Giá Trị Nhan Sắc Tối Cao (93-111)
Chương 97: Mua khẩu trang
0 Bình luận - Độ dài: 1,539 từ - Cập nhật:
Vậy ra… người ta có thể không cần lộ diện ngoài đời thật.
Cũng đúng.
Livestream mà…
Chỉ có điều, với bộ dạng hiện tại của họ, dù bật filter làm đẹp cấp 100 cũng chưa chắc biến thành xinh nổi.
Mà cũng chẳng có mức làm đẹp nào cao đến thế.
Nhưng nếu dùng đạo cụ tùy chỉnh diện mạo thì sao?
Bạch Trà mở cửa hàng ra tìm thử.
Hay lắm, phó bản này cấm sử dụng cái đó.
Lúc này cô mới bắt đầu tìm kiếm ‘Xinh Đẹp Không Có Tội’.
Kết quả liên quan nhiều vô kể.
Cô đang lướt xem thì Trịnh Việt bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
“Đm, sao tôi còn có cả tiền thuê nhà nữa? Bạch Trà, cô có không? Tôi đã nợ một triệu rồi, còn thấy ngân hàng gửi hóa đơn bảo tháng này phải trả hết, không thì sẽ xử tử tôi!”
Nghe vậy, Bạch Trà vẫn không ngẩng đầu.
“Anh mới một triệu thì sợ cái gì? Tôi nợ hai triệu đây.”
Cô đương nhiên cũng đã thấy tin nhắn đòi nợ kia.
【Người dùng Bạch Trà, xin chào. Bạn hiện đang nợ ngân hàng chúng tôi 2 triệu. Nếu không thể thanh toán trước ngày 31 tháng này, ngân hàng có quyền chiếu theo quy tắc của Thế Giới Đẹp để tiến hành xử tử bạn!】
Trịnh Việt: “…”
Trịnh Việt: “Cũng phải… chúng ta còn phải kiếm đủ 100 triệu nữa cơ mà. Nhưng kiếm kiểu gì đây?”
Bạch Trà cất điện thoại đi.
“Trước tiên mỗi người về phòng trọ của mình một chuyến, làm quen địa điểm. Đó có lẽ là nơi chúng ta tạm thời ở lại được. Xem thử có manh mối gì khác không.”
Bây giờ là 9 giờ 21 tối.
“12 giờ gặp nhau ở bệnh viện.”
“Đến bệnh viện làm gì?”
“Xem thử cái loại phẫu thuật ‘không có bất kỳ thay đổi nào’ được thực hiện thế nào.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi chờ đến ngày mai, tìm cách liên lạc với những người chơi khác. Tối nay chắc chắn sẽ có người hành động.” Bạch Trà rất kiên nhẫn.
Không ai thật sự muốn ở lại trong phó bản kiểu này suốt 30 ngày.
Trịnh Việt gật đầu đồng ý.
Anh ta vừa đi theo cô vừa nói: “Tôi thấy cô có vẻ lợi hại thật đấy. Thường thì mấy phó bản cô được đánh giá thế nào?”
Bạch Trà đáp qua loa: “C.”
“Vậy là giỏi lắm rồi!” Trịnh Việt khen. “Cô có phải kiểu chuyên phá giải cốt truyện không? Tôi thấy cô thông minh lắm.”
Bạch Trà: “…”
“Thế còn anh?”
“Tôi á? Tôi thường dựa vào vận may. Vận may của tôi không tệ, kỹ năng của tôi cũng liên quan đến may mắn.”
Bạch Trà lập tức liếc nhìn anh ta một cái.
“Ví dụ như… có thể khiến anh trực tiếp vượt ải à?”
“Chưa đến mức đó đâu. Tôi có thể dùng kỹ năng ba lần để đánh giá xem phương án nào có xác suất vượt ải cao nhất. Bình thường thì tôi chỉ cần đi theo trực giác, do vận may của tôi cũng không tệ.”
“Giống như khi nhìn thấy cô lần đầu tiên, tôi đã có cảm giác đi theo cô chắc chắn sẽ vượt ải!”
Anh ta cười rạng rỡ với Bạch Trà.
Cô đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.
Nói dối.
Người này đang nói dối.
Kiểu chín câu thật xen lẫn một câu giả, độ chân thật cũng rất cao.
Nhưng cô lại rất có thiên phú trong chuyện này.
Trùng hợp là trực giác của cô cũng rất chuẩn.
Chỉ là cô lười phân biệt xem câu nào là thật, câu nào là giả.
Vì nếu người này có mục đích khác…
Thì càng tốt.
Lúc hố người, cô sẽ chẳng nương tay.
Dù sao thì cô thật sự không chịu nổi nếu chỉ gặp những người như Tiêu Hiểu hay ba Cố.
Nơi ở của hai người cũng không cách xa nhau, có lẽ khu vực của người chơi đều thuộc bãi rác.
Trên đường về còn gặp một vài người chơi khác.
Vì phó bản có tính định hướng khá rõ ràng, nên giữa người chơi không quá đề phòng nhau, họ trao đổi số rồi kết bạn qua điện thoại.
Bạch Trà tìm được phòng trọ của mình, là tầng hầm thứ ba. Nơi đây vô cùng lạnh lẽo, ẩm ướt.
Do ở sát bãi rác nên trong phòng toàn mùi hôi thối nồng nặc.
