Watashi ga Koibito ni Nar...
Mikami Teren Takeshima Eku
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 3

Chương 2: Tôi không thể đi du lịch một mình với Ajisai-san đâu, trừ khi... (2)

0 Bình luận - Độ dài: 9,698 từ - Cập nhật:

Ajisai-san và tôi ngồi đối diện nhau.

Cậu ấy bối rối: “Ơ…”

"Nếu tớ thắng," tôi tuyên bố, "thì chúng ta chia đôi nhé."

"Luật gì kì quá vậy," cậu ấy nói.

"Không! Không, không, không. Tớ đâu thể nào để cậu chịu hết mọi chi phí được. Nếu cậu định trả hết, thì đáng lẽ cậu nên từ chối cho tớ đi cùng ngay từ đầu mới phải. Tớ về nhà bây giờ cũng được luôn!"

Mọi thứ tôi vừa kìm nén trước đó giờ lại tuôn ra hết! Ôi, tôi tiêu rồi.

"Đừng mà," cậu ấy nói. "Tớ sẽ cô đơn lắm đấy."

Có lẽ tôi chưa tiêu đâu! Tôi còn sống dai lắm!

"Đùa thôi, tớ sẽ không đi đâu hết!" Tôi nói. "Tớ hứa đó, tớ không về đâu. Tớ có thể thuê một phòng bên cạnh cậu rồi đi chơi với cậu cả ngày cũng được. Nhưng trước đó thì mình đấu một trận bóng bàn cái đã!"

"Rena-chan, cậu đang nói gì vậy?"

Tôi đã từng giải quyết mâu thuẫn giữa Mai và Satsuki-san bằng trò chơi mà. Tôi là kiểu người rút kinh nghiệm từ những sai lầm mình từng mắc phải.

Chúng tôi mượn vợt và bóng rồi đi đến bàn. Ngay tại đây, hai cô gái trung học trong bộ yukata, dép lê và cầm vợt bóng bàn đối mặt với nhau.

Cuối cùng, tất cả những gì tôi làm được là vật lộn điên cuồng rồi suýt khóc nhè. Tự ái là cái gì cơ chứ? Tôi đã vứt bỏ nó từ lâu rồi, từ khi tôi cúi đầu trước em gái và thừa nhận rằng tôi cũng muốn được nổi tiếng.

"Không lằng nhằng nữa, bắt đầu trận đấu thôi nào!" Tôi hét lên.

"Hầy," Ajisai-san thở dài.

Trước khi cậu ấy kịp thuyết phục tôi, tôi đã giao bóng. Quả bóng bàn "lách cách" bay sang phần sân bên kia, và Ajisai-san dễ dàng đánh trả lại.

Ơ, từ từ đã nào! Cậu ấy chơi giỏi quá vậy!

"Vậy nếu cậu thua," cậu ấy hỏi, "có nghĩa là cậu sẽ để tớ trả tiền cho cậu đúng không?"

Cạch.

"Tới lúc đó tính sau. Tớ sẽ nghĩ ra cách khác."

Cạch.

"Hả? Vậy thì nếu tớ thua thì tớ cũng không chia đôi đâu nhé."

"Cái gì cơ?!" Tôi kêu lên.

"Như thế mới công bằng," cậu ấy nói.

Trận đấu tiếp tục với những cú cạch, cạch, cạch. Tôi không tệ trong mấy môn liên quan đến bóng đâu nhé (chỉ mỗi môn đó thôi). Mẹ và em gái tôi đều có phản xạ tốt, cho nên một phần sức mạnh đó cũng được truyền lại cho tôi.

Nhưng Ajisai-san còn tài năng hơn cả tôi nữa! Chả trách cậu ấy là một trong những người nổi bật nhất lớp. Tôi luôn tưởng tượng cậu ấy dễ thương và hơi đãng trí đến mức có thể vấp ngã bởi chính tà áo của mình, ấy thế mà cậu ấy quá hoàn hảo trong mọi lĩnh vực, kể cả trong thể thao!

Quả bóng di chuyển nhanh rồi bay qua vợt của tôi. Grr!

Luật chơi là ai đạt 10 điểm trước sẽ thắng, càng chơi, Ajisai-san càng dẫn trước tôi. Chết tiệt! Cứ thế này, tôi chắc chắn sẽ thua mất.

Tôi nhớ đến lời dạy của Satsuki-san, tôi quyết định dùng chiến thuật "meta". Tôi lên tiếng: "Dù sao thì, trốn đi chơi như thế này cũng vui phải không? Đừng nghĩ ngợi về chuyện tiền bạc nữa, cứ tận hưởng thôi! Bọn mình có thể ngủ đến trưa luôn cũng được, lười cũng là một cách để thư giãn đầu óc mà, nếu chán thì bọn mình có thể đi dạo."

"Chuyện đó không phải vấn đề," cậu ấy nói. "Tớ là người kéo cậu vào rắc rối của mình. Cậu còn hi sinh thời gian quý báu cho tớ nữa!"

Khi cậu ấy giao bóng, tư thế hơi khom người đó, tôi có thể thấy... ờm... áo trong của cậu ấy! Và nó đánh lạc hướng tôi quá hiệu quả! Tay áo Yukata rộng đến mức tôi có thể thấy cả đùi trần của cậu ấy luôn! Dùng chiêu dụ dỗ đối thủ là phạm luật đấy, Ajisai-san!

"Sao cậu cứng đầu quá vậy, Ajisai-san?" Tôi gào lên.

Cạch.

"Đây là cả chục nghìn yên lận đấy!"

Cạch.

"Ừ, tớ biết! Nhưng không sao hết. Tớ đã rút sạch tiền tiết kiệm nên kiểu gì cũng xoay sở được thôi!"

"Thế thì cậu nên dùng nó vào việc quan trọng chứ!"

"Tớ đang dùng nó vào việc quan trọng đây này!" Tôi đập mạnh bóng sang phần sân của Ajisai-san. Cậu ấy cúi xuống nhặt bóng rồi thở dài, đôi vai chùng xuống theo nhịp thở nặng nề. Đi chơi cùng cậu là chuyện quan trọng đó, Ajisai-san, tôi thầm nghĩ.

"Ajisai-san." Tôi không còn đủ bình tĩnh để suy nghĩ logic nữa, nên đành thú thật. "Ajisai-san, cậu rất quan trọng với cớ. Cậu là bạn của tớ mà."

"Rena-chan cũng là một người bạn quan trọng của tớ," cậu ấy đáp.

"Nhưng Ajisai-san à, nếu cậu ở vị trí của tớ, cậu có để bạn mình trả tiền cho cậu không?"

Mắt cậu ấy mở to khi nghe câu hỏi đó. "Thì..." cậu ấy ấp úng.

"Với tớ ấy nhé, bạn bè là những người giúp đỡ lẫn nhau, dựa dẫm vào nhau, cùng cười đùa trên đường đời. Như vậy không đúng sao?"

Cuối cùng tôi cũng nhận ra chân lí, khi những lời này tuôn ra, tôi cảm thấy bực bội không phải là vì cậu ây không chịu nhận tiền của tôi. Mà là vì ranh giới do cậu ấy vạch ra, ranh giới nói rằng từ giờ cậu ấy sẽ tự xoay sở một mình, điều đó làm tôi buồn. Bởi với tôi, bạn bè chân chính phải là những người có thể để lộ điểm yếu trước mặt nhau.

Ajisai-san cúi nhìn quả bóng bàn trên lòng bàn tay.

"Tớ chỉ..." cậu ấy nói khẽ. "Tớ chỉ muốn mang lại cho cậu những khoảnh khắc hạnh phúc thôi."

"Nhưng mà..."

"Tớ không bao giờ muốn cậu phải trải qua cảm giác buồn bã hay khó chịu. Tớ ước mình có thể gánh hết mọị cho cậu. Đó chính là cách tớ cảm nhận về bạn bè... và những người tớ yêu quý."

Quan niệm về tình bạn của Ajisai-san hoàn toàn khác biệt so với tôi. Phải nói rằng, tôi không đủ tư cách để nhận xét điều này là tốt hay xấu. Nhưng tôi đâu thể tận hưởng sự vui vẻ rồi để cậu ấy gánh vác hết mọi khó khăn được? Tôi không thể chấp nhận chuyện đó.

"Nhưng nếu cậu làm vậy," tôi nói, "thì chỉ tổ mệt thân thôi mà!"

"Tớ biết mình có giới hạn," cậu ấy đáp. "Nhưng nếu cậu buồn bã thì tớ vẫn muốn làm mọi cách để cậu cảm thấy tốt hơn. Hạnh phúc của người khác cũng chính là hạnh phúc của tớ."

