Tập 11: Rồng tung cánh bay lên bầu trời buổi rạng đông

Chương 2: Ở vương đô Mephius (part 1)

Chương 2: Ở vương đô Mephius (part 1)

Rakuin no Monshou

Tập 11

Chương 2: Chuyện ở vương đô Mephius

Part 1

Tin tức lan truyền rằng hoàng đế đã ban chiếu chiêu an, triệu tập hoàng thái tử trở về vương đô. Dư luận chia ra hai thái cực.

“Vậy là Bệ Hạ đã công nhận hoàng tử Gil rồi.”

“Bậy nào, mưu kế đấy. Bệ Hạ chỉ chờ hoàng tử đặt chân vào vương đô là sẽ bắt xem xử trảm ngay lập tức.”

Thiên hạ to tiếng tranh cãi mãi không ngớt. Họ chỉ bàn cãi thế thôi chứ chẳng phe nào có lập luận thuyết phục. Mối quan tâm lớn nhất của họ vẫn là khi nào thì cuộc nội chiến này mới kết thúc. Họ sẽ phải nơm nớp lo chạy loạn, chồng con bị bắt đi lính, phải chịu sưu cao thuế nặng thêm bao lâu nữa?

Như lẽ thường tình, dư luận chia ra nhiều luồng ý kiến. Có người không muốn bận tâm, mặc kệ đám quan quân trên đầu mình làm gì thì làm, chỉ biết hoàng đế vẫn đảm bảo hòa bình, mình được yên thân là được. Kẻ nọ thì tỏ thái độ bất bình với những quyết sách gần đây của hoàng đế: đem quân đánh sang nước khác với một lí do chẳng ai tin cho nổi, xử tử triều thần, thậm chí còn giết cả nhà…Có người chỉ lo nội chiến chưa qua, họa khác đã tới.

Giữa vô vàn lời bàn cãi, vẫn có một số ít nói về công chúa Vileena. Đây không phải là tình cờ. Tổng quản Gowen ở Birac đã chủ động gài người vào vương đô tung tin. Với việc công chúa đã đích thân đi tóm cổ tên phản loạn Salamad Fogel, thái độ của dân chúng với vương quốc Garbera đã cải thiện, qua đó tránh được một cơn khủng hoảng tín nhiệm. Họ còn loan tin rằng công chúa sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã trở về quê hương.

Lại nói, Salamad Fogel hiện đang bị giam giữ trong thành Solon. Vị trí chính xác của y thì dĩ nhiên không ai biết, cũng chưa chắc y còn sống. Người ta kháo nhau rằng hoàng đế đã chỉ thị giữ mạng cho y, chừng nào tên phản loạn đó còn thở thì xứ Mephius còn có một con cờ để mặc cả với Garbera.

Rốt cuộc, những tin đồn ấy đã và đang góp phần tạo ra một làn sóng bất an trong lòng dân ngay tại vương đô Solon, trái tim chính trị của hoàng đế.

Tất thảy thiên hạ đều lo sợ, chỉ trừ một ngoại lệ.

“Vậy là công chúa xứ Garbera rốt cuộc cũng đã biết thân biết phận.” Hoàng hậu Melissa hoan hỉ khi hay tin công chúa đã về Garbera.

Nhóm hầu nữ đang giúp hoàng hậu mặc váy áo, tiếp theo là trang điểm, trang sức và làm tóc. Tất cả đều phải chỉn chu, tỉ mỉ từng chút một. Đang làm giữa chừng thì chuyện về công chúa Vileena được đem ra.

“Hoàng thái tử đã qua đời, đám loạn đảng ngoài kia chỉ giỏi múa mép lừa bịp. Hôn lễ chưa thành, hôn phu thì đã tạ thế, công chúa Vileena đâu có lí do gì để nán lại đế quốc Mephius nữa. Với tính cứng đầu cứng cổ đó, muốn cô ta chịu đựng lễ giáo hà khắc trong hoàng cung còn khó, huống gì thích nghi và điều chỉnh. Thôi thì trả cô ta về, coi như ai về nhà nấy.”

Thái độ của Melissa với người xung quanh rất hiền từ. Từ khi bà lên ngôi hậu đến nay vẫn luôn như vậy.

