Khải Huyền Thư

Chương 5: Sức mạnh của thần

Chương 5: Sức mạnh của thần

Phía dưới đấu trường Valhalla, sâu thẳm tại Nhân Giới, hàng tỷ người đang dán mắt vào màn hình theo dõi cuộc đọ sức vô tiền khoáng hậu giữa Douglas McBride và thần Ra.

Khi hình thái biến dị của Douglas lộ diện, khắp nơi bùng nổ những tiếng reo hò phấn khích. Từ những đứa trẻ cho đến đàn ông trưởng thành, ai nấy đều bị mê hoặc bởi vẻ oai hùng, lạnh lẽo như một chiến binh cơ giáp thực thụ. Khoảnh khắc anh chém đứt cánh tay của thần Ra, Douglas chính thức trở thành một vị thánh sống trong lòng họ, một biểu tượng của hy vọng giữa bóng tối tuyệt vọng.

Cùng lúc đó, tại trung tâm chỉ huy của Lầu Năm Góc, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Các quan chức và tướng lĩnh cấp cao nhất của quân đội Hoa Kỳ đang nín thở theo dõi từng chuyển động trên sàn đấu.

Chứng kiến thần Ra dễ dàng tái tạo cánh tay đã mất, Tổng thống Nathan Cruise James không giấu nổi sự lo âu. Ông khẽ quay sang vị tướng đứng cạnh, hạ giọng đầy thận trọng:

“Thiếu tướng Stanley, liệu Douglas thực sự có cơ hội chiến thắng thực thể tối cao đó không?”

Thiếu tướng Alfred Barron Stanley vẫn giữ khuôn mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng mà chậm rãi đáp:

“Xin ngài đừng lo lắng. Dù Douglas sở hữu bản tính kiêu ngạo, nhưng sức mạnh của anh ta là điều không thể phủ nhận. Theo những gì mà các nữ thần đã hứa, hình thái này hoàn toàn đủ khả năng khuất phục thần Ra.”

“Đúng vậy thưa ngài. Douglas có vẻ khá lầm lì, gai góc, nhưng sâu bên trong lại là một chiến binh vô cùng đáng tin cậy.”

Người phụ nữ vừa lên tiếng là Đại tá Monica Marie Martin, là người trực tiếp giám sát Douglas từ những ngày đầu anh tiếp nhận tế bào biến dị tại Trái Đất.

Nhớ về quãng thời gian dài đồng hành cùng nhau, cô đã quá quen với cách anh lao vào trận chiến đầy hăng say. Dù Douglas luôn tỏ ra thô lỗ và thẳng tính, nhưng mỗi khi đứng sau tấm lưng ấy, Monica chỉ cảm nhận được một sự bình an đến kỳ lạ.

Cả Alfred và Monica không chỉ là đồng đội, họ là những người bạn đã cùng Douglas đi qua biết bao trận chiến sinh tử. Dù không thấu hiểu mọi góc khuất của nhau, nhưng ánh mắt họ dành cho anh luôn tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối, đó là niềm tin dành cho một chiến binh đã hiến dâng cả cuộc đời và linh hồn vì đại cuộc.

Không chỉ riêng Lầu Năm Góc, mà khắp các quảng trường trên toàn nước Mỹ, người dân đang chắp tay cầu nguyện. Họ không cầu khấn cho bất kỳ một đức tin tôn giáo nào, mà cầu nguyện cho chính niềm hy vọng duy nhất của mình. Hàng triệu ánh mắt đều đổ dồn về bóng hình rực sáng với đôi cánh vĩ đại đang lơ lửng trên đấu trường kia.

Đừng bận tâm gì cả, Douglas. Hãy tiến lên đi!” – Alfred siết chặt nắm tay.

Tất cả chúng tôi luôn ở phía sau anh. Hãy cho các vị thần thấy nhân loại mạnh mẽ nhường nào đi.” – Đôi bàn tay của Monica đan chặt vào nhau.

Như thể cảm nhận được ý chí triệu người đang gửi gắm, Douglas chỉ tay thẳng về phía vị thần Ai Cập, gằn giọng tuyên bố:

“Lần tới, ta sẽ không nương tay nữa. Với toàn lực của mình, ta sẽ buộc ông phải quỳ gối xin hàng!”

Trước lời khiêu khích ngạo mạn ấy, thần Ra không hề phẫn nộ, ngài chỉ nở một nụ cười bình thản nhưng đầy bí hiểm:

“Nếu vậy thì ta cũng sẽ cho ngươi được toại nguyện.”

Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống gân cốt trên cơ thể ngài phát sáng rực rỡ một cách dị thường. Chỉ vài giây sau, cả cơ thể thần Ra bùng cháy dữ dội. Lần này, luồng nhiệt lượng phát ra khủng khiếp đến mức ngay cả Douglas ở trong trạng thái chiến giáp kiên cố ấy cũng phải đưa cả hai tay che chắn khuôn mặt.

Ông ta định làm gì đây? Tự thiêu đốt bản thân để tăng nhiệt độ sao?” – Douglas cố nheo mắt quan sát qua kẽ tay.

Khán đài xung quanh lúc này hoàn toàn bị mù lòa bởi ánh sáng. Sức nóng điên cuồng khiến lớp rào chắn bảo vệ bắt đầu biến dạng và có dấu hiệu tan chảy. Chứng kiến sự mất kiểm soát này, các vị thần tối cao buộc phải rời khỏi vị trí, đích thân ra tay gia cố lớp lá chắn trước quyền năng bá đạo của thần Ra.

Giọng nói trầm thấp nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc của thần Odin vang lên giữa sự hỗn loạn:

“Không ngờ Ra lại phải đi đến bước này.”

“Đúng hơn thì tên phàm nhân kia là kẻ duy nhất ép được ngài ấy phô diễn toàn bộ căn nguyên sức mạnh.” – Thần Shiva vừa đáp lời vừa truyền năng lượng dồi dào để giữ vững rào chắn.

Nhờ sự can thiệp kịp thời của các vị thần tối cao, khán đài tạm thời được an toàn. Nhưng đối với Douglas, anh hiểu rằng cơn ác mộng đang sắp đến. Hiện diện trước mắt anh là một thần Ra hoàn toàn mới, một hình thái tối thượng chưa từng có trong sử thi.

Cơ thể ngài phủ kín những hình xăm cổ đại rực sáng, làn da được bao bọc bởi những ngọn lửa xanh lam kỳ ảo. Sau lưng ngài là đôi cánh ánh sáng sải rộng với sắc xanh và vàng rực rỡ đan xen. Bên dưới đôi cánh là những chiếc đuôi đang tỏa sáng, uốn lượn mềm mại như những con mãng xà.

Kinh khủng hơn cả, thủ cấp của ngài giờ đây đã hóa thành một con đại bàng rực lửa. Đôi mắt vàng chói lọi nằm gọn trong quầng lửa xanh biếc, lạnh lẽo nhưng uy nghiêm. Tứ chi của ngài mọc ra những bộ móng vuốt sắc lẹm, sáng bóng như những thanh đoản kiếm vừa bước ra từ lò rèn.

Ánh mắt ngài hướng về phía Douglas rồi cất giọng vang vọng khắp tứ phương thiên hạ:

“Đây là lần đầu tiên ta sử dụng trạng thái này trong thực chiến, nó được gọi là Horakhty. Ta phải thừa nhận rằng ngươi là một đối thủ xứng tầm, nhân loại… À không, đúng hơn, ta nên gọi ngươi bằng cái tên Douglas chứ nhỉ.”

Đúng như lời thần Ra, ngay cả các vị thần Ai Cập khi chiêm ngưỡng hình thái vĩ đại ấy cũng bất giác rơi lệ trong sự xúc động nghẹn ngào. Họ chưa bao giờ thấy một thần Ra rực rỡ đến thế, cũng chưa bao giờ cảm thấy ngài gần gũi như lúc này.

Kỳ lạ thay, ngọn lửa xanh ấy không còn tỏa ra hơi nóng thiêu đốt như trước, mà mang đến một làn sinh khí mát lành, xoa dịu và chữa lành tâm trí của mọi sinh linh đang dõi theo.

“Hóa ra từ trước đến nay, chúng ta vẫn chưa thể thấu hiểu hết sự vĩ đại của ngài,” – Thần Thoth nghẹn ngào, đưa tay che đi gương mặt đẫm lệ.

Các nữ thần cũng không kìm được những tiếng nức nở hạnh phúc khi trước mặt họ là vị vua anh minh đang ở đỉnh cao quyền năng nhất.

“Ngài ấy vẫn luôn ấm áp đến nhường này sao?” – Bastet khẽ thốt lên giữa những dòng lệ.

“Hãy nhìn xem Osiris, đó chính là đứa con đáng tự hào của chúng ta…” – Nữ thần Isis nhìn Ra với ánh mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh khôn cùng.

“Cố lên nào con trai! Chúng ta luôn ủng hộ con!” – Cặp đôi thần Nut và Geb giơ cao những biểu ngữ cổ động, tiếng hô vang vọng khắp khán đài.

