Hồi 2 - Hỡi Du Lang, hãy ôm lấy những tham vọng vĩ đại (80 - 131)
Chương 102 – Xung đột đó là sự thèm khát
0 Bình luận - Độ dài: 3,167 từ - Cập nhật:
Điều đầu tiên tôi nghĩ là 「Người thiết kế con quái vật này rất có gu thẩm mỹ」
Tiếp theo tôi nghĩ là 「Ông anh thiết kế con quái vật này thú vị phết」
Rồi sau đó tôi nghĩ là 「thằng cha tạo ra con quái vật này đúng là có tâm địa thối nát」
Và bây giờ điều tôi nghĩ là……
「Aaahhh! Mẹ kiếp!!! Giết chết mày! Tao nhất định sẽ giết mày!!!!!!!!」
Đống sát khí này rốt cuộc nên nhắm vào ai đây, là Bọ Cạp Vàng Kim ngay trước mắt? Hay là thằng lập trình viên đã làm ra nó? Hay là đội ngũ vận hành game?
Chỉ chắc chắn một điều là đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi bắt đầu giao chiến với Bọ Cạp Vàng Kim. Dù cực kì hối hận vì đã không uống nước tăng lực, tôi vẫn tiếp tục chiến đấu.
Nếu tóm gọn Bọ Cạp Vàng Kim trong vài từ thì có lẽ là 「Chuyên Về Chiến Đấu」.
Cái càng để cắt và nắm tinh thể đã tiến hóa theo hướng tấn công rõ ràng là để giết sinh vật. Vỏ ngoài thì có vẻ mỏng và giòn hơn càng của Bọ Cạp Pha Lê bình thường, nhưng đó là một đánh giá sai lầm.
Nếu càng của chủng bình thường được ví như khối sắt….thì thứ này chính là thép. Khi đỡ thì cứng cáp, còn khi đánh vào lại rất nặng nề. Tựa như có hai kiếm sĩ mặc giáp nặng cầm đại kiếm dính chặt vào tạo thành hai cái càng vậy.
Những tinh thể màu vàng mọc khắp cơ thể, qua vài lần chém thử tôi nhận ra có vẻ mềm hơn so với chủng bình thường. Dù vậy, ngay cả khi tưởng tượng đó là titan thay cho thép đi nữa thì tôi vẫn biết rõ rằng những đòn tấn công tầm thường cũng không thể để lại một vết xước nào.
Hơn nữa, dường như nó đã hy sinh độ cứng để đổi lấy sự cơ động, tốc độ chuyển động bộc phát khác hẳn so với chủng thường. Nếu không có chức năng thoát hiểm khẩn cấp Inventoria thì tôi đã chết tới tám lần.
Và thứ phiền phức nhất chính là cái đuôi, chính xác hơn là chiếc đuôi kim độc dày và to hơn so với chủng thông thường.
Bọ cạp vốn là loài tiêm độc kiểu 「đâm rồi tiêm」như một dạng thuốc đạn, nhưng con Bọ Cạp Vàng Kim này…phóng trực tiếp chất độc từ đầu kim. Thêm nữa là nó khéo léo tới mức dùng tới ba loại: kiểu đơn phát, kiểu đạn rải, và kiểu tia laser. Hình như nhầm thể loại rồi thì phải?
Nhưng điều quan trọng nhất, quan trọng nhất, quan trọng nhất… ừm, chính nguyên nhân khiến tôi phải chiến đấu với con này mấy tiếng đồng hồ chính là…
「Ở Level này mà có khả năng tự phục hồi á…chơi bẩn quá rồi đấy…!」
Khi chịu lượng sát thương nhất định, Bọ Cạp Vàng Kim liền trắng trợn kéo giãn khoảng cách với tôi. Rồi nó giơ hai cái càng lên như hướng về phía mặt trăng trên trời, và chỉ trong chốc lát mọi vết thương trên cơ thể đã được hồi phục. Khi nó làm vậy lần đầu sau gần một tiếng chiến đấu, trái tim tôi đã suýt nứt ra. Thế nhưng tôi vẫn gồng mình giữ vững tinh thần và tiếp tục chiến đấu cho đến giờ.
Dù vậy không phải mọi thứ đều bất lợi tuyệt đối. Dựa trên thông tin thu thập được từ đàn Bọ Cạp Pha Lê và trong lúc chiến đấu, tôi đã dần hình thành và tổng hợp được một sơ đồ chiến thuật.
