Tập 11: Rồng tung cánh bay lên bầu trời buổi rạng đông

Mở đầu

Mở đầu

Rakuin no Monshou

Tập 11: Rồng tung cánh bay lên bầu trời buổi rạng đông

Phần mở đầu

Kaseria Jamil đang méo miệng, chỉ muốn ngáp dài một cái.

Tiếng cầu kinh của thầy tế vang vọng trong hang động. Họ đang tổ chức một buổi tế lễ trước thềm chiến tranh. Tất cả sĩ quan và quân nhân người Allion tham dự phải tuân thủ luật lệ: im lặng, nhắm mắt, chắp tay đặt trước bụng.

Hang động này vốn dĩ là một thông đạo ngầm dẫn ra bờ biển. Mặt đá chỗ Kaseria vẫn còn ướt, sóng vỗ rì rào. Ánh đuốc trên vách hang soi tỏ những con thuyền sơn màu hoàng kim đang nhấp nhô theo nhịp sóng ngoài xa. Nhóm tư tế đang tỉ mỉ ngâm nga, nhắc lại một danh sách dài những tên gọi, những danh hiệu họ dùng để gọi nhữn tinh linh của sắt thép, của gỗ đá, của vàng bạc… những vật liệu được sử dụng để tạo nên con tàu tráng lệ ngoài kia.

Dài dòng văn tự, nói gì lắm dữ vậy. Kaseria thật sự không muốn nhớ xem đã bao nhiêu lần mình phải kìm chế không ngoác miệng ra ngáp. Các tinh linh cư ngụ trên đất Allion, bất kể lớn bé to nhỏ đều yêu thích chiến tranh. Chỉ cần quân lính của ta cầm đao kiếm lên, tàn sát kẻ thù, cho máu chảy thành sông, tanh trôi vạn dặm, đem thủ cấp và tim gan bọn chúng về làm tế phẩm thì tinh linh nào cũng hài lòng.

Kaseria Jamil năm nay 22 tuổi. Cao, gầy, thanh nhã, vẻ bề ngoài thường thấy ở những nhạc sĩ, thi sĩ trong hoàng cung Allion. Quả thực, Kaseria ít nhiều cũng là một nghệ sĩ, cơ mà niềm cảm hứng của ngài không xuất phát từ nhung lụa xa hoa của hoàng cung. Ngược lại, con tim ngài hứng thú với chiến trường, với cảnh đổ máu, với âm thanh của đao kiếm súng đạn.

Đế quốc Allion đã quá quen với tình trạng chiến tranh. Quen thuộc và thường xuyên đến mức sử sách của Allion trong 20 năm trở lại đây hầu như năm nào cũng ghi nhận về một trận chiến nào đó. Tính cách hiếu sát của Kaseria, đại hoàng tử của đế quốc chính là bản sao của vua cha, kẻ đã và đang dành cả đời để chiến tranh chinh phạt. Ở một mặt nào đó, hoàng tử Kaseria chính là thiên sứ trời ban cho đế quốc Allion.

Cái nghi lễ này nó vừa phiền phức vừa vớ vẩn. Kaseria nghĩ vậy nhưng vẫn bấm bụng nhẫn nhịn, cốt để thỏa mãn khát khao đang chờ đợi phía trước.

Dẫu vậy, ngài vẫn dần dần mất tập trung. Kaseria mở hé mắt. Các nữ tu đang đứng xếp hàng ngang trước con tàu vàng lộng lẫy, miệng ngân nga lời cầu nguyện. Họ chỉ mặc bộ đồ lễ mỏng manh, lại thêm việc họ đã phải ngâm mình dưới biển trước khi tiến hành nghi lễ nên phần da thịt ẩn sau lớp trang phục đó cứ thế lồ lộ ra trước mắt.

Trong số quan khách ở phía sau dĩ nhiên có Kaseria và thế là ngài bỗng được thưởng thức cảnh đẹp mộng mơ: những đường cong gợi cảm ướt át của nữ tu. Hmm, nàng ở góc trái trông hơi nhỏ nhưng có vẻ cũng vừa tay đấy. Vỗ bên trái vào bên phải, ái chà chà, trông vậy chứ chắc nó nặng phải biết. Dáng đẹp nhất là nàng ở chính giữa. Mà khoan, đứng ở đây còn thấy có vết lằn roi trên mông, thế là thế nào?”

