Vol 05

Chương 2.3: Gậy ông đập lưng ông

Chương 2.3: Gậy ông đập lưng ông

7

Khu sinh hoạt của Câu lạc bộ Làm vườn nằm ở phía sau trường… tôi đoán là vậy.  So với một đứa đến tận hôm nay mới hay sự hiện diện của Câu lạc bộ Làm vườn là tôi đây, thì Asagumo-san hẳn sẽ biết nhiều hơn, vì bản đồ của cả trường đã được in vào đầu nhỏ rồi.

… Cứ như thể nhỏ mới là cựu học sinh của trường chứ không phải tôi ấy nhỉ?

Asagumo khẽ gật đầu chào mấy đứa năm ba trong lúc tụi tôi đang sóng vai nhau bước đi trên hành lang.

“Cái thư viện này bự thiệt chứ. So với cái ở Tsuwabuki thì cái này hẳn là to hơn nhỉ?”

“Đợt mà thư viện trường được trùng tu ấy, một số phòng học khác đã được ghép vào với chỗ này mà… Vả lại, trường tớ đợt đó cũng trở thành trường thí điểm, nên là người ta mới xây cái thư viện lên to thế này.”

Đấy nhé, tôi vẫn biết nhiều lắm chứ đùa đâu?

… Asagumo-san dừng chân cạnh cửa sổ hành lang và chỉ ra ngoài.

“Vườn của Câu lạc bộ Làm vườn ở kia kìa. Cậu nhìn đi, cái ở bên cạnh nhà kính ấy.”

Hướng mắt theo lời của nhỏ, tôi bắt gặp một khu vườn với kích thước bằng một nửa kích thước một lớp học thường, ngay bên cạnh là một cái nhà kính. Ở giữa vườn, một cậu trai trong bộ đồng phục thể dục màu xanh đang đứng đấy, tay vẩy vẩy thứ bột trắng gì đó từ một cái bao đang được cầm trên tay.

“Hẳn đó là Tachibana-kun nhỉ? Thật giống hệt với tấm ảnh trên trang giới thiệu câu lạc bộ mà.”

… Cậu ta là Tachibana-kun sao?

Không kìm được, tôi nuốt khan một cái. 

Chiều cao của cậu có vẻ khá khiêm tốn so với mấy đứa cùng tuổi, thân hình thanh mảnh; được cái đôi mắt có đuôi khá dài, giúp gương mặt cậu trông cũng ưa nhìn. Và bên cạnh cái cảm giác dễ chịu, bản thân cậu còn đem đến cho người khác một cảm giác lôi cuốn cực kì khó tả khi nhìn vào.

… Cậu ta hẳn nổi tiếng lắm đây. Riêng mấy đứa kiểu này ấy, chẳng có đứa nào tốt cả (định kiến của riêng tôi), nên tôi phải tìm cách vạch mặt cậu ta mới được.

“Tụi mình đi thôi nào, Nukumizu-san.”

“Ể, chờ chút đã…”

Vừa dứt lời, Asagumo lập tức tiến về phía Tachibana-kun mà không chần chừ lấy một khắc; trái ngược với tôi, người đã chần chừ mất một lúc trước khi nhanh chân theo sau nhỏ.

“Xin lỗi vì đã làm phiền ạ!”

“Chào hai bạn… Mình có thể giúp gì cho hai bạn được nhỉ?”

Tachibana-kun ngẩng đầu lên khi thấy chúng tôi tiến đến. Đặt tay lên trước ngực, Asagumo-san sau đó nói lời giới thiệu.

“Tụi em là chị em Watanabe, học sinh năm nhất ạ! Tuy có hơi đường đột, nhưng xin anh cho tụi em được làm khách của Câu lạc bộ Làm vườn ạ!”

Hở!? Dám mở miệng giới thiệu mình là học sinh năm nhất sơ trung, lại còn lôi cả tớ vào nữa, cậu phải khùng đến mức nào vậy hả Asagumo-san?

Một dấu hỏi to tướng trồi lên và chiếm trọn hoàn toàn tâm trí tôi. Còn Asagumo-san, nhỏ chỉ đơn giản nở một nụ cười tinh nghịch rồi nói tiếp.

