Tập 41: Đôi cánh tung bay trên Avalon
Chương 863: Cái chết của Tông đồ thứ mười hai
2 Bình luận - Độ dài: 2,644 từ - Cập nhật:
"Ư... ha... ha..."
Mariabelle tỉnh dậy trong cơn mê man.
"Gư... chuyện gì... đã xảy ra...?"
Cậu ta biết mình đã bất tỉnh một lúc.
Ý thức của cậu ta vừa mới trở lại. Cảm giác như bị cưỡng ép thức giấc khỏi một giấc ngủ sâu.
Chỉ có một cảm giác nguy hiểm tột độ. Không kịp suy nghĩ, Mariabelle vội vàng lùi lại.
Cậu bay đi trong vô thức, không biết mình đang ở đâu và tiếp đất một cách vụng về.Sau khi ngã sấp mặt xuống nền đất cứng, cậu từ từ đứng dậy và cuối cùng cũng nắm bắt được tình hình.
"Đây là... lâu đài...?"
Cậu đang ở trên nóc của tháp canh lâu đài Avalon.
Vì đang ở trên đỉnh tháp canh cao nhất trong khu vực, trừ các ngọn tháp ra, cậu có thể nhìn thấy toàn bộ khu vực xung quanh.
Và cậu nhận ra ngay lập tức.
"Đó là... Đại Thiên Thần...do mình đã triệu hồi sao...?"
Một hình ảnh khổng lồ, giống như bức tượng thạch cao của một cô gái với đôi cánh trên lưng. Nó không thể là gì khác ngoài Đại Thiên Thần, một sinh vật cao cấp hơn cả Linh thú.
Việc triệu hồi Đại Thiên Thần đã được ghi nhận trong quá khứ bởi những Tông Đồ có khả năng triệu hồi. Mariabelle vốn rất ham học hỏi, nhớ rằng lần cuối cùng một Đại Thiên Thần được triệu hồi là cách đây hơn 300 năm.
Tất nhiên là một Tông Đồ mới, Mariabelle không thể nào triệu hồi được Đại Thiên Thần, dù có cố gắng hết sức. Đại Thiên Thầnlà một sinh vật cực kỳ mạnh mẽ và thần thánh, gần như ngang hàng với Tông Đồ.
Nhưng, thế này... Đại Thiên Thần, đã thua rồi?
Trận chiến đã kết thúc.
Thật khó tin, nhưng Đại Thiên Thần đã bị chẻ đôi, chỉ còn lại phần thân trên nằm trên mặt đất. Nó rên rỉ trong đau đớn, và đôi cánh cùng đôi tay bất lực quẫy đạp.
Hình ảnh Đại Thiên Thần, sinh vật luôn bay lượn trên bầu trời và nhìn xuống mặt đất, nằm sõng soài trên mặt đất, đủ để cho thấy rằng nó đã mất hết sức mạnh và uy nghiêm.
Cơ thể của Đại Thiên Thần chi chít những vết nứt, và bạch ma lực đang thoát ra ngoài dưới dạng những hạt ánh sáng xanh nhạt. Phần đầu của nó bị thương nặng nhất.
Có lẽ nó đã rơi xuống từ trên cao. Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái đã bị vỡ một nửa, ánh sáng xanh nhạt phun ra như máu.
"Tại... sao... lại thế này...?"
Mariabelle lẩm bẩm trong sự ngỡ ngàng, và một tiếng động lớn bất ngờ vang lên ngay bên cạnh.
ẦM! Một thứ gì đó rơi xuống, phá vỡ mái nhà.
Một bóng đen trong bộ giáp trỗi dậy từ đám bụi.
"Ngươi khiến ta mất khá nhiều thời gian đấy. Cuối cùng thì ta cũng bắt được ngươi rồi, Mariabelle."
"Quỷ Vương, Kurono..."
Cảm nhận được sát khí và sự tà ác tỏa ra từ người đàn ông đó, Mariabelle nhớ lại tình cảnh nguy hiểm của mình.
"Đừng... đến đây!"
"Ngươi mới là kẻ muốn giết ta trước."
Con mắt đen vô hồn và con mắt đỏ rực cháy. Hai màu sắc đối lập nhìn chằm chằm vào Mariabelle.
Trong tay hắn ta là hai thanh đại kiếm. Đại đao và Đại kiếm.
"Hay là ngươi muốn cầu xin tha mạng? Vẫn hơn là cầu nguyện với Bạch Thần."
"Câm miệng! Ngươi dám... ngươi dám sỉ nhục một Tông đồ như ta sao!?"
Cơn giận dữ khiến Mariabelle lấy lại tinh thần, và cậu rút kiếm.