Trước hết, như dự đoán, so với chủng thường thì nó có độ bền thấp hơn. Tuy có vẻ ngoài hoa lệ, nhưng so với chủng thường thì lớp vỏ tinh thể pha lê của nó có nhiều khe hở hơn. Nếu khéo léo chọc lưỡi dao vào đúng chỗ, việc gây ra sát thương cơ bản là khả thi.
Tiếp theo là mối nguy hiểm từ đạn dịch độc tầm xa, thật lòng mà nói thì chỉ cần cảnh giác với đạn rải. Kiểu đơn phát thì tương đối dễ phán đoán bằng mắt, và nếu đã biết rằng khi nổ độc sẽ bắn tung tóe ra với đường kính khoảng một mét thì không quá khó tránh.
Đạn laser là bonus time, vì khả năng tự dẫn (homing) của nó khá kém, chỉ cần chạy là né được và dường như ngay cả với Bọ Cạp Vàng Kim thì cũng không dễ để liên tục phóng độc, nên sau khi dùng chiêu đó nó sẽ đứng yên khoảng năm giây.
Cần chú ý nhất là đạn rải vì vùng rơi rộng và phạm vi tấn công mỗi lần khá lớn nên nếu di chuyển sai thì gần như không thể tránh khỏi việc trúng đòn.
Chạm vào độc sẽ ra sao, tôi không muốn nghĩ đến và cũng không muốn kiểm chứng đâu.
Còn vụ tự phục hồi khó chịu kia, có vẻ như mấu chốt nằm ở 「mặt trăng」
Ngẫm lại, Setsuna Của Những Ngày Xa Xưa có nói gì đó về sức mạnh mặt trăng khi Wezaemon tạo ra「Khu Vườn Đảo Nghịch」… và có lẽ tương tụ như tấm pin năng lượng mặt trời, Bọ Cạp Vàng Kim hấp thụ ánh trăng để hồi phục sinh lực.
Bằng chứng là khi mặt trăng bị mây che đi thì tự phục hồi lập tức bị gián đoạn, ngoài ra nếu chịu một lượng thương tích nhất định thì tự phục hồi cũng bị ngắt.
Vấn đề là làm sao áp sát được con Bọ Cạp Vàng Kim luôn kéo dài khoảng cách nhanh như vậy… về khoản này thì chỉ còn cách nguyên thủy nhất thôi, đó là rượt theo.
「Giờ chỉ còn lại vấn đề là làm sao để bào hết lượng máu ngu ngốc kia… nhưng mà… ừ, cuối cùng thì vẫn phải quay lại với nguyên tắc cơ bản của game săn quái thôi」
Phá hủy các bộ phận là điểm khởi đầu của đòn tấn công gây nhiễu, từ đó tước đi lựa chọn hành động của đối phương. Liên tục né đòn xoay tròn quét đuôi với tốc độ khủng khiếp, rồi phải nhảy như đang chơi nhảy dây dài cũng khó đấy —nhưng ít ra thì dễ hơn hứng shotgun độc, vã lại còn tiết kiệm được số lần dùng Inventoria để thoát hiểm khẩn cấp.
「Còn lại sáu bình thuốc hồi MP…」
Còn sáu lần thoát hiểm khẩn cấp. Inventoria là công cụ trốn thoát trong tình huống nguy cấp, nhưng đồng thời tôi cũng phải cố gắng hạn chế sử dụng nó hết mức có thể.
Dù sao thì giả thuyết tôi đặt ra lúc đầu, rằng ngay khi bước vào không gian lưu trữ thì game sẽ tính là 「Bỏ Chạy」vẫn chưa được làm rõ. Có thể do bị phục kích ngay khi xuất hiện lại, nhưng từ trong không gian lưu trữ, tôi không có cách nào biết được liệu trận chiến có tiếp tục diễn ra hay đã tạm kết thúc rồi đàn bọ cạp được tái bố trí trong trạng thái bị động.
Vì vậy, ngay cả khi buộc phải dùng Inventoria Escape, tôi vẫn cố gắng giữ thời gian ở trong không gian lưu trữ ngắn nhất có thể. Mà nếu sau mấy tiếng chiến đấu chỉ để kết thúc bằng cảnh quái bỏ chạy mất, thì chắc tôi chẳng vực dậy nổi tinh thần trong một thời gian dài.
