Vol 1: The boys and Nobles
Chương 04 : Đứa trẻ đáng quan ngại
3 Bình luận - Độ dài: 1,589 từ - Cập nhật:
Emily đang đợi chồng mình trong lúc đang cho con bú.
Trời đã xế chiều, cô đang ngồi trên một chiếc ghế cạnh cửa sổ trong khi tâm trí đang rất uể oải vì phải liên tục thức đêm cho con bú. Bên cạnh cô là một chiếc cũi, nơi cậu con trai Lucius nay đã ba tháng tuổi của cô đang ngủ say. Emily vuốt ve đầu cậu bé bằng những ngón tay trắng trẻo của mình mặc cho mái tóc của cậu nhỏ giọt trước mặt cô, đôi mắt xanh màu lục bảo của cô tràn ngập những ánh nhìn dịu hướng về phía con trai của mình.
Tuần trước, Matilda—người hầu của gia đình—đã nói rằng Lucius là một đứa trẻ rất ít khi khóc. Dù giấc ngủ của cậu khá đều đặn, nhưng khi thức dậy, Lucius thường chỉ nằm yên và không la hét gì hay tỏ ra một vẻ khó chịu một chút nào cả. Đôi khi trông cậu như đang chịu đựng điều gì đó, nhưng hiếm khi thấy cậu bật khóc. Điều mà theo một người có em gái như Matilda là không tốt cho trẻ nhỏ như cậu một xíu nào cả.
“Lucius, con có thực sự ổn chứ? Mẹ lo cho con lắm đấy.” Emily nhẹ nhàng vuốt trán cậu bé đã ngủ say.
Trong lúc cô đang vuốt ve cậu lần nữa, cánh cửa từ từ mở ra. Một hầu gái khoảng cuối tuổi thiếu niên khẽ gọi cô từ bên ngoài.
“Thưa phu nhân, cô có muốn dùng chút trà không ạ?”
Emily khẽ gật đầu sau khi kiểm tra khuôn mặt đang say ngủ của Lucius. Cô chỉnh lại chăn và lặng lẽ đứng dậy ra khỏi phòng, cẩn thận khép cửa lại trong khi cố gằng không gây ra một tiếng động nào.
“Cảm ơn, Matilda. Tôi thấy hơi buồn ngủ rồi và rất cần một tách trà ngay bây giờ.”
“Phu nhân không nên ép bản thân quá mức như thế. Mẹ tôi luôn nói nói rằng sức khỏe và sự kiên nhẫn là những điều quan trọng nhất trong việc nuôi dạy con cái.”
Hai người xuống lầu và đi đến phòng ăn nơi Matilda đã chuẩn bị sẵn trà và đồ ăn nhẹ trên bàn. Hai người bắt đầu ngồi xuống đối diện nhau.
Việc chủ nhân và người hầu cùng uống trà trên một bàn là điều không hề bình thường nếu là trong các gia đình quý tộc chính thống, nhưng gia đình Emily là một quý tộc ở nông thôn nên họ khá thoải mái trong vấn đề này.
Matilda là người hầu duy nhất và cũng là trợ thủ đắc lực trong việc nuôi dạy trẻ, cô là người mà Emily rất tin tưởng. Với Emily, cô không chỉ là người giúp việc mà còn như một phần trong gia đình.
“Phản ứng của Lucius-sama vẫn còn quá yếu, đôi khi cậu ấy có khóc nhưng nó không là gì khi so với em gái tôi. Có phải vì chuyện đó không ạ?”
“Tôi không biết nữa, hi vọng nó là tự nhiên chứ không phải do nguyên nhân gì gây nên.”
Emily nhớ lại buổi lễ [Nghi lễ ban tặng].
Giới quý tộc được sinh ra với đặc quyền thống trị nhưng họ cũng có những trách nhiệm riêng của mình.
Ở vương quốc này, tất cả trẻ em sinh ra trong các gia đình quý tộc đều có bổn phận phải trải qua [Nghi lễ ban tặng], trong đó chúng sẽ được truyền ma lực vào cơ thể khoảng một tháng sau khi sinh.
Người ta nói rằng nó đi kèm với nỗi đau không thể chịu đựng được ngay cả với người lớn, vì ma lực sẽ được cưỡng ép truyền vào cơ thể.
Hơn nữa, đây còn là một nghi lễ đầy rủi ro, trẻ sơ sinh không chịu nổi lượng ma lực được truyền vào có thể tử vong.
Thực tế, đứa con đầu lòng của Emily cũng đã chết trong buổi lễ đó.
Sau khi trải qua cơn tuyệt vọng ấy, cô rất lo lắng khi đứa con thứ hai Lucius của mình, người cũng sắp trải qua nghi lễ này.
“Lúc đó tôi thật sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa …”
Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng khiến Emily cảm thấy lạnh sống lưng.
“Tim của Lucius-sama đã ngừng đập trong buổi lễ. Lúc đó tôi thực sự đã rất ..” Matilda nói.
“Tôi cũng vậy Matilda. Để đề phòng, tôi đã mượn một thánh tích ma thuật, Pháp Thi Thạch, nhưng thật lòng tôi không hề muốn phải đụng tới nó một chút nào cả …”
“Nhưng phu nhân, tuy Pháp Thi Thạch là một viên đá kỳ diệu có thể khiến người chết sống lại nhưng cũng có tin đồn rằng sử dụng nó có thể khiến tính cách của một người thay đổi hoàn toàn."
