Tập 11: Rồng tung cánh bay lên bầu trời buổi rạng đông

Chương 1: Sóng ngầm (part 2)

Chương 1: Sóng ngầm (part 2)

Part 2

Sứ giả của hoàng đế không phải người đầu tiên gặp Gil Mephius ngày hôm ấy. Trước đó, ngài đã tiếp đón một vài vị khách không mời.

Vào đêm khuya hôm trước, nhóm người nọ đặt chân vào thành Nedain. Tất cả đều là thanh niên, thân thể cường tráng, nói năng lỗ mãng. Lính gác nhìn qua đã đoán ra đó là bọn giặc cướp lâu nay vẫn quấy phá các làng trong vùng. Đám này chắc vừa biết tin chiến thắng của hoàng thái tử nên muốn đổi vận xin làm lính đánh thuê.

“Cho bọn tao gặp hoàng tử đi, ngay và luôn.” Gã thanh niên mặt mũi đen đúa bụi bặm nhưng trông có vẻ là thủ lĩnh bỗng phát biểu một câu rất đỗi khó hiểu. “Gì chứ tao là người quen của hoàng tử á.” Gã khăng khăng nói mãi.

“Hạng như mày mà dám bảo là quen biết hoàng tử điện hạ á? Muốn xin làm lính đánh thuê thì doanh trại ở cuối phố đằng kia…”

“Bộ mày bị ngu hả? Tao bảo là tao muốn gặp hoàng tử ngay bây giờ. Hoặc là mày báo tin, hoặc đợi đến khi bị hoàng tử trị tội, tùy mày chọn.”

Đội lính canh chưng hửng nhìn nhau. Có điều, kể từ sau lần anh chàng cựu binh Alnak tìm tới thành Birac, hoàng tử đã nhiều lần nhắc nhở rằng: “Hễ có sự lạ, bất kể lớn nhỏ đều phải báo cáo.” Chỉ thị đó dĩ nhiên cũng được áp dụng tại Nedain.

Dẫu vậy, hoàng tử Gil chỉ vừa mới đến Nedain. Chuyện mấy thằng giặc cướp xin yết kiến đã không tới tai ngài mãi cho tới bữa sáng hôm sau. Nghe đến tên của tên thủ lĩnh kia, ngài bỗng lặng đi, ra chiều nghĩ ngợi hồi lâu.

“Ngay từ sáng sớm, đám đầu trâu mặt ngựa đó đã chầu chực trước cổng lâu đài. Chỉ cần điện hạ cho phép, thần sẽ đuổi cổ bọn chúng.”

“Không. Cứ cho hắn vào. Chuyện này có thể sẽ thú vị đấy.”

Không những vậy, ngài còn nói hãy để kẻ đó vào gặp riêng mình. Xung quanh ai cũng lấy làm ngạc nhiên nhưng điệu cười nửa miệng của Gil làm họ kết luận rằng đây lại là một quyết định ngẫu hứng của hoàng tử gia. Từ lâu người ta đã không dám xì xào gọi Gil là ‘thằng đần’ nữa, chí ít là trong phạm vi thành Nedain, cơ mà cung cách hành xử bất bình thường của ngài vẫn khiến người ta phải cau mày.

Kẻ duy nhất phản đối là Pashir, vệ sĩ duy nhất đang túc trực bên cạnh Gil. Hoàng tử quay sang thì thầm gì đó vào tai gã và rồi gã im lặng luôn, không ý kiến gì nữa.

Vài phút sau, gã thanh niên nọ được đưa vào văn phòng hoàng thái tử.

“Hầy, bọn quan binh lắm trò vãi đái.” Đó là câu đầu tiên tuôn ra khỏi mồm y. “Đi thăm đứa bạn cũ thôi mà chúng nó bày đủ trò hạch sách. Thôi thì đành vậy, tại mày là hoàng thái tử mà.”

Tướng tá cục mịnh, ánh mắt sắc lẻm cùng với cái mũi khoằm đặc trưng. Đó dĩ nhiên là người quen cũ của Orba chứ không phải của hoàng thái tử. Đứa bạn cũ ở ngôi làng vô danh sâu trong thung lũng khô cằn.