Tôi đã nghe câu nói này nhiều lần rồi, nhưng chưa từng gặp ai thực sự sống như vậy. Hóa ra đây là lí do trước giờ cậu ấy luôn đối xử tử tế với tôi.

"Ồ," tôi thốt lên. Có lẽ nét mặt tôi lúc này đang phản ánh rõ mọi suy nghĩ. 

Ajisai-san gật đầu rồi nở nụ cười buồn bã. "Cuối cùng thì tớ cố gắng làm người khác hạnh phúc chỉ vì nó khiến tớ thấy dễ chịu. Suy cho cùng cũng chỉ vì bản thân tớ muốn thế mà thôi."

"Cậu muốn thế?" Tôi lặp lại.

Ngay cả lúc này, giọng cậu ấy vẫn trong trẻo lạ thường, chảy vào tai tôi như dòng nước mát lạnh. "Xin lỗi nhé, Rena-chan. Tớ thực sự không phải người tốt đâu. Tớ chỉ ép buộc bạn bè của mình phải vui vẻ vì điều đó giúp tớ cảm thấy thoải mái hơn thôi."

Khi Ajisai-san nói về sự ích kỷ của mình, cậu ấy diễn đạt như thể đó là một tội lỗi nghiêm trọng. "Tớ phải thừa nhận là," cậu ấy tiếp tục, "tớ rất ích kỷ. Tớ luôn cười và cố tỏ ra dễ thương, bởi cuối cùng, tất cả đều vì tớ. Em muốn mọi người nghĩ tớ tốt bụng. Tớ chỉ đối xử tử tế vì tớ thích thấy họ hạnh phúc."

Cậu ấy khép hờ đôi mắt và mỉm cười khi tiếp tục tự chỉ trích bản thân. "Xin lỗi vì nãy giờ tớ cứ nói về sự hời hợt của bản thân nhé. Chắc giờ hình ảnh của tớ trong lòng cậu đã sụp đổ rồi phải không?"

Trước khi chúng tôi đến đây, Satsuki-san đã cảnh báo tôi chuẩn bị tinh thần? Cậu ấy nói: "Nếu bóc đi lớp vỏ bên ngoài, ngay cả cậu ấy cũng sẽ lộ ra bộ mặt xấu xí." Và có lẽ điều đó đã thành sự thật rồi, nhưng dù sao thì, tôi sẽ không bị lung lay bởi những lời sáo rỗng đó đâu.

Tôi vung vợt qua lại và hét lên: "Cậu đang nói cái gì thế hả? Nếu cậu tốt với mọi người vì điều đó mang lại niềm vui cho cậu thì sao chứ? Sự thật vẫn không thay đổi, cậu đã mang lại hạnh phúc cho mọi người rồi đó!"

"R-Rena-chan...?"

Tôi chỉ thẳng vào cô ấy: "Con người không được định nghĩa bằng lời nói, mà bằng hành động! Dù động cơ có là gì đi nữa, những việc cậu làm đã giúp đỡ người khác. Như tớ chẳng hạn!"

Ajisai-san không phải thiên thần vì cậu ấy vui vẻ ngọt ngào. Mà vì cậu ấy luôn quan tâm và giúp đỡ mọi người, đó mới là thứ khiến cậu ấy trở thành thiên thần.

"Sự tử tế của cậu," tôi tiếp tục, "dù cho tớ có trăm năm cũng không thể nào đền đáp hết. Cậu đã ghi quá nhiều điểm yêu thương trong lòng tớ rồi, Ajisai-san!"

"Điểm gì cơ...?"

"Nếu hạnh phúc của người khác là hạnh phúc của cậu, vậy thì bọn mình nên ở bên nhau mãi mãi. Vì mỗi phút giây ở bên cậu đều khiến tớ hạnh phúc. Nếu được thì tớ sẽ tạo ra cỗ máy hạnh phúc vĩnh cửu! Nhưng nếu cậu trả tiền cho tớ thì tớ không cảm thấy vui đâu. Vậy nên cách tốt nhất là mỗi người tự trả tiền đó. Bùm chíu, tớ thắng rồi nhé!"

"Rena-chan, tớ đang nghiêm túc đấy nhé," cậu ấy nói, trông hơi bực bội.

"Tớ cũng đang nghiêm túc muốn chết luôn đây nè!" Tôi đáp lại. "Tớ cũng giống cậu thôi, hạnh phúc của cậu cũng là hạnh phúc của tớ. Tớ đã thề sẽ làm cậu hạnh phúc mà!"

"Đ-đừng có nói năng kỳ cục thế," cậu ấy nói. "Hạnh phúc của tớ đâu có ích gì cho cậu đâu."

"Ý cậu là sao?" Tôi lắp bắp. "Có siêu nhiều lợi ích luôn ấy chứ! Tớ càng đối xử tốt với cậu thì tớ sẽ có thêm tự tin."

"Nhưng thế thì cậu có thể làm vậy với bất kỳ ai khác mà," cậu ấy nói. "Đâu nhất thiết phải là tớ."

"Có chứ, nhất định phải là cậu! Vì tớ đang ở đây với cậu mà!"

Tôi đập mạnh quả bóng về phía Ajisai-san. Cậu ấy giơ vợt lên đỡ, nhưng bóng nảy đi hướng khác.

"Cậu chấp nhận tình cảm của tớ là tớ đủ vui rồi, làm gì còn gì tuyệt vời hơn được một thiên thần chấp nhận tình cảm của mình cơ chứ," tôi nói. "Cậu chỉ cần tồn tại thôi cũng làm tớ vui rồi. Tớ là fan cứng nhất của cậu đấy! Cậu vui vẻ, ăn nói lịch sự, luôn quan tâm đến mọi người xung quanh, phải nói là… quá điên rồ ấy chứ! Cậu là tất cả đối với tớ! Tớ không biết phải làm gì để trả ơn cậu luôn đấy!"

"N-nhưng..." cậu ấy nói, má đỏ ửng lên. "Nếu không phải dịp đặc biệt thế này, tớ cũng chỉ là con người bình thường thôi mà?"

"T-thế thì tốt quá. Nếu cậu cứ liên tục đối xử tốt với tớ, thì số tiền ít ỏi của tớ sẽ không bao giờ đủ để trả cho cậu đâu. Tớ sẽ phải đưa hết tiền mà mình kiếm được cả đời cho cậu mất."

"Như vậy có hơi cực đoan quá, cậu không thấy thế sao?" cậu ấy hỏi.

"Sao cũng được!" Khi Ajisai-san bắt đầu có vẻ ngại ngùng (dù tôi chỉ nói lên cảm nhận thật lòng), tôi tiếp tục bắn như súng liên thanh: “Bây giờ tớ lại càng cảm thấy quý cậu hơn trước đấy. Cơ mà tớ sẽ không để cậu muốn gì được nấy đâu nhé."

"Nhưng tại sao?" Cậu ấy nhặt bóng lên rồi phản bác. "Cậu kì cục thật đấy! Cậu vừa mới phát hiện tớ là một người tồi tệ thế nào mà."

"Cậu có biết định nghĩa của sự tồi tệ không? Là một đứa lớp 8 lợi dụng việc chị gái làm bạn với người mẫu để gây sự chú ý đó!"

"C-cậu thật sự quen ai như thế á?"

Xin lỗi nhé, em gái! Tôi thầm nghĩ. "Còn nữa, cậu trang điểm hàng ngày đi học, còn tớ chỉ là chuyên gia dựng hiệu ứng Hollywood thôi, trông tớ xấu tệ!"

Ajisai-san giao bóng: "Đâu có. Renako siêu dễ thương còn rất tốt bụng nữa.Tớ ngồi cạnh cậu nên tớ chú ý rõ lắm. Tớ cũng thích dành thời gian lúc ra chơi với cậu nữa."

Nguy hiểm quá! Tôi suýt cắn lưỡi chết tại chỗ. Nhưng tôi không nói ra, vì mọi thứ sẽ lại rối tung lên nếu tôi bắt đầu tự hạ thấp bản thân.

"Vậy cậu đừng nói đến mấy chuyện buồn như tự trả tiền nữa nhé," tôi khăng khăng. "Tớ ở đây với cậu là do tớ muốn thế. Tớ muốn chia sẻ niềm vui với cậu, tớ sẽ có mặt khi cậu gặp khó khăn. Tớ cũng muốn chia sẻ cả những điều tồi tệ với cậu nữa, Ajisai-san, vì tở rất rất rất quan tâm đến cậu đó!"

Trái ngược với sự nhiệt tình trong lời nói, tôi vung vợt để rồi hụt quả bóng. Ớ. Gì thế này. Tầm nhìn của tôi đã nhòe đi vì nước mắt. 

"Rena-chan..." Ajisai-san hoảng hốt gọi tên tôi.

