Tay phải của Shin Yoosung lặng lẽ giơ lên trời.
"Gầm lên đi, Vua Masswood."
Thế là, vua ngư long phía sau cô khẽ nhổm dậy. Sinh vật đứng đầu của loài ngư long, Vua Masswood sử dụng Hơi Thở Băng Giá. Sông Hàn lập tức đóng băng và Hạm Đội Ma đang bắn phá cũng dần mất khả năng hoạt động. Những con thuyền không thể di chuyển.
"Chị à, em cho chị một lời khuyên nhé. Hạm Đội Ma sẽ chẳng là gì nếu thiếu nước."
Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt. Nắm đấm của Shin Yoosung cũng đã di chuyển.
Một tiếng “bụp” khô khốc vang lên. Thanh kiếm tuột khỏi tay Lee Jihye, thân hình cô bị hất văng lên trời.
“Mà giờ khuyên thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”
Lee Jihye bê bết máu bị đánh văng đi, đã hoàn toàn mất ý thức. Hơi Thở Băng Giá của Vua Masswood đã lan ra khắp sông Hàn.
"Áááá! Cái gì thế này?"
Các hóa thân đang băng qua làn nước lạnh gào lên. Hàng trăm người có nguy cơ bị đóng băng cùng với sông Hàn. Chính một người đứng quan sát gần đó đã cứu những hóa thân bất lực ấy.
[Nhân vật 'Lee Hyunsung' đã sử dụng tinh ấn 'Phá Sơn Lv. 5'.]
Cánh tay phải phình to một cách bất thường của Lee Hyunsung giáng xuống mặt sông đóng băng. Cánh tay ấy như sắp vỡ nát khi anh dùng ‘Phá Sơn’ để phá băng.
Nỗ lực của anh ấy đã được đền đáp. Bề mặt sông Hàn nứt toác rồi sụp đổ, ảnh hưởng của Hơi Thở Băng Giá suy yếu. Các hóa thân nhân cơ hội đó leo lên đảo Nodeul.
"Aaaaa!"
"Tấn công!"
Shin Yoosung nhìn Lee Hyunsung giữa đám người, nở một nụ cười buồn.
"Phải rồi, anh Hyunsung. Em biết anh sẽ ở đây mà."
"…Cô biết tôi?"
"Anh là tấm khiên vững chắc nhất của chúng em mà. Anh đã cứu mạng em rất nhiều lần."
Theo cử chỉ của Shin Yoosung, con tinh tinh khổng lồ phía sau đập ngực bước lên. Cự thú cấp 5, Kong Kim Loại Hạng Nặng. Một cú dậm chân khiến mặt đất rung chuyển, đám hóa thân gần đó đều ngã lăn ra.
Lee Hyunsung lao về phía Kong Kim Loại Hạng Nặng. Cánh tay phồng to của anh đập vào lớp cơ bắp thép của con quái vật. Sức mạnh của Lee Hyunsung thật đáng kinh ngạc. Dù mạch máu vỡ tung, máu trào khỏi miệng, anh vẫn không bị con cự thú cấp 5 ấy đẩy lùi. Không, anh ấy thậm chí còn áp đảo.
Shin Yoosung tiếp tục nói với Lee Hyunsung.
"Anh vẫn như mọi khi. Anh Hyunsung à. Một trong những người trung thành nhất của Yoo Junghyuk…"
"…Cô là ai?"
"Anh đã cứu sống vô số người và bảo vệ Yoo Junghyuk đến cùng. Sau đó, anh trúng hơi thở của Long Huyết Sắt và tan thành một nắm tro tàn."
"Gì cơ…?"
"Anh có biết Yoo Junghyuk đã nói gì khi đó không?"
Mỗi lời Shin Yoosung nói đều như khoét sâu vào người khác vết thương giống như cô.
"Ta đã mất đi một tấm khiên tồi."
Shin Yoosung nhìn biểu cảm thay đổi của Lee Hyunsung và vật lộn với khoái cảm đơn độc. 'Phải, anh cũng nên cảm nhận điều này. Nỗi đau em đã chịu, những cảnh tượng em đã thấy. Em sẽ không trút hết lên anh đâu nhưng anh cũng phải hiểu chứ'.
Tuy nhiên, cô không biết một điều. Vòng hồi quy này khác với những gì cô biết.
Lee Hyunsung đấm vào Kong Kim Loại Hạng Nặng và mở miệng.
"Tôi không biết cô đang nói gì nhưng tôi không theo Yoo Junghyuk."
"Cái gì?"
"Tôi thuộc nhóm của Kim Dokja."
"Kim… gì cơ?"
Kong Kim Loại Hạng Nặng ngã xuống đất với tiếng động lớn. Nụ cười trên mặt Shin Yoosung biến mất, cô bước tới gần Lee Hyunsung.
"Anh đang nói cái gì vậy?"
Một cú đánh lóe lên. Lee Hyunsung bị thổi bay. Shin Yoosung đã đấm vào bụng Lee Hyunsung. Cơn bão ether xuyên qua làn da rắn chắc của Lee Hyunsung và anh bị hất văng ra giữa sông Hàn.
