Tập 12: Lục địa Ma vương
Chương 271: Bá tước danh dự Darcia Zakkart
4 Bình luận - Độ dài: 6,859 từ - Cập nhật:
Trong một góc của khu đèn đỏ tại Morksi, một chàng hát rong tộc Elf đang mải miết luyện tập đàn Guitar.
Anh ta vừa nhìn vào tờ nhạc phổ vừa gảy dây, tạo nên những giai điệu nhịp nhàng. Sau khi độc tấu trọn vẹn một bản nhạc từ đầu chí cuối, anh mới ngước mắt lên.
Chàng hát rong Elf tên Rudolf… hay chính xác hơn là mạo hiểm giả hạng S, Randolf "Chân lý", đưa ra nhận xét:
“Một bản nhạc phổ được soạn rất xuất sắc. Nó cực kỳ dễ hiểu.”
“Vậy ra thứ tuyệt vời là tờ nhạc phổ chứ không phải bài hát hay tiếng đàn của tôi sao?” Kanako Tsuchiya… kẻ chuyển sinh được biết đến với danh hiệu ‘Venus’, nở một nụ cười khổ. Cô hoàn toàn không hay biết thân phận thật sự của Rudolf.
“Không, ý tôi không phải là tiếng đàn hay bài hát không hay. Ediria-san đã khen ngợi cô rất nhiều. Được cô chỉ dẫn là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ, tôi đang học hỏi được rất nhiều điều” Randolf nói.
Kanako vốn là một trong những đồng đội của Vandalieu. Khi Randolf biết cô đang tuyển mộ hát rong và vũ công, ông đã ứng tuyển nhằm thu thập thông tin về Vandalieu.
Randolf được nhận mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Tại đây, ông được dạy về nhiều loại nhạc cụ và kỹ thuật biểu diễn khác nhau. Là một Elf đã sống hơn trăm năm và là một mạo hiểm giả cực kỳ dày dạn kinh nghiệm, ông vốn đã thông thạo nhiều loại nhạc cụ dây với đủ loại tên gọi, cũng như sáo và trống.
Tuy nhiên, việc biểu diễn với loại nhạc cụ gọi là ‘Guitar’ này lại mang đến sự thú vị bất ngờ. Một mạo hiểm giả tên là Ediria, vốn là tín đồ của Thần Dây Hirshem, đã say mê nó đến mức quên cả việc mình là mạo hiểm giả; Randolf giờ đã hiểu lý do tại sao.
Về mặt khái niệm thì nó khá đơn giản, và cũng có vô số nhạc cụ tương tự khác. Điểm thú vị nằm ở những kỹ thuật được sáng tạo riêng để chơi nó.
Điều tương tự cũng áp dụng cho bản nhạc phổ mà Kanako đã đưa cho ông.
“Kanako-san, có lẽ cô cũng biết, thông thường các kỹ thuật biểu diễn nhạc cụ đều được truyền thừa qua nhiều thế hệ trong các gia tộc âm nhạc. Dù chúng không khó đến mức như các bí kỹ võ thuật hay phép thuật… nhưng nhiều kỹ thuật vẫn rất phức tạp. Và phần lớn các bản nhạc không được ghi chép lại thành nhạc phổ; cách duy nhất để học là trực tiếp nghe và nhìn người ta biểu diễn” Randolf nhận xét.
Ở thế giới Lambda này có đủ loại âm nhạc, và cũng có những người sống nhờ âm nhạc mỗi ngày. Tuy nhiên, việc biểu diễn âm nhạc lại bị coi là thứ xa xỉ và khó tiếp cận đối với đại đa số, ngoại trừ giới quý tộc vốn học nó như một phần của giáo dục hoặc sở thích.
Trong hầu hết các trường hợp, người ta phải bái một nhạc công hoặc ca sĩ chuyên nghiệp làm thầy thì mới mong được truyền nghề. Những lựa chọn khác bao gồm tự học hoặc bắt chước kỹ thuật sau khi xem người khác diễn… mặc dù cũng có một số tay buôn nô lệ dạy hát và đàn cho nô lệ để nâng cao giá trị của chúng.
Với trường hợp của Randolf, ông bắt đầu bằng việc học hát và đánh trống cho các lễ hội tôn giáo tại ngôi làng quê hương — nơi giờ đây đã không còn nữa. Tuy nhiên, thời đó chẳng hề có sách giáo khoa hay nhạc phổ; ông chỉ đơn giản là nghe người lớn giảng giải rồi thực hành theo.
Ngược lại, những kỹ thuật Guitar này mang lại cảm giác như chúng được tạo ra để dành cho việc giảng dạy.
“Kỹ thuật Guitar mà cô dạy tôi rất có hệ thống và dễ hiểu. Cứ như thể nó được thiết kế để bất kỳ ai cũng có thể học được vậy. Và quan trọng nhất là bản nhạc phổ này. Mọi bài hát đều được ghi lại theo cùng một cách, khiến chúng trở nên đơn giản và dễ nắm bắt. Nhiều gia tộc âm nhạc sở hữu những bản nhạc phổ mà nhìn vào cứ như mỗi bài được viết bằng một loại mật mã khác nhau vậy” Randolf nói.
Thế giới này có âm nhạc, nhưng không hề có một hệ thống ký âm chuẩn hóa nào. Mỗi thời đại, mỗi quốc gia và mỗi gia tộc âm nhạc lại có cách ghi chép nhạc phổ riêng.
Lý do là bởi họ chẳng thấy cần thiết phải có một phương pháp thống nhất.
Chẳng có vấn đề gì khi sử dụng hệ thống riêng, miễn là bản thân họ và các đệ tử có thể hiểu được. Hơn nữa, âm nhạc ở đây không được dạy đại trà cho trẻ em như ở Trái Đất.
