Khải Huyền Thư

Chương 1: Khải Huyền Thư

Chương 1: Khải Huyền Thư

Thật hiếm thấy. Trên Thiên Đình hiện tại đang mở một Hội Yến Bàn Đào lớn nhất từ trước đến nay. Trên bàn tiệc bày biện đủ loại sơn hào hải vị của Thần Giới phương Đông, hoa quả tiên, nhất là đào tiên, ăn vào sẽ trường sinh bất lão. Tất nhiên cũng không thể thiếu những loại rượu tiên thượng hạng, cùng với vô số tiên nữ Cung Đình hầu hạ, ca múa.

 

Hội tiệc này không chỉ có sự hiện diện của các chư thần phương Đông, mà còn có cả các vị thánh thần từ phương Tây xa xôi tham dự. Vô vàn thần tiên khắp chốn đổ về Thiên Đình, tạo ra một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng thật đáng sợ.

 

Nhưng mục đích họ đến đây, không đơn giản chỉ là để dự yến tiệc, mà còn là để bàn về một vấn đề hết sức quan trọng mà cứ mỗi 1000 năm họ sẽ quy tụ với nhau để họp bàn.

 

Đó chính là về sự sống còn của nhân loại! Cũng là lý do vì sao lại có sự hiện diện của thần Zeus, thần Odin, Ahura Mazda đại vương, thần mặt trời tối cao Ra, cùng với vô vàn những vị thần khác.

 

Và khi các vị thần đã có mặt đông đủ, Ngọc Hoàng Tiên Đế đã nâng ly và mở lời khai tiệc.

 

“Thay mặt cho cả thần giới phương Đông này, ta xin phép cảm tạ các chư thần đã không quản ngại đường xa để đến đây tham gia Yến Tiệc Bàn Đào này. Trước khi bàn về trọng sự, ta xin kính các vị ly rượu này như là chúc cho các vị thưởng thức bữa tiệc ngon miệng và vui vẻ.”

 

Sau lời khai tiệc của Ngọc Hoàng Tiên Đế, bầu không khí tại Thiên Đình dường như bùng nổ trong một thứ ánh sáng huyền diệu. Ngọc Hoàng nâng chén lưu ly tỏa ra tiên khí nghi ngút, các chư thần cũng đồng loạt đứng dậy. Tiếng chạm ly thanh mảnh nhưng vang vọng khắp cửu trùng thiên, đánh dấu sự bắt đầu của một bữa tiệc độc nhất vô nhị trong lịch sử.

Ngay khi những giọt rượu tiên nồng nàn vừa trôi xuống cổ họng, từ phía sau những dải mây ngũ sắc, hàng trăm tiên nữ uyển chuyển tiến ra trung tâm điện chính. Từng tà áo lụa mỏng manh như sương khói dệt nên một bức tranh động lòng người. Tiếng đàn cầm thanh khiết của phương Đông hòa quyện cùng tiếng hạc cầm trầm bổng của phương Tây, tạo nên một bản giao hưởng vượt qua mọi ranh giới lãnh thổ.

Những trái đào tiên nghìn năm căng mọng, lớp vỏ ửng hồng như đôi má thiếu nữ, tỏa hương thơm khiến người ta chỉ cần hít sâu một hơi cũng cảm thấy lục phủ ngũ tạng như được thanh tẩy.

Bữa tiệc diễn ra trong sự náo động đầy sang trọng. Những tiếng cười nói, những lời ca tụng vang lên không ngớt. Mỹ tửu khiến những gương mặt thần thánh trở nên rạng rỡ, nhưng ẩn sau vẻ linh đình ấy, một luồng áp lực vô hình vẫn đang âm thầm tích tụ. Các tiên nữ phục vụ khéo léo lướt đi giữa các bàn tiệc, chu đáo đến mức không một vị thần nào có thể tìm thấy một điểm phật ý.

Nhưng, hoa càng đẹp thì càng chóng tàn, tiệc càng vui thì lúc tàn càng thêm tĩnh lặng. Chẳng ai ngờ được, đằng sau những điệu múa mê hoặc và vị ngọt lịm của đào tiên, là một bước ngoặt nghiệt ngã đang chờ chực để xé toạc màn đêm thanh bình của thần giới. Cuộc vui kéo dài ba ngày ba đêm ấy thực chất chỉ là khoảng lặng trước cơn bão khủng khiếp nhất mà nhân loại từng phải đối mặt.

