Chương 1

Chap 10 - Chào mừng đến với Black Maria

Chap 10 - Chào mừng đến với Black Maria

Những kẻ đã mất đi thân nhiệt, kết cục cuối cùng của con người.

Nhìn chằm chằm vào núi xác chết chất đống một cách thẫn thờ, Ludmila khẽ thở dài một hơi.

Cảm xúc chất chứa trong đó là sự sợ hãi, niềm cảm thán, hay là một thứ gì đó hoàn toàn khác? Đến chính bản thân Ludmila cũng không thể hiểu rõ.

“Tuyệt! Xong việc rồi, đi nhậu thôi nào!”

Ném gã đàn ông béo phệ - kẻ cuối cùng và cũng là kẻ bị tình nghi là thủ lĩnh của tổ chức tội phạm, lên đỉnh của ngọn núi được tạo nên từ hơn hàng trăm cái xác, Casca lớn giọng nói trong lúc vung vẩy giũ sạch máu tươi dính trên nắm đấm.

“Thế nên là Shizu à, cho ta mượn tiền điiii!”

“Đừng có mà bòn rút người thương của ta. Ít nhất cũng tự đi mà kiếm tiền rượu đi.”

“Cái đồ trẻ ranh lên ba không biết uống rượu thì im miệng đi! Với lại, ta sẽ trả công đàng hoàng mà? Gần quán nhậu quen thuộc có nhà trọ đấy…… nhở?”

Nở một nụ cười đầy ẩn ý, Casca liếm nhẹ đầu ngón tay được sơn móng màu đỏ.

Ngay tắp lự, một cú đá của Lady đã cắm phập vào giữa ngực cô.

“Mày định để tao phải nói bao nhiêu lần là đừng có thả thính lung tung với chồng người ta nữa hả! Có ngày tao nhai đầu mày thật đấy!”

“Khụ... Động tay động chân trước khi mở miệng, mày không biết hai chữ thường thức viết thế nào à!!”

Casca và Lady lao vào túm lấy nhau, bắt đầu đánh lộn.

Nhìn cảnh tượng một người một thú cãi vã trong bộ dạng tắm đầy máu tươi, Beth đang dùng miếng vải lau thanh kiếm cong của mình khịt mũi cười nhạo báng.

“Hừ. Thật nhảm nhí, cực kỳ nhảm nhí. Bị tình nhân và thú cưng giành giật hai bên cánh tay như trò kéo co, cảm giác thế nào hả Shizuru-kun?”

“Nghe tai tiếng quá nên em đừng dùng cách nói đó được không, Beth……”

“Ơ hay, bộ nói sai à? Này, tôi có nói sai chỗ nào không?”

“……Không.”

Nhìn lại những gì đã qua, chính Shizuru cũng phải tự thừa nhận rằng điều đó không sai chút nào.

Nhìn cậu đang cười gượng gạo, Beth nở nụ cười xấu xa, liếc nhìn cậu bằng ánh mắt lả lơi pha lẫn chút ác ý mờ nhạt.

“Nếu thích thì anh có muốn bao nuôi cả tôi không? Tôi lấy giá rẻ cho.”

“Nữ sinh…… à ừm, là JK nhỉ. Mua dâm JK thì hoàn toàn là phạm pháp rồi còn gì…… Một lời đề nghị khá hấp dẫn đấy, nhưng anh xin kiếu.”

“Hừ. Lại là cái kiểu trả lời huề vốn, cứ như đang gieo hy vọng ấy. Phải rồi, Shizuru-kun toàn dùng cách đó để lừa phỉnh phụ nữ thôi. Thật tồi tệ.”

“……Không thể khẳng định chắc nịch rằng mình hoàn toàn không có ý đó, khiến anh lại nhận ra bản thân đúng là một gã khốn.”

“Ồ, khốn nạn thì đã sao. Casca cũng là đồ khốn, Lady cũng là đồ khốn. Cả tôi và Eliza cũng là đồ khốn, chắc chỉ có Ludmila thôi. Tới hiện tại, trong đám chúng ta thì cô ta là người đàng hoàng nhất đấy.”

Trước những tiếng thở dài thườn thượt của Shizuru, Beth thích thú nhếch mép.

Nhưng ngay giữa lúc đó, cô đột nhiên nhíu mày, đưa tay ôm lấy trán.

“Ư…… Đợi đã, cái quái gì vậy Eliza……! Đừng có cản trở nếu không tao giết mày đấy, đúng lúc người ta đang tán gẫu vui vẻ――Kuh.”

Rên rỉ một cách bực dọc, cơ thể Beth đổ gục xuống.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, nhân cách đã từ Bate trở về là Eliza.