Đứng trước sự cổ vũ cuồng nhiệt của các vị thần, Ra siết chặt nắm đấm, đôi cánh sải rộng uy nghiêm, khẽ nghiêng người vào tư thế chiến đấu chính thức. Phía bên kia chiến tuyến, Douglas cũng không nói thêm lời nào. Anh dang rộng đôi cánh bạch kim, tay phải đưa ra sau, dồn nén toàn bộ kình lực vào một quyền duy nhất đã thủ sẵn.

Không gian xung quanh dường như đóng băng lại. Hai chiến binh đối diện nhau tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ như bức cổ họa vạn năm vừa thức tỉnh. Như có một sợi dây liên kết vô hình, cả hai cùng lúc lao vào nhau với vận tốc kinh hoàng. Nắm đấm của họ như hai cực nam châm trái dấu, điên cuồng hút lấy nhau giữa hư không.

HUỲNH!!!

Khi hai nắm đấm va chạm, thực tại lập tức bị xé toạc bởi sức mạnh cuồng bạo của hai cường giả tối thượng. Hết cú đấm này đến cú đá khác, họ liên tục tung ra những đòn đánh mãnh liệt hơn, nhanh hơn và dữ dội hơn. Nhìn từ xa, đấu trường như thể đang chứng kiến hai ngôi sao rực rỡ đang quấn lấy nhau trong một vũ điệu của sự hủy diệt và tái sinh.

Phía trên đống đổ nát của vách đá, đôi mắt hào hứng của thần Hermes dõi theo từng chuyển động của hai đối thủ, ngài không kìm lòng được mà gào lên bình luận:

“Hai chiến binh của chúng ta đang trút toàn bộ tinh hoa sức mạnh vào nhau! Có lẽ phần lớn khán giả ở đây chưa từng chứng kiến một cuộc thư hùng nào hùng tráng đến thế. Mỗi lần họ va chạm, không gian lại rung chuyển như tiếng pháo nổ vang rền sát bên tai. Đây quả thực là một trận khai màn điên rồ nhất lịch sử!”

Họ không chỉ đứng yên một chỗ, hai bóng hình rực sáng liên tục tách ra rồi lao vào rượt đuổi nhau khắp đấu trường. Ánh sáng từ thân thể họ đan xen, tạo thành một mạng lưới tia sáng chằng chịt hệt như một mê cung vô tận giữa không trung.

Thần Ra trong trạng thái Horakhty bám đuổi sát nút sau lưng Douglas. Ngài liên tục bắn ra những quả cầu năng lượng rực cháy về phía anh. Tuy nhiên, với bản năng nhạy bén và thân thủ uyển chuyển, Douglas vẫn kịp lách mình né tránh những luồng hỏa lực tầm xa trong gang tấc.

Khi sắp chạm tới vách đá, Douglas đột ngột xoay người, tung một cú đấm ngàn cân về phía thần Ra. Thế nhưng, vị thần Mặt Trời đã nghiêng mình né đòn một cách điệu nghệ và đáp trả bằng một cú tạt mu bàn tay sấm sét vào mặt Douglas.

XOẢNG!

Lớp giáp bạch kim trên mặt Douglas vỡ vụn một mảng, để lộ góc mặt trái bắt đầu rỉ máu. Lần đầu tiên kể từ đầu trận, Douglas thực sự nếm trải cảm giác bị thương tổn.

Nhưng cơn ác mộng chưa dừng lại ở đó. Khi Douglas còn chưa kịp hoàn hồn, thần Ra đã áp sát ngay trước mắt như một bóng ma. Theo bản năng, Douglas vung quyền cước chống trả, nhưng Ra dễ dàng hóa giải và bồi thêm một cú đá tàn bạo vào chính diện vùng bụng.

Lớp giáp phòng ngự kiên cố nhất của anh bắt đầu nứt toác. Kế đó là một chuỗi đòn tấn công dồn dập như bão mặt trời giáng xuống bộ vốn được coi là bất hoại. Những cú đánh hủy diệt từ mọi góc độ dần bào mòn thể trạng và phá hủy từng mảng chiến giáp của Douglas.

Những mảnh vỡ bạch kim không ngừng tách rời, rơi rụng xuống khoảng không vô tận bên dưới. Douglas bị dồn vào thế bí, phải co cụm phòng thủ đầy khổ nhọc giữa làn mưa đòn. Những giọt máu đỏ tươi bắt đầu rơi không ngừng như mưa.

