Tập 11: Rồng tung cánh bay lên bầu trời buổi rạng đông
Chương 1: Sóng ngầm (part3)
0 Bình luận - Độ dài: 3,800 từ - Cập nhật:
Part 3
Trời đang dần tối.
Cánh đồng bát ngát trải dài bên ngoài tường thành. Đất đai vùng Nedain tương đối khô cằn, khó trồng trọt, nhưng đến nay đã tốt hơn nhiều nhờ công sức cải tạo qua nhiều thế hệ nông dân. Ví dụ như nho vùng Nedain đã trở thành món đặc sản, chất lượng nhất nhì xứ Mephius.
Đằng xa kia lấp lóa ánh phản chiếu từ gươm giáo của binh sĩ tuần tra quanh cánh đồng. Trên trời thấp thoáng vài chiếc phi thuyền bay qua lại, sẵn sàng đi trinh sát, luân chuyển tin tức. Cả bốn mặt thành đều có chiến hạm trực chiến, sẵn sàng cất cánh khi có lệnh.
Trên lầu thành, Orba chợt ngoảnh nhìn về hướng đông. Nãy giờ ánh mắt cậu chỉ vẩn vơ ngắm ánh hồng rực rỡ buổi chiều tàn.
“Đã bao lâu rồi?”
Câu hỏi không đầu không cuối tuột ra khỏi miệng Orba trong vô thức, tựa hồ như cậu đang muốn sắp xếp lại đầu óc. Pashir hơi ngẩn ra, còn chưa kịp hỏi lại thì Orba đã đáp luôn. “Chà, gì chứ vụ đó ngươi có liên quan trực tiếp còn gì. Còn nhớ Zaat Quark không? Khi ta làm phá sản âm mưu nổi loạn của hắn rồi đem ngươi đi Apta ấy?”
“Hóa ra Điện hạ muốn nhắc lại chuyện ở Solon.” Pashir đáp. “Chắc ngài không thật lòng cân nhắc chấp nhận đề nghị của hoàng đế đâu chứ?”
“Ngươi cũng có mặt trong lúc họp chiến nghị, điều gì cần biết cũng đã biết hết rồi. Nếu ta thoái thác không đi, đại nghĩa của ta sẽ bị hủy hoại, quân Allion ở phía đông sẽ xâm chiếm. Các thành Apta, Birac, Nedain giờ đang ủng hộ ta nhưng sớm muộn rồi cũng bắt đầu quay lưng. Còn chần chừ ở lại nghĩa là tự đào hố chôn mình. Vả chăng…”
“Vả chăng?”
“Allion chính mà mối hiểm họa cần xử lí…coi như đây là thời cơ có một không hai đi.”
Orba muốn nói áp lực quân sự từ Allion đang ép buộc mình phải nhượng bộ, từ bỏ ưu thế. Chịu thiệt như vậy mà vẫn gọi đây là ‘cơ hội’. Pashir mà chẳng hiểu người kia lập luận kiểu gì.
Gã không hiểu, nhưng…
“Đừng nói ngài muốn giơ đầu ra chịu chém đó nhé?” Chỉ riêng vấn đề đó là gã võ phu cục cằn Pashir không thể không lưu tâm.
“Gì chứ ta không muốn chết và tất nhiên sẽ không đến đó để chịu chết.”
“Đây cũng thế. Ngài đã quên mình vừa suýt chết ở Birac rồi à? Đám sát thủ kia nhất định là tay chân của hoàng đế.”
“Ông ta đã gửi chiếu thư triệu tập ta, nghĩa là kế hoạch ám sát ta đã bị dẹp bỏ.”
“Đừng nói xàm.” Gương mặt thô ráp trơ cứng của Pashir thoáng nở một nụ cười. “Hoàng đế là kẻ tàn nhẫn, bất cần đạo nghĩa. Ngài hiểu hắn rõ quá rồi. Chính vì thế nên những người như tướng Rouge, tướng Folker mới bỏ hắn về phe ngài.”
“Ừ, nhưng ở chừng mực nào đó, ta nghĩ là ta hiểu.”
“Hiểu cái gì?”
“Hiểu ý đồ đằng sau lệnh triệu tập của Guhl.”
