Volume 6 [Đã hoàn thành]
Chương 5: Những Gương Mặt Quen Thuộc
0 Bình luận - Độ dài: 7,059 từ - Cập nhật:
Bọn tôi trở lại Latette thông qua ma lộ do Số 13 mở ra.
Trời vẫn còn sáng một tí, nhưng mặt trời đang dần lặn ,bầu trời nhuộm sắc chàm.
Nó sẽ mất khoảng hai ngày đường để đi từ đây về lâu đài.
“Chúng ta chả kịp nghỉ ngơi gì cả.” Tôi rũ đuôi xuống.
“Phải,” Zero nói. Cô ấy trông cũng hơi mệt mỏi. “Và e là cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi đâu.”
Số 13 và Sept sẽ tìm cách ngăn chặn cuộc chiến từ một hướng khác.
Còn việc chúng tôi cần làm là tiếp cận Albus càng sớm càng tốt và buộc cô thu hồi sắc lệnh đã ban hành.
Khi sắc lệnh vẫn còn nằm trên giấy thì mọi chuyện vẫn có thể cứu vãn. Nhưng nếu Albus thực sự động tay vào thì Giáo Hội chắc chắn sẽ dốc toàn lực để tiêu diệt toàn cõi Wenias.
Chiến tranh ở trung tâm lục địa sẽ biến thành cuộc đối đầu giữa phe tiến bộ, chấp nhận phù thủy và phe bảo thủ, bài xích họ.
“Linh mục, ngươi biết cưỡi ngựa không?” tôi hỏi.
Linh mục gật đầu dứt khoát, dường như hiểu ngay ý tôi. “Nếu là ban đêm và trên những con đường không quá tối thì ta lo được.”
“Tốt. Nếu phóng hết tốc lực bây giờ, thì vẫn kịp vào Fomicaum trước khi họ đóng cổng. Ngươi và phù thủy nên mua ngựa ở đó rồi phi thẳng về lâu đài. Nhanh hơn nhiều so với đi bộ hay đi xe.”
“Còn anh thì sao?” Zero hỏi.
“Tôi sẽ mang theo nhóc con rồi đuổi theo sau. Trước hết cứ lo kiếm ngựa cái đã.”
Tôi xách Lily và Zero lên, nhưng ngay khi vừa bước ra khỏi nhà thờ, tôi khựng lại vì một cảm giác kỳ lạ bao trùm khắp cơ thể.
Bản năng tôi mách bảo rằng không nên bước tiếp, nên tôi lập tức giật lùi lại. Một giây sau, một cây thương găm thẳng xuống nền đất ngay nơi tôi vừa đứng.
“Cái quái gì thế?! Phục kích à?!”
Tiếng cười vang lên.
“Trượt rồi! Tiếc thật đấy, Raul. Nếu trúng, ta đã thưởng cho ngươi rồi. Đúng là thằng hầu vô dụng.”
Tiếng cười chói tai vang vọng khắp thị trấn khiến tôi dựng hết lông gáy. Zero đứng sững lại, linh mục thì bực bội tặc lưỡi. Lily chỉ về phía mái nhà nơi có hai bóng người đang đứng.
Tôi không cần nhìn cũng biết là ai, giọng nói, ngữ điệu, tất cả đều quá quen thuộc.
“Ngươi làm gì ở đây?!”
Một Đọa Thú ngựa mặc giáp, và một người phụ nữ tóc vàng tro đeo kính một mắt đang ngồi trên lưng hắn. Raul và Công chúa Amnil của đảo Hắc Long, người hiện bị phù thủy Sanare chiếm thể xác.
“Lâu rồi không gặp, Zero, Đánh Thuê, thưa Cha... Ồ, còn cô bé này là ai đây? Chúng ta từng gặp chưa nhỉ?”
“Em, ừm…”
“Không cần trả lời! Ả ta là kẻ địch.”
Tôi đặt Lily và Zero xuống rồi chắn trước mặt họ.
“Chết tiệt. Đúng lúc đang gấp.”
Tôi thực lòng muốn giết Sanare cho bằng được. Đúng là cơ hội trời cho. Nhưng giờ ưu tiên vẫn là đến gặp Albus gấp. Tốt nhất là chuồn đi, nhưng Raul ở đó. Không dễ mà cắt đuôi hắn.
“Có vẻ phải đánh rồi,” linh mục nói.
“Xem ra vậy.” Tôi rút kiếm. “Nhưng không được giết công chúa. Ta có thế chặt một hai cái tay, chân. Sau đó dùng Ma Thuật chữa lại sau cũng được.”
“Có bác sĩ tiện thật.” Linh mục vung lưỡi hái. “Lần này ta có thể chơi mạnh tay rồi.”
“Ta đã nói rồi, cơ thể con người rất mong manh,” Zero nói. “Dù có chữa miệng vết thương chí mạng cũng chưa chắc cứu được mạng người.”
Sanare nhảy khỏi lưng Raul. “Ôi trời, các người muốn giết ta thật sao? Nóng nảy quá đi mất. Ta chỉ đến để tán gẫu thôi mà.”
“Ý ngươi là câu giờ.” Zero gắt. “Ngươi đổ tội cho Số 13, lừa con nhóc ban hành sắc lệnh khai chiến với Giáo Hội. Ngươi nghĩ ta không nhận ra ư? Ở vũ hội, nó từng nói: ‘Nếu họ đã chắc chắn chết rồi, thì để các Pháp sư tận dụng họ còn hơn.’ Y như cách suy nghĩ của ngươi.”
“Xuất sắc! Đúng là ta đang câu giờ. Kế hoạch của ta đang suôn sẻ, ta không muốn các người phá ngang. Dù các người có biết thì cũng chẳng sao cả. Các người sẽ mắc kẹt ở đây, như vụ Tha Hóa nổi điên ở Lutra.”
Lily dựng tai, nhìn chằm chằm Sanare. Vụ Lutra có liên quan sâu sắc đến cô bé. Bố mẹ Lily bị bắt và tra tấn ở đó.