Nhân loại trên khán đài lẫn dưới Nhân Giới chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi xót xa. Nhiều người đã nhắm nghiền mắt lại, không dám chứng kiến vị anh hùng của họ bị đánh bại. Những đứa trẻ gào khóc trong tuyệt vọng, tiếng cổ vũ của chúng nghẹn lại giữa những dòng lệ ướt đẫm trên gò má.

Chứng kiến thần Ra đang hoàn toàn áp đảo Douglas, phe thần linh đã lấy lại sự kiêu hãnh vốn có, không ngừng buông những lời miệt thị nhân loại:

“Đúng thế, thần Ra! Hãy nhấn chìm kẻ ngạo mạn đó đi!”

“Kết liễu hắn ngay lập tức, thưa ngài!”

“Hãy cho lũ phàm nhân thiển cận thấy đâu mới là uy quyền đích thực của thần thánh!”

Từng lời thóa mạ ấy khiến niềm hy vọng của nhân loại giờ đây mong manh như sợi tơ trước gió. Chỉ cần một khoảnh khắc quyết định nữa thôi, tất cả sẽ tan biến vào hư không. Lúc này, trên thân hình cường tráng của Douglas hầu như chẳng còn lại mảnh giáp nào. Bộ đồ trắng rách rưới để lộ những vết thương sâu hoắm đang rỉ máu, trông thảm hại vô cùng.

Có lẽ tất cả đều ngầm hiểu rằng, mọi chuyện đến đây đã thực sự kết thúc.

“KẾT THÚC RỒI DOUGLAS!” – Thần Ra gầm lên.

Với quyền năng bạo liệt cuối cùng trong chuỗi tấn công, ngài tung một cú đấm hùng mạnh trực diện vào khuôn mặt Douglas. Cú đánh khiến đầu anh bật ngửa ra sau, cả cơ thể dường như sắp văng thẳng vào vách đá theo đà quán tính.

NHƯNG…

Ngay trong khoảnh khắc tử thần ấy, khuôn mặt Douglas bỗng tối sầm lại. Không ai nhìn rõ biểu cảm của anh, bởi tất cả đều đang sững sờ khi thấy bàn tay trái của Douglas đã bóp chặt lấy cổ thần Ra từ lúc nào không hay. Chính vị thần Mặt Trời cũng phải kinh hãi khi nhận ra đôi bàn tay thô ráp, mạnh mẽ của Douglas đang siết chặt lấy yết hầu mình.

“Ngươi…” – Thần Ra trợn tròn mắt nhìn đối thủ.

“Ông nói đúng… Chúng ta nên kết thúc chuyện này thôi.” – Giọng Douglas khản đặc vì kiệt sức nhưng đầy kiên cường.

GRRAAA…!!!

Với một tiếng gầm vang dội, Douglas nghiêng mình lao về phía trước, dùng đầu húc mạnh vào thái dương thần Ra. Cú va chạm kinh hoàng hất văng vị thần ra xa, khiến ngài va sầm lưng vào vách tường đấu trường.

Thần Ra cố giữ thăng bằng trong cơn choáng váng đầy kinh hoàng. Dù thân xác đã tàn tạ, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, đôi cánh sau lưng Douglas vẫn sải rộng. Lúc này, cánh tay phải của anh đột ngột mọc lại một lớp giáp mới, bao bọc lấy nắm đấm như một lời thách thức cuối cùng.

“Đừng ngẩn người ra đó nữa! Hãy chấm dứt trận đấu này bằng đòn quyết định đi!”

Thần Ra nhìn vào nụ cười trên khuôn mặt bầm dập và đôi mắt sáng rực đầy quyết tâm ấy, ngài hiểu rằng đối thủ của mình không hề đùa cợt. Ngài ưỡn thẳng người, chỉnh đốn lại uy thế. Bỗng dưng, trạng thái Horakhty được giải trừ, chỉ để lại cánh tay phải đang rực cháy thứ ánh sáng tím huyền ảo và đầy uy lực.

Phía trên khán đài dành cho nhân loại, thấp thoáng những bóng hình bí ẩn đang lặng lẽ quan sát cuộc thư hùng từ trong bóng tối. Họ đang chuẩn bị chứng kiến một thời khắc định đoạt kết quả cuối cùng của trận chiến mở màn này.

Và sâu thẳm trong tâm khảm, mỗi người họ đều hiểu rõ một sự thật rằng… Sắp tới đây, chính họ cũng sẽ phải dấn thân vào những thử thách sinh tử tương tự, đối đầu trực diện với uy quyền tối thượng của các vị thần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!