Trên ngai vàng của Đấng Chí Tôn, Ngọc Hoàng Tiên Đế một lần nữa mở lời để bắt đầu buổi họp.

 

“Kính thưa các vị. Trong suốt 1000 năm qua, con người đã có sự phát triển vượt bậc và rất đáng khâm phục. Tuy nhiên, đi cùng với sự tiến bộ xuất sắc ấy, cũng là những sai lầm nghiêm trọng và đang khiến cả Trái Đất trở nên bất ổn hơn. Vậy thì ý kiến của các vị thế nào?”

 

Một sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy cả Thiên Đình, các vị thần không ngừng xem qua những thành tựu và hậu quả mà con người đã và đang làm. Sắc thái của họ không biểu hiện quá nhiều, không tức giận, cũng chẳng vui mừng. Cứ như thể… họ chẳng quan tâm mấy đến chuyện này vậy.

 

Nhưng rồi một vị thần đã phá vỡ bầu không khí đặc quánh ấy.

 

“Theo như cá nhân của ta, con người là loài sinh vật hết sức nguy hiểm và đang khiến cho hệ sinh thái và các loài khác đi đến bờ vực diệt vong nhanh hơn bất cứ nguyên nhân nào.”

 

Lời nhận định thẳng thắn ấy đến từ vị thần mà có lẽ không ai không biết đến. Thần tối cao ngự trị Bắc Âu, thần Odin. Và lời nói của ngài thật sự rất có sức nặng bởi những vị thần khác cũng gật gù đồng ý với ý kiến của ngài.

 

“Phải đó, ngài ấy nói không sai.”

 

“Con người đã tàn sát quá nhiều loài vật rồi, đến mức không biết bao nhiêu loài đã tuyệt chủng nữa.”

 

“Chúng còn mù quáng phá hoại rừng núi vô tội vạ mà chẳng hề nghĩ đến hậu quả sau này.”

 

“Bao nhiêu đó thì đã đành, chúng còn quay sang hãm hại lẫn nhau còn tàn ác hơn cả lũ ác quỷ nữa.”

 

Tiếng gào thét, chửi bới và phẫn nộ dần dần vang lên khắp nơi trong buổi họp. Họ coi con người như những mầm bệnh cần phải loại bỏ, sự tiến bộ của con người chỉ càng làm tăng thêm sự tuyệt vọng cho cả Trái Đất ấy.

 

“Quả nhiên ta đã không sai. Biết thế thì ngày trước ta đã mạnh tay hơn để lũ đàn bà đó không sinh ra mấy mầm móng ngu xuẩn ấy rồi.”

 

Lời nói đầy cay nghiệt ấy đến từ vị thần thống trị Olympus, thần sấm Zeus. Ngài đang chống cằm đầy chán nản, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn màn hình bên dưới mặt bàn, đến cả tách trà cũng chẳng động đến.

 

Cùng có suy nghĩ giống như đa số các vị thần ở đây, thần Ra cũng không giấu nổi sự thất vọng trong ánh mắt khi ngài nhìn thấy sự đói khổ và phân biệt giai cấp vẫn còn tồn tại.

 

“Có lẽ ta đã sai lầm khi đặt quá nhiều kỳ vọng vào chúng rồi.”

 

“Nếu như không muốn chúng tồn tại nữa thì cứ hủy diệt chúng đi, cần gì phải họp hành cho mất thời gian.”

 

Ánh mắt của các vị thần lập tức liếc nhìn chủ nhân của câu nói vừa rồi, đó là vị thần có bốn cánh tay và ba con mắt, đủ loại trang sức trên người và biểu cảm thờ ơ đến lạnh người. Ngài chính là thần hủy diệt Shiva, vị thần ngự trị đỉnh Kailasa.

Đến ngay cả những vị thần quyền năng và tối cao nhất của các Thần Giới khác cũng đều cho rằng nhân loại đã không còn xứng đáng được tồn tại, điều đó ảnh hưởng rất lớn đến quyết định của nhiều vị thần khác. Thế nên hầu hết kết quả cuối cùng được đưa ra từ các vị thần cho sự tồn vong của nhân loại là...

