Giá Trị Nhan Sắc Tối Cao (93-111)

Chương 107: Bắt đầu ăn vạ

Chương 107: Bắt đầu ăn vạ

Lưu Soái Tài yếu ớt nằm trên giường bệnh, kinh ngạc nhìn cô gái bên cạnh.

Chẳng lẽ vì quá đau nên anh ta xuất hiện ảo giác?

Giờ anh ta không nói được nữa, chỉ có thể phát ra vài tiếng thở đứt quãng.

Đúng lúc đó, nữ y tá vừa cầm cưa điện bỗng lại đặt lưỡi cưa lên đầu anh ta.

“Thưa cô, tôi khuyên cô đừng làm chuyện không hay. Nếu không, đồng đội của cô sẽ chết đấy.”

Lưu Soái Tài: “???”

Bạch Trà liếc nhìn, rồi nở nụ cười rạng rỡ với cô y tá.

“Không sao. Vừa rồi tôi cứu anh ta chỉ vì anh ta vừa cứu tôi một lần thôi. Có qua có lại mà. Giờ cô có giết anh ta thì tôi cũng không cản đâu.”

Lưu Soái Tài: “????”

Đừng mà!!!

Anh ta muốn nói, nhưng không thốt ra được.

Bác sĩ nhìn cô một lúc.

“Chuẩn bị phẫu thuật.”

Bạch Trà có chút tiếc nuối.

Thật ra nếu đối phương thật sự chuyển tiền cho cô, có khi cô đã rời đi thật.

Nữ y tá lại mang tới một cái đầu khác.

Bác sĩ rạch một đường ở sau gáy Bạch Trà, rồi đặt cái đầu kia lên đó.

Cô có thể cảm nhận được thứ gì đó xâm nhập vào cơ thể mình, rất nhanh đã hòa vào cổ cô.

Ngoài cái đó ra thì hiện tại không có cảm giác bất thường nào khác.

Nhìn lại vào gương, dáng vẻ của cô đã khôi phục lại bình thường.

Tạm thời không thấy có thay đổi gì.

Cô thử cắm một sợi tơ hồng vàng vào cái đầu kia.

Cô không hề cảm thấy đau.

Bạch Trà chợt hiểu vì sao bác sĩ lại để cô rời đi.

Bởi vì cái đầu này dường như chẳng có tác dụng gì với cô.

Hoặc có thể, bất kỳ kỹ năng hay đạo cụ nào có khả năng hấp thụ ma quỷ đều có thể khắc chế những cái đầu này.

Ngược lại, nếu chỉ dùng vũ khí kiểu đao kiếm thì lại không có tác dụng.

“Cảm ơn.”

Bạch Trà lễ phép nói lời cảm ơn.

Bác sĩ: “…”

“Vậy chúng tôi đi trước nhé, tạm biệt.”

Bác sĩ lạnh lùng nhìn cô dùng tơ hồng vàng tháo dây trói đứng dậy, rồi kéo cả Lưu Soái Tài dậy theo.

Quả thật bọn họ không có ý định ngăn cản.

Nhưng Bạch Trà bỗng quay lại nhìn vào gương.

Trong gương, bác sĩ trông hoàn toàn bình thường.

Cô mỉm cười với người trong gương.

“Nhắc mới nhớ, tôi còn một câu hỏi.”

“Với dáng vẻ hiện tại, chắc tôi cũng có thể vào bảng xếp hạng Quyền Rũ rồi nhỉ? Ông có thể giới thiệu cho tôi những người trên bảng đó không?”

Đồng tử của bác sĩ co giật hai cái.

“Khi nào cô nằm trong bảng xếp hạng Quyến Rũ thì tự nhiên cô sẽ biết.”

Bạch Trà gật đầu, mỉm cười rồi dìu Lưu Soái Tài rời đi.

Anh ta đã dùng đạo cụ để cầm máu.

Nhưng thật đáng tiếc, anh ta không thể nói được nữa.

Anh ta cứ nhìn chằm chằm Bạch Trà, như muốn dùng ánh mắt buộc cô giải thích.

Nhưng cô còn không thèm nhìn lại.

Lưu Soái Tài không nản, lấy điện thoại ra gõ chữ, gõ xong liền giơ lên trước mặt cô.

[Rốt cuộc là chuyện gì vậy?]

Bạch Trà: “…”

Cô thở dài.

“Anh thấy thế giới này giống cái gì? À, xin lỗi, tôi quên mất anh không nói được.”

Cô thật ra cũng chẳng muốn giải thích.

Thế là Lưu Soái Tài lại lạch cạch gõ chữ.

Bạch Trà không còn cách nào khác đành phải mở miệng.

“Nơi này giống như một thế giới ảo đã được thiết lập sẵn. Có lẽ chỉ khi bước vào bảng xếp hạng Quyến Rũ, mới có thể chạm tới bộ mặt thật sự của nó.”

“Nhưng muốn vào bảng xếp hạng, trước hết phải tuân theo quy tắc của thế giới ảo, phải trở nên xinh đẹp. Nhưng dù có chỉnh sửa thế nào thì cũng vô ích, bởi vì dáng vẻ thật của bản thân vốn không phải thứ trong gương. Thứ đó chỉ là hình ảnh người khác muốn anh nhìn thấy.”

Lưu Soái Tài chớp mắt, chỉ vào đầu mình.

“Đúng vậy. Chỉ có thông qua một cái đầu khác mới có thể khôi phục dáng vẻ ban đầu. Nhưng bị cái đầu ký sinh cũng có nghĩa là anh có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.”

Trong lúc nói chuyện, họ đã xuống tới tầng một.

Sảnh tầng một vẫn còn không ít người chơi.

Nhìn thấy hai người họ, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là vì vết thương trên người Lưu Soái Tài.

Bạch Trà không muốn giải thích thêm nữa.

Lưu Soái Tài sốt ruột đến mức cổ họng ngứa ran, chỉ có thể gõ chữ.

[Thêm bạn đi rồi nói cho tôi biết!]

Bạch Trà: “…”

“Về rồi nói.”

Lúc này anh ta mới chịu thôi.

Nhưng Bạch Trà bỗng kéo anh ta lại, đi tới trước mặt y tá.

“Bệnh viện thẩm mỹ các cô làm ăn kiểu gì vậy? Nhìn xem mặt bạn tôi bị thương thành thế này rồi kìa! Nói gì mà giúp người ta đẹp lên, đây rõ ràng là hủy dung! Bồi thường đi!”

Lưu Soái Tài trợn tròn mắt.

Những người chơi bên cạnh vốn định hỏi chuyện gì xảy ra cũng sững sờ.

Y tá nhìn Lưu Soái Tài rồi lại nhìn Bạch Trà.

“Bệnh viện chúng tôi chưa bao giờ xảy ra sự cố.”

“Nhưng bạn tôi bị thương thế này rồi. Không bồi thường 200 triệu thì sao coi được?”

【Ghê thật.】

【Cái cằm gì mà đáng giá 200 triệu vậy?】

Nhưng phải nói là Lưu Soái Tài cực kỳ động lòng. Anh ta gật đầu lia lịa, phát ra tiếng rên đau đớn từ cổ họng, hai tay điên cuồng ra hiệu trong không trung.

Bạch Trà đau lòng nói: “Bạn tôi không chỉ bị thương cằm, mà người còn bị ngốc đi nữa! Chính bệnh viện các cô làm ra! Bồi thường đi!”

Những người chơi khác đã bắt đầu xúm lại. Dù chưa rõ chuyện gì, nhưng nếu có thể đòi được tiền thì…

Có lẽ y tá chưa từng gặp cảnh tượng thế này nên cô ta gọi điện cho bác sĩ.

Bác sĩ nhanh chóng đi xuống.

“Thưa cô, xin cô đừng gây rối. Vết thương của anh ta không liên quan đến ca phẫu thuật của chúng tôi!”

Bạch Trà lấy điện thoại ra, phát một đoạn video.

Đoạn video được quay thông qua phản chiếu trong gương, trong đó một y tá đang cưa xuống giữa hai cái đầu của Lưu Soái Tài.

Những người chơi lộ vẻ kinh ngạc. Có người vô thức đưa tay sờ sau gáy mình, dù không sờ được gì, nhưng lại thấy lạnh sống lưng một cách khó hiểu.

“Ông còn dám nói vết thương của anh ta không liên quan đến phẫu thuật của các người? Nói là đưa chúng tôi đi phẫu thuật thẩm mỹ, kết quả lại thành ra thế này?”

Biểu cảm của bác sĩ thoáng trở nên dữ tợn.

Dưới lớp da ông ta như có thứ gì đó đang ngọ nguậy, đặc biệt là ở phần đỉnh đầu.

Nhưng rất nhanh ông ta lại ép nó xuống.

“Đuổi hết bọn họ ra ngoài! Còn muốn tiền? Tôi đã chỉnh hình miễn phí cho các người rồi mà còn đòi tiền?”

Một đám y tá xuất hiện, ‘mời’ tất cả bọn họ ra ngoài, rồi đóng cửa bệnh viện lại, khóa chặt.

Đám người chơi vẫn còn ngơ ngác.

“Cái video đó cho tôi xem lại được không? Cái đầu kia là chuyện gì vậy?”

Lưu Soái Tài lặng lẽ lấy gương ra, hướng về phía người đó, để cậu ta nhìn rõ cái đầu phía sau mình.

Không khí giữa các người chơi lập tức trở nên căng thẳng.

Bạch Trà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Hiện tại, phó bản này có một cách vượt ải đơn giản nhất, là làm theo cách kiếm tiền mà trò chơi đã đưa ra.

Cô có mười phần chắc chắn cái đầu kia sẽ không thể tạo thành nguy hiểm với mình, và gương mặt cô tuyệt đối sẽ không bị đánh cắp.

Nhưng…

Cô rất tò mò.

Những ‘người’ của thế giới này… có phải giống như cô nghĩ không? Có phải đang nhìn chằm chằm về phía này không?

Toàn bộ thế giới này giống như một giấc mơ méo mó do con người dệt nên.

Con người trong thế giới này, trong giấc mơ như vậy, điên cuồng theo đuổi ngoại hình, tưởng rằng chỉ cần có nó là có thể đạt được mọi thứ mình muốn.

Nhưng phẫu thuật thẩm mỹ vốn không thể mang lại sự hoàn hảo tuyệt đối.

Rồi họ sẽ đánh mất tất cả.

Cuối cùng, kẻ kiếm được đầy tay, kẻ thật sự có được tất cả, chưa bao giờ là những người cần đến ‘chỉ số yêu thích’ ấy.

Mà thứ gì đó, cụ thể chính là những cái đầu kia, đã đạt được thỏa thuận với ‘kẻ dệt mộng’, mượn tay bác sĩ, nhân lúc sơ hở mà chiếm lấy cơ thể.

Chúng chẳng quan tâm đẹp xấu, béo gầy, cũng không quan tâm đến việc thế giới này là thật hay giả.

Chỉ cần có được một thân xác là đủ.

Rồi chúng có thể trở thành những người đứng trên bảng xếp hạng Quyến Rũ, tiếp tục kích thích con người trong thế giới này điên cuồng khao khát tất cả.

Hai bên cùng có lợi.

Thế giới mà chủ nhân cuốn nhật ký ghi lại đương nhiên không phải cùng một thế giới với nơi này.

Đó chỉ là những người bị kéo vào đây, những kẻ được chọn, khao khát thay đổi diện mạo.

Cũng là… những cái ‘vật chứa’.

Vì thế bọn họ mới không ngừng nói, cứu tôi với.

Còn 100 triệu à?

Ha, ai lại đi làm thuê kiếm tiền rồi nộp hết ra chứ!

Cô mà kiếm được một trăm triệu xem, ai cũng đừng hòng cướp!

Nhìn bác sĩ kia xem, chẳng phải một đồng cũng không chịu đưa ra sao?

Hoặc là… thế giới này vốn dĩ không hề có tiền!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!