May mắn là "Angelic Ruler" vẫn nằm trong vỏ kiếm bên hông cậu.
Cầm vũ khí trong tay, chiến ý của Mariabelle trỗi dậy.
Cậu sẽ không chết. Cậu sẽ không bao giờ thua kẻ này, một sinh vật tà ác với tư cách là một Tông Đồ.
Cậu giơ kiếm lên, sẵn sàng chiến đấu.
"Đừng chống cự vô ích, hãy đầu hàng đi. Ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng."
"Câm miệng!"
"Hào quang của ngươi thật yếu ớt. Hãy từ bỏ đi, ngươi đã đến giới hạn rồi."
"Ta sẽ không bao giờ thua ngươi-- Triệu Hồi!"
"Ma kiếm - Sword Arts!"
Khi Mariabelle vừa vẽ được một nửa ma trận triệu hồi màu trắng, vô số lưỡi kiếm đã lao đến chỗ cậu.
Kurono vẫn giữ hai thanh đại kiếm trong tay. Hắn ta không ném kiếm. Những thanh kiếm đó bay ra từ trong chiếc áo choàng đen của hắn ta như những mũi tên.
Những thanh trường kiếm nhuốm đen bởi ma lực của Quỷ Vương ghim vào ma trận triệu hồi đang hình thành. Ma trận triệu hồi bị gián đoạn, và những thanh kiếm mắc kẹt trên đó.
Mariabelle không thể tiếp tục triệu hồi, cậu vội vàng lùi lại.
"Liệt nhận - Blast Blade!"
Những thanh kiếm đen bất ngờ nóng đỏ rực và phát nổ.
Ngọn lửa đen thiêu rụi ma trận triệu hồi, và lan sang những thanh kiếm khác, gây ra một vụ nổ lớn. Mariabelle loạng choạng vì sức ép của vụ nổ.
Quỷ Vương không bỏ lỡ cơ hội này.
Kurono lao đến, giơ cao thanh Đại Kiếm.
"Chân Nhất Thiểm - El Slash!"
Kurono vung kiếm với một kỹ năng điêu luyện.
Mariabelle chặn được đòn tấn công bằng tất cả sức lực.
Kurono lùi lại, như thể không muốn tấn công dồn dập.
"Ha... ha..."
Mariabelle đã may mắn.
Nếu cậu không đỡ được "Chân Nhất Thiểm", thì cậu đã bị Kurono tấn công vào điểm yếu sau khi sử dụng kỹ năng.
Cậu ta phải thừa nhận rằng hào quang bạch ma lục bảo vệ cơ thể mình đã suy yếu như Kurono đã nói. Trước đây ngay cả khi bị tấn công trực diện, cậu cũng chỉ bị thương nhẹ, nhưng bây giờ, một đòn tấn công như vậy có thể chẻ đôi cơ thể mảnh mai của cậu.
Không chỉ có phòng thủ, mà sức mạnh thể chất của cậu cũng bị suy giảm.
Vì vậy Mariabelle phải sử dụng võ kỹ để đỡ được một đòn tấn công bình thường.
Nhưng vấn đề lớn nhất là cậu không thể sử dụng ma thuật triệu hồi một cách hiệu quả. Có lẽ vì cơ thể cậu đã đến giới hạn khi sử dụng bạch ma lực, hoặc là do hậu quả của việc triệu hồi Đại Thiên Thần.
Dù là lý do gì thì sức mạnh triệu hồi của Mariabelle cũng đã suy giảm đáng kể. Đây là lần đầu tiên cậu không thể triệu hồi, và ma trận triệu hồi bị phá hủy một cách dễ dàng như vậy.
Tốc độ triệu hồi của cậu đã chậm lại và cậu phải rất vất vả mới có thể triệu hồi được một Linh Thú. Kurono có thể sử dụng cả kiếm thuật và ma thuật tầm xa. Với tốc độ triệu hồi chậm chạp này, cậu sẽ không bao giờ có cơ hội triệu hồi.
Và dù có thể triệu hồi, cậu cũng không còn đủ sức mạnh để duy trì Linh Thú…
" Kurono-kun."
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự im lặng giữa Kurono và Mariabelle.
Một cô gái với đôi cánh trắng tinh, giống như một thiên thần thực sự, xuất hiện dưới ánh trăng và ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ Đại Thiên Thần bị đánh bại.
"Nell."
Kurono gọi tên cô gái.
Nell Julius Elroad. Công chúa đầu long của Avalon, và là cô em gái được Nero hết mực cưng chiều.
Mariabelle biết mặt và tên cô ta.
Cậu cũng nghe nói về mối quan hệ phức tạp giữa Nero và Kurono vì Nell.