Gil, hay đúng hơn là Orba im lặng không nói gì, nhìn thằng kia tự tiện thả mình xuống ghế bành, nói liến thoắng.

“Xin lỗi nha, tao đến đây hơi muộn. Tin đồn thì tao đã biết từ khá lâu rồi. Chuyện hoàng thái tử nổi loạn chống hoàng đế Guhl ấy. Vừa nghe là tao biết ngay đó là mày. Lúc người ta phao tin hoàng thái tử bị ám sát cũng thế. Ngay từ đầu tao đã biết là mày bày trò để bỏ trốn thôi.”

“…”

“Cơ mà mày cũng ghê gớm quá. Không cam chịu làm thế thân, mày muốn làm thủ lĩnh, muốn ngồi lên ngai chí tôn. Đúng là Orba có khác. Chỉ riêng cái đó thôi đã làm tao hứng lên rồi. Tao đã tập hợp vài anh em, vốn là muốn đến Birac, khốn nỗi bọn lính ở Birac biết mặt tao nên lại thôi. Mày biết mà, hồi xưa bọn tao đã quậy phá ở đó khá lâu. Đang chưa biết làm gì thì có tin mày chiếm thành Nedain, thế là tao chớp thời cơ, gọi hơn một trăm anh em dân làng đến.”

Gã thanh niên nọ là Doug, bạn thủa nhỏ của Orba. Gã lớn hơn cậu một tuổi, hai thằng hồi xưa cứ hở ra là đánh nhau. Cả hai đều đã chịu đựng những ngày tháng đau thương, đều đã phải chứng kiến tên tướng Oubary Bilan thả quân Mephius tràn vào đốt phá quê nhà. Sau sáu năm trời lưu lạc, hai người mới gặp lại nhau cũng tại nơi quê cũ.

Một đứa là thủ lĩnh giặc cướp, thề báo thù đế quốc Mephius.

Đứa còn lại đang làm thế thân cho hoàng thái tử của đế quốc Mephius.

Cùng chung một mục đích, cả hai mau chóng hợp sức, bày mưu dụ Oubary Bilan đem quân vào làng, phục kích giết sạch, chỉ trừ Oubary bị bắt sống.

Từ hôm đó tới nay, đã bao lâu rồi nhỉ?

Doug cười nhăn nhở nhìn Orba. Giờ thì Orba mới nhỏ nhẻ cất lời.

“Ngươi đến đây làm gì?”

“Làm gì á?” Doug thoáng trợn mắt rồi ngoác miệng cười hô hố. “Mày còn hỏi nữa? Chuyện này nó thú vị lắm chứ. Tao vẫn nghĩ giết sạch đám quý tộc khốn nạn đó vẫn không đủ để tao thỏa mối thù trong lòng, nhưng giờ nhìn mà xem, cả lũ chúng nó đang phải tuân lệnh mày. Chúng nó nghe lời mày, chúng nó sẵn sàng chết vì mày. Một đứa trẻ nít ở cái xó làng quê nghèo rớt bỗng vụt một cái đã biến thành hoàng đế xứ Mephius. Trên đời này còn chuyện gì có thể li kỳ hơn được nữa? Tao muốn tham gia. Tất nhiên tao sẽ làm thủ hạ trung thành tuyệt đối với mày. Một đồng minh hiểu chuyện luôn hữu dụng. Một đứa bạn biết rõ sự thật sẽ luôn hỗ trợ mày trong lúc nguy nan. Heh, Orba này, tao phải tập gọi mày là hoàng tử điện hạ cho quen mới được…”

“Ngươi là ai?” Orba hỏi. Ánh mắt nhìn trực diện Doug lạnh lẽo vô cảm khiến gã nhất thời cứng họng. “Ngươi là ai? Cái tên Orba mà ngươi lải nhải suốt nãy giờ là ai? Câu chuyện ngớ ngẩn mà ngươi kể rốt cuộc là thế nào?”