Chính vì vậy, Randolf thực lòng ngưỡng mộ Kanako. Ông tin rằng nếu mình thực sự là chàng hát rong Rudolf, ông vẫn sẽ ngưỡng mộ cô… mặc dù với tư cách là một mạo hiểm giả, ông thầm ước mình có thể thay đổi lời bài hát và vũ đạo.
Lời bài hát và các động tác nhảy của Kanako không hề phù hợp với Randolf đến mức nếu bị bắt phải biểu diễn chúng, ông chắc chắn sẽ quên sạch việc cải trang, diễn kịch hay mục tiêu của mình mà lập tức tháo chạy khỏi thành phố.
May mắn thay, ông là một hát rong được thuê để chơi nhạc cụ, nên không cần phải hát hay nhảy.
“Tôi nghe nói cô đến từ một ngôi làng ẩn dật của tộc Dark Elf. Những bài hát này được chuyển soạn thành nhạc phổ ở ngôi làng đó sao? Hay là do tự tay cô soạn lại?” Randolf hỏi, khéo léo chuyển chủ đề, một phần để che giấu những suy nghĩ thầm kín về lời nhạc và vũ đạo của cô.
Nhưng Kanako phải cố gắng lắm mới giữ cho nét mặt mình không bị cứng đờ trước câu hỏi bâng quơ đó.
“Anh… anh quá khen rồi. Không có chuyển soạn gì đâu; đó là những gì tôi tự nghĩ ra, nên việc nhạc phổ được viết đồng nhất là điều đương nhiên thôi. Nhưng tôi rất vinh dự khi anh thấy nó dễ hiểu.”
Chết tiệt, sao cái ông này chỉ nhìn nhạc phổ mà biết được những bài này do nhiều người khác nhau viết vậy?! Vì ông ta là hát rong chuyên nghiệp à?! Nhưng mấy đứa hát rong với vũ công khác có ai nhận ra đâu! Cô phẫn nộ thầm nghĩ.
Cô đã dạy những bài hát mà mình học được ở Trái Đất và Origin cho những hát rong và vũ công được thuê tạm thời, rồi nói dối rằng chính mình đã sáng tác. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô kết luận rằng lời nói dối này là cách tốt nhất để cô tổ chức các buổi biểu diễn trong xã hội loài người.
Khác với ở Ma đế quốc Vidal, việc cô là một kẻ chuyển sinh không thể được công khai tại thành phố Morksi. Và cũng thật khiên cưỡng nếu nói rằng đây là những bài hát được truyền lại qua nhiều thế hệ trong cái "ngôi làng Dark Elf ẩn dật" giả mạo mà cô tuyên bố là quê quán của mình.
Nếu thiết lập về cái ngôi làng không tồn tại đó quá phức tạp, có khả năng Darcia và Melissa — những người cũng tự nhận đến từ ngôi làng đó — sẽ lỡ lời nói ra điều gì đó mâu thuẫn với Kanako.
Vì vậy, khi mọi người hỏi những bài hát này từ đâu ra, tốt nhất Kanako nên nói rằng cô tự viết chúng. Dĩ nhiên, có những kẻ không hài lòng với câu trả lời này và nghi ngờ cô, nhưng thân phận giả là một Dark Elf của Kanako đã phát huy tác dụng. Vì họ là chủng tộc trường sinh không già đi, nên ngay cả khi Kanako đưa ra rất nhiều bài hát, người ta cũng chỉ nghĩ rằng cô già hơn vẻ bề ngoài và đã dành nhiều năm để sáng tác chúng.
Thế nên, Randolf là người đầu tiên nhận ra rằng những bài hát này được tạo ra bởi nhiều người khác nhau.
“Vậy sao? Tôi xin lỗi, tôi không có ý nghi ngờ cô, nhưng mỗi bài hát đều có những phong cách riêng biệt, nên tôi đã đinh ninh là chúng do những người khác nhau chấp bút” Randolf nói.
“Dù sao thì tôi cũng đã sống một thời gian dài rồi mà. Nếu anh so sánh bài hát đầu tiên tôi viết với tác phẩm gần đây nhất, tất nhiên chúng sẽ mang lại cảm giác như do hai người khác nhau viết thôi” Kanako chống chế.
“Đúng là Kanako-san rất giỏi trong việc nghĩ ra những bài hát độc đáo, có lẽ đó là lý do tại sao cảm giác về sự khác biệt giữa các bài hát lại mạnh mẽ đến thế” Randolf nói rồi chủ động dừng chủ đề này lại.
Kanako vẫn cảm thấy bồn chồn trong lòng khi tiếp tục dạy Randolf như thường lệ cho đến khi buổi tập kết thúc.
Có lẽ ta đã nói quá nhiều rồi, Randolf nghĩ thầm khi nhìn cô rời đi. Cô ta rõ ràng là đang nói dối khi bảo rằng mình tự viết tất cả các bài hát, nhưng… mục tiêu của ta là điều tra Vandalieu. Ta hỏi cô ta chỉ để che đậy cảm xúc cá nhân và phô diễn một chút kiến thức, nhưng có khi lại khiến cô ta cảnh giác vô ích rồi.
Randolf đã phải cải trang và tiếp cận một trong những đồng đội của Vandalieu để điều tra. Ông cần xác minh xem liệu Vandalieu có bất kỳ mối liên hệ nào với các mảnh thân thể của Ma Vương hay không… liệu cậu có phải là ‘Ma Vương’ trong những lời đồn thổi của các tín đồ giáo phái Alda hay không. Và quan trọng nhất, liệu cậu có nắm giữ những tư tưởng có thể dẫn dắt quốc gia này đến chỗ diệt vong hay không.
