tranh Manhattan'
——Số tháng Hai, năm 1929
——BÙM!
Một tiếng nổ lớn, phi thuyền con nhộng tạo ra một cột nước cao ngất trời, rơi xuống mặt biển ngoài khơi thành phố Babylon.
Phi thuyền khổng lồ hình xe máy chở theo Thiếu Nữ Kỳ Tích, sau một hành trình dài trong không gian vũ trụ, cuối cùng đã đến Trái Đất. Cửa sổ kính của phi thuyền xuất hiện những vết nứt, vỡ tan với tiếng kêu lách tách, nước biển lập tức tràn vào khoang thuyền…
“Áaaaa—!”
Thiếu Nữ Kỳ Tích bị dòng nước biển ấm áp cuốn đi, quay cuồng trong khoang thuyền.
Lưng cô gái đập vào vách khoang suýt ngất đi. Cô vội vàng mở miệng muốn thở, nhưng chỉ uống phải một bụng nước biển mặn chát, ho sặc sụa.
“Không… không, thở, được…!”
Thiếu Nữ Kỳ Tích cố gắng mở mắt, chỉ thấy trước mặt là một đại dương xanh biếc rộng lớn.
Nước biển dưới ánh nắng mặt trời lấp lánh như đá quý, chói mắt. Thiếu Nữ Kỳ Tích cố gắng đưa tay vươn lên trên mặt biển, nhưng cuối cùng cô vẫn cùng phi thuyền con nhộng từ từ chìm xuống đáy biển. Ánh nắng rực rỡ dần xa, xung quanh trở nên tối tăm, chỉ còn lại rong rêu và những đàn cá bơi qua, cùng với bóng tối sâu thẳm. Đáy biển bên dưới sâu hun hút như không gian vũ trụ…
“Ý thức… ngày càng mơ hồ…”
Thiếu Nữ Kỳ Tích suýt nữa đã mất đi ý thức.
Cô mím chặt môi, mở mắt ra, muốn bơi lên. Cô ra sức quẫy đạp chân tay, sức mạnh trăm mã lực đẩy cô ra khỏi buồng lái vỡ nát. Dù suýt chết đuối, nhưng cô vẫn đứng vững dưới đáy biển tối tăm, rồi đột nhiên đạp mạnh vào nước, nhảy vọt lên trong nước.
Mái tóc bạc dài lấp lánh như vây lưng của cá, cơ thể mảnh mai tỏa ra ánh sáng chói lòa trong biển.
“Ha, ha!”
Cô gái không ngừng đạp nước, tốc độ ngày càng nhanh lao về phía mặt nước. Cô không chút do dự bơi thẳng lên, như thể đã biết bơi về hướng nào là đúng. Cô khuấy động dòng nước biển ấm áp, không lâu sau cuối cùng cũng lại nhìn thấy ánh sáng. Vầng sáng tròn lấp lánh không ngừng, tựa như lối ra của một hang động. Đó là ánh sáng của mặt trời trẻ trung và khỏe mạnh chiếu sáng thế giới mới…
Sự bất an vốn bao trùm trên khuôn mặt Thiếu Nữ Kỳ Tích dần chuyển thành nụ cười.
“Cố lên!”
Cô gái hét lớn một tiếng, lao về phía vầng sáng, cuối cùng tung một vệt sóng lao lên khỏi mặt biển.
——Mặt biển của cảng thành phố Babylon hình hòn đảo.
Con cá kình con đang bơi lội trong biển “ú” lên một tiếng kinh ngạc, bơi tán loạn.
“Không câu được. Sáng nay không có thu hoạch gì… Hả? Oa—!”
Một thiếu niên Trung Quốc nhỏ con đang câu cá ở một góc bến cảng – Rinrin chú ý đến thứ đang tiến lại gần từ mặt biển, kinh ngạc đến ngây người.
Đây là một buổi sáng yên bình – những cư dân náo nhiệt của thành phố Babylon vẫn còn đang say giấc. Xung quanh bến cảng cũng tĩnh lặng.
Một con cá kình da trơn, có hoa văn đen trắng xen kẽ đang rẽ sóng biển xanh biếc, bơi về phía này.
Nhìn kỹ, trên lưng con cá voi này lại có một cô gái đang cưỡi!
