8
Tôi không có chút kí ức nào về cái hồi mình còn bé tí cả. Đó có thể là vì tôi thường sẽ nhanh chóng quên bẵng đi mất mặc cho trước đó đã cố ghi nhớ đến đâu; hoặc có thể là những kí ức ấy thực sự có tồn tại trong đầu, chẳng qua là tôi không thể gợi lại chúng mà thôi. Dù sao thì, khi Kaju mới ra đời, tôi lúc đó chắc được khoảng 18 tháng tuổi là cùng, nên chuyện tôi không có kí ức rõ ràng hẳn cũng là điều tất nhiên.
Bởi vậy, câu chuyện sắp tới đây sẽ chỉ là thứ sản phẩm chắp vá từ mấy câu chuyện bố mẹ tôi kể và vài mảnh kí ức vụn vặt tôi nhớ được sau khi lớn lên.
Tôi đã từng là người được bố mẹ chú tâm nhất, nhưng rồi tôi đã mất đi vị trí đó bởi một đứa bé khác. Và chuyện ấy đã khiến tôi thấy hờn dỗi vô cùng.
Giờ đây, khi ngẫm lại cẩn thận thì chẳng khó để tôi hiểu ra rằng, bố mẹ hẳn phải chật vật lắm để có thể vừa quan tâm đến một tôi mới chập chững biết đi, vừa để ý đến một Kaju mới hạ sinh chẳng được mấy lâu. Nhưng tôi lúc ấy nào có hiểu được?
Tên đứa em gái bé bỏng của tôi thực sự rất khó đọc, tôi hồi đó chẳng tài nào gọi được nó một cách chính xác. Chắc hẳn hồi đó, với riêng tôi thôi, sự xuất hiện của thành viên mới ấy đã khiến tôi thấy cô đơn và cáu giận vô cùng.
Vào bữa tiệc sinh nhật năm tôi 2 tuổi, tôi cuối cùng cũng lấy lại được vị trí mà tôi hằng mong ước ấy, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Em tôi cất tiếng khóc, và thế là mẹ tôi đã phải rời tiệc để dỗ dành em, để lại tôi với cơn tức giận sôi trào trong lòng. Chẳng thể kiềm chế được, tôi vung tay ném phăng cái vương miện bằng giấy đi, cuộn tròn trong góc phòng đầy tủi thân, để rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Không lâu sau, tôi thức dậy và bắt gặp ánh nhìn của mẹ tôi.
“Chào buổi sáng, onii-chan.”
Chẳng mảy may để tâm ánh nhìn đầy hờn dỗi của tôi, mẹ vẫn bế tôi lên và đưa tôi đến gần nôi của Kaju.
Nhìn xuống Kaju khi đang được bế trên tay mẹ, tôi chợt nhận ra rằng dù bé hơn tôi rất nhiều, song nhìn em vẫn giống một con người. Và điều đó làm tôi thấy khó tin vô cùng.
“Kaju cũng dậy rồi hử? Nhanh nhanh chào buổi sáng onii-chan đi nào, Kaju ơi.”
Em thức dậy, đưa bàn tay bé xinh xinh của mình ra, và tôi cẩn thận đan tay mình vào đó. Thế rồi Kaju nắm chặt lấy bàn tay tôi. Tay em nhỏ, ấm áp, nhưng lại mạnh mẽ hơn tôi tưởng nhiều.
Tôi cứng đờ tại chỗ. Thế rồi, Kaju chợt mỉm cười. Đó là khoảnh khắc tôi ngộ ra sự thật rằng: Mình là anh trai của Kaju.
Nhưng phải đến tận năm tôi 3 tuổi, kí ức về một tôi ra dáng anh trai thực thụ mới bắt đầu xuất hiện. Còn với Kaju, em vẫn cứ lẽo đẽo bám theo tôi như thường lệ, ngay cả khi đã thành học sinh sơ trung.
Và ấy là lí do tại sao tôi vẫn cứ bám víu vào kí ức của bản thân, rồi liên tục tự lùi ngày Kaju trưởng thành và rời xa vòng tay tôi sang một ngày khác.