Còn kinh khủng hơn cả ở bãi rác, vì rác còn lên men dưới lòng đất.
Cô bịt mũi, lặng lẽ mở cửa hàng.
Tìm kiếm: Khẩu trang.
【?】
【Trong cửa hàng có bán khẩu trang không?】
【Ơ? Streamer tôi theo dõi đã bắt đầu livestream rồi à? Không phải mới qua một ngày thôi sao?】
【Chỉ là phó bản cấp D thôi mà. À, hình như tôi từng xem phó bản này rồi, chẳng có gì hay ho.】
【Khoan đã… thật sự có bán khẩu trang à?】
Trong cửa hàng đúng là có vài món.
Khẩu trang chống độc: Có thể giúp bạn cách ly mọi loại khí, bao gồm một phần khí độc.
Giá bán: 100 điểm tích lũy.
【Đm? Ăn cướp à?】
【Cái khẩu trang này đắt quá vậy? Phải tôi thì còn lâu tôi mới mua!】
【Đúng đó, so với mùi hôi thối thì tôi chọn giữ điểm!】
Bình luận của phó bản này không nhiều.
Dù sao phó bản cấp D trở xuống thì tỉ lệ vượt ải cũng khá cao, nên lượng người xem cũng tự nhiên giảm đi.
Lần trước Bạch Trà livestream cũng có vài người theo dõi, nhưng chắc họ cũng không ngờ chỉ cách một ngày cô đã vào trò chơi tiếp, nên chẳng có mấy ai vào xem.
Và ngay trước mắt đám người xem ít ỏi đó, Bạch Trà nhấn mua.
Một chiếc khẩu trang màu đen lập tức xuất hiện trong túi đồ.
Cô liền lấy ra đeo lên.
Tốt lắm.
Mùi hôi thối biến mất hoàn toàn.
Cô cảm thấy cả người dễ chịu hơn hẳn.
【?】
【Streamer nghiêm túc đấy à? Tiêu điểm tích lũy bừa bãi vậy, sao cô sống được qua nhiều phó bản như vậy chứ? Cũng D3 rồi cơ mà.】
【Xùy, trước tiên xem cô ấy đã vượt qua mấy phó bản rồi hẵng nói. Đây mới là phó bản thứ ba thôi, ông quản rộng thế làm gì?】
【Kệ hắn đi. Streamer nhìn tôi này! Tôi theo dõi cô từ phó bản trước rồi đó!】
【Streamer sẽ không đọc bình luận đâu. Hôm nay cô ấy chưa tắt bình luận chắc là vì ít người thôi.】
Bạch Trà liếc nhìn bình luận một cái.
【Cô ấy nhìn kìa!】
【Streamer, tôi sẽ tặng cô 10 điểm tích lũy, cô cười với tôi một cái được không?】
【Hahaha ông đang mơ gì vậy!】
Bạch Trà vừa đẩy cửa vừa bật đèn lên.
“Được chứ.” Cô tháo khẩu trang, nhìn về phía giao diện rồi mỉm cười một cái.
“Trả tiền.”
【???】
【Streamer có còn liêm sỉ không vậy?】
【Trương Kha Manh đã tặng cho bạn 10 điểm tích lũy.】
【Đm, ông thật sự tặng điểm luôn à?】
【Hai người các ông có độc à?】
【Thực sự không biết phải nói gì luôn đấy, thấy có đánh giá cấp S tôi còn tưởng ghê gớm lắm. Loại streamer nịnh nọt khán giả thế này đúng là ghê tởm. Hay là cô cởi hết đồ ra đi, tôi tặng 100 điểm tích lũy cho.】
【Bình luận bên trên đúng là ghê tởm thật. Streamer báo cáo hắn đi!】
“Báo cáo được à?”
Bạch Trà tiện tay ấn thử, thế mà báo cáo được thật.
Biết sớm vậy thì mấy bình luận trước cô đã báo cáo hết rồi.
Nhưng đúng là cô cũng chẳng rảnh mà để ý đến mấy tên anh hùng bàn phím đó.
Đã từng cận kề cái chết trong trò chơi, tâm lý u ám một chút cũng bình thường.
Đáp lại bọn họ chỉ tự chuốc bực vào thân.
Bạch Trà nhìn căn phòng chật chội này một lượt rồi khẽ nhíu mày.
Thật sự rất nhỏ, chắc chỉ khoảng 12 mét vuông.
Một chiếc giường rộng 80 cm.
Bên cạnh là cái bàn, cạnh bàn là một cái ghế.
Sát bên nữa… là cái bồn cầu.
Ở bức tường gần cửa, bên trái là bồn rửa mặt, bên phải là một cái tủ.
【Ôi cái phòng này…】
【À đúng rồi streamer, tôi thấy cái người đi cùng cô quen lắm, nãy tôi chưa nhớ ra nên vừa qua phòng livestream của anh ta xem thử, giờ thì biết rồi.】
【Cô cẩn thận chút đi, anh ta không phải người tốt đâu.】
【Kể rõ xem nào.】
【Tôi kể thì các ông thấy được chứ streamer đâu có thấy.】
Bình luận tiết lộ thông tin về người chơi khác sẽ bị chặn.
“Vậy à? Anh ta chuyên tìm kẻ thế thân sao?”
Bạch Trà vừa lục xem mớ đồ cũ rách trong phòng vừa hỏi qua loa.
【Ơ? Sao cô biết?】
0 Bình luận