Giờ tôi mới nhận ra mình đang khóc. Gì thế này? Tại sao tôi lại khóc thế nhỉ? Đừng mà, Ajisai-san, không phải như cậu nghĩ đâu, tôi thầm nghĩ. Không phải là tôi buồn hay gì đâu. Chỉ là cảm xúc trong tôi dâng trào quá mức khiến nó trào ra thành tiếng khóc nức nở thôi. Vậy nên tôi không có ác ý gì đâu! Tôi không cần sự thương hại hay gì hết!

Ajisai-san vẫn cầm vợt bóng bàn, bước đến bên cạnh rồi ôm lấy tôi.

"Tớ xin lỗi, Rena-chan," cậu ấy nói.

"Ừm..." tôi nức nở đáp lại.

"Tớ xin lỗi vì đã không hiểu được cảm xúc của cậu."

"K-không sao, cậu đừng xin lỗi..."

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể mềm mại của cậu ấy qua lớp vải mỏng. Ướt hết yukata rồi. Xin lỗi cậu, tôi thầm nghĩ. Dù sao thì đây quả là một đặc quyền tuyệt vời!

"Xin lõi vì đã làm cậu buồn," cậu ấy nói. "Tớ chỉ nghĩ đến bản thân, tớ thề là tớ không cố ý. Thực sự xin lỗi cậu."

Ajisai-san thút thít, nghe như bị nghẹt mũi. Hả?!

"Nghe cậu nói như thế làm tớ vui lắm," cô nói. "Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu rất nhiều."

Chết rồi, sao chuyện lại thành ra thế này chứ. Cứ đà này tôi sẽ phát hoảng mất. Tôi chỉ vô thức rơi nước mắt thôi mà!

"A-Ajisai-san..." Giọng tôi run rẩy. Hỏng hết rồi. Đầu tôi bắt đầu rối bời.

Hai người chúng tôi đứng giữa sân ôm nhau khóc ướt hết cả yukata. Nhưng mà... trong trường hợp của tôi, tôi nghĩ mình khóc là vì cảm giác ấm áp khi được Ajisai-san ôm. Cậu ấy đang ở gần tôi hơn bao giờ hết.

Rốt cuộc thì vẫn là do khả năng diễn đạt kém cỏi của tôi, cùng với việc không kiểm soát được cảm xúc, chắc tôi đã gây ra không ít rắc rối cho Ajisai-san. Ba tháng kinh nghiệm cố gắng trở nên hướng ngoại của tôi coi như đổ sông đổ bể. Tôi vẫn chưa thể nào chạm đến. Mọi chuyện chỉ kết thúc khi Ajisai-san cuối cùng cũng hiểu được những gì tôi muốn nói. Cơ mà, chúng tôi đâu có cần phải òa khóc như thế này chứ? Giá như tôi có thể loại bỏ cảm xúc của con người và trở thành một con robot. Đã đến lúc tôi nên đi đến Galaxy Express 999 rồi. 

Ajisai-san và tôi ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài trong sân bóng bàn, cậu ấy nắm tay tôi để tôi bình tĩnh lại.

"Ajisai-san này..." tôi nói. "Chuyện này làm tớ nhớ đến lần tớ ngất xỉu trước mặt cậu."

"Lần bọn mình đến trung tâm thương mại ấy hả? Lúc đấy cậu làm tớ sợ lắm đấy."

"Ugh, tớ xin lỗi..."

Ajisai-san vừa hỏi liệu cậu ấy có làm hỏng hình ảnh của mình trong mắt tôi không, nếu có thì tôi đã không ở cạnh cậu ấy ngay lúc này đâu. "Đừng xin lỗi," cậu ấy nói, kèm theo một cái lắc đầu chậm rãi. "Ngay cả khi cậu có khiếm khuyết hay thỉnh thoảng gây rắc rối cho người khác nhưng nó vẫn không thay đổi được sự thật là cậu rất tốt bụng và quan tâm đến người khác. Phải không nào?"

“Chuyện đó..." Đó chính xác là những gì tôi muốn nói với Ajisai-san.

Ajisai-san áp bàn tay đang đan vào tay của tôi lên má cậu ấy. Tôi cảm nhận được chút hơi ấm của cậu ấy.

"Cảm ơn cậu nhé," cô nói. "Tớ lúc nào cũng suy nghĩ vòng vo, linh tinh. Nhờ cậu mà tớ mới thoát ra được đó."

“Ủa, có á...?" Đây là một trong những tình huống mà tôi không có kinh nghiệm để xử lý, nên tôi đã phải dốc hết toàn lực mới thành công.

Ajisai-san nhắm mắt lại và mỉm cười. "Không biết mấy đứa nhỏ giờ đang ra sao nhỉ? Giờ khi xa nhà tớ mới nhận ra dù tụi nhỏ có quậy phá hay không nghe lời thì tớ vẫn yêu quý chúng." Cậu ấy cười khúc khích. "Lẽ ra tớ không nên nhắc đến chuyện đó khi đang khóc nhỉ."

"Không sao mà, cậu đừng bận tâm," tôi nói. Dù sao thì, tôi mới là người có lỗi. "Cậu có nói năng thô lỗ thì tớ cũng không bận tâm gì đâu. Tớ muốn hiểu cậu hơn nữa, nên tớ rất muốn nhìn thấy nhiều khía cạnh khác của cậu."

"Thật sao?"

Ajisai-san buông tay khỏi má rồi siết chặt bàn tay tôi. "A đúng rồi, tớ có nghe nói ngày mai ở đây có lễ hội đó," cậu ấy nói.

“Ồ?”

“Tớ muốn bọn mình đi chơi thỏa thích rồi mới về nhà.” Ajisai-san nói tiếp. “Với lại, bọn mình không nên ở lại đây quá lâu, tốn nhiều tiền lắm.”

Nghe những lời ấy, mắt tôi lại nhòe đi.

“K-không, cậu đừng hiểu lầm.” Cậu ấy nói. “Tớ không nói đi chơi là xấu đâu, thật đấy. Tớ không biết tại sao nhưng mà đi đến nơi này làm tớ có cảm giác như vừa được trút hết gánh nặng bấy lâu nay.”

Cậu ấy nở nụ cười rạng rỡ với tôi, nụ cười mà tôi vẫn thấy mỗi ngày trên lớp, nụ cười như tiếng chuông báo hiệu bắt đầu một ngày mới đầy niềm vui.

“Ừm… Cậu nói vậy làm tớ vui quá.” Tôi cũng đáp lại bằng gương mặt dính đầy nước mắt nước mũi. Nếu điều đó làm Ajisai-san quyết định trở về nhà, thì tôi có ra sao cũng được. Tôi phải học cách cư xử bình tĩnh hơn mới được. Nhanh cái chân lên đi, Renako, tôi tự nhủ với bản thân. Tiến bộ lên! Trưởng thành lên! Trong thời đại mà nói chuyện với nhau chỉ cần có Wifi như bây giờ, có lẽ tôi vẫn có cơ hội luyện tập kĩ năng giao tiếp.

Ajisai-san buông tay tôi rồi khoanh tay trước ngực. Cậu ấy quay đi chỗ khác và lẩm bẩm: “N-nhân tiện, ban nãy cậu khen có hơi quá lời đó…”

“Hử?”

Má Ajisai-san ửng hồng. Tôi nhìn cậu ấy chằm chằm, cậu ấy đang nói tới chuyện nào thế nhỉ.

Cậu ấy dừng lại một chút rồi nói: “Cậu lúc nào cũng để ý đến tớ nhỉ, Rena-chan?”

“Hả?!”

Tôi cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy thành một quả cầu lửa. Cậu ấy đã quay đi chỗ khác nên tôi không nhìn thấy mặt, nhưng mặt cậu ấy đỏ đến tận tai. 

“T-t-t-tất nhiên là tớ quan tâm đến cậu rồi!” Tôi nói.

Cậu ấy cười khúc khích đầy tự mãn. “Tớ hiểu mà.”

Ớ, vậy là cậu ấy chỉ đang giả vờ ngại ngùng thôi sao? Cơ mà tại sao phải ngại ngùng trong khi cậu ấy mới là người trêu tôi nhỉ? Đương nhiên là Ajisai-san làm gì cũng khiến tôi vui. Khoan, không lẽ tôi vừa giúp cậu ấy nâng cấp lên thành Ajisai-san phiên bản 2.0? Chắc là do tôi tưởng tượng thôi.

“À ừm,” Ajisai-san nói với giọng điệu vui vẻ giống như những lúc đổi chủ đề. “A, Rena-chan, nhìn kìa.”

“Gì thế?”

Cậu ấy chỉ vào bảng điểm, trên đó ghi: 10–7.