“――Thật tình! Tự tiện coi các tiền bối là những kẻ tồi tệ, cô nghĩ mình là ai chứ! Với cả, tôi không biết cô thế nào, nhưng tôi là một người bình thường!”

“――Im miệng đi, con nhỏ Eliza ngu ngốc kia. Một con ả cứ mỗi lần đi ngang qua ai đó lại nghĩ ngay xem giết có sướng tay không mà dám tự nhận mình bình thường à?”

“――Thế thì có gì sai chứ!? Chẳng qua đó chỉ là cá tính thôi mà!”

“――Hả. Đến việc bản thân mình bất thường mà cũng không nhận ra, cô hết thuốc chữa thật rồi.”

Giữa hai người họ, Eliza là người nắm quyền chủ động hoán đổi.

Mặc dù vậy, đa nhân cách vốn là một căn bệnh tâm lý. Khả năng kiểm soát hoàn toàn vẫn còn là một điều xa vời, và việc các nhân cách bề mặt lẫn lộn thế này là chuyện thường xuyên xảy ra.

Cái cảnh tượng ánh mắt và giọng điệu liên tục biến đổi qua lại đó, dưới góc nhìn của người ngoài, chẳng khác gì biểu hiện của một kẻ tâm thần bất ổn.

“Ahaha…… Haa. Dù sao thì, công việc cũng đã hoàn thành suôn sẻ rồi, giờ mọi người cùng đi ăn chút gì nhé. Tôi bao.”

“Thật hả! Được bao ăn là số dách, yêu Shizu nhất!”

Casca là người đầu tiên nhảy bổ vào lời đề nghị thay đổi bầu không khí của Shizuru.

Tốc độ của cô nhanh đến mức khiến Lady, đáng lẽ đang đánh lộn với cô, cũng phải chết trân.

“……Mình à. Chính vì cứ chiều chuộng như thế nên Casca mới ngày càng được đà lấn tới đấy.”

“Hả!? Có sao đâu hả con chó ngu kia, chiều chuộng tao hết mực chính là lẽ sống của Shizu đấy!”

“Đừng có tự tiện định đoạt lẽ sống của người khác được không……”

Đúng là anh giỏi chiều chuộng người khác hơn là nghiêm khắc thật, nhưng bảo đó là lẽ sống thì hơi kỳ cục.

Nghĩ vậy, Shizuru đưa mắt nhìn một lượt quanh mọi người.

“Nào, đến lúc chúng ta rời khỏi đây thôi. Dù có là khu ổ chuột đi chăng nữa thì chúng ta cũng đã làm ầm ĩ quá rồi. Vừa nãy tôi nghe thấy tiếng còi của đội cảnh vệ từ đằng xa, chắc sắp có người tới rồi.”

“À, đúng là phải đối phó với đám đó phiền phức thật…… Với lại, ta thì chẳng sao đâu, nhưng Shizu mà bị nhìn thấy mặt thì rắc rối to đúng không.”

Đúng như Caska nói, vơi Shizuru vốn nổi tiếng là vị bác sĩ thị trấn lương thiện ở khu Đông, bị nhìn thấy xuất hiện tại một hiện trường như thế này chỉ mang lại rủi ro.

Dù có thể ngụy biện bằng đủ mọi cách, nhưng nếu được thì cậu vẫn muốn tránh những phiền phức đó.

“Vốn dĩ chuyện của Rosa-san đã khiến tôi thu hút sự chú ý rồi, giờ mà bị nghi ngờ đủ thứ nữa thì xin kiếu……”

“Sao cơ, cái mụ đàn bà nam tính đó vẫn định thả thính cậu à. Tại cậu cứ tỏ thái độ mập mờ có hy vọng nên mới ra cơ sự này đấy, từ chối dứt khoát luôn đi. Cứ bảo là ‘Tao thích mỹ nhân tóc vàng hơn nên không thể hẹn hò với mày được’ ấy.”

Nếu làm được như thế thì cậu đã chẳng phải khổ sở.

Richelieu đã dặn dò cậu phải cố giữ mối quan hệ với cô ta, xem đó như một đường dây quan trọng kết nối với nội bộ Vương cung.

“Cô ấy tuyệt đối không phải người xấu, trái lại còn là người tốt nữa cơ…… Nhưng mà, do lập trường của tôi thôi.”

“Mình à…… Giá như em mạnh mẽ hơn, thì dù có là ả đàn bà đó, em cũng sẽ cắn chết ả……!”

“Xin em đấy, đừng có làm cái trò như là đánh lén trong đêm nha, Lady.”