Tuy nhiên…

“Tâu Lệnh Bà, nghe nói…” một nữ hầu ở phía sau đang nâng gương cho Melissa ngắm bỗng hạ giọng. “…nghe nói Bệ Hạ ban lệnh triệu hoàng thái tử điện hạ trở về vương đô. Chuyện đó có thật không? Nếu quả thật hoàng tử gia còn sống, thậm chí còn dấy binh chống lại Bệ Hạ…”

“Hắn không phải hoàng thái tử!”

Melissa quát một tiếng, thanh âm sắc bén như dao. Nữ hầu kia giật bắn mình, suýt nữa đánh rơi cái gương. Thấy cô ta sợ xanh mặt, Melissa lại cười dịu.

“Ta vừa nói gì ngươi nghe rõ rồi chứ?”

“Dạ…dạ.”

“Bệ Hạ ắt đã có cao kiến. Đừng để tên tiện dân càn quấy đó làm ngươi động tâm.”

Kì thực, người đã phản ứng dữ dội nhất trước tin đồn ‘hoàng thái tử sống lại’ là Melissa chứ không phải ai khác. Lạ ở chỗ, ngay khi biết chuyện công chúa Vileena đã hồi hương, bà lập tức thay đổi thái độ, coi như vấn đề hoàng thái tử chưa từng tồn tại. Bà dường như đã mất hết hứng thú, không muốn tra xét xem tên hoàng thái tử tự xưng kia là thật hay giả.

Trước bữa tối, Melissa đi thăm điện thờ Long Thần. Thân là một tín đồ ngoan đạo, ngày nào hoàng hậu cũng viếng đền. Khoác trên người bộ áo choàng do hoàng đế ban cho bá quan để mặc khi dự sự kiện tổ chức tại thần điện, bà đi vào một mình,  để cho vệ sĩ và tùy tùng chờ ngoài cổng.

Một vị trưởng lão ra tiếp đón. Trông bộ dạng ông ta bẩn thỉu, rõ ràng là mấy ngày liền chưa tắm gội nhưng Melissa không hề nhướn mày nhăn mặt mà vẫn cung kính thi lễ, thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối.

“Trước tiên, thật không gì tốt hơn khi biết Lệnh Bà đã loại bỏ được chướng ngại vật.”

“Ngài nói xem, vậy ‘phán đoán’ sẽ thay đổi chứ?”

“Lệnh Bà chớ lo. Mephius đang trên đà hướng tới tương lai sáng lạn. Kể từ giây phút Người gợi ý Bệ hạ Guhl tìm tới chúng thần thì tương lai Mephius trở thành ‘miền đất hứa’ đã chắc như đinh đóng cột. Chính phải, vận mệnh của đế quốc chính là nhờ Lệnh Bà lèo lái.”

Gương mặt ẩn dưới lớp mũ trùm của Melissa đang cười tít mắt, ngỡ như cô thiếu nữ bị bạn bè trêu chọc là vừa biết yêu.

“Còn vấn đề về-“

“À vâng, viên sĩ quan đi cùng công chúa. Tên hắn là Tanis thì phải? Hành động của hắn chính là số mệnh. Nghĩa vụ nay đã hoàn thành, số mệnh của hắn cũng không còn ý nghĩa, công trạng của hắn đã được ghi nhận và hắn sẽ được chào đón nơi miền đất hứa.”

Melissa thoáng gật đầu, ra chiều thỏa mãn. Bà đột nhiên nhăn mặt.

“Ta chợt nhận ra, dạo gần đây ta không thấy ngài Đại Giáo Chủ ở thần điện. Vốn dĩ hôm nay ta muốn đi thăm hỏi ngài ấy, lạ thay…”

“Hmm…” Xung quanh chỉ có hai người nhưng vị trưởng lão đột nhiên hạ giọng xuống đôi chút. “Từ ngày Đại Giáo Chủ xuất hiện dưới nhân dạng đó tới nay đã được hơn nửa thế kỉ. Thời gian càng dài lâu, sức mạnh càng lớn, khả năng điều khiển Ether càng mạnh. Hiềm nỗi Đại Giáo Chủ rốt cuộc vẫn là người trần mắt thịt, thọ mệnh có giới hạn, tuổi tác đem lại nhiều điều bất tiện.”

“Ngài ấy có bệnh sao?”