“Điện hạ thấy gì hay chưa?” Bỗng một giọng nói nọ khẽ khàng thì thào vào tai Kaseria. Ngài giật mình, đôi mắt mở lớn trong thoáng chốc rồi lập tức cụp xuống.

“Lance, đang trong nghi lễ trang nghiêm mà ngươi lại phát biểu bừa bãi gì thế? Đó là hành vi báng bổ, mạo phạm đến tinh linh.” Kaseria thì thào đáp lại. “Linh Thần sẽ nổi giận, sẽ giáng giông tố xuống quét sạch chiến thuyền của ta, sẽ nổi phong ba bão lửa đốt cháy quân ta. Ây dà, đáng sợ đáng sợ. Ngươi mau nhắm mắt lại, bình tâm tĩnh tại, dốc tâm cầu nguyện xin Linh Thần nguôi giận cho ta.”

“Linh Thần nổi giận? Tốt quá. Cuộc chiến sẽ càng thêm thú vị.” Lance Mazpotter chắt lưỡi. Người này đeo băng che mắt trái, luận tuổi tác thì chắc phải hơn Kaseria ít nhất ba chục tuổi. Có lẽ chính vì thế nên cung cách của người này có phần hơi suồng sã, nhất là khi đối phương là hoàng tử, là chủ nhân của mình.

“Nhưng hạ thần thấy Điện hạ đã lấy mâu thuẫn ở Ende làm cớ để động binh. Đó là một hành động hồ đồ.”

Người này thậm chí còn có gan bảo Kaseria là ‘hồ đồ’. Kaseria Jamil rất nổi tiếng với biệt danh ‘Tiểu bạo chúa xứ Allion’. Các nước lân bang cho rằng nó ám chỉ cá tính cương mãnh cùng với chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh của Kaseria còn trên thực tế thì khác. Cái biệt danh không mấy êm tai đó đã xuất hiện từ trước khi Kaseria Jamil bắt đầu cầm quân ra trận. Vả chăng, ‘tiểu bạo chúa’ chắc chắn không phải là từ ngữ mà thần tử của xứ Allion muốn thốt lên khi nói về người kế thừa vương vị.

Khi Kaseria còn bé, mỗi khi có gì không vừa ý là ngài thường xuyên ăn vạ, gào khóc, thậm chí còn tay đấm chân đá. Trẻ con khó bảo là chuyện thường, người ngoài nhìn vào còn coi cái tính ương bướng ấy là tiềm năng, là ‘ý chí kiên cường ẩn giấu’. Ngặt nỗi, Kaseria không phải đứa trẻ bình thường. Những sự việc như thế để lại hậu quả vượt xa cái định nghĩa ‘bình thường’ rất nhiều. Nhiều lần hoàng tử tìm tới phụ vương, tố cáo rằng ‘tên quân hầu này dám cản đường con’ hay ‘tên triều thần này không chào con’ và đòi phải xứ chém.

Quốc vương Allion hồi ấy lại đặc biệt nuông chiều đứa con trai đầu lòng. Ông dĩ nhiên không mù quáng tới mức đi chém đầu cận thần chỉ để dỗ dành một đứa con nít. Tuy nhiên, ông đã nhiều lần yêu cầu những kẻ ‘may mắn’ nọ phải đích thân đi xin lỗi hoàng tử. Ngay cả các quan đại thần trong triều cũng không ngoại lệ.

Cứ như thế, biệt danh ‘Tiểu bạo chúa’ dần dần được gán ghép với Kaseria Jamil mãi cho tới khi ngài mười ba tuổi. Đó là năm đánh dấu sự diệt vong của Atall, vương quốc tiếp giáp phía bắc Allion. Cũng trong năm đó, tướng Lance Mazpotter, ‘Độc nhãn long xứ Atall’ được hoàng tộc Jamil chiêu mộ.

“Ngươi lải nhải gì thế? Đó là lệnh của Phụ Vương. Ta chỉ chấp hành thôi.”

“Điện hạ còn giả ngốc nữa. Đức vua chắc chắn không hề muốn dính lứu gì tới chuyện này. Ưu tiên trước mắt của triều đình là ổn định nội chính, hạn chế gây hấn ngoại giao. Dù sao thì vụ binh biến của công chúa xứ Dytiann hãy còn mới nguyên đó.”

Vương tử của xứ Allion và viên tướng kì cựu của mình - người đã từng bảo vệ quê hương chống lại chính Allion và thất bại – hạ giọng trao đổi.