“Các người nghĩ vụ đó là gì? Để làm gì? Không ai nghĩ nó sẽ dẫn đến chiến tranh cả! Chỉ để câu giờ thôi. Ta cần thêm chút thời gian để Albus mở lòng. Giờ thì nó là con rối ngoan ngoãn của ta. Làm mọi thứ tôi bảo. Mà buồn cười lắm nhé, nó gọi tôi là ‘bà ngoại’ cơ!”
Sanare cười khanh khách như thể vui sướng lắm.
Tôi không nhìn rõ mặt Raul, nhưng chắc chắn hắn đang cảnh giác cao độ, quan sát từng động tĩnh.
“Nó thật sự quá dễ dàng. Một đứa trẻ cô đơn, khát khao được công nhận, được yêu thương, thì dễ thao túng lắm. Các người biết ta để mắt đến nó từ bao giờ không? Hừm, để nhớ lại coi. À, phải rồi. Khi ta nhặt được thư phù thủy ở đảo Hắc Long đấy. Cái thư đấy thật sự thú vị, ta chỉ nghịch tí thôi.”
Đảo Hắc Long... thư phù thủy? Ả ta đang nói gì vậy?
Tôi nhớ có lần mất lá thư ấy ở đảo. Tàu bị đắm, tôi rơi xuống biển, rồi bị bắt, đồ đạc bị tịch thu.
Lá thư bị coi là giấy vụn. Sau đó lại được tìm thấy nguyên vẹn.
Ả nhặt được ư?
“Không biết à? Dĩ nhiên rồi, vì ta có trả lại mà. Nhưng trước đó có ghi: ‘Chỉ gửi báo cáo quan trọng thôi.’ Ta nhìn cái thư dài ngoằng toàn chuyện vớ vẩn. Ta từng được vào Hội Zero nhờ khả năng chép tay. Ta rất giỏi trong việc bắt chước chữ. Có lẽ nó thật sự nghĩ người gửi là các ngươi.”
Tôi nhớ lại lời Albus:
“Tự trách mình đi!”
Cô bé nói vậy khi tôi hỏi vì sao thư của cô dần ngắn lại. Lần cuối cô gửi thư dài là sau vụ ở đảo Hắc Long. Cô viết gì nhỉ?
Sau khi Sanare, lúc đó đang giả danh tôi, xem cô bé là kẻ phiền phức, Albus lại tiếp tục viết những lá thư đầy than vãn và lời biện hộ như thường lệ. Còn tôi, cũng như mọi khi, chỉ đáp lại bằng những dòng ngắn ngủi.
Dần dần thư của em ngắn lại. Tôi thấy có kỳ lạ, nhưng vì lười nên cũng không hỏi.
Thú thật, tôi thấy việc này khá phiền phức. Tự hỏi việc báo cáo thường xuyên có thực sự cần thiết hay không. Tôi còn thấy nhẹ nhõm khi em ấy ngừng gửi.
“Cả bức thư từ đầu đến cuối chỉ toàn là tràn đầy mong muốn được an ủi. Ta tự hỏi khi ngươi đối xử với nó như một tấm giẻ rách, nó đã cảm thấy thế nào. Chắc hẳn con bé đau lòng lắm. Ngươi nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì nếu ta nuông chiều nó? Ta nhặt được một con búp bê và phát hiện ra đó là con búp bê của bà ngoại nó! Cơ hội béo bở như thế ta nào dám chê được chứ?”
“Thấy chưa, nhóc? Trông ả thật kinh tởm phải không?” Tôi cảm nhận được cơn giận từ cơ thể nhỏ bé của Lily.
“Ghét lắm… Em ghét cô ta!”
Lúc đó tôi mới nhận ra, đàn chuột đang kéo đến từ khắp nơi trong thị trấn. Từng con một chui vào một căn nhà.
“Mọi người đều khổ vì ả…”
Raul bắt đầu thấy bất thường và nhìn quanh. Nếu hắn nhận ra, hắn sẽ bỏ chạy. Cơ hội chỉ có một.
“Ra tay đi, nhóc!”
Tôi và linh mục cùng lúc lao lên. Theo tín hiệu, Lily tung bầy chuột về phía Raul và Sanare.
“Lũ chuột gì thế này?! Công chúa!”

Lũ chuột cắn xé chân Raul, khiến hắn khuỵu xuống. Sanare hét lên, hoảng loạn khi lũ chuột phủ kín người.
Trong lúc đó, tôi và tên linh mục chạy dọc theo bức tường rồi nhảy lên mái nhà. Vì tôi khỏe hơn, nên đã ghì chặt Raul xuống, trong khi tên linh mục dùng dây trói Sanare lại.
“Xin lỗi nhé, Raul. Ngủ một giấc đi.” Tôi siết cổ khiến hắn ngất liệm.
Không thể cử động, Sanare gào thét khi bị vùi trong bầy chuột. “Không! Cái gì thế này?! Ngươi thích trói phụ nữ lắm à?! Raul, đồ vô dụng! Làm gì đi chứ, đuổi bọn chuột này đi!”
“Nếu muốn bọn chuột biến mất, thì tốt nhất ngươi nên rời khỏi cơ thể công chúa đi,” tôi nói. “Ta nhất định sẽ giết ngươi, nhưng bây giờ ngươi chỉ là một thứ chướng mắt. Biến đi!”
Gương mặt Sanare méo mó vì giận dữ. Nhưng ngay sau đó, khóe môi cô ta lại cong lên thành một nụ cười nham hiểm. “Tiếc thật đấy,” cô ta nói. “Chừng nào các ngươi còn không thể giết ta, thì sẽ không bao giờ thắng được đâu.”
“Cái gì—”
Sanare búng ngón tay. Mắt tôi lập tức tối sầm, và tất cả năm giác quan biến mất hoàn toàn.
“Cái quái gì đang xảy ra vậy?!”
Tôi còn nghe thấy tiếng cười của Sanare từ bên kia bóng tối. Giọng cô ta dần xa, như thể tan biến vào hố đen vô tận.
Ngay trước khi tôi mất hoàn toàn cảm giác, tôi nghe thấy một câu niệm chú.
“Chương Chiêu Hồn, Trang Hai: ‘Morkdem’. Ta hiện có thể niệm phép mà không cần chú niệm. Sử dụng Ma Thuật trong thân xác công chúa thật dễ mà vui nữa. Ngủ ngon nhé, cưng.”