 

Tồn tại: 0,1%

 

Diệt vong: 99%

 

Số ít phiếu trống còn lại là từ những vị thần không thật sự mặn mà với vấn đề này. Nhìn thấy kết quả được Nam Tào và Bắc Đẩu dâng lên thông qua màn hình máy tính bảng, Ngọc Hoàng nhắm mắt thở dài rồi đứng dậy.

 

“Hiện tại, ta đã nhìn rõ được ý kiến của các vị. Hầu hết những vị thần ở đây đều đồng ý tận diệt nhân loại. Và với tư cách của mình, ta rất tôn trọng quyết định của các vị. Thế nên…”

 

Từ lòng bàn tay của Ngọc Hoàng bỗng lóe sáng và xuất hiện một tấm lệnh bài đỏ thắm với dòng chữ Hán vàng chói.

 

“Kể từ giờ phút này, lịch sử của nhân loại sẽ chấm dứt!”

 

Lời phán quyết vừa được đưa ra, ngài ném tấm lệnh bài xuống. Nhưng trước khi nó chạm vào làn mây mờ của Thiên Giới thì bất ngờ thay, có một bàn tay đã chụp lấy được tấm lệnh bài. Đó là một bàn tay mềm mại và trắng trẻo, và khi các vị thần nhìn rõ hơn, họ đã cảm thấy rất bất ngờ khi bàn tay ấy đến từ một người phụ nữ có dung mạo nhân hậu.

 

Sự xuất hiện của người phụ nữ ấy đã khiến cho một nữ thần vốn im lặng từ nãy giờ phải gắt giọng chất vấn.

 

“Ngươi đang làm gì ở đây vậy hả? MARIAAA!!!”

 

Đúng vậy. Người phụ nữ đã can thiệp vào phán quyết của các vị thần là một á thần, Đức Mẹ Đồng Trinh Maria. Nhưng bà không phải là người duy nhất phản đối quyết định của các vị thần. Đáp lại lời gắt gỏng vừa rồi của nữ thần sắc đẹp Aphrodite đến từ Hy Lạp, hai nữ thần khác cũng đã lên tiếng, và họ cũng chính là những vị khách đến muộn nhất.

 

“Như vậy mà cô còn không hiểu hay sao hả Aphrodite?”

 

“Rõ như ban ngày còn gì. Bọn ta đây là muốn chống lại sắc lệnh của các vị đó.”

 

Từ phía sau khán đài, xuất hiện hai nữ thần đặc biệt khiến các chư thần không khỏi kinh ngạc.

 

“C-Cái gì chứ?”

 

“Là… Ymir ư?”

 

“Và cả… Gaia nữa!”

Trước bao ánh mắt dò xét của các vị thần, hai nữ thần ấy nhẹ nhàng bước đến trước mặt Ngọc Hoàng. Họ đứng bên cạnh Đức Mẹ Maria như thể đang muốn cho toàn bộ các vị thần thấy rằng những gì họ vừa nói không phải là lời bông đùa.

 

Nhìn vào những đôi mắt cương quyết và không một chút lay động nào từ các nữ thần, các vị thần tối cao hiểu rằng sắp có điều gì đó rất thú vị sẽ diễn ra. Thậm chí là thần Odin còn nở một nụ cười nhạt nhưng đầy sự châm biếm.

 

“Có vẻ như các ngươi không biết rõ thân phận hiện tại của mình rồi nhỉ? Hãy nhìn xem các ngươi đang đứng ở đâu đi.”

 

Lời vừa rồi của ngài Odin không đơn giản chỉ là ẩn ý, mà xung quanh ba nữ thần là vô số ánh mắt và áp lực khổng lồ từ mọi vị thần. Có thể họ không biểu hiện ra, nhưng bên trong họ đang sùng sục ngọn lửa giận dữ khi bị thách thức quyền uy của mình. Họ như những con hổ đói khát sẵn sàng lao vào xâu xé ba kẻ phản loạn trước mắt.

 

Đứng dưới áp lực và sự đe dọa bao trùm lấy không gian xung quanh, các nữ thần vẫn giữ vững thần sắc kiên cường của mình. Đức Mẹ Maria mở lời với giọng nói êm dịu khi nhìn vào đôi mắt nghiêm nghị của Ngọc Hoàng Tiên Đế.