Bởi vì em chắc chắn không thể thắng được đâu.

Nuốt lại câu nói cuối cùng đó vào trong, Shizuru chỉ nở một nụ cười mơ hồ.

――Một bầu không khí thoải mái, hệt như những cuộc trò chuyện thường ngày.

Một không khí êm đềm đến mức khó tin khi là lại đang diễn ra ngay bên cạnh vô số những thi thể chất thành đống.

Chính vì thế, sự dị thường lại càng trở nên nổi bật hơn.

“……”

Cảm thấy một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời, Ludmila đứng từ xa nhìn chằm chằm vào nhóm bốn người Shizuru.

Ánh mắt màu tím hướng về phía họ nheo lại đầy căng thẳng――chất chứa cơn run rẩy trong câm lặng.

“Ực... ực... khàaaa! Ly rượu sau giờ làm đúng là tuyệt hảo, cho thêm ly nữa đi chị gái ơi!”

“……Cứ như mấy ông chú trung niên ấy. Với lại, ly với chả tráng, cô đã nốc tới hơn mười ly rồi đấy.”

“Mấy cái chuyện vụn vặt đó sao cũng được! Mà này, chỉ là một con chó thôi mà sao hay soi mói thế hả! Cứ thế này có ngày hói đầu đấy, rõ chưa?”

“Không hói được đâu, đồ ngu vô lo.”

Giữa chốn tửu quán ồn ào náo nhiệt về đêm, Casca vung vẩy chiếc vại bia trống không, cất cao giọng oang oang.

Trên tay Lady vừa buông lời mỉa mai kèm theo một tiếng thở dài là một ly nước ép trái cây nhỏ.

Có lẽ vì hình dáng thật sự là một con sói, nên cô nàng có vẻ không hợp với đồ uống có cồn cho lắm.

“Ư... mấy cái, củ cà rốt chết tiệt này... Lũ ác quỷ hành hạ ta sẽ bị như thế này, ta sẽ làm thế này với các ngươi...!”

Eliza cau mày nhìn chằm chằm vào những miếng cà rốt bị trộn lẫn trong đĩa thức ăn, dùng thìa gạt chúng sang một bên.

Cái cách cô nàng khẩy ra chính xác từng mảnh vụn nhỏ li ti đã vô tình phô diễn một sự khéo léo thừa thãi.

“Nhưng mà bỏ mứa thì không tốt đâu, lát nữa phải nhờ Beth ăn hộ thôi...”

“――Hả. Bớt nói nhảm đi, tại sao tôi lại phải đi dọn dẹp thức ăn thừa cho cô chứ?”

“――Có sao đâu nào, Beth ăn được cà rốt mà!”

“――Tôi đang nói là tôi ghét cái kiểu bị cô tùy ý sai bảo đấy, con ngốc Eliza kia. Hiểu rồi thì mau chết đi, nếu không tôi sẽ giết cô đấy?”

Một cuộc cãi vã tự biên tự diễn bắt đầu, với các nhân cách liên tục hoán đổi cho nhau.

Vì đây vốn là cảnh tượng thường ngày nên cả Casca lẫn Lady đều chẳng buồn bận tâm.

“Ah, đúng rồi. Lady-chan này, lát nữa chị đưa em về nhà được không? Dù sao thì cũng hơi xa...”

Khi cuộc cãi vã vừa tạm lắng xuống, Eliza sực nhớ ra và lên tiếng.

Nơi ở của Elizabeth nằm ở khu tây vương đô. Cô vẫn đang sống cùng bố mẹ. Cô thường xuyên lẻn trốn khỏi nhà và cũng phải lén lút quay về.

“……Được thôi. Thật ra ngoại trừ Người Thương, tôi không cho ai cưỡi lên lưng mình đâu. Nhưng nếu cô không về được mà để lộ sơ hở thì cũng phiền phức lắm.”

“Em cảm ơn nhiều! Kìa, Beth cũng gửi lời cảm ơn đàng hoàng đi chứ!”

“——Hừ.”

“——Cái thái độ chẳng đáng yêu chút nào! Cứ lầm lì mãi thế có ngày tôi giết cô đấy nhé!?”

Cuộc cãi vã một người lại tiếp tục bắt đầu.

Dù là hai nhân cách trú ngụ trong cùng một cơ thể, nhưng mối quan hệ giữa bọn họ lại vô cùng tồi tệ.

Dẫu vậy, tuy cùng chia sẻ bản năng sát dục từ tận trong cốt lõi, song tính cách của họ lại gần như trái ngược hoàn toàn.

