Quán cà phê đông hơn so với lần trước nhiều—chắc là nhờ món bánh giới hạn số lượng kia.
Chúng tôi được dẫn đến một bàn ở góc xa, và Kiritsuki ngồi sát đến mức vai của hai đứa gần như chạm nhau. Cô ấy kiên nhẫn hướng dẫn tôi ôn bài, cây bút di chuyển nhịp nhàng giữa quyển vở và cuốn sách tham khảo.
“Ừm, tớ nghĩ công thức bị rối là vì cậu phải giả định hướng vận tốc trước. Trường hợp này thì cậu sẽ không biết hướng cho đến khi tính xong.”
Kiritsuki viết những ghi chú gọn gàng và dễ thương vào sách tham khảo vật lý, rồi chép hình vẽ và công thức sang vở của mình.
“Định luật bảo toàn động lượng xuất hiện ở khắp nơi luôn. Cậu nên học kỹ lúc còn có thể.”
“…Cậu nói như thể đã nắm hết rồi ấy.”
“Thì anh trai tớ cho mượn cả đống đề thi cũ mà~”
“À… ra là vậy.”
Khi tôi bắt đầu giải bài tập, nhận ra ánh mắt Kiritsuki đã chuyển hướng—không nhìn vào ghi chú của cô ấy nữa, mà nhìn thẳng vào mặt tôi.
Thật lòng thì, nếu cô ấy nhìn chằm chằm vào mớ ghi chép dở dang của tôi còn đỡ ngượng hơn nhiều.
Cảm thấy khó xử nhưng cố không để lộ, tôi tập trung vào những phương trình phía trước.
“Ồ, có vẻ không sai gì hết. Thấy chưa? Cậu làm được mà.”
“Ừ… Đây là lần đầu tớ học chung với ai đó, nhưng dễ hiểu hơn trên lớp nhiều.”
“Đương nhiên rồi. Dạy 1 người và dạy 30 người khác nhau một trời một vực mà.”
Giữa lúc nói chuyện, Kiritsuki nhấp một ngụm cappuccino.
“Càng nhiều người được dạy cùng một lúc thì càng phụ thuộc vào khả năng tiếp thu của học sinh.”
Giờ nghe cô ấy nói, tôi thấy cũng có lý thật.
“Himura-kun… không chỉ về chuyện học, nhưng cậu nghĩ sự khác biệt lớn nhất giữa người làm được và người không làm được là gì?”
Đó là một câu hỏi khó, nhưng tôi nghĩ ngay ra một câu trả lời.
“Động lực… chắc vậy. Có hay không có nó.”
“Ừm, gần đúng. Tớ thì cho là thứ đến trước động lực. Kiểu như… ‘sự hứng thú’. Nghe cơ bản nhưng đúng mà nhỉ. Dù cậu có dở thế nào, chỉ cần nó thu hút cậu thì vẫn thu hút thôi. Thích là thích, vậy thôi. Con người vốn vậy đúng không?”
Sự hứng thú mang lại mong muốn học hỏi thêm – đi kèm với tò mò và ước muốn.
Và nếu cứ tiếp tục, thì việc hiểu và ghi nhớ sẽ tự nhiên theo sau.
“À mà, chuyện này hơi lạc đề một chút…”
“Hửm?”
“Nhưng trước hết tớ phải gọi bánh cái đã.”
“…Được rồi. Vậy nghỉ một lát nhé.”
Tôi gọi thêm một ly trà đá rồi đóng sách tham khảo và vở lại.
“Về chuyện tớ muốn nói…”
“Ừ?”
“Himura-kun, tụi mình… đã từng gặp nhau trước năm nay chưa?”
Tôi lờ mờ nhớ cô ấy từng nói điều gì đó tương tự.
Kiểu như mặt tôi trông quen quen.
Có lẽ đó là lý do dạo này cô ấy cứ nhìn tôi suốt.