Nếu Vandalieu là sự tái sinh của Ma Vương Guduranis, thì cả thế giới này sẽ lâm nguy chứ không riêng gì Vương quốc Orbaume. Randolf cần biết rõ ý đồ của Vandalieu vì sự sinh tồn của chính mình.
Nhưng, dù ta chưa thể khẳng định cậu ta có liên quan đến các mảnh thân thể Ma Vương hay không, ta đã biết chắc tâm trí của cậu ta không phải là tâm trí của Ma Vương rồi.
Trong vài ngày ở lại Morksi dưới trướng Kanako, Randolf đã làm quen được với vài đồng đội khác của Vandalieu. Qua đó, ông nhận ra Vandalieu khác xa với hình ảnh Ma Vương mà các tín đồ Alda vẫn rêu rao… một hiện thân của cái ác với những tội ác và sự tàn bạo không ai sánh bằng.
Bên cạnh những thành tựu của Vandalieu như việc phổ biến món Gobu-gobu hay phát hiện và thuần hóa các chủng loại ma vật mới, Randolf còn được nghe người dân kể về phong thái và nhân cách của cậu ta, điều đó càng khiến ông tin tưởng vào nhận định của mình.
Không thể nói cậu ta là một người hoàn toàn nhân từ và hành động vì chính nghĩa, nhưng có lẽ đúng là cậu ta rất có lòng trắc ẩn. Có khả năng tất cả chỉ là diễn kịch, nên ta không thể đưa ra kết luận cuối cùng nếu chưa tận mắt chứng kiến, nhưng… thành thật mà nói, thật khó để tưởng tượng cậu ta là loại người có thể diễn kịch siêu đẳng đến thế.
Điều tương tự cũng áp dụng cho Kanako và những người khác mà Vandalieu gọi là đồng đội. Họ rõ ràng đang che giấu điều gì đó và có vài đặc điểm kỳ lạ, nhưng thật khó tin rằng họ là những kẻ đại ác.
Có thể họ đang làm một vài việc đáng ngờ, nhưng Randolf tin rằng chúng vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.
Randolf thầm nhắc nhở bản thân rằng ở thế giới này, có một vị công tước đã phủ nhận công lao của tổ chức kháng chiến từng chống lại sự chiếm đóng của ngoại bang, và một vị công tước khác đã nhờ Randolf kết liễu cô em gái cùng cha khác mẹ của mình để giúp cô thoát khỏi nỗi đau… mà Randolf lại có mối quan hệ với vị công tước đó; bản thân ông cũng chẳng phải là hạng người nhân đức gì cho cam.
Và có những sự kiện lớn đang diễn ra mà không có sự nhúng tay của Vandalieu. À không, ta cảm giác như Vandalieu có liên quan đến vụ hồi sinh tà thần, nhưng mà…
Một tà thần đã hồi sinh ở Alcrem mà không có bất kỳ cảnh báo trước nào, và tình hình đã được giải quyết xong xuôi trước khi Randolf kịp nhận ra. Chẳng có thông tin nào cho thấy Vandalieu có liên quan đến sự kiện đó cả.
Thế nhưng, mẹ của Vandalieu là Darcia dường như đã sát cánh chiến đấu cùng "Ngũ đại hiệp sĩ" của Alcrem để tiêu diệt tà thần. Xem xét về mặt thời gian, thật ngớ ngẩn nếu nghĩ rằng Vandalieu không nhúng tay vào chuyện này.
Randolf vốn biết rõ thực lực của Ngũ đại hiệp sĩ Alcrem đến đâu... Họ không đủ mạnh để đánh bại một tà thần vừa hồi sinh mà chỉ chịu tổn thất tối thiểu như thế. Ông chưa từng gặp Ralmeya hay Goldie; dù Goldie đã tử trận, nhưng trừ khi hai người đó là những cá nhân cực kỳ xuất chúng, nếu không thì sự góp mặt của Darcia và những đồng minh khác của Vandalieu hẳn là nhân tố quyết định dẫn đến chiến thắng.
Tất nhiên, việc tà thần bị phong ấn một lần nữa là chuyện tốt, nhưng Randolf cảm thấy trình tự các sự kiện này thật đáng ngờ.
Ta sẽ không thực sự thỏa lòng cho đến khi tự mắt chứng kiến cậu ta bằng chính đôi mắt này—
Trước khi Randolf kịp dứt dòng suy nghĩ, một vị khách trong quán rượu đã gọi với lên:
“Này, anh chàng Elf kia! Cho một bài đi chứ?”
“Vâng. Quý khách muốn nghe bản nhạc nào ạ?” Randolf đáp lời.
Khi bắt đầu gảy những nốt nhạc theo yêu cầu, ông quyết định sẽ tiếp tục sắm vai chàng hát rong Rudolf thêm một thời gian nữa.
---------------------------------------------
Trong khi đó, tại Mê cung Morksi giả lập dưới tầng hầm nhà Vandalieu, Kanako đang trò chuyện cùng các đồng đội.
“Anh chàng hát rong Elf tên Rudolf mà tôi mới thuê dạo trước ấy... Anh ta có trực giác nhạy bén đến đáng sợ” cô nói.
“Chỉ nhìn nhạc phổ mà biết được chúng do nhiều người khác nhau viết sao... Liệu có khả năng hắn cũng đến từ Origin, biết rõ những bài hát mà cô dùng làm tham chiếu nên mới nhìn ra không?” Basdia đưa ra giả thuyết.
“Không, tôi không nghĩ vậy đâu.”