“À à, tao hiểu. Tao hiểu rồi. Tao không thể gọi mày là Orba được. Không được gọi công khai.”

“À, thì ra là ngươi.” Orba lạnh lùng nói. “Tên tặc khấu ở Apta. Được rồi, mi muốn gì? Đúng, ta đã mượn người của mi để gài bẫy Oubary, giờ sao? Muốn làm tiền thêm à? Mi muốn gì, của cải hay đàn bà? Muốn gì nói mau.”

“Mày nói gì cơ?” Doug nổi giận đùng đùng, đứng bật dậy và sấn tới trước mặt Orba. “Làm tiền á? Con mẹ mày chứ Orba, mày đùa quá trớn rồi đấy. Đừng nhờn với tao.”

“Ta nói là ta không biết tên Orba nào hết.” Orba khẳng định, thái độ bình thản trái ngược hoàn toàn với Doug đang giận tím mặt. Cậu rút thanh kiếm đeo bên hông ra. “Cút xéo. Đừng để ta trông thấy cái bản mặt mi thêm lần nào nữa. Nếu còn dám lôi thôi, ta sẽ cho cả nhà, cả họ tên dân đen nhà mi chết chém. Nghe rõ chưa?"

Doug sượng trân, không phải lời lẽ cay độc hay thanh gươm tuốt trần mà là do ánh mắt tuyệt nhiên không có một chút nhân tính nào của kẻ đang ngồi đối diện với mình. Ánh mắt của một kẻ xa lạ, không hơi ấm, không tình thương với thái độ khinh rẻ không thèm giấu diếm, cái cách lũ quý tộc nhìn xuống đám tiện dân.

“Người đâu.” Hoàng tử truyền lệnh. “Đuổi tên này đi. Nhắc nhở lính gác phải chú ý đến hắn. Hễ thấy hắn lai vãng quanh thành, giết không tha.”

“Rõ.” Pashir đi vào và kéo tay Doug lôi ra ngoài.

Bị đe dọa như vậy nhưng Doug không chống cự. Gã nhìn Orba lần cuối, chỉ thấy người kia đã cúi xuống xem xét tập văn thư bày trên bàn và đã hoàn toàn gạt mình ra khỏi tâm trí.

Cửa đóng.

Còn lại một mình trong phòng, Orba ngồi yên tại chỗ hồi lâu. Sâu trong tâm can, cậu lẩm bẩm.

Doug? Doug? Nó đang nằm mơ à?

Doug, kẻ có tham vọng đổi đời. Không phải, đó là Orba mới đúng.

Giờ đây, ngay trước khoảnh khắc định đoạt thành bại, trước cây cầu treo chênh vênh chỉ có thể tiến chứ không thể lùi, Orba bỗng gặp lại một người quen cũ. Người bạn cũ đem lại cho cậu hơi ấm của tình cảm, của quê nhà…

Đáng lẽ cậu nên rót ngay một li rượu mời gã, hai thằng vừa uống vừa cười cợt ôn lại chuyện xưa.

Hoặc cậu phải vỗ vai gã rồi nói “Mày đến đúng lúc lắm.” Có đứa anh em cùng chí hướng càng tốt chứ sao, có thể cùng mình vượt qua khó khăn.

Orba phủ nhận cả hai phương án. Doug biết bí mật của cậu. Gã chính là biến số gây ảnh hưởng trực tiếp đến số mệnh của cậu. Lúc nhìn thấy gã, cậu quả thực đã cân nhắc khả năng thủ tiêu gã.

Nhưng…

Doug nào? Ta chẳng biết ai tên là Doug hết.

Orba chọn giả ngốc.

Cậu – hoàng thái tử - không biết gã là ai. Vì không biết nên cậu chỉ cần đuổi gã đi. Vì không biết nên hoàng thái tử cũng không cần phải chú ý tới gã, lại càng không có lí do để muốn giết gã.

Thằng điên nói xàm.

Đặt thanh kiếm lên bàn, Orba khẽ thở dài.