_________________________________
Tôi thấy mình đứng một mình giữa một ngôi làng xa lạ.
Tất cả nhà cửa đều được xây bằng gỗ, chẳng có nhà thờ nào, xung quanh đều là rừng. Nói cách khác, chỗ này nằm cô lập giữa chốn đồng không mông quạnh. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu có ai thực sự sinh sống ở đây không.
“Một loại triệu hồi cưỡng chế à? Nhưng chỉ có mình mình bị?”
Ít nhất thì tôi chắc chắn mình không còn ở Latette nữa.
Bây giờ mình làm gì đây? Ủa khoan đã.
Triệu hồi cưỡng chế cần có một pháp trận. Nếu có pháp trận trên mái nhà, linh mục và con ả đó cũng đã bị đưa đi nơi nào rồi.
Ưu tiên hàng đầu của tôi nên là tìm tên linh mục. Zero và Lily chắc còn ở Latette. Tôi có thể để việc tát cho Albus tỉnh lại cho họ lo.
“Này, linh—”
“Không!” Một phụ nữ hét lên.
Tôi lập tức chạy về phía tiếng kêu. Trong tình huống này, tiếng thét chắc chắn liên quan đến chúng tôi. Nếu không, biết đâu tôi sẽ gặp tên linh mục khi đến chỗ phát ra tiếng thét.
Không lâu sau tôi đến trung tâm làng, một quảng trường có giếng nước. Tôi hoàn toàn đứng sững khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
“Cái quái gì thế này?”
Trái tim thắt lại, máu tôi như ngừng chảy ngay khoảnh khắc ấy. Tại sao tôi lại nghĩ đây là một ngôi làng xa lạ? Tôi biết rõ nơi này.
Ba xác chết được nằm ngay hàng giữa quảng trường. Dân làng quỳ sụp bên cạnh thi thể, vừa ôm vừa khóc lóc thảm thiết.
Một đứa trẻ đứng nhìn họ từ xa. Nó có bộ lông trắng kèm vằn xám. Với thân hình như vậy, đối với một đứa trẻ thì kích thước cơ thể nó không khác mấy so với người lớn xung quanh. Nó khỏe, vuốt nhọn và nếu muốn thì có thể chiến đấu. Tôi biết điều đó rõ hơn ai hết.
Đứa trẻ quấn cái đuôi dài quanh chân, cả người cứng đờ vì sợ hãi và căng thẳng.
“Họ đã câu giờ để chúng ta chạy trốn,” một người trong đám người quanh xác nói. “Bọn cướp tới… vì đầu của Đọa Thú.”
Thằng nhóc Đọa Thú giật mình.
Thằng nhóc đó là tôi. Tôi năm mười ba tuổi, ngay trước lúc bỏ làng. Đây là ảo ảnh.
Bằng chứng là dân làng không nhận ra tôi ngay cả khi tôi bước đến gần.
“Dừng lại… Sao ngươi lại cho ta xem cái này?! Đây là cách ngươi câu giờ sao, Sanare?! Nó chỉ là ảo ảnh thôi. Chết tiệt. Thức dậy đi tôi ơi!” Tôi siết tay lại và tự đấm vào mặt mình.
Nó đau, nhưng tôi không tỉnh được. Buồn bực lắc đầu, và cảnh vật đột nhiên thay đổi.
Tôi đang ở trong nhà ai đó. Bóng tối ngoài cửa sổ báo hiệu đã nửa đêm.
Thế nhưng tất cả người lớn trong làng đều tụ họp ở đó, cảnh tượng khiến tôi nhớ lại điều gì đó.
Đêm bọn cướp tấn công, cha mẹ để tôi ở nhà rồi đi ra ngoài.
“Đừng lo,” cha nói. “Không phải lỗi của con.” Ông trông thật đáng sợ.
“Đi ngủ đi. Ba mẹ sẽ về sớm thôi.” Nụ cười gượng gạo trên mặt mẹ thật đau lòng.
Vì vậy tôi theo cha mẹ ra ngoài.
Tôi nhìn quanh căn phòng. Hẳn là phải có cửa sau chỗ nào đó. Tôi lao ra khỏi nhà, và lại thấy mình, trong thân hình đứa trẻ, co ro dựa vào tường nhà.
“Chúng đến để lấy mạng nó.”
“Tôi đã nói rồi, đáng lẽ ta nên đuổi Đọa Thú ra khỏi làng.”
“Anh nói cái quái gì đấy? Đổ tội cho con tôi hả?!”
“Ba người chết vì nó!”
“Thôi đi! Nó không giết họ. Khi nó sinh ra, chúng ta đã đều quyết định nuôi nó trong làng thay vì giết!”
“Nhưng bọn cướp sẽ quay lại. Không phải lỗi của nó, nhưng chúng muốn lấy đầu nó. Con tôi có thể là người tiếp theo chết!”
“Bình tĩnh đi mọi người!”
“Nhưng trưởng làng! Con trai ông cũng chết rồi!”
“Nó chết để bảo vệ mọi người trong làng, và trong đó có cả đứa trẻ đấy! Nó là Đọa Thú, nhưng hiền lành. Dù ai đánh nó, nó cũng không đánh lại. Nó to con nhưng lại đam mê nấu nướng. Các người định giao một đứa trẻ như vậy cho bọn cướp sao?”
Đám người lớn im bặt.
Tôi nhớ rồi.
Một trong ba người chết vì tôi là con trai duy nhất của trưởng làng. Anh vừa mới cưới và có một đứa con gái. Tôi vui sướng vì được ôm đứa bé đó, và tôi thường sang chơi mỗi ngày. Tôi hy vọng một ngày nào đó sẽ có một gia đình như thế.
Nhưng tôi đã phá hủy gia đình ấy.
Tôi không thể chịu được. Sức mạnh để làm gì? Vuốt và răng nanh để làm gì? Tại sao tôi lại trốn khi bọn cướp đến? Tại sao tôi không ở lại bảo vệ cả làng?
Tôi rời làng. Đi theo mùi máu, tôi chạy xuyên qua rừng và tìm thấy hang trại của bọn cướp.