Khác với Misa, người rất thích những câu chuyện tình yêu, Mariabelle không quan tâm đến những chuyện tầm phào đó…nhưng khi nhìn thấy Nell, một cảm xúc mạnh mẽ như điện giật chạy qua người cậu.
"... mình sẽ bắt cô ta làm con tin."
Đó là một cảm xúc đen tối, tiêu cực.
Lý trí của cậu mách bảo cậu nên dừng lại.
Đừng để bị cảm xúc chi phối. Hãy lợi dụng cô ta. Có thể cậu sẽ thoát khỏi tình thế nguy hiểm này.
"Kurono... cuối cùng thì tớ cũng được gặp cậu."
"Đợi đã, Tông Đồ vẫn còn sống. Đừng chủ quan cho đến khi hắn ta bị tiêu diệt hoàn toàn."
Kurono lạnh lùng đáp lại lời nói ngọt ngào của Nell, nhưng giọng điệu của anh ta cho thấy mối quan hệ thân thiết giữa hai người.
Chỉ như vậy thôi, Mariabelle cũng đã hiểu.
Họ không phải là vua và công chúa. Họ là một cặp tình nhân.
"Ta sẽ cướp cô ta..."
Mariabelle không thể tha thứ.
Cậu không thể tha thứ cho việc Sariel bị cướp mất, việc cậu, một Tông Đồ bị dồn vào đường cùng, và việc Kurono đang mải mê với một người phụ nữ khác. Cậu không biết mình đang tức giận vì điều gì.
Cậu không thể nào giữ được bình tĩnh. Cậu đã phát điên rồi. Bất cứ ai rơi vào tình cảnh tuyệt vọng này cũng sẽ phát điên.
Mariabelle lao về phía trước.
"Tên khốn, cẩn thận, Nell…"
Mariabelle lao đến chỗ Nell với tất cả sức lực.
Kurono cũng nhận ra ý đồ của cậu, nhưng hắn ta đã ở sai vị trí.
Mariabelle ở gần Nell hơn nhiều.
Mariabelle né tránh những viên đạn và lưỡi kiếm ma thuật, đỡ đòn bằng kiếm, và dù bị thương, cậu vẫn không dừng lại.
Cơn giận dữ của cậu đã vượt quá tầm kiểm soát.
"Quỷ Vương Kurono! Ngươi cũng phải nếm trải cảm giác mất đi người mình yêu thương!"
Mariabelle hét lên, giơ cao thanh kiếm, không màng đến hậu quả.
Nếu bắt Nel làm con tin ở đây, nếu giết cô ta thì Nero sẽ, vô số suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu, nhưng chúng đều bị cuốn trôi bởi cơn thịnh nộ đang dâng trào như một dòng nước lũ.
Sự tức giận, sự oán hận, chỉ có lòng căm thù vô tận đang thúc đẩy Mariabelle.
Dù nhìn thằng vào Nell, nhưng Mariabelle không thực sự nhìn thấy cô.
Trong mắt cậu, Nell chỉ là một người phụ nữ đang nhìn Kurono, một nàng công chúa ngây thơ, được nuông chiều từ nhỏ.
Đôi mắt long lanh, gương mặt ửng đỏ. Vẻ đẹp quyến rũ của một nàng công chúa, và ánh mắt say đắm của cô ta dành cho Kurono, khiến Mariabelle càng thêm căm ghét.
Ta sẽ giết ngươi.
Ta sẽ cướp cô ta.
Hãy đau khổ và tuyệt vọng đi.
Mariabelle vung kiếm, nhắm vào đầu Nell.
Cheng!
Một âm thanh trong trẻo vang lên.
"... Hả?"
Âm thanh đó như đánh thức Mariabelle khỏi cơn ác mộng. Cơn giận dữ và thù hận tan biến, và lý trí trở lại với cậu.
Không, nó buộc phải trở lại, vì cảnh tượng trước mắt cậu quá khó tin.
"Chặn kiếm bằng tay sao... kỹ thuật thật đáng nể..."
Giọng nói ngạc nhiên của Kurono vang lên, như thể đó là chuyện của người khác.
Thanh kiếm của Mariabelle đã bị chặn lại.
Không phải bởi ma thuật phòng thủ hay kết giới, mà là bởi hai bàn tay. Hai bàn tay chắp lại, như đang vỗ tay. Chỉ với một động tác đơn giản như vậy, Nell đã chặn đứng "Angelic Ruler" của Mariabelle.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể chém ta bằng một đường kiếm chậm chạp như vậy."
Nell thì thầm, mỉm cười, đôi tay đeo găng tay vảy rồng trắng siết chặt lưỡi kiếm.