Orba cho quân tăng cường tuần tra ở cả trong lẫn ngoài thành Nedain, đồng thời đích thân đi thị sát khu vực, bố trí thêm quân cảnh giới tại các vị trí xung yếu bên ngoài. Trong tình hình hiện tại, hoàng đế có thể bất thình lình phái thêm quân tới đàn áp. Tuy nhiên, tình hình ở Nedain phần nào có lợi hơn cho cậu. Không như ở Birac hay Apta, đa số nhân dân được yên ổn đã lâu nên đều lo sợ chiến tranh, dân thành Nedain bị gia tộc Abigoal đàn áp tàn tệ, nay được dỡ bỏ gông cùm nên tinh thần chiến đấu lên rất cao, sẵn sàng chống lại bắt cứ kẻ thù nào.

Đúng lúc này, hoàng đế phái sứ giả tới. Đó không phải là tối hậu thư đòi hoàng thái tử phải tự dâng đầu cầu hòa mà là một lời mời. Gil Mephius, kẻ đang chiếm đóng thành Nedain được công nhận là hoàng thái tử và được mời trở về vương đô Solon.

Thông báo này làm phe hoàng thái tử chao đảo.

Nếu hoàng đế đem quân tới đánh Nedain thì hoàng thái tử sẽ càng ung dung. Quân dân Nedain sẽ đoàn kết chiến đấu, muôn người như một. Đằng này hoàng đế lại có động thái nhượng bộ. Có thể ông ta nhận định rằng thanh thế của hoàng thái tử đã lên quá cao, không thể phong tỏa được nữa. Có điều, sự công nhận này còn gây ra một ảnh hưởng khác. Đoàn quân đang khí thế hừng hực sau thắng lợi của hoàng thái tử bỗng thấy một giải pháp khác. Giải pháp hòa bình, chấm dứt đổ máu vô ích.

Cuộc nội chiến Mephius sẽ sớm chấm dứt. Một khi ý tưởng đó đã được gợi lên, dù cho nó có hoang đường viển vông thì nó vẫn sẽ lớn mạnh, dần lất át ý chí chiến đấu, sinh ra nhiều luồng ý kiến trái chiều. Đoàn quân đang trên thế thắng của hoàng thái tử sẽ bị phản đòn, nhanh chóng nảy sinh mâu thuẫn nội bộ.

Trong những ý kiến đang nổi lên, tất nhiên phải có…

“Đây là cạm bẫy.”

Tướng Rouge Saian khẳng định.

Trong lâu đài, các tướng lĩnh của hoàng thái tử đang họp trong văn phòng mới đây còn thuộc về lãnh chúa Jarius Abigoal.

“Thần không tin Bệ Hạ bỗng nhiên thay đổi tâm ý. Đây rõ ràng là quỷ kế nhằm gây chia rẽ nội bộ quân ta.”

“Đúng lắm.” Tướng Odyne Lorgo đồng tình. “Thông báo đó đã và đang làm lung lay tinh thần chiến đấu của cả quân đội lẫn nhân dân. Một số cho rằng Bệ Hạ đang tìm thời cơ ám sát hoàng tử điện hạ, tương tự như âm mưu bất thành vừa rồi ở Birac, còn một số khác thì cho rằng hoàng tử gia nên chấp nhận về Solon để kết thúc cuộc nội chiến.”

“Một khi Điện hạ đặt chân vào thành, Bệ Hạ sẽ có toàn quyền sinh sát. Ngài có thể bị bắt giữ và hành quyết còn chúng thần sẽ mất thủ lĩnh và tiếp tục bị khép tội mưu phản.”

“Bệ Hạ dám làm thế lắm.”

“Biết vậy…” Tướng Folker Baran bỗng cắt lời. Tông giọng ông nhẹ nhàng rành mạch, đủ mạnh để các tướng đang tranh cãi phải quay lại nhìn. “…nhưng nếu Điện hạ từ chối thì chúng ta sẽ đánh mất lợi thế về mặt đạo đức.”

Rouge im lặng không đáp. Folker vừa chỉ ra một điểm quan trọng mà ông đã không chú ý tới. Orba – hay đúng hơn là hoàng tử Gil – cũng đang có chung mối quan ngại với Folker.

