Phần 1: Sacred World

Chương 19: Masamune

Chương 19: Masamune

Minh Tuấn rời khỏi khu phức hợp, hắn hối hả quay trở lại bản doanh trung đội 4, hắn cần phải trang bị thêm cho mình một loại vũ khí nữa. Việc Jill đem những thứ hắn truyền thụ đến phòng siêu trọng lực để tập luyện đã khai sáng cho hắn.

“Thật là ngu muội, tại sao mình không nghĩ ra từ sớm nhỉ?” - Tuấn vừa đi vừa lẩm bẩm tự trách bản thân.

Đích đến là căn phòng chỉ huy trung đội, Tuấn rụt rè gõ lên cánh cửa gỗ chắc nịch, bởi hắn cảm ứng thấy bên trong có giao động linh lực của Shigen.

- Cửa mở, cứ vào tự nhiên… - Giọng ngái ngủ của trung đội trưởng vọng ra.

Tuấn đẩy cửa bước vào, thấy Shigen ngồi trên ghế dựa, hai chân ghếch lên mặt bàn làm việc một cách bệ rạc. Chỉ đến khi thấy Tuấn chào điều lệnh anh ta mới chịu bỏ chân xuống.

- Cậu không đi Grandia Harbour?

- Tôi không quen ai ở đó, ở lại đơn vị rèn luyện vẫn là ý hay. - Tuấn trả lời một cách dứt khoát.

- Thật vậy?

Shigen đứng dậy châm điếu thuốc lá, nhìn Tuấn cười nhẹ đầy ý tứ.

Tuấn chột dạ, cảm giác như anh ta và Sasha Cardinal, thậm chí cả cái tiểu đoàn này đều biết về Hắc Đài.

Hắn lại cố tình giả ngu hướng câu chuyện sang góc độ khác:

- Tôi có chút chuyện nhỏ cần sếp tư vấn!

- Được rồi… Cậu nói đi! - Shigen có vẻ bị mất hứng.

- Ở đơn vị có chỗ nào bán vũ khí hoặc cho thuê không thưa sếp!?

Tóc đỏ lặng thinh, đưa điếu thuốc cháy dở lên miệng, dường như khói thuốc làm anh trở nên sáng suốt hơn.

- Cậu cần loại vũ khí gì? Nếu muốn súng đạn thì phải đợi đến khi kết thúc khóa huấn luyện.

- Tôi chỉ cần một thanh đao để luyện tập thôi. - Tuấn đưa ra mong muốn của mình.

Shigen dụi điếu thuốc lá vào cái gạt tàn đầy những mẩu đầu lọc, với lấy chiếc mũ kê-pi đội lên đầu, chỉnh trang lại quân phục cho gọn gàng  rồi ngoắc tay ra hiệu Tuấn rời khỏi phòng.

Không để hắn phải thắc mắc, trung đội trưởng Shigen giải thích:

- Vũ khí cá nhân như cậu mong muốn hả? Trong kho tiểu đoàn chất thành đống, nhưng phải được sự đồng ý của ngài tiểu đoàn trưởng Kiros. Theo tôi nào…!

Hai người một trước một sau tất tả chạy về phía trung tâm chỉ huy.

Thật may, đại úy Kiros đang đứng trước sân tiểu đoàn, nạt nộ mấy cậu lính trung đội 1 do vi phạm kỉ luật. Trông thấy Shigen và Minh Tuấn bước đến thì giao đám tân binh kia cho hai anh vệ binh đưa đi thi hành án phạt.

Quân hàm trên vai Kiros lúc này đã là một ngôi sao đỏ, chứng tỏ anh mới được thăng quân hàm lên cấp Thiếu tá.

Shigen và Tuấn cùng chào điều lệnh trước thủ trưởng đơn vị, Shigen hồ hởi mở lời trước:

- Chúc mừng sếp đã thăng cấp… Tối nay có tiệc chiêu đãi không vậy?

Kiros đang có tâm trạng tốt, nhưng không vì thế mà anh tỏ ra thiếu nghiêm khắc:

- Cậu thôi bốc đồng đi được rồi đấy, đừng quên là trung đoàn vẫn đang trong trạng thái trực chiến đấu… Phải rồi! Hai cậu mò ra đây làm gì?

Shigen trở nên nghiêm túc:

- Báo cáo sếp! Hạ sĩ Trần đây có đề nghị xin cấp phát một loại vũ khí tùy thân để luyện tập… Là… Là một thanh đao. Vậy sếp có thể đáp ứng?

Kiros đánh ánh mắt sắc lạnh sang gã tân binh trẻ mơ đang bối rối kia, anh nghiêm nghị:

- Cậu thí luyện đến level bao nhiêu rồi?

- Mới xong level 3 thưa sếp! - Tuấn thành thục trả lời.