Tôi nhớ cái cảm giác nóng rực khi thấy bọn chúng mài kiếm chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo.
Tôi phải giết chúng. Nếu tôi không giết chúng ở đây, chúng sẽ trở lại. Bỏ chạy khỏi làng thì chẳng sẽ thay đổi được gì hết. Tôi phải giết. Tôi cần phải làm vậy.
Tôi không có kiếm, nhưng có vuốt với răng nanh. Một cú vung tay với vuốt thôi đã đủ nghiền nát đầu người và xé toang thịt chúng.
Bọn cướp hơn hai mươi người. Tôi cứ giết, lại giết, đuổi theo kẻ chạy trốn và xé xác chúng ra, không quan tâm tiếng van nài.
Mùi máu hôi thối bám lấy tôi. Mùi như sắt.
Tôi nhìn tay mình. Những mẩu thịt dính trong móng. Tôi ngoảnh nhìn và thấy một vũng máu.
Bản thân tôi thời thơ ấu tan biến. Tôi đứng lẻ loi giữa biển máu.
“Mình không hối tiếc gì cả. Mình phải bảo vệ làng.”
“Nhưng chú đã không bảo vệ tôi.” Giọng một cậu bé vang lên ngay sau lưng.
Tôi quay lại và chết sững. “Theo?”
Tóc nâu nhạt. Gương mặt đầy tàn nhang. Nụ cười rạng rỡ thường thấy giờ không còn. Mặt cậu cứng đờ. Lạnh tanh.
“Chú thậm chí còn không chiến đấu vì tôi.”
Máu rỉ ra chậm từ bụng Theo, và cậu quỵ xuống đầu gối.
“Theo!”
Tôi bồng lấy cậu. Thân hình ấm nóng nhanh chóng nguội lạnh khi máu trào ra nhỏ xuống.
“Báo thù cho tôi đi, Ông chú,” cậu thì thào, môi bệch. “Giết mụ phù thủy đó đi.” Rồi không còn cử động nữa.
Cơ thể cậu tan ra trong vòng tay tôi rồi biến mất vào vũng máu.
Tim tôi đập liên hồi. Tôi gần như không thể thở. Tôi quỳ xuống, ôm ngực.
“Chỉ là ảo ảnh. Ảo ảnh thôi.”
Máu nhớp nháp, mùi kim loại tanh nồng, và những lời của Theo. Tất cả chỉ là ảo giác do ả phù thủy ghê tởm kia tạo ra.
Rồi tôi nghe tiếng gọi tên mình. Quay lại, tôi thấy một hình bóng rùng rợn đứng đó ung dung.
Tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt người đó, như thể có vệt mực đen che mất Giọng nói đó mơ hồ, không rõ người đó nói gì.
Giết ả.
Tôi nghe giọng của Theo.
Giết ả phù thủy đó.
Tôi đứng dậy và nhìn xuống cái bóng.
Tôi nên giết cô ta chứ? Mọi chuyện có kết thúc nếu tôi giết ả không? Ảo ảnh này có tan biến không?
Đúng rồi. Ả ta phải chết.
“Nếu mình giết được ả...” Tôi siết chặt tay. “Sanare!”
Tôi giơ kiếm bổ xuống cái bóng đen. Nó không cố né, chỉ giật một cái.
Một tiếng nổ vang dội, hất bay cơ thể tôi. Ánh sáng chói lòa phá tan mọi thứ, và cú va đập nghẹt thở dội ngược từ lưng lên tận dạ dày.
Khi nhận ra lưng mình đã đập mạnh vào thứ gì đó, vô số mảnh vỡ liền trút xuống như mưa, va vào đầu, bụng và khắp người khiến tôi đau nhói.
“Đau thật! Cái quái gì vừa xảy ra thế?!”
“Anh dám gọi tên người phụ nữ khác khi đang lao về phía ta sao? Thật chẳng biết chút phép tắc nào khi tiếp cận một cô gái cả. Mở mắt ra đi! Là ta đây!”
Zero đang đứng nhìn xuống tôi, lưng hướng về phía ánh trăng, khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng nhất mà tôi từng thấy ở cô ấy.
Khoảnh khắc nhận ra cô, luồng khí lạnh và trong lành tràn vào lồng ngực, tầm nhìn mờ ảo của tôi cũng dần rõ ràng. Cuối cùng tôi đã tỉnh táo trở lại.
Tôi gạt đống đổ nát sang một bên, bật dậy. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?! Có chuyện gì thế?!”
“Bình tĩnh lại đi, tên ngốc này!” cô quát lên, rồi đấm vào mũi tôi.

“Ái!” Tôi cuộn người. “Cô đang làm cái quái gì—”
“Tại vì anh! Mất kiểm soát! Bản thân! Trước ảo ảnh của Sanare!” Zero liên tục chọc mũi tôi. “Tại vì anh muốn giết ta!” Móng tay cô gần như làm rách mũi tôi.
“Được rồi! Xin lỗi! Dừng đi, cô sắp làm tôi chảy máu rồi đó!”
“Ta đang tức giận, Đánh Thuê. Ta đang sôi máu. Không chỉ với Sanare, mà còn với cả anh nữa đấy! Ta hy vọng anh sẽ dùng sức mạnh của tình yêu và mối liên kết giữa chúng ta để tự hóa giải ảo ảnh của Sanare. Vậy mà anh lại định giết ta!”
“Sức mạnh tình yêu gì nữa chứ? Cô đang nói cái quái gì thế?!”
“Sanare đã cưỡi Ngựa chạy rồi, như thể không còn liên quan gì tới chúng ta. Dậy đi.” Cô đứng lên. “Không có thời gian để chần chừ đâu.”
Tôi đứng lên và nhìn Zero, người rõ ràng đang rất tức giận.
Mình thật sự định giết cô ấy sao? Có vẻ là vậy thật.
“Tôi mừng thật đấy,” tôi nói.
“Đó không phải chuyện để mừng. Hoàn toàn không.”
“Không… chỉ là tôi mừng vì mình không giết được cô thật.” Lời ấy bật ra từ tận đáy lòng.