Suốt bao lâu nay, hoàng đế luôn coi Gil là kẻ giả mạo và đã nhiều lần đem binh mã tới đàn áp. Ở chiều ngược lại, Gil có thể lấy đó làm cái cớ để chống đối, lấy hành động để củng cố lập luận rằng hoàng đế Guhl là ‘kẻ chuyên quyền độc ác, không chịu nghe lời ngay lẽ phải.’ Tuy nhiên, giờ hoàng đế đã thay đổi thái độ, quay sang công nhận danh phận của Gil, đồng thời gửi lời mời hoàng thái tử về vương đô. Như Folker vừa nói, tình thế khó xử đang bị đẩy ngược về phía Gil. Ngài phải có lí do hợp lí để từ chối hoặc không sẽ chuốc lấy búa rìu dư luận. Hoàng đế Guhl có thể lấy đó làm cớ để khẳng định Gil là kẻ giả mạo, là tên phản bội hiếu chiến.

Một đòn hiểm của hoàng đế Guhl, một mũi tên trúng hai con chim. Cũng chính vì thế nên ông ta mới thả cho đám loạn quân của Salamad Fogell tự tung tự tác trên đất Mephius.

Cả Rouge và Odyne đều nhìn thấu ý đồ của hoàng đế và đã lên tiếng cảnh báo về thứ cạm bẫy đang rình rập trước mắt.

“Tóm lại, xin Điện hạ hãy khoan tính chuyện về vương đô. Như vậy quá mạo hiểm.”

“Chúng ta nên phái sứ giả đang đàm phán theo hướng khác.”

“Có thể sắp xếp mở hội nghị ở một địa điểm nằm giữa Nedain và Solon.”

“Thôi đi, nó quá phi thực tế.”

Mọi người tranh cãi hồi lâu. Orba cho tạm dừng cuộc họp. Suốt nãy giờ cậu vẫn chưa đưa ra chủ ý gì. Nhóm của Rouge, những người đã theo hoàng thái tử được ít lâu đã phần nào hiểu cá tính của ngài. Mỗi khi Gil trầm ngâm không nói nghĩa là ngài đang tập trung suy nghĩ. Sắc mặt ngài bình thản hay thậm chí còn có vẻ bàng quan nhưng kì thực ngài vẫn chuyên tâm lắng nghe mọi ý kiến.

Tất cả đều tuân lệnh, dừng cuộc họp tại đây. Không ai tỏ thái độ bất bình hay bực dọc. Có điều, họ không thể giấu diếm nỗi lo lắng và quan ngại đang hiện rõ trên nét mặt.

Orba rời văn phòng. Pashir bám sát theo sau, khoảng cách gần tới nỗi hai người dường như dính vào nhau. Gã cũng có mặt trong cuộc họp và cũng như Orba, gã không nói gì. Nhiệm vụ của gã đơn thuần là bảo vệ hoàng thái tử.

Phải như ngày thường, Orba đã tức tối đuổi Pashir đi cho khuất mắt rồi. Tuy nhiên, sau một phen chết hụt ở Birac, thái độ của cậu với gã đã thay đổi nhiều. Nếu hôm đó Pashir không đề cao cảnh giác thì đám sát thủ kia đã thành công đoạt mạng cậu rồi. Từ đó Orba thôi không cản trở nhiệm vụ của Pashir nữa nhưng cậu dĩ nhiên vẫn rất không thoải mái với tay vệ sĩ luôn kè kè sau lưng mình.

Pashir đột nhiên sải bước, sấn tới chắn trước mặt Orba.

“Có việc gì?” Gã gằn giọng quát, thì ra có ba binh sĩ đang chạy xồng xộc về phía này. Ba kẻ này tuổi tác khá chênh lệch, xét theo sắc phục thì nhiều khả năng là lính gác trong lâu đài Nedain. Cả ba cùng quỳ xuống khấu đầu.

