Khải Huyền Thư

Chương 3: Cú đấm của nhân loại

Chương 3: Cú đấm của nhân loại

Từ thuở khai thiên lập địa đến giờ, con người và thần linh đã gặp nhau không biết bao nhiêu lần. Nhưng hầu hết những lần ấy đều chỉ là việc thần linh xuất hiện để giúp đỡ hoặc trừng phạt loài người. Thế mà giờ đây, một con người lại dám đứng ngang hàng với một vị thần tối cao trong tư cách là đối thủ của một trận chiến sinh tử. Điều mà sử thi chưa từng được ghi nhận.

Đấu trường Valhalla vô cùng rộng lớn, chỉ riêng sàn đấu cũng đã có diện tích 1.000.000m², còn lớn hơn cả Vatican. Vậy nên có đến mấy triệu khán giả bao quanh, vì khán giả đều là những người đã mất, nên họ có thể nhìn rõ được hai đấu sĩ ngay cả khi đang ngồi cách xa họ cả ngàn mét.

Trận đấu cũng được phát sóng trực tiếp khắp mọi Thần Giới, và thậm chí bên dưới Hạ Giới, Âm Phủ cũng có thể xem. Bao quanh sàn đấu là một lớp lá chắn vô hình nhằm bảo vệ khán đài khỏi các tác động đến từ các đấu thủ.

Ngay lúc này, ai nấy cũng đều hồi hộp và chờ đợi thần Hermes ra hiệu bắt đầu trận đấu. Ngài ấy quan sát hai đấu thủ và nhận thấy họ đều đã sẵn sàng, ngài giơ tay phải lên để tuyên bố cuộc chiến bắt đầu.

“Kính thưa quý bà và quý ông, cuối cùng thời khắc lịch sử này đã đến. Trận Khải Huyền Chiến đầu tiên giữa thần tối cao Ai Cập – Ra và anh hùng mạnh nhất Hợp chúng quốc Hoa Kỳ - Douglas McBride xin được phép… BẮT ĐẦU!”

Khi hiệu lệnh vang lên, Douglas liền phi thẳng về phía thần Ra như một viên đạn mà tung ra cú đấm đầu tiên. Thần Ra có chút bất ngờ trước tốc độ đó, nhưng với ngài ấy thì vẫn còn quá chậm chạp, ngài dễ dàng biến mất khỏi tầm mắt của Douglas trước khi cú đấm của anh ta chạm đến.

Nhưng anh ta cũng nhanh chóng liếc mắt về phía vị trí mà ngài đã xuất hiện và đạp mạnh chân trái xuống rồi đẩy cơ thể về phía ngài ấy với tốc độ còn nhanh hơn ban đầu. Lần này, Douglas xoay mình như viên đạn rồi nhắm thẳng cú đá về phía thần Ra.

Hiển nhiên là ngài ấy vẫn dễ dàng né được, nhưng không chần chừ, Douglas hạ chân vừa giơ cú đá xuống sàn đấu, lại xoay người lần nữa để tung thêm cú đá bồi về phía thái dương của thần Ra. Ngài ấy chỉ nghiêng nhẹ người ra sau để tránh đòn nhưng bất chợt nhận ra chân của Douglas đang ở trên mặt mình.

“Hửm!?!?” – Thần Ra trừng mắt lên.

Chớp lấy thời cơ ngàn vàng, Douglas đóng mạnh chân xuống, tạo ra một vụ nổ khiến đất đá bị xới tung lên, khói bụi lập tức phủ kín khu vực ấy. Màn thể hiện kỹ năng vừa rồi của Douglas đã khiến khán đài nổ tung. Những đôi mắt bất ngờ, ngưỡng mộ, và nụ cười đã xuất hiện trên khuôn mặt của con người.

“Gì vậy? Anh ta thật sự là con người ư? Nhanh quá rồi đó”

“Đúng là đỉnh thiệt đó.”

“Chỉ một cú dẫm chân mà đã khiến sàn đấu bị vỡ luôn kìa!”

“Không chừng là sẽ có cơ hội đó!”

Không chỉ nhân loại, mà đến cả các vị thần cũng không giấu nổi sự kinh ngạc và khó tin trước sức mạnh của Douglas.

“Coi bộ tên này cũng được đó chứ.” – Nữ thần Aphrodite nhẹ nhàng ăn một miếng bánh kem dâu.

Bên cạnh bà ấy, một nam thần cao to điển trai cũng đồng tình với nhận xét của Aphrodite.