“Thật à? Cho dù cô không nhớ tên hay mặt hắn, vẫn có khả năng hắn đã cố tình thay đổi diện mạo khi chuyển sinh để che mắt, âm mưu chờ thời cơ ám sát Van.”
Nhiều kẻ chuyển sinh vẫn giữ nguyên giới tính và ngoại hình từ kiếp trước. Đó không phải ngẫu nhiên; đó là biện pháp mà Rodcorte thực hiện để đảm bảo họ không gặp vấn đề về tâm lý sau khi đầu thai... dù không phải lúc nào cũng vậy nếu cả cha và mẹ đều không phải người châu Á; như Doug Atlas chẳng hạn, anh ta bị chuyển sinh thành một người da đen dù ở Trái Đất là người Nhật.
Basdia đang cân nhắc khả năng Rodcorte đã ngừng áp dụng các biện pháp đó và gửi những kẻ chuyển sinh đến Lambda với nhân dạng hoàn toàn khác biệt.
“Cũng có thể, nhưng... nếu đúng là thế, tôi thấy thật lạ khi hắn lại đi hỏi về mấy bài hát đó. Bị nghi ngờ chẳng mang lại lợi lộc gì cho hắn cả” Kanako nhận xét.
Thái độ của Rudolf không giống một kẻ chuyển sinh tiếp cận cô với mục tiêu ám sát Vandalieu.
“Đó là điểm nghi vấn duy nhất về anh ta, và nếu đó là mục tiêu thật thì hành động của anh ta quá non nớt. Anh ta cực kỳ am hiểu về thế giới này, và quan trọng hơn, kỹ năng biểu diễn của anh ta là hàng thật giá thật” Kanako nói thêm.
“Nói cách khác, thật khó tin khi một kẻ có kỹ năng chơi nhạc và biểu diễn thượng thừa như vậy lại đồng thời sở hữu năng lực cần thiết để sát hại nhóc con, cũng không giống một kẻ chuyển sinh vốn đã tích lũy kiến thức và ngón đàn từ trước khi tới đây” Zadiris gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Kanako tin vào vế trước vì cho rằng Randolf là một diễn viên giỏi, biết che giấu thực lực. Còn cô tin vào vế sau cũng là lẽ tự nhiên, bởi Randolf vốn chẳng phải kẻ chuyển sinh nào cả.
“Nhưng làm sao giải thích được việc hắn nhận ra sự khác biệt trong các bài hát? Chẳng phải cô đã chuyển soạn chúng để nghe giống âm nhạc thế giới này hơn rồi sao?” Zadiris thắc mắc.
“Phải. Chuyện đó tốn công sức lắm đấy chứ” Kanako than thở.
Cô không chỉ đơn thuần sao chép nhạc phổ từ Origin. Đặc biệt là phần lời, cô phải thay đổi rất nhiều để ý nghĩa của chúng vẫn được truyền tải trọn vẹn ở thế giới này.
Vì vậy, gần như không thể nhận ra rằng những cách diễn đạt và ẩn dụ trong lời nhạc vốn được viết bởi những người thuộc các nền văn hóa và thời đại khác nhau.
“Có lẽ anh ta nhận ra điều đó thông qua phản ứng của cô đấy” Eleanora, nàng Vampire đang thâm nhập vào tổ chức tội phạm của thành phố dưới danh nghĩa tình nhân của tên thủ lĩnh, lên tiếng chỉ ra.
Cô đang giải tỏa cơn khát sau buổi tập nhảy khắc nghiệt bằng một loại đồ uống màu đỏ sẫm.
“Tôi không biết ở thế giới của cô và Van-sama thì thế nào, nhưng ở thế giới này, đám hát rong còn khéo mồm khéo miệng hơn cả thương nhân du hành. Việc bọn họ kiêm chức thu thập thông tin là chuyện thường tình. Có lẽ anh ta cảm nhận được điều gì đó lạ lùng trong nét mặt hay giọng nói của cô, rồi thử 'chọc' một cái để xem cô phản ứng thế nào thôi” Eleanora phân tích.
“Đúng là lúc đó tôi có hơi mất bình tĩnh thật. Tôi khá tự tin vào khả năng diễn xuất của mình, nhưng... do lúc đó không hề có ý thức cảnh giác với anh ta nên có lẽ tôi đã thả lỏng quá mức” Kanako thở dài.
Kiếp trước cô từng là thần tượng trong một thời gian ngắn, sau đó tham gia vào tổ chức khủng bố "Eight Guidance" và được huấn luyện quân sự bài bản, nên cô vốn rất giỏi trong việc không để người khác đọc được suy nghĩ của mình.
Nhưng từ khi gia nhập nhóm của Vandalieu, kỹ năng diễn xuất của cô dần bị xếp xó. Cô nhận ra khả năng cảnh giác trong các cuộc đấu trí tâm lý của mình đã giảm sút đáng kể.
“Chiến đấu với ma vật thì không cần đấu trí, nên chuyện đó cũng khó tránh khỏi. Dù ta tin là cô có thể lừa được bất kỳ ai nếu cô cứ giết chết cảm xúc trên mặt mình giống như nhóc con vẫn làm vậy” Zadiris nói.
“Như thế này hả?” Kanako làm một khuôn mặt hoàn toàn không cảm xúc.
“... Ta xin lỗi” Zadiris lập tức hối hận vì lời gợi ý của mình.
“Cô nhìn chẳng đủ đáng yêu mà cũng chẳng đủ đáng sợ để so được với Van-sama đâu” Eleanora đưa ra một nhận xét đậm chất 'fan cuồng'.
“Danna-sama biểu đạt cảm xúc qua cơ thể từ phần cổ trở xuống nhiều hơn là qua khuôn mặt. Dù tôi chẳng thấy ngài ấy 'đáng sợ' chỗ nào cả” Bellmond vừa nói vừa mang trà đã pha tới.