“Ồ.”

Từ nãy đến giờ tôi không để ý gì đến diễn biến trận đấu, nhưng… có vẻ như nó đã ngã ngũ rồi!

Tôi run như cầy sấy. “Làm ơn! Hãy để tớ tự trả tiền của tớ đi.”

“Hmm, tính sao nhỉ?” Chị Ajisai nhe răng cười đùa với tôi. “Tớ không biết nữa, Rena-chan, tớ nên làm gì bây giờ?”

Thiên thần sa ngã kìa! Đó chính là Ajisai-san từng xuất hiện trong tưởng tượng của tôi, một sự tồn tại chỉ xem con người là thú vui tiêu khiển!

“X-Xin cậu đó.” Tôi van nài. “Nếu cậu trả tiền cho tớ thì tớ không còn mặt mũi nào để gọi cậu là bạn luôn đấy.”

“Ể, sao lại thế? Nhưng tớ là người thắng mà, phải không nào?”

“Đ-đúng vậy, nhưng… phải có cách nào khác chứ. Tớ làm gì cũng được hết chỉ mong cậu để tớ trả tiền là được rồi.”

Ngay khi tôi nói vậy, Ajisai-san nhe răng cười với tôi như thể tôi muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Gì vậy trời?

“Cậu sẽ làm bất cứ điều gì à?” Giọng cậu ấy đầy phấn khích. “Hừm, vậy thì…”

Không ổn rồi. Giờ thì Ajisai san sắp đưa ra yêu cầu gì đó kỳ quặc với tôi. Đó sẽ là thứ khủng khiếp gì đây?

“K-không, không đời nào.” Tôi phản đối. Tôi đứng chôn chân trong phòng thay đồ ở nhà tắm công cộng.

Bọn tôi đã có một bữa tối ngon lành ở nhà trọ, và rồi Ajisai-san gọi điện về nhà báo với gia đình là cậu ấy sẽ về trong nay hoặc mai, có vẻ như cậu ấy định nói chuyện với mấy đứa em trai vào dịp khác, và thế là mọi thứ đã ổn thỏa. Bây giờ thì Ajisai-san có thể thoải mái tận hưởng chuyến đi chơi này! Còn tôi thì hoàn toàn ngược lại. 

Ngay trước mắt tôi, Ajisai-san đang từ từ cởi bộ yukata ra để chuẩn bị vào suối nước nóng. Cậu ấy hơi đỏ mặt khi nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm, rồi trách móc tôi..

"Cậu không được thất hứa đâu đấy," cậu ấy nói. "Tớ là người dành chiến thắng mà, phải không?"

"Ừ thì đúng là thế thật!"

"Bọn mình đã đồng ý sẽ chia đều chi phí rồi, cậu cũng phải tôn trọng ý kiến của tớ chứ? Hay là cậu không muốn vào suối nước nóng với tớ nữa, Rena-chan?"

Tôi nghiến răng. Tôi không tài nào từ chối được lời đề nghị tắm chung của cậu ấy, phòng tuyến của tôi đã sụp đổ dưới sức tàn phá của Ajisai-san. 

Hiện tại chúng tôi đang ở trong nhà tắm suối nước nóng riêng dành cho nữ. Nó nhỏ hơn so với bồn tắm công cộng lớn, nhưng nó vẫn lớn hơn rất nhiều so với bồn tắm ở nhà tôi. Đây là một dịp đặc biệt; nhà trọ mà chúng tôi thuê cũng không quá tệ, nói đúng hơn là trên cả tuyệt vời. Mà, cũng hợp lý thôi, xét cho cùng thì tôi là người đi theo Ajisai-san, một tạo vật vĩ đại của Chúa. Tôi đúng là một người may mắn.

"Thôi được rồiiiii" tôi nói. "Tớ sẽ vào tắm với cậu."

Ajisai-san cười khúc khích. "Thế thì tốt quá!"

Sau đó, cậu ấy quay lưng lại với tôi và nhanh chóng cởi đồ. Bên trong là một bộ đồ lót ren màu trắng, ngay cả những chỗ kín đáo của Ajisai-san cũng mặc những thứ thời thượng nhất. Đương nhiên, ai lại đi tắm mà vẫn mặc nguyên quần áo cơ chứ, thế nên Ajisai-san cũng cởi khóa áo ngực. Bộ ngực của cậu ấy rung lên nhẹ nhàng khi không còn được nâng đỡ. Nó to khủng bố luôn!

Ajisai-san quay lưng lại, thứ đập vào mắt tôi là vòng ba săn chắc, cậu ấy ôm chặt lấy ngực và cười khúc khích như thể đang cảm thấy e dè. "T-Tớ thấy hơi xấu hổ," cậu ấy thừa nhận. "Nhưng mà không hiểu sao lại thế nhỉ. Rõ ràng là chỉ có hai chúng ta thôi mà."

"Ừ-ừ, tớ cũng hơi ngại nữa," tôi nói. “Hay bọn mình ra nhà tắm công cộng đi!"

"Nào, không được đâu nhé."

Cậu ấy đột nhiên cởi bỏ miếng vải cuối cùng trên người một cách thô bạ. Eek! Tôi vội vàng quay mặt đi. Dùng khăn tắm che trước ngực, Ajisai-san lúc này đang khỏa thân, trông cậu ấy như vừa bước ra từ bức họa "Sự ra đời của thần Vệ Nữ" [note79356]vậy. Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng cửa nhà tắm mở ra.

"Chà, là suối nước nóng đó!" cậu ấy nói - "Nhanh lên nào, Rena-chan. Ở đây thoáng đãng lắm."

"Ai đó làm ơn cứu tôi với..."

Tôi bối rối đến mức không biết phải làm gì. Nhìn thấy Ajisai-san khỏa thân đã đủ xấu hổ rồi, nhưng bị người khác nhìn thấy mình khỏa thân lại là một vấn đề hoàn toàn khác!

"Giá như mình có thể giảm cân vào mùa hè này..." tôi lẩm bẩm một mình.

Tôi cởi bộ yukata của mình chậm chạp như một con lười. Thôi nào, tôi tự nhủ. Trước đây tôi đã từng tắm chung với Mai và Satsuki-san rồi mà. Chỉ là Ajisai-san thôi. Tôi không cần phải lo lắng gì cả.

Nhưng lần này thì khác, sao tôi có thể không lo lắng cho được chứ, tôi phải tìm cách để vượt qua cái tình huống éo le này!

Tôi ném đồ lót vào giỏ và bước ra ngoài. Bây giờ đã là buổi tối rồi, ở giữa sàn lát gạch là một bồn tắm bằng gỗ đủ rộng để ba người lớn thoải mái nằm ở trong. Ajisai-san đứng trước nó, ngước nhìn lên bầu trời đêm.

"Thấy chưa?" cậu ấy nói "Ở đây dễ chịu lắm."

Cơ thể không mảnh vải của cậu ấy được tắm mình trong ánh sao trong khung cảnh chạng vạng đó. Trông cậu ấy mảnh mai và mong manh đến mức sắp gãy như một nhánh cây mỏng manh.

Cậu ấy đưa tay lên đầu để gió không thổi làm rối mái tóc. "Nhanh lên nào, Rena-chan."

Ajisai-san mang một vẻ đẹp khiến tôi cảm thấy như một nhà lữ hành bị mê hoặc bởi một nàng tiên trong suối nước, lôi kéo tôi vào thế giới thần tiên. Mọi thứ đều hoàn toàn khác so với Mai và Satsuki-san. Tôi chưa có kinh nghiệm trong chuyện này! Người ta nói cơ thể của một cô gái trong năm nhất trung học còn quá non nớt để thực sự được gọi là phụ nữ, nhưng cơ thể của Ajisai-san thì đã hoàn hảo sẵn rồi. Tôi là con gái mà vẫn bị cậu ấy hấp dẫn.

Không thể tiếp tục nhìn mãi được, tôi khép người lại rồi đi đến khu vực tắm. Ajisai-san đến và ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cậu kĩ tính quá nhỉ,” cậu ấy nói. “Bọn mình nên tắm trước rồi mới ngâm bồn, nhỉ?”

“Đúng… đúng rồi đó.”

Tôi chuyển động như một con robot bị chập mạch, với lấy tay vặn, gạt nó xuống để nước chảy xuống. Tôi nhanh tay nhặt lấy xà phòng tắm rồi kỳ cọ khắp người.

“Cậu đang lo lắng à, Rena-chan?” Ajisai-san hỏi tôi.

“M-một chút thôi,” tôi thừa nhận.

“Nhưng cậu và Satsuki-san đã tắm chung rồi mà.”

“Phụt!”