“Tụi mình là chị em sinh đôi nhỉ, Kazu-kun?”

“Hở? A-À vâng, onee-san.”

… Sao tự dưng lại làm cái thiết lập cồng kềnh dữ vậy?

Tôi gật đầu một cách đầy lóng ngóng. Vừa đặt cái bao kia xuống đất, Tachibana-kun vừa nhìn tôi với vẻ mặt lộ rõ sự nghi ngờ.

“Nơi đây luôn hoan nghênh mọi người đến thăm mà, nên là, ừm… Anh là Tachibana, hiện đang học năm hai. Hai em có hứng thú với việc làm vườn sao?”

“Vâng! Tụi em từ lâu đã luôn thấy việc này khá hấp dẫn rồi! Hiện giờ senpai đang làm gì thế ạ?”

Vừa nói, Asagumo-san vừa nhìn xuống dưới chân của Tachibana-kun.

“Anh đang chuẩn bị trồng bắp cải. Trong nhà kính cạnh đây cũng có gieo trồng một chút giá đỗ đấy… Hai em muốn xem qua không?”

“Chắc chắn là có rồi ạ!”

Nghe vậy, Tachibana-kun quay gót và từ tốn bước về phía nhà kính. Lợi dụng lúc đó, tôi vội bắt lấy tay của Asagumo-san trước khi nhỏ bắt đầu theo chân Tachibana-kun và hỏi.

“Khoan đã nào Asagumo-san… Sao cậu lại chọn giả vờ làm sinh đôi vậy?”

“Có tận 6 người tên Watanabe là học sinh năm nhất, nên vậy sẽ khiến mấy đứa nó khó xác minh thực hư hơn nhiều.”

“Kể cả thế thì sao lại là sinh đôi? Sinh đôi dễ bị nghi ngờ hơn hẳn mà, đúng không?”

“Vậy để tớ giả làm hôn thê của cậu nhé? Nghe cứ như một bộ rom-com ấy nhỉ…  Phấn khích quá đi mất Kazu-kun ơi!”

… Asagumo-san à, cậu bớt giỡn lại được không?

Phía trong căn nhà kính là một khoảng không gian rộng 8 chiếu tatami, trông tươm tất và gọn gàng vô cùng.

“Anh đã gieo mầm đậu xanh rồi, giờ chỉ còn mỗi bước cắt tỉa nữa là xong.”

Nói đoạn, với vẻ mặt hạnh phúc, Tachibana-kun chỉ vào khu vực làm việc khá lớn nằm ở trung tâm tòa nhà, nơi đang có một cái chậu con con được đặt trên một cái khay và chứa lượng hạt giống vào khoảng một túi ở trong đó.

Đó là một cái chậu nhựa thường được sử dụng để ươm mầm. Bên trong hiện tại gồm toàn những hạt đậu xanh đã lên lá, thậm chí có một vài hạt mà lá của chúng đang có dấu hiệu lớn dần lên rồi.

Asagumo-san háo hứng nhìn ngắm chậu cây với ánh mắt lấp la lấp lánh và cất tiếng hỏi.

“Cắt tỉa ở đây, ý anh là cắt bớt lá đi ạ?”

“Đúng thế, ta cần tỉa làm sao để chỉ còn lá lớn nhất còn lại thôi… Hai em có muốn thử làm không?”

“Có ạ!”

Dứt lời, Asagumo-san liền lao đầu vào làm thử với vẻ mặt đầy háo hức.

“Asa… onee-san thích làm mấy việc kiểu kiểu thế này nhỉ.”

“Vì thực hành sẽ cho ta những trải nghiệm ta khó lòng kiếm được từ sách vở đơn thuần đó. Chẳng hạn như, kể cả cây giá đỗ lớn nhất cũng có nhiều nhân tố cần để tâm đến, từ chiều cao, độ dày cho đến độ rộng của lá mà. Đừng chỉ nghĩ không thôi, Kazu-kun à, em nên thực hành nữa đi.”

Đến cả giọng điệu của Asagumo-nee-san cũng đã thay đổi luôn rồi…

Tôi đứng chết trân tại chỗ, á khẩu, trong khi Tachibana-kun dùng giọng điệu dịu dàng để hỏi tôi.