Bị câu nói làm ngạc nhiên, Zero im bặt rồi cau mày. “Sao giờ mới nói thế?! Nếu muốn thành thật thì chọn lúc khác chứ.”
“Gì?” Tôi nhìn quanh.
Khoan đã. Linh mục cũng bị dính cùng một chiêu. Hắn sao rồi? Zero cứu hắn rồi à?
Nhưng tôi không thấy dấu hiệu của hắn ở đâu cả. Lily cũng vậy.
Mặt tôi tái mét. Sanare đã niệm một phép khiến tôi chìm trong ảo giác kinh hoàng, khiến tôi tưởng Zero là kẻ thù và ra tay tấn công cô ấy.
Nếu điều tương tự cũng đang xảy ra với tên linh mục, thì hậu quả sẽ rất thảm khốc. Tôi hiểu vì sao Zero sốt ruột.
“Linh mục và nhóc chuột đâu rồi?”
_________________________________
Toàn thân run rẩy, Lily trèo lên một cái cây cao và bám chặt lấy nó. Cô nín thở, lắng nghe thật kỹ. Cô có thể nghe thấy tiếng chân của linh mục trên nền cỏ.
Hắn đang ở rất gần, chậm rãi tiến gần đến con mồi. Tiếng bước chân bình thản như thể hắn đang tản bộ vậy.
Tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao?
Không có câu trả lời. Tại sao linh mục lại muốn giết cô? Sanare đã thi triển cái thứ Ma Thuật gì đó lên hắn, và cô chỉ vô tình chạy đến chỗ hắn.
Chỉ một lý do duy nhất.
Trong màn đêm u tối, linh mục cởi bịt mắt ra, nhìn Lily.
“Đồ Đọa Thú dơ bẩn,” hắn nói. Hai từ như nói thay cả ngàn lời.
Linh mục vốn dĩ luôn khinh ghét Đọa Thú. Có lẽ hắn thấy rằng Lily ghê tởm đến mức muốn giết cô.
Ma Thuật của Sanare chỉ đơn giản khiến bản chất thật trong lòng của hắn bộc lộ ra.
Mình thật ngu ngốc, cô nghĩ. Hắn ghét cô, ghê tởm cô, vậy mà vẫn tự hỏi liệu mình biến thành người thì hắn có thích mình không.
Kể cả khi cô biến thành người, điều đó cũng chẳng thay đổi được sự thật cô từng là Đọa Thú. Linh mục sẽ không bao giờ chấp nhận ngoại lệ đó. Điều đó làm cô buồn, dù đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Mình nên làm gì bây giờ?
Cô không thể trốn trên cây mãi được. Nếu không chạy thì sẽ bị giết mất. Nhưng chạy đi đâu? Nếu cô cứ chạy và tiếp tục chạy, rồi lạc mất hắn rồi làm sao?
Một âm thanh sắc lạnh vang lên, cành cây gần đó rơi xuống. Ngay sau đó, cành cây Lily đang bám vào cũng bị chặt đứt.
Lily rơi xuống đất. Cô hét lên rồi chạy đi. Nhưng sợi dây vô hình đã quấn lấy cơ thể cô, kéo cô lại, khiến cô ngã lăn quay ra đất, không thể cử động.
“Tìm thấy rồi, hiện thân của tội lỗi. Ta tưởng đã giết được ngươi, nhưng ngươi lì thật đấy. Lần này, ta phải đảm bảo rằng ngươi sẽ chết.”
Ánh mắt tàn nhẫn nhìn trừng xuống Lily. Lưỡi hái trên vai linh mục lóe sáng dưới ánh trăng.
“Không… Không! Cha! Con không làm gì cả!”
“Ngươi đã cướp đi tất cả của ta. NGƯƠI, NGƯỜI TỪNG LÀ TẤT CẢ CỦA TA!”
Lily không biết rằng linh mục đang nói gì. Cô chỉ biết rằng đôi mắt đỏ rực - tràn ngập lòng hận thù kia - đang nhìn ai đó khác, không phải cô.
“Ta sẽ làm nhanh thôi!” Linh mục đưa lưỡi hái lên.
Mình sẽ chết mất. Ngay tại đây. Như thế này. Như thể đang chết thay cho ai đó khác vậy.
“Không…” Đôi tay bé nhỏ của Lily cào xuống mặt đất. “Không!”
“Không, ngươi không được làm thế!”
“Cái gì?!”
Một khối nhiệt khổng lồ lao thẳng vào linh mục với sức mạnh kinh hoàng, hất văng cơ thể gầy gò của hắn bay xa.
Lily, đang bị trói bởi dây cũng bị quăng lên không trung theo lực kéo.
Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị đâm xuống đất, thì hai cánh tay rắn chắc đỡ lấy cô. Lily chớp mắt liên tục, bối rối.
“Mém nữa là toang rồi,” Một giọng nói quen thuộc vang lên. “May mà vừa kịp lúc.”
Lily ngẩng đầu. Một con thú to lớn với khuôn mặt dữ tợn mỉm cười với cô, để lộ hàm răng nanh.
“Nhóc suýt giết linh mục rồi đấy.”
_________________________________
Vô số chuột đang chuẩn bị lao vào linh mục. Không chỉ chuột, hay sóc, mà vô số loài gặm nhấm đang chạy tới chỗ linh mục để bảo vệ Lily, rít lên giận dữ.
Tôi dùng toàn sức lao vào tên linh mục, cứu hắn khỏi cái chết khủng khiếp đó.
“Đánh Thuê này, xương sườn hắn nát hết rồi, cả nội tạng cũng rách toạc,” Zero nói khi kiểm tra cơ thể bất động của linh mục. “Để chuột cắn có khi đã tốt hơn rồi đấy.”
“Dù gì hắn cũng là thẩm phán của Dea Ignis mà. Mấy việc như giảm lực va chạm chỉ là chuyện nhỏ đối hắn thôi..”
“Linh mục đang kẹt trong ảo giác. Có lẽ không hoàn toàn cảm nhận được anh đang đến gần đâu.”
Cũng có lý. Khi tôi bị kẹt trong ảo giác của Sanare, tôi chẳng cảm nhận được gì xung quanh mình. Tôi thậm chí đã cố giết một hình bóng mờ ảo nào đó mà không nhận ra đó là Zero.