“Cô nhìn giống Zombie hơn cả Zombie thực thụ nữa đấy” Basdia bồi thêm một câu.
Có vẻ như chẳng ai đánh giá cao màn bắt chước Vandalieu của Kanako.
“Tạm gác chuyện bắt chước Vandalieu sang một bên, chúng ta nên làm gì với Rudolf-san đây? Anh ta thực sự có tài, nên cá nhân tôi vẫn muốn tiếp tục dạy anh ta các bài hát... rồi dạy luôn cả hát và nhảy nữa, để anh ta có thể trở thành một 'nhà truyền giáo' cho văn hóa thần tượng” Kanako hào hứng.
Hầu hết hát rong đều sống đời phiêu bạt, nay đây mai đó, nên nếu Rudolf học được các bài hát và vũ đạo của thần tượng, anh ta chắc chắn sẽ lan tỏa văn hóa đó đi khắp mọi nơi. Đó chính là kế hoạch của Kanako.
Một kế hoạch đáng sợ đến mức nếu Randolf nghe thấy, ông ta chắc chắn sẽ bốc hơi khỏi chỗ này ngay lập tức. Nhưng ở đây chẳng có ai phản đối cả. Họ biết rõ đó chính là lý do Kanako thuê các hát rong, vũ công du hành và những mạo hiểm giả có hứng thú để dạy họ ca múa và những bài hát cô đã chuyển soạn.
“Cũng được đấy chứ? Dù tôi nói vậy, nhưng tôi không thực sự nghi ngờ anh ta là đặc vụ của tổ chức tình báo nào cả. Chỉ là tôi muốn nhắc rằng có những loại hát rong như thế thôi” Eleanora nói, dường như cũng không có ý định ngăn cản kế hoạch của Kanako.
Thực tế, cô và Bellmond cũng đã quen biết Rudolf.
Vì tổ chức tội phạm mà họ thâm nhập hiện đã gần như bị nghiền nát, chỉ còn mạng lưới thông tin nằm dưới quyền kiểm soát của họ, nên họ không cần phải giả làm tình nhân của tên thủ lĩnh nữa. Nhờ đó, họ đã có thể xuất hiện công khai mà không cần che giấu việc mình là đồng đội của Vandalieu.
Và sau khi Vandalieu lên đường đến Alcrem... họ đã bắt đầu nhận các buổi học từ Kanako.
Cả hai vốn đã cố tránh né việc sử dụng trang bị biến hình, chứ đừng nói đến chuyện ra mắt trên sân khấu, nhưng khi thấy ngay cả Privel và Gizania cũng nhận được trang bị thủ công từ Vandalieu và bắt đầu luyện tập, họ không thể làm ngơ được nữa.
Cứ đà này, có khả năng Vandalieu sẽ ca hát nhảy múa cùng tất cả các thành viên nữ mới, bỏ mặc Eleanora và Bellmond lại phía sau. Để đuổi kịp họ sau này sẽ rất khó khăn, nên hai người quyết định tham gia vào các buổi học trước khi điều đó xảy ra.
Sau khi vượt qua rào cản tâm lý và tham gia tập luyện, họ đã gặp Rudolf vài lần.
“Và nếu anh ta là một hát rong thuộc tổ chức tình báo, anh ta hẳn đã cải trang sao cho ít gây chú ý nhất có thể. Thật khó hình dung có kẻ nào lại đi tiếp cận chúng ta với ngoại hình nổi bần bật như một Elf tóc xanh như Rudolf” Eleanora nhận xét.
“Tôi cũng nghĩ vậy” Bellmond đồng tình. “Gián điệp chắc chắn phải được huấn luyện. Nhưng tôi không cảm thấy bất kỳ dấu hiệu huấn luyện nào từ Rudolf-sama cả. Anh ấy có vẻ rất hiểu biết, nhưng tôi tin chắc anh ấy tích lũy kiến thức đó chỉ để tự bảo vệ mình thôi. Nhìn cách anh ấy dồn hết tâm huyết vào âm nhạc, tôi nghĩ anh ấy là một người chân thành và không có dã tâm gì đâu.”
“Tôi rút lại lời vừa nãy. Cô nên cảnh giác với Rudolf một chút đi” Eleanora đột ngột đổi giọng.
“Quả nhiên. Nghĩ kỹ lại thì, hắn ta có vẻ hơi đáng nghi thật” Zadiris phụ họa.
“Đúng vậy. Có lẽ chúng ta nên dè chừng anh ta một chút” Kanako cũng đồng ý.
“T-Tại sao mọi người lại kết luận như vậy?” Bellmond ngơ ngác hỏi, không hiểu vì sao mọi người lại bắt đầu nghi ngờ Rudolf ngay khoảnh khắc cô vừa khẳng định anh ta là người chân thành.
Nhưng đó là một kết luận tất yếu. Bellmond đã dành hơn 90% trong mười ngàn năm cuộc đời mình sống cô độc bên một hồ nước ngầm; ai cũng biết khả năng nhìn người của cô tệ đến mức nào.
“Tôi nói là nên dè chừng, nhưng Rudolf-san cũng chỉ đi hát hò rồi hỏi han dân thành thị về chúng ta với Van thôi, nên cũng chưa cần làm gì đặc biệt. Anh ta cũng chẳng có dấu hiệu gì là muốn đột nhập vào nhà cả” Kanako nói.
“Hành động của anh ta đúng là rất bình thường đối với một hát rong. Dù Miles có bảo rằng anh ta mang lại cảm giác 'nhiệt huyết hơi quá đà'” Eleanora tiếp lời. “Quan trọng hơn là, ngoài Rudolf ra thì còn ai có tiềm năng nữa không?”
