Phần 1: Sacred World

Chương 24: Gold Knight Và Ruby Dragon

Chương 24: Gold Knight Và Ruby Dragon

Sau khi đánh chén một bữa ‘Thịt rắn nhồi ống nứa’ no nê, hai người tiếp tục lên đường.

Veronica quay đầu nhìn lại đống thịt khổng lồ bị bỏ lại, chép miệng tiếc rẻ:

- Cứ bỏ đi như thế thật phí phạm, hài…!

Tuấn cười lắc đầu:

- Chẳng phải tôi đã chế biến cho em vài cân ‘Thịt rắn hong khô’ rồi sao? Đừng tham lam như vậy chứ!

Kính Cận đỏ mặt, vội bám theo sau Minh Tuấn.

Họ đi qua đầm lầy không gặp bất kì trở ngại nào, có chăng chỉ là vài con thú chạy lạc. Đến chín phần Tiamat là chúa tể của vùng đất này, và đây vẫn đang trong lãnh địa của nó.

Bước sang ngày thứ ba.

Tuấn cùng Veronica lạc vào một vùng lòng chảo rộng lớn, địa hình ở đây giống như lòng hồ bị rút cạn nước, trơ ra mặt đất khô cằn và những ụ đất cao ngang đầu người. Tất cả chỉ có một màu vàng nhạt của đất phù sa, không một bóng cây ngọn cỏ.

Veronica nhìn Tuấn với ánh mắt dò hỏi, dường như cô đã trao quyền chỉ huy cho hắn từ khi mới gặp gỡ trên đảo rồi.

Tuấn nhìn đồng hồ định vị, quan sát địa hình, địa vật bốn chung quanh, rồi chĩa đao về phía trước đưa ra quyết định:

- Đường thẳng là con đường ngắn nhất, chúng ta đã mất khá nhiều thời gian để đi vòng qua đầm lầy rồi!

- Ừm… Lên thôi anh, sợ đếch gì!?

Kính Cận đồng tình, cả hai cầm chắc vũ khí, cảnh giác tiến thẳng vào lòng hồ.

Tuấn thấy khá nhiều những con kiến lửa lớn như ngón tay đang bò qua bò lại quanh những ụ đất, thấp thoáng còn có nguyên cả đàn đang tha bọ cạp hoặc côn trùng lớn về tổ. Thì ra những ụ đất to lớn kia lại là những cái tổ kiến.

Hai người rảo bước thật nhanh, nhưng không có chạy, bởi họ biết nếu làm kinh động đến đám kiến này, hậu quả sẽ thật khôn lường.

Một số kiến thợ bò lòng vòng trên đỉnh ụ đất bắt đầu đứng dựng lên, cặp răng cửa xén qua xén lại như kiểu máy cắt khi phát hiện có kẻ xâm nhập. Nhìn những chiếc râu như ăng-ten trên đầu chúng khua khoắng là Tuấn đã có dự cảm không tốt rồi.

Hắn vội nắm lấy tay Veronica:

- Chạy…

Kiến lửa từ trong các ụ đất bắt đầu chui ra ngày một nhiều, kích cỡ của những con mới xuất hiện lại lớn như ngón chân cái, bộ dáng hung dữ hơn đám kiến thợ rất nhiều.

Đâu đâu cũng là kiến, chỗ nào cũng thấy kiến, hai người mới bỏ chạy một đoạn mà đàn kiến đã biến thành biển kiến rồi.

Tuấn liên tiếp phóng cầu lửa thiêu rụi đám kiến bao vây trước mặt để mở đường, Veronica đánh bọc hậu. Cô nàng sử dụng phép thuật còn kinh khủng hơn, sóng ánh sáng từ đầu pháp trượng phóng ra liên miên, những nơi bước sóng đi qua liền hóa chúng thành bụi mịn tan biến đi.

Mặc dù hỏa lực của hai người rất mạnh nhưng biển kiến quá đông, hết lớp này đến lớp khác chen chúc mà lên, cơ bản chúng không sợ chết.

- Không được rồi, cứ kéo dài như thế này thì cả em và anh đều cạn kiệt pháp lực, phải tìm cách khác thôi! Hoặc là giết đi kiến chúa. - Veronica đưa ra quan ngại.

Tuấn lắc đầu:

- Đàn kiến lớn như thế này phải có đến cả trăm kiến chúa, mà cũng chẳng thể tìm được. Em còn khả năng hồi phục cho tôi không?

Veronica gật đầu:

- Đủ thực hiện hai lần!

- Vậy thì được, em dùng khiên bảo vệ bản thân luôn đi!

Không đợi Kính Cận trả lời, Tuấn vận linh lực dồn lên bàn tay, hỏa khí cuồn cuộn kéo về trên đầu hắn thành một vòng xoáy cực lớn, đỏ rực một góc lòng chảo.

“Bão Lửa Vĩnh Hằng”

Tuấn gầm lên, phẩy tay một cái.

