1
Thứ Hai của tuần kế tiếp. Tiết đầu tiên của ngày là tiết thể dục, và như thể điều đó là chưa đủ tệ, tụi tôi còn bị bắt phải chạy đường dài ngay trong tiết.
Không khí lạnh lẽo của buổi sớm len lỏi vào từng nhịp thở, cứa qua cổ họng khô rát của tôi theo từng nhịp chạy trên đường chạy của trường.
Đuối quá đuối rồi, nên tôi đành phải chạy chậm lại. Bắt học sinh chạy tận 3 vòng sân, thực thách đố nhau quá rồi… Vả lại, tôi cũng đâu có giỏi giang gì ở bộ môn này đâu. Giờ mà được bỏ qua 1 vòng chạy và thong thả dạo bước thì tốt biết bao…
Phù… Trong lúc tôi đang chầm chậm chạy nơi cuối đoàn, một mùi hương của mùa hè khẽ chạm vào đầu mũi tôi. Ủa mà khoan… sao lại có chuyện đó được, đang giữa đông mà?
Nhưng rồi, giữa lúc tâm trí còn đang bối rối, một thân hình với làn da rám nắng bỗng xuất hiện ngay cạnh tôi.
“Mới thế mà đã mệt rồi hử, Nukkun?”
Đó là Remon Yakishio, một con nhỏ kì quặc, người đã phấn khích tột độ và thay ngay sang bộ đồ thể dục khi hay tin rằng lớp phải chạy đường dày buổi sáng nay; để rồi sau cùng thì bị Amanatsu-sensei khiển trách, cũng như bị mấy đứa bạn trêu đùa khi nhỏ phải lủi thủi quay lại lớp để thay lại đồ.
“Mới tiết đầu thôi mà, nên ta cần biết bảo toàn năng lượng của bản thân chứ… Với cả, mới sớm ra mà đã phải chạy dài thế này thì ai lại không đuối cho được?”
“Ể… cậu lại không biết rồi. Chạy vào sáng sớm là tuyệt nhất đó nha! Nào, nào, chạy nhanh lên nào Nukkun!”
Nói đoạn, Yakishio vòng ra sau và dùng tay đẩy, ép tôi tiến về phía trước. Xin người, dừng lại đi…
“Tớ tưởng nữ thì sẽ chạy ở sân trong chứ… Còn chỗ này là vòng chạy của nam mà, sao cậu lại ra ngoài này rồi?
“À, cái đó thì tớ chạy xong lâu rồi, nhưng lại chưa có thấy đã lắm…nên là tớ đã thuyết phục giáo viên để được ra đây đó.”
Hể… Vẫn năng động như thường ngày ha.
Nghe vậy làm tôi vừa thấy sốc, vừa thấy ấn tượng với nhỏ vô cùng. Thế rồi, Yakishio thôi không đẩy tôi nữa. Thay vào đó, nhỏ cất tiếng hỏi.
“Tớ có nghe kể từ Yana-chan… em gái cậu mới có bạn trai à?”
… Nhiều chuyện thật chứ, cái con nhỏ Yanami này.
“Không, không, đó mới chỉ là nghi ngờ của tớ thôi. Chưa có thấy tận mắt thì chưa thể khẳng định là cậu ta có tồn tại được. Ý tớ là, em gái tớ hẳn chưa có bạn trai đâ…”
… Không ổn rồi, không thở nổi ra hơi nữa rồi. Đúng là tôi không thể vừa chạy vừa nói như nhỏ được.
Yakishio vòng ra phía trước và dí sát vào mặt tôi.
“Tớ chẳng hiểu cậu nói gì hết, Nukkun à. Ý cậu là chỉ khi cậu tận mắt thấy thì em gái cậu mới được tính là có bạn trai ấy hả?”
“Ừ… tớ cho rằng… phải như thế… mới có thể khẳng định rằng… em tớ có bạn trai… hay là không được.”
Tôi gắng gượng thều thào từng câu từng chữ để trả lời. Nghe thế, Yakishio nhẹ nhàng đáp lại ngay lập tức.
“Vậy sao tụi mình không theo dõi em ấy luôn đi?”
…Hở? Ý nhỏ là sao?