“Tớ thì… không nghĩ vậy? Ngoài cấp ba ra tớ chẳng nhớ gì cả.”
Và thực sự là tôi không nhớ.
Hồi tiểu học và trung học, tôi toàn mải mê với thế giới của mình, chẳng quan tâm đến ai xung quanh. Dù có gặp chắc tôi cũng chẳng để ý.
Điều duy nhất có thể tính đến là lễ hội mùa hè năm ngoái… nhưng ngay cả Kaori còn không nhận ra tôi cho đến khi tôi nói ra.
Không đời nào Kiritsuki—một người hoàn toàn xa lạ khi đó—lại biết được.
“…Cho tớ chạm tóc cậu một chút nhé?”
Bàn tay Kiritsuki khẽ nâng lên, nhẹ nhàng vén mái tóc tôi sang một bên. Đôi mắt cô ấy, giờ không còn bị che khuất, nhìn thẳng vào tôi.
“…Ngại thật đấy. Này là sao vậy chứ?”
Với ánh nhìn trong veo ấy chạm thẳng vào mắt, mặt tôi chẳng hiểu vì sao lại nóng bừng lên. Tôi quay đầu đi và khẽ gạt tay cô ấy ra.
“Á, đợi đã! Tớ sắp nghĩ ra điều gì đó rồi mà…”
Đừng làm mấy chuyện khiến tớ phải để ý đến cậu như thế. Không phải sau những gì xảy ra với Hinobana.
Dù sao thì Kiritsuki cũng chẳng hiểu điều đó đâu.
“Đừng ngại thế chứ. Nếu cậu bỏ được ánh nhìn dữ dằn đó thì trông cậu cũng dễ thương mà? Nào, cười lên đi. Một nụ cười nhỏ thôi.”
Chính cái ánh nhìn mới là vấn đề đấy! Tôi phải sửa thế nào chứ?
Với lại, sao cô ấy trông khoái chí thế? Mặt tôi đâu có gì buồn cười đâu đúng không.
“Này, tụi mình giờ là bạn rồi. Vậy là đủ rồi đúng không? Ai quan tâm việc trước đây có quen nhau hay không.”
“Tớ quan tâm, được chưa? Nó cứ làm tớ bứt rứt.”
“Cảm ơn vì đã chờ ạ~”
“Ồ!”
Nữ phục vụ mang bánh ra cho chúng tôi, còn tôi nhấp một ngụm trà đá, từ từ tận hưởng hương vị.
Ngay cạnh tôi, Kiritsuki cắn một miếng bánh phiên bản giới hạn.
“…Ể.”
Cô khẽ nhíu mày.
“…Có gì đấy không ổn.”
“Đây, cậu thử xem.”
Cô ấy múc một miếng bánh phô mai việt quất bằng nĩa rồi đưa về phía tôi.
Tôi không thể nói là mình không tò mò, nên đành thử một miếng.
Có lẫn vị một loại trái cây họ cam quýt nào đó bên trong.
“…Cam chanh kết hợp với việt quất chỉ hợp khi dùng ít thôi. Vị này hơi đối chọi nhau.”
“Đúng không?!”
Kiritsuki trông thật sự vui vì được đồng cảm, và mặc dù vừa nhăn mặt, cô nàng vẫn tiếp tục ăn.
Vì cô ấy không để tâm, tôi cố gắng không nghĩ nhiều nữa—nhưng rõ ràng cô nàng thuộc kiểu chẳng bận lòng về chuyện hôn gián tiếp.
Còn tôi thì có. Ánh mắt tôi cứ vô thức lướt về phía đôi môi của Kiritsuki.
Đoán là sẽ chẳng nói chuyện học hành được gì nữa, tôi buộc bản thân phải nhìn ra cửa sổ.
“Ồ.”
Tôi chợt thấy một người quen.
“Hửm?”
“À, xin lỗi—tớ vừa thấy Tomiya.”