“Cậu là em trai nhỉ? Ra giúp anh một chút nhé?”

… Và giờ thì, một học sinh sơ trung đang lo lắng cho một học sinh cao trung sao?

“À, vâng… Em nên làm gì ạ?”

“Cậu tỉa mấy cây ở hàng này nhé… Không cần vội đâu, cứ bình tĩnh mà làm.”

Hừm, vậy là tôi sẽ phụ trách phần cây lớn nhất trong chậu à. Để xem nào… Bên này…? Không, bên này mới đúng chứ…? Nhưng lá chỗ này trông lại ổn hơn cơ…

“Đừng nghĩ quá nhiều, cậu cứ nương theo trực giác của mình là được.”

“Nhưng nhỡ em cắt sai thì sao ạ?”

Nghe vậy, Tachibana-kun khẽ mỉm cười.

“Cậu cứ chọn đi, kiểu gì cũng đúng thôi. Đừng lo lắng quá làm gì… Đằng nào đây cũng chỉ là một hoạt động câu lạc bộ, là hoạt động trải nghiệm thôi, không quan trọng cậu làm kiểu gì đâu.”

… Sao tôi lại cảm thấy cậu ta trưởng thành hơn mình vậy nhỉ? Tuổi tinh thần của cậu bé này lớn hơn Yanami là cái chắc.

Trong 10 phút sau đó, ba người tụi tôi tiếp tục làm phần việc của mình, cho đến khi Asagumo-san đưa tay lên quệt trán, miệng nở nụ cười như hoa nở.

“Phù… Senpai ơi, em xong rồi.”

“Anh cũng xong rồi. Còn cậu em trai thì… à, chắc là ổn thôi.”

Đó là lời người ta nói khi chuyện cực kì không ổn mà.

Nói đoạn, Tachibana-kun đặt lại khay lên kệ, rồi vỗ vỗ tay.

“Tụi anh sẽ bắt đầu trồng vào tuần sau, nên nếu được thì nhớ ghé thăm một chuyến nhé. À mà, hai em học lớp nào vậy?”

“Ể?”

… Toang rồi, tụi tôi chưa có tính xa đến mức này.

Song, trong lúc tôi đang bối rối không biết nên nói gì, Asagumo-san đã cầm lấy cánh tay tôi và lên tiếng chữa cháy.

“Kazu-kun à, đến giờ tụi mình đi gặp giáo viên rồi nhỉ… Thứ lỗi cho tụi em nha senpai, tụi em phải đi đây!”

“Ah, ra thế… Thôi thì, sau giờ học sẽ luôn có người ở chỗ này, nên mấy đứa có thể đến bất cứ lúc nào cũng được nha.”

Vừa nói, Tachibana-kun vừa nở một nụ cười vô tư lự.

“Vâng, tụi em chắc chắn sẽ còn đến lần nữa ạ! Kazu-kun nữa, bày tỏ lòng biết ơn đi nào!”

“À, vâng… Cảm ơn anh đã dành thời gian cho tụi em ạ.”

Cúi đầu thật sâu, tụi tôi sau đó rời khỏi sân vườn của Câu lạc bộ Làm vườn. Suốt từ lúc ấy trở đi, tôi cứ cảm tưởng như thể có ai đó đang nhìn chằm chằm vào tụi tôi vậy; và phải đến lúc vào hẳn trong nhà học, cái cảm giác ấy mới biến mất. Thở hắt ra đầy nhẹ nhõm, tôi rút tay tôi khỏi đôi tay đang bám lấy của Asagumo-san và nói.

“Tụi mình ngay lập tức rời đi ngay khi cậu ta hỏi về lớp mình học, nghe có đáng nghi không chứ…”

“Nhưng mà hết cách rồi, đành vậy thôi. Mà thực ra thì, Remon-san vừa nhắn tớ ấy…”

Yakishio vừa nhắn nhỏ ấy hả? Từ bao giờ vậy…

Dòng suy nghĩ của tôi bị gián đoạn khi Asagumo giơ tay về phía tôi và mỉm cười.

“Ta đa! Onee-chan có một chiếc đồng hồ thông minh nè!”