“Không có gì nghiêm trọng. Làm Đại Giáo Chủ nghĩa là phải chịu khổ hạnh. Người có nhãn quan nhìn xa trông rộng, tỏ tường thế gian, đám phàm phu như tại hạ không dám so sánh. Một tay Người đã trông coi, dẫn dắt vô vàn số mệnh. Sức mạnh đó đòi hỏi thân thể phải chịu đựng, như ngồi thăng bằng trên bàn chông vậy.”

“Ra là như vậy.”

Melissa cung kính cúi đầu rồi xin cáo từ.

Tối hôm ấy, hoàng hậu truyền gọi hai cô con gái tới cùng dùng bữa. Tuy nhiên, khi bà vào phòng ăn sang trọng dành riêng cho hoàng tộc thì chỉ thấy cô con gái nhỏ Flora đang chờ còn đứa lớn – Ineli – thì không thấy đâu.

Bà hỏi thị nữ thì được biết rằng dạo gần đây công chúa Ineli đi xã giao rất nhiều. Cô thường xuyên rời hoàng cung đi dự tiệc, xem lễ hội, kịch nghệ, tiếp đón sứ giả của các nước láng giềng…

“Con gái đến tuổi khó bảo rồi đấy.” Melissa than thở. Thị nữ đem đồ ăn tới, chừng này hai mẹ con chắc chắn ăn không hết. “Thôi ta vẫn còn may mắn, vẫn còn một đứa biết nghe lời. Nào, Flora, hôm nay con học những gì?”

Bà cười với cô con gái nhỏ. Flora đáp liến thoắng, tựa hồ đang run tới nỗi không giữ được bình tĩnh. Rồi hai mẹ con lại nhìn nhau, im lặng hồi lâu.

Cảm thấy thế này không ổn, Melissa đổi chủ đề.

“Ta nghe Ineli nói là con vẫn giữ rịt một cuốn sách cũ như báu vật.”

“Dạ…từ Hoàng Tỷ ạ?”

Một nụ cười hơi hé trên mặt Flora. Cô bé xem ra rất vui khi biết chị mình vẫn lưu ý tới chuyện nhỏ nhặt đó.

“Như hình cuốn sách đó là quà Bệ Hạ ban cho Ineli. Con giữ cho cẩn thận.”

Melissa nói tới đây, Flora bỗng ngẩng mặt lên như thể vừa giật thột.

“…Vâng.” Cô bé lí nhí đáp. Lại im lặng. Cô bé tiếp tục với bữa tối, tiếp tục thu mình dưới lớp vỏ bọc hoàng gia.

Lại nói, hiện giờ Ineli Mephius đang ở ngoại vi hoàng cung. Cô đang dạo chơi qua một khu vườn, giữa những hàng cây lựu cùng đủ thứ cây cối lạ mắt. Đi tiếp vài bước về phía nam sẽ thấy một xưởng rèn nhỏ. Chỗ này rõ ràng không phải nơi một nàng công chúa nên lai vãng, vào lúc tối trời lại càng không.

Bộ thường phục cô mặc trên người trông cũng không hợp chút nào. Tháp tùng cô chỉ có đúng một binh sĩ. Người này dĩ nhiên là vệ sĩ nhưng còn rất trẻ, chỉ có một mình và chỉ có một thanh đoản kiếm phòng thân giấu dưới áo khoác. Vũ trang ít như vậy phần nhiều vì anh ta vốn là lính cảnh vệ hoàng cung, những binh sĩ duy nhất được phép ra vào khu vực nội điện. Anh ta đang nhìn dáo dác, mặt tái mét, trong lòng sợ hãi, biết rõ hành động này là phá luật.

“Công chúa, thế này nguy hiểm quá.” Chàng vệ sĩ vừa đảo mắt cảnh giới vừa nói. “Nếu có bất trắc, chỉ sợ một mình thần không thể bảo vệ được Người. Người nên hiểu cho, tên đó phát điên rồi. Chúng thần đã tra hỏi và hắn chỉ biết lảm nhảm thôi."

“Có vấn đề gì đâu mà ngươi phải sợ?”

Ineli cười tinh nghịch, dừng bước trước xưởng rèn và vỗ một cái vào lưng áo choàng của chàng vệ sĩ. Mới thế thôi mà cậu chàng đã đỏ mặt tía tai.