Kiritsuki cũng quay ra nhìn theo.
Nhìn thấy Tomiya khiến tôi nhớ đến chuyện mình đã hủy buổi đi chơi với cậu ấy vào ngày nghỉ bù vì chấn thương.
Nhưng Kiritsuki lại có vẻ quan tâm hơn đến cô gái đang đi bên cạnh cậu ấy hơn—một đàn em.
“Hể, cậu ấy đang đi cùng Hachijou-san à. Đây là lần đầu tớ thấy họ trông giống một cặp đôi thật sự đấy.”
Cả hai đều ở câu lạc bộ bóng chày nên lúc nào cũng về muộn. Ngay cả với Kiritsuki, người cũng ở trong một câu lạc bộ thể thao, thì khung cảnh này vẫn khá hiếm.
“Em ấy dễ thương ghê, đúng không?”
Tôi im lặng đồng ý.
Chính vì thế nên tôi mới thấy áy náy cho Yamabuki.
Dạo này tôi thường ăn trưa với Yamabuki, người lúc nào cũng đem mình ra so với cô bé đó và trở nên buồn bã.
Và chuyện đó cứ khiến tôi nghĩ đến Hinobana.
“Tớ chưa từng nói với cậu ấy điều này, nhưng…”
“Hửm?”
“Sakuna chỉ biết dựa dẫm vào danh nghĩa bạn thuở nhỏ. Cậu ấy quá thụ động. Tớ biết từ thời cấp hai rằng Hachijou-san đã rất nỗ lực để thu hút sự chú ý của Tomiya, nên… kết cục này cũng là điều tất yếu thôi.”
Mọi thứ được quyết định bằng việc có hành động hay không.
Chỉ một chút thay đổi trong sự chú ý hay cảm xúc cũng có thể khiến ai đó đến gần tình yêu hơn.
“…Này, Kiritsuki.”
“Hửm?”
“Cho tớ hỏi chuyện này được không?”
Thế là tôi kể cho Kiritsuki tất cả những gì có thể.
Không phải phần về vũ công, tất nhiên—nhưng mọi thứ khác về mối quan hệ giữa tôi với Hinobana, chuyện trước và sau lễ hội thể thao.
“…Thì đại khái là vậy.”
Nghe xong câu chuyện, Kiritsuki đáp ngay mà không ngần ngừ.
“…Cậu không cần lo đâu.”
Vẫn cầm nĩa trên tay, cô nói với vẻ nghiêm túc đến bất ngờ.
“Trong lễ hội, cậu ấy thấy cậu thân thiết không chỉ với Kaori, mà cả với tớ và Sakuna nữa. Đó mới là điều khiến cậu ấy hành động, đúng chứ?”
Tôi cũng nghĩ vậy. Nếu đúng thế, Hinobana thực sự đã vội vàng kết luận.
“Cậu ấy đâu có bảo cậu hẹn hò gì đâu. Chỉ là muốn cậu bắt đầu nhìn cậu ấy như một cô gái thôi, đúng không?”
“…Có lẽ vậy.”
“Cậu ấy biết cậu không giỏi mấy chuyện kiểu đó nên mới nói thế. Nhưng việc nó hiệu quả chứng tỏ cậu ấy cũng khá khéo léo nhỉ?”
Đúng là tôi bắt đầu tránh mặt Hinobana vì bỗng trở nên ý thức về sự hiện diện của cô ấy. Không thể phủ nhận điều đó.
Nhưng có lẽ việc không liên lạc cũng là một phần chiến thuật—để tôi cứ phải nghĩ về cô ấy.
“Himura-kun?”
“Whoa—!?”
Kiritsuki bất ngờ nghiêng sát lại, khiến tôi giật mình lùi ra sau.
Cô ấy lúc nào cũng vậy. Sao lúc nào cũng lại gần thế này chứ?