Tuy ngày đó rồi cũng sẽ đến thôi… nhưng chắc chắn chưa thể nào là hôm nay được.
9
Trời đã trở nên tối mịt tối mù trước cả khi tôi kịp nhận thức được điều đó. Rảo bước trên con phố tối tăm, ánh mắt của tôi giờ đây chỉ còn đủ để nhìn rõ mấy tấm đá lát nền trên vỉa hè, nhưng tôi vẫn cắm đầu cắm cổ tiến về phía trước.
Đón chào tôi khi kết thúc đoạn đường vỉa hè là phần vạch qua đường dành cho người đi bộ, được soi sáng bởi đèn đường. Nhưng ngay khi tôi dợm bước chân lên, cánh tay tôi bỗng bị giữ lại.
“Cẩn thận xe cộ, Nukumizu-san!”
Asagumo-san là người đã dừng tôi lại. Trong bộ đồng phục Cao trung Tsuwabuki, nhỏ nhìn tôi đầy bối rối và hỏi.
“Cậu đang đi đâu vậy?”
“... Ể? Tớ muốn về nhà thôi…”
Nói đoạn, tôi ngó nghiêng xung quanh, và rồi nhận ra rằng đây chắc chắn không hề là khu nhà tôi. Có vẻ như tôi đã vô thức lang thang và lạc đường khỏi ga Toyohashi nhỉ.
“Cậu đã theo tớ đến tận đây à? Cho tớ xin lỗi nha. Lát nữa tớ sẽ ổn định lại thôi, nên là…”
Asagumo-san lắc đầu nguầy nguậy và khẳng định.
“Tớ không thể để Nukumizu-san một mình đơn côi bây giờ được. Tụi mình cùng đi đâu đó ngồi nghỉ xíu đi.”
Mấy lời đó dễ gây hiểu nhầm lắm đó nha?
Nói rồi, nhỏ mang tôi đến một quán có tên là Matterhorn. Đó là một quán bán đồ ngọt thiết kế theo lối vintage phương tây, tọa lạc ở Toyohashi này; và đây là lần đầu tiên tôi được ghé thăm chi nhánh có bán cà phê của họ.
Tôi nhìn xuống, ngắm nhìn một lượt kiến trúc cổ điển của quán trước khi Asagumo-san cho tôi xem điện thoại của nhỏ.
“Yakishio cũng vừa tạm biệt mấy đứa em… Giờ cậu ấy đang trên đường đến đây rồi.”
Vị nữ bồi bàn đặt một cốc cà phê lên trước mặt tôi. Tôi khẽ gật đầu biểu thị ý cảm ơn.
“Cậu chỉ gọi vậy thôi à?”
“Tớ chưa có đói.”
Một cái bánh và nước ép hỗn hợp được đặt lên trước mặt Asagumo-san không lâu sau đó. Thế rồi, nụ cười của nhỏ nhanh chóng biến mất.
“... Cậu nên để tâm hơn đến lượng đường mình tiêu thụ đi nha. Một bộ óc mệt mỏi là một bộ óc cực kì cần được bổ sung đường đầy đủ đấy.”
“Tớ biết mà… Xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng.”
Nói đoạn, tôi bỏ đường vào cốc và khuấy đều. Dường như thấy vậy là không đủ, Asagumo-san đành cắm dĩa vào một miếng bánh và đưa về phía tôi.
“Nào, ah…”
“Ể? Khoan, khoan đã nào… Có người ở quanh đây đấy, Asagmo-san ơi.”
“Nãy tớ bảo tụi mình có thể tán tỉnh lẫn nhau còn gì? Onee-chan không bao giờ thất hứa đâu.”
Bộ màn kịch ấy vẫn chưa có dừng lại à?
Nhỏ trông không có vẻ gì là sẽ từ bỏ cho đến khi tôi chịu ăn nhỉ… Thôi đành vậy.
… Một vị ngọt bùng nổ trong khoang miệng tôi, đi kèm với cảm giác hoài niệm khó tả.