Kanako suy nghĩ một chút rồi nêu ra một cái tên nổi bật: “Tôi nghĩ là Ediria-san, người dạo trước đã tỏ ra hứng thú với Guitar đấy. Cô ấy có vẻ thích cây đàn đó hơn là cả hát và nhảy.”
“À, cô gái đeo thánh huy của Thần Dây Hirshem đó hả. Thần Dây tuy thuộc phe phái của Alda, nhưng... mà thôi, dù là tín đồ của vị thần đó thì cũng không có nghĩa là cô ta nhận được thần hộ. Chắc là không sao đâu” Zadiris nhận xét.
“Đúng vậy. Tôi chưa bao giờ nghe danh cô ta cả, chắc cũng chỉ là một tín đồ bình thường như bao người dân ở thành phố này thờ phụng các vị thần thuộc phe Alda thôi” Basdia đồng tình.
Sự thật thì Ediria chính là một trong những anh hùng tiềm năng được các thần phe Alda chọn lựa, người đã nhận được sự bảo hộ của Thần Dây Hirshem... Tuy nhiên, cô không nổi danh ở Morksi như tại Alcrem, nên nhóm Kanako hoàn toàn không nhận ra điều đó.
“Nhắc mới nhớ, Doug và Melissa hình như không có ở đây” Bellmond lên tiếng.
“Melissa đã đi cùng Miles để nói chuyện với gã nào đó tên là Carlos, bảo hắn đừng có bám đuôi Doug nữa. Doug cũng đi theo luôn, cậu ta bảo đó là chuyện của mình nên cần có mặt” Kanako giải thích.
“Carlos là người luôn ngồi hàng ghế đầu trong các buổi diễn đúng không? Tại sao hắn lại bám theo Doug?” Bellmond hỏi.
“Hình như hắn muốn Doug gia nhập tổ đội của mình. Hắn nói Doug có tiềm năng” Kanako đáp.
Carlos vốn là một anh hùng tiềm năng sở hữu sự bảo hộ của Rubicante, Chước ảnh thần. Tại thành phố Morksi này, hắn đã trở nên ám ảnh với các buổi hòa nhạc thần tượng và những năng lực tiềm ẩn của Doug.
Tất nhiên, nhóm Kanako cũng không hề hay biết hắn là một trong những anh hùng tiềm năng của phe Alda.
“Đợi đến khi tôi dạy Rudolf-san và những người khác đạt đến một trình độ nhất định, có lẽ chúng ta nên thử tổ chức biểu diễn ở Alcrem xem sao. Hoặc không thì tập trung chuẩn bị biểu diễn tại lục địa Ma vương... À không, thế thì cần phải đào tạo thêm người ở Ma đế quốc Vidal nữa nhỉ” Kanako lẩm bẩm tính toán kế hoạch tương lai. “Nhân tiện, bao giờ thì cậu định về? Không phải cậu định trì hoãn việc quay lại vì không muốn viết thư trả lời cho bức thư dạo trước đấy chứ?” Cô hỏi cái gia quyến ma vương loại pháo đang ở gần đó.
Gia quyến ma vương xoay nhãn cầu vài vòng trước khi trả lời: “Sau khi buổi lễ đang diễn ra này kết thúc, hai ngày nữa chúng tôi sẽ rời thành phố, nên chắc khoảng mười ngày nữa sẽ về đến Morksi. Còn về việc trả lời thư... Tuy sẽ khá kiệt sức về mặt tinh thần, nhưng tôi sẽ viết phản hồi tử tế.”
Trong lúc đó, tại Alcrem, Công tước Takkard Alcrem đang đọc diễn văn ca ngợi Darcia và Ngũ đại hiệp sĩ Alcrem — những người đã chiến đấu dũng cảm để phong ấn tà thần Forzajibal một lần nữa. Ông cũng vinh danh các hiệp sĩ, binh lính và những anh hùng phái Vida đã tham gia trận chiến, đồng thời mặc niệm cho những người đã hy sinh.
“Trong trận chiến này, để bảo vệ Alcrem và thế giới khỏi tà thần... chúng ta đã phải trả một cái giá rất đắt. Chúng ta đã mất đi gia tộc đã bảo vệ phong ấn tà thần tại 'Thánh Địa Hoang Vu' suốt bao năm qua, cùng với thủ lĩnh của họ và cũng là thuộc cấp thân cận của ta — 'Phá sơn hiệp sĩ' Goldie. Sự tận tụy và lòng trung thành mà họ thể hiện khi hiến dâng mạng sống cho chính nghĩa sẽ là tấm gương sáng cho tất cả chúng ta” giọng vị Công tước vang vọng nhờ ma pháp khuếch đại.
Nước mắt rưng rưng trên khóe mắt các hiệp sĩ, binh lính và những tín đồ của Sơn thần Borgadon, những người không hề biết sự thật.
Thực tế, Goldie và tộc nhân của hắn là lũ ma vật Mimic Human giả dạng người, vốn là tôi tớ của tà thần. Chúng đúng là trung thành thật... nhưng lòng trung thành đó tuyệt đối không phải là tấm gương cho bất kỳ ai noi theo.
“Tuy nhiên, giờ đây họ đã ở bên Sơn thần Borgadon và tiếp tục dõi theo chúng ta!” Công tước tiếp tục. “Điều duy nhất chúng ta có thể làm, với tư cách là những người ở lại, là sống một cuộc đời không hổ thẹn! Ta xin thề: sẽ bảo vệ Công quốc Alcrem và tái thiết ngôi đền tại 'Thánh Địa Hoang Vu'!”