Chẳng là mấy hôm trước Ineli đã ban lệnh cho lính trị an thành phố phải truy tìm một người nọ.

Hồi chiều, khi nhận tin báo là đã tìm thấy đối tượng, Ineli nói luôn. ‘Sắp xếp cho ta gặp hắn ngay.”

Dĩ nhiên sẽ không có chuyện công chúa Ineli phải thân hành ra doanh trại của đội trị an. Cô truyền lệnh cho tổng quản quân Cận vệ Hoàng gia, cấp phép cho người của đội trị an đem đối tượng đó vào tạm giữ trong xưởng rèn trong phạm vi hoàng cung.

Không rõ vì sao mà Ineli chỉ cho phép một binh sĩ hộ tống mình tới xưởng rèn. Anh chàng này là người của đội Cận vệ, còn trẻ măng, tuổi chắc chưa tới đôi mươi.

Ineli duyên dáng đưa tay nghịch một lọn tóc vàng bồng bềnh ngang vai mình.

“Nhìn kĩ thì mặt mũi ngươi cũng được, rất có cốt cách quý tộc Ende.”

“Công chúa…”

“Ta tin tưởng ngươi. Bảo vệ một cô gái yếu đuối chẳng phải là điều mọi chàng hoàng tử hào hiệp sẽ làm hay sao?”

“Ơ…vâng…tất nhiên.”

Trong khi chàng thanh niên mặt mũi non choẹt kia còn đang ngẩn ngơ thì Ineli đã lấy chìa khóa ra mở cửa. Cô đi vào một mình, lệnh cho người vệ sĩ cảnh giới ở ngoài.

Ineli nhấc đèn lên soi, chỉ thoáng thấy một bóng đen vội vã lủi sâu vào trong góc khuất. Trông dáng điệu nó vồ vập như con thú hoang nhưng nhìn kĩ thì rõ ràng đó là người. Toàn thân y quấn băng vải, kể cả mặt mũi cũng bịt kín, không rõ là như thế nào. Y bị xích chân như đứa nô lệ, ánh mắt láo liên đầy kinh hãi.

“Đừng sợ.” Ineli nhẹ nhàng thì thầm. “Ta tìm ngươi đã lâu rồi. Nào, ở đây an toàn, không có gì làm hại ngươi hết. Nói đi, ngươi tên gì?”

Cô cúi xuống, gần như mặt đối mặt với kẻ kia. Gã này đang quỳ gối, hai tay chạm đất, ngó nghiêng tìm chỗ trốn.

Chàng vệ sĩ ở bên ngoài hỏi vọng vào để kiểm tra tình hình. Ineli đáp bằng cách lặp lại mệnh lệnh hồi nãy, không cho ai lại gần.

Đồng thời…

“Aaaaa…” Gã đàn ông kia thều thào. “Bane…Là…binh trưởng Bane…quân Giáp Đen.”

Quân đoàn Giáp Đen. Đạo quân đó đã bị xóa sổ khi chủ tướng Oubary Bilan bị cáo buộc đã ám sát hoàng thái tử. Toàn bộ lực lượng đã bị giải tán, hơn ba trăm binh sĩ còn tại ngũ đều bị chuyển qua đơn vị khác.

Đây là binh trưởng Bane. Một quân nhân nhạt nhòa, vốn dĩ chưa từng có thành tích gì nổi trội. Ở vương đô Solon chắc chắn không ai biết y là ai, ấy thế nhưng y có liên hệ mật thiết với hoàng thái tử Gil Mephius. Đúng, y có liên quan tới kẻ đã và đang làm Ineli Mephius mất ăn mất ngủ, chính là tên hoàng thái tử, ‘kẻ giả mạo’ đang nhăm nhe xẻ đôi đế quốc Mephius.

Ineli cúi xuống gần hơn.

“Bane…phải không? Cớ sao một binh trưởng của quân đoàn Giáp Đen oai hùng lại ra nông nỗi này? Tại sao ngươi lại cố tránh mặt con người như lũ thú hoang, bò bốn chân trên đường, lục thùng rác kiếm ăn vậy? Nói ta nghe, ta đảm bảo ngươi sẽ được phục hồi danh dự.”