Hôm nọ tôi bị thẩm vấn ở bữa tiệc sinh nhật của Satsuki-san, giờ việc chúng tôi tắm chung đã trở thành kiến thức phổ thông trong nhóm rồi. Nhưng Ajisai-san nhắc đến chuyện đó ở đây để làm gì chứ?

“Đâu có… Lúc đó tớ cũng lo sốt vó mà!”

“Hơn cả bây giờ á?”

“Tớ… nghĩ là cũng tương tự thôi,” tôi nói.

Tôi có thể nhìn thấy thân hình trắng như tuyết của Ajisai-san, trong một tích tắc, thân hình không mảnh vải của Satsuki-san cũng hiện lên trong tâm trí, được chiếu sáng mờ mờ ảo ảo trông lộng lẫy vô cùng.

Ngay lúc đó, Ajisai-san nói, “Vậy đó hả,” xong chọt vào cánh tay tôi.

Tôi giật nảy mình. “Hớ?! Cậu làm gì thế, Ajisai-san?”

“…Tớ thích thế.”

Giọng nói bình tĩnh của cậu ấy vang vọng trong khu vực tắm, nghe có vẻ hơi mơ hồ.

Trong nỗ lực xua tan không khí căng thẳng khó xử này, tôi kêu lên, “A, đúng rồi! Tớ kể chuyện này chưa nhỉ? Lúc tắm chung với Satsuki-san ấy, tớ lỡ trượt chân trong bồn tắm rồi ngã xuống ngực của cậu ấy—”

Ngay lúc đó, lý trí của tôi cuối cùng cũng trở về trần gian, Tôi đang nghĩ cái quái gì thế này, nghĩ sao mà lại đi kể chuyện đó cho Ajisai-san vậy?

Tôi vội vàng ngồi thụp xuống. “Tối nay không có món gì gì?” Tôi nói. “Chắc là sẽ có nhiều hải sản ngon lắm đây.”

“Cậu đã làm gì cơ?” Ajisai-san hỏi.

“Thú thật là tớ rất kém trong khoảng nhận biết các loài cá. Con nào nhìn cũng hao hao nhau, cậu có nghĩ thế không?”

“Rena-chan, cậu đã làm gì với ngực Satsuki-san? Hả? Rena-chan?”

Ajisai-san không chịu buông tha cho tôi. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Éc.

“Tớ chỉ… đưa tay ra nắm lấy ngực của cậu ấy để giữ an toàn…” Tôi thừa nhận.

“Gì cơ?!”

Tại sao, tại sao tôi lại tiết lộ chuyện đó chứ? Mong muốn được chết tại chỗ của tôi đang tăng lên từng phút.

“Vậy… sau đó đã xảy ra chuyện gì?” cậu ấy hỏi.

“À, cũng không có gì đâu… Tớ xin lỗi rồi chạy ra khỏi phòng tắm thôi…”

Tôi mở và đóng cửa trong không khí. Đó là một trải nghiệm cận kề cái chết như lần tôi suýt bị xe tông hồi nhỏ, nhưng cuối cùng thì tôi cũng không nhớ được cảm giác chạm vào ngực của Satsuki-san. 

Điều đó cũng tốt đấy chứ. 

“Chắc là xấu hổ lắm nhỉ,” cậu ấy nói. “Xin lỗi vì đã gợi lại ký ức không vui.”

Hay quá, giờ thì Ajisai-san cảm thấy có lỗi với tôi. “Không, không sao đâu,” tôi nói. “Nhân tiện, cậu có biết chữ Hán của từ ‘xấu hổ’ không? Nó có chữ ‘tai’ trong đó đó, nên người ta mới nói là khi xấu hổ thì tai thường sẽ đỏ lên. Thú vị ghê, hahaha.”

Tôi cười yếu ớt.

“Ừ, ừm…” Ajisai-san đề nghị bằng giọng lí nhí. “Rena-chan này, cậu… có muốn chạm vào ngực tớ không?”

“Chờ đã, tại sao chứ?!”

Tai của Ajisai-san cũng đang đỏ dần lên. “Tớ không có ý định đen tối gì đâu nhé!” cậu ấy kêu lên.

Làm gì còn ý nghĩa nào khác ở đây?! Làm sao mà tôi có thể hiểu “Muốn sờ ngực tớ không?” theo cách khác được chứ?!

“Chỉ là, ừm, kiểu như một cách để cậu ghi đè lên những ký ức xấu đó thôi!” cậu ấy nói. “Nếu cậu chạm vào ngực của tớ thì cậu sẽ quên cảm giác khi chạm vào Satsuki-san, đúng không? Ngực của tớ cũng khá là lớn, cậu có muốn thử một lần không? Ý tớ là thế đó!”

“À ừ, giờ thì tớ hiểu ý cậu rồi!”

“Ừ-ừ, ừm!”

“Đ-được rồi, cậu đã cho phép rồi thì đừng có ngại ngùng nhé!”

“C-cậu cứ tự nhiên!”

Tôi quay người lại đối diện Ajisai-san, và cậu ấy ưỡn ngực thẳng về phía tôi. Khoan đã, chuyện này là thật hay đùa vậy, tôi có đang nằm mơ không? Cậu ấy nhắm chặt mắt, kẹp ngực giữa hai cánh tay để làm chúng căng tròn hơn nữa. Chúng trông rất trắng và mềm mại. Tôi có cảm giác mình đang nằm mơ nhưng cảnh tượng này lại khiến tôi tràn ngập nỗi sợ hãi. T-tôi có thể chạm vào những thứ này sao…? Tôi thực sự có thể để lại dấu vân tay khắp làn da mềm mại thường được giấu kín dưới bộ đồng phục này ư? Chuyện này có được coi là phạm pháp không vậy? Việc này chẳng khác nào lấy dao rọc giấy cắt vào kiệt tác của một nghệ nhân cả?

Nhưng nếu tôi nói, “Thôi, tớ không cần đâu!” và bỏ chạy, tôi sẽ coi thường lòng tốt của Ajisai-san mất, rõ ràng cậu ấy đã lấy hết can đảm để làm điều này cho tôi. Tôi không biết mình nên làm gì nữa.

…Được rồi. Tôi sẽ chạm vào chúng. Chúng chỉ là ngực thôi mà. Ơ mà, tôi cũng có ngực mà. Điều khiến tôi do dự là tôi đang chạm vào Ajisai-san, nhưng tôi nghĩ nó cũng giống như véo má hay vỗ vai cậu ấy thôi. Không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

“Được rồi,” tôi nói, mà phải thừa nhận là tôi đã cố gắng lắm rồi. “Tớ làm đây!”

“Đ-được thôi!”

Tay tôi từ từ tiến về phía trước. Tôi ấn ngón trỏ vào da thịt mềm mại. Ôi chúa ơi. Nó khác xa so với việc chạm vào ngực của chính mình. Của cậu ấy mềm như kẹo dẻo vậy. Đây không phải là ngực bình thường. Đây là ngực của Ajisai-san. Giống như tóc của Marilyn Monroe [note79355] được bán với giá 880 nghìn yên mặc dù hầu như ai trên Trái đất cũng có tóc, ngực của Ajisai-san là vô giá.

Ngay lúc này, tôi đang được ban phước bằng một món quà mà tất cả những người đã từng gặp và tất cả những người sẽ gặp Ajisai-san trong tương lai sẽ không bao giờ có cơ hội làm, cho dù họ có muốn đến đâu đi nữ a. Tôi có cảm giác như mình vừa phạm phải một tội lỗi không thể tha thứ.

“Ừm, Rena-chan,” cậu ấy nói.

Tôi giật mình. Nãy giờ tôi đắm chìm trong ảo tưởng mà không nhận ra rằng mình đã sờ soạng khắp người cậu ấy.

“Chỗ đó hơi nhột…” cậu ấy nói. “T-Tớ không phiền gì đâu, thật đấy!” 

da2f8b0d-7b3f-42b1-b11d-73690942dda2.jpg

“T-Tớ xin lỗi!”

Được rồi, lần này là lần cuối! Tôi vươn tay ra chạm vào lần cuối. Nhưng vì tôi bối rối quá nên đã vô tình bóp vào đầu ngực của cậu ấy.

Á.

Ajisai-san thốt ra một tiếng rên nhỏ rồi lấy tay che miệng. Chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau. Mặt cậu ấy đỏ ửng. Cậu ấy cười vô cùng ngượng ngùng. “Tớ vừa nghe thấy tiếng động lạ.”

Tôi cũng ngượng ngùng cười theo. Tôi không biết nên nói gì lúc này nữa, chỉ biết cười như một con ngốc.