“Thấy câu kiến nghĩa bất vi – Làm người thế ấy cũng phi anh hùng. (*)” Kaseria ngạo nghễ đáp. “Ende và Allion có chung nguồn cội, đều là hậu duệ của Vương triều Ma thuật. Chúng ta tuy hai mà một, khoảng cách có thể xa nghìn trùng nhưng số phận vốn dĩ đã định đoạt chúng ta phải thống nhất về một mối. Thời cơ đã tới, cờ đã vào tay mà không phất, đó mới là dại dột.”

(*) Trans: nguyên văn câu này là ‘Thấy việc đúng đắn mà không làm thì không đáng xưng danh quân tử’. Đây là một câu trích ngôn trong sách của Khổng Tử còn cá nhân mình thấy dịch ra thế này hợp nghĩa hơn. Nó cũng khẳng định nét tính cách bay bướm thi sĩ của nhân vật.)

“Oh…”

“Trên hết, quan hệ giữa các quốc gia ở miền trung tâm lục địa đang có xáo trộn mạnh. Ende và Garbera vừa xảy ra xung đột biên giới còn Mephius thì đang khủng hoảng vì nội chiến.”

“Ra là thế. Tin tức này thần cũng đã nghe loáng thoáng ở đâu rồi. À mà chúng ta đang nói chuyện gì ấy nhỉ? Ai dà, thần lơ đãng quá.”

Độc nhãn long xứ Atall nhoẻn miệng cười. Tuổi tác ông đã ngoài năm mươi nhưng hình thể vẫn tráng kiện, kết hợp với bộ giáp phục chỉnh tề tạo nên khí thế kinh hồn bạt vía đến nỗi đồng minh còn không dám lại gần. So với ông, Kaseria đứng bên cạnh trông mảnh khảnh nhỏ nhắn như thiếu nữ.

“Ta nghĩ thế là đủ để thuyết phục ngươi rồi chứ, Lance? Còn…”

“Dẹp mấy lời đầu môi chót lưỡi đó đi. Điện hạ, đây rõ ràng là ngài thói xấu lặp lại.”

“Gì mà thói xấu lặp lại?”

“Điện hạ nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt không? Người nói ‘bản mặt nhà ngươi trông thật khó ưa’ rồi tung chân đá thần. Kết quả là ngài bị lãnh một cái bạt tai và khóc lóc đi kể lể với đức vua, đòi chém đầu thần. Điện hạ của ngày hôm nay cũng không khác năm xưa là mấy. Đám người ngoài vẫn hay khen rằng Điện hạ đã chín chắn lên nhiều, bớt đi tính cách nông nổi bồng bột. Không ,không. Ví dụ, lúc công chúa xứ Dytian nổi loạn thì ngài lại không tham gia trấn áp vì đang bận chơi bời gái gú ở miền thôn dã.”

“…”

“Điện hạ còn trẻ con lắm, như đứa trẻ sơ sinh. Ngay cả những thứ ngài bình thường không thèm để mắt, chỉ cần hơi có một chút cơ hội chiếm hữu là ngài đột nhiên nổi hứng đòi hỏi cho bằng được. Nếu không phải vì vụ Dytian thì giờ này ngài vẫn đang phè phỡn trên giường với mĩ nữ. Thần dám đảm bảo ngài sẽ không thèm để tâm tới cái thông điệp của tên vương tử Jeremie gì đó kia. Dù sao chúng ta cũng vừa trải qua một chiến dịch dài hơi.”

Vụ việc Dytian mà Lance nhắc tới là cuộc chiến vớiLiên minh Thần thánh Dytian.

Hoàng tử Kaseria cũng tham dự vào chiến dịch này. Sau nhiều trận giao tranh, đế quốc Allion với tiềm lực hùng hậu dần dần vươn lên nắm lợi thế áp đảo, đẩy phe Dytian vào hiểm cảnh. Vua xứ Dytian, đồng thời cũng mang danh hiệu đại giáo chủ của giáo hội đã nhiều lần gửi thư nghị hòa. Phía Allion nhìn nhận đó là dấu hiệu rằng đối phương đã kiệt quệ nên đã từ chối sứ giả, dồn lực lượng tấn công với mưu đồ tiêu diệt hoàn toàn xứ Dytian.