“Cúi xin Điện hạ lượng thứ.” Người lính tóc bạc nói trước. “Thần xin mạo muội có điều muốn nói. Trong ngoài thành người ta đang bàn tán xôn xao rằng Điện hạ đang cân nhắc trở về vương đô Solon nhằm chấm dứt chiến tranh, giúp nhân dân qua cơn khổ ải.”

“Điện hạ đừng đi. Người mà trở về chỗ đó, hoàng đế bệ hạ sẽ giết Người mất.” Cậu lính trẻ mặt mũi tái xanh nói bồi theo, người trung tuổi bên cạnh cũng góp thêm vào, thái độ cực kì khẩn thiết. “Mong Điện hạ tiếp tục ở lại cai quản Nedain. Chúng thần nguyện đem tính mạng ra bảo vệ Người.”

Pashir đáp lại bằng cách gạt cả ba người sang một bên, không để cho họ chạm tới dù chỉ là cái gót giày của Gil.

“Tránh đường, lũ láo xược này. Đám tiểu tốt các ngươi có tư cách gì bàn việc đại sự?”

“Hãy khoan.” Orba nhẹ nhàng vỗ vai Pashir. Ngài đáp lại ba người kia bằng một nụ cười. “Đây là minh chứng cho thấy nhân dân đang lo nghĩ cho tương lai. Ta không phải là cha ta. Ta muốn Mephius trở thành đất nước nơi con người có quyền tự do bày tỏ ý kiến mà không phải sợ hãi giấu diếm.”

“Vâng.” Pashir dừng tay. Orba quay sang ba người kia, khẳng định. “Các ngươi chớ lo, ta không có ý định chết dễ dàng thế đâu.”

Ba người kia dập đầu lạy tạ, ai cũng đầy quyết tâm, người lính già còn phản động bật khóc.

Sau đó, Orba và Pashir leo cầu thang lên trên tầng thượng tháp canh thành Nedain. Lính gác cảnh giác khắp xung quanh nhưng khoảng cách với hai người tương đối xa.

Orba ngẩng lên ngắm bầu trời xanh thẳm, để làn gió mát mơn man trên mặt rồi đưa mắt liếc sang Pashir.

“Đừng tự bắt mình làm trò mà mày không làm được.”

“Mày lôi tao vào vụ này đó chứ. Cái mặt tao vẫn đang còn đỏ đây này.”

“Lòng người đang bất yên. Hoàng thái tử phải luôn tỏ ra mạnh mẽ, hoặc không trong nội bộ sẽ nảy sinh phản loạn.”

Pashir đã cố ý sắm vai kẻ vô tình, hung tợn không màng đến tình cảm con người.

“Không hợp với ngươi đâu.” Orba lắc đầu. “Nếu thấy cần thiết, ta sẽ sắp xếp việc khác tốt hơn cho ngươi. Ngươi vốn là võ sĩ giác đấu, là tên tử tội trèo từ dưới đáy xã hội lên làm Cận vệ Hoàng gia. Người như ngươi mà không được công chúng ủng hộ thì sẽ phiền phức lắm.”

“hmm.” Pashir hục hặc thoáng gật đầu. “Bộ tao tệ thế à?” Gã nghiêm trang hỏi lại.

Orba ngửa cổ cười khùng khục. Một kẻ tài giỏi, đầy năng lực trên chiến trường, về cơ bản không đến nỗi yếu kém, thế nên Orba mới nghĩ Pashir không hợp làm mấy chuyện giả tạo.

Cười chán chê rồi cậu lại xuống lầu, cùng Pashir đi thị sát quanh thành Nedain. Quãng đầu giờ trưa, sứ giả từ các thành Apta, Birac đem báo cáo thường kì tới. Không có gì đáng chú ý, chỉ trừ trinh sát ở Solon báo rằng đang có tin đồn rằng đạo quân của đế quốc Allion do hoàng tử Kaseria Jamil chỉ huy đã cập cảng Zonga, ngay sát phía bắc Ende.

Công quốc Ende vừa đổi chủ không lâu. Đại công tước qua đời, để lại di nguyện truyền ngôi vị cho nhị vương tử Eric. Khi hay tin này, ngay cả Orba cũng không giấu được sự ngạc nhiên.