Mặc cho đang thiếu dưỡng khí trầm trọng, bộ não tôi vẫn cố hoạt động hết sức nhằm hiểu cho được ý định của nhỏ. Song, nhỏ đã tiếp tục trước khi tôi kịp nói gì.
“Về bài kiểm tra phụ đạo của tớ, trong đó có một phần yêu cầu tớ viết một bài báo cáo về <Những Hoạt Động Góp Phần Xây Dựng Cộng Đồng> ấy.”
“Cái đó… mà cũng được tính… vào bài kiểm tra hả?”
“Thi phụ đạo bình thường thì quá khó cho tớ rồi, nên tớ đành phải dùng đến mấy chiêu bài bí mật đó thôi. Amanatsu-sensei cũng có dặn rằng, chuyện này mà để lộ ra thì không ổn tí nào, nên tớ bắt buộc phải kín miệng… Do vậy mà đừng có kể ai khác đấy nhé, cậu rõ chưa?”
Cậu cũng đừng nên kể cho tớ chứ…
“Chuyện đó… thì liên quan gì đến tớ?”
“Cái chuyện theo dõi ấy. Nói sao nhỉ… Câu lạc bộ Điền kinh của trường Momozono đã cho phép tớ được vào xem buổi tập luyện của họ, và tớ cũng có thể sử dụng buổi tập ấy như dữ kiện cho bài báo cáo của mình…”
Trường Sơ trung Công lập Momozono, nơi Yakishio và tôi từng học, và cũng là nơi Kaju hiện đang theo học.
“Nói cách khác… tớ cũng có thể…”
“Chuẩn rồi đó. Tụi mình có thể cùng nhau vào đó và theo dõi để xem xem bạn trai của em ấy liệu có thực hay là không… Em cậu có tham gia câu lạc bộ nào không, Nukkun?”
“Có… hội… học sinh…”
Ah, chịu hết nổi rồi. Vừa chạy vừa nói quả là chuyện bất khả thi với tôi. Từng bước, từng bước của tôi đang dần lảo đảo như thể sắp ngã đến nơi vậy…
“Trời! Tớ không có hay em cậu là thành viên hội học sinh đâu nha… Vậy được rồi, tớ sẽ báo trước một tiếng với các thầy cô ở Momozono nhé! Chuẩn bị đi nha!”
Dứt lời, Yakishio vỗ lưng tôi rồi chạy bay đi luôn, bóng hình nhỏ nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt. Còn tôi, sau cùng thì tôi đã bỏ cuộc và quyết định đi bộ cho lành.
2
Buổi tối ngày hôm đó. Do là bố mẹ và Kaju sẽ về muộn, nên tối nay tôi sẽ chịu trách nhiệm cho bữa tối của gia đình mình.
Sau một hồi khuấy khuấy đảo đảo, tôi tắt bếp đi và thả vào nồi một vài viên cà ri. Và trong lúc tôi đang ngắm nhìn chúng chầm chậm tan dần, cửa phòng khách mở ra, theo sau là sự xuất hiện của Kaju với đôi má đỏ ửng lên vì lạnh.
“Kaju đã về, thưa onii-sama!”
“Về rồi đó à… Nay em về khá muộn đó.”
“Dạ, vì hôm nay tụi em phải làm lễ tri ân cho các anh chị, nên là nay hội học sinh có nhiều việc hơn hẳn bình thường…”
Dứt lời, Kaju phóng về phía tôi và đưa hai tay ôm chầm lấy tôi từ đằng sau.
“Nào, đừng làm thế lúc anh đang nấu ăn chứ.”
“Kaju hổng quan tâm… pin Onii-sama của Kaju đang chạm đáy 0% rồi á!”
Nói rồi, Kaju vùi mặt vào lưng tôi.
… Hây dà, riêng mặt này thì lại chả thay đổi bao giờ nhỉ.
Một Kaju luôn bám dính lấy tôi như thế, ấy vậy mà giờ đây cũng bắt đầu giấu giấu giấu giếm giếm với anh nó rồi. Tuy tôi biết ngày này rồi cũng sẽ đến thôi, không sớm thì muộn, cơ mà…
“Kaju xong òi! Tỉnh táo hẳn luôn á… Tối nay mình ăn cà ri ạ, onii-sama?”