Từ sở thích, món ăn yêu thích, cho đến cả gu đàn ông của Eliza và Beth đều khác nhau một vực.

Bảo họ phải hòa thuận với nhau e chừng là chuyện bất khả thi.

“——Nói chung là lần nào Beth cũng làm tôi chướng tai gai mắt! Tại sao cô cứ phải giữ cái thái độ lồi lõm đó thế hả!?”

“——Hừ. Còn tốt chán so với cái hạng đàn bà mộng mơ não lúc nào cũng úng nước như cô.”

“——Ai mộng mơ úng nước hả! Tôi không khiến Beth phải nói thế nhé!”

“——Hả? Cô nói cái gì cơ, tôi giết cô bây giờ.”

Trừng trừng nhìn vào chiếc gương tay rút ra từ trong túi, hai người, à không, đúng hơn là một người, cứ thế đấu khẩu qua lại.

Nếu người ngoài không biết chuyện mà nhìn vào, hẳn họ chỉ có thể nghĩ cô bị điên mất rồi.

“Nhưng mà ừ, sao nhỉ. Tự cãi lộn với chính mình cơ đấy, cô em cũng khéo léo gớm ha.”

Vừa nốc thêm rượu, Casca vừa nhếch mép cười thích thú như thể đang xem một trò vui.

“——Tôi biết tỏng rồi nhé! Thật ra Beth đối với Shizuru-senpai——Ưm... ưm!”

“——Bớt bép xép đi! Lúc nào mày cũng phải lỡ mồm thốt ra dăm ba câu thừa thãi mới chịu được à!”

Tự bịt mồm mình lại, vừa mới buông tay ra đã lại gầm lên với chiếc gương.

Bộ dạng tự vật lộn với chính bản thân mình của Elizabeth trông vẫn thật kỳ dị làm sao.

“Đúng là mấy đứa phiền phức... Ủa? Mà nhân tiện, chồng yêu của tôi đâu rồi? Không thấy anh ấy đâu cả.”

“Hả? Nhắc mới nhớ, con nhóc Ludmila cũng không có ở đây, đi đâu mất rồi?”

Họ rảo mắt tìm kiếm Shizuru, những người đáng lý ra vẫn còn ngồi ngay đó vào ban nãy. Nhưng tìm mãi chẳng thấy bóng dáng đâu, cả Casca lẫn Lady đều đồng loạt nghiêng đầu khó hiểu.

“……Ah. Có khi nào hai đứa nó đang phịch nhau ở xó nào rồi không? Shizu thì dâm tà khỏi nói rồi…… Vừa mang vẻ phục tùng, lại vừa biết cách kích thích dục vọng chinh phục của người ta, nói chung là dễ gây nghiện cực kỳ. Con Ludmila thì dẫu sao vẫn còn non nớt, đúng cái tuýp bị dỗ ngọt một phát là nhũn hết cả người ra ngay——Á hự!?”

Những lời lẽ và hành động thiếu thốn phẩm giá trầm trọng của Casca dường như đã chạm đến ranh giới chịu đựng của Lady.

Hứng trọn một cú đá, Casca văng tít ra xa, hất tung cả chiếc bàn.

Vừa lồm cồm bò dậy, khóe mắt Casca đã xếch ngược lên sắc lẹm như một lưỡi dao.

“Khốn khiếp, mày đùa tao đấy à! Tao đã làm cái chó gì chứ!?”

“Mày vừa buông lời hạ thấp chồng tao đấy thôi! Cấm mày nói về chồng của tao như một kẻ chuyên đi lừa tình như vậy!”

“Chồng con cái nỗi gì, đồ thú cưng nhà mày! Thêm nữa, cái thằng Shizu ấy, nếu mục tiêu là đàn bà thì nó sẵn sàng kéo lên giường rồi mới giết một cách mặt không biến sắc cơ mà!”

“Đó là…… Đó là vì công việc! Chồng của tao cũng đâu phải tự dưng muốn làm vậy……!”

Dù mạnh miệng là thế, nhưng chính vì nắm quá rõ thủ đoạn của Shizuru nên Lady bỗng chốc cứng họng không thể phản bác.

Quả thực, để khiến mục tiêu lơ là cảnh giác, nếu đối phương là người khác giới thì cậu sẵn sàng buông lời tán tỉnh lả lơi.

Vẻ ngoài mềm mỏng, không mảy may gợi lên sự phòng bị nơi đối phương và có khả năng mị hoặc bất kể nam nữ.

Cộng thêm việc được Richelieu huấn luyện cho vô số ngón đòn vặt vãnh, nên dẫu năng lực chiến đấu của Shizuru có thấp kém thì tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của cậu vẫn cao ngất ngưởng.