“Hắn làm ta bất ngờ đấy. Dù không chạm được vào ngài Ra, nhưng với tốc độ và sức mạnh cỡ đó thì rất đáng khen.”

Vị thần đang gửi đến những lời nói có cánh cho Douglas chính là thần Poseidon, một trong 12 vị thần của đỉnh Olympus. Và ngoài ngài Poseidon ra, thần Hades bên dưới Âm Phủ đang theo dõi trận đấu qua màn hình lớn cũng đã cong khóe môi dầy thích thú:

“Có thể dám đối đầu trực diện với Ra ở cự ly gần đến vậy, ở khắp Thần Giới này cũng chẳng được mấy vị thần làm được đến thế đâu. Tên con người này thật sự không tệ. Nhất là khi…”

Trong sàn đấu, thần Hermes thấy làn khói dần tan đi, để lộ ra hình ảnh thần Ra vẫn đang đứng sừng sững nơi ấy. Nhưng ngay sau đó, hình bóng Douglas cũng đã xuất hiện theo, và xung quanh anh ta là một hố sụt đâu đó 2m và có bán kính tận 5m.

“Th-Thật không thể tin nổi thưa quý vị! Dù ngài Ra vẫn dễ dàng né được đòn tấn công ấy, nhưng mà Douglas cũng đã phá hủy một phần của sàn đấu này. Chúng ta đều biết rằng cả cái đấu trường này được tạo nên từ những vật liệu bền bỉ nhất của Thần Giới, không phải vị thần nào cũng có thể khiến nó bị tổn hại dù chỉ là một vết xước nhỏ, ngay cả kim cương ném vào đây cũng sẽ tan vỡ như thủy tinh. Vậy mà tên nhân loại trước mắt chúng ta đã…”

Các vị thần trợn tròn mắt như không thể tin vào những gì tai họ vừa nghe thấy.

“Cái gì?”

“Làm sao có thể?”

“Hắn phá hủy được cả sàn đấu đó ư?”

Đến cả thần Ra cũng phải ngắm nhìn tác phẩm mà Douglas đã để lại. Dù ngài không biểu lộ ra cảm xúc, nhưng có lẽ giờ đây ngài đã nhìn Douglas, hay đúng hơn là con người, với một ánh mắt khác.

“Ngươi khiến cho ta ấn tượng đấy con người. Nhưng mà bấy nhiêu đó mà đòi chạm vào ta thì vẫn còn non kém lắm.”

Đôi tay thần Ra bỗng dưng hiện lên những mạch gân phát sáng như ánh kim. Douglas nhìn vậy thì lập tức thủ thế phòng thủ. Nhưng còn chưa đầy một cái chớp mắt, thần Ra đã ở ngay phía sau lưng anh và tung ra một đòn tấn công đầy sức hủy diệt.

Đối diện với cú đấm nóng bỏng ấy, Douglas nắm chặt tay trái và đối đầu với thần Ra bằng một cú đấm tương tự. Trong khoảnh khắc đó, hai cú đấm va chạm nhau, tạo ra luồng kình lực phá nát cả sàn đấu thành hàng triệu mảnh vỡ lớn nhỏ.

Nhưng rõ ràng sức mạnh của một vị thần tối cao là không thể bàn cãi. Sức nóng của nó đã đốt cháy một phần bộ trang phục trên người Douglas, cả tấm áo choàng xanh sau lưng cũng đã bị cháy rụi nhiều chỗ. Không những vậy, mặt đất phía sau Douglas đã bị xới tung hết lên, khiến đất đá bị thổi lên cao.

Anh ta nhìn về hai cú đấm đang va chạm nhau và nhận ra thần Ra đang dần áp đảo mình. Douglas lập tức tách ra và nhảy lên các tảng đá đang bay lơ lửng, anh dùng chúng làm điểm tựa rồi bật trở lại về phía thần Ra để tung ra cú đá. Ngài ấy bay lên né tránh, nhưng ngay sau đó, Douglas đã tiếp cận ngay lập tức với cú đấm nhắm vào mặt ngài.

Thần Ra nghiêng người né sang một bên, Douglas lại đáp đến một tảng đá khác. Nhưng lần này anh ta nắm chặt nó khiến nó vỡ ra thành nhiều mảnh nhỏ hơn. Anh ném chúng về phía thần Ra với uy lực khủng khiếp khiến những viên đá bay đi với tốc độ siêu thanh. Nhưng chúng chưa kịp chạm vào ngài ấy thì đều đã bị bốc hơi toàn bộ.

