Giá Trị Nhan Sắc Tối Cao (93-111)
Chương 109: Biết gì nói nấy
0 Bình luận - Độ dài: 1,508 từ - Cập nhật:
‘Trịnh Việt’ điều chỉnh lại tư thế ngồi.
“Được, cô hỏi đi.”
“Vì sao anh lại đến thế giới này? Và tại sao chỉ còn lại một cái đầu?”
【Ghê thật, hỏi thẳng vậy luôn sao?】
【Tùy NPC thôi, có người dễ nói chuyện, có người nhắc đến cái chết của mình là nổi điên lên luôn.】
‘Trịnh Việt’ suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không biết. Tôi chỉ nhớ lúc tự sát, có một giọng nói hỏi tôi có muốn làm lại từ đầu không? Đổi một cơ thể khác, đổi thành cơ thể mình mong muốn.”
“Và dĩ nhiên là tôi muốn rồi!”
Trong hoàn cảnh đó, nếu thật sự có cơ hội như vậy, ai lại không muốn thử?
Chỉ là thử xong có hài lòng hay hối hận, lại là chuyện khác.
“Sau đó tôi chỉ còn lại một cái đầu, ở ngay đây… mỗi ngày bay tới bay lui, không ai nhìn thấy tôi, cho đến khi các người bước vào…”
Nói xong, ‘Trịnh Việt’ lại liếc nhìn đám người chơi bên kia.
Bọn họ vẫn còn hơi sợ anh ta.
“Những suy nghĩ và tâm sự trước đây của tôi bị ghép lại thành nhật ký. Chỉ cần có người phát hiện ra nhật ký, tôi có thể ký sinh cái đầu của mình lên người đó, rồi thay thế họ.”
Bạch Trà trầm ngâm.
“Nhưng điều này không phải là vĩnh viễn.”
‘Trịnh Việt’ giang tay.
“Đúng vậy, nên giờ tôi mới hối hận chứ. Lúc đầu tôi đâu có hối hận.”
Anh ta từng vui mừng lắm.
Đáng tiếc là dù có được cơ thể hay không, anh ta cũng không có được thứ mình mong muốn, vì anh ta chỉ có thể sống trong thế giới này.
Những kẻ từng làm tổn thương anh ta vẫn sống yên ổn trong thế giới của họ.
Lúc ấy anh ta mới nhận ra, hành động năm xưa của mình thật sự quá sai lầm.
Bởi vì việc tự sát, đối với những kẻ đã làm tổn thương anh ta, chẳng qua cũng chỉ là câu chuyện để đem ra bàn tán.
Không ai trân trọng anh ta, bởi ngay cả anh ta cũng không trân trọng chính mình.
“Nhưng lần này có thể thu hút tất cả chúng tôi tới đây với quy mô lớn như vậy, đúng là hiếm thấy đấy.”
‘Trịnh Việt’ vừa nói vừa liếc nhìn Bạch Trà đầy ẩn ý.
Bạch Trà nở nụ cười ngọt ngào.
“Đều tại tôi, tại tôi tốt bụng quá nên chia sẻ với mọi người, lần sau tôi sẽ không tốt bụng như vậy nữa.”
‘Trịnh Việt’: “…”
Chẳng trách cơ thể mà anh ta ký sinh lại thua thảm như vậy.
Cô gái này đúng là một con sói đội lốt cừu.
“Phải, cô tốt bụng lắm. So với cô thì cái cơ thể tôi ký sinh đúng là chẳng ra sao. Nếu không phải hắn định hại cô, tôi cũng chẳng biết là ngày đầu tiên đã có thể ký sinh thành công rồi đấy!”
Trịnh Việt thật, người bị cướp thân xác nhưng ý thức vẫn còn: “…”
Hắn ta cố gắng gào thét trong cơ thể mình.
Nhưng chẳng ai để ý.
‘Trịnh Việt’ khẽ cười: “Còn những người khác thì không nhanh vậy đâu. Bình thường nếu nhanh thì phải mất khoảng ba ngày.”
“Nhưng bị ký sinh cũng không phải là không thể sống sót. Chỉ cần mấy người nghĩ cách giết được tôi mà không làm tổn hại đến cơ thể của hắn.”
“Có điều, nếu mấy người bị ký sinh ở trong bệnh viện thì không được đâu. Những cái đầu ở đó… không giống chúng tôi lắm…”
Anh ta quả thật là biết gì nói nấy.
Nghe vậy, Bạch Trà lấy từ trong túi đồ ra một mảnh vỡ.
“Anh biết thứ này là gì không?”
Đôi mắt ‘Trịnh Việt’ nóng rực, anh ta thậm chí còn theo bản năng định đưa tay ra cướp lấy, nhưng rồi lại tự kiềm chế.
“Aaaa, cất đi! Nếu không tôi e là mình sẽ ra tay đấy.”
Bạch Trà lập tức cất mảnh vỡ lại vào túi đồ.
‘Trịnh Việt’ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thứ đó là giấc mơ.”
Anh ta nghĩ một chút, cố gắng giải thích sao cho dễ hiểu.