“Thiệt tình, cô em mộng tưởng về đàn ông hơi quá đà rồi đấy. Shizu là cục cưng của Sếp, cái con mụ khốn kiếp ấy, cũng là sát thủ duy nhất được mụ ta đích thân chỉ giáo. Vì mục đích giết người, cậu ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì, dối trá không chớp mắt. Tên đó đích thị là một con quái vật vô nhân đạo, hiểu chưa?”

“……? Thế thì có gì sai trái nào?”

“Hả? À~, bảo một con chó hiểu được luân thường đạo lý của con người vốn dĩ đã là chuyện không tưởng. Mà nói tóm lại, luân thường đạo lý là cái đéo gì cơ chứ! Nyahahahaha!”

Chắc do men say đã bắt đầu ngấm, Casca lăn ra cười ngặt nghẽo, quên béng đi cả sự tức giận lẫn cơn đau nhức từ cú đá lúc nãy.

Vốn dĩ, những kẻ dấn thân vào cái nghề này đã tách biệt hoàn toàn với mớ đạo lý hay thiện lương rồi.

Nói đúng hơn, một con người bình thường, tử tế làm sao có thể theo đuổi con đường sát thủ cơ chứ.

“Mà, xét ở khía cạnh đó, con nhỏ Ludmila chẳng có tí tố chất nào của một sát thủ cả. Nếu không sớm làm quen, có ngày nó sẽ lăn quay ra chết trôi chết nổi thôi.”

“——Hừ. Vậy cũng tốt chứ sao, cứ để mặc đi. Mấy thứ tố chất sát nhân ấy, thà không có còn tốt hơn vạn lần là có.”

Beth khẽ nhấp môi nâng ly, cười khẩy bằng mũi mà đáp lời.

Giọng điệu ấy nghe phảng phất như cô đang tự giễu cợt chính bản thân mình.

“——Có khi nào Ludmila-chan, định từ bỏ không làm nữa chăng……?”

“À, chuyện đó cũng có khả năng xảy ra đấy. Dù rằng tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao.”

“Nói thẳng ra thì tiệc chào mừng cũng là vì mục đích đó mà? Để sớm sàng lọc xem đứa nào trụ lại được, đứa nào sẽ bị nghiền nát ấy.”

Eliza, Lady, Casca.

Ba người luân phiên tiếp lời nhau, và rồi chợt đi đến chung một kết luận.

Rằng có lẽ giờ phút này, Ludmila đang bày tỏ với Shizuru ý nguyện muốn rút khỏi Black Maria.

“Nếu thật vậy, cứ mở miệng bảo tao một tiếng thì ta đã bóp chết nó cho xong chuyện rồi.”

Tu cạn phần rượu còn sót lại trong vại, cô ả lại tiếp tục gọi thêm một chầu nữa.

Ngước đôi mắt đờ đẫn lơ đãng nhìn lên ánh đèn trần nhà, với vẻ mặt buồn bã đượm chút xót xa.

“……Ta nói thật đấy, cứ giao cho ta đi. Tên đó á, lần nào phải tự tay thủ tiêu những đứa hậu bối muốn rút khỏi băng, cũng toàn trốn vào một góc khóc một mình. Nhìn mà xót xa đéo chịu nổi.”

Casca đã thì thầm những lời như thế.

Tầng hai của quán rượu. Tựa người vào lan can ban công, Ludmila đang ngắm nhìn mặt trăng. Một vầng trăng Bạch Diệu, tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhạt nhòa.

“...Haa.”

Tiếng thở dài khe khắt, nhỏ bé tan vào màn đêm tăm tối.

Bàn tay đang cầm ly rượu của cô khẽ run rẩy.

Ký ức ùa về trong tâm trí cô là khung cảnh chỉ mới diễn ra cách đây không lâu.

Mùi máu tanh nồng nặc vẫn còn bám chặt nơi sống mũi.

Núi xác chết chất chồng. Và bên dưới là cả một biển máu đỏ tươi lênh láng.

Thật không thể tin nổi.

Đây tuyệt đối không phải lần đầu tiên Ludmila giết người.

Thế nhưng, cô vẫn không thể tin được.

Giết một ai đó, bị máu tươi bắn đầy người.

Vậy mà lại có những kẻ vẫn có thể cư xử như thể đó chỉ là chuyện thường ngày.

“Chào.”

Một giọng nói cất lên từ phía sau.

Ludmila giật bắn mình quay ngoắt lại.

Đứng đó là Shizuru, với một nụ cười dịu dàng trên môi.