“Đừng có làm thế. Nếu lũ đó mà ở bên ta, ta sẽ chẳng thể yên ổn mà làm công việc duy trì sự tồn tại của thế giới đâu” Borgadon, lúc này đang lơ lửng gần Vandalieu, thì thầm.
“Đó là diễn văn mà. Công tước cũng đâu có tin Goldie và đám Mimic Human thực sự đang ở bên ngài đâu” Vandalieu thì thầm đáp lại.
Bài diễn văn của Công tước tiếp tục, sau đó là lễ khánh thành đài tưởng niệm ghi danh những người đã khuất và một bức tượng đồng của Goldie để ca ngợi sự tận hiến của hắn.
Xét đến thân phận thực sự của Goldie và các nạn nhân khác, họ đang được tôn vinh một cách khó tin mà hiếm ai trong lịch sử nhân loại đạt được. Có khả năng những công trình này sẽ trở thành địa điểm tham quan mới ở Alcrem, ít nhất là cho đến khi sự thật bị phanh phui.
Nhân tiện, ngôi đền thờ Sơn thần Borgadon tại 'Thánh Địa Hoang Vu' mà vị Công tước thề sẽ tái thiết sẽ không khắc họa ngài như một vị thần phe Alda, mà là một vị thần thuộc phe Vida.
Ngôi đền cũ vốn có tượng của Bellwood và Thần luật pháp và vận mệnh Alda, cùng phù điêu của các vị thần phe Alda khác, nhưng ngôi đền mới sẽ đặt tượng và phù điêu của các thần phái Vida, bao gồm cả những thành viên mới như Bashas, Zelzeria và Hamul.
“Tiếp theo, ta xin ban tặng những phần thưởng sau đây cho những cá nhân đã lập công lớn trong trận chiến vừa qua” giọng Công tước vang lên.
Diễn văn kết thúc, buổi lễ trao thưởng bắt đầu. Khởi đầu là Goldie quá cố, người được truy tặng tước vị triều đình... Dù toàn bộ gia tộc hắn đã được xác nhận là đã chết nên chẳng ai thực sự nhận tước cả, nhưng đây là hành động để cho thấy vị Công tước đã dành phần thưởng cao nhất có thể cho công trạng của vị anh hùng.
Kế đến là phần thưởng cho từng thành viên của Ngũ đại hiệp sĩ Alcrem. Đám đông hơi xôn xao khi thấy sự xuất hiện của 'Tuệ nhãn hiệp sĩ' Ralmeya với mái tóc vẫn còn trắng xóa, nhưng phần này của buổi lễ trôi qua mà không gặp rắc rối nào khác.
Và rồi, thời khắc mà Vandalieu chờ đợi đã đến.
“Với tư cách là Công tước của Công quốc Alcrem, ta tại đây ban tặng cho Darcia Zakkart tước vị danh dự: Nữ Bá tước!” Công tước tuyên bố.
Một làn sóng chấn động lan tỏa khắp khán đài. Chưa từng có thành viên nào thuộc các chủng tộc của Vida được ban tước vị danh dự, đặc biệt là một chủng tộc trường sinh như Dark Elf.
Nhưng sự xôn xao này không phải là dấu hiệu phản đối; nhiều người gật đầu tán thành, những người khác vỗ tay reo hò chào đón tước vị mới của Darcia. Họ biết rõ cô đã đóng góp bao nhiêu trong trận chiến chống lại tà thần.
Có lẽ vị Công tước dự định biến Darcia thành quý tộc danh dự để có thể giữ cô lại Công quốc Alcrem, nhằm lấp đầy khoảng trống mà Goldie để lại. Đó là điều mà một số quý tộc và thương nhân đang nghĩ, nhưng không ai để lộ ra mặt.
Những kẻ duy nhất mang vẻ mặt u ám là người của Giáo hội Alda và gã đứng đầu cơ hội của Giáo hội Vida tại đây.
“Tôi xin khiêm nhường nhận lấy vinh dự này” Darcia nói, quỳ một gối và cúi đầu.
Với đôi bàn tay run rẩy, vị Công tước dùng thanh trường kiếm nghi lễ chạm nhẹ lên vai cô. Kể từ giây phút này, Darcia đã chính thức trở thành quý tộc danh dự của Vương quốc Orbaume.
Darcia cúi chào Công tước — người lúc này đang vã mồ hôi hột — rồi quay lại bên cạnh Vandalieu và mỉm cười với cậu.
“Giờ con có thể tự xưng là con trai của quý tộc rồi nhé. Nhưng con chắc là không sao khi mẹ trở thành quý tộc danh dự chứ? Đó vốn là mục tiêu của con mà, đúng không?” Darcia hỏi.
“Vâng. Nhưng trong hoàn cảnh này, mẹ trở thành quý tộc danh dự sẽ tự nhiên hơn con” Vandalieu đáp.
Trong sự cố với Zerzoregin, chính Darcia là người đã lập những công trạng mà dân chúng có thể hiểu được. Vandalieu chỉ hành động ở phía sau, và vì mọi người không biết sự thật, sẽ rất kỳ quặc nếu cậu được thưởng thay vì Darcia.
Giờ đây khi Darcia đã có quyền hạn của một quý tộc danh dự, các quý tộc khác và Giáo hội Alda sẽ khó lòng can thiệp vào cô. Cũng sẽ có ít kẻ dám yêu cầu cô phải "thận trọng" như lão đứng đầu Giáo hội Vida trong thành phố này từng làm.
Và mặc dù tước vị danh dự không thể thừa kế, nhưng miễn là người giữ tước hiệu còn sống, gia đình họ vẫn được coi là gia tộc quý tộc và được luật pháp đối xử như quý tộc.