Emily nhắm mắt lại. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt của đứa con đầu lòng đã mất và khuôn mặt của Lucius vẫn đang yên giấc trên tầng.
“Matilda, với tôi, chỉ cần Lucius còn sống là đủ rồi. Cho dù có điều gì thay đổi đi nữa… thì tôi cũng không mong gì hơn là con tôi còn sống.”
Matilda dường như nhận ra mình vừa lỡ lời, cô nhanh chóng che miệng, giọng lắp bắp:
”Tôi xin lỗi, thưa phu . Tôi lại để nỗi lo tuôn ra mất rồi…”
Emily không hề tức giận. Ngược , cô trân trọng sự thẳng thắn của Matilda hơn là những lời an ủi giả tạo.
“Không sao đâu. Chỉ là …”
“Chỉ là sao, thưa phu nhân?”
“Có một số chuyện tôi thấy hơi đáng quan ngại. Có vẻ như ma lực của Lucius đang ngày một mạnh hơn.”
“Phu nhân cũng nghĩ thế à? Tôi cũng có suy nghĩ tương tự.”
Emily nhấp một ngụm trà, giọng khô khóc.
“Thật lòng, tôi mong đó chỉ là do mình quá nhạy cảm.”
Dù vậy, nỗi lo vẫn hiện rõ trong ánh mắt cô. Emily chỉ mong rằng Lucius sẽ mãi giữ được nụ cười ấy trong tương lai.
Khi sự im lặng bao trùm căn phòng, tiếng cửa mở vang vọng khắp nhà, có vẻ như nó xuất phát từ lối vào.
Matilda nhanh chóng đứng dậy và chạy vội ra cửa.
Đây là một ngôi nhà quý tộc nhỏ ở vùng nông thôn vì vậy nên căn phòng nơi hai người uống trà nằm ngay cạnh sảnh chính.
Matilda đang hướng về phía cửa ra vào, thốt lên một tiếng ngạc nhiên.
“Ông chủ!”
“Huh?”
Emily cũng vội vã đứng dậy. Ở cửa, một chàng trai trẻ cơ bắp với mái tóc ngắn màu đỏ, mặc áo khoác bằng vải da bước vào.
“Robel! Sao anh lại ở đây? Em cứ tưởng anh sẽ không về nhà trong một khoảng thời gian dài nữa chứ?”
Robel mỉm cười, dù vẻ ngoài trông có phần mỏi mệt sau hành trình dài.
“Anh đã cố quay về sớm nhất có thể để thấy được khuôn mặt của em, Emily. Em thấy thế nào?”
Emily không giấu nổi nụ cười rạng rỡ:
“Em không mong gì hơn là được gặp lại anh ngay lúc này.”
Robel cởi áo khoác, đưa hành lý cho Matilda, rồi Emily lại hỏi tiếp:
“Thế còn ngài Strauss thì sao?”
“Anh đã đồng ý từ bỏ khoảng một phần tư lãnh thổ của chúng ta. Nếu không lão già tham lam đó sẽ còn kéo dài chuyện này thêm vài tháng để có thể vòi thêm tiền từ chúng ta mất. Nhưng nghiêm túc mà nói thì một phần tư có hơi …,” Robel lắc đầu.
“Nhưng như thế thì quá nhiều!” Emily thốt lên.
“Chúng ta cần phải trả tiền cho những viên đá ma thuật mà ta đã mượn của ông ấy bằng cách nào đó, chúng ta chỉ là một gia đình nghèo và biện pháp duy nhất là cho đi đất đai. Hơn nữa, ông ấy đã tử tế khi chỉ lấy khu rừng Silverwood nơi không có dân làng sinh sống.”
“Nhưng khu rừng đó là di sản đã được bảo vệ qua nhiều thế hệ …”
Robel vòng tay ôm lấy eo Emily, đưa một tay ra vẻ khoa trương:
“Này! Em đang phàn nàn về điều gì thế? Chính em đã cầu xin dừng nghi lễ lại khi chúng ra sử dụng đá ma thuật lên Lucius mà, và cũng chính em đã hét ra câu muốn rời khỏi giới quý tộc đấy.”
“Em chỉ quá sợ… rằng mình sẽ mất đứa con thứ hai giống như lần trước.”
Robel nắm lấy tay Emily, cười đùa:
“Được rồi, chúng ta đã đổi mảnh đất để lấy đứa con trai yêu dấu, giờ thì đứa bé ấy đang ở đâu vậy?”
“Nó đang ngủ trên lầu.”
“Chúng ta nên đi gặp nó ngay bây giờ!”
Robel kéo tay vợ và chạy vội lên tầng. Khi cặp vợ chồng đến gần chiếc nôi, Lucius cựa quậy và mở mắt, có lẽ cậu bị đánh thức bởi tiếng bước chân của họ.
“Robel, anh đánh thức con trai chúng ta dậy rồi.” Emily trách móc.
Nhưng Robel chẳng nghe. Anh nhẹ nhàng nâng Lucius lên bằng hai tay, như thể đang ôm lấy một báu vật vô giá.
“Lucius, cha đây! Con có nhớ cha không?”


3 Bình luận