“Trong cơ thể người sống sẽ sinh ra giấc mơ, hoặc nói đúng hơn là những mong đợi và ước nguyện tốt đẹp. Cũng có thể gọi là ‘chỉ số yêu thương’ gì đó… Tóm lại, đó là thứ mà chúng tôi khao khát.”
“Rất nhiều cái đầu là rỗng tuếch, vì những thứ đó… nói thật thì tôi cũng không biết chúng từ đâu mà ra. Có lẽ một số giống như chúng tôi, nhưng nhiều hơn nữa… có thể là tự dưng xuất hiện? Không rõ lắm.”
Anh ta cũng chẳng có hứng thú đi điều tra chuyện đó.
“Sau khi ký sinh vào một người, chúng tôi sẽ theo bản năng hấp thụ năng lượng, chính là mảnh vỡ mà cô đang cầm đó. Khi trong đầu chúng tôi ngưng tụ ra thứ này, thì cơ thể bị ký sinh sẽ chết. Chu kỳ đại khái khoảng bảy ngày.”
Nói cách khác, sau khi bị ký sinh, người chơi vẫn còn cơ hội được cứu. Chỉ cần những người chơi khác chịu tìm cách, trong vòng bảy ngày vẫn có thể cứu người đó trở về.
“Nhưng mảnh vỡ này chúng tôi cũng không giữ được, nó sẽ bị bệnh viện cướp đi. Bệnh viện còn dùng những cái đầu người để sản xuất mảnh vỡ. Theo thời gian, những cái đầu đó sẽ dần mất đi ý thức tự chủ, trở nên vô cùng đáng sợ.”
【Ái chà chà, vậy nên mấy cái đầu ở tầng bốn bệnh viện cứ tấn công người khác, hoàn toàn không giống cái đang ký sinh trên người chơi này.】
【A… nhưng anh ta nói nhiều như vậy, thật sự chỉ là vì có ý tốt thôi sao?】
【Cậu nghĩ streamer sẽ sợ anh ta à?】
“Đại khái là như vậy.”
‘Trịnh Việt’ nhìn Bạch Trà.
“Còn gì muốn hỏi nữa không?”
“Có. Những người trên bảng xếp hạng Quyến Rũ đang ở đâu?”
‘Trịnh Việt’ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà đối diện.
“Cô nghĩ xem?”
Bạch Trà nhìn theo ánh mắt anh ta. Trên tòa nhà đó có một màn hình LED khổng lồ, trên màn hình đang phát quảng cáo.
Trên mặt cô lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Họ đều biến thành những tòa cao ốc này?”
“Tại sao không phải là những người ở trong màn hình?” ‘Trịnh Việt’ hỏi ngược lại.
“Vậy thật sự đúng là những tòa cao ốc này à?”
‘Trịnh Việt’ nhún vai.
“Mỗi khi trên bảng xếp hạng Quyến Rũ có thêm một người, sẽ xuất hiện thêm một tòa nhà. Thứ hạng càng cao, tòa nhà sẽ càng lộng lẫy, càng lớn. Người trên bảng xếp hạng Quyến Rũ không cần cơ thể, cũng không cần khuôn mặt. Họ chỉ cần một hình tượng để phô bày ra bên ngoài là đủ, và sẽ được vô số người theo đuổi, sùng bái.”
Nói đến đây, anh ta đầy ẩn ý liếc nhìn gương mặt của Bạch Trà.
“Nếu tôi ký sinh vào cô, có lẽ tôi sẽ cân nhắc xem có nên bước lên bảng xếp hạng hay không. Như vậy, tôi sẽ không bị đem đi sản xuất mảnh vỡ nữa.”
Rồi sẽ có một ngày, vì liên tục sản xuất mảnh vỡ mà anh ta hoàn toàn đánh mất đi ý thức của bản thân.
Đến lúc đó, anh ta sẽ bị vứt bỏ, vô thức lang thang trong thế giới giả tạo này.
Sẽ không còn chút giá trị nào nữa.
Vì thế anh ta mới nhắc Bạch Trà phải giữ gìn gương mặt của mình. Chỉ có điều nhìn tình trạng cái đầu phía sau cô hiện giờ… lời nhắc đó có lẽ hơi thừa.
“Nói nhiều như vậy rồi, giờ đến lượt tôi chứ?”
‘Trịnh Việt’ tiến sát lại gần Bạch Trà rồi hỏi: “Tôi rất tò mò, cô định lấy gì để hủy diệt thế giới này? Với thực lực hiện tại của cô… chắc chưa đủ đâu nhỉ?”
Bạch Trà mỉm cười.
“Tôi thì không có, nhưng các người có mà. Những tòa nhà đó… chẳng lẽ không thể sập sao?”
‘Trịnh Việt’ khựng lại rồi suy nghĩ một chút.
“Tất nhiên là có. Bảng xếp hạng chỉ có chừng đó chỗ. Có những tòa nhà sẽ dần bị bỏ hoang, có cái thì bị thay thế, trực tiếp đổi sang một tòa khác.”
“Thế thì chẳng phải quá tốt rồi sao!”
Bạch Trà đứng dậy, nhìn về phía cánh cửa lớn xa hoa của ngân hàng.
“Câu hỏi cuối cùng, ở đây thật sự có tiền à?”
Nếu không có thì cô phải bắt đầu gây sự thôi.
0 Bình luận