Đàn chị xinh đẹp hơn tôi...
Takuya Yuno - 結乃拓也 Aoru Kuzumachi - 葛坊煽
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 3: Đồng cảm và sự hiểu lầm

3 Bình luận - Độ dài: 1,706 từ - Cập nhật:

Vài giây sau khi nhấn chuông cửa, cánh cửa liền mở ra.

Ngay lập tức, lưng tôi thẳng tắp, và trái tim vốn đã loạn nhịp của tôi lại càng đập mạnh hơn.

Ngay lúc tôi nuốt nước bọt—một nữ thần xuất hiện từ phía sau cánh cửa vừa mở.

"Chào mừng, Miyabi-kun."

"E-Em chào chị, Airi-senpai."

Người đang đứng trước mặt tôi là một mỹ nhân có thể dễ dàng được công nhận là nữ thần. Tôi cố gắng biến nụ cười gượng gạo của mình thành một nụ cười nham nhở rồi nhẹ nhàng cúi đầu.

Và rồi, ánh mắt tôi vô thức hướng về phía Airi-senpai.

Có lẽ chị ấy đã nghỉ ngơi trong phòng cả ngày nay. Chị ấy mặc một bộ đồ ngủ với một chiếc áo cardigan khoác ngoài, trông giống như sắp đi ngủ hơn là đang thư giãn.

Làn da trắng muốt, gần như trong suốt của chị ấy có vẻ nhợt nhạt hơn bình thường, trông như người bệnh. Dù đang mỉm cười với tôi, nhưng vẻ mặt của chị vẫn có chút mệt mỏi.

"Um, đây là quà thăm bệnh của em ạ."

"Ồ. Chị cảm ơn em nhiều nhé… Em đã mua hết mấy thứ này cho chị à!?"

"Em không biết mua gì, nên chỉ lấy đại những thứ trông có vẻ hữu ích cho người bị cảm thôi ạ."

Đôi mắt Airi-senpai mở to khi nhìn vào chiếc túi nilon căng phồng đồ mà tôi mang đến. Sau đó, chị ấy nở một nụ cười yếu ớt nhưng vô cùng quyến rũ.

"Chắc hẳn em đã suy nghĩ rất nhiều khi chọn những món này cho chị nhỉ? Hehe. Chị vui lắm đấy."

"—"

Khoảnh khắc đôi mắt xanh như ngọc của chị ấy nheo lại với vẻ dịu dàng, tim tôi bất giác lỡ nhịp.

Nụ cười mà tôi hằng ngưỡng mộ vốn chỉ được nhìn từ xa giờ đây lại ở ngay trước mắt. Việc nó ở gần đến vậy khiến tim tôi đập nhanh đến mức như có thể nghe thấy tiếng nó vang vọng trong tai vậy.

"Ừm, vậy… em về đây ạ."

"Hở?"

Tôi không có đủ dũng khí để bước vào phòng chị ấy, và vì tôi đã xác nhận rằng chị vẫn ổn cũng như đã đưa quà tận tay, nên tôi nghĩ tốt nhất là rời đi ngay. Nhưng ngay khi tôi lùi lại một bước, Airi-senpai lập tức lên tiếng với giọng điệu có chút cô đơn.

"Em đi ngay luôn sao?"

"D-Dạ. Em không muốn làm phiền khi chị đang nghỉ ngơi đâu ạ…"

"Em đã cất công đến tận đây vì chị, ít nhất cũng phải để chị cảm ơn em đã chứ… Nhưng mà, vì đang ốm nên chị cũng không thể tiếp đãi em đàng hoàng được."

"Chị đừng lo chuyện tiếp đãi khi đang không khỏe mà."

Nhưng chị ấy vẫn kiên quyết mời tôi vào uống trà, đôi mắt trông như một chú cún con bị mắc mưa, khiến quyết tâm của tôi lung lay.

"—Jiiii."

…Ugh.

Sau vài giây chần chừ.

"…Vâng. Vậy em sẽ ở lại một lát ạ."

"Thật sao!?"

Khi tôi miễn cưỡng gật đầu, khuôn mặt của Airi-senpai bừng sáng. Có lẽ chị ấy cảm thấy cô đơn khi phải ở nhà một mình vì bệnh. Nếu không thì chị ấy đã chẳng vui đến vậy chỉ vì tôi bước vào phòng chị.

Được chị ấy thúc giục, tôi tự nhủ, ‘Giữ một người bệnh đứng ngoài cửa quá lâu cũng không tốt’, rồi bước vào căn hộ.

"Ah, xin lỗi vì đã để em mang túi nặng như vậy nhé. Để chị mang nó vào phòng khách cho."

"Không sao đâu chị. Chuyện này có gì to tát đâu ạ."

Chị ấy nói rồi nhẹ nhàng nâng túi nilon lên.

Tôi cảm thấy không nên cố giành lấy nó, nên đành để Airi-senpai tự mang.

Sau đó, tôi theo chân chị ấy đi dọc hành lang vào phòng khách.

"Whoa."

Căn phòng khách ấy rộng đến mức khiến tôi vô thức thốt lên thành tiếng.

Nhìn sơ qua, nó có vẻ rộng khoảng ba mươi chiếu tatami. Ở trung tâm là một bộ sofa cao cấp và một chiếc TV cực lớn, bên cạnh là một chiếc bàn sơn mài.

Bên phải là bàn ăn với bốn chiếc ghế, còn phía sau là một căn bếp được trang bị đầy đủ tiện nghi.

Phòng khách nhà tôi cũng khá rộng, nhưng có lẽ phòng khách của Airi-senpai còn lớn hơn thế. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được thấy một căn hộ có phòng khách còn lớn hơn cả một ngôi nhà thế này.

Khi còn đang ngỡ ngàng trước khung cảnh quá sức hoành tráng này, tôi bỗng nghe thấy tiếng cười khúc khích bên cạnh mình.

"Hehe. Miyabi-kun, phản ứng của em không khác gì chị em luôn á."

"Dạ?"

Airi-senpai nheo mắt lại như thể đang so sánh tôi với chị gái tôi vậy.

"Mayu cũng vậy khi lần đầu đến căn hộ của chị đấy. Cậu ấy kiểu, ‘Whoa?!’ rồi đứng đơ luôn."

"Ừm, dù gì thì chị em ruột cũng thường giống nhau mà," chị ấy cười nói, còn tôi thì ngượng ngùng gãi má.

"Chỉ có phản ứng là giống thôi ạ. Tính cách bọn em hoàn toàn trái ngược luôn ấy."

"Thật á? Chị thấy tính cách hai chị em cũng giống nhau đấy chứ. Mayu luôn lo lắng cho chị mỗi khi chị không khỏe, còn mang cả nước uống với kẹo ngậm đến cho chị nữa. Giống như em bây giờ vậy."

Như muốn nhấn mạnh sự giống nhau giữa chúng tôi, Airi-senpai giơ chiếc túi nilon đầy ắp đồ do tôi mang đến lên.

Tôi lại gãi má vì không thể giấu nổi sự xấu hổ của mình.

"Giống như Mayu đã nói, Miyabi-kun, em thực sự là một người rất tốt bụng và chu đáo đấy."

"~~~~~?! K-Không… không hẳn đâu ạ…"

"Có mà. Em chắc chắn là một người tốt."

Nụ cười của chị ấy cuối cùng đã phá vỡ lớp phòng ngự của tôi, khiến mặt tôi đỏ bừng, tim đập thình thịch như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.

Việc chị ấy nói những lời đó một cách chân thành, không chút vụ lợi nào, lại càng làm tôi bối rối hơn.

…Rõ ràng là chị ấy chỉ coi tôi như em trai của bạn mình.

Cách chị ấy nói những điều đó mà không cần phải suy nghĩ có lẽ là vì chị ấy chỉ xem tôi như một cậu em trai, chứ không phải một người con trai để yêu đương. Ánh mắt chị ấy đầy tình cảm, nhưng là tình cảm dành cho gia đình hoặc bạn bè thân thiết, chứ không phải cho một người chị ấy thích theo kiểu lãng mạn.

Chà, một chàng trai kém một tuổi có lẽ chẳng nằm trong tầm ngắm của chị ấy đâu.

Nhận ra rằng một người con gái trưởng thành như Airi-senpai có lẽ sẽ thích ai đó lớn tuổi hơn hoặc ít nhất là ngang tuổi mình, trái tim đang đập loạn nhịp của tôi dần bình tĩnh lại. Tôi cần phải kiểm soát những ảo tưởng của mình.

"À đúng rồi, giữ khách đứng mãi trong phòng khách thế này thì bất lịch sự quá. Miyabi-kun, em cứ tự nhiên đi nhé. Để chị đi pha trà cho em."

"Chị không cần phải cố đâu ạ. Chị đang mệt mà, đúng không?"

"Không sao đâu. Chị đã uống thuốc và nghỉ ngơi cả ngày nên giờ thấy khá hơn nhiều rồi. Đủ sức để pha trà cho em mà."

"Haha. Có khi em không cần phải đến thăm cũng được ấy nhỉ?"

"Muu... Đừng nói mấy lời buồn như thế chứ."

"E-Em xin lỗi chị."

Tôi phải nhắc nhở bản thân không được để cảm xúc cuốn đi. Trước khi đến đây, tôi đã tự dặn lòng điều đó rất nhiều lần.

Nhiệm vụ của tôi chỉ là kiểm tra tình trạng của Airi-senpai, không phải lấy cớ này để tìm cơ hội thân thiết hơn với chị ấy.

Tôi muốn để lại ấn tượng tốt, nhưng ngay cả khi làm được điều đó thì cũng chẳng có cơ hội để tiến xa hơn.

Tôi chỉ là một ‘sứ giả’ được chị gái cử đến mà thôi. Đối với Airi-senpai, tôi chẳng khác gì cậu em trai của bạn chị ấy—

"—Chị thực sự cảm thấy yên tâm khi em đến đấy, Miyabi-kun."

—Dù tôi có tự nhủ bao nhiêu lần đi chăng nữa, những lời ấy vẫn cứ khiến tôi hiểu lầm.

Bình tĩnh lại đi, trái tim của tôi ơi!

Lời nói của chị ấy không mang ẩn ý gì cả. Ánh mắt dịu dàng đó cũngchẳng phải là ánh nhìn của tình ý đâu.

Giữa tôi và Airi-senpai không hề tồn tại mối quan hệ khiến người khác phải ghen tị.

Chúng tôi chỉ là hai người xa lạ có mối liên kết chung là chị gái tôi mà thôi. Nếu tôi không liên tục tự nhắc nhở mình điều đó, có lẽ tôi sẽ bắt đầu hiểu sai về khoảng cách giữa chúng tôi mất.

Tôi cố gắng hết sức để không tự huyễn hoặc bản thân.

"À, mà em thích trà hay cà phê hơn thế?"

"…Trà là được rồi ạ."

"Hiểu rồi. Vậy chờ chị một chút nhé."

"Em cảm ơn chị."

"Người cần phải nói cảm ơn là chị mới đúng. Cảm ơn em vì đã đến hôm nay nhé. Nhờ em mà chị cảm thấy khá hơn nhiều rồi đấy."

"Haha. Nếu giúp ích được gì thì chị cứ thoải mái hút cạn năng lượng của em đi ạ."

"…Ahaha. Chị là ma cà rồng hay gì chứ?"

Một nụ cười nhẹ giữa chúng tôi. Tôi ra sức thuyết phục bản thân rằng nụ cười dịu dàng ấy chẳng mang ý nghĩa đặc biệt gì cả, đến mức tôi thậm chí không thể nhớ nổi vị của trà hay nội dung cuộc trò chuyện sau đó nữa.

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

quay như chong chóng
Xem thêm
TRANS
thóc rồi
Xem thêm