Asagumo-san có vẻ đã đặt một đĩa bánh Matterhorn, một món được đặt tên theo tên cửa hàng. Về cơ bản, đây là một chiếc bánh bông lan mỏng có lẫn kem và hạt dẻ ở bên trong. Đã lâu lắm rồi tôi chưa có ăn, nhưng nó thực vẫn ngon như ngày nào.
Cá nhân tôi đã luôn là một tín đồ của bánh sô-cô-la, nhưng sau đợt này thì có khi phải xem xét lại rồi…
Ngay khi tôi chuẩn bị cầm cốc cà phê lên, Asagumo-san mỉm cười.
“Cậu thấy đỡ hơn chưa?”
“Cảm ơn nha… Tớ thấy ổn hơn nhiều rồi.”
Tôi không thể cứ mãi buồn khổ khi thấy nhỏ đang lo lắng cho tôi đến thế kia được.
Tôi mỉm cười gượng gạo; và rồi, khóe mắt tôi chợt bắt được một cái túi thể thao đặt cạnh ghế ngồi của Asagumo-san.
“Hai cậu đang làm gì vậy?”
Với đôi mắt to tròn màu nâu của mình, Yakishio đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi mà không chớp lấy một lần. Chết dở, bị nhỏ thấy tận mắt mấy trò con bò kia luôn rồi…
“Hôm nay tớ là chị gái của Kazu-kun ấy mà.”
“Trời! Nghe hay vậy! À không, không phải vậy, tớ xin lỗi nha…”
Ể…? Chỉ vậy là đủ để nhỏ hiểu rồi à?
Gọi món xong, Yakishio ngồi xuống cạnh bên Asagumo-san.
“Thế có chuyện gì vậy? Tớ có nghe được là cậu đang khá đau khổ, nhưng có vẻ không phải vậy nhỉ… Cậu vẫn đủ sức để tán tỉnh qua lại với người ta cơ mà.”
Nhỏ chống khuỷu tay lên mặt bàn, đoạn lên tiếng với giọng điệu tinh nghịch.
Nhỡ mà Ayano biết được thì thật không ổn tí nào… Tôi cần phải đổi chủ đề ngay mới được.
“À mà, Yakishio đã bế Kaju… đã bế em gái tớ đi nhỉ. Em tớ sau đó thế nào rồi?
“Imouto-san? Tớ nghĩ em ấy có đôi chút bối rối thôi.”
Tất nhiên phải vậy rồi… nhưng đó đâu phải điều tớ muốn hỏi đâu.
“Ờm… sau đó cậu có thả em tớ ra mà, đúng chứ?”
“Tớ mang ẻm đến văn phòng hội học sinh, và nhờ đó mà giành chiến thắng đó nha!”
Tuy không biết luật lệ ra sao, nhưng cậu mà thắng ấy hả? Mà thôi kệ đi… em nó vẫn ổn là được rồi.
Tôi nhấp một ngụm cà phê. Không lâu sau, trà đen và bánh sô-cô-la của Yakishio được mang lên. Về món bánh mà nhỏ gọi, đây là một loại bánh ngọt nửa này nửa kia, là sự kết hợp giữa bánh sô-cô-la và bánh bông lan, với một lớp sô-cô-la được phủ bên ngoài bánh.[note87757]Đây đã luôn là một món cực kì đắt khách của tiệm rồi.
Cắm dĩa vào miếng bánh, Yakishio lẩm bẩm với tông giọng trầm tĩnh lạ thường.
“Imouto-san à… Nên nói sao nhỉ? Ẻm ổn không ta?”
“... Cậu có nói gì với em gái tớ không?”
“Cũng có, mà không nhiều lắm vì tớ đang bận chạy mà… Nhưng cơ bản thì, em ấy có quan hệ tốt với tất cả mọi người xung quanh và có nhiều bạn lắm luôn. Nói thế nào giờ nhỉ…”
Yakishio cắn một miếng bánh.
“... Ẻm là một cô bé đáng tin cậy, và rất kiên định với quan điểm cá nhân của mình. Tớ hiểu là cậu cũng có lo lắng, nhưng cậu nên tin tưởng em mình hơn chút đi, Nukkun à.”