Hermes bên dưới nhìn thấy cảnh tượng ấy mà mắt sáng như sao, cao giọng bình luận:

“Quả là một màn trình diễn ngoài sự dự đoán thưa quý vị! Douglas đang thể hiện một sức mạnh vượt xa tưởng tượng của chúng ta. Mặc dù những đòn tấn công của anh ta không thể chạm vào được thần Ra, nhưng không thể phủ nhận trong suốt lịch sử của Thần Giới này, có mấy ai dám làm được như vậy khi đối đầu với một vị thần tối cao!”

Đúng lúc này, thần Ra giơ tay phải lên, và rồi mọi thứ đột nhiên có những chuyển động lạ thường, cứ như thể chúng đang bị thứ gì đó hút vào vậy. Cảm nhận có gì đó chẳng lành, Douglas liền nhảy xuống bên dưới mặt đất. Và rồi anh ta thấy toàn bộ đất đá đang bay lơ lửng trên kia, cùng những mảnh vỡ dưới sàn đấu đang bị bàn tay của ngài ấy hút lại.

Đây chính là…” – Douglas nhíu mày nhìn về phía thần Ra.

Toàn bộ đất đá bay về phía thần Ra đều bị phân rã và tan chảy ngay tức khắc, từ đó tạo thành một khối cầu đỏ rực tỏa sáng. Phía trên khán đài, các vị thần Ai Cập chứng kiến điều này có vẻ không quá bất ngờ.

“Xem ra ngài ấy chơi chán rồi.” – Nữ thần Nut chống cằm.

Kế đó, nữ thần với cái đầu mèo tên Bastet cũng phấn khích nói theo:

“Thật đáng thương cho tên nhân loại đó ghê.”

“Đó là lực hút của một ngôi sao, ngài ấy có lẽ đang muốn thổi bay cả sàn đấu này luôn ư?”

Vị thần vừa lên tiếng có lớp da sần sùi với cái đầu như cá sấu, ngài chính là thần cai quản sông Nile – thần Sobek.

“Vậy là coi như trận đầu tiên kết thúc rồi.”

Nữ thần Sekhmet nói vậy là vì toàn bộ đất đá đều đã được thần Ra hút sạch, và giờ quả cầu ấy đã to như một trái banh.

Sức nóng của nó khủng khiếp đến mức toàn bộ khán đài đều đang la ó vì bỗng dưng không khí xung quanh trở nên nóng nực đến phát điên. Thần Hermes cũng phải cởi bỏ bộ vest lịch lãm đang mặc, ngài đã lùi ra khỏi sàn đấu để tự bảo vệ mình trước đòn tấn công mà thần Ra sắp tung ra.

“Ngài Ra đã hút hết toàn bộ đất đá để tạo ra một quả cầu nóng bỏng, không biết liệu ngài ấy sẽ tung ra đòn tấn công khủng khiếp nào đây?”

Douglas nhìn về phía quả cầu trước mắt, dù chưa biết ngài ấy định làm gì nhưng cứ đứng ở đây cũng chẳng có đường thoát.

“Dù có là gì thì cũng không giết được tôi đâu. Chuẩn bị chết đi!”

Một lần nữa, anh ta lại bật nhảy về phía của thần Ra. Nhưng lần này, có lẽ anh ấy đã tính sai rồi. Thần Ra nhìn Douglas với ánh mắt đầy sự thương hại.

“Thật đúng là ngu xuẩn.”

WAS!!!

Đột nhiên cả đấu trường bỗng xuất hiện một luồng sáng khủng khiếp đến mức dù lớp lá chắn có trở nên tối đi để bảo vệ mắt của khán giả, thứ ánh sáng đó vẫn khiến người ta vô thức che mắt theo bản năng. Từ phía sàn đấu hiện lên một cột sáng khổng lồ chiếu thẳng lên các vì sao, thắp sáng như thể trung tâm thiên hà.

Sau 6 phút, cơn rung chấn dần dừng lại khi ánh sáng từ đòn tấn công của thần Ra cũng đang dịu đi. Và khi mọi thứ trở về trạng thái ban đầu, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả khán giả phải kinh hãi. Toàn bộ sàn đấu đã bị tia sáng đó đục xuyên xuống tận bên dưới, thậm chí còn thấy rõ cả những thiên đảo khác thông qua lõ hổng lớn của đấu trường.