 

“Khởi bẩm Ngọc Hoàng Đại Đế, và kính thưa các vị thần tiên từ bốn phương. Tôi hiểu rõ quyết định của các vị là không thể ngăn cản, và chắc chắn các vị cũng không sai khi cho rằng nhân loại đã phạm phải quá nhiều sai lầm. Nhưng với thân phận từng là con người, và từng được các thiên thần bảo hộ và dẫn lối, tôi tin rằng xã hội con người vẫn còn đâu đó những tia sáng của sự chân thành, yêu thương, đồng cảm, và sự hy sinh vô điều kiện dành cho Trái Đất cùng mọi loài. Thế nên, xin các vị hãy cố gắng suy xét thật nghiêm minh, công bằng cho những giá trị mà nhân loại đã, đang, và sẽ làm.”

 

Những câu nói ấm áp ấy không đơn giản chỉ là những lời cầu xin, mà còn là lời nhắc nhở đến với sự suy xét của các vị thần. Tất nhiên là họ hiểu, và họ biết rất rõ nhân loại vẫn còn rất nhiều con người mang tấm lòng thiện lương và ý chí phi thường.

 

Dẫu vậy, họ không thể rút lại quyết định đã được đưa ra vì họ thật sự không muốn mạo hiểm để nhân loại tồn tại thêm 1000 năm nữa.

 

“Bọn ta hiểu những gì ngươi nói Maria. Nhưng thành thật mà nói, bản thân ta cũng không chắc chắn rằng con người liệu có trở nên tốt đẹp hơn hay không, hay sẽ tiếp tục lún sâu vào vũng bùn lầy của tội lỗi? Vậy nên quyết định của ta vẫn không thay đổi.”

 

Ymir nhíu mày trước lời phản hồi của Ahura Mazda Đại Vương. Ngay lúc cô định đối chất với ngài ấy thì Gaia đã lên tiếng trước.

“Quả nhiên, các vị đây thực sự không muốn nhân loại tồn tại thêm một giây phút nào nữa là có lý do cả mà.”

“Ý ngươi là sao?”

Thần Zeus nhăn mặt và ngồi thẳng lên. Ánh mắt đằng đằng sát khí của ngài nhìn về phía Gaia như thể nếu bà ấy nói bất cứ lời nào trái ý ngài, ngài sẽ lập tức xông đến và giết chết bà.

Nhưng điều mà thần Zeus không thể tin được là nụ cười kèm theo câu nói sau đó của Gaia khiến thần kinh của ngài đảo điên lên.

“Các ngài đây chẳng hay đang sợ nhân loại vượt qua cả các ngài đấy à? Thật đúng là tội nghiệp làm sao.”

Trong tích tắc, toàn bộ Thiên Đình như đang chết lặng đi. Tất cả vị thần bất động, không nói lời nào, mà cũng chẳng có biểu hiện gì. Nhưng Ymir thì biết rất rõ, ngọn núi lửa giận dữ của các vị thần đã phun trào dữ dội từ lúc nào rồi, và nó đang đến dần.

“Sợ hãi?”

“Tội nghiệp?”

“Bọn ta sợ ai cơ?”

“Con người sẽ thế nào?”

“Ngươi hiểu mình vừa nói gì không hả Gaia?”

Một điều chưa từng diễn ra trên Thiên Đình giờ đây đột nhiên lại xảy ra. Từ bầu trời nắng ấm đã tồn tại qua hằng hà niên kỷ, giờ đây bỗng dưng trở nên u tối đến lạ thường, như thể sắp có một cơn cuồng phong quét qua đây vậy. Đến cả Tiên Đế cũng bất lực mà lắc đầu thở dài.

“Thật đúng là…”

Khi những tiếng sấm và tia sét từ từ giáng xuống, sự tức giận của các vị thần vẫn luôn kiềm chế giờ đây đã được bộc phát. Nhìn họ thế này chẳng khác nào như lũ quái vật Địa Phủ đầy đáng sợ. Những chiếc bàn, tách trà trước mặt họ đang dần nứt vỡ dưới áp lực khổng lồ của các chư thần, dù chúng được làm từ những thánh phẩm cao quý của Thiên Đình, nhưng cũng không thể chống chịu nổi cơn giận của các vị thần hùng mạnh.