Nụ cười của cô đáng lẽ phải toát lên vẻ dịu dàng, nhưng đôi mắt đỏ rực, phát sáng nhờ sức mạnh của Thánh Hộ lại ánh lên sát khí.
Mariabelle cuối cùng cũng nhận ra.
Khi nhìn thấy Nell xuất hiện, Kurono đã không nói "chạy đi", mà chỉ nói "cẩn thận".
Điều đó có nghĩa là, trong mắt Kurono, Nell không phải là một người phụ nữ cần được bảo vệ, mà là một chiến binh mạnh mẽ, có thể sánh vai chiến đấu với Tông Đồ.
Mariabelle không phải là kẻ ngốc. Nếu cậu bình tĩnh hơn một chút, thì cậu đã nhận ra hào quang bất thường tỏa ra từ Nell, và đề cao cảnh giác.
Nhưng cơn giận dữ mù quáng đã che mờ mắt cậu.
Giống như một kẻ đấm vào tường trong cơn tức giận, làm đau tay mình. Và cái giá phải trả cho hành động ngu ngốc trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc này là quá lớn.
"Đồ xâm lược bẩn thỉu. Đã đến lúc ngươi phải trả giá cho những tội ác mà ngươi đã gây ra ở Avalon."
Giọng nói lạnh lùng của Nell vang lên, "Angelic Ruler" cũng tuột khỏi tay Mariabelle.
Cậu chắc chắn đã nắm chặt thanh kiếm, nhưng khi Nell nghiêng lưỡi kiếm, nó trượt ra khỏi tay cậu một cách dễ dàng, như một con rắn.
"A..."
Mariabelle kêu lên một tiếng ngớ ngẩn khi thanh kiếm bay lên không trung.
Cậu đã mất vũ khí duy nhất của mình. Và cũng mất luôn cơ hội chiến thắng.
Mariabelle giờ đây chỉ còn lại hai bàn tay trắng.
"Nhất thức - Xuyên!"
Mariabelle lùi lại theo bản năng.
Nhưng cú đấm của Nell, nhanh hơn và sắc bén hơn cả Sariel đã đuổi kịp cậu.
Bàn tay đeo găng tay của Nell chạm vào ngực Mariabelle, ngay trên tim cậu.
"Ặc... ư..."
Cảm giác như tim cậu ta bị bóp nghẹt.
Cậu phun ra một ngụm máu, cơn đau dữ dội lan tỏa khắp cơ thể.
Mariabelle mất thăng bằng. Bản năng mách bảo cậu rằng mình đã bị trọng thương.
Sức mạnh từ cú đấm của Nell bùng nổ bên trong cơ thể cậu, ngay gần tim.
Cậu không thể cử động được. Toàn thân cứng đờ, chân tay bủn rủn và khó thở. Cú đánh quá mạnh.
Mariabelle ôm ngực, rên rỉ trong đau đớn.
Một tư thế quá sơ hở trên chiến trường.
"Kuronagi"\"
Một tia kiếm đen lóe lên, lặng lẽ, và không một tiếng động.
Khi Mariabelle nhìn thấy nó, thế giới đảo lộn. Xoay tròn. Lật ngược. Thế giới quay cuồng — không, chính cậu mới là người đang lăn lộn.
Cậu nhìn thấy cơ thể mình.
Không có đầu.
Đầu cậu đâu rồi? Cậu không tìm được câu trả lời.
"Ư... a..."
Tầm nhìn của Mariabelle mờ dần. Cậu nhìn thấy Quỷ Vương đang đâm thanh kiếm vào cơ thể không đầu của mình.
Một sinh vật đen tối, đáng sợ, tội đồ chống lại thần linh.
Nhưng cậu không còn cảm thấy gì nữa. Những ký ức, những lời dạy, niềm tin, sứ mệnh... tất cả đều tan biến.
"Tông đồ Mariabelle."
Một ánh sáng xuất hiện.
Giữa bóng tối đang bao trùm lấy cậu ta, một ánh sáng trắng, xinh đẹp, chói lòa như một thiên thần.
“Sa, ri...el…”
Cậu được ôm vào lòng như một đứa trẻ.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái không hề có nụ cười dịu dàng của một người mẹ. Chỉ có một vẻ mặt vô cảm như búp bê.
Nhưng đối với Mariabelle, đó là khuôn mặt đẹp nhất trên đời.
"Ít nhất, hãy ra đi thanh thản - Vĩnh biệt."
Sariel khép nhẹ mí mắt Mariabelle.
Đôi mắt đó sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Với một chút thương hại. Đó là cái chết của Tông Đồ thứ mười hai.
2 Bình luận