Chứng kiến sức mạnh khủng bố như vậy, thần Hermes toát hết mồ hôi trong sự phấn khích cực độ.

“Đúng… Đúng là quá tuyệt vời thưa quý vị. Chiêu thức vừa rồi mang theo sức mạnh khổng lồ đến mức khiến cả sàn đấu bốc hơi, đây chính là đòn tấn công mà thần Ra dùng để xóa sổ mọi kẻ ngáng đường. Bị dính phải chiêu thức hùng vĩ này của thần Ra, Douglas có lẽ đến tế bào còn chẳng sót lại.”

“Vậy là hết hiệp đầu. Quả nhiên ngài Ra vẫn không do dự.”

Thần Zeus gật đầu đồng ý với ngài Ahura Mazda.

“Dù có hơi quá, nhưng đòn tấn công này chắc chắn đã khiến lũ nhân loại tuyệt vọng hết rồi.”

Thần Shiva nằm trên chiếc ghế dài và ăn miếng xoài do một tiên nữ đút cho. “Vậy thì, tiếp theo là ai ra đấu đây?”

Thắc mắc của thần Shiva được thần Odin trả lời ngay lập tức:

“Là Thor.”

Trong khi các vị thần còn đang bàn tính chuyện sắp xếp thứ tự các vị thần ra sân thì ở bên dưới sân đấu đã bị phá hủy, thần Hermes đã bay ra khỏi khán đài và xác nhận không thấy bóng dáng của Douglas đâu, vậy nên cũng chẳng còn lý do gì mà ngài không tuyên bố kết thúc trận đấu.

“Kính thưa quý vị. Có lẽ Douglas thật sự đã bị thần Ra tiêu diệt, vậy thì bây giờ, tôi xin tuyên bố. Trận Khải Huyền Chiến đầu tiên kết thu---”

RRRẦẦẦMMM…!!!

Một tiếng nổ bất thình lình vang lên, và sau đó là hình bóng của thần Ra đã biến mất, thay vào đó là một kẻ khác xuất hiện với đôi cánh dang rộng và chiếc đuôi đang uốn lượn. Bên dưới vách đá còn sót lại của sàn đấu, cảnh tượng kinh hoàng mà không một ai từng nghĩ đến, thậm chí là dám nghĩ đến.

Khi thiết bị ghi hình của các vị thần chiếu đến gần hơn, tất cả những ai đang theo dõi trận đấu này đều phải bất động như tượng, đôi mắt mở to đầy vô hòn, miệng không thể khép lại. Cảnh tượng mà từ cổ chí kim đến giờ chưa từng xuất hiện trong lịch sử.

Thần Ra, một trong các vị thần trụ cột tối cao của Thần Giới đang… chảy máu!!!

Má trái của ngài hiện rõ ba vết thương và vết bầm lớn như thể ngài vừa nhận phải một cú đấm. Ngài dính chặt vào vách đá, thậm chí lún sâu vào tận bên trong đến gần chục mét. Máu trên má ngài vẫn đang chảy xuống, thậm chí miệng ngài cũng đã xuất hiện những giọt máu đầu tiên trào ra.

Và rồi, tất cả mọi người từ từ ngước nhìn lên phía trên, nơi mà thần Ra vừa mới ở đó giờ đây đã bị thay thế bởi một kẻ khác. Toàn thân hắn là một bộ giáp bạch kim bao bọc lấy cơ thể đến không một kẽ hở. Trên đầu hắn có một cặp sừng vàng nhọn hoắt, đôi cánh hắn phát ra thứ ánh sáng xanh đầy huyền ảo, chiếc đuôi vàng đang ngoe nguẩy nhẹ nhàng.

Chính lúc này, một suy nghĩ không ai muốn nghĩ đến lại hiện ra trong đầu tất cả mọi người.

“Thần Ra bỗng dưng bị thứ gì đó tấn công đến mức thổ huyết, và kẻ gây ra chuyện đó lại đang xuất hiện ngay trước mắt chúng ta. Dù không muốn tin, nhưng có lẽ nào kẻ này chính là… Douglas McBride?!?!?!”

Lời của thần Hermes khiến cả khán đài như muốn nổ tung trong sự phấn khích, vui mừng của con người. Và sự kinh ngạc, phẫn nộ điên cuồng, thậm chí có phần sợ hãi đến từ các vị thần. Đây chính là kịch bản mà họ chưa bao giờ lường trước được, một con người có thể biến hình và… đấm một vị thần tối cao đến mức chảy máu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!