Nói cách khác, với tư cách là con trai của Darcia, Vandalieu cũng đã chính thức gia nhập hàng ngũ quý tộc.
Vấn đề duy nhất là Darcia đã đạt được giấc mơ trở thành quý tộc danh dự của Vandalieu trước cả cậu... nhưng Vandalieu hoàn toàn không bận tâm về điều đó.
“Và con rất tự hào khi mọi người công nhận mẹ, Mẹ ạ” Vandalieu nói.
Nghe vậy, nụ cười của Darcia càng thêm rạng rỡ.
Vị Công tước khó khăn lắm mới đeo được tấm huy chương lên cổ của Gizania vốn cực kỳ cao lớn, công bố phần thưởng tiền mặt cho Arthur và tổ đội của cậu ta, và rồi buổi lễ kết thúc mà không có sự cố nào thêm.
“À, mẹ quên chưa nói. Vandalieu này, họ 'Zakkart' đã xuất hiện trong Status của mẹ rồi đấy! Bây giờ chúng ta có chung một họ rồi!” Darcia hào hứng khoe.
“Tuyệt quá. Tối nay chúng ta phải ăn mừng thôi” Vandalieu đáp.
Tên: Darcia Zakkart
Chủng tộc: Chaos Elf Source (Elf Hỗn Mang Khởi Nguyên)
Tuổi: 0 tuổi
Danh hiệu: Witch (Phù thủy), Holy Mother (Thánh mẫu), Monster’s Parent (Mẹ của quái vật), Vida’s Incarnation (Hiện thân của Vida), Empress Mother (Hoàng thái hậu), Holy Woman (Thánh nữ), Holy Mother of Victory (Thánh nữ chiến thắng) (MỚI!)
Chức nghiệp: Magical Saint
Cấp độ chức nghiệp: 0
Lịch sử chức nghiệp: Magical Girl, Sinh đế ma pháp sư, Magical Idol, Magic Staff Clothing User, Transforming Fighter, Thánh nữ, Võ sĩ ma pháp
Kỹ năng bị động:
o Dạ nhãn
o Kháng ma pháp: Cấp 10
o Kháng đòn vật lý: Cấp 10
o Kháng hiệu ứng: Cấp 10
o Quái lực: Cấp 8 (Lên cấp!)
o Siêu cấp tái tạo: Cấp 6 (Lên cấp!)
o Mở rộng bể sinh lực: Cấp 10 (Lên cấp!)
o Mở rộng bể mana: Cấp 8
o Tự động hồi mana: Cấp 8 (Lên cấp!)
o Tăng cường tỷ lệ hồi mana: Cấp 8
o Tự cường hóa siêu cấp (Vandalieu): Cấp 6 (Lên cấp!)
o Tự cường hóa (Dẫn lối): Cấp 10
o Tăng cường tất cả giá trị thuộc tính (Sáng tạo): Cấp 7 (Lên cấp!)
o Tăng cường tất cả giá trị thuộc tính (Quy tắc): Cấp 5 (Lên cấp!)
o Quyến rũ: Cấp 8
o Cường hóa tấn công khi dùng cung: Lớn (Lên cấp!)
o Cường hóa phòng thủ khi trang bị giáp phi kim: Lớn (Lên cấp!)
o Cường hóa thần tín: Cấp 2 (Lên cấp!)
o Tăng cường giá trị thuộc tính (Biến hình): Cấp 8 (Lên cấp!)
o Cường hóa tấn công khi dùng trượng: Lớn (Lên cấp!)
Kỹ năng chủ động:
o Nấu ăn: Cấp 6 (Lên cấp!)
o Nội trợ: Cấp 5
o Săn thần tiễn thuật (Hunting God Archery): Cấp 4 (Lên cấp!)
o Tâm sát chủy thuật (Hearth-Style Dagger Technique): Cấp 3 (Lên cấp!)
o Vô cực biến chiến kỹ (Infinitely Changing Fighting Technique): Cấp 3 (Lên cấp!)
o Vô tính ma pháp: Cấp 5
o Điều khiển mana tinh vi: Cấp 3 (Lên cấp!)
o Sinh đế ma pháp (Life Emperor Magic): Cấp 5 (Lên cấp!)
o Thủy ma pháp: Cấp 10
o Phong ma pháp: Cấp 10
o Tinh linh ma pháp: Cấp 8 (Lên cấp!)
o Phân giải: Cấp 3 (Lên cấp!)
o Thể linh hồn: Cấp 3 (Lên cấp!)
o Vượt ngưỡng giới hạn: Cấp 5
o Vô niệm: Cấp 6
o Phối hợp: Cấp 9 (Lên cấp!)
o Nữ thần giáng trần: Cấp 3
o Tu sĩ: Cấp 5 (Lên cấp!)
o Khiêu vũ: Cấp 4 (Lên cấp!)
o Ca hát: Cấp 3
o Vượt ngưỡng giới hạn – Ma pháp trượng: Cấp 4
o Kỹ thuật dùng trượng: Cấp 6 (Lên cấp!)
o Ma pháp đấu kỹ: Cấp 2 (Mới!)
Đặc kỹ:
o Hiện thân của Vida
o Thần hộ của tất cả các thần thuộc tính Sinh mệnh
o Kẻ sáng lập chủng tộc Elf Hỗn Mang (Chaos Elf Founder)
o Thần hộ của Vandalieu
o Thánh kim Skeleton (Divine Metal Skeleton)
o Ma nhãn hủy diệt: Cấp 6 (Lên cấp!)
o Hỗn mang
4 Bình luận
Magicial saint dịch là gì nhỉ, thánh thiếu nữ ma pháp à =]]]]
Chơi đạo nhạc đạo văn gặp dân chuyên là lòi đuôi ngay