――Tại sao vừa mới giết người xong, cậu ta lại có thể trưng ra cái biểu cảm đó chứ?

“Có chuyện gì sao?”

Nuốt ngược câu hỏi vừa chợt nảy ra trong đầu xuống, Ludmila nhăn nhó hỏi.

“Tại không thấy cô đâu cả. Tôi nghĩ hay là cô thấy không khỏe.”

Không khỏe sao.

Cậu ta nghĩ vậy là do rượu, hay là do công việc vừa nãy?

Ludmila chẳng tài nào đoán được.

“Uống chút không?”

Nói rồi, cậu ta đưa ra một thứ gì đó—thuốc giải rượu, hay là thuốc an thần?

Dẫu sao thì một bác sĩ thị trấn như Shizuru hẳn là có cả hai, dẫu cho một kẻ mù tịt về kiến thức y khoa như Ludmila chẳng thể phân biệt nổi đó là thứ gì.

Shizuru nhón lấy một chiếc lọ nhỏ bằng hai ngón tay rồi đưa ra, nhưng Ludmila lắc đầu từ chối.

“Không cần. Tôi ghét thuốc men lắm.”

“Giống hệt con nít vậy, đáng yêu thật đấy.”

Shizuru khẽ bật cười khúc khích.

Ludmila mười tám tuổi, kém Shizuru một tuổi. Ở đất nước này, độ tuổi đó đã được xem là người trưởng thành.

Vì vậy, việc bị đối xử như trẻ con khiến cô có chút khó chịu, nhưng cô cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà cãi lại.

Hơn hết, chính bản thân Ludmila cũng tự thấy câu nói vừa nãy của mình thật trẻ con.

“Công việc hôm nay thế nào? Tôi nghĩ nó hơi khác so với những gì cô từng làm trước đây đấy.”

Vừa cất lọ thuốc đi, cậu ta vừa đặt một câu hỏi khác.

Dù thoáng chút ngập ngừng, Ludmila vẫn bực dọc trả lời.

“...Cậu đang chế nhạo tôi đấy à? Lần này tôi hầu như chẳng làm gì cả, chẳng phải ba người kia, ngoại trừ tôi và cậu, đã dọn dẹp gần hết rồi sao.”

“Không phải ba, mà là bốn người cơ. Eliza và Beth rất ghét bị gộp chung làm một đấy.”

“Sao cũng được, quan tâm làm quái gì.”

“Eh...”

Bị gạt đi phũ phàng, Shizuru chỉ biết cười trừ.

Nghĩ lại thì, lúc nào cũng vậy.

Không kích động, cũng chẳng than vãn.

Chưa một lần nào cậu ta để lộ ra sự dao động trong cảm xúc hay thân nhiệt.

Và cho đến tận bây giờ, cậu ta vẫn chưa từng để cô cảm nhận được điều đó.

Ludmila từng nghĩ cậu ta chỉ là một gã trai hiền lành, thư sinh mà thôi.

――Dù cho một gã trai hiền lành làm sao có thể đảm đương nổi cái nghề sát thủ này cơ chứ.

“Cô chán ghét nó rồi sao?”

“Hả...?”

Câu hỏi của Shizuru quá đỗi đường đột.

Nhưng nó lại đâm trúng tim đen, khiến Ludmila bất giác mở to hai mắt.

“Công việc này, cô bắt đầu thấy chán ghét nó rồi à?”

Thấy cô như vậy, Shizuru lặp lại câu hỏi.

Không trách móc cũng chẳng an ủi, đó chỉ là một giọng điệu như đang xác nhận lại sự thật.

“――Đừng có... Đừng có mà khinh thường tôi.”

Một lúc sau, Ludmila mới đáp lại bằng chất giọng cứng đắn.

Khóe mắt cô xếch lên. Đôi đồng tử màu tím đục ngầu, hoàn toàn không có lấy một tia sáng, sắc lẹm xoáy thẳng vào Shizuru.

Cô hùng hổ bước tới, túm lấy cổ áo cậu.

“Tôi có mục đích mà dẫu phải đánh cược cả mạng sống này cũng muốn hoàn thành! Vì nó mà tôi mới gia nhập Black Maria, vì nó mà tôi mới xin vào Đội Bốn!”

Mục đích muốn hoàn thành.

Giọng điệu của Ludmila khi tuyên bố điều đó trở nên cứng rắn và lạnh lẽo hơn bao giờ hết, tỏa ra một ý chí kiên định.

Chính vì thế, Shizuru lại càng thêm lo ngại.

“...Là trả thù nhỉ.”

“...!?”

Một tiếng thì thầm như vô tình bật thốt ra.