Nghe vậy, Lily liền tuột khỏi tay tôi chạy đến bên linh mục.
“L-Liệu Cha có chết không?”
“May mắn thay, ta là phù thủy. Ta có thể chữa trị vết thương này bằng Ma Thuật. Vết thương vẫn còn mới. Hắn sẽ thấy mệt vì mất máu, nhưng không sao đâu.”
“Tôi thấy hắn còn được hưởng phép nhiều hơn của tôi nữa,” tôi nói. “Ít nhất là ở khoản điều trị.”
Cũng dễ hiểu thôi. Thể chất của con người yếu hơn so với Đọa Thú nhiều.
“Ta cũng đã vô hiệu hóa Ma Thuật của Sanare. Khi tỉnh dậy, thì hắn sẽ trở lại bình thường thôi.”
“Trở lại bình thường á?” Lily lo lắng hỏi.
“Tất nhiên rồi,” Zero đáp, vuốt nhẹ đầu Lily. “Hắn sẽ không cố giết em nữa đâu. Như em thấy đó, Đánh Thuê cũng không còn muốn giết ta nữa.”
Tôi nghẹn họng.
Lily há hốc miệng. “Anh đã định giết chị á?!”
“Ả-Ảo giác rất tệ, được chưa?!”
“V-Vậy là… Cha không ghét em?”
“Ý em là tại sao linh mục lại cố tấn công em sao?” Zero hỏi. “Ta đoán đơn giản là em đang ở gần đó. Theo như Đánh Thuê nói, đây là Ma Thuật khiến người bị trúng biến những kẻ xung quanh hóa thân nỗi ám ảnh lớn nhất của họ.”
“Ờ thì, anh thấy Zero thành Sanare. Nên chắc tên linh mục cũng thấy ai đó khác.”
“Em cũng nghĩ vậy,” Lily nói.
“Em nhận ra sao?”
“Vâng.” Em gật đầu. “Cha nói vài thứ lạ lắm.”
Ừ nhỉ. Tôi có nghe hắn nói gì đó về lấy đi tất cả từ hắn.
Linh mục khẽ rên lên.
“Ngươi tỉnh rồi sao, linh mục?” Zero gọi.
Linh mục hé mắt ra nhìn, rồi ngồi bật dậy. Hắn nhìn quanh. “Mơ sao?” hắn lẩm bẩm. “Cảm giác như… ta đã mơ về quá khứ.”
“Có lẽ ngươi đã gặp ác mộng. Do Ma Thuật của Sanare, nhưng không cần phải lo về nó nữa rồi.”
“Sanare,” linh mục lặp lại cái tên đó, như vẫn chưa hiểu rõ tình hình cho lắm.
Khi hắn nhận ra rằng cây trượng bên cạnh đã biến thành lưỡi liềm, đôi mắt mở to. Hắn chợt ra điều mình đã làm.
“Ta đã đuổi theo ai?”
“Ờm—”
“Anh Đánh Thuê,” Lily chen ngang, chỉ tay vào tôi.
Tên linh mục chắc chắn sẽ thấy thoải mái hơn khi biết rằng mình đã cố giết tôi. Nhưng quá muộn rồi. Tôi đã giật mình, và tên linh mục, với đôi mắt của hắn, nhìn thấy vẻ mặt của tôi. Không đời nào hắn lại không để ý.
Hắn nhìn Lily với vẻ mặt khó tả. Em chỉ cúi đầu, mắt dán xuống đất.
“Ngươi đang bao che cho ta à?” hắn hỏi.
“Dạ không.”
“Ta đã gần như giết ngươi.”
“Con chỉ trốn thôi.” Em chỉ phồng má. Dù có quyền giận hắn nhưng em lại chẳng có ý định mắng hắn.
Linh mục khẽ xoa trán. “Dù sao thì ta cũng chẳng quan tâm.”
Thật ra thì đào sâu cũng chả khác gì.
“Chúng ta đang khá xa đường chính rồi,” tôi nói.
Khu vực quanh thị trấn Latette vốn là đồng cỏ xanh mướt, nhưng giờ lại bị kẹt trong rừng.
“Vâng, em cứ chạy mãi, chạy mãi thôi,” Lily nói.
“Ừm. Lẽ ra em nên chạy về phía Fomicaum mới phải.”
Tôi chỉ đang đùa thôi, nhưng tên linh mục đập mạnh vào sau đầu tôi khiến tôi gục xuống đất.
“Đáng đời,” Zero nói.
Chỉ có Lily, người đáng ra phải giận nhất lại lo cho tôi.
“Dù sao thì,” tôi nói, “chúng ta không thể quay trở về Fomicaum trước khi cổng đóng. Có thể dùng tiền và dọa dẫm để vào được nhưng chắc chắn sẽ không mượn được ngựa.”
“Vậy cách nhanh nhất là chạy bộ đến Plasta,” Zero nói.
“Không. Nếu chạy mà không cần nghỉ thì ta chỉ tới đó sớm nhất vào tối mai. Không khác mấy việc chờ Fomicaum mở cửa và cưỡi ngựa. Với lại tôi có thể cõng cô, nhưng không thể mang cả nhóc và linh mục. Họ sẽ phải ở lại.”
“Không thể tin được.” Zero thở dài bực bội. “Ả thực sự câu giờ chúng ta. Chúng ta vẫn có thể đến Plasta trước bình minh nếu có ngựa ở Fomicaum. Sự chậm trễ này có chút khó chịu.”
“Quay về Latette trước đi,” linh mục nói. “Từ đó ra đường chính vẫn nhanh hơn là băng qua rừng. Nếu ta có thể đến Fomicaum trước khi cổng đóng, sẽ có thời gian nghỉ ngơi. Quan trọng nhất là ta đang bị chậm.”
Tôi biết rõ ý tên linh mục đang muốn nói gì. Chúng tôi chậm một bước rồi. Sanare hẳn sẽ lợi dụng thời cơ này giăng bẫy.
Thứ ả sợ nhất là việc chúng tôi kịp ngăn vụ hành quyết. Liệu còn rào cản gì đang chờ chúng tôi trên đường tới Plasta đây??