Biển lửa trên đầu hắn ụp xuống chiến địa, khuếch đại trên diện tích rộng, thiêu cháy đàn kiến trong bán kính 100 mét. Hắn cứ thế mà dắt tay Veronica tiến lên, như đi trong lò luyện ngục vậy.

Tuyệt chiêu này chính là một trong những kĩ năng được truyền thừa từ Ifrit, chuyên dùng để tiêu diệt địch trên phạm vi rộng, nhược điểm là tiêu hao pháp lực lớn, không hiệu quả khi đánh solo với đối thủ ngang cơ.

Veronica mặc dù đã có khiên ánh sáng bảo vệ nhưng vẫn cảm nhận được sức nóng khủng khiếp của biển lửa, và điều khiến cô kinh hãi chính là khả năng phóng hỏa của gã biến thái trước mắt.

Tuấn tiếp tục thi triển ‘biển lửa’ thêm lần nữa sau khi được Kính Cận bơm cho một liều doping ‘Curaga’. Cuối cùng họ cũng an toàn vượt qua vùng lòng chảo, thoát khỏi sự truy giết của đàn kiến khổng lồ.

Lúc này hai người đang tạm nghỉ bên một bờ suối nhỏ ven rừng, họ cần một khoảng thời gian để hồi phục lại thể trạng.

Tuấn ngồi khoanh chân như luyện yoga, đây là tư thế tốt nhất để hấp thụ linh khí trong trời đất. Còn Veronica xuống suối tắm rửa, cô gái này sau vài hôm lăn lộn chốn rừng thiêng nước độc đã thích nghi hoàn toàn rồi.

Mặt đất khẽ rung động, mặc dù tần số rất nhỏ nhưng với những Chiến Sư như Tuấn và Veronica đều có thể cảm ứng được.

Tuấn bật dậy cảnh giác, Veronica cũng mặc vội quân phục mà quay về cạnh hắn. Tuấn đảo mắt nhìn quanh, địa hình ở đây trống trải, chẳng có chỗ nào để ẩn nấp cả.

“Gào…”

Tiếng rống trầm đục đầy nội lực vang lên, chim muông bay tán loạn, có cả đàn từ trong rừng bay ra bờ suối. Một cái bóng màu hồng cùng lao vút ra theo, thân ảnh linh hoạt nhanh nhẹn đến khó tin. Là Sasha Cardinal, tiếp đến là một gã kị sĩ cưỡi ngựa trắng. Tuấn chẳng xa lạ gã này, hắn chính là Bạch mã hoàng tử Narron Combat.

Chưa hết, còn một cô gái tóc xoăn như sợi mì tôm khinh thân đằng sau Narron nữa. Cô gái này thuộc biên chế của đại đội 2, rất ít khi lộ diện, Tuấn còn chẳng biết cô ta tên là gì.

Điều đặc biệt là thứ trên tay họ, mỗi người đều ôm một quả trứng lốm đốm giống trứng chim Cun Cút, nhưng nó lớn hơn rất nhiều.

Siêu mẫu Sasha trông thấy hai người bên bờ suối thì mừng ra mặt, cô ta gào to lên cốt để cho tất cả mọi người nghe thấy:

- Có viện binh, quay lại đánh một trận đi thôi!

Phải nói cô siêu mẫu này có một tính cách mạnh mẽ và là kẻ cuồng chiến.

Narron lúc này không mặc quân phục, anh cưỡi ngựa trắng có sừng, diện một bộ chiến giáp màu vàng kim, tay nâng trường thương cũng màu vàng luôn. Dưới ánh nắng mặt trời, hình ảnh Narron phản chiếu lấp lánh, uy nghi như một vị nam thần.

Tuấn chết lặng, giao diện này đại biểu cho cái gọi là ‘Gold Knight’ - Kị sĩ giáp vàng truyền thuyết tại Linh giới. Hắn quay sang Veronica hỏi cho chắc ăn:

- Đây có phải Gold Knight trong truyền thuyết?

- Đúng là như vậy, nhưng anh ta còn phải rèn luyện nhiều hơn nữa mới trở thành một ‘Kim giáp kị sĩ’ chân chính. - Kính Cận trả lời.

Cây rừng bắt đầu có biểu hiện ngã rạp, mặt đất rung mạnh, rồi một con khủng long đỏ như lửa từ trong rừng lao ra. Tuấn chẳng hiểu nó thuộc chi loài nào, bởi dáng vẻ kia không giống với bất kì loài khủng long nào mà hắn biết.

- Ruby Dragon, da dày thịt béo khó chơi lắm! - Veronica thì thầm bên tai.

- So với Tiamat thế nào? - Tuấn hỏi nhanh.

Veronica đưa tay lên sửa lại gọng kính:

- Em đã đánh với chúng bao giờ đâu mà biết được!

Ngay lúc đó, Sasha liền hét lên như đang chỉ huy cả nhóm:

- Veronica và Lyria lùi về sau tiếp ứng, tạo khiên. Ba chúng ta chia ba hướng cùng lên nào.