Mái tóc bạc của cô gái bay trong gió, trông tuổi tác có lẽ cũng bằng Rinrin…!
“Hả? Hả hả hả?”
Trong lúc Rinrin còn đang kinh ngạc, con cá kình đã bơi đến gần, lộ ra thân hình khổng lồ…
“Oa, đáng sợ quá! Tôi không muốn câu con cá lớn như vậy đâu. Tôi không muốn, cậu mau đi chỗ khác đi!”
Rin-rin đã sợ đến mức con ngươi sắp rớt ra ngoài.
Cô gái xinh đẹp từ lưng cá kình nhảy lên, nhào lộn vài vòng trên không, đáp xuống đất một cách hoa mỹ. Cả người cô ướt sũng, nước nhỏ giọt tong tong, mái tóc bạc dài che nửa thân hình mảnh mai của cô.
“XIN CHÀO! Đây, là đâu?”
“Đâu à?… Tôi mới phải hỏi cậu, cậu rốt cuộc từ đâu đến? Đây là thành phố Babylon. Cánh cổng của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ vĩ đại, một thành phố phát triển kiểu mới.”
“Thành phố Babylon…?”
“Ừm! Cậu xem.”
Rinrin thu dây câu, chỉ cho cô gái xem. Thiếu Nữ Kỳ Tích ngẩng đầu nhìn lên trời.
Chỉ thấy một tòa tháp tương lai khổng lồ đứng sừng sững giữa những tòa nhà cao tầng. Tòa tháp có vẻ ngoài đen kịt, trông rất gở gở. Cụm nhà cao tầng trên đảo tuy đều hùng vĩ không chê vào đâu được, nhưng lại toát ra một khí tức không lành.
“Đó là Sao Xanh! Cửa ngõ trên biển của thành phố phát triển kiểu mới Babylon!”
“Đúng rồi, cậu rốt cuộc từ đâu đến? Đến đây làm gì? Tên là gì?”
Rinrin hứng thú ném ra một loạt câu hỏi. Thiếu Nữ Kỳ Tích nghe vậy, chớp mắt rồi đắc ý ưỡn ngực.
“Ta tên là Thiếu Nữ Kỳ Tích! Đến từ thành phố hành tinh Ngôi Sao Kỳ Tích ở vũ trụ xa xôi. Ta đến đây làm gì à? Cái này à, để ta nghĩ xem…?”
Cô gái rơi vào trầm tư, mình đến đây để làm gì? Cô nhớ lại lời nói của Nữ hoàng Kỳ Tích lúc chia tay, từ từ ngẩng đầu. Lần này cô có chút tự tin, ung dung nói:
“Ta đến… là để dùng sức mạnh của mình cho… những điều mà ta tin là đúng đắn!”
Cô gái nhận lấy chiếc bánh bao mà Rinrin đưa, ăn ngấu nghiến. Rinrin suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Ra vậy, vậy thì…”
“Vậy thì sao?”
Rinrin cởi lá cờ sọc sao đang bay phấp phới trên cột cờ, có chút ngượng ngùng đưa cho Thiếu Nữ Kỳ Tích. Thiếu Nữ Kỳ Tích lúc này mới nhớ ra mình đang không mặc gì. Cô không chút ngượng ngùng khoác lá cờ sọc sao xanh trắng đỏ lên người như một chiếc áo choàng.
Rinrin nhìn thấy vẻ mặt đau buồn của cô, không khỏi nói:
“Cậu có kẻ thù mà cậu nên chiến đấu. Đằng sau sự phồn hoa của thành phố Babylon, đang bao trùm bóng tối, có rất nhiều người cần được giúp đỡ…”
Rinrin nói, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn về phía những tòa nhà cao tầng san sát và tòa tháp gở gở chỉ thẳng lên trời…
Một cơn gió sớm thổi qua, Thiếu Nữ Kỳ Tích không khỏi rụt cổ lại, mái tóc bạc dài và lá cờ sọc sao làm áo choàng bay phần phật trong gió. Cô mở đôi môi anh đào xinh xắn, nói:
“Ừm, cậu nói bao trùm bóng tối à? Thế thì gay go rồi…!”
——Thiếu Nữ Kỳ Tích đã đến thành phố của chúng ta!
——Còn tiếp!
0 Bình luận