Hoàng đế ắt đang cho rằng tình hình hiện tại đã trở thành thế giằng co. Ông ta vừa thua liền mấy trận, mất đi một thủ phủ thương nghiệp quan trọng, triều thần thân cận nhất là Simon đột ngột qua đời, gây rối loạn lớn trong nội bộ. Những vấn đề đó đã ép Ông ta phải hoãn điều thêm quân chi viện cho Nedain, kết quả là thành phố này cũng thất thủ theo. Vụ ám sát – giải pháp cuối cùng của hoàng đế cũng thất bại. Ông ta sẽ không muốn phái thêm sát thủ vì nỗ lực bất thành vừa rồi đã tạo ra một làn sóng tin đồn lan tới vương đô, làm lòng người li tán.
Về phương diện quân sự, hoàng đế vẫn mạnh hơn. Có điều, thật không dễ gì dập tắt cái khí thế của sự đổi thay. Hoàng tử Gil, với những chiến thắng liên tiếp tại Birac và Nedain, với các tướng Rouge, Odyne và Folker nối đuôi nhau về dưới trướng, với sự hiệp trợ của công chúa Vileena đang tạo ra một cơn cuồng phong, hứa hẹn một phen vật đổi sao rời trên toàn cõi Mephius.
Suy cho cùng, từ khi quyết định trở lại với chiếc mặt nạ hoàng thái tử, Orba đã luôn đặt mục tiêu: hành động phải tạo nhiều tiếng tăm, gây nhiều sóng gió hết mức có thể. Hiện giờ, có thể nói mục tiêu ban đầu của cậu đã thành công.
Hoàng đế chịu xuống nước nghị hòa với Gil đơn giản vì ông ta không thể phớt ngờ cơn phong ba thêm nữa.
Chuyện đã đến nước này, thôi thì ta cứ triệu hắn về vương đô rồi sẽ thị uy với hắn trước mặt toàn thế triều thần. Guhl hẳn đã nghĩ như vậy.
“Ngài nói hiểu nghĩa là thế nào?” Pashir sửng sốt cảm thán. “Hiểu cái gì? Ngài không phải hoàng tộc, Guhl với ngài là người dưng nước lã. Lão không phải cha ngài. Nghĩ lại đi, nói đúng ra thì ngài đâu có thân quen gì với lão.”
Orba im lặng không đáp. Pashir nói có lí, xuất thân của cậu và Guhl khác nhau một trời một vực. Cậu và ông ta đối đầu nhau đơn thuần vì những xung đột về lí tưởng và tương lai.
Dẫu vậy, Orba vẫn cho rằng: nếu mình là Guhl, mình cũng sẽ làm tương tự.
Hoãn binh không đánh, cũng không tìm cách ám sát. Trong khi lợi thế tinh thần đang ngả về phía đối thủ, đồng thời họa ngoại xâm mang tên Allion đang đến ngay sát vách thì ngoan cố dùng vũ lực là hạ sách. Nếu cậu là Guhl, cậu hẳn cũng sẽ chọn giải pháp chính trị. Cậu sẽ dùng mưu mẹo để ép đối thủ vào thế khó xử, ép bọn chúng phải chấp nhận điều kiện của mình, tự nguyện bước vào lãnh thổ của mình. Tại đây, dưới sự chứng kiến của triều thần, cậu sẽ tận dụng quyền lực và bản lĩnh chính trị vượt trội của mình để đối chất và sẽ đánh gục đối thủ bằng lời lẽ thay cho binh đao.
Canh bạc cuối cùng. Orba và Guhl cùng chung một suy nghĩ. Cơ mà, cậu ngoài mặt thì nói đây là cơ hội tốt còn trong thâm tâm thì lưỡng lự, sợ rằng mình không đủ bản lĩnh. Rốt cuộc cậu vẫn phải trông chờ vào thời cuộc, vào cơn phong ba mình đã tạo nên. Thông điệp của Guhl đã chứng minh rằng cậu đã thành công bước đầu. Bước tiếp theo bắt buộc cậu phải vào hang cọp, phải tự tay làm, tận mắt chứng kiến mới xong.
“Vớ va vớ vẩn.” Pashir vặc lại. “Bộ ngài tưởng bọn quyền thần đó có lương tâm à? Lũ chúng nó đã giả mù giả điếc, để cho Guhl thỏa sức chuyên quyền suốt bao lâu nay, rồi tất cả bỗng nhiên nhận ra sai lầm, quay sang bảo vệ cho ngài à? Ngài nghĩ đám quý tộc mà ngài thống hận sẽ về phe ngài chống lại hoàng đế sao? Sự tin tưởng mềm yếu này thật không giống ngài chút nào.”