Đồng hồ thông minh à… Nếu tôi không nhầm, cái này kết nối được với điện thoại thông minh, từ đó cho phép ta có thể làm vô số việc luôn nhỉ. 

Và trên màn hình hiện đang hiển thị tin nhắn bí mật từ Yakishio.

<Đối tượng E đang tiếp cận đấy!>

… Quái gì vậy? 

Thấy tôi chau mày đầy khó hiểu, Asagumo-san đành vẫy vẫy ngón tay trước mặt tôi và giải thích.

“Kazu-kun à. Mới nhìn qua thì cậu có thể nghĩ là Remon-san chỉ đang chạy vòng vòng không mục đích, nhưng thực tế là, cậu ấy đang khám phá khuôn viên trường, đồng thời lãnh trách nhiệm tìm kiếm mục tiêu của tụi mình luôn đó.”

Thế thì, “E” trong đối tượng E… là ám chỉ “E” trong “Em gái” sao?

“Chết rồi, nếu Kaju thực sự đang đến đây thì tụi mình cần phải trốn nhanh thôi!”

Dứt lời, tôi quay gót, dợm chạy đi với tâm thế vội vàng đến mức suýt thì đâm sầm vào người khác.

“Ui… Tôi có đang hơi vội, xin lỗi nhé!”

“Không, không sao, mình cũng vậy mà, xin lỗi nha… Bạn có sao không?”

Người vừa lên tiếng xin lỗi ấy là một cô bé cao ráo, vai đang vác một cây cuốc. Hình như tôi từng thấy ẻm ở đâu đó thì phải…

4.jpg

“Gon-chan ơi, cậu đâu rồi…”

Hẳn ai cũng biết đó là giọng của người nào rồi nhỉ.

Tôi vớ lấy tay của Asagumo-san và cuống cuồng lẩn đi ngay lập tức. 

Ngay lúc tụi tôi vừa ngoặt ở đầu hành lang và trốn vào một góc khuất hòng tiếp tục quan sát một cách lén lút, một cô bé với dáng người nhỏ nhắn xuất hiện và hướng về nơi tụi tôi chỉ vừa đứng mới nãy thôi. Với mái tóc đen mượt, gương mặt nhỏ nhắn, đôi chân thanh mảnh cùng điệu bộ từ tốn kia, còn ai khác vào đây ngoài Kaju em gái tôi nữa chứ?

“Có chuyện gì sao, Nuku-chan?”

“Thầy cô bảo Gon-chan đang đến Câu lạc bộ Làm vườn ấy, nên là…”

Từ đây, tôi chỉ loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện của hai đứa nó. Thế nên tôi đành cố hướng người gần nhất có thể về phía đó hòng nghe được rõ hơn.

“Có cuốc mới rồi, nên tớ muốn đưa nó cho Satoshi luôn ấy mà.”

“Ra vậy… Kaju cũng có chuyện cần gặp Tachibana-kun á, nên cho tớ đi cùng cậu luôn nha?”

“Oke thoai… nhưng sao lại phải ra hẳn đây vậy, Nuku-chan?”

“Tớ có tí chuyện muốn bàn về buổi hẹn hôm 14 mà không tiện để nói trong lớp ý… Cho đi cùng đi nha? Nha?” 

Tôi biết ngay là kiểu gì hai đứa nó kiểu gì cũng hẹn gặp nhau ngày Valentine mà… Cơ mà, chuyện không tiện để nói trong lớp ấy hả…? Gon-chan, từ chối đi, từ chối ngay và luôn cho anh!

“Hmm… cũng được thôi. Thế hay là cậu mang luôn cái cuốc này qua giúp tớ nha?”

“Ơ… Thế còn cậu? Cậu không định gặp Tachibana-kun sao?”

“Không sao đâu… Thế nhé, trăm sự nhờ cậu nha, Nuku-chan!”

“Oke, cứ để đó cho Kaju lo!”

Lời khẩn cầu của tôi đã không được đáp ứng, vì có vẻ Kaju và Tachibana-kun sắp sửa gặp nhau một mình rồi.

Xong xuôi, Gon-chan rời đi, hướng ngược về hướng Kaju đi ra ban nãy. Còn tôi… khi tôi ngó mắt ra hành lang sau một lúc chờ đợi, Kaju đã biến mất tự bao giờ mà không để lại một dấu vết nào. 