Kiros tỏ ra khá bất ngờ, có lẽ bận bịu công việc nên anh chưa kịp cập nhật thông tin từ thiếu úy Maysaa.

- Tốt, tốt lắm! Yêu cầu của cậu được chấp nhận, nó là chính đáng mà.

Đến lượt Shigen bất ngờ, từ khi nào mà ‘Máy gặt đập liên hợp’ Kiros lại trở nên dễ dãi và hào phóng đến vậy? Phải chăng do mới được thăng quân hàm?

Biệt danh ‘Máy gặt’ của Kiros thì khắp cái Lữ đoàn Thần Sấm ai cũng biết, bởi anh là một người nghiêm khắc, quân nhân dưới quyền mỗi khi vi phạm thường bị mắng mỏ rất gay gắt, thậm chí có kẻ cứng đầu còn bị Kiros tẩn cho lên bờ xuống ruộng.

Và điều không ai ngờ đã đến.

Kiros xoay người đi về phía kho quân khí:

- Tôi đang rảnh… Hai cậu đi theo tôi nào!

- Vâng sếp!

- !!!

Anh sĩ quan trực ban kho quân khí vội vàng bật dậy chào Kiros rõ nghiêm, sự xuất hiện bất thường của thủ trưởng khiến anh cảm thấy luống cuống, cái chìa khóa kho bằng thẻ từ phải quẹt đi quẹt lại đến ba lần mới thành công.

Cửa kho vang lên những tiếng ken két nặng nề, bên trong xộc ra thứ mùi hỗn tạp của thuốc súng, hóa chất và kim loại rỉ sét. Chỉ có Shigen là nhăn mặt, còn Kiros và Minh Tuấn lại cảm thấy nó thật thân thuộc, phấn khích. Kiros dạn dày trận mạc thôi ko cần nói. Riêng với Tuấn, thứ mùi này đem đến cho hắn những hoài niệm về thời sống chui lủi tại bãi vàng, mùi thuốc súng và đồ vật hoen rỉ đôi lúc còn là sự ám ảnh đối với hắn.

Vũ khí trong kho đúng là nhiều, chất thành đống, nhưng không giống như quảng cáo của trung đội trưởng Shigen; Ở đây phần lớn là súng ống đạn dược, thậm chí có cả tên lửa phòng không loại nhỏ. Còn về vũ khí cầm tay như Côn, kiếm, thương, đại đao… chỉ có hơn chục món.

Tuấn rảo bước một vòng tìm kiếm, thi thoảng cầm cái này cái kia lên xem xét rồi lại đặt xuống. Kiros và Shigen lững thững đi sau quan sát, chẳng ai nói với ai câu nào.

Thấy vẻ mặt thất vọng của gã tân binh, Kiros cười phá lên:

- Rốt cuộc cậu chọn món nào?

Tuấn lắc đầu tiếc rẻ:

- Không loại nào thích hợp cả.

Rồi hắn ngần ngừ:

- Liệu ở bến cảng Grandia hoặc những vùng lân cận có bán vũ khí không thưa sếp?

Kiros không vội trả lời, anh thọc tay vào túi quân dụng của mình, khua khoắng mấy lượt, rồi lôi ra một thanh đao đi rừng có kiểu dáng thanh thoát, thân đao dài mảnh toát ra một màu xanh xám âm u.

Máy gặt Kiros đưa lưỡi đao lên búng một cái, âm thanh trong trẻo ngân nga mãi không dứt, anh trầm mặc:

- Nó vốn là kỉ vật của một người đồng đội đã ngã xuống trên tay tôi. Tuy chưa đạt đến cấp Beta nhưng trong thành phần có chứa 10% Adamantine, như vậy các cậu đủ hiểu sự cứng rắn như nào rồi nhỉ!?

Tuấn sướng rơn, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh lầm lì vốn có.

Adamantine là thứ gì? Ở Linh giới này nó rất hiếm, là thành phần chính để rèn ra vũ khí cấp Gamma, mỗi khi xuất hiện lại dấy lên một màn tranh đoạt giữa các vị Đại Sư. Cả Tuấn và Shigen đều há hốc mồm không thể ngậm lại được.

- Mười… Mười phần trăm Adamantine? Nó có khác gì vũ khí lớp Beta đâu? Thực sự sếp muốn cho cậu ta thứ này ư? - Tóc đỏ trố mắt lắp bắp như không thể tin vào thực tại.

Bản thân Minh Tuấn cũng rất kích động, nhưng hắn đủ tỉnh táo để hiểu thứ quý giá này không dành cho mình, vậy là hắn chủ động im lặng, chỉ đứng đó mà nuốt nước bọt ừng ực.

