Phần 2

Chương 41: Muốn hiểu thêm về cô ấy (2)

Chương 41: Muốn hiểu thêm về cô ấy (2)

"À phải rồi, Tora-kun. Xin lỗi nhé, nhưng cậu có thể đi mua giúp tôi một món đồ hóa trang cho Chirol được không?"

"Đồ hóa trang ạ?"

"Đúng vậy đó. Tôi lỡ quên mua mất rồi."

Một món đồ hóa trang cún con cho Chirol-chan sao... Không biết là món gì nhỉ?

“Là cái... đuôi ấy hả?"

"Đuôi thì có rồi nhaー!"

Chirol-chan nói với giọng vô tư, rồi nhanh nhẹn quay lưng lại phía tôi.

Sau đó, bé nghiêng người về trước, ưỡn mông ra, rồi bất ngờ vén váy lên.

Ngay khoảnh khắc đó, ánh sáng biến mất khỏi tầm mắt tôi.

"Đừng có mà nhìn, Toraaaaaaaa!!!" 

Cùng với tiếng hét đó, bàn tay khổng lồ của sư phụ ập tới che mắt tôi—

Không, nói đúng hơn là nắm trọn cả mặt tôi, rồi cứ thế ôm tôi nhấc bổng chạy đi.

Tôi nghe thấy tiếng chân nện thình thịch trên sàn, rồi là tiếng khung cửa kính rung lên bần bật — ngay sau đó là cảm giác ruột gan như bị treo lơ lửng.

......Chúng ta vừa nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống đấy hả, sư phụ!?

Ầm—!!

Âm thanh và chấn động khi cơ thể to lớn của ông chạm đất làm toàn thân tôi rung lên, màng nhĩ cũng kêu ong ong.

Lúc đó tôi mới được thả ra, tầm nhìn ngập tràn ánh nắng buổi sáng.

Trời đất... thật đấy, ông ấy thực sự nhảy từ tầng hai xuống, còn ôm theo tôi nữa.

"Suýt thì nguy rồi ha......"

"Phải... suýt thì..."

"Suýt nữa thì Chirol không gả đi được rồi."

"Không, là sinh mệnh của tôi suýt thì chấm dứt mới đúng đấy."

"Hahaha, cậu phóng đại quá đấy. Chỉ nhảy từ tầng hai thôi mà."

Sư phụ cười sảng khoái, vừa nói vừa đập bốp bốp vào lưng tôi.

Không, người đang phóng đại là ông đó! Ai lại vì chuyện nhìn thấy pantsu mà nhảy luôn qua cửa sổ chứ!

À... mà, cũng phải. Với một ông bố cuồng con gái đến mức này, nói "chỉ là cái pantsu" chắc đúng là điều cấm kỵ rồi.

Thôi thì đành chịu vậy.

"Tora-ku~n!"

Pata pata— tiếng bước chân vang lên, Seris-san từ xưởng chạy ra.

"Xin lỗi nhé. Cậu có sao không?"

"Vâng, tạm ổn ạ..."

Seris-san lo lắng chạm khắp người tôi — ngực, vai, lưng, rồi cả đầu — như đang kiểm tra từng chỗ một.

"Tốt quá, không chỗ nào bị lõm cả."

......Đây là, đang lo cho tôi đó hả?

Hay là thói quen nghề nghiệp của vợ một thợ kim hoàn —kiểm tra "chỗ lõm"?

Seris-san nhìn thì có vẻ hiền lành, nhưng thật ra lại có một kiểu cảm nhận rất riêng.

Nói sao nhỉ, hơi "thiên nhiên" một chút.[note81978]

Tôi thầm nghĩ — cái tính bộc trực của Chirol-chan, chắc chắn là di truyền từ mẹ rồi.

"Mồ~, không được đâu anh à. Tora-kun đâu có khỏe như anh đâu. Meh!"

"Gahaha! Xin lỗi, xin lỗi!"

Seris-san mắng, còn sư phụ thì gãi đầu bằng bàn tay to bè của mình.

Cặp vợ chồng này lúc nào cũng ríu rít với nhau thật đấy... Đúng kiểu lý tưởng của tôi. Tuyệt thật.

Tôi cũng muốn có một người vợ sẽ mắng "meh!" như thế này.

"À này, Tora-kun. Lại đây, lại đây nào."

Cô ấy ngoắc tay gọi tôi một cách dễ thương.

"Nhờ cậu đi mua chút đồ được không?"

Seris-san chắp hai tay cầu khẩn — động tác dễ thương đến nỗi khó tin là của một người đã có chồng.

...Đúng là sư phụ có phúc thật.

"Là món đồ hóa trang cô vừa nhắc lúc nãy sao?"

"Đúng rồi đó. Còn thiếu mỗi một món thôi."

Bộ hóa trang cún con của Chirol-chan — tai và đuôi đã hoàn hảo rồi, vậy còn thiếu gì nữa nhỉ?

"Tôi cần mua món gì?"

"Vòng – cổ." 

"Vòng cổ... à."

Quả thật, với cún con thì vòng cổ là vật bất ly thân.

Tôi thử tưởng tượng Chirol-chan đeo vòng cổ...

"Gâu gâu!"

"Không hiểu sao, tôi thấy đáng yêu kinh khủng luôn rồi đó!"

"Thấy chưa~! Con bé mà đeo vòng cổ chắc chắn sẽ hợp lắm luôn!"

"Maa, con gái ta mà! Mặc gì chẳng là dễ thương nhất thế giới!"

"Vòng cổ là phải có rồi!"

"Ừ. Nhất định cần vòng cổ."

"Được rồi, Tora! Đi mua đi!"

"Vâng!"

Tôi nhận tiền từ Seris-san và xác nhận lại địa chỉ cửa hàng.

"Ở đây có tiệm thú cưng nào không nhỉ?"

"Ara, không được. Vòng cổ cho thú cưng thì sao đeo cho con gái yêu được chứ. Phải là loại dành cho người mới được."

"Chuẩn luôn. Dù sao đó cũng là con gái ta mà."

Vòng cổ dành cho người... Ờ thì, chắc là có thật, nhưng sao nghe nó... hơi mờ ám thế nào ấy.

"À này, đi sâu vào hẻm phía sau bốn con phố lớn, có một cửa hàng hơi... mờ ám chút xíu đó. Ở đó chắc có bán đấy."

"Tới cửa hàng đó sao!?"

"Không sao đâu mà~! Miễn là dùng vì mục đích đàng hoàng thì chẳng có gì là khiêu gợi hết. Cứ đường hoàng mà mua đi."

...Không không không, đường hoàng thì hơi khó đó.

"Loại dành cho người thì phần cổ – da nhạy cảm – được thiết kế kỹ, yên tâm lắm."

"Được! Con gái ta chưa lấy chồng, không thể để trầy da được!"

"Loại thú cưng thì hơi đáng lo đấy nhỉ."

"Ờ! Phải là loại cho người mới được!"

...Không biết có ổn thật không đây.

Nhưng dù sao cũng là vì mục đích trong sáng, lại được cả phụ huynh duyệt... Ừ, chắc ổn thôi.

"Thế nhé, trông cậy vào cậu đó."

"Có mắt chọn hàng cũng là kỹ năng của thợ thủ công! Coi như rèn luyện đi, tới tiệm mờ ám đó mà chọn cái vòng cổ tốt nhất về!"

"Dạ... vâng. Tôi đi ngay đây."

Đã gọi là rèn luyện, thì chẳng còn đường từ chối nữa.

Tôi đành ngoan ngoãn đi mua hàng.

"Papa, mama! Mình mau chuẩn bị cho 'bữa tiệc cổ vũ Tora bằng bộ hóa trang dễ thương của Chirol' đi nào~!"

"Suỵt! Tora-kun còn ở đây đấy, đó là bí mật nha!"

"Không sao đâu, Seris. Cách tầm hai trăm mét là nó chẳng nghe thấy gì đâu."

"...Ừ nhỉ. Aa, may quá."

Vừa nghe gia đình "nói nhỏ" với nhau như thế, tôi nghĩ.

"Chắc khi về mình phải giả vờ ngạc nhiên thôi."

Không nên dội gáo nước lạnh lên tấm lòng của người khác — đó là bài học tôi học được từ chị gái, người chuyên bày ra mấy trò "bất ngờ lộ liễu".

Một màn surprise chỉ trọn vẹn khi cả người làm lẫn người nhận cùng diễn, như một loại hình nghệ thuật vậy.

Chirol-chan đã cố gắng hóa trang để cổ vũ tôi cơ mà.

Hơn nữa, lại là bộ cún con, kiểu tôi thích nhất.

Vậy thì tôi có nghĩa vụ phải tận hưởng hết mình.

Dù rằng, phần lớn tôi đã lỡ thấy rồi... nhưng khi hoàn thiện chắc chắn sẽ vô cùng đáng yêu.

"Được rồi! Coi như đây cũng là một phần rèn luyện!"

Tôi hít sâu, lấy lại tinh thần, và hướng về phía cửa hàng được chỉ định — với ý chí sắt đá rằng sẽ tìm ra chiếc vòng cổ hoàn hảo nhất cho Chirol-chan giữa cả rừng hàng hóa khả nghi kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
「天然」(tennen) khi nói về người không có nghĩa là “tự nhiên” theo kiểu thiên nhiên cây cỏ, mà là “người hơi ngố, hiền lành, có phần lệch pha với nhịp xã hội, vô tư, không toan tính”.
「天然」(tennen) khi nói về người không có nghĩa là “tự nhiên” theo kiểu thiên nhiên cây cỏ, mà là “người hơi ngố, hiền lành, có phần lệch pha với nhịp xã hội, vô tư, không toan tính”.