Liệu tôi có nên theo sau Kaju không nhỉ? Nhưng ở chỗ của Câu lạc bộ Làm vườn lại chẳng có chỗ nào đủ gần để tôi có thể vừa trốn, vừa lén nghe hai đứa nó nói chuyện cả…

Khi tôi còn đang đắn đo suy nghĩ, Asagumo-san chợt lắc lắc đầu và cất tiếng hỏi.

“Cô bé cao ráo ban nãy là bạn của em gái em à, Kazu-kun?”

“Ừ, ấy quả thực là bạn của Kaju. Bé nó cũng thăm nhà tớ mấy lần rồi… mà chờ đã nào. Tụi mình vẫn phải diễn theo cái kịch bản sinh đôi kia à?”

“Tớ lại thích cái thiết lập kiểu đó lắm nha… Thôi thì, đợi xíu, tớ phải điều chỉnh thiết bị đã…”

Vừa nói, Asagumo-san vừa bấm lên chiếc đồng hồ thông minh của mình với đôi mắt lấp lánh đầy háo hức.Mà chờ đã… Điều chỉnh thiết bị?

“Khoan đã nào, đừng bảo là cậu lại làm gì đó lúc ở chỗ Câu lạc bộ Làm vườn đấy nhé? Tớ tưởn cậu đã hứa là sẽ không sử dụng GPS một lần nào nữa mà?”

“Không, tớ rút được kinh nghiệm rồi mà. Tớ đã thấm thía được rằng việc theo dõi ai đó bằng GPS là một hành động xâm hại danh dự của người ta, là một hành động không thể dung thứ rồi.”

Chuẩn không cần chỉnh… Mừng là cậu đã hiểu ra.

“Ủa thế cậu đã làm gì vậy?”

“Nukumizu-san nè… Nếu ban nãy có ai đó nghe lén được cuộc trò chuyện của chúng ta, thì liệu cậu có mắng chửi người ta không?”

Hả? 

Nghe vậy, tôi không kìm được mà nhớn nhác đưa mắt nhìn quanh, nhưng cả hành lang chẳng có lấy một bóng người nào ngoài hai đứa tôi cả. Thanh âm duy nhất tôi có thể nghe được bây giờ là âm thanh cổ vũ vang vọng từ phía của mấy câu lạc bộ thể thao.

“Chắc không đâu. Dù gì đây cũng là hành lang chung mà, nên nếu có lỡ để người ta nghe thấy thì cũng đành chịu thôi.”

Asagumo-san gật đầu lia lịa khi nghe tôi nói thế.

“Đấy, đấy, đúng chứ? Mấy chỗ công cộng như này đâu có cấm cản bất kì ai đâu chứ? Thế nên là, nếu ta chỉ lỡ nghe được cuộc trò chuyện của ai đó ở những nơi như này thì đó không phải lỗi của tụi mình, đúng chứ?”

Ờm…? Tôi chắc là tôi cũng hiểu hiểu rồi…

“Vậy tóm lại là, thay vì GPS thì giờ cậu đang dùng một thiết bị nghe lén à?”

Asagumo-san khẽ lắc đầu, phủ nhận.

“Con người là một giống loài định hình quan điểm thông qua ngôn từ nha… Cái đó không phải là thiết bị nghe lén đâu, mà là một con Smartbug nha.”

Hả? Dù không biết ấy là cái gì, nhưng nghe có vẻ hay phết…

“Nói chung ý cậu là việc ta nghe được cuộc trò chuyện của người ta hoàn toàn ổn về mặt đạo đức… đúng chứ?”

“Chính thế, chính thế.”

“... Nếu vậy thì đành chịu thôi, nhưng đừng kể cho ai khác nhé?”

“Biết mà… Đây sẽ là bí mật của riêng hai đứa mình thôi!”

Sau một hồi chỉnh chỉnh sửa sửa, cả hai đứa tôi ghé tai vào gần chiếc đồng hồ thông minh và bắt đầu nghe.

<... Cậu… có… chắc… chuyện này sẽ…>

Tuy lẫn vào đó là rất nhiều tạp âm, nhưng tôi vẫn nhận ra được rằng đó hẳn là giọng của Tachibana-kun.