Vừa nói, Kaju vừa tách khỏi tôi và đi ra mở tủ lạnh.
“Vậy thì để Kaju làm salad nha onii-sama… Có nên cho ít giá vào không nhỉ?”
Kaju có vẻ vẫn tươi vui như thường lệ nhỉ.
Vừa đều tay khuấy nồi cà ri dưới lửa nhỏ, tôi vừa nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.
“Ah, nếu anh nhớ không nhầm thì Kaju từng làm ở bộ phận hậu cần trong hội học sinh nhỉ?”
“Kaju mới lên chức Hội phó hồi tháng trước. Kì mới ở Momozono bắt đầu vào lúc bước sang năm mới mà, onii-sama quên rồi sao?”
… Ủa vậy à? Một vài mảnh ký ức rời rạc hiện lên trong đầu khi tôi cố nhớ lại, nhưng rồi tôi lại bị Kaju trừng mắt nhìn đầy vẻ bực bội.
“Onii-sama mới tốt nghiệp hồi năm ngoái thôi mà… Không lẽ onii-sama đã hoàn toàn quên mất những ngày tháng ngọt ngào cùng Kaju rồi sao?”
Ngọt ngào ở chỗ nào thế? Tất cả những gì tôi nhớ chỉ là những ngày tháng cố gắng giũ bỏ một Kaju luôn bám dính lấy mình thôi.
“Làm gì có, anh ở trong Câu lạc bộ Về nhà mà Kaju. Hội học sinh chẳng liên quan tí ti gì tới anh đâu… Nếu Kaju là Hội phó, vậy ai là Hội trưởng vậy?”
“Kawai-kun cùng lớp Kaju sẽ đảm nhận vai trò đó… Sao onii-sama lại thắc mắc thế?”
“Không có gì đâu, anh chỉ hơi tò mò xíu thôi.”
Hừm… Vậy Tachibana-kun không phải Hội trưởng sao? À nhưng mà, Hội học sinh vẫn còn những thành viên khác nữa, và Tachibana-kun hoàn toàn có thể là một trong số đó mà. Cũng có khả năng cậu ta chỉ là bạn cùng lớp của Kaju…
“Onii-sama ơi, Kaju nghĩ là onii-sama nên giảm lửa đi ạ…”
Sao mình lại quên béng mất điều đó được vậy nhỉ… Nghe lời Kaju, tôi giảm lửa xuống; rồi quay qua nhìn Kaju. Cô bé đang vừa ngâm nga, vừa đưa tay rửa cải thảo.
“Liệu mai em có bận việc ở hội học sinh và về muộn như hôm nay nữa không, Kaju?”
“Có khi phải hết tuần này mới xong xuôi được, nên từ mai Kaju chắc vẫn sẽ về khoảng tầm này đó ạ.”
“Hmm… anh hiểu rồi.”
Tay tôi từ tốn khuấy cà ri ở đáy nồi, nhưng đầu óc thì lại vẩn vơ ở nơi khác. Rằng, Yakishio và tôi sẽ bắt đầu đến thăm Sơ trung Momozono kể từ mai, và nếu Kaju vẫn về nhà vào khoảng trước 7 giờ tối như hôm nay, thì hẳn tôi có thể quan sát không chừa một chi tiết nào về cuộc sống học đường của Kaju hiện tại nhỉ.
“... Liệu có phải là onii-sama thấy cô đơn vì Kaju về trễ không ạ?”
“Hửm?”
Kaju đặt tay tôi lên đầu em, miệng khẽ mỉm cười.
“Yêu quá cũng khổ lắm đó ạ. Onii-sama biết không, khi không được thấy onii-sama, Kaju cũng thấy cô đơn lắm đó nha…”
“Rồi rồi, đừng di chuyển lung tung khi anh đang nấu ăn nữa nào.”
… Mà, không hẳn là tôi phải chối từ điều đó hay gì.
Nêm nếm thêm một chút hatcho miso, tôi đóng nắp nồi lại, rồi tự nhủ thầm rằng:
Chuyến “quan sát” ngày mai phải được tiến hành một cách thật cẩn thận… Hay nói cách khác, tôi cần phải cố để giữ cho mình hình tượng của một người anh tốt bụng và dịu dàng như thường lệ mới được.
3
Giờ tan trường ngày hôm sau. Nơi tôi đang đứng hiện tại là sân trường cũ của tôi - Sơ trung Momozono, nhưng tôi không có đến đây để ôn lại kỉ niệm xưa cũ hay gì.
Âm giọng đầy năng lượng của Yakishio vang vọng khắp nơi.
“Ngày hôm nay của mọi người ra sao?”
“Ổn lắm ạ!”
Yakishio giơ nắm đấm lên trời, và làm theo ngay sau là nhóm các cô bé đang đứng ở đó - nhóm của Câu lạc bộ Điền kinh Nữ trường Sơ trung Momozono. Em nào em nấy cũng đều tràn đầy năng lượng, thật chẳng khác Yakishio một chút nào cả. Xung quanh đó còn có cả những học sinh mang đồng phục trên mình đang đứng xem; đó hẳn là những học sinh năm ba đã rời câu lạc bộ từ trước rồi.
Dù cảm giác mấy đứa nó cứ phiền phức thế nào ấy, nhưng tôi phải công nhận rằng, Yakishio quen biết rộng thật.
“Thực thế… tớ đoán điều đó hẳn là nhờ vào cách cậu ấy cư xử đấy. Hay nếu nói theo cách dễ hiểu hơn, thì đó đơn giản vì Yakishio-san chẳng khác gì một thiên thần giáng trần hết ấy.”
Cô nàng với vầng trán sáng loáng, đang gật gù như bổ củi ngay cạnh tôi ấy là Chihaya Asagumo. Nhỏ là một nữ sinh ưu tú, và hiện đang hẹn hò với người trong lòng của Yakishio; nhưng ở thời điểm hiện tại, ta hẳn cũng có thể gọi nhỏ là bạn thân của Yakishio được rồi.
… Nhưng vấn đề là, nhỏ đang làm cái quái gì ở đây vậy? Tôi nhớ là nhỏ đâu có tốt nghiệp từ Momozono đâu ta?
“Ờm, Asagumo-san này… Hỏi như này có hơi ngại, nhưng sao cậu lại ở đây vậy…”
Đang dở câu, tôi bỗng cảm thấy như thể có hàng tá ánh mắt đang ghim thẳng vào mình. Những ánh mắt ấy còn đến từ đâu ngoài hội nữ sinh Câu lạc bộ Điền kinh ở đằng kia nữa chứ?
“Ể… chuyện gì vậy…?”
Tôi bất giác lùi lại vì sợ hãi, trước khi bị một tràng thanh âm chí chóe dội lên tai.
“Đó là ai vậy senpai?”
“Có phải bạn trai của senpai không vậy?”
“Bất công quá đi!”
“Dáng người thanh mảnh thật đó!”
Ôi má ơi… học sinh sơ trung đứa nào đứa nấy cũng ồn ào thế này à?
Tôi ngó qua phía Yakishio với ánh mắt cầu cứu, nhưng khi thấy thế, nhỏ lại chỉ tủm tỉm cười… và đột ngột ôm lấy cánh tay của tôi.
“Này!?”
Tôi cố gắng giũ tay nhỏ ra nhưng bất thành, vì Yakishio đã khóa cứng tay tôi lại rồi.
“Hmm… mấy đứa thấy thế nào? Cứ thật lòng cho chị nghe đi nhé!”
Theo sau câu nói ấy, một tràng cười đầy phấn khích ngay lập tức bùng nổ giữa đám đông nữ sinh trước mặt tôi đây.
“Bạn trai! Bạn trai đúng không chị!”
“Chị chỉ đến để khoe thôi chứ gì?”
“Ghen tị quá đi!”
“Bất công thật đấy!”
Ể… cái quái gì đang diễn ra vậy trời?
Sốc toàn tập, tôi á khẩu hoàn toàn. Thế rồi, Yakishio ném tôi một cái nháy mắt trước khi buông tay tôi đi.
“Kém quá kém quá… Cậu ấy không phải bạn trai chị đâu! Cậu ấy là Nukkun cơ!”
Gì vậy trời? Kể cả có là học sinh sơ trung, thì đời nào tụi nó chịu tin câu trả lời ấy chứ?
“Chào anh, Nukkun!”
“Anh có bạn gái chưa, Nukkun?”
“Chỉ em với!”
“Nukkun thanh mảnh thật đó nha!”
Hội nữ sinh kia nhanh chóng lại gần tôi, tay thì vẫy lia lịa. Ai ngờ được là câu trả lời ấy thực sự được chấp nhận cơ chứ… Quả nhiên là đàn em của Yakishio có khác.
Tôi chỉ còn biết cố kìm nén cảm xúc của bản thân, trong khi Yakishio tiến một bước lên phía trước.
“Thôi, bắt đầu chạy đi nào! Sẵn sàng chưa các em?”
“Rồi ạ!”
Ơn trời, cuối cùng thì mấy đứa nó cũng bắt đầu buổi tập luyện rồi…
Theo như kế hoạch đã bàn trước đó, dự định của tụi tôi là lẻn vào trường trong lúc buổi tập này diễn ra. Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị ba chân bốn cẳng lẩn đi, Yakishio lại bất ngờ ném áo khoác đồng phục của nhỏ về phía tôi.
“... Ê? Chờ đã, Yakishio!”
Tôi phải dừng Yakishio lại ngay, vì ai lại đi công khai cởi áo ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế chứ? Nhưng nhỏ đã lờ đi nỗ lực ngăn cản ấy của tôi, và nhanh chóng cởi phăng áo ra ngay sau khi tháo được mấy cái nơ đi.
Và ở bên trong… lại là bộ đồng phục của Câu lạc bộ Điền Kinh trường Tsuwabuki.
“Tớ đã thủ sẵn bộ này ở trong rồi nha!”
Yakishio cười lớn trong lúc đưa tay mở khóa kéo trên váy của nhỏ.
Kể cả có mặc như vậy ở trong thì cũng chẳng ổn tí nào đâu, Yakishio à… Lòng ngán ngẩm, tôi định tiếp tục cản nhỏ lại, nhưng Asagumo-san lại vỗ vai tôi trước khi tôi kịp làm gì.
“Ờ đó, Asagumo-san, bảo cậu ấy là…”
“Rồi rồi, cậu cũng cầm cái này luôn đi.”
Nói đoạn, nhỏ đưa tôi áo và nơ của Yakishio.
“Chờ đã, cái này…”
“Được rồi, tớ sẽ gấp gọn và để đồng phục của cậu ra đằng này nha, Remon-san.”
Vừa nhặt lấy váy của Yakishio, Asagumo vừa nói, rồi bước về phía góc sân trường.
“Cảm ơn Chiha-chan nhiều nha! Còn giờ thì… Nào, cùng chạy hết sức nhé các em!”
“Rõ ạ!”
Tôi chỉ biết đứng ở đó với bộ đồng phục của Yakishio nơi tay, sững sờ. Mãi đến khi thấy Asagumo vẫy vẫy tay, tôi mới hoàn hồn lại và đi nhanh đến chỗ nhỏ. Chào đón tôi khi đến nơi là nụ cười đầy tinh nghịch của Asagumo-san.
“Tụi mình sẽ cùng lẻn đi sau khi gập gọn chỗ quần áo này nha, Nukumizu-san. Chẳng ai để tâm đến tụi mình đâu, nên sẽ ổn thôi á.”
À, ra là thế. Giờ mới là lúc để tụi tôi lẻn đi nhỉ. Liệu có khi nào, lí do Yakishio dám làm thế là để tạo cơ hội như này không… Mà chắc chả phải đâu; nhỏ hẳn chỉ là một con ngốc không hơn không kém mà thôi.
Tôi vô thức nhìn qua bên cạnh, để rồi bắt gặp một Asagumo đang tủm tỉm cười trong lúc đang cầm váy của Yakishio trên tay.
“... Trông cậu phởn chí nhể, Asagumo-san.”
“Nếu tớ không nhầm thì Mitsuki-san từng học ở đây mà… nên thật lòng thì, tớ đang cực kì, cực kì háo hức đó nha. Tớ cần phải lục tung hết mọi dấu tích Mitsuki-san từng lưu lại nơi đây mới được!”
Asagumo-san vừa nói với giọng điệu đầy phấn khích, vừa nhanh chóng bước đi; tôi theo ngay sau nhỏ. Tuy quả thực có ai đó đi khám phá cùng thay vì đi một mình thì cũng đỡ lo hẳn, cơ mà…
Sao nhỏ lại ở đây vậy?
4
Từ nhà vệ sinh nam ở tầng hai, tôi lén ngó ra bên ngoài hành lang. Sau khi xác nhận là không có ai khác ngoài đó, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi bước ra ngoài.
Tuy chần chừ mất một khắc, nhưng rồi tôi quyết định cởi nút cổ áo ra và hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại.
Diện trên người tôi bây giờ không phải bộ đồng phục của Cao trung Tsuwabuki, mà là bộ đồng phục cho nam sinh của Sơ trung Công lập Momozono.
“Tay áo có hơi ngắn quá nhỉ…?”
Giấu cây thì phải giấu trong rừng, nên để điều tra trong bí mật ở đây thì hiển nhiên là tôi phải mặc đồng phục cấp hai của mình rồi.
Tuy việc đi theo sáng kiến của Yakishio có làm tôi hơi lo lắng, song vì tôi không thích để bản thân quá nổi bật, nên đây là một kế hoạch đủ ổn rồi.
… Ủa mà nhỏ chưa xong nữa à?
Thắc mắc, tôi ngoái đầu về phía cửa nhà vệ sinh nữ. Thế rồi, hình bóng một cô nàng với bộ đồng phục liền mảnh trên người hiện ra từ đó. Nhỏ quay tròn một vòng trước mặt tôi và hỏi.
“Ngượng ngượng thế nào á… Cậu trông tớ thế nào?”
Đang đứng trước mắt tôi đây là Asagumo-san trong bộ đồng phục dành cho nữ sinh của Momozono.
“Hợp lắm ấy… Trông cậu chẳng khác nào một học sinh cấp hai thực thụ luôn, Asagumo-san ạ.”
“Ara, cảm ơn nha… Nhưng đó hình như chẳng phải lời khen đâu, đúng chứ?”
Nhỏ mỉm cười bẽn lẽn, vầng trán thì vẫn tỏa sáng như mọi khi trong khi hỏi vậy.
Ủa? Tôi tưởng là chị em phụ nữ thích được khen là trẻ trung mà nhỉ. Lúc nào người ta cũng nói vậy trên mạng mà ta? Thế ra toàn tin vịt sao…
“Đây là đồng phục của Remon-san, nên có vẻ hơi dài quá với tớ rồi… Nhìn nè, đến cả tay áo cũng quá cỡ luôn nè.”
Asagumo-san vươn tay lên và nắm lấy tay áo của mình.
“Ah, cơ mà bình thường chắc chẳng ai để ý đâu.”
… Thực ra thì trông cũng đẹp phết mà. Với cả, cũng có một cô nàng ở Câu lạc bộ Văn học hay mặc đồ suông như cậu bây giờ, nhưng ấn tượng nhỏ đem lại thì khác hẳn đấy nhé?
Trông Asagumo-san đang có vẻ phởn chí cực kì. Đặt hai bàn tay nắm chặt trước ngực, nhỏ háo hức lên tiếng.
“Bắt đầu chuyến thám hiểm của chúng mình thôi nào! Lớp 3-4 ở đâu thế?”
“Ể? Nhưng em gái tớ mới năm hai thôi mà…”
“Ấy là lớp Mitsuki-san từng học nha! Mấy khi được cơ hội trời ban như thế này đâu, nên tớ muốn tận dụng nó để biết thêm nhiều hơn nữa về cậu ấy đó mà!”
Thế cậu ở chỗ này làm quái gì vậy? Mà ngay từ đầu, tại sao nhỏ lại có mặt ở đây nhỉ?
“Tớ học ở lớp 2, nên cũng chẳng biết đâu…”
Ủa, chờ đã nào… mình học ở lớp 3 vào năm hai hay năm ba ấy nhỉ?
“Hừm, vậy thì mấy lớp năm ba nằm ở đâu vậy?”
“Hẳn là ở trên tầng b… ủa chờ đã, hình như là phải qua tòa mới mới đúng chứ nhỉ? Tụi mình đang ở tòa cũ hay sao ấy nhỉ?”
“... Cậu có thực sự từng đi học ở đây không thế, Nukumizu-san?”
Có cần thô lỗ vậy không? Chẳng qua là kí ức về thời sơ trung của tớ có hơi rời rạc một xíu thôi mà.
Nhanh chóng xốc lại tinh thần, Asagumo-san chỉ tay về phía cuối hành lang.
“Thôi thì, cứ đi vòng vòng xem xét thôi vậy. Tầng hai là của năm nhất, vậy tầng bốn hẳn sẽ dành cho năm ba nhỉ?”
Nhỏ vừa nói vừa bước chân về phía cầu thang, nhẹ nhàng đến nỗi trông cứ như thể nhỏ đang lướt đi trên sàn vậy.
“Dù ăn mặc thế này hoàn toàn ổn với tớ, nhưng nhỡ bắt gặp người quen lúc này thì cũng khó xử ra phết đấy.”
“Cậu có người quen ở đây à?”
“Không…?”
Asagumo-san khẽ gật đầu. Nhỏ vui vẻ bước lên cầu thang, với tôi theo sát ngay sau đó.
… Chào đón tôi khi băng qua tầng ba và đến được tầng bốn là một cảm giác hoài niệm cùng lạ lẫm khó tả. Những mảnh kí ức rời rạc lúc trước, giờ đây đang chầm chậm thành hình thành dạng lại trong tâm trí tôi.
Chẳng hạn như, sáng nào tôi cũng gật gù trên bệ cầu thang này.
Rồi là mới một năm trước, miếng dán chống trượt trên bậc thang thứ bảy còn đang bong ra; ấy mà giờ đã được sửa lại đàng hoàng rồi.
Nhẹ nhàng thở ra, tôi bước lên tầng bốn và nhìn đăm đăm vào hành lang dài trống rỗng trước mắt, nơi đang nhẹ sáng lên dưới ánh nắng của buổi chiều tà.
Dẫu mới được chưa đầy một năm, nhưng cảm giác mọi thứ đã thật khác lạ. Kí ức đan xen vào nhau, khiến tôi cảm tưởng như thể mình đang nhìn mọi thứ thông qua một cái màn hình điện thoại vậy.
“Lớp Mitsuki-san hẳn là cái ở đằng xa nhất kia, nên tớ đi xem qua đây.”
Với ánh mắt cùng vầng trán lấp la lấp lánh đầy háo hức, Asagumo-san bỏ tôi lại và chạy trước. Còn tôi thì chỉ thong thả bước qua hành lang và dừng lại trước cửa lớp 3-2.
… Nơi đây đã từng là lớp của tôi.
Đang chìm trong nỗi nhung nhớ da diết, tôi bỗng nghe thấy tiếng ai đó bước chân lên cầu thang. Nếu cứ lặng người ở đây thì họ sẽ thấy tôi mất, nên tôi tức tốc đi thẳng vào trong lớp, tất nhiên là sau khi xác nhận rằng không có ai khác ở trong cả.
Chỗ ngồi của tôi từng là ở kia, ghế thứ ba tính từ dưới lên, bên cạnh cửa sổ. Do dự nhìn ngắm một thoáng, rồi tôi mới quyết định ngồi lại vào đó.
Hình ảnh tòa thị chính thành phố ở bên ngoài cửa sổ trông chẳng khác gì hồi trước; song, chiếc bàn mà tôi từng chiếm cứ này giờ đây lại có cảm giác bé đi nhiều.
“Mới chưa đầy một năm thôi mà…”
Và kể từ lúc ấy, tôi lần nữa hiểu ra rằng mình không còn thuộc về nơi này nữa.
Tôi đã từng luôn hướng mắt ra ngoài khung cửa sổ, ngắm nhìn những người lạ dưới sân trường, những người mà đem đến cho tôi cảm giác xa cách vô cùng… hệt như những người từng chung lớp với tôi vậy…
2 Bình luận