"Được rồi… nào, chúng ta bắt đầu buổi học hôm nay thôi."
Một căn phòng hình vuông. Người đứng trên bục giảng cất giọng là một phụ nữ tóc đen, đeo kính.
Dù làn da bà ta mịn màng, gương mặt trông còn rất trẻ, nhưng khí chất lại mang vẻ lão luyện đến kỳ lạ… khiến người ta chẳng thể đoán được tuổi thật. Đôi mắt hơi nheo lại đầy thích thú, giống như mắt một con mèo tò mò, khiến người đối diện không tài nào đoán nổi bà ta đang nghĩ gì.
"Faust…"
Cậu thiếu niên ngồi ở bàn ngay trước bục giảng khẽ gọi tên ấy.
Cậui có mái tóc và đôi mắt màu tím ấy tên là Caim… là con trai của một người với danh xưng “Quyền thánh”, nhưng lại phải mang trong mình lời nguyền của độc tố. Sau khi dung hợp với sinh vật cấp ma vương mang tên “Độc Nữ Vương”, cậu đã vượt qua được lời nguyền ấy và sở hữu một sức mạnh áp đảo.
Còn người phụ nữ đứng trước cậu… Faust… là một y sĩ và nhà nghiên cứu đại tài. Bà ta được xem là người đi đầu trong lĩnh vực y học và ma thuật, song cũng nổi tiếng là kẻ gây rối thiên hạ bằng những thí nghiệm điên rồ… một nhà khoa học điên chính hiệu.
"Sao bà lại ở đây… hay đúng hơn là, lại nữa sao?"
Caim đảo mắt nhìn quanh căn phòng trông như lớp học, gương mặt hiện rõ vẻ khó chịu.
Đây không phải lần đầu cậu đến nơi này. Trước đây cậu cũng từng bị lôi vào đây và phải chịu đựng một buổi “giảng dạy” kỳ quái của Faust.
Nơi này… là không gian ảo được tạo ra trong giấc mơ của Caim bằng ma pháp của Faust.
"Chẳng lẽ bà đang ký sinh trong đầu tôi đấy à? Mới gặp ngoài đời cách đây ít lâu thôi mà, chưa được bao lâu đã lại mò vào rồi…"
"Đừng làm mặt khó chịu như thế chứ. Ta xuất hiện trong giấc mơ của cậu là vì lòng tốt muốn khai sáng cho một kẻ vẫn còn non nớt với thế gian thôi mà. Cứ coi đây là dịch vụ hậu mãi cho bệnh nhân đi. Dù sao ta cũng nổi tiếng là y sĩ biết chăm sóc người bệnh đấy nhé."
"Vậy à… cảm ơn nhiều. Nhưng mà, cái bộ dạng lố bịch kia là sao?"
Caim nheo mắt, nhìn Faust chằm chằm.
Đứng trên bục giảng, tay cầm roi dạy học, nhưng điều khiến cậu bực nhất là trang phục bà ta đang mặc. Faust chỉ khoác lên người hai mảnh vải đen nhỏ… vừa đủ che ngực và chỗ dưới kia… không khác gì đồ lót.
"À, cái này hả? Gọi là mizugi… “đồ bơi” đấy. Trang phục để mặc khi xuống biển hay xuống sông."
"Đồ bơi… khác gì đồ lót đâu?"
"Khác chứ. Loại này được phủ một lớp ma pháp chống thấm, vừa bền vừa không xuyên thấu. Ở miền Nam đại lục thì khá phổ biến rồi, thậm chí cả Đế quốc cũng đang dần thịnh hành. Khi trời nóng, người ta mặc thứ này đi tắm nước cho mát. À, còn đàn ông thì chỉ mặc phần dưới thôi, không che ngực, nhớ đừng nhầm đấy."
"Hừm… văn hóa phóng khoáng thật đấy. Nghe cũng vui."
"Giao lưu văn hóa là một phần thú vị của hành trình mà. Ở phương Đông xa xôi hơn Đế quốc, người ta còn có tục ngâm mình trong nước nóng phun lên từ lòng đất. Còn ở phương Bắc, họ lại uống thứ chất lỏng đen đặc trong căn nhà làm bằng tuyết. Nếu cậu đi khắp thế giới, hẳn sẽ được thấy hết thôi."
"Nghe cũng thú vị đấy, nhưng bà chui vào giấc mơ tôi chỉ để kể mấy chuyện đó à? Quấy rầy thì có."
"Không đâu. Hôm nay, ta đến để dạy cậu về Đế quốc Garnet."
Faust khoanh tay ra sau đầu, cố tình đẩy cao bộ ngực khi nói.