Kết cuộc là nhà vua đã phải đầu hàng để cứu lấy quốc gia dân tộc. Ông đã tự sát, thủ cấp bị đem dâng cho Allion làm bằng chứng. Xứ Dytian, thường dân, binh lính, quý tộc… ai ai cũng đau buồn khôn xiết. Họ đã chấp nhận đầu hàng, làm thuộc địa của Allion vì không muốn sự hy sinh đó trở thành vô nghĩa.

Randius, tướng chỉ huy cánh phải của quân viễn chinh Allion đem quân vào đóng trong hoàng cung Dytian và bắt đầu tiến hành đàm phán. Vua xứ Dytian không có con trai, quân quyền hiện tại đang tạm thời trao cho hai cô con gái của ông. Hai bên thảo luận qua nhiều ngày, những việc như bàn giao tài sản hoàng cung, hậu đãi cho hoàng thất Dytian, giải giáp quân đội… Ba ngày trôi qua, công việc diễn ra suôn sẻ, cơ mà tướng quân Randius thì lại có biểu hiện lạ.

Chẳng là hai cô công chúa xứ Dytian đều là mĩ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Ngay cả người có tiếng là đức cao vọng trọng, yêu vợ thương con như Randius cũng không khỏi xao xuyến trong lòng. Ông ta đặc biệt để mắt đến trưởng công chúa, cô gái lúc này mới ngót mười tám tuổi và đã gạ gẫm, hay đúng hơn là ép buộc cô phải chiều chuộng mình. Công chúa ngoan ngoãn nghe lời, mời hắn vào khuê phòng để ‘tâm sự’ và cắt cổ hắn bằng một con dao giấu dưới gối. Sau đó, cô cũng cắt cổ tự sát để chịu trách nhiệm, đồng thời cũng là noi gương cha mình.

Sự kiện này đã làm các sĩ quan và binh sĩ còn lại của xứ Dytian nổi cơn thịnh nộ.

“Chúng ta đã đầu hàng nhưng lũ súc vật Allion đó vẫn không biết đạo lí.”

“Anh em, cầm vũ khí lên chiến đấu! Đuổi cổ lũ xâm lược Allion! Chiến đấu để bọn ác ôn đó không có cơ hội động vào gia đình vợ con chúng ta!”

Binh lính và quần chúng thi nhau nổi dậy trên khắp lãnh thổ Dytian.

Lạ thay, một bộ phận binh sĩ Allion đóng trong hoàng cung Dytian, những kẻ nằm trong nhóm thân tín của tướng Randius không hiểu vì lí do gì mà lại hợp sức với phe nổi loạn.

Nhà vua Allion lập tức phái binh mã đi đàn áp và dẹp tan cuộc nổi loạn trong vòng một tuần. Có điều, như Lance đã nói, hoàng tử Kaseria đã không tham gia. Lúc đó ngài đang đi rong chơi với lí do ‘nghỉ ngơi lấy sức’.

“Vậy ra tin đồn là đúng. Lance, ngươi đã tham gia đạo quân thảo phạt?” Kaseria thì thầm, ánh mắt sáng rỡ vẻ hiếu kì trẻ thơ. Lance trang trọng gật đầu.

“Vâng. Thủ lĩnh của quân nổi loạn là tiểu công chúa của Dytian. Tuổi mới mười sáu mà đã xinh đẹp tuyệt vời, không thua gì cô chị. Chính cô ta đã thuyết phục đám quân trong hoàng cung đổi phe. Cô ta tuyên bố thế này: ‘Ta đảm bảo kẻ có công trạng hiển hách nhất sẽ trở thành vua xứ Dytian. Vị anh hùng đó sẽ có quyền vào khuê phòng ta, sẽ có quyền sở hữu thân xác ta. Ta sẽ trao cho người ấy mọi thứ, mọi lời trăng gió, bất kể thô bỉ hay cao sang. Ngài ấy có bắt ta làm nô lệ, làm con điếm cho quân lính chơi bời ta cũng cam lòng.’”