“Chắc không đâu.” Orba đáp gọn rồi không kìm được mà bật cười ha hả. Đã lâu lắm rồi cậu không trò chuyện với Pashir với tư cách đấu sĩ Orba. “Mà này, Pashir…gốc rễ của quốc gia vẫn là nhân dân. Phó mặc sinh mạng và tương lai của mình cho tình cảm con người nó có phải là hành động ngu dốt không?”
“Thần đâu có nói thế.”
“Ta đi tất đã có phòng bị. Vạn nhất ta có mệnh hệ gì, ta đã sắp đặt để bảo đảm ngăn ngừa Mephius tiếp tục gây chiến với miền tây và dồn hoàng đế vào đường cùng."
Orba trông thảnh thơi đến lạ. Cơn cuồng sát hiếu chiến mọi ngày đã lùi xa khiến cậu trẻ hẳn ra, về đúng với tuổi thật, một chàng thanh niên, hay đúng hơn là một thằng nhóc đang khoái trá dàn xếp một trò chơi khăm. Khổ nỗi cái thái độ tưng tửng ấy lại làm Pashir giận dữ hơn.
“Nếu có bất trắc…” Tay kiếm sĩ phong trần dằn giọng nói. “Nếu ngài bị làm sao thì tất cả chúng ta sẽ chết chắc. Các tướng của ngài, quân lính của ngài, tất cả những ai tin tưởng ngài sẽ không có chốn dung thân, gia đình dòng tộc cũng sẽ bị vạ lây.”
“Ta biết. Đây là canh bạc may rủi. Biết vậy nhưng chúng ta cũng không thể ngồi đây thi gan với vương đô mãi được. Lúc nãy ta nói rồi, càng trì hoãn ta càng bất lợi, vừa đánh mất đại nghĩa vừa tạo cơ hội cho bọn người Allion thoải mái làm càn. Hôm ấy ta phất cờ nổi dậy chống hoàng đế để cứu lấy miền tây Tauran, hôm nay ta trở về vương đô để cứu lấy xứ Mephius. Nó cũng như nhau cả thôi.”
“Như nhau chỗ đéo nào? Phải có cách khác.”
“Pashir, chúng ta không thể thắng bằng vũ lực. Lật đổ hoàng đế không giải quyết được gì cả. Cái hậu quả sau đó…”
“Làm vậy là quá mạo hiểm cho tất cả chúng ta. Thần không thể đồng ý nổi, bất luận thế nào đi nữa,”
Pashir nghiêm mặt, rút hờ kiếm khỏi vỏ, hàm ý quá rõ ràng. Về phần Orba, cậu không phản ứng gì, chỉ cười nhạt.
“Ầy, thế ngươi muốn làm gì? Giết ta à? Chính miệng ngươi vừa nói ta mà chết thì tất cả sẽ tiêu tùng theo còn gì.”
“Thần sẽ không giết ngài, chỉ chặt bớt tay chân cho ngài hết đường tùy tiện làm càn thôi.” Pashir đáp. “Tiện thể cắt lưỡi luôn, đỡ phải nghe ngài than vãn cằn nhằn.”
“…”
Câu trả lời cục cằn đã xóa tan nụ cười nhởn nhơ trên mặt Orba. Pashir nói gã chỉ cần giữ cậu còn sống là được. Miễn là hoàng thái tử Gil Mephius còn sống thì ngọn cờ lí tưởng của ngài sẽ còn tung bay.
Pashir vẫn giữ nguyên thanh kiếm trong tay. “Sao thế? Sao im lặng rồi? Hay là ngài không nhẫn tâm giết tôi?”
“Pashir.” Orba nhẹ nhàng nói, tay vươn ra nắm lấy cánh tay chắc nịch như gỗ lim của gã. Pashir ‘Thiện Nghệ’, gã đấu sĩ bất bại một thời.
“Ta phải đi.” Cậu khẳng định, giọng nhỏ nhẻ thì thầm. “Nếu ngươi có cái gì đủ quan trọng để phản đối ta thì cứ việc. Ta sẽ đi, sẽ giơ lưng ra cho ngươi đâm chém. Ngươi muốn làm gì thì làm.”
Nói đoạn, cậu ngoảnh lưng đi thẳng.
Một bước, hai bước…
Cậu vẫn cảm nhận rõ ràng sự hiện diện hừng hực như lửa cháy của Pashir. Ngay bây giờ thôi, có thể lưỡi gươm sẽ tuốt trần và chặt Orba ra làm đôi.