Đáng tiếc là, dù Ajisai-san đã rất chu đáo, nhưng tôi vẫn không tài nào quên được lúc chạm vào ngực của Satsuki-san. Não tôi vừa tạo ra một thư mục có tên là “cảm giác khi chạm ngực của Ajisai-san”. Tôi nhận ra cả đời này tôi không thể nào quên được cảm giác này.

Chúng tôi thay nhau gội đầu, sau đó thì ngồi xuống cạnh nhau ngăm mình trong suối nước nóng.

Tôi không dám nhìn sang bên cạnh, bởi vì nếu tôi liếc sang, ngực của Ajisai-san sẽ lại đập vào mắt tôi.

Cậu ấy thở dài đầy mãn nguyện. “Dễ chịu quá nhỉ.”

“Ừ-ừ, đúng thật,” tôi đồng ý.

Ajisai-san cố định tóc trước khi chìm vào làn nước nóng. Tôi định chuồn lẹ ra ngoài, nhưng tôi vừa khám quá một thứ thú vị ở suối nước nóng này. Theo thời gian, nước nóng phát huy ma thuật lên dây thần kinh của tôi, nó làm vai tôi dãn ra như bún. Hóa ra suối nước nóng cũng là một liều thuốc hiệu quả cho người mắc chứng sợ xã hội như tôi. Tuy tôi vẫn lo lắng nhưng mức độ đã giảm đi rồi. Tôi nghĩ mình sẽ ở đây thêm chút nữa để ngắm nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Nghĩ lại thì, hôm nay chúng tôi đã đi bộ rất nhiều. Làn nước nóng này làm tôi quên đi cảm giac mệt mỏi khắp người. Hôm nay nhiều chuyện xảy ra thật đấy. Nào là, tôi rời Tokyo vào lúc rạng sáng, đi đến tận vùng nông thôn, đặt phòng tại nhà trọ này, chơi bóng bàn với Ajisai-san, tắm chung với cậu ấy, lại còn chạm vào ngực cậu ấy nữa. 

Đây là lần đầu chúng tôi đi chơi với nhau lâu đến thế, tôi có cảm giác mình đang dầ thân thiết hơn với Ajisai-san. Cậu ấy tự nhận bản thân là ích kỷ và thối nát, nhưng tôi lại hoàn toàn không nghĩ vậy. Tôi nghĩ cậu ấy là một thiên thần chăm chỉ, đáng ngưỡng mộ, tốt bụng và siêu siêu dễ thương. Cậu ấy còn giống thiên thần hơn lúc trước nữa. 

Mấy chuyện này làm tôi kiệt sức, nói tóm lại thì... tôi mừng vì đã đi cùng cậu ấy. 

“Rena-chan này,” Ajisai-san nói.

“Sao thế?”

“Ban nãy cậu nói chuyện trông trưởng thành thật đấy.”

“Cậu nghĩ vậy sao?”

“Từ trước đến nay, tớ chưa gặp ai nói chuyện nghiêm túc và sâu sắc như cậu cả.”

“Ồ. Vậy à.”

“Ừm,” cậu ấy nói. “Cách cậu suy nghĩ về bạn bè. Nó có hơi quá...nghiêm túc chăng?”

“Không, cậu đừng nói vậy,” tôi nói. “Ban nãy tớ có nói rồi, nhưng cậu là cứu tinh của tớ đó. Cậu lúc nào cũng quan tâm đến những người xung quanh. Cậu nói tớ nghiêm túc, nhưng không phải cậu cũng vậy sao...”

“Hừm, cậu nói cũng đúng.” Cậu ấy chọn từ ngữ phù hợp để nói. “Cách cậu định nghĩa bạn bè, nó giống… bạn đời hơn, tớ nghĩ thế.”

“Ực.”

Mai cũng từng nói điều tương tự, những người dựa vào nhau, chia sẻ mọi thứ với nhau được gọi là tình nhân. Mai suy nghĩ có phần hơi lộn xộn nên tôi cũng không để tâm đến lời nói của cậu ấy mấy, nhưng ngay cả Ajisai-san cũng chỉ ra điều tương tự, tôi bắt đầu có cảm giác tôi mới là người đang không hiểu vấn đề.

“Nhưng nếu hỏi ngược lại,” Ajisai-san nói, “thì cậu định nghĩa thế nào về một người bạn đời?”

“Hả? Sao cậu lại hỏi tớ chuyện đó?”

“Tớ chỉ hơi tò mò thôi… sự khác biệt giữa một người bạn và người yêu là gì?”

Tôi lấy nước nóng để tạt vào mặt. Sự khác biệt giữa bạn bè và người yêu là gì ư? Tôi đã nghiên cứu câu hỏi này từ lúc bị Mai theo đuổi rồi, ấy thế mà tới giờ tôi vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng. Dù vậy, tôi vẫn suy nghĩ về nó mỗi ngày một chút.

“Đây chỉ là ý kiến riêng của tớ thôi nhé,” tôi bắt đầu.

Ajisai-san khúc khích. “Ủa, tớ là người hỏi mà nhỉ.”

“Cũng đúng… Dù sao thì, ừm. Gần đây tớ đã nghĩ có lẽ… có lẽ tình cảm thuần túy và tình cảm lãng mạn rốt cuộc cũng không khác nhau lắm.”

“Không khác nhau lắm sao?” cậu ấy lặp lại.

“Ừ. Điều quan trọng là cậu muốn gì từ mối quan hệ với người kia.” Những lời nói tuôn ra như thể tôi đang trò chuyện với chính trái tim mình. “Ví dụ nhé, tớ muốn bạn bè của mình là những người mà tớ có thể nói về bất cứ điều gì. Nhưng nếu dựa vào những gì cậu nói lúc nãy, thì nó nghe giống như người yêu hơn?”

Tôi cười để lấp đầy sự im lặng. “Kỳ lạ quá nhỉ? Bọn mình có thể cùng nói về những điều giống nhau nhưng cách dùng từ thì lại hoàn toàn khác nhau.” Tôi gãi gãi má. “Ban đầu tớ cũng hơi đáng ngạc nhiên, nhưng tớ không nghĩ nó chỉ đơn giản là tình bạn hay tình yêu lãng mạn thôi đâu.”

Tôi nhìn Ajisai-san xem cậu ấy đang làm vẻ mặt như thế nào rồi tôi vội vàng nói thêm, “À, ừm. Cậu có nhớ cái game hẹn hò mà trước đây tớ với cậu từng chơi không? Cậu chỉ có thể đến với một nhân vật nếu cậu nâng cả chỉ số tình bạn với chỉ số tình yêu. Khi tớ nghĩ về nhóm bạn của mình, tớ cũng muốn gần gũi hơn với các cậu ngay cả khi tớ rất rất ngưỡng mộ và yêu quý các cậu… Nên là…”

Tôi cười để cố gắng giữ thể diện sau khi nói huyên thuyên như vậy. Có rất nhiều điểm khác nhau trong hai khái niệm này. Ví dụ như, tôi chỉ có thể hẹn hò với một người tại một thời điểm, nhưng tôi có thể có nhiều bạn bè cùng một lúc.

“Nếu cả hai đều nghĩ mình là bạn của nhau, thì cả hai sẽ là bạn bè,” tôi nói. “Nhưng nếu cả hai đều coi nhau là người yêu, thì cả hai sẽ là người yêu. Không có sự khác biệt gì rõ ràng lắm. Giữa tình bạn và một mối quan hệ lãng mạn khá mơ hồ, đúng không?”

Khi một mối quan hệ với ranh giới mơ hồ như vậy, tôi không nghĩ bạn cần phải tuân theo ý kiến chung hay bất cứ điều gì người khác nghĩ về nó. Tôi nghĩ mọi người có quyền quyết định phần đó, giống như cách mà Mai và tôi tạo ra bạn Rema vậy… Chà, nhưng Mai là một trường hợp đặc biệt, tôi thừa nhận điều đó. Hình ảnh Mai trong tâm trí tôi nhe răng cười đầy ám ảnh khi thấy Ajisai-san đang tắm bên cạnh tôi. Éc! Bạn Rema… Tại sao cậu lại khiến tớ cảm thấy tội lỗi một cách vô lí như vậy chứ? Đáng lẽ chúng tôi chỉ là bạn bè, thế thì tại sao tôi lại cảm thấy như vậy? Hay là do lời nguyền của bạn Rema!

Ajisai-san cẩn thận nắm tay tôi dưới nước.

“Thế còn cậu thì sao?” cậu ấy hỏi.

“Hở?” Hừm, chắc cậu ấy đang hỏi về phần ngưỡng mộ. “À, tất nhiên là tớ ngưỡng mộ cậu rồi. Cậu lúc nào đứng đầu trong danh sách những người tớ ngưỡng mộ đấy!”

“Thật sao?”