Vừa lén di chuyển đến chỗ cửa sổ, Asagumo-san và tôi vừa tiếp tục nghe. Thế rồi, tạp âm biến mất, nhường chỗ cho một giọng nói khác vang lên ngay sau đó.

<...Thế có khi tụi mình cứ bám theo kế hoạch đã đề ra đi nhỉ?>

Tôi nín thở. Đây chắc chắn là giọng của Kaju nhà tôi, không thể nhầm được. 

<Chà, vậy đành nhờ cậu ha. Xin lỗi vì đã bắt cậu phải đến tận đây để gặp tớ.>

<Kaju không phiền đâu… Với cả là Kaju có hơi ngại nếu phải nói chuyện này ở nơi đông người ấy, nên thế này cũng tiện mà.>

Có hơi ngại nếu phải nói chuyện này ở nơi đông người…? Khoan, khoan, chuyện khó nói đâu nhất thiết phải là chuyện tình ái đâu? Ví như hồi còn cấp hai, cũng có một đợt mình gọi giáo viên là “mẹ”, và đó cũng là chuyện khó nói mà…

Nhưng rồi, khi nghe được những lời kế đó, tâm trí rối như tơ vò của tôi cuối cùng cũng triệt để quá tải và bùng nổ. 

<Ừm, còn về anh trai cậu…>

<Hehe… Cậu nhớ nha, phải giữ bí mật chuyện xảy ra ngày 14 tới đây với onii-sama đó nhe?>

Sao cơ!? Giữ bí mật một chuyện khó nói với anh trai mình ấy hả!?

“Onii-chan của em sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra! Không bao giờ!”

Tôi dùng hết sức bình sinh để gào lên, gào to đến mức Asagumo-san cũng phải bất ngờ.

“Hét ở đây thì tụi nó không nghe được gì đâu, Nukumizu-san à.”

“Thế hả? Vậy tớ chỉ cần ra đó và…”

“Để rồi tụi nó sẽ thấy mặt cậu hử? Cậu nghĩ kĩ chưa?”

Thế này không ổn thật… Mình cần phải bình tĩnh lại và suy xét cẩn thận trước đã. 

Đặt tay lên ngực, tôi hít vào một hơi sâu và bắt đầu ngẫm nghĩ.

… Kaju đang cùng Tachibana-kun bàn về ngày Valentine. Có lẽ em ấy chỉ đơn thuần là khó có thể tâm sự với bất kì ai khác, vì đây là một chuyện quá đỗi ngượng ngùng để nói ra. Và đó hẳn là lí do tại sao Kaju lại giữ bí mật với tôi… Khoan đã.

“Chờ đã nào… có gì đó, chắc chắn có gì đó không ổn lắm. Cậu có nghĩ thế không, Asagumo-san?”

“Thứ duy nhất không ổn từ nãy đến giờ là cậu đấy, Nukumizu-san à.”

Có thể là vậy thật… nhưng đôi chân tôi vẫn run rẩy trong sợ hãi.

Dựa trên cách hai đứa trò chuyện với nhau, có thể thấy hai đứa có quan hệ khá là gần gũi. Mặc cho tôi không rõ tình trạng quan hệ thực sự của hai đứa, thì sự thật rằng không có đứa con trai nào lại không rơi vào lưới tình với Kaju nhà tôi vẫn hiển hiện ở đó, và vì vậy mà…

“Cậu ta sẽ trở thành em rể của tớ… Onii-chan đây sắp lên làm anh rể rồi sao?”

“Nào nào, tạm nghỉ một chút nào.”

Asagumo-san áp tay lên đôi má tái nhợt của tôi.

“Ể? Tạm nghỉ gì thế…”

“Nghe tớ, hít một hơi sâu đi.”

“Ah… được, được.”

Nghe lời nhỏ, tôi hít vào một hơi thật sâu.

“Và giờ thở ra đi nào! Thở ra đi!”

Sau đó, tôi hít vào thở ra như thế thêm hai lần nữa, mãi cho đến lần thứ ba thì tôi mới có thể bình tĩnh lại đôi phần.