Đúng lắm, đây là canh bạc cuối, canh bạc tất tay. Orba vừa nghĩ vừa lững thững sải bước. Cậu nghe loáng thoáng có tiếng ca hát từ xa vọng lại, tiếng của thanh niên, cả đàn ông lẫn đàn bà đang hát vang một bài dân ca.
Nếu bây giờ ta không xoay chuyển được thời cuộc thì sẽ chẳng bao giờ có thể nữa.
Cậu và xứ Mephius sẽ cùng diệt vong… Orba suy nghĩ như vậy cốt là muốn tự động viên tinh thần. Cậu đã tới đầu cầu thang và Pashir vẫn đứng đó, hung hiểm như lửa cháy, tay vẫn cầm thanh kiếm chưa rút hết khỏi vỏ.
Mặt trời vừa xuống núi, Orba bỏ Pashir lại và đi tìm lãnh chúa Fedom, người vừa tới thành Nedain được mấy hôm. Nơi này nằm gần vương đô hơn nhiều so với lãnh địa Birac nên lão đã đích thân tới để nghe ngóng tin tức.
“Có thư của Indoph York.” Fedom thông báo, thái độ hãnh diện rõ rành rành. “Xem ra tên đó cuối cùng cũng chịu hành động. Đúng như ta đoán. Một khi Indoph khởi binh, vương đô sẽ bị kẹp vào thế gọng kìm, đám quan tước đang lưỡng lự sẽ không còn cách nào khác ngoài tỏ rõ lập trường.”
Ánh mắt Fedom Aulin lóe sáng. Tham vọng ấp ủ trong lòng lão suốt bao lâu nay đang tựu hình. Tinh thần đang lên cao thế này, chắc bây giờ lão cũng không phân biệt được mình đang mơ hay tỉnh.
Kì thực, vừa nhìn qua Fedom một cái đã đủ thấy dạo này lão ít ngủ. Lão đang vui, tâm trạng đang tốt, thành thử khi Orba nói ‘Ta dự định ngày mai sẽ lên đường về vương đô’ thì lão chỉ thoáng trợn mắt rồi bật cười ngặt nghẽo, tưởng cậu nói giỡn.
Cười mãi rồi lão mới vỡ lẽ nhận ra Orba không đùa và ngay lập tức lão đỏ mặt tía tai. Lão phản đối dữ dội ngang ngửa Pashir. Một kẻ rút kiếm đòi ngăn cản bằng vũ lực còn lão thì trông như sắp dùng đôi tay núng nính mỡ bóp cổ giết Orba luôn cho rồi.
“Mi quá đáng lắm rồi!” Fedom gào, vật vã thở không ra hơi. “Thằng khốn nhà ngươi không phải muốn làm gì thì làm đâu! Ta không cho phép! Ngươi nghĩ cái quỷ gì trong đầu vậy? Hả? Nghĩ cái gì mà lại nói câu ngu xuẩn đó? Ngay khi tham vọng của ta sắp thành hiện thực thì thằng con hoang nhà ngươi bỗng nổi hứng tự ý hành động nữa à? Con mẹ ngươi chứ! Đừng nói vớ vẩn! Không có chuyện đó đâu! Ta phải trói ngươi lại, không cho đi nửa bước!”
“Từ từ, bĩnh tĩnh.”
Ông mới là người muốn gì làm nấy ở đây đấy. Orba nghĩ thầm.
“Nghĩ mà xem, ngài sẽ thấy việc này không tệ lắm đâu.”
“Cái gì?”
“Ngài sợ tôi về vương đô để bị bắt giữ, bị lật tẩy chân tướng rồi bị giết chứ gì?”
“Còn hỏi nữa à? Nếu sự thật ngươi chỉ là một tên đấu sĩ quèn bị phơi bày thì không chỉ ngươi toi mạng mà bao nhiêu công sức, bao nhiêu toan tính dàn dựng cho ngươi sẽ thành công cốc hết.”
“Coi nào…” Orba vuốt tóc. “Tôi thấy chúng ta sẽ không đến mức mất cả chì lẫn chài đâu.”
“Thằng khốn nhà ngươi nói thế là có ý gì? Coi lại địa vị của mình đi-“
“Nghe này, lãnh chúa Fedom. Giả sử hoàng thái tử chết thì phe cánh của hoàng tử vẫn còn ngài mà.”