Bane ngước mắt lên nhìn Ineli như thể đang kĩnh ngưỡng bậc thánh nhân. Công chúa đã khẳng định như vậy, lẽ nào còn là giả? Đúng như Ineli vừa nói, y gần như đã phát điên nhưng ít nhiều vẫn còn chút lí trí. Bằng chất giọng thều thào đứt quãng, Bane bắt đầu kể.

Ấy là ngay sau trận công thành Apta lần thứ hai của của quân Taulia. Hoàng thái tử vừa chiến thắng, lập hòa ước với thành chủ Ax, đảm bảo an ninh trước mắt cho thành Apta. Không lâu sau đó, binh trưởng Bane nhận được một lệnh triệu tập đột xuất của hoàng thái tử.

Không rõ vì sao mà hoàng thái tử đột nhiên muốn y tháp tùng mình ra ngoài thành. Đi ngay trong đêm, không có lí do hay địa điểm gì hết. Khoảnh khắc hai người xuống ngựa cũng là lúc họ bị giặc cướp ùa ra đánh úp. Đó chính là bọn tặc khấu lâu nay vẫn luôn quấy nhiễu quanh thành Apta.

Cả hai bị bắt sống và bị nhốt riêng rẽ nhưng Gil bằng cách nào đó đã thoát ra được và cứu Bane. Đến lúc đó, hoàng tử đột nhiên đổi ý. “Trốn đi là quá mạo hiểm. Hễ bọn tặc khấu biết ta trốn thì bọn chúng sẽ liều mạng truy bắt cho bằng được. Quá lộ liễu.” Hoàng tử quyết định ở lại, bảo Bane về thành gọi viện binh.

Bane vội vã chạy một mạch về Apta, báo cáo ngay với chủ tướng Oubary Bilan.

Gil ắt hẳn đã dự đoán rằng Oubary sẽ muốn một mình hưởng hết công trạng, nghĩa là gã sẽ chỉ huy động đội thân binh của mình là quân đoàn Giáp Đen. Binh lực cũng không quá đông để tránh dứt dây động rừng.

Quân Giáp Đen hối hả di chuyển tới ngôi làng của bọn tặc khấu. Vừa tiến vào là họ đã bị phục kích, tên đạn bắn vào từ khắp bốn phía, lửa cháy hừng hực.

Một bóng đen kì dị bỗng hằn rõ lên trên mặt đất. Nó biến mất chỉ trong chớp mắt, thay vào đó là hàng chục hàng trăm con người đang lăm lăm tay rìu tay kiếm, hò hét lao vào chém giết.

Bane nhớ là ban đầu mình vẫn xoay sở chống đỡ được vài cú đánh còn về sau thế nào không rõ. Nhận thấy tình hình không ổn, y toan tìm đường tháo chạy thì lãnh ngay một búa vào lưng, ngã xuống bất tỉnh. Y may mắn không chết nhờ có hộ giáp và mũ trụ kiên cố. Đến khi hồi tỉnh, y chỉ thấy xung quanh lửa cháy nghi ngút. Y hét không thành tiếng, cố vận chút hơi tàn để chạy trốn. Mặt mũi, tay chân y đều bị lửa thiêu. Y cố chạy, chạy trong cơn hoảng loạn hãi hùng.

Y may mắn lủi được vào một bụi rậm. Và y thấy…

…hoàng thái tử và tướng Oubary đang đấu kiếm. Đường gươm qua lại, tia lửa văng tung tóe. Đến lúc đó Bane mới vỡ lẽ…

Tất cả rốt cuộc đều do một tay hoàng thái tử sắp đặt. Gil Mephius, không, một kẻ nào đó có diện mạo giống với hoàng thái tử Gil Mephius đã lập cạm bẫy nhử tướng Oubary và quân Giáp Đen.

Y nhìn chủ tướng dần thất thế rồi gục ngã dưới kiếm của hoàng thái tử.

Tuy rằng lúc đó tâm trí Bane rất mơ hồ nhưng những gì y chứng kiến đêm ấy chắc chắn sẽ vĩnh viễn không quên. Áo của hoàng thái tử bị bắt lửa, để lộ ra tấm lưng trần săn chắc, đẫm mồ hôi cùng một vết hằn rõ ràng ở chính giữa. Không lẫn đi đâu được, đó là một khắc ấn nô lệ.