Dù vậy, trong một trận chiến kéo dài hàng giờ, việc nạp lại sự tập trung đang cạn dần là hành động cực kỳ quan trọng —và chính vì thế, số lần có thể dùng vật phẩm hồi phục ma lực cũng đang giảm dần từng chút một.
「Lại đây nào, Bọ Cạp Vàng Kim, chẳng lẽ mày mềm yếu đến mức tha cho một nhân loại kiêu ngạo lẻ loi này sao?」
Trước mắt tôi là con Bọ Cạp Vàng Kim bị thanh kiếm Hồ Đầm cắm phập vào con mắt trái, như thể biến cơn giận thành hành động, nó giáng mạnh cặp càng hay đúng hơn là hai tấm khiên hay hai thanh đại kiếm xuống mặt đất.
Tôi đã phóng Hồ Đầm A đi với tâm thế gần như vứt bỏ luôn, nhưng làm mù được một con mắt của nó là một high score. Nếu còn sống mà thu hồi được, tôi sẽ cường hóa cho nó cùng với cây B.
Bọ Cạp Vàng Kim lao đến với tốc độ khó tưởng tượng được là đến từ một cơ thể to lớn như thế. Từ mặt đất đầy mảnh pha lê giống như lát đá gập ghềnh, tôi nhanh chóng tìm những mảnh pha lê đủ lớn để làm chỗ đứng và chạy vụt qua đó. Khoảnh khắc tiếp theo, Bọ Cạp Vàng Kim xoay nửa thân mình lại như một chiếc xe đang drift, chiếc đuôi của nó quét ngang vị trí tôi vừa đứng.
Ngay khoảnh khắc đòn tấn công đó được tung ra, tôi xoay người lại, lấy mặt phẳng của thanh kiếm-càng đang hướng thẳng về phía mình làm bàn đạp.
「Trước hết, để tao bào mòn hết đống vũ khí tầm xa của mày đã……!」
Vũ Khí Đối Nhẫn cực kỳ tối ưu trong việc vừa tích gauge vừa bào độ bền, điểm đó tuyệt vời nhất là ngay cả khi dùng đơn độc nó vẫn hoạt động rất tốt .
Mỗi lần Thố Nguyệt【Thượng Huyền】gây chí mạng sẽ khiến thể lực đối phương bị rút dần bởi hiệu ứng【 Thượng Huyền】
Mỗi lần Thố Nguyệt【Hạ Huyền】gây chí mạng thì thể lực bản thân được hồi phục nhờ hiệu ứng【Hạ Huyền】
Cảm giác cứ như đang làm xiếc đi thăng bằng trên một cái cán cân vậy. Tôi nên học hỏi tiền bối Cán Cân Đối Giá Lúc nào cũng duy trì đúng tỉ lệ 50:50 dù ném vào thứ gì đi chăng nữa.
「Uwahahahaha! Không hiểu sao càng đánh càng thấy phấn khích !」
Tôi tiêu hao hết lượng thể lực gom được nhờ hiệu ứng 【Hạ Huyền】để kích hoạt Nitro Gain. Cả kỹ năng Sói Cô Độc Thoáng Qua Transient đã được dùng hàng chục lần cũng được tái kích hoạt và tôi liên tiếp phát động toàn bộ kỹ năng, trừ một chiêu duy nhất.
Giá mà độ bền của Song Kiếm Đế Ong còn thì tôi đã tập trung vào cái đuôi rồi, nhưng tiếc thay phần lớn độ bền đã cạn sạch hết trong mấy chục phút đầu tiên, lại còn bị khả năng tự hồi phục của nó vô hiệu hóa luôn hiệu ứng trúng độc.
「Đã thế thì chỉ còn cách dùng sức mà phá nát mày ra thôi chứ còn gì nữa!!」
Tôi kích hoạt năng nhảy hai bước Sky Walk kỹ đã trở thành trụ cột của trận chiến để nhảy vọt lên lưng Bọ Cạp Vàng Kim, dùng chính những tinh thể mọc trên lưng nó làm bàn đạp, kích hoạt Cú Nhảy Bảy Thuyền.
Vẫn giữ nguyên đà tăng tốc từ cú nhảy, tôi dồn hết sức vào chiêu Growing Pierce đâm thẳng vào gốc đuôi chổ nối với nọc độc trên đuôi nó… bốn hit, không tệ chút nào.