Lòng bàn tay mềm mại của cậu ấy vuốt ve mu bàn tay tôi. Tôi thấy hơi nhột một chút.

“Đ-đó chỉ là suy nghĩ của tớ thôi,” tôi nói. “Thế còn cậu, Ajisai-san? Chị định nghĩa người yêu với bạn bè như thế nào?”

Ajisai-san suy nghĩ một lúc. “Tớ… tớ không rõ nữa.”

“Vậy à.”

“Cậu giỏi ghê, Rena-chan. Tớ cũng ngưỡng mộ cậu lắm đó.”

“C-cậu đang đùa thôi phải không?”

Tôi đã hơi mất kiểm soát trong giây lát, nhưng Ajisai-san mỉm cười nhẹ nhàng. “Ừ,” cậu ấy nói.

Một cú sốc chạy khắp người tôi như thể tôi vừa bị một quả bóng ném trúng. Đây đúng là một ý tưởng tồi mà. Tôi có thể chịu được việc Ajisai-san trêu chọc tôi, nhưng tôi chưa sẵn sàng để trêu lại cậu ấy đâu!

Sau khi ra khỏi suối nước nóng, chúng tôi sấy tóc một lúc, tôi nhìn thấy đằng kia có một băng ghế dài. Cuối cùng thì tôi cũng thoát được nơi đó. Bây giờ tôi phải dành cả đêm để ngủ bên cạnh Ajisai-san. Mặc dù cả hai chúng tôi đều là con gái, nhưng điều đó cũng không giúp tôi bớt lo lắng hơn. 

Trong lúc Ajisai-san đang lướt điện thoại, tôi cũng nhìn vào điện thoại để giấu đi nỗi lo âu và nhẩm lại những gì chúng tôi đã làm hôm nay. Ồ, em gái tôi có nhắn gì này.

“Chị định khi nào về nhà hả, Onee-chan?” 

Là một thành viên trong gia đình, tôi biết tỏng nó nhắn tin hỏi không phải vì lo lắng cho tôi. Em gái tôi đơn giản là không hề quan tâm đến tôi, nên tôi đoán mẹ tôi đã nhờ nó nhắn tin cho tôi hay đại loại thế.

“Chị định ngày kia sẽ về,” tôi nhắn lại.

Tôi đã nói với em gái trước khi đi là tôi sẽ đi chơi với Ajisai-san, nên cả nhà không cần phải lo lắng gì cả. Thực ra, trong gia đình tôi, kể cả em gái, chẳng bao giờ lo lắng cho tôi. Có nghĩa là em gái tôi đã nói đỡ cho tôi rất tốt hoặc cả bố mẹ tôi đều chẳng hề quan tâm gì đến tôi. Cơ mà tôi cũng không bận tâm gì mấy. 

“Nhân tiện thì,” em gái tôi hỏi. “Hai chị đang ở đâu vậy?”

Tôi nghĩ tin nhắn này cũng cùng chung một mục đích, kiểu như con bé này sẽ đòi tôi mua quà lưu niệm về nhà cho nó… Tôi không hề bận tâm đâu nhé!

“Ở đây,” tôi trả lời rồi gửi địa chỉ.

Con bé không trả lời. Em gái tôi hẳn đã hoàn thành nhiệm vụ.

“Nè,” Ajisai-san gọi, đột nhiên lại gần tôi.

Gì thế này! Tôi giật bắn người. “T-Tớ nghe?” tôi hỏi.

Cậu ấy đã thay đồ ngủ, đó là một chiếc váy ngủ dài. So với áo phông và quần thể thao của tôi thì cậu ấy ở một đẳng cấp thời trang hoàn toàn khác.

“Cậu có muốn đi ngủ sớm không?” cậu ấy hỏi.

Tôi có thể ngửi thấy mùi hương của Ajisai-san đang hướng về phía này. Rõ ràng chúng tôi cùng dùng chung dầu gội, nhưng không hiểu sao cậu ấy lại có hương thơm quyến rũ đến lạ. 

"Ừ-Ừm, được thôi," tôi nói. "Tớ cũng hơi mệt rồi."

Nhìn đồng hồ, đúng là đã đến giờ đi ngủ. Cắm sạc điện thoại, đánh răng xong, tôi liền chui ngay vào futon.

"Tớ tắt đèn nhé," cậu ấy nói.

"Okay."

Ajisai-san tắt đèn rồi nằm vào futon được trải bên cạnh tôi.

"Chúc cậu ngủ ngon, Rena-chan."

"Ngủ ngon," tôi nói.

Chẳng biết tôi có ngủ được không nữa. Sáng nay tôi dậy rất sớm, lẽ ra bây giờ tôi phải mệt lả rồi. Ấy thế mà tôi lại khỏe như vâm. Nhắc mới nhớ, trước giờ tôi chưa từng ngủ cạnh ai cả. À đâu, tôi từng ngủ gần Satsuki-san tận hai lần rồi. Nhưng cả hai lần đấy, tôi đều nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà không có chút lo lắng nào. 

Ngoài trời không tối đen nhờ ánh sáng từ Mặt Trăng. Tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt thiên thần của Ajisai-san đang nằm kế bên tôi. Đột nhiên cậu ấy mở mắt ra và nhìn tôi chằm chằm.

Úi?! Tim tôi loạn nhịp.

"Rena-chan." cậu ấy gọi.

"Ư-ừ, gì thế?"

"Cậu có đang thích ai không?"

"Hả?!"

Ajisai-san khúc khích. "Tớ chỉ hơi tò mò thôi."

"À, tớ hiểu rồi."

"Thế, là ai vậy?"

"Gì?!"

Cô ấy không chỉ hỏi đơn thuần, mà còn truy vấn tôi ráo riết.

"T-Tớ không thích ai hết," tôi nói.

"Ể, thật không đó?"

"Thật mà... Hoặc ít nhất là tớ nghĩ thế."

Chân tôi cứ bồn chồn không yên. Tấm futon mới giặt này rất mềm mại nhưng tôi không thể thư giãn được. Tôi đang cố để làm Ajisai-san vui vẻ trước khi đi ngủ. Tôi không muốn quay về làm con người trước kia được. 

"Tớ không nghĩ mình đã từng thích ai đâu," tôi thừa nhận.

"Thật á? Không một ai?"

"Ừ, thật đấy."

Tự dưng một phiên bản tí hon của Mai hiện lên trong đầu tôi, "Xin chào." Tôi liền đẩy cậu ấy vào một chiếc hộp các tông và dán kín bằng một lớp băng dính dày. "Cậu," tôi nói với cậu ấy, "là một người bạn."

Ngoài Mai ra thì, ừm... Tôi lục lại ký ức về thời trung học cơ sở, tiểu học và cả mẫu giáo. Hồi trung học cơ sở tôi hầu như không hề giao tiếp với bất kì cậu trai nào. Tôi chỉ quanh quẩn với nhóm bạn toàn con gái, nên sau khi bị họ bỏ rơi, tôi không có cách nào để tự đứng lên. 

"Hồi tiểu học với mấy năm học trung học," tôi nói, "tớ có cảm giác kiểu như... con trai là con trai, và con gái là con gái thôi."

"Vậy là cậu không thích con trai hả?"

"Ờm, không hẳn... Tớ rút lại lời vừa nãy."

"Hửm, cậu kể tiếp đi," cậu ấy nói.

"Hồi trước tớ có thích một bạn trai," tôi thừa nhận. "Nhưng tớ không biết nó có được tính là tình yêu lãng mạn không nữa, nó giống..."

"Cậu ấy là người thế nào?" Đôi mắt tò mò của Ajisai-san lấp lánh trong bóng tối như đá quý trong hang động.

Tôi do dự một chút trước khi đầu hàng rồi mạnh dạn nói ra. "Cậu ấy là một người rất vụng về, còn hay nói mấy thứ vớ vẩn, nhưng vào những lúc tớ gặp khó khăn, tớ đều nhờ cậu ấy giúp. Cậu ấy lúc nào cũng quan tâm đến bạn bè, lại còn có tư chất của một người lãnh đạo nữa."

“Ừm ừm?”

“Lúc cậu ấy đánh thức sức mạnh… Phản diện có mạnh tới đâu thì cậu ấy cũng đánh bại dễ như không…”

“Rena-chan,” Ajisai-san nói.

“Sao thế?”

“Nãy giờ cậu đang nói về nhân vật chính trong anime à?”

Chà, nhìn Akinator Ajisai-san đây mà xem. “Ừ,” tôi gật đầu cái rụp. Hồi trước tôi từng là fan cứng của bộ manga đó, nội dung hay không còn gì để bàn. 

“Ớ,” cậu ấy nói. “Vậy đó là mối tình đầu của cậu sao?”

“Ừ…” Nếu không phải Ajisai-san thì còn lâu tôi mới kể với ai khác. 