Cú đánh mạnh đến mức đủ để làm vỡ toàn bộ nội tạng. Lee Hyunsung của vòng thứ ba chắc chắn sẽ không sống được. Tuy nhiên, một câu hỏi vẫn đọng lại trong đầu Shin Yoosung.
Đó là cái tên cô chưa từng nghe bao giờ. Kim Dokja… Hắn là ai?
Shin Yoosung xé toạc đầu những hóa thân đang lao tới, rồi chậm rãi bước về phía con sông đóng băng. Những hóa thân hoảng sợ bỏ chạy bị xé nát dưới móng vuốt của quái vật. Dần dần, sự tuyệt vọng tràn ngập trong mắt mọi người.
Một cảm giác bất lực lan rộng trong đám hóa thân đang đối mặt với tai ương không thể chống lại.
"Khai hỏa!"
Tất nhiên, vẫn có một số người cố gắng chống cự. Các vị vua tập hợp lại và sử dụng các kỹ năng tầm xa để bắn tên và đạn ether. Shin Yoosung biết họ.
Mỹ Nhân Vương Min Jiwon.
Di Lặc Vương Cha Sangkyung.
Trung Lập Vương Jeon Ildo.
Thật kỳ lạ. Họ vốn là những kẻ lẽ ra đã chết, hoặc đã quy phục dưới quyền Yoo Junghyuk từ lâu. Theo lẽ thường, tất cả các vị vua ngoài Yoo Junghyuk đều phải bị hợp nhất vào Ngai Vàng Tối Cao khi kịch bản thứ tư kết thúc.
Vậy thì… đây là chuyện gì?
"Tấn công! Chỉ có một kẻ thù mà thôi!"
Đội quân này rốt cuộc thuộc về ai? Ngai Vàng Tối Cao đâu rồi? Ai đang cai trị thế giới này?
Ngay lúc đó, Shin Yoosung cảm nhận được sát khí. Mặt đất nơi cô đứng bị đóng băng lại.
…Hơi Thở Băng Giá?
Cô theo phản xạ nhìn lại phía sau và thấy một con rắn lớn đang phun hơi thở về phía mình. Đó không phải là Vua Masswood. Cô giơ tay phải lên và Vua Masswood di chuyển.
Hai con ngư long gầm rú, lao thẳng vào nhau.
Vua và nữ hoàng cắn xé lẫn nhau, biến cả sông Hàn thành một chiến trường khổng lồ. Một con ngư long to như rồng đang chiến đấu với Vua Masswood. Con ngư long này, Shin Yoosung biết nó.
"…Nữ hoàng Mirabad?"
Cô biết nữ hoàng đang ở trên Trái Đất nhưng chẳng có lý do gì để nó tấn công cô cả. Không, chuyện gì thế này?
"Cô là tôi của tương lai sao?"
Một giọng nói vang lên.
Shin Yoosung quay lại, tâm trí cô trống rỗng. Những ngày tháng quen thuộc rung chuyển linh hồn cô.
"Cứu chú ấy đi!"
Cô bé hét lên, trong khi một người phụ nữ cố ngăn cô bé lại.
"Yoosung, không được!"
Shin Yoosung hoàn hồn và nhận ra tất cả.
"Haha… ra vậy. Tôi biết ngay mà."
Shin Yoosung tiến về phía cô bé. Cô biết tại sao Yoo Junghyuk lại làm thế này. Hắn là kẻ sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.
"Yoo Junghyuk, tên chó đẻ…"
"Yoosung, chạy đi!"
Yoo Sangah đồng thời kích hoạt 'Bước Chân Hermes' và 'Mạng Nhện Arachne'. Mắt Shin Yoosung nheo lại.
'…Olympus?'
Tuy nhiên, con dao găm của Yoo Sangah không chạm được tới Shin Yoosung. Shin Yoosung chỉ khẽ vung tay, những con quái vật đang bay quanh cổng lập tức tụ lại và lao về phía Yoo Sangah. Chỉ trong chớp mắt, Yoo Sangah đã biến mất giữa bầy quái vật.
Shin Yoosung phớt lờ Yoo Sangah và tiến lại gần cô bé. Cô bé ngước nhìn cô với ánh mắt sợ hãi lẫn phẫn nộ, toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích. Shin Yoosung đưa tay chạm vào má cô bé.
"Yoo Junghyuk thực sự đã tìm thấy 'tôi' của thế giới này."
"Ư, a…"
"Hắn định giết 'tôi' lúc nhỏ để ngăn cản tôi. Phải không?"
Niềm vui méo mó tràn ngập trong đầu Shin Yoosung. Hận thù và phẫn nộ phai nhạt nhanh chóng quay trở lại. Có những thứ, dù có quay về quá khứ bao nhiêu lần, cũng không thể thay đổi.
'Tai ương' Shin Yoosung cười lớn.
"Xin chào, quá khứ của tôi."
Khoảnh khắc tay cô vừa di chuyển, một đòn tấn công mạnh mẽ ập đến từ phía sau và nuốt chửng Shin Yoosung. Bụi bay mù mịt, một con bọ ngựa khổng lồ xuất hiện.
"Vua côn trùng cấp 6?"
"Titano! Đánh đi!"
Những nhát chém bằng lưỡi liềm của con bọ ngựa xới tung mặt đất như đậu hũ. Đó là một đòn tấn công đáng sợ. Dĩ nhiên, nó không phải thứ có thể giết được một tai ương.
"Cút đi."
Ether ngưng tụ trong cánh tay phải của Shin Yoosung rồi khoan một lỗ trên bụng con bọ ngựa khổng lồ. Con bọ ngựa phun ra dòng máu xanh lục, ngã sập xuống đất.
"Titano!"
Lee Gilyoung giận dữ nhảy khỏi đầu con bọ ngựa. Một chất nhầy màu vàng trào ra từ cơ thể Lee Gilyoung và lan vào không khí.
"Lên đi! Antinus!"
Một con ký sinh trùng gió chui ra từ cơ thể Lee Gilyoung. Đó là loài ký sinh cấp 5. Shin Yoosung giật mình.
"…Antinus?"
Shin Yoosung biết sự hiện diện này. Bởi trước khi đến Trái Đất, cô đã hủy diệt Chronos. Antinus là loài thống trị Chronos, một quái vật mang hình thái nữ hoàng.
Shin Yoosung không thể tin được. Đứa trẻ này đã chế ngự được Antinus?
"Nhóc giỏi hơn ta tưởng đấy."
Sau giây phút ngạc nhiên, Shin Yoosung tóm lấy con ký sinh trùng trong tay. Chất nhầy của Antinus chạm vào đầu ngón tay cô bắt đầu cháy đen. Điều đó là hiển nhiên. Những người dẫn đường có thân thể không thể chống lại tai ương.
"Nhóc có thể thuần hóa được cả một người dẫn đường. Nhóc là đứa trẻ có tư chất của Chúa Tể. Phải không? Hắn cũng đã tìm thấy…"
Lee Gilyoung không buồn để ý đến câu hỏi của cô.
"Cô làm gì anh Dokja rồi?"
"Hả?"
"Anh ấy đâu?"
Nắm đấm của Lee Gilyoung đấm vào bụng cô. Đó là một cú đánh trực diện nhưng Lee Gilyoung mới là người bị gãy cổ tay. Cậu nhóc có thiên phú nhưng đối thủ quá khủng khiếp. Shin Yoosung túm lấy cổ Lee Gilyoung và nhấc bổng cậu bé lên không trung.
"…Dokja là ai?"
Máu chảy dài trên khuôn mặt Lee Gilyoung đang vùng vẫy.
“Nói đi. Nếu không ta sẽ giết ngươi.”
Đúng lúc đó, một tiếng nổ vang dội truyền đến từ xa, những quả đạn pháo rơi xuống vị trí cô đang đứng. Shin Yoosung nhẹ nhàng bật lên né tránh.
Hạm Đội Ma lại bắt đầu khai hỏa? Sao có thể?
"Gilyoung!"
Cô có thể thấy Lee Jihye và Lee Hyunsung đang chạy đến từ xa. Sự nghi ngờ tràn ngập trong đầu Shin Yoosung…
Thật kỳ lạ. Chắc chắn đó là những đòn chí mạng. Sao bọn họ vẫn còn sống? Do cô kiểm soát sức mạnh chưa chuẩn sao? Cô ư?
Shin Yoosung cảm thấy bực bội và gia tăng lực ở bàn tay đang bóp cổ Lee Gilyoung. Dù sao thì cũng nên hỏi trước đã.
"Tạm biệt, nhóc con."
Ngay khoảnh khắc cô siết chặt tay, một cơn đau lan thẳng lên đầu. Cô giật mình và thả Lee Gilyoung xuống đất. Bàn tay phải run rẩy của cô đang vặn vẹo một cách bất thường.
Không lẽ cô đã bị ký sinh? Không, điều đó là không thể. Một ký sinh trùng cấp 5 không thể nhập vào một quy hoàn giả được.
Vậy thì chuyện này là sao?
Tại sao cơ thể cô đột nhiên không nghe lời?
Rồi cô nghe thấy một giọng nói.
「 Dừng lại đi, Shin Yoosung. 」
Kỳ lạ thay, ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, một thứ gì đó sâu thẳm trong Shin Yoosung đã phản ứng. Một nửa trái tim cô bắt đầu đau nhói điên cuồng. Cô không hiểu. Rõ ràng đó là một giọng nói xa lạ.
"…N-Ngươi là ai? Cút khỏi người ta ngay!"
Cảm giác hoài niệm này là gì? Shin Yoosung ôm chặt đầu, như thể đang chống cự lại chính bản thân.
"Ngươi! Cút ra khỏi ta!"
Cô cảm thấy buồn nôn khi những ký ức lạ lẫm xoay chuyển trong đầu. Những thước phim của vô số thế giới chồng chéo lên nhau.
「 Yoosung. 」
Shin Yoosung phân tâm khi Shin Yoosung nhỏ tuổi tiến lại gần.
Đôi môi của Shin Yoosung nhỏ khẽ mấp máy.
"Chú ơi, chú ở đó sao?"
0 Bình luận