Tên đó á?

Cậu đã từng gặp qua Eric một lần. Khi đó cậu đã liên thủ với hoàng tử Zenon xứ Garbera và đã đánh bại y trên lãnh thổ Garbera.

Hắn còn trẻ quá. Cậu thầm nghĩ mà quên mất bản thân mình cũng không già dặn hơn là bao. Tất nhiên, trong thời buổi loạn lạc, việc lớp thanh niên đứng lên cầm quyền cũng không có gì lạ.

Vấn đề là liệu Eric có đủ sức lãnh đạo quân đội Ende chống lại quân Allion không?

Mật thám ở vương đô cho hay vương tử Eric đã phái sứ giả đề nghị Mephius và Garbera gửi viện binh. Hoàng đế Guhl nhận thư và lần lữa không hồi đáp. Lẽ dĩ nhiên thôi, Mephius đang lao đao trong nội chiến, thân mình lo chưa xong, hơi đâu đi lo chuyện thiên hạ.

Ngoài ra còn có một số tin tức quan trọng khác. Bên cạnh đạo thủy quân đang đóng tại Zonga, Allion còn có thêm một đạo quân khác đang áp sát Ende bằng đường bộ. Nghe đến đây, Orba không kìm được phải rít lên một tiếng ái ngại, hệt như phản ứng của Eric hôm trước.

Orba nhắm mắt lại, cơ hồ nghe thấy tiếng trống trận, tiếng chân bước rầm rập vọng về từ hướng đông. Chuyện này thật không thể xem thường.

Sắp có một phen đại chiến.

Nếu Ende bại trận, để mất lãnh thổ thì Allion nghiễm nhiên sẽ chiếm được chỗ đứng tại miền trung tâm lục địa, tạo cơ sở vững chắc để uy hiếp các quốc gia xung quanh. Đến khi đó, các xứ Mephius, Garbera có muốn phủi tay đứng ngoài cuộc cũng không thể.

Lại nói, cả Mephius lẫn Garbera đều mới trải qua mười năm chiến tranh, thương tích vẫn chưa lành, làm sao có thể tính chuyện chống đỡ?

Bằng mọi giá, Eric phải thủ thắng. Orba thầm nghĩ, đồng thời rà soát lại các nguồn tin trong đầu. Nếu điều kiện thuận lợi, cậu sẽ cân nhắc đích thân cầm quân sang chi viện cho Eric.

Tất nhiên, cái giả định đó chỉ có thể được cân nhắc sau khi cậu giải quyết xong xuôi vấn đề ở Mephius.

Cậu không thể quay lại với phương án câu giờ như sau khi chiếm thành Birac nữa. Kéo dài chiến tranh sẽ làm suy sụp tiềm lực quốc gia, làm suy yếu năng lực tự vệ trước mối nguy xâm lăng đang dần lớn mạnh mang tên Allion. Kết quả sẽ là sự diệt vong của đế quốc Mephius, cuộc tranh đoạt quyền vị giữa hoàng đế và hoàng thái tử rốt cuộc sẽ trở thành vô nghĩa.

Orba trầm ngâm suy nghĩ, bỗng có người vào báo tin. “Đây là thư của chỉ huy Gowen gửi cho Điện hạ.”

Viên tổng quản già hiện đang lo nhiệm vụ quản quân kiêm huấn luyện lính mới ở Birac. Orba tuy đã quen Gowen từ lâu nhưng đây là đầu tiên cậu thấy ông gửi thư từ. Kì thực, cậu thậm chí còn không biết Gowen đọc thông viết thạo. Bút tích trong thư nguệch ngoạc khó coi, ngang ngửa với nét chữ của cậu hồi xưa. Orba nhìn qua một cái, miệng hơi mỉm cười rồi chợt nghiêm mặt lại.

“Điện hạ?” Pashir hỏi. Vẫn như mọi ngày, gã vẫn túc trực bên cậu. “Chẳng hay thành Birac vừa xảy ra chuyện gì?”