Cái kim độc của Bọ Cạp Vàng Kim ngay lập tức khóa mục tiêu vào tôi khi vừa thoát khỏi trạng thái khựng lại sau cú đâm, nhưng tôi nhanh tay kích hoạt Kiếm Thuật Chí Mạng【Bóng Trăng Đáy Nước】
Đối mặt với kim độc đang quay ngoắt lại phía sau, tôi tung ra kỹ năng tiến hóa từ Vô Tận Liên Trảm – Mujin Renzan — Thú Ao Vô Tận - Juou Mujin.
「Chết tiệt, khó dùng quá…!」
Hiệu quả tiếp tục tung đòn cho tới khi cạn thể lực vẫn không thay đổi, nhưng vì sức mạnh mỗi đòn tăng lên nên DPS cũng tăng vọt. Đổi lại, động tác thi triển trở nên chậm chạp và nặng nề hơn. Trong tình huống mà thậm chí 2 khung hình cũng quý như vàng thế này thì đúng là cực kỳ bực bội.
「Chết tiệt……【Chuyển Dịch: Không gian lưu trữ Enter Travel】!」
Dù gây được sát thương, tôi đã dùng cạn thể lực và buộc phải rút vào không gian lưu trữ. Vừa hồi MP vừa hồi Stamina, tôi nhanh chóng làm dịu cơ thể đang căng cứng lại vì căng thẳng.
Dù không phải cơ thể thật, nhưng căng thẳng tinh thần vẫn ảnh hưởng tới chuyển động của avatar. Vì Pencilgon là kiểu vừa đánh vừa trêu chọc đối thủ để tạo sơ hở, nên cả tôi lẫn Oikazzo khi đấu với bả cũng rèn được kha khá khả năng chịu đựng.
「Đừng hòng… hồi phục được nhaaaaaa!!」
Con bọ cạp vàng đang bước lùi lại bằng dáng đi khệnh khạng, cố gắng kích hoạt tự phục hồi, tôi gầm lên, lao hết tốc lực về phía nó. Tôi vòng ra trước mặt, lợi dụng khoảnh khắc đầy sơ hở ấy tung ra cú đấm Hand of Fortune… nện thẳng cán đuôi của thanh kiếm Hồ Đầm vẫn còn cắm sâu trong người con bọ cạp, đẩy lưỡi dao xuyên sâu thêm một nhát.
Dưới lực đẩy của phiên bản pile bunker sức người, lưỡi dao rít lên ken két khi đâm vào nội tạng con Bọ Cạp Vàng Kim, khiến nó quằn quại trong đau đớn.
Tôi lập tức lùi ra giữ khoảng cách.
「Đến lúc nát rồi đó… đồ lì lợm!」
Hai lưỡi kiếm hợp nhất thành một, Kiếm Đối Nhẫn Thố Nguyệt【Song Huyền Nguyệt】 mang theo ánh trăng hình lưỡi liềm, cộng thêm hiệu ứng kỹ năng 「Nhất Trảm Lưỡng Đoạn - Isshin Ryōdan」 khiến nhát chém duy nhất mang thuộc tính phá vỡ.
Khi con bọ cạp đang điên cuồng quật đuôi tứ tung, tôi chớp đúng khoảnh khắc ấy, giơ cao kiếm lên và bổ thẳng xuống.
Cảm giác lưỡi kiếm xẻ qua vật thể rắn —như con dao lướt qua miếng thịt đông đá —mang đến cho tôi niềm tin tuyệt đối rằng: mình đã làm được.
「Yoooossssshhhhaa!!」
Sau cú vung toàn lực của 【Song Huyền Nguyệt】thì chiếc đuôi không còn nọc độc của con bọ cạp sượt qua ngay bên sườn tôi, và chỉ sau vài khung hình, chiếc kim vàng bị chặt lìa theo trọng lực rơi xuống, cắm sầm xuống mặt đất phía sau tôi.
「Ha—hahahahaha!」
Khoảnh khắc đó, chỉ riêng khoảnh khắc ấy thôi, mọi chiến thuật, biểu đồ, tính toán trong đầu tôi tan biến sạch sẽ. Ưu tiên hàng đầu bây giờ là thu hồi cái kim! Chỉ cần nhặt được thì chết cũng cam lòng!
Cũng có lẽ vì vụ Nữ Thần Xác Suất phản bội lần trước khiến tôi rơi vào trạng thái điên loạn, đã lao về phía cây kim với tốc độ của một vận động viên điền kinh da đen thực thụ.