“Nếu cậu nghĩ nhiều như vậy, sao không thử đi gặp Hinobana đi?”
“Không đời nào. Tớ đâu biết phải nói gì.”
“Trời ạ, thật đáng thất vọng…”
Cứ nói gì cậu muốn—tớ sẽ không làm đâu.
“Cậu nghĩ gì về cậu ấy, Himura-kun?”
“Ý cậu là sao?”
“Tớ nghe nói cậu ngưỡng mộ cậu ấy, nhưng nghe chẳng có vẻ gì gọi là lãng mạn cả. Nhưng việc cậu rối trí thế này chắc là cũng thích cậu ấy một chút rồi chứ gì?”
“…Ý tớ là, tớ chưa từng nghĩ theo hướng đó trước đây.”
“Nhưng giờ thì có, đúng không?”
Tôi… không biết nữa.
Không phải là tôi thấy việc Hinobana có tình cảm với tôi là điều phiền phức gì cả, nhưng tôi không hiểu tại sao cô ấy lại thích tôi.
Chúng tôi chỉ quen nhau vì buổi diễn kagura. Không phải vì thế mà cô ấy thích tôi.
Vì nếu vậy, cô ấy đâu nói chuyện những buổi tập chỉ là cái cớ để được ở riêng với tôi chứ.
“Tại sao một người như Hinobana lại… thích tớ chứ?”
“Hửm? Tớ không biết vì sao cậu ấy thích cậu, nhưng…”
Kiritsuki nhấp một ngụm trà đá của tôi và khẽ thở ra.
“Có lẽ là vì dù tỏ ra lạnh lùng, nhưng nụ cười của cậu thật sự rất dễ thương. Và khi cậu mở lòng, tớ được nhìn thấy một mặt yếu đuối khác nữa của cậu. Cậu luôn kìm nén mọi thứ, nên tớ mới muốn giúp đỡ. Có lẽ đó là lý do tớ thích cậu.”
“…Hả?”
Tôi nghe nhầm sao?
Tôi quay sang nhìn Kiritsuki, nhưng cô nàng vẫn mỉm cười và nói tiếp.
“Tớ nghĩ tớ chỉ thích cái cảm giác mong manh mà cậu toát ra thôi, Himura-kun. Nó khiến tớ muốn ở bên để bảo vệ cậu vậy.”
Tôi đã cố gắng nghe với tâm thế khách quan, như thể cô ấy chỉ đang đưa ra một góc nhìn khác—nhưng tôi không thể bỏ qua phần cuối được.
Tôi phân vân có nên hỏi lại cho chắc không, nhưng chưa kịp quyết thì cô ấy đã khẽ cười.
“Hehe, đừng trông sốc thế chứ. Một chuyển thành hai cũng chẳng thay đổi gì đâu.”
Vậy là… tôi không nghe nhầm.
“À đúng rồi!”
Gì nữa đây?
Đầu tôi đã rối tung lên rồi.
“Hồi nãy, cậu nói ‘Làm bạn là đủ. Gặp nhau hay không cũng không quan trọng,’ đúng không?”
“…Ừ.”
“Tớ không đồng ý với điều đó. Vì chỉ làm ‘bạn’ thì không đủ với tớ.”
Kiritsuki nở một nụ cười tinh nghịch và uống hết trà đá. Rồi với một hơi thở nhẹ, cô ấy lại nhìn thẳng vào mặt tôi.
“Vậy nhé, nghỉ xong rồi. Học tiếp đến khoảng 7 giờ đi.”
Tôi không phản đối, nhưng… chắc chắn sẽ không thể tập trung nổi đâu.
Mãi đến khi chúng tôi học cho đến lúc quán đóng cửa và bước ra ngoài, tôi mới nhận ra:
Cái “hôn gián tiếp” đó—cô ấy hoàn toàn cố ý.


12 Bình luận
Thuyền đi trước là thuyền dính cọc
YAAI