Sau đó, bọn tặc khấu bắt đầu thu dọn tàn cuộc, ném hết thi thể lính Giáp Đen vào lửa. Ném được đôi ba cái xác là bọn chúng lại dừng tay, quay sang cười cợt với nhau. Bọn chúng thật không khác gì loài quỷ dữ. Trí nhớ của Bane đứt quãng tại đó.

Đến khi y hồi tỉnh, xung quanh đã hoàn toàn vắng lặng, chỉ để lại màn khói đen dày đặc, chứng tích cuối cùng còn sót lại của một ngôi làng đã từng tồn tại.

Bane cố gượng dậy, lết tấm thân bị bỏng nhiều chỗ nhằm hướng tây mà chạy. Y kiếm cái ăn bằng cách trộm cắp, xong rồi lại chạy, chạy mãi, như thể đang trốn tránh một kẻ thù vô hình. Mãi rồi y cũng chịu không nổi, tưởng đâu sắp chết thì được một người tên là Rone Jayce cứu mạng.

Khắc ấn.

Ineli nuốt nước bọt. Cô nàng đã đứng thẳng dậy từ bao giờ, ánh mắt rọi xuống Bane đang quằn quại dưới chân.

Khắc ấn nô lệ.

Cô nàng chắc chắn không nghe lầm.

Gã tiện dân dưới chân cô đang vật vã thuật lại kí ức kinh hoàng nhất trong cuộc đời mình, gã đang run rẩy, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Tất cả gộp lại thành một tràng những tiếng rên xiết lảm nhảm của một kẻ mất trí.

Đồng thời, một cảm giác khoái trá kì lạ đang dâng tràn trong lòng Ineli Mephius.

Ta tin nó là thật.

Ineli vẫn đinh ninh rằng tên hoàng thái tử tự xưng kia thực chất là một kẻ giả mạo, hiềm nỗi cô nàng chưa biết phải lật tẩy chân tướng của hắn như thế nào. Diện mạo của hắn rất giống với hoàng thái tử, thành ra cô đặt giả thiết hắn có thể là một hoàng thân bị thất lạc từ xưa hoặc đã thay tên đổi họ.

Ấy thế mà tên tiện dân này vừa khẳng định hắn là nô lệ. Nô lệ, hạng người dưới đáy xã hội Mephius, thân phận còn không bằng gia súc.

Khám phá này rốt cuộc lại quá thuận tiện cho Ineli. Một tên nô lệ mạt hạng giả dạng hoàng thái tử, như thế không phải quá li kì rồi sao? Bí mật càng giá trị thì kẻ lật tẩy được nó lại càng được vẻ vang.

Chắc chắn là hắn rồi. Hắn là nô lệ?

Ineli bỗng phát run.

Nhãi con.

Kí ức lại ùa về. Những lời hòa nhã mà Gil – không, kẻ giả mạo đó đã thì thầm vào tai cô nàng ở Apta.

Đứa nhãi con như ngươi hiểu gì mà đòi lên giọng? Còn mở mồm than vãn thêm câu nữa là ta văn cổ ngươi đó. Nghe rõ chưa, hoàng muội?

Một tên nô lệ dám nói như thế? Cái thứ hạ đẳng, suốt đời không ngóc đầu lên được, chỉ cần chủ nhân không vừa ý là có thể chết ngay tức khắc, một tên nô lệ dám cất lời đe dọa công chúa, con gái của hoàng đế Guhl sao?

Lửa hận trong lòng Ineli Mephius bùng cháy, dữ dội chưa từng thấy. Đồng thời, đi kèm với nó là cảm giác lâng lâng khoái trá. Luồng cảm xúc mạnh mẽ làm cô nhất thời chóng mặt, phải dựa lưng vào tường khỏi ngã, cố bình tâm lại. Cô nàng chợt đảo mắt, nhìn xuống tên tiện dân đang ôm đầu quằn quại dưới chân.

Tên này hết giá trị rồi.

Ineli không muốn dính dáng tới y, giữ y sống không chừng còn gây thêm hậu họa cho Mephius.

Công chúa lại cúi xuống, nhẹ nhàng đưa đôi tay thanh tú ra ôm lấy bờ vai đang run rẩy của y.

“Không sao…ổn rồi, đừng sợ.” Ineli thì thầm, chủ động úp mặt gã đàn ông vào ngực mình.