“Không…là về Layla thôi.”

Layla. Vừa nghe đến cái tên nọ là Pashir đã chau mày gật đầu. Cô ta là hầu gái của công chúa Vileena xứ Garbera. Cách đây vài hôm, cô ta đã dụ hoàng tử Gil tới một tòa tháp bỏ hoang và cố ám sát ngài bằng một con dao tẩm độc. Cô ta còn có vài tên đồng đảng cùng hợp sức. May nhờ có Pashir nghi ngờ, chú ý canh chừng hành tung của cô ta và của cả Gil nên đã tới cứu kịp lúc, bằng không Gil đã bỏ mạng rồi.

Ấy thế mà trong khoảnh khắc sinh tử, Layla không rõ vì sao lại lao ra, lấy thân mình che chắn cho Gil – hay thực ra là Orba – khỏi nhát dao của tên đồng đảng.

Layla.

Orba biết một người có tên như vậy. Gil Mephius – hoàng thái tử thật – đã dùng quyền hưởng đêm tân hôn của hoàng tộc để ép buộc cô ta phải hầu hạ mình ngay trong lễ cưới. Thật không ngờ Layla lại tái ngộ với hoàng thái tử theo cách này.

Đúng hơn thì lần đầu Orba gặp Layla là ở một ngôi làng vùng biên giới với miền tây. Cô ta là người Mephius, vì sao lại lưu lạc tới xứ đó, làm thế nào mà cô ta trởi thành hầu gái riêng của công chúa được nhỉ?

Chuyện này còn rất nhiều uẩn khúc.

Quan trọng hơn, bản năng mách bảo Orba rằng Layla biết gì đó về hoàng thái tử thật. Tin tức đó sẽ là đòn chí mạng cho cậu. Với mối nguy nhãn tiền như thế, cậu đương nhiên đã cân nhắc sẽ kết tội Layla âm mưu ám sát hoàng thái tử và xử tử để tránh hậu họa, ngặt nỗi cô ta có thân phận là hầu gái của công chúa, không thể tùy tiện định tội. Cực chẳng đã, cậu đành giam lỏng cô ta trong một tòa tháp trong lâu đài, dự định sẽ tra hỏi sau.

Xem chừng Gowen cũng có chung suy nghĩ với Orba. Ông lo ngại những điều Layla và những điều cô có thể tiết lộ.

“Thần thấy chúng ta không nên chần chừ thêm nữa. Càng để lâu càng dễ có hậu họa. Thần đã sắp xếp số lượng lính gác ở mức tối thiểu nhưng vẫn nên chủ động đề phòng thì hơn.” Nội dung thư đại khái như vậy. Cơ bản là Gowen muốn được cho phép xử tử Layla.

Orba nhất thời giật mình không nói nên lời trước những từ ngữ ác độc mình vừa đọc. Ngỡ như cậu vừa thấy phần nhân cách của ông tổng quản già. Gowen đề nghị nhưng đó không phải là ông muốn như thế. Ông đã hạ quyết tâm, cũng tương tự như Orba thôi.

Mày sẽ vừa phải gánh vác cả một quốc gia vừa phải lừa dối tất cả những người xung quanh. Gowen từng nói như vậy, ông sẵn sàng làm mọi cách để bảo vệ bí mật cho cậu.

Orba thầm mường tượng hình ảnh ông tổng quản già, người xưa nay vẫn có đôi chút tình cảm, vẫn quan tâm tới cậu suốt từ hồi còn làm võ sĩ giác đấu. Sau rồi ông còn nhận Hou Ran làm con nuôi, trông thần thái giống mấy ông bố đến nỗi làm cho Shique với Orba cười muốn lộn ruột. Người cha ấy đang đề nghị phải giết một cô gái tầm tuổi con mình để bịt đầu mối. Đây chính là điều biến tướng, là hậu quả khi một tên nô lệ như Orba tự xưng là hoàng thái tử.

Orba xé bỏ bức thư rồi sải bước phăm phăm đi về hướng lầu thành. Pashir lặng lẽ đi theo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!