“Hai chị em đó ta chỉ thấy qua tranh chân dung thôi.” Kaseria nói, giọng gầm gừ như đang nghiến răng. “Đáng tiếc, lúc chiếm thành đáng lẽ ta phải đị gặp ngay mới đúng nhưng lại thôi. Đằng nào Dytian cũng đã thành thuộc địa của Allion rồi, ta muốn làm gì cũng được, khi nào cũng xong. Phải lột trần hai đứa nó ra, tròng xích vào cổ, chổng đít vào nhau, bò bốn chân như hai con chó mới hợp lí.” Ngài nói với thái độ của một người đang luyến tiếc một sai lầm từ sâu trong thâm tâm. “Còn Randius nữa, ai lại đi dùng vũ lực thẳng thừng để gạ gái bao giờ. Đàn bà nó cũng như lâu đài ấy, phải có tường cao hào sâu, thành đồng vách sắt thì mới đáng chinh phục. Từ từ thăm dò, phá vỡ từng bức tường, dẹp bỏ từng cánh cổng, cho đến khi hai cô công chúa cao sang kia phải chịu quỳ gối, phải tự nguyện dâng hiến mới là chiến thắng chứ.”

“Đàn bà và lâu đài. Câu này là Điện hạ học theo của thần.” Lance giễu cợt.

Buổi tế lễ vẫn đang tiếp tục. Có lẽ các nữ tư tế đang bắt đầu vào khúc cao trào vì tiếng ngâm nga của họ bắt đầu trầm bổng như đang hát.

Thời gian vẫn còn dài. Kaseria thì thào.

“Và?” Ngài đánh mắt sang phía Lance, đi kèm với một nụ cười thoáng qua trên hàm râu thưa.

“Và gì?”

“Ôi, ân sư của ta, người đã dìu dắt ta về kiếm thuật, chiến thuật và chinh phục đàn bà. Ngài có biệt tài bắt ta phải nghe những lời cay nghiệt. Ngài, Lance Mazpotter, cánh tay phải của ta, ngài có muốn cùng ta chinh chiến lần này không?”

“Còn trốn tránh gì nữa, thần đang ở đây và hoàng tử gia còn gọi thần là cánh tay phải. Mỗi khi Người vung kiếm, sườn phải luôn lộ sơ hở và thần luôn có mặt ở bên Người, đảm bảo không đao kiếm nào có thể chạm tới thân thể Người.”

“Ta không phải trẻ con!”

Nụ cười tinh nghịch bỗng biến tướng, sắc mặt Kaseria méo mó, cơ hồ sắp chuyển sang nổi giận. Lời thì thầm đột nhiên biến thành tiếng quát lớn khiến các tư tế đang tập trung thỉnh nguyện phải giật mình ngoảnh lại.

Một cử chỉ đó thôi đã đủ thấy người ta kinh sợ hoàng tử Kaseria Jamil như thế nào. Tuy nhiên, trong mắt Kaseria thì Lance là độc nhất vô nhị, không thể thay thế. Sắc mặt ngài nhanh chóng trở về như bình thường.

“Mấy năm nay, quân đội Ende hầu như chỉ ăn chơi không chiến đấu, ngoại trừ vài vụ đụng độ nhỏ. Trong đám hèn yếu đó chắc gì đã có kẻ nào đủ sức đối chọi với cánh tay phải của ta đây? Như ta đã nói, ta đang có thiên thời, thế cuộc ở lục địa đang rất bất ổn. Đồng thời, ta cũng đang hi vọng rằng trong các hiệp sĩ Garbera hay đấu sĩ Mephius phải có kẻ nào đó có chút thực lực chứ?”

Ngài nói cùng với một nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ. Tuy nhiên, cũng với nụ cười đó trên môi, Kaseria Jamil có thể chặt người ta ra làm hai mảnh, hay đúng hơn đó là ấn tượng mà dân xứ Allion vẫn rỉ tai nhau về hoàng tử của mình.

Không. Có lẽ chỉ một mình Lance Mazpotter phủ nhận điều đó. Điện hạ không phải là con quỷ hiếu sát. Ngài ấy chỉ đơn giản là trẻ con thôi. Trẻ con thích nghịch ngợm, dễ làm hỏng, dễ bị tổn thương.

Lance Mazpotter đã có vô vàn chiến tích, cả trên chiến trường lẫn tình trường. Ông hầu như chẳng còn gì luyến tiếc, chẳng có gì níu giữ ông lại với thế gian nữa. Nguyện ước cuối cùng, thứ đã và đang giữ ông ở lại với cuộc đời chính là ham muốn được chứng kiến chàng thanh niên với gương mặt trẻ thơ Kaseria Jamil đem lửa chiến tranh đi thiêu rụi thế giới rồi chinh phục những gì còn lại của nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!