Ánh sáng như lóe lên từ trong đôi mắt ướt nhòe của Bane. Y đang được áp mặt vào làn da mềm mại của một thiếu nữ. Hương thơm thoang thoảng, hơi ấm dịu dàng, giọng nói thủ thỉ ngọt ngào. Chỉ thế thôi đã đủ để khiến y kích động, cơ thể nóng rực lên.

Bane gào lên như con thú, chồm tới đè ngã Ineli.

Á!

Nghe tiếng hét, chàng vệ sĩ ở bên ngoài lập tức đạp cửa xông vào. Một bóng đen đang đè lên cô gái tóc vàng hoe đang giãy giụa.

Chỉ nhìn thôi đã đủ để kết luận, anh chàng lập tức rút kiếm, nhanh không khác gì cơn điên bất chợt của Bane.

Anh chàng này vốn dĩ chỉ là lính danh dự, nhiệm vụ thường ngày chỉ là canh gác, nhiều lắm là đuổi bọn vô gia cư, say rượu hay trộm cắp. Anh chàng nhất thời kích động, cứ thế đâm chém, chẳng biết tên kia đã gục ngã, máu túa ra từ trên đầu từ khi nào.

Anh chàng thở dồn dập một hồi, chỉ loáng thoáng nghe Ineli ở bên nói gì đó.

“Hắn vẫn còn thở.”

Anh chàng hơi ngoảnh sang rồi lúng túng quay mặt đi. Xiêm áo Ineli xộc xệch, da thịt chỗ trước ngực bị lộ ra một phần. Dĩ nhiên là anh chàng này chưa hiểu ý công chúa. Bane thì vẫn nằm đó, máu đổ lênh láng nhưng vẫn còn động đậy.

Cơn phẫn nộ bỗng phun trào trong lòng chàng vệ sĩ. Một tên tiện dân bẩn thỉu dám mạo phạm tới công chúa, thậm chí còn động chạm tới thân thể nàng. Tên này có chết cũng không hết tội.

“Làm đi.”

Mệnh lệnh của Ineli truyền tới, bỏ qua mọi lí lẽ, đòi hỏi hành động. Anh chàng nhấc kiếm và đâm xuống thêm phát nữa.

Bane gục xuống, bất động.

“Tốt lắm.”

Công chúa Ineli đứng bên cạnh bỗng đưa tay ra nắm lấy bàn tay đẫm máu của anh chàng.

“Công chúa…”

“Ta phải ban thưởng cho vị cứu tinh của đế quốc Mephius mới được.”

Ineli giơ tay lên, cho chàng thanh niên kia hiểu cái cảm giác ấm áp mềm mại nó là như thế nào. Về phần mình, cô nàng đang cười thầm.

Chỉ một mình ta thôi.

Ta là người duy nhất biết chân tướng của hoàng thái tử. Người duy nhất biết bí mật của kẻ đang ngấp nghé trở thành quân vương.

Cung cách hành động của cô nàng rất giống với hoàng hậu Melissa nhưng kì thực thì hai mẹ con không ai biết người kia đang làm gì. Mục đích của hai người cũng xung đột nhau.

Theo lệnh Ineli, chàng vệ sĩ kéo xác Bane ra chỗ lò hỏa thiêu chuyên xử lí xác nô lệ.

Sau ngày hôm đó, Ineli Mephius bỗng có thay đổi lớn về hành vi. Tận dụng các mối quan hệ sẵn có, cộng thêm với những đầu mối tin tức cô nàng đã làm quen để khai thác thông tin xoay quanh hoàng thái tử, Ineli bắt đầu tìm cơ hội họp mặt với một số triều thần. Thân là công chúa, cô dĩ nhiên rất được những vị này kính nể. Tuy nhiên, danh vọng đó chỉ gói gọn trong phạm vi đế quốc Mephius. Cô thực chất không phải là con ruột của hoàng đế, thành ra giới chính trị không nhìn nhận cô như một đối tượng có giá trị, cùng lắm là một phương án hôn nhân để ban thưởng hoặc thiết lập quan hệ ngoại giao mà thôi.

Chính vì thế nên Ineli càng hăm hở nhập cuộc. Những biến loạn sắp tới chính là cơ hội tuyệt hảo để cô nàng vươn lên nắm lấy đại quyền.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!