Giá Trị Nhan Sắc Tối Cao (93-111)

Chương 103: Đêm đột nhập bệnh viện

Chương 103: Đêm đột nhập bệnh viện

Bạch Trà đi vòng ra phía sau bệnh viện.

Bệnh viện này chiếm diện tích khá lớn.

Cô phải nhìn bản đồ một hồi lâu mới tìm được đúng chỗ.

Sau đó cô gặp được người chơi tên Lưu Soái Tài.

Đối phương thấy cô cũng khá bất ngờ.

“Sao chỉ có mình cô vậy? Không phải cô đi cùng một người khác sao?”

Bạch Trà nở nụ cười dịu dàng vô hại, thuận miệng nói: “Trên đường gặp chút chuyện, nên tách ra rồi.”

“Chuyện gì?” Lưu Soái Tài lập tức cảnh giác nhìn quanh.

“Có một con cú đêm, nửa đêm không ngủ, lang thang trên phố nhìn thấy bọn tôi, cầm dao đuổi theo. Bọn tôi đành phải tách ra.”

Lưu Soái Tài gật đầu.

“Thế giới này cũng đáng sợ thật. Tôi không bàn chuyện gu thẩm mỹ của họ nữa, nhưng cho dù là thẩm mỹ bình thường đi chăng nữa, cũng đâu thể thấy ai xấu là hô đánh hô giết được!”

Tên Lưu Soái Tài này có vẻ hơi nhiều chuyện.

“Tôi nói cô nghe, hôm nay tôi chạy suýt chút nữa là không thoát được, bị đám người đó đuổi tận mười con phố! Tôi suýt phải dùng đạo cụ rồi!”

Nói xong, anh ta lại sờ lên mặt mình, trong đôi mắt nhỏ bình thường ánh lên vẻ thù hận.

“Tôi thấy mình ít nhiều cũng có tí đẹp trai mà! Cả đời này tôi chưa từng bị người ta đuổi theo gọi là đồ xấu xí như thế!”

Bạch Trà: “…”

Người này lắm lời thật đấy, tìm cách chuồn thôi.

Nhưng như vậy thì anh ta hẳn là vẫn chưa bị đổi đầu.

“Anh tìm được cách vào chưa?” Bạch Trà cắt ngang màn lải nhải của anh ta.

“À… chưa. Tôi đang quan sát. Cái bệnh viện này xây cũng kỳ quái thật. Ngoài cửa chính ra, phía sau lại vuông vức kín bưng, trên cùng cũng bịt hết. Họ không cần sân à?”

“Bệnh viện thẩm mỹ cũng phải có sân chứ? Bệnh nhân hồi phục xong chẳng lẽ không cần đi dạo vài bước?”

Bạch Trà gật đầu: “Vậy tách ra tìm thử.”

“Ờ…” Lưu Soái Tài gật đầu, nhưng ngay lập tức lại sán tới gần.

“Đừng, mình đi cùng đi. Tôi thấy cô cũng là người tốt bụng. Nói thật, trong trò chơi hiếm lắm mới gặp được người tốt như chúng ta. Tôi đi với mấy người khác, họ toàn lạnh nhạt với tôi, có thông tin cũng không chia sẻ.”

Bạch Trà trầm ngâm một lúc rồi bỗng nói: “Anh soi gương thử đi.”

Lưu Soái Tài: “?”

Anh ta khó hiểu, lấy chiếc gương hệ thống phát từ túi ra rồi soi thử.

Nhìn chính diện, quả nhiên anh ta vẫn đẹp trai.

Nhìn nghiêng… nhìn nghiêng…

“Má!”

Anh ta hoảng hốt khi thấy sau đầu mình mọc thêm một cái đầu.

Cái đầu đó khẽ xoay, nhìn vào anh ta trong gương rồi mỉm cười.

Lưu Soái Tài vội cất gương, đứng đơ ba giây, rồi lại giơ gương lên soi.

Cái đầu kia còn khẽ gật đầu.

“Aaaaa! Sao lại mọc thêm một cái đầu chứ! Tôi thề từ nay không dùng cái meme ‘sắp mọc thêm đầu’ nữa đâu!!!”

Anh ta sợ đến mức suýt ném luôn cái gương, quay đầu lại thì phát hiện Bạch Trà đã biến mất.

Anh ta càng hoảng hơn.

“Người… người đâu rồi?”

“Tôi… tôi vừa thấy đó rốt cuộc là người hay quỷ? Hu hu hu… cứu với! Những người khác đâu rồi? Không phải họ nói sẽ đến bệnh viện sao?”

Bạch Trà trên mái nhà: “…”

Xem kìa, nếu lúc nãy Trịnh Việt biểu hiện như thế này, có khi đã lừa được cô rồi.

Cô sờ lên dây tơ hồng vàng quấn ở cổ tay phải. Vừa rồi là lần đầu tiên cô sử dụng, dùng nó để đưa mình lên mái nhà.

Quả nhiên sức mạnh trong cơ thể cô đã giảm đi một chút.

May mà trước mắt, chống đỡ qua phó bản này hẳn không thành vấn đề.

Không để ý đến Lưu Soái Tài bên dưới nữa, Bạch Trà khom người trên mái nhà quan sát.

Quả nhiên phía trên có cửa sổ.

Cô cẩn thận tiến lại gần, cố gắng không để mình lọt vào tầm nhìn từ bên trong.