Vừa nghe thấy vậy, đôi mắt của Ludmila mở trừng trừng đến mức giới hạn, to hơn cả lúc nãy.

“Ta... Tại sao...!?”

“Tốt nhất là cô đừng có coi thường mạng lưới tình báo của bọn tôi. Đổi tên cũng chẳng ích gì đâu, Natasha à.”

Natasha.

Lần cuối cùng cô được gọi bằng cái tên đó là hơn một năm về trước.

Vào cái thời mà cha mẹ cô vẫn còn sống, cái tên quen thuộc ấy, âm vang hoài niệm ấy khiến Ludmila buông lơi tay khỏi cổ áo Shizuru, loạng choạng lùi lại vài bước.

“Trả thù những gã quý tộc đã mưu sát cha mẹ cô. Cô xin vào Đội Bốn, đội phụ trách Tây khu vốn được mệnh danh là phố quý tộc, là vì lý do đó đúng không.”

“Thì sao chứ... Cậu định khuyên tôi từ bỏ việc trả thù, bảo rằng nó vô nghĩa hay gì? Lo chuyện bao đồng vừa thôi! Chính cậu cũng là một kẻ giết người cơ mà!”

“Tôi đâu có nói mấy lời đó. Trả thù thì có sao đâu chứ, rất tốt là đằng khác. Cô nung nấu ý định giết một ai đó vì tư thù cá nhân chính là bằng chứng cho thấy cô đã từng có một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy cô vẫn còn là một con người.”

Shizuru khẽ mỉm cười, thản nhiên nói ra những lời ấy.

Nhưng mà, cậu nói tiếp.

“Những người mang lý do chính đáng như trả thù hay cứu nhân độ thế lại càng không thể bám trụ lâu dài với công việc này. Những kẻ có thể giết người một cách bài bản, máy móc, hay chỉ đơn giản là theo quán tính, lại có tố chất tâm lý phù hợp hơn nhiều.”

Giống như cậu vậy, khuôn mặt cậu thoáng hiện lên một nét buồn bã xa xăm.

Người đàn ông đã dành ròng rã bảy năm trời, chỉ biết cắm cúi bước đi cùng một hướng với Richelieu, chậm rãi đưa ra quan điểm của bản thân.

“Giết chóc không cần đến tín ngưỡng hay niềm tin. Chỉ cần có kỹ năng là đủ. Một khi ý chí xen vào công việc, tầm nhìn sẽ bị thu hẹp lại bấy nhiêu.”

Đối với Black Maria, giết chóc đơn thuần chỉ là một cuộc giao dịch.

Bất kể người tốt hay kẻ xấu, chúng đều nhắm đến tất cả, không thiên vị, không phân biệt, không kiêng dè.

Chỉ cần giao nộp đủ số tiền được yêu cầu, mục tiêu dù là ai đi chăng nữa thì cũng phải chết. Thực sự, đây chỉ là một tổ chức như vậy mà thôi.

“Ludmila, nếu cứ tiếp tục thế này, tôi nghĩ sớm muộn gì nguyện vọng chuyển sang Đội Bốn của cô cũng thành hiện thực thôi. Nhưng tôi khuyên thật lòng, nếu muốn rời khỏi đây thì hãy làm ngay lúc này đi.”

“Hả...!? Sao lại thế, tôi không hiểu cậu đang nói gì cả! Đội Bốn nhắm mục tiêu vào rất nhiều quý tộc cơ mà!? Nếu vậy thì, tôi――”

“Bởi vì, khách hàng chủ yếu của Đội Bốn chính là lũ quý tộc mà cô căm ghét tận xương tủy đấy.”

Hức—

Như thể vừa chợt nhớ ra một sự thật bị bỏ quên, giọng nói đang gắt gỏng của Ludmila bỗng chốc nghẹn lại cùng với nhịp thở.

――Black Maria không chọn khách hàng.

Những gã quý tộc sẵn sàng vung ra một khoản tiền lớn cho cả phí ủy thác lẫn phí bịt miệng, đích thị là những đối tác làm ăn béo bở nhất.

“Tất nhiên, những yêu cầu ám sát quý tộc cũng nhiều không đếm xuể. Nhưng những công việc nhắm vào giới quý tộc thường có giá rất cao, nên kẻ đủ khả năng chi trả hầu như cũng chỉ có chính lũ quý tộc đó thôi. Đối với những thương nhân lắm tiền nhiều của, chúng là những vị khách sộp, nên trừ phi có biến cố gì quá lớn, họ sẽ chẳng đời nào yêu cầu giết chúng đâu.”