Tuấn thấy khá là bực mình, cô siêu mẫu kia ở đâu chạy ra, đem đến thêm một mớ rắc rối, lợi lộc chưa thấy đâu mà đã rơi vào hiểm cảnh. Tuy nhiên lúc này chẳng thể rút lui được nữa rồi, hắn đành phải nuốt cục tức lại mà vác đao xông lên.

Ruby Dragon vừa nhảy ra khỏi cánh rừng, trông thấy năm kẻ bé nhỏ trước mặt thì rống lên giận dữ. Nó há miệng khè ra một quầng lửa nóng dữ dội quét qua tất cả mọi người.

Minh Tuấn sử dụng lửa trong chiến đấu đã thành bản năng, thứ lửa do rồng Ruby tạo ra  có thể nung chảy cả sắt thép, mới giao đấu nên cần có sự cẩn trọng, không thể liều lĩnh được. Hắn vội tung người tránh đòn, cố gắng giữ khoảng cách an toàn, rồi áp sát mạng sườn trái của con rồng để phản công.

Narron Combat dường như rất tự tin vào bản thân mình, anh nhận luôn trách nhiệm tấn công trực diện. Thân thể Narron và ngựa trắng được bao bọc trong một màn sáng phép thuật màu vàng kim, trường thương vung lên, chiến mã lao thẳng vào quầng lửa không cần tránh né.

Sasha lập tức hành động, lách mình khỏi quầng lửa nóng, tấn công bên sườn phải. Vũ khí của cô ta là một thanh đao không ra đao mà cũng chẳng phải là kiếm, nó to bản như cái mái chèo vậy.

Một lúc đối mặt với ba mũi công kích, rồng đỏ tỏ ra khá linh hoạt. Miệng nó khè ra một khối ngọc đỏ thắm cản lấy mũi thương đâm trực diện của Narron. Chân trước phải đầy móng vuốt sắc nhọn trảo về phía Sasha, tiếng va chạm của kim khí vang lên rổn rảng.

Chiếc đuôi dài rực lửa quất mạnh đến vị trí của Minh Tuấn, không khí xung quanh bị thiêu đốt đến vặn vẹo đi. Hình ảnh này làm Tuấn mù mờ nhớ đến một kĩ năng nữa của Ifrit, hắn mỉm cười sung sướng: “Vậy mà không nghĩ ra!”.

“Meltdown of Fire”

Thân hình Tuấn chợt bùng lên ngọn lửa xanh cháy dữ dội, dùng cả hai tay tóm chặt lấy đuôi rồng, vận pháp lực hút lấy dòng nhiệt năng bổ dưỡng từ Ruby Dragon. Trong quá khứ, vào thời kì toàn thịnh, Ifrit đã từng trực tiếp hút năng lượng từ mặt trời. Thời điểm này hắn còn quá yếu đuối, Rồng đỏ kia chính là con mồi phù hợp.

Đám người còn lại chứng kiến cảnh này đều há hốc mồm, ngỡ thằng nhà quê kia bị não mất rồi, hành động đó là tự sát chứ không phải ngu muội nữa.

Veronica đứng từ xa chỉ cười nụ, nàng hiểu rõ khả năng và sự điên rồ của hắn. Pháp trượng trong tay luôn sẵn sàng tiếp ứng cho riêng hắn bất kì lúc nào.

Rồng đỏ rống lên như bị chọc tiết, sinh khí và hỏa năng trong cơ thể bị rút đi nhanh chóng, khiên hồng ngọc trước mặt dần trở nên ảm đạm, cử động cũng chậm chạp dần.

Tuấn hét lớn:

- Hai vị kết liễu nó đi!

Narron đang phiền não vì độ cứng rắn của tấm khiên hồng ngọc, tấn công hai ba lượt đều thất bại. Giờ nghe Tuấn hét lên như vậy thì mừng húm, cơ hội thể hiện trước thần tượng Sasha đến rồi.

Kim giáp bừng sáng, bạch mã hí vang, anh lao lên như mũi tên vàng.

“Death Slash”

 “Gào…”

Trường thương Lucifer Spear đâm xuyên cổ họng rồng đỏ từ trước ra sau. Chưa hết, không biết bằng cách nào đó, Sasha Cardinal đã luồn xuống bụng rồng, đâm một nhát sâu lút cán đao rồi rạch một đường dài đến gần hai mét. Cho dù không có nội tạng rơi ra nhưng máu tươi từ vết thương chảy nhiều như tháo cống.

Ruby Dragon rống lên bi thảm, thân hình kềnh càng đổ ập xuống, máu loang nhuộm đỏ đỏ cả con suối. Nó thở hắt ra, đôi mắt mở lớn chớp chớp nhìn về phía quả trứng trên tay Lylia tóc xù.

Tuấn đi đến bên cái đầu rồng to tổ trảng, đưa tay vuốt mắt cho nó, cũng có thể hắn không muốn nó chết đi với một kí ức bi phẫn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!