"Đế quốc Garnet, đúng như tên gọi, là một đế quốc thực thụ… nơi hoàng đế nắm quyền tuyệt đối. Xưa kia, vùng đất này từng là tập hợp của nhiều tiểu vương quốc nhỏ. Những quốc gia ấy khi thì đánh nhau, khi thì hợp tác, duy trì một trật tự mong manh. Nhưng rồi, khi các bộ tộc man rợ phương Nam bắt đầu tiến đánh lên phía Bắc, mọi thứ đã thay đổi. Để đẩy lùi chúng, các tiểu quốc buộc phải đoàn kết, và từ đó, một thủ lĩnh vĩ đại ra đời… người mà sau này được tôn làm Hoàng đế."
Faust vừa nói, vừa cúi người về phía trước, cố tình khiến khe ngực lộ rõ trước mặt Caim.
"Dưới sự lãnh đạo của hoàng đế, các tiểu quốc hợp nhất thành một thể thống nhất, đánh lui quân man tộc và thậm chí còn phản công, mở rộng lãnh thổ. Họ thôn tính cả những nước xung quanh và trở thành cường quốc bậc nhất đại lục. Tên “Garnet” là tên của người vợ mà vị hoàng đế đầu tiên hết mực yêu thương… người đã hi sinh trong cuộc chiến với bọn man tộc."
"……"
"Thế là, Đế quốc Garnet trở thành một đế quốc hùng mạnh, nắm giữ bá quyền trên đại lục. Dù hiện tại hoàng đế đang trị vì là người ôn hòa, không gây chiến đã nhiều năm, nhưng trong hàng ngũ quý tộc vẫn còn những kẻ ôm mộng thống nhất toàn đại lục."
"Ra thế. Bài học hôm nay nghe cũng hay đấy."
Caim thở ra một hơi dài, rồi cau mày…
"Nhưng mà… bà làm mấy cái tư thế kỳ quái kia là sao? Lúc thì ưỡn ngực, lúc thì xoay mông về phía tôi, cố tình đấy à?"
"Hửm? Cái này hả?"
Faust nghiêng đầu như không hiểu, rồi tiếp tục ngồi vắt chân trên bục giảng, dang rộng hai chân một cách đầy khiêu khích.
"Ta nghe nói dạo gần đây quanh cậu có nhiều cô gái lắm, nên nghĩ phải phục vụ cậu chút chứ. Coi như một đặc quyền dành cho học trò cưng đi."
"Đúng là rảnh hơi đến cực hạn. Nhìn mà chỉ thấy bực thêm thôi."
Faust là ân nhân từng giúp Caim thoát khỏi lời nguyền của “Độc Nữ Vương”, nhưng đồng thời cũng là kẻ đã gây ra nó. Giờ dù không còn oán hận, nhưng mỗi khi bị bà ta trêu chọc quá đà, cậu lại thấy khó chịu.
"Ôi, tiếc thật. Tưởng tư thế “khiêu gợi đến chết người” này sẽ làm cậu rung động cơ đấy… Dù sao ta cũng tự tin vào thân hình mình lắm."
"Đẹp thì có đẹp, nhưng tiếc là tôi chẳng thiếu phụ nữ đến mức phải háo hức đâu."
"Ba cô người yêu, đúng không? Hahaha, ghê thật đấy. Chưa đầy một tháng kể từ khi lên đường mà đã vậy rồi à."
Caim nhướng mày. “Ngay cả chuyện riêng tư như vậy mà bà ta cũng biết…” chứng tỏ cái ma pháp “giấc mơ” này đúng là đang giám sát cậu thật.
"Yên tâm đi, ta bận rộn lắm. Còn rất nhiều đối tượng nghiên cứu khác nữa, đâu rảnh mà chỉ chăm chăm nhìn cậu."
"Thật chứ? Nếu nói dối, lần sau gặp tôi cho uống độc đấy."
"Thật mà. Dù sao thì… một đế quốc sinh ra từ chiến tranh tất yếu sẽ tôn sùng thực lực. Có năng lực, thì kẻ hèn mọn cũng có thể leo lên hàng quý tộc… còn nếu đủ mạnh, ngay cả tội phạm cũng có thể nắm trong tay quyền lực và của cải. Nói thật, đất nước đó rất hợp với cậu đấy… nhưng hãy cẩn thận."
Faust giơ ngón trỏ lên môi, mỉm cười tinh nghịch.
"Khi sức mạnh của cậu lộ ra, thế giới này sẽ chuyển động. Sẽ có kẻ tìm cách lợi dụng, kẻ muốn diệt trừ, và cả những kẻ thèm khát dòng máu của cậu nữa."
"…Dòng máu?"
"Thực tế thì, ngay lúc này, một người phụ nữ ở Đế quốc đang tìm cậu đấy. Giờ thì… tỉnh lại đi. Cô người yêu đáng yêu của cậu đang đợi ngoài kia rồi kìa."
Khi ý thức dần mờ đi, bóng hình của Faust cũng tan biến như gợn sóng loang trên mặt nước.

Aah… tỉnh dậy rồi sao…
Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng sáng chói lòa tràn ngập trong tầm nhìn của Caim….
7 Bình luận