Kiros cười đểu cáng:

- Hô hô, trông vẻ mặt ngây dại của các cậu kìa…! Đây không phải cho… Mà là tặng, ha ha… Dù sao chủ nhân trước của nó cũng không dùng nữa rồi, mang theo đao này suốt nhiều năm chỉ khiến tâm bệnh tôi ngày một trầm trọng.

Vị sĩ quan buông tay, thanh đao không rơi xuống mà lững lờ trôi về phía Minh Tuấn.

Đây là ‘Khống vật thuật’, đến một trình độ nhất định nào đó Chiến sư sẽ thực hiện được, không có gì là ghê gớm cả.

Tuấn đón lấy thanh đao đẹp đẽ bằng cả hai tay, đưa ánh mắt mờ mịt về phía hai vị sĩ quan chỉ huy như kiểu có vạn lời muốn nói.

Shigen đứng ngay cạnh tươi cười vỗ vai hắn:

- Chúc mừng, chúc mừng, câu đúng là số hưởng… Mèo mù vớ cá rán mà, hài…

Kiros trở nên nghiêm nghị:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Các cậu quay trở lại doanh trai đi thôi!

Lúc này tâm trạng bị kìm nén của Tuấn mới được bùng nổ, hắn hét to đầy phấn khích:

- Chân thành cảm ơn sếp Kiros! Cảm ơn sếp Shigen! Tôi rất biết ơn món quà này, chúc hai sếp khỏe!

Tiểu đoàn trưởng Kiros nhìn Shigen rồi hai người cùng phì cười.

Tuấn trở lại trong động Siêu trọng lực, hắn chọn một phòng còn trống, điều chỉnh mức áp suất tăng lên gấp ba lần áp suất khí quyển, cảm thấy tức ngực khó thở, huyết áp tăng vọt, nhưng phải như vậy mới đủ đô để hắn luyện tập.

Run run cầm thanh đao mới có trên tay, ngắm đi ngắm lại một cách đầy mê luyến. Tạo dáng của đao chẳng sai biệt so với dao đi rừng hắn vẫn sử dụng khi ở mỏ vàng, cũng có thể giống với thanh đao ‘quỷ’ của gã Jason Voorhees trong bộ phim ‘Thứ Sáu Ngày 13’.

Thân đao được rèn đúc tỉ mỉ, tinh tế; Phần đầu sắc nhọn và có năm cái lỗ thủng xếp thẳng hàng, hắn biết đó chính là lỗ thoát máu, hoặc cũng có thể là lỗ huýt gió để tăng độ rùng rợn trong mỗi nhát chém. Phần lưỡi cực sắc bén, lấp lánh những tinh thể màu xanh lục, hẳn là Adamantine được tập trung vào phần lưỡi rồi. Chuôi đao bọc trong một loại plastic đặc biệt, cần mắm thấy êm ái vừa vặn, chỉ mỗi tội đao nặng hơn bình thường khá nhiều.

Tại sao Kiros lại hào phóng với hắn đến vậy? Phải chăng anh ta cũng có một mưu đồ nào đó giống với Maysaa răng đen? Vô vàn những câu hỏi không có lời giải đáp vây lấy tâm trí Tuấn. Nhưng rốt cuộc hắn vẫn cứ tự coi mình là thằng ngu đi, làm con rối cho kẻ khác cũng được, miễn sao vẫn còn thở là tốt rồi.

“Cái gì đây?”

“Masamune?”

Tuấn chăm chú nhìn vào phần lưỡi đao sát với tay cầm, ở đó có dòng chữ nhỏ ‘Masamune’, mặc dù mờ nhạt nhưng phải nói thủ thuật chạm khắc rất tinh xảo. Chẳng hiểu đây là tên của chủ nhân trước hay là tên riêng của Đao, chuyện này để từ từ tìm hiểu thôi.

Dưới môi trường trọng lực lớn gấp ba lần bình thường, Tuấn bắt đầu thi triển ‘Thái cực đơn đao pháp’. Đao bổ xuống, chém ngang nhanh vun vút, tiếng gió rít lên đầy sát phạt, cộng thêm ánh hỏa diễm xanh lam lập lòe như ma chơi, khung cảnh trong căn phòng thật là quỷ dị.

Kết thúc tầm hai chục chiêu của bộ đao pháp sở trường, Tuấn tiếp tục thao luyện thêm ba bài đao pháp khác của Nam Hồng Sơn phái; ‘Phi Long Đao’, ‘Tinh Hoa Đao’ và ‘Bạch Hạc Đơn Đao’. Mấy thứ này là do hắn học mót của mấy anh võ sư trong kì đại hội võ thuật toàn Tỉnh từ nhiều năm trước.

Cứ như vậy, Minh Tuấn diễn đi diễn lại toàn bộ những thứ võ học mà hắn biết, miệt mài khổ luyện, chẳng còn khái niệm về thời gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!