“Bình tĩnh chưa nào? Em gái cậu ấy, ẻm chỉ đang tán tỉnh đùa vui một chút thôi. Onee-chan và cậu ban nãy cũng đã làm y hệt mà, đúng chứ?”

“Không, chẳng có đâu.”

Cậu đâu phải chị gái của tớ.

“Thế thì chúng ta có thể làm sau nha, Kazu-kun? Còn giờ thì đi kiếm Remon-san và đi về thôi… Và nhớ phải mặc đồng phục chuẩn chỉ nha.”

Đưa tay về phía cổ của tôi, Asagumo-san cài lại hộ tôi phần cúc áo ở cổ.

Hể… không lẽ đây thực sự là chị mình? Đây là chị của mình nhỉ…? Còn mình, mình là Kazu-kun… Kazu là mình…

Ngay khi tôi còn đang ngơ ngác nhìn vào vầng trán trước mặt, một cô bé nhỏ nhắn băng qua hành lang, rồi chợt sững người lại và trợn tròn mắt đầy vẻ ngạc nhiên khi mắt chạm mắt với tụi tôi.

“Hể? Hể? Hểeeeeee?”

Bé nó bắt lấy tay tôi và nhảy cẫng lên.

“Kya! Onii-sama!? Chuyện gì đã xảy ra với onii-sama vậy!? Không lẽ nào… Onii-sama đã quay lại học sơ trung một lần nữa ư!?”

Onii-sama… à, ừ nhỉ… mình có em gái… đây là… là em gái mình sao…?

“Kaju đó à…?

Mãi rồi tôi mới hoàn hồn, song giờ Kaju lại bám chặt vào tôi.

“Thánh thần thiên địa ơi! Onii-sama trong bộ đồng phục trường ta cũng đẹp trai quá xá! Em xin phép được chụp một tấm ảnh…”

Đang lấy điện thoại ra với đôi mắt sáng bừng lên đầy hứng thú, Kaju bỗng khựng lại.

“Hửm…? Asagumo-san đúng không ạ? Kaju từng thấy chị ở nhà Kaju trước đây rồi. Sao chị cũng mặc đồng phục trường Kaju vậy?”

Asagumo-san mỉm cười và trả lời.

“Cũng lâu rồi nhỉ… Hôm nay chị là chị gái của Kazu-kun đó nha!”

Khoan nào, đừng có xé mọi chuyện to ra đấy nhé?

Kaju dần nheo mắt lại khi hai chữ “chị gái” kia được thốt ra.

“Chị gái của onii-sama…? Không công bằng! Kaju cũng muốn được làm chị gái cơ!”

… Biết ngay mà.

Vừa vòi vĩnh, Kaju vừa lắc lắc tay tôi, vẻ mặt phấn khích vô cùng.

“Nào, bình tĩnh đi Kaju.”

“Sao Kaju bình tĩnh được chứ! Nếu Kaju là chị gái, Kaju sẽ phải cho Kazu-kun ăn, thay đồ, chà lưng, và ngủ cùng Kazu-kun… Ahh, một ngày không thể đủ được!”

Thường chả mấy cô chị nào làm vậy đâu… Cơ mà mấy thứ ẻm muốn làm thực ra chẳng khác lúc bình thường là mấy.

“Được rồi, anh hiểu rồi. Dừng ở đây thôi… Kaju, nhìn vào tay anh này.”

Nói đoạn, tôi giơ ngón trỏ của mỗi bàn tay lên.

“Em có thấy hai ngón này đang đuổi bắt lẫn nhau không? Ngón này đang lại gần nè… rồi chạm vào ngón bên này nha.”

“Nó đang đuổi theo ngón kia… Ah, chúng chạm nhau rồi…”

Nhìn Kaju đưa mắt dõi theo điệu bộ của tôi, tôi tự hỏi không biết liệu em ấy có bình tĩnh lại chưa… và có vẻ là rồi, khi ánh mắt em cuối cùng cũng quay lại vẻ nghiêm túc. Rồi em hắng giọng.

“Em bình tĩnh lại chưa?”

“Rồi ạ… Giờ thì, xin onii-sama hãy giải thích giúp em chuyện gì đang xảy ra ở đây được không ạ?” 

“Ể? À thì…”

Ừ ha. Khi cảm xúc đã bình ổn thì chuyện này chắc chắn sẽ xảy ra mà.

Tôi đưa mắt cầu cứu, và khi thấy ánh mắt ấy, Asagumo-san đã gật đầu và bước một bước về phía trước. Hay lắm onee-chan, em đặt niềm tin vào chị đấy.

“Kaju-san à. Lí do mà Kazuhiko-san và chị có mặt ở đây và trong tư thế ấy là vì…

“Hả?”

“... đang diễn một màn kịch.”

“Méo!?”

Kì vọng tôi dành cho nhỏ đã bị chà đạp không thương tiếc…

“Một cặp nam nữ sinh cao trung mặc trên người bộ đồng phục cũ, lẻn vào trong trường cũ và chơi trò anh em với nhau… họ hẳn phải tận hưởng cái màn kịch phi đạo đức ấy lắm. Không đời nào đây lại là một cuộc điều tra bí mật nào đó… thực không ngờ là tụi chị có thể làm ra một chuyện điên rồ đến thế này!”

Asagumo-san nói một tràng như vậy, đoạn nhìn tôi với vẻ mặt tràn đầy tự hào.

Eo… con nhỏ này thực sự nghĩ đó là câu trả lời đúng à? Tôi thực sự lấy làm tiếc cho nhỏ nếu nhỏ thực cho rằng lời nói ấy sẽ giúp tụi tôi thoát khỏi vụ này.

Còn Kaju, khi nghe thế, em cũng chỉ biết húng hắng ho, rồi bằng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, em lên tiếng.

“T-Thế thì, xin hãy đi theo Kaju. Kaju sẽ dẫn hai người đến gặp giáo viên hướng dẫn ạ.”

Asagumo-san nghiêng đầu với vẻ thắc mắc.

“Ara, tụi chị không ở đây để khám phá đâu nha? Đây chỉ là một màn kịch thôi ý.”

… Không ổn rồi. Kaju đang nhìn tôi với ánh mắt chưa từng có bao giờ. Có lẽ tôi phải chuẩn bị dần cho buổi họp gia đình vào tối nay đi thôi…

Nhưng ngay lúc đó, Kaju đột nhiên được bế bổng lên.

5.jpg

“Kya!?”

“Chị bắt được Hội phó rồi nha! Đống bánh bao nhân thịt đó là của chị nhé!”

Kaju đang được bế kiểu công chúa trên tay của Yakishio, người vừa nở một nụ cười đắc thắng. Và không lâu sau, ngay tại đầu hành lang, nhóm nữ sinh thuộc Câu lạc bộ Điền kinh xuất hiện.

“Chị ấy lại đi trước chúng ta rồi!”

“Remon-senpai năng động thật chứ!”

“Chị chờ đó, ba mươi chưa phải là tết đâu!”

Yakishio hướng ánh nhìn về phía mấy em và mỉm cười đầy thách thức.

“Hehe… chừng nào mấy đứa chưa cướp được Hội phó từ tay chị, thì chừng đó chỗ bánh bao nhân thịt kia vẫn là của chị nha! Ngon vào đây!”

“Ê, chờ đã nào… Cậu đang làm gì vậy, Yakishio?”

“Cứ để đó tớ lo!”

Nhỏ nháy mắt, đoạn bắt đầu chạy trong lúc bồng Kaju trên tay, theo sau là hội nữ kia.

“Khoan đã, bánh bao nhân thịt ơi!”

“Đi vòng hướng kia đi mấy cậu!”

“Tớ sẽ tấn công từ tầng hai cho!”

… Mấy người này đang làm cái quái gì vậy trời?

Yakishio và mấy đứa em của nhỏ nhanh chóng biến mất, để lại một tôi và Asagumo-san á khẩu vì sốc.

Sau khi sững người mất một lúc, Asagumo-san chọc chọc vai tôi và bảo rằng, tuy Kaju bị mang đi rồi, nhưng Yakishio cũng có nói là để nhỏ lo cho mà, nên kệ đi.

Chà, đành để nhỏ lo vậy.

Tôi thực lòng gật đầu đồng tình, và cởi nút cổ một lần nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!