_________________________________
Nó đến sớm hơn tôi tưởng. Chúng tôi đang ở ngay trước nhà thờ Latette, nơi mọi thứ bắt đầu, có thể nói là vậy.
Một bóng người lại một lần nữa chặn đường chúng tôi đến Plasta. Pooch.
“Ra vậy,” Zero nói, tay áp trán, tỏ vẻ bực bội. “Ả đã nói với con bé rằng chúng ta đã thông đồng với Số 13. Sói xuất hiện là điều khó thể tránh khỏi mà.”
“Một mình Pooch chẳng nhằm nhò gì,” tôi nói. “Nhưng lần này đúng là đón tiếp long trọng đấy.”
Tôi hít lấy một hơi. May mắn là gió thổi từ phía chúng tôi. Mùi binh khí vũ trang nồng trong gió không xa, một cuộc phục kích đang chờ chúng tôi.
“Số 13 đâu?” Pooch hỏi. Cũng chả thèm chào hỏi lấy một câu.
“Vậy ta nghe nói các ngươi đang trục xuất Giáo Hội,” tôi mặc kệ câu hỏi. Pooch khẽ cứng người lại. “Rồi những Giáo sĩ không chịu rời đi sẽ bị hành hình công khai, và để mở màn, ngươi sẽ giết mấy thằng ngu tấn công dân ở đường hầm khi trước. Nghe có vẻ vui đấy. Quả là một cách hay để khơi mào chiến tranh.”
“Đó là quyết định của tiểu thư,” Pooch nói.
“Và ngươi chỉ việc phục tùng. Quả là một con chó mà.”
Khuôn mặt Pooch sầm lại. “Tôi không ép các người tham gia. Tiểu thư nói nếu các người không can thiệp, sẽ không ai bị thương. Đi về phía nam, và các người sẽ đến con đường dẫn đến đường hầm phía nam.”
“Ngươi bị ngu à?! Đây là chiến tranh giữa phù thủy và Giáo Hội. Chẳng nơi nào an toàn cả. Cuộc chiến sẽ lan ra khắp thế giới. Ngươi có hiểu không—”
“Chiến tranh sớm muộn gì cũng xảy ra thôi!” Pooch gầm lên. “Việc lập nên một Vương Quốc Ma Thuật chắc chắn sẽ xảy ra xung đột với Giáo Hội. Ta cần biết ai là bạn, ai là thù. Các ứng cử viên liên minh đã tập hợp tại buổi dạ hội. Sau đó sẽ xử tử công khai các giáo sĩ, và chỉ những người đồng tình mới là đồng mình của bọn tôi.”
“Vậy thì những người phản đối thì sao?” Zero hạ thấp giọng.
Pooch mím môi cười lạnh. “Cô cũng biết rõ câu trả lời rồi mà? Họ sẽ trở thành tù nhân.”
Rõ rồi. Vậy họ đã biến mình thành đất nước dị giáo.
Trục xuất Giáo Hội, hành quyết công khai con trai quý tộc từng tấn công đường hầm, và bắt giữ khách phản đối—tất cả đều là cái cớ hoàn hảo để Thánh Kị Sĩ can thiệp.
“Ta thừa biết lính của ngươi đang phục kích dọc đường đến Plasta. Đặt trại ở ngược gió để đe đọa bọn ta à? Không muốn để bọn ta gặp con bé sao?”
“Cô sẽ xem các người là kẻ thù.”
“Ngươi tính dùng vũ lực để ép ta sao?”
“Phải. Kể cả phải dùng vũ lực.” Pooch rút kiếm.
Zero và linh mục lập tức thủ thế, nhưng tôi giơ tay ra hiệu họ lùi lại.
“Vậy đàm phán đã đổ vỡ,” Pooch nói. “Đáng tiếc thật.”
“Nếu muốn đánh thì gọi cả đám ra. Ngươi nghĩ rằng mình ngươi có thể chống lại cả ba bọn ta một mình à?”
“Có phù Thủy Bùn Đen ở đây, thì số lượng cũng chẳng quan trọng. Các người có thể giết tôi dễ dàng nếu muốn. Nhưng Solena đã giao tiểu thư cho. Cô đã nhờ ta bảo vệ cô ấy khỏi mọi hiểm nguy. Nếu tiểu thư đã chọn con đường sa ngã này. Tôi nguyện đi cùng cô đến cùng. Nếu các người muốn cản đường thì cứ đến đi.” Ánh mắt Pooch đổ dồn vào tôi. Nhe nanh, đôi mắt rực lửa như một con sói hoang. “Ta sẽ đứng vững, dù có phải chết tại đây!”

Kiếm trong tay, Pooch hạ thấp người. Thanh kiếm trong tay hắn mảnh và dài, trông yếu hơn trọng kiếm của tôi nhưng nó có thể xuyên qua áo giáp. Kể cả lớp lông hay vảy dày của Đọa Thú.
Nhìn cách đám thuộc hạ xung quanh hành xử, tôi cũng đoán hắn có đủ bản lĩnh để làm người hầu của Solena. Nếu không cẩn thận, cây kiếm đó sẽ đâm thủng tim tôi.
Ít nhất là hắn nghĩ thế.
“Phù thủy Bùn Đen sao? Ngươi có vẻ xem thường ta đấy.”
Tôi bẻ cổ, quẳng cây kiếm xuống đất, không chút do dự, tôi lao thẳng tới Pooch.
Mặt hắn sững lại. “Làm trò gì vậy? Ngươi muốn đánh tay không à? Ta không nghĩ ngươi đần—”
Siết chặt nắm đấm, tôi thu hẹp khoảng cách và lập tức tung một đấm vào mặt Pooch, làm hắn choáng váng lùi lại.
Dù vậy, hắn vẫn trụ vững và giơ kiếm lên lần nữa. “Đồ khốn!” hắn gầm. “Đừng có giỡn mặt!”
Nắm chặt thanh kiếm, Pooch bước một sải dài về phía trước, nhắm thẳng vào bụng tôi.
“Ngươi mới đang giỡn mặt đấy! Không biết dốc hết lực khi gặp đối thủ sao? Nhắm vào tim đi, thằng ngu!”