“H-Hả?”
Orba nhìn trực diện Fedom, người đang hoang mang chớp mắt lia lịa.
“Nếu tôi chết đi, thì binh quyền ở ba thành Apta, Birac và Nedain sẽ không thể chớp mắt một cái đã trả về cho hoàng đế luôn được. Ngược lại là khác, ngài có thể lấy danh nghĩa báo thù cho hoàng thái tử để khởi binh, quân sĩ sẽ lũ lượt về với ngài. Hoàng thái tử mà chết ở vương đô thì hoàng đế tất sẽ không thể thu phục được lòng người, tất sẽ có kẻ bất bình, có kẻ chống đối. Ngài xem, nếu hoàng thái tử không còn, ngài sẽ nghiễm nhiên thống lĩnh quân đội của ba thành phố.”
“…”
“Ai sẽ dẫn dắt đạo quân đó đi báo thù, giải phóng vương đô Solon và đế quốc Mephius khỏi tay bạo chúa bất nhân bất nghĩa? Ngài, Fedom Aulin. Như thế không tốt sao?”
Fedom nuốt khan, ho sặc sụa mấy cái vì nuốt phải quá nhiều nước bọt.
“Xàm ngôn.” Ánh mắt lão ứ nước. “Nếu ngươi bị bại lộ chân tướng thì sao? Chả có sau đó gì nữa. Một khi tên nô lệ hèn hạ nhà ngươi thì lộ tẩy thì tất cả sẽ chấm dứt, chẳng có ai ủng hộ, không ai báo thù cho đâu.”
“Chuyện đó ngài muốn đổi trắng thay đen kiểu gì cũng được. Này nhé: ‘hoàng đế đã tàn nhẫn hại chết hoàng thái tử, không những bội ước mà còn vũ nhục thi hài, đóng khắc ấn nô lệ lên lưng hòng lừa dối thiên hạ. Ông ta coi con trai mình là mối họa phải diệt trừ, lại còn xảo trá đến mức ngụy tạo rằng con trai mình là kẻ giả mạo.’ Ví dụ thế thôi, ngài Fedom chẳng phải luôn tự hào mình giỏi hùng biện hay sao? Chỉ cần ngài trổ tài, phát biểu mấy câu là bọn chúng tin sái cổ ngay. Ta mà chết thì thiên hạ càng thấy rõ bản chất của hoàng đế, những kẻ lâu nay đứng ngoài cuộc cũng phải phản ứng. Ngài xem, đó không phải cơ hội thì là gì? Hay ngài cho rằng đó là bất khả thi?”
Fedom vẫn còn loạn nhịp thở, cơ mà lí do hẳn đã khác so với lúc nãy. Lão chợt quay sang nhìn trực diện Orba.
“Cái gì mà ‘sau khi tôi chết rồi’ chứ? Nói năng bất cần như thế, bộ ngươi không muốn sống nữa à?”
“Nào, chẳng phải tôi vốn dĩ do ngài chọn ra hay sao? Hôm ấy ngài cưỡi con rồng Tego đến tìm tôi ở hội giác đấu Tarkas, nếu không có đại kế của ngài thì tôi vẫn mãi là tên nô lệ, ngày ngày chém giết cầu sinh thôi. Vận may tôi hồi ấy còn tốt, đã sống sót qua hai năm nhưng biết đâu đấy, có khi sang ngày hôm sau tôi sẽ thua và chết ngắc trong đấu trường cũng nên.”
“…”
“Coi nào, chuyện này bàn đi bàn lại hơi nhiều rồi á. Ngay cả thuộc hạ dưới trướng tôi còn có kẻ vẫn ôm bụng ngờ vực tôi chứ chưa nói gì đến phe hoàng đế. Khả dĩ nhất vẫn là ngài chủ động đứng lên hành động. Ngài nghĩ sao, đại nhân Fedom?”
Orba tặng cho lão một cái nhìn nồng ấm. Quả thật, xét chi li ra thì cậu đúng là có một chút ít tình cảm dành cho Fedom Aulin. Nếu không có tham vọng của lão thì làm gì đã có cậu ngày hôm nay.
Nếu lão thông minh hơn một chút, hoặc không thì bớt ảo tưởng đi một tí…thì tham vọng tày trời của lão đã bị vạch trần từ lâu rồi và cái đầu của Orba và Fedom sẽ được treo cạnh nhau trước cổng thành Solon.