Ấy thế mà giữa lúc nước sôi lửa bỏng như vậy, Ymir đã đứng ra và triệu hồi ra một quyển sách dày. Điều này vô tình khiến cơn giận của các vị thần chững lại và dồn hết sự chú ý vào quyển sách ấy.

“Nếu như các vị không tin, chi bằng đấu với nhân loại một trận đi. Trong Khải Huyền Thư có một điều luật rất thú vị đấy. Đó là khi các vị thần muốn tận diệt toàn bộ nhân loại, vậy thì trước đó các vị phải tổ chức các trận đấu đối kháng với họ. Rất đơn giản thôi, mỗi bên sẽ chọn ra 16 đấu sĩ để đại diện cho Thần và Người, nếu bên nào thắng được 9 trận trước thì kết quả cho sự sống còn của nhân loại sẽ được định đoạt.”

 

Lời đề nghị vừa rồi vô tình khiến cho cơn giận của các vị thần bỗng dưng dịu lại, thế chỗ cho sự khó hiểu và buồn cười trong lòng họ. Dần dần các vị thần bắt đầu cười phá lên một cách đầy điên loạn và mỉa mai rõ ràng. Bầu trời cũng vì thế mà được trả lại ánh sáng tươi tắn như ban đầu.

 

“Cái gì chứ? Đấu với con người sao?”

 

“Ta có nghe lộn không thế?”

 

“Đúng là nực cười thật mà. Chắc ta sẽ chết vì cái thứ vớ vẩn này mất thôi.”

 

Rõ ràng Ymir và Gaia hiểu rằng các vị thần rất kiêu ngạo và xem thường điều này. Nhưng đây là cách duy nhất mà họ có thể nghĩ ra để kéo dài thêm sự sống cho nhân loại. Bất chấp những tiếng cười nhạo không ngớt của các chư thần, khuôn mặt họ không có chút gì là phẫn nộ hay xấu hổ. Trái lại, trên môi họ còn nở một nụ cười tự tin đầy khó hiểu.

 

Biết rõ các nữ thần này không hề nói đùa, các vị thần cũng đã sẵn lòng chiều theo.

 

“Thôi được rồi, coi như là bọn ta sẽ thương xót cho lũ nhân loại ngu muội nốt lần này.”

 

“Ngài Odin quả đúng là nhân từ. Và ta thấy đây cũng là một dịp hay để các vị thần như chúng ta thể hiện sức mạnh của mình cho lũ phàm nhân đó biết trời cao đất dày là như thế nào.”

 

Không chỉ ngài Odin và ngài Ra tỏ vẻ thích thú, đến cả thần hủy diệt Shiva cũng vỗ tay tán thành rất nhiệt tình.

 

“Nghe vui đó nha. Vậy thì chắc ta cũng phải khởi động thử một chút sau hàng triệu năm không nhảy múa rồi.”

 

Những vị thần còn lại dường như rất hứng thú với chuyện này, thế nên họ đã quyết định tán thành lời đề nghị đầy mong manh của các nữ thần. Và Ngọc Hoàng Tiên Đế sau khi xác nhận lại ý muốn của các vị thần, ngài cũng gật đầu chấp thuận. Ngài nhìn về phía các nữ thần và nghiêm giọng.

 

“Vậy thì, để xứng đáng với lòng từ bi cuối cùng đến từ các vị thần ở đây. Các nữ thần như các ngươi phải có trách nhiệm chọn ra đúng 16 chiến binh nhân loại mạnh mẽ nhất hiện tại để đấu với 16 vị thần. Đừng làm cho bọn ta thất vọng đấy.”

 

Dưới mệnh lệnh của Ngọc Đế, các nữ thần cung kính cúi đầu hành lễ.

 

“Đội ơn Ngọc Hoàng Đại Đế đã ban ân đức. Chúng thần xin được tiếp chỉ.”

 

Và như thế, buổi họp đã kết thúc với một kết quả bất ngờ, mở ra một cánh cửa mới đầy thách thức nhưng rất đáng hy vọng cho toàn bộ nhân loại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!