「Có rồi!!」
Với thao tác đến mức hoàn hảo nhất từ trước tới nay, tôi cất cây kim của Bọ Cạp Vàng Kim vào Inventoria, đắm mình trong hai giây khoái cảm của thỏa mãn rồi quay lại nhìn về phía con Bọ Cạp Vàng Kim.
「Hả, chế độ điên cuồng à? Cuối cùng thì thời gian có vẻ trôi lại rồi đấy.」
Có lẽ quá chán nản vì bị mất kim, tinh thể pha lê phát ánh sáng vàng đã thành màu đỏ thẫm và không ngừng dập càng-kiếm xuống mặt đất. Mỗi lần càng-kiếm đập vào đống tinh thể pha lê là một vụ nổ nhỏ diễn ra. Sức mạnh ma pháp trong những tinh thể vàng dồi dào tới mức có thể gây ra tia lửa.
Tỉ lệ thắng… ừm, được hai phần mười là cao rồi. Nếu là mười phút đầu trận thì tôi có lẽ sẽ cầm cự được, nhưng ngay khi thu hồi được chiếc kim, cảm giác căng thẳng cần phải duy trì trong người tôi cứ thế mà bay đi. Không ổn rồi —khả năng cao tôi sẽ bị Bọ Cạp Vàng Kim hạ gục trước khi kịp nạp lại sự tập trung.
「Dù sao đi nữa… nếu còn có lần sau, thì để dành cho khi đó— Không, rút lại.」
Mặt trăng bắt đầu lặn. Trời dần sáng, ánh mặt trời hé lên tia sáng đầu tiên từ đường chân trời.
Tôi thật sự muốn về rồi… nhưng cũng chẳng có ý định chết để quay lại. Vậy thì làm gì đây?
「Suuu—— DẬY ĐI MẤY CON NGU KIAAAA!!!」
Wake up, Crystal Scorpions!
______________________________________________________
Khi tôi viết phần thiết lập cho loài Bọ Cạp Pha Lê thì đã vượt quá ba ngàn chữ, mà vẫn còn tự tin là có thể viết tiếp được nữa……
Hé lộ về một chút thiết lập của Bọ Cạp Vàng Kin Golden Scorpion.
Trong quần thể Bọ Cạp Pha Lê, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện「Cá Thể Kén Ăn」. Thông thường, chúng sẽ chết sớm vì từ chối hấp thụ bất cứ thứ gì ngoài thức ăn mà mình đã chọn. Tuy nhiên, trong số đó vẫn tồn tại những cá thể 「chỉ ưa thích ăn những tinh thể pha lê mọc ra từ cơ thể của đồng loại còn sống」
Những cá thể như thế, theo thời gian, thân thể của chúng sẽ biến đổi để phù hợp với việc 「Săn Đồng Loại」. Đây là kết quả biến dị dựa trên khả năng hồi phục siêu kinh khủng của loài Bọ Cạp Pha Lê.
Những cá thể ấy có bản tính chiến đấu dày dạn hơn hẳn con thông thường, và dần trở thành các cá thể lang thang, Transient, rời bỏ cộng đồng của mình.
Bọ Cạp Pha Lê vốn có đặc tính là khi đối đầu với kẻ xâm nhập, cả cộng đồng sẽ hợp lục cùng nhau tấn công. Nhưng khi đối đầu với đồng loại, chúng chỉ phản ứng riêng lẻ theo từng cá thể. Vì vậy, khi xuất hiện một cá thể ăn thịt đồng loại, quần thể Bọ Cạp Pha Lê sẽ phải chịu một tổn thất to lớn.
Hơn nữa, vì để săn được đồng loại, chúng phải hoạt động vào ban đêm, khi phần lớn Bọ Cạp Pha Lê khác bước vào trạng thái ngủ đông, nên tinh thể pha lê trên cơ thể chúng sẽ thấm đẫm ma lực của mặt trăng.
Nếu có một cá thể, qua một thời gian dài, liên tục ăn thịt đồng loại, vừa chiến đấu, vừa hấp thu và tích tụ ma lực của ánh trăng trong tinh thể pha lê của mình, thì hình dạng của nó chắc chắn sẽ trở nên huy hoàng rực rỡ —mang sắc vàng kim chói lọi.
0 Bình luận