Nhưng, dĩ nhiên, sự đời bàn chuyện nếu như đến thiên thu cũng chẳng hết. Nếu hôm ấy ta phán đoán sai, nếu hôm ấy ta gặp người này người nọ, nếu hôm ấy ta bị trượt ngã…
Giữa vô vàn cái nếu như ấy chỉ có một thực tại, chính là kết quả của hành động thực tiễn.
Orba luôn khắc ghi nhận thức ấy trong tâm can.
Tối hôm ấy, Orba triệu tập các tướng Rouge, Odyne và Folker tới lâu đài.
Quá trình giải thích của cậu lâu gấp đôi so với hồi chiều giải thích với Pashir. Tướng Rouge phản đối không ngớt, giận dữ đùng đùng như lửa cháy. Tướng Odyne ra chiều khổ sở, lòng đầy mâu thuẫn. Folker thì chỉ im lặng không nói gì.
“Điện hạ…chuyện này…chỉ riêng chuyện này Người tuyệt đối không được làm.”
Phản ứng của họ dĩ nhiên không khác gì Fedom và Pashir. Orba dĩ nhiên cũng thừa hiểu các tướng sẽ không đời nào chịu vâng lệnh. Cậu để họ nói hồi lâu rồi mới ôn tồn cất tiếng.
“Rouge. Ngươi nói ta nghe, điều gì chúng ta không được đánh mất trong cuộc chiến này?”
“Thưa…” Giọng Rouge Saian như nghẹn ứ trong cổ họng. “…là đại nghĩa.”
“Đúng. Đại nghĩa, không phải bản thân ta.” Orba nói. “Không phải sinh mạng ta mà là cái lí do thôi thúc ta đứng lên hành động. Nếu đại nghĩa đó bị nhân dân ngờ vực thì coi như chúng ta thua rồi. Chúng ta sẽ thua trên thế thắng, thua không phải vì binh đao, để cho hoàng đế Guhl thỏa sức nhục mạ, tên tuổi sẽ vĩnh viễn chịu ô nhục trong sử sách, ta là kẻ giả mạo, các ngươi là lũ phản bội.”
Các tướng dĩ nhiên không ngờ hoàng thái tử thực sự cân nhắc chấp nhận trở về vương đô. Đồng thời, ba người họ tuy phản ứng gay gắt nhưng cũng không đến mức như Pashir và Fedom. Họ trước sau vẫn là thần tử của xứ Mephius, họ mặc nhiên tin tưởng người đang đứng trước mặt mình là hoàng thái tử Gil Mephius, người kế thừa hợp chính thống của hoàng tộc. Họ không biết chân tướng của Gil nên họ dĩ nhiên không lo sợ như Pashir và Fedom.
“Giờ không phải là lúc tàn sát anh em đồng bào. Vì lối suy nghĩ nó nên lâu nay chúng ta đã phải trải nhiều khổ cực. Từ nay chúng ta phải chứng tỏ lòng quyết tâm. Rouge, ngươi đừng coi ta là con bệnh hèn nhát. Đừng nghĩ ta là tên hề ngu xuẩn, lấy chém giết làm vui bất chấp thời cuộc. Đừng đánh đồng ta với lũ tội phạm hạ tiện chỉ lăm lăm đòi cầm gươm đao. Đám sử gia sau này viết gì không cần biết, chỉ biết ngay lúc này, ngay bây giờ, chúng ta không thể đánh mất niềm tin của nhân dân.”
Rouge rưng rưng nước mắt. Ông là người già dặn, ít nhiều cũng đã nhìn ra vấn đề. Mấy hôm nay ông đã lao tâm khổ tứ, cố tìm giải pháp sao cho hoàng thái tử không phải về vương đô. Ông có kế hoạch nhưng không kế hoạch nào đáp ứng điều kiện Gil đặt ra: đại nghĩa.
Rốt cuộc, Rouge Saian cũng phải gật đầu.
Nhìn viên tướng già bất lực cúi gằm mặt, Orba chỉ lặng thinh, sắc mặt trơ đá. Cậu đứng dậy.
“Rouge, Odyne, Folker, các ngươi ở lại thành Nedain, đảm bảo an ninh cùng với Raymond Peacelow. Yuriah, ngươi đem hạm đội cùng cánh quân của Walt về giữ thành Birac.”
Các tướng nhất tề đứng nghiêm thi lễ. “Rõ!”
0 Bình luận