Rồi…

Cô do dự một chút rồi hất toàn bộ tóc ra phía trước, thả xuống trước mặt. Một tay cô xoắn giữ lại để tóc không rũ hết xuống vì trọng lực, sau đó từ từ thò đầu nhìn vào trong.

Bên trong cửa sổ, có một đôi mắt đang nhìn ra ngoài.

Đôi mắt đó như đã rất, rất lâu không ngủ, đầy những tia máu đỏ.

Lòng trắng lộ ra quá nhiều, mí dưới bị rạch toạc rõ ràng, mí trên cũng bị cắt mất một phần rồi làm lại thành hai mí.

Ngủ được mới là lạ.

Khi đôi mắt đó chạm phải ánh mắt của Bạch Trà đang ẩn sau màn tóc, đồng tử đối phương co rút lại rõ rệt.

Cô ta phát ra một tiếng thét ngắn, nhưng chỉ là hơi thở thoát ra, như thể cổ họng đã bị hỏng rồi.

Bạch Trà chớp mắt.

Rồi cô đưa tay ra, chậm rãi áp sát cửa kính, sau đó bất ngờ vỗ mạnh, hai bàn tay dán chặt lên cửa sổ.

Người bên trong càng lúc càng hoảng sợ. Đôi mắt cô ta vô thức mở to, nhãn cầu như thể có thể rơi ra bất cứ lúc nào.

Bạch Trà liền lật người, từ phía trên trèo xuống, đổi sang tư thế úp người lên cửa sổ, khiến cho tóc che kín mặt cô hơn.

Cô từ từ mở cửa sổ rồi đưa tay vào trong, quờ quạng hai cái, động tác vừa chậm chạp vừa cứng ngắt.

Cô gái bên trong trợn trắng mắt rồi ngất xỉu, nhưng vì mí mắt đã không còn, đôi mắt vẫn mở trừng trừng.

Lúc này Bạch Trà mới đưa tay vén tóc khỏi mặt, quan sát kỹ hơn.

Bên trong là một không gian rất chật hẹp.

Trông giống như một phòng bệnh.

Bạch Trà chui vào.

Quả nhiên là phòng bệnh. Chỉ là cái giường này nằm sát cửa sổ, rèm giường kéo kín nên mới không rõ bên ngoài thế nào. Dù sao thì cô gái trên giường đã được đặt nằm lại ngay ngắn.

Người xem đều sững sờ.

【Rốt cuộc ai mới là quỷ vậy?】

【Trong phút chốc không phân biệt nổi ai đáng sợ hơn luôn ấy.】

【Cảm ơn, thử tưởng tượng mà xem, nửa đêm thấy một mớ tóc từ từ thả xuống cửa sổ rồi có một cô gái bò lên… tôi cũng chết khiếp.】

【Trương Kha Manh đã tặng cho bạn 10 điểm tích lũy kèm lời nhắn: Cảm ơn streamer, kiến thức này đã được tiếp thu.】

Bạch Trà đứng bên giường bệnh, suy nghĩ một chút rồi lấy gương soi về phía cô ta.

Trong gương, cô ta trông rất xinh đẹp. Những chỗ gầy gò đã được tiêm đầy đặn, đôi mắt đáng sợ kia cũng trở nên bình thường…

Bình thường cái quái gì!

Đôi mắt bị chỉnh đến mức không thể nhắm lại, trong gương vẫn mở trừng trừng. Nhưng đó lại là một đôi mắt rất bình thường, to tròn, xinh đẹp, kiểu mắt hạnh.

Trong mắt cũng không có tơ máu.

Con ngươi đang đảo qua đảo lại, nhìn cô từ trong gương.

Bạch Trà nhìn thấy, trên giường cô ta vốn không có biểu cảm gì, nhưng trong gương lại chậm rãi cong môi cười.

Đôi mắt hạnh ấy vẫn mở to, lúc cười cũng không hề cong lại, giống hệt một con búp bê tinh xảo đột nhiên nở nụ cười.

Bạch Trà tò mò nhìn thêm hai lần rồi khẽ lên tiếng.

“Cô chỉnh hình nhiều quá nên cơ mắt không cử động được nữa à?”

Nụ cười của đối phương lập tức biến mất.

Cô gái trên giường bắt đầu giãy giụa.

Trước tiên là thân trên bật dậy, nhưng đầu vẫn dính chặt vào giường. Cổ cô ta gập ngược về sau thành một góc nhọn, phát ra tiếng răng rắc như xương gãy.

Tứ chi cũng vậy, vặn vẹo theo những góc độ khó tin, liên tục thay đổi như thể đang làm quen với cơ thể này.

Cuối cùng, rắc một tiếng, đầu cô ta bỗng giật mạnh lên 90 độ, đối diện với Bạch Trà.

Nhưng thân thể vẫn chưa hoàn toàn dựng thẳng, vẫn còn nghiêng lệch, nên đầu cũng lệch sang một bên.

Đôi mắt cô ta nhìn chằm chằm Bạch Trà, khóe môi từ từ cong lên.

Lần này thì đúng là do chỉnh hình quá đà nên cơ mặt không cử động được.

Bạch Trà rút dao, kề vào thái dương cô ta.

Cô gái: “…”

Cô ta há miệng, định phát ra tiếng hét.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!