Mai thò đầu ra khỏi hộp các tông và nói, “Cậu gọi tôi à?” tôi ném cậu ấy ra cửa sổ ngay lập tức. Ừ , tôi thích Mai, dĩ nhiên rồi. Nhưng là với tư cách là một người bạn nhé. Tim tôi có thể đập lỡ một hoặc hai nhịp khi ở gần cậu ấy, nhưng điều tương tự cũng xảy ra khi tôi ở gần Satsuki-san và Ajisai-san. Tim tôi lỡ nhịp không có nghĩa là tôi thích người đó. 

“Ừm… Thế còn cậu thì sao, Ajisai-san?” tôi hỏi. “Cậu có thích ai không?”

“Tớ á?” Cậu ấy trở người quay lưng lại với tôi. Sau một tiếng “Hmmmmmmm” dài, cậu ấy nói, “Đó là chuyện tối mật.”

“Khoan, vậy là cậu có hả?!”

“Tớ không biết nữa,” cậu ấy nói. “Nhưng tớ đang để ý đến một người.”

“Ồ ồ.” Thiên thần của trường Ashigaya đang thích ai đó sao? Đây hẳn phải là tin nóng nhất cả nước lúc này. Cơ mà tôi sẽ không đi kể với khác đâu.

“Người đó học cùng trường với bọn mình à?” tôi hỏi.

“Ừ, đúng thế.” cậu ấy nói.

“Ồ. Ai thế? Cậu nói đi, là ai vậy?”

Người đó chắc hẳn phải quyến rũ lắm. Lớp chúng tôi đúng là có mấy con trai ưa nhìn. Shimizu-kun với Fujimura-kun đều có vẻ khá thân với cậu ấy.

“Trước đây bọn mình cũng nói về chủ đề rồi nhỉ,” tôi nhớ lại.

“Hửm?”

“Ừ đúng rồi, tớ vẫn nhớ. Cậu nói là cậu thích một người có thể làm cậu buông bỏ hết phòng bị đúng không.”

“Đ-đúng rồi…” cậu ấy nói. Căn phòng bỗng im bặt, chắc do cậu ấy xấu hổ. 

Mây che khuất mặt trăng bên ngoài, khiến ánh sáng trong phòng chúng tôi mờ dần đi. 

Đương nhiên là tôi sẽ không bắt Ajisai-san nói ra nếu cậu ấy không muốn. Tôi vừa định chọn thời điểm để chấm dứt cuộc trò chuyện này thì cậu ấy đột nhiên nói, “À còn chuyện này…”

Giọng cậu ấy trong trẻo như nước suối. 

“Gì thế?” tôi nói.

“Tớ nghĩ tớ biết sự khác biệt giữa tình bạn và tình yêu đấy.”

“Thế à?”

Ban nãy ở trong phòng tắm, chúng tôi đã nói về chuyện này rồi. Urgh. Tôi vẫn có thể nhìn thấy làn da trắng của Ajisai-san, bờ vai dưới bộ yukata, chưa kể đến cảm giác sống động về bộ ngực của cậu ấy trong tay tôi. Mặt tôi bắt đầu nóng như lửa đốt. Không được rồi, dừng lại mau, tôi tự nhủ. Cứ thế này thì làm sao tôi ngủ nổi chứ.

Ajisai-san sắp sửa cho tôi biết sự khác biệt giữa tình bạn và tình yêu là…

“Tớ nghĩ nó phụ thuộc vào việc người kia có làm cậu hứng tình hay không,” cậu ấy nói.

Ể. Ừm, nghĩ lại thì, cũng có lý—

“Chờ đã, cái gì cơ?!” tôi hét lên. Cậu ấy thốt ra mấy lời đó mà không có phản ứng gì hết à. Tôi không nhìn thấy được vẻ mặt của Ajisai-san vì cậu ấy đang quay lưng lại với tôi.

“C-Cậu vừa làm tớ giật mình đấy nhé,” tôi nói. “Tớ không nghĩ cậu sẽ nói như vậy luôn đó.”

"Tại tớ hay tham gia vào mấy cuộc trò chuyện về tình dục," cậu ấy nói. "Tớ không ngại khi nói chuyện về mấy chủ đề như vậy đâu."

"A. Xin lỗi, tớ phản ứng hơi thái quá rồi."

Bạn bè ở lớp tôi không nói về mấy chuyện như thế nhưng có lẽ Ajisai-san khá thân với những người lớp khác nữa, nên chắc cậu ấy cũng hứng thú.

"Sao cậu lại xin lỗi?" cậu ấy hỏi, khúc khích cười. "Hay là tớ không được nói về chuyện đó? Tớ là thiên thần quý giá của cậu mà, phải không nào?"

"Gì chứ, không, không phải, nó kiểu như..."

Tôi lắp bắp, có tìm lời giải thích. Đương nhiên là khác xa so với hình ảnh tôi tưởng tượng về cậu ấy, mà đó đâu phải là vấn đề. 

"Dù sao thì," cậu ấy nói, "đây cũng là một phần con người tớ. Tớ cũng nghĩ về mấy thứ như thế nữa. Vậy đó."

"Hi-hiểu rồi." Lần này Ajisai-san đã làm tôi bị một phen hú vía. Nhưng cậu ấy vẫn không ngừng tấn công tôi dồn dập. "Vậy có bao giờ nhìn bạn bè bằng con mắt đấy không?"

Ủa, a lô?!

"T-Tớ á?!" tôi lắp bắp. "Ờmmm! Cậu hỏi thế làm tớ khó nói quá!"

Bạn bè tôi có bao giờ làm tôi phải đỏ mặt không nhỉ? Để mà nói thì… cũng có!

Hình như tôi vừa bị Ajisai-san nắm thóp thì phải. "Aha, lộ rồi nhé. Rena-chan đang 'hứng' nè."

"T-T-T-Tớ không có nhé, tớ thề đấy!"

Satsuki-san trêu chọc tôi đã đủ tệ rồi, vậy mà bây giờ còn đến phiên Ajisai-san trêu tôi! Tớ không phải đ* đâu nhé! Ngay lúc này, tôi có thể thấy đôi cánh quỷ của Ajisai-san đang mọc ra...

"Dừng lại ở đây thôi, không thì chút nữa không ngủ được mất." Cậu ấy nói. 

"Đúng... Nhưng không phải vậy đâu nhé. Tớ không nhìn bạn bè theo cách đó."

"Vậy đó hả."

Ajisai-san trở người trong futon. Mắt tôi bây giờ đã thích nghi với bóng tối, tôi có thể thấy cậu ấy đang nhìn tôi bằng một ánh mắt hư hỏng. "Ngay cả khi cậu có hứng lên," cậu ấy nói tiếp, "thì cũng đừng có giở trò tán tỉnh tớ đấy nhé."

"Hả?!"

Cậu ấy đưa ngón trỏ vào môi và cười tươi. "Tớ biết là tớ đang bỏ nhà ra đi nhưng cậu đừng có mà hóa sói rồi lợi dụng trái tim mong manh của tớ."

Tôi không thốt nên lời.

Trước khi ánh mắt đó kịp phá hủy hoàn toàn lí trí của tôi, tôi nhanh chóng kéo chăn trùm lên đầu rồi hét lên, "Ngủ ngon!"

Bây giờ tôi chỉ có thể cầu nguyện mình có thể mất ý thức cho đến khi trời sáng. Xin cậu đó, Ajisai-san, đừng trêu tớ nữa mà... Tớ không phải là cái điếm đâu!

Ghi chú

[Lên trên]
Diễn viên, người mẫu người Mỹ của những năm 50s cho đến đầu 60s của thế kỉ 20. Bà được mệnh danh là biểu tượng của tình dục, tham gia nhiều bộ phim táo bạo.
Diễn viên, người mẫu người Mỹ của những năm 50s cho đến đầu 60s của thế kỉ 20. Bà được mệnh danh là biểu tượng của tình dục, tham gia nhiều bộ phim táo bạo.
[Lên trên]
Sự ra đời của thần Vệ Nữ là một bức tranh của họa sĩ người Ý Sandro Botticelli, có lẽ được thực hiện vào giữa những năm 1480. Bức tranh mô tả cảnh nữ thần Vệ Nữ đến bờ biển sau khi sinh ra, khi bà đã trưởng thành và nổi lên từ biển.
Sự ra đời của thần Vệ Nữ là một bức tranh của họa sĩ người Ý Sandro Botticelli, có lẽ được thực hiện vào giữa những năm 1480. Bức tranh mô tả cảnh nữ thần Vệ Nữ đến bờ biển sau khi sinh ra, khi bà đã trưởng thành và nổi lên từ biển.
Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận