Phần I Hồi 8: Chân tướng đằng sau thân phận thật của cô nàng tiểu thư trong bộ váy trắng là ai?

Chương 123: Nụ cười ấy thực sự đến từ tận đáy lòng Iwashimizu

Chương 123: Nụ cười ấy thực sự đến từ tận đáy lòng Iwashimizu

Trong lúc Hina đi gọi mọi người, tôi tranh thủ nói đôi lời với người vừa tự xưng là Saionji Shizu kia.

"Nói cho cậu biết nhé, ngay từ đầu tớ đã biết 'Saionji Shizu' chính là Iwashimizu Shizuku rồi. Ngay cả hai người mặc vest đen đuổi theo cậu lúc đầu cũng là do Fujioka và Marukawa đóng giả luôn đúng không?"

"Lúc đó tớ đã thắc mắc tại sao cậu lại bày ra trò này nên tớ quyết định giả vờ không biết để xem cậu định làm gì. Chứ nếu tớ buột miệng hỏi: 'Lớp trưởng này, cậu đang làm gì thế?', thì đời nào cậu chịu nói cho tớ biết về chuyện đi xem mắt này đâu nhỉ?"

"A... hóa ra cậu vốn đã biết hết rồi à. Thật là xấu hổ quá đi mà. Saionji là họ thời con gái của mẹ tớ, còn người ngồi đây là bà ngoại tớ, Saionji Kotono, cũng là đương kim gia chủ nhà Saionji. Tớ đã bị ép phải học đủ mọi lễ nghi để ra dáng một tiểu thư gia đình quyền quý, nhưng suy cho cùng thì đây mới là con người thật của tớ."

Nói rồi, cậu ấy thè lưỡi ra một cách đầy tinh quái. Sức công phá từ một 'nàng tiểu thư' nghịch ngợm thế này đúng là không đùa được đâu. Thứ mà cậu ấy gọi là lễ nghi, ở thế giới cũ của tôi chắc chính là học về cách ra dáng một quý tộc nhỉ.

"Cậu xem này, sơ hở rành rành ra đấy thôi. Lúc định dùng tên giả, khi vừa thốt ra chữ 'Saionji' thì cậu suýt nữa buột miệng nói luôn 'Shizuku', sau đó mới lúng túng chữa cháy thành 'Shizu'."

"Đã vậy, giờ ăn trưa hôm trước cậu còn kể về việc bà mình tặng chiếc IPhone 14 Pro Max, nghe là thấy ăn nhập ngay với tình huống này rồi. Thậm chí màu sắc của chiếc điện thoại không dùng ốp lưng kia cũng đủ để tố cáo cậu. Một người thông minh như cậu sao lại để lộ nhiều dấu vết thế chứ… Hay là ngay từ đầu cậu đã thực lòng muốn để cho tớ nhận ra điều đó nhỉ?"

Còn một chuyện nữa, đó là lời thú nhận rằng cậu đã phải lòng một bạn nam cùng lớp vào năm nay. Dù không muốn tự mãn đâu, nhưng tôi nghĩ người mà cô ấy nhắc đến là tôi... Có điều, tôi chẳng dám mở lời để xác nhận vì Kotono-sama vẫn còn đang ngồi đây.

"Ra là lộ sạch sành sanh luôn rồi sao… Có chút hụt hẫng thật nhưng tớ cũng thấy nhẹ lòng. Vì nếu tớ chỉ cần tháo kính ra, trang điểm thêm tí mà đã khiến cậu đã nhìn không ra, thì hóa ra cái kính mới là 'chủ thể', còn tớ chỉ là cái giá treo kính thôi sao?"

Cậu ấy lại bắt đầu phát ngôn kiểu mấy nhân vật trong truyện Gintama mất rồi.

"Mio-chan và Maru-chan sau khi biết chuyện tớ bị ép đi xem mắt thì đã nói là sẽ hỗ trợ tớ trong việc bỏ trốn đấy."

"Do tớ đã một phần nắm được lịch trình chiều thứ Bảy của nhóm Tatara-kun nên đã nhờ sắp xếp buổi xem mắt vào đúng thời gian này. Tớ nghĩ nếu mình vô tình bắt gặp Tatara-kun rồi cùng chạy trốn, bà ngoại sẽ tưởng tớ đã có người trong lòng mà không ép tớ phải đi xem mắt nữa."

"Nếu tớ cứ đường đường nhờ vả cậu với danh nghĩa là Shizuku thì chắc chắn cậu vẫn sẽ giúp thôi, nhưng thật lòng tớ không muốn cậu phải bận tâm hay biết về những chuyện rắc rối trong gia đình mình, nhất là chuyện xem mắt như thế này..."

Không phải tôi không hiểu cảm giác ấy, nên tôi mới chọn cách phối hợp với màn kịch này nhằm giúp cậu ấy một tay. 

Giữa lúc ấy, Kotono-sama lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

"Này cậu thanh niên, tên là Tatara Kyousuke đúng không? Ta nghe nãy giờ cậu cứ một câu 'Iwashimizu', hai câu 'Iwashimizu' mãi, ta thực sự chẳng ưng cách gọi đó chút nào. Gọi là Saionji thì lại trùng họ với ta mất rồi, vậy trong hoàn cảnh này, chẳng phải cậu nên thay đổi cách gọi sao?"

Ơ... chẳng lẽ người bà này đang chủ động tạo cơ hội 'đẩy thuyền' cho cháu gái mình sao? Hóa ra bà cũng có một mặt tâm lý đấy nhỉ. Giờ mà tôi vẫn còn giữ thói quen gọi "Lớp Trưởng" một cách đầy cứng nhắc e là sẽ phá hỏng bầu không khí này mất.

"À... Ừm... Vậy thì... Shizuku, từ nay về sau nhờ cậu giúp đỡ nhé."

Tôi vừa gãi má vừa nói, ngay sau đó, Iwashimizu nở một nụ cười rạng ngời, trông cậu ấy hạnh phúc đến nhường nào. Tuy có cảm giác như mình vừa bị Kotono-sama tính kế, nhưng nếu việc đó có thể giúp Iwashimizu nở nụ cười từ tận đáy lòng, thì tôi có chịu thiệt một tí cũng chẳng hề hấn gì.

Có điều, trong những chuyện sắp tới đây, tôi tuyệt đối sẽ không nhượng bộ nữa đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!