Không lùi lại. Tôi bước lên trước, để thanh kiếm đâm vào bụng. Rồi nắm chặt lấy lưỡi kiếm, kéo mạnh về phía mình, cẩn thận không chạm vào cạnh sắc của lưỡi. Đà lao của cú đâm khiến Pooch mất cân bằng.
Ngay khi hắn nghiêng người phía trước, tôi đấm vào mặt hắn, làm vài chiếc răng bay ra. Hắn lảo đảo, rên rỉ đau đớn. Tôi chộp lấy tay hắn và bẻ gập cổ tay và khuỷu tay. Kiếm rơi xuống đất, hắn quỳ gối.
Tôi túm đầu hắn, kéo lên. Máu rỉ ra từ miệng.
“Sủa gì đi chứ?”
Hắn chỉ có thể rên rỉ trong đau đớn.
“Ngươi nghiêm túc đến mức nào vậy Pooch? Buộc ta phải giết ngươi sao? Nếu chỉ muốn giả vờ thì như này là đủ rồi. Giờ thì van xin đi và chủ của ta sẽ chữa trị cho ngươi. Nếu ngươi muốn về phe ta, cứ nói.”
Hắn đưa tay lên trời, chộp lấy tay tôi. Móng vuốt cào sâu vào tay tôi, xé toạc da thịt. Máu tôi nhỏ giọt xuống đất.
Vậy đây là câu trả lời.
Tôi quẳng hắn xuống đất.
“Chúng ta đi thôi,” tôi nói, quay lưng lại với Pooch. “Hắn thật sự không cho ta qua.”
“Ngươi bị ngu à?!” Linh mục quát. “Đánh hắn bầm dập thế để làm gì?!”
“Đã bắt đầu rồi,” tôi nói, mắt hắn mở to. “Hắn dám liều mạng cản đường chúng ta nghĩa là đã quá muộn. Chúng ta không thể ngăn con nhóc lại nữa. Chúng ta không ngăn kịp vụ xử tử rồi đúng không?”
“Họ sẽ bị thiêu sống lúc bình minh,” Pooch, nằm trên đất, ho sặc sụa trong đống máu của mình. “Chiến tranh không thể tránh khỏi.”
Nếu Sanare không cản đường bọn tôi, thì hẳn là đã kịp rồi. Khi nhận ra điều đó, linh mục đã buông ra một tràng chửi rủa chẳng hợp với người của Giáo Hội. Zero thì im lặng, trầm ngâm khó chịu.
“Nói cách khác, kể cả ta giết đám này rồi tới chỗ con bé, thì chiến tranh vẫn nổ ra. Hơn nữa chúng ta sẽ bị truy lùng như tội phạm vì sát hại kỵ sĩ của vương quốc. Con bé sẽ đích thân giết chúng ta. Lựa chọn tốt nhất bây giờ là rút lui.”
“Lựa chọn còn lại là giết con bé và chiếm lấy vương quốc,” Zero nói. “Nếu Sept dâng đầu con bé cho Giáo Hội, rồi thề trung thành, chiến tranh sẽ kết thúc.”
“Ta thích ý đó,” linh mục nói.
“Tất nhiên là ngươi thích rồi, tên bệnh hoạn,” tôi gằn giọng.
Nhưng Sept là pháp sư dưới sự chỉ bảo của Số 13. Điều kiện cho hòa bình sẽ phải là xử tử hoặc giam cầm hắn suốt đời. Giáo Hội sẽ lập một hoàng tộc mới, tái cấu trúc vương quốc Wenias theo ý của chúng.
Phù thủy sẽ bị đàn áp tàn bạo hơn bao giờ hết.
“Này, phù thủy. Đừng chữa cho hắn,” tôi nói.
“Ta biết,” Zero đáp. “Thương lượng thất bại. Sói đã chứng minh lòng trung thành bằng việc cản đường chúng ta. Hắn đã thành công gây thương tích nghiêm trọng cho Đánh Thuê. Nhưng cũng trọng thương và bất tỉnh nên không biết chúng ta đi đâu.”
Thông minh đấy.
“Kịch bản đơn giản,” linh mục nói.
“Anh ơi! Bụng anh kìa!” Lily tái mặt mày khi nhìn thấy vết thương của tôi.
Tôi đã quen với kiểu chấn thương này. Vết thương sẽ khép lại vào ngày mai.
Hiệu ứng của vụ xử tử công khai thật khủng khiếp. Giáo sĩ trốn khỏi Wenias như thủy triều rút.
Cùng lúc đó, thì những kẻ chống Giáo Hội đổ xô về vương quốc. Thấy tình hình nghiêm trọng này, Giáo Hội nhanh chóng tập hợp một lực lượng lớn để thanh trừng phù thủy, dẫn đầu là Thánh Kị Sĩ.
Chiến tranh bắt đầu
Đáp lại, Albus ra lệnh sơ tán toàn bộ cư dân trong hầm, đồng thời đặt vô số thuốc nổ. Kế hoạch là thổi tung Thánh Kị Sĩ và chôn sống họ ngay khi bước chân vào hầm, nhưng ai đó đã cho nổ trước—Số 13. Tất cả đường hầm đều đã sụp trước khi kị sĩ có thể vào được vương quốc.
Nhờ vậy, cuộc đối đầu trực tiếp giữa vương quốc Wenias và Giáo Hội đã bị hoãn lại. Toàn bộ các quý tộc đến Wenias dự tiệc đều trở thành tù nhân chiến tranh và mắc kẹt bên trong vương quốc.
Tất nhiên, chỉ là kế hoãn binh.
Chúng tôi cần giết Sanare trước khi đường hầm được mở lại và Thánh Kị Sĩ kéo đến.
Vì thế…
“Trước tiên, chúng ta cần bắt lại công chúa và giành lại thân thể cô ta từ Sanare. Thưa quý vị, đây là thời khắc chúng ta phản công. Tim ta đang run lên vì phấn khích. Ta sẽ tận hưởng khoảnh khắc xé nát từng chân của con côn trùng đó và nhìn nó quằn quại trong tuyệt vọng.”
Tiếp tục trong phần sau của Phù Thủy Vọng Nguyệt…
0 Bình luận