Dù thế nào đi chăng nữa, thì sự thật là cô sẽ bị coi như một con cờ trong tay những kẻ quý tộc mà cô hằng căm ghét cũng không hề thay đổi.

Đó chính là lý do Richelieu liên tục bác bỏ yêu cầu của Ludmila.

Và Ludmila, chính vì thừa hiểu rằng bản thân không thể đơn thương độc mã săn lùng bọn quý tộc, nên mới gia nhập tổ chức.

Ngoài việc nương nhờ Black Maria, chẳng còn con đường nào khác để cô hoàn thành tâm nguyện trả thù.

Rốt cuộc Ludmila cũng đã hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói “nếu muốn rời đi thì hãy làm ngay lúc này” của Shizuru.

Nhưng, mặc dù vậy.

“...Tôi không thể quay đầu lại được nữa rồi. Chính đôi bàn tay này của tôi đã tự tay giết không biết bao nhiêu mạng người. Đến nước này mà bắt tôi rời đi, làm sao tôi có thể làm được chứ. Hơn nữa, ngoài nơi này ra, tôi chẳng còn chốn dung thân nào khác cả...!”

“Vậy sao...”

Trông như nuối tiếc, như lo lắng, lại như thể trút được gánh nặng.

Nhìn Ludmila với một biểu cảm mơ hồ không rõ ràng, Shizuru...

...cất con dao đang cầm trên tay vào trong tay áo.

“Tốt quá. Vậy là tôi không phải giết cô rồi.”

“Hả... Hả!?”

Chậm mất một nhịp để tiêu hóa câu nói được thốt ra kèm theo nụ cười ấy, Ludmila giật lùi lại một khoảng lớn.

Ma nhãn phân biệt nhiệt độ.

Dù sở hữu thứ vũ khí đó, vậy mà cô hoàn toàn không nhận ra việc cậu ta đang lăm lăm con dao chuẩn bị đâm mình bất cứ lúc nào.

Đối với Shizuru, việc hạ sát một ai đó có lẽ chỉ là một hành động quá đỗi bình thường như hít thở vậy.

Những cảm xúc bình thường của con người, hẳn là đã bị bào mòn không còn một mảnh từ lâu rồi.

“Chính sách của tổ chức là phải thủ tiêu những kẻ rời đi để phòng ngừa rò rỉ thông tin. Nhờ vậy mà tôi cũng chẳng thể nào dứt ra được đấy.”

“Ư... Quả nhiên là một tên đáng sợ mà.”

“Chỉ là một tên cầm thú có thể thản nhiên giết người thôi. Rốt cuộc thì, tôi vẫn thương cái mạng mình nhất.”

Cậu nhún vai, nói vậy.

Sau đó, Shizuru chậm rãi chìa tay ra trước mặt Ludmila.

“Vậy thì một lần nữa――Chào mừng đến với Black Maria. Đã lâu lắm rồi mới có hậu bối bám trụ lại Đội 3 kể từ sau Elizabeth, tôi sẽ rất vui nếu cô có thể ở lại lâu dài đấy.”

Ba nốt ruồi lệ xếp thành hàng dưới mắt phải, một dáng vẻ đầy đặc trưng.

Dù là đàn ông, nhưng gã thanh niên này lại tỏa ra một sức hút ma mị đến lạ lùng.

――Casca, kẻ lớn lên ở khu ổ chuột vô pháp, chẳng biết gì ngoài bạo lực.

――Lady, dã thú không thể thấu hiểu lương tri con người, tước đoạt mạng sống mà chẳng màng cắn rứt.

――Elizabeth, kẻ có hai nhân cách song hành, và cả hai đều là những tên sát nhân hàng loạt.

Và rồi, một đóa hoa tuyệt sắc nhưng lại mang theo những chiếc gai kịch độc, chạm vào là chết. Shizuru, một sự pha trộn hoàn hảo giữa vẻ ôn hòa và sự tàn độc khôn cùng.

Ngẫm lại thì, cô đã đâm đầu vào một chốn làm việc tồi tệ, tập hợp toàn những kẻ điên rồ hết thuốc chữa.

Thầm lẩm bẩm trong đầu một cách bất lực như thế. Rồi Ludmila cũng nắm lấy tay cậu.

“...Mong được giúp đỡ.”

“Ừm, tôi cũng vậy.”

Dưới ánh trăng bạc, nụ cười ấy thật ngọt ngào và dịu dàng làm sao.

Ludmila thầm cảm thấy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng, tự nhủ thật may vì bây giờ đang là ban đêm.

Vì dù không muốn thừa nhận, hai má cô――cũng đã thoáng ửng hồng mất rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!