Nói đoạn, nhỏ xúc lên một miếng bánh bằng dĩa của mình và đưa về phía miệng tôi.
“Nào, Kazu-kun, há miệng ra đi nào.”
“Hả…? Cậu làm gì vậy hả Yakishio?”
Tôi ngoảnh đi chỗ khác vì sợ, nhưng Yakishio vẫn không buông tha.
“Cậu có thể ăn đồ của Chiha-chan, nhưng với Remon-onee-chan thì lại không sao?”
“Ê? Ê?”
Thi thoảng Yakishio lại bướng bỉnh đến không ngờ… thậm chí đến cả Asagumo-san cũng gia nhập cuộc vui luôn rồi.
Đành chịu vậy… Bỏ cuộc, tôi há miệng và ăn miếng bánh được đưa cho. Yakishio mỉm cười đầy mãn nguyện khi thấy tôi làm vậy.
“Được rồi, thế là xong mọi vấn đề. Giờ thì an tâm ăn bánh thôi!”
Vấn đề nào đã xong cơ? Mà dù sao thì, với tư cách của một người anh, tôi hẳn cần phải tin tưởng em mình nhiều hơn thật.
… Nhân tiện thì, khó mà khẳng định hai đứa nó đã hẹn hò chỉ vì chúng thân thiết với nhau được. Tại sao ấy hả? Cứ nhìn vào tôi bây giờ là hiểu mà.
Tôi gục gặc đầu tự đồng tình với bản thân. Còn Asagumo-san, không hiểu sao nhỏ giờ lại cứ nhìn ra ngoài với vẻ bồn chồn.
“Cũng khá muộn rồi nhỉ… Tầm này chắc em cậu về nhà rồi ha, Nukumizu-san?”
“Tuần này Kaju có việc bận ở hội học sinh, nên chắc chưa về đâu. Tớ nghĩ là tuần này em ấy sẽ thường xuyên về nhà muộn ấy.”
“Vậy giờ hẳn là cơ hội tuyệt hảo nhỉ.”
… Ý nhỏ là sao?
Thấy tôi có vẻ hoang mang, Asagumo-san liền giơ ra cho tôi xem cái đồng hồ thông minh của nhỏ.
“Cái chi vậy, Chiha-chan?”
“Đồng hồ thông minh nha! Với cái này, tớ có thể kiểm soát hết thảy tất cả những con bọ tớ đã đặt ở khắp Sơ trung Momozono…”
“Dừng ở đó đi, Asagumo-san!”
Tôi vội vàng ngắt lời nhỏ, nhưng Asagumo-san vẫn gật đầu một cách nghiêm túc và nói tiếp.
“... Đây là Smartbug mà, không phải mấy món rẻ tiền đâu.”
Tớ bảo cậu dừng lại đi mà…
Nhìn vào cổ tay Asagumo-san với ánh mắt lấp la lấp lánh, Yakishio hào hứng hỏi.
“Gì vậy gì vậy? Trông ngầu thiệt đó nha! Đây là kiểu công cụ bí mật của các thám tử đúng không?”
“Hehe… chính nó. Với năng lực thám tử của mình, tớ có thể nghe được thanh âm từ xa thông qua chiếc máy này nha… cụ thể hơn là thanh âm trước phòng hội học sinh.”
Năng lực thám tử thật đáng sợ làm sao… Ủa mà khoan đã?
“Liệu cái này có bắt được tín hiệu kể cả khi tụi mình đã rời khỏi Momozono không vậy?”
Đáp lại câu hỏi hợp lí của tôi là một câu trả lời với giọng điệu như thể ấy là điều hiển nhiên từ Asagumo-san.
“Tớ đã để lại đơn vị chính của một bộ phát Wifi di động trong trường rồi… Tín hiệu từ những đơn vị phụ sẽ được chuyển hóa từ đó nha.”
“Đó là lí do cậu đăng kí hẳn một gói Wifi ấy hả? Chỉ vì thế này thôi sao?”
Nghe vậy, Asagumo-san chỉ mỉm cười, đoạn bắt đầu khẽ điều chỉnh đồng hồ thông minh của nhỏ.
… Thây kệ cậu, làm gì thì làm đi.
Tôi quyết định bỏ cuộc, rồi ngồi xem Asagumo-san thể hiện năng lực thám tử của nhỏ.
“Nè, nè, Chiha-chan! Cái này là sao vậy? Nó có sáng lên được không vậy?”
“Để lần tới tớ cải tiến thêm một chút đèn LED vô sau nha… À đây, kết nối rồi nè.”
Ngay lập tức, cả ba đứa tôi ghé tai lại gần chiếc đồng hồ… nhưng chỉ có thể nghe được những thanh âm mơ hồ, rời rạc.
“Tớ không nghe được gì cả. Có phải đang không có ai ở đó không nhỉ?”
“Ah! Hình như tớ vừa nghe được gì đó đấy!”
Tụi tôi thực nghe được một thanh âm gì đó. Nhưng ngay khi tụi tôi nín thở và không nói lời nào, thì một lần nữa, tụi tôi lại chẳng nghe được gì.
Thế rồi, như thể nhận ra điều gì, Asagumo-san chợt ngẩng đầu lên.
“Tiếng này không phải thu qua Wifi, mà được truyền thẳng qua thiết bị nghe lén ấy…”
“Smartbug.”
“À ừ, Smartbug.”
Mừng là cậu hiểu. Cơ mà, nếu thiết bị nghe lén đang ở gần đây, vậy tức là…
“Liệu có phải có người vô tình sử dụng cùng một thiết bị với tụi mình không?”
“Không, không thể nào… cái này kết nối trực tiếp đến phần mềm mà.”
Asagumo-san lắc tay phủ nhận, và chợt dừng lại khi chạm mắt với tôi.
“... Sao cậu nhìn tớ thế?”
“Trong cặp cậu có gì vậy, Nukumizu-san?”
“Hở? Bộ đồng phục Momozono hồi nãy tớ mặc thôi…”
Vầng trán Asagumo-san khẽ sáng lên khi thấy tôi bắt đầu mở khóa cặp; và cùng lúc đó, âm thanh phát ra từ chiếc đồng hồ càng ngày càng mạnh hơn. Không lẽ thực sự có cái gì ở trong cặp mình sao? Sao mà vậy được nhỉ?
Tôi lấy áo ra và bắt đầu kiểm tra. Sau một hồi, một thứ gì đó chợt rơi ra từ cổ áo. Đập vào mắt tôi khi nhặt nó lên là một con chip nhỏ màu đen, nhỏ bằng phần đầu của ngón tay út. Khoan đã… Trên đó cũng có một con số nữa.
“... Thứ 1?”
“Đó là cái Smartbug tớ đã đặt ở cửa phòng hội học sinh mà… Khoan đã nào, vậy thì cái phản ứng này là…”
Nói đoạn, Asagumo thọc tay vào cặp. Nhỏ sục sạo một hồi rồi lôi ra một con chip y hệt.
“Thứ 2… Này là cái tớ gắn lên đồng phục của Imouto-san mà…”
Con nhỏ này thực sự làm mấy chuyện như thế à? Asagumo-san giờ hoàn toàn xứng với hai chữ “con nhỏ” rồi ha?
Hai đứa tụi tôi á khẩu hoàn toàn. Thấy thế làm Yakishio vừa giữ dĩa trong tay, vừa bối rối nhìn qua lại giữa hai đứa tôi và hỏi.
“Ừm… Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Đặt ngón trỏ chống lên cằm, Asagumo-san nghiêng đầu với vẻ mặt khó xử.
“Có vẻ là Watson-onii-san đã bị em gái Moriarty dễ thương lừa một vố rồi.”
“Đúng thế, Watson-onee-chan có…”
“Hể, tuy tớ chẳng hiểu gì sất, nhưng cảm ơn vì bữa ăn nha!”
Chắp tay lại trước hai cô cậu Watson-kun, Yakishio nói lời cảm ơn.
Hết chương 2
3 Bình luận