Không gian trong đại sảnh im ắng đến đáng sợ, vẫn là mấy cái giá để vũ khí cũ kĩ, vài bộ giáp Samurai đeo mặt nạ Men-yori đầy sự ám ảnh. Tinh thần Tuấn đang tập trung cao độ, hắn chỉ nghe thấy nhịp tim đập thình thịch và tiếng hàm răng nghiến vào nhau ken két của chính mình.
Hắn vừa mới tử vong hai lượt, lần gần nhất chẳng phải do hai thanh đoản kiếm chọc ngoáy vào tim phổi, hắn bị thanh Katana đâm xuyên từ sau lưng ra phía trước ổ bụng. Cảnh tượng lúc đó thật sự là kinh hoàng, máu phun ra theo đường rãnh thoát máu của Kanata bắn thành tia, vương vãi khắp sàn gỗ.
Gục ngã ba lượt dưới kiếm của Ninja không phải là không có thu hoạch, với khả năng mới có, bằng vào năng lực cảm nhận hỏa linh khí xung quanh, Tuấn đã phần nào nhận biết được hành động của gã Ninja kia, chỉ là tốc độ phản xạ của hắn chậm hơn đối phương một nhịp mà thôi.
“Đây rồi… Đến đi thằng ôn dịch!”
Tuấn nhủ thầm khi cảm nhận được giao động kim loại đằng sau cây cột trụ ở bên trái. Hắn nhanh tay phóng cầu lửa về phía đó, đồng thời di chuyển chếch sang phải thật nhanh theo hình zích-zắc, với mưu đồ dẫn dụ gã Ninja hiện thân.
“Đoàng”
Cầu lửa xanh va chạm với cột trụ phát ra một tiếng nổ lớn, hỏa lãng và mạt gỗ cháy sém bắn tung tóe khắp sảnh. Một thân ảnh nhanh như điện vọt về phía Tuấn, mới đó thôi mà mũi kiếm đã đến trước yết hầu, rung lên bần bật theo quỹ đạo hình elip, tiếng kim khí ngân lên gây nhiễu loạn tâm thần hắn.
Không thể tránh né, bàn tay trái Tuấn bạo phát hỏa quang màu bích diễm, nhanh như chớp tóm chặt lấy lưỡi Katana, vận lực kéo về phía mình. Hắn chấp nhận đau đớn, chấp nhận hủy hoại đi bàn tay, bởi hắn biết đây là giả lập. Tay phải đã thủ sẵn chuôi kamikaze, canh đúng thời điểm thân thể Ninja bị kéo vào tầm khống chế, chuôi đoản kiếm xé gió đâm ngang mạng sườn bóng đen kia.
“Phập”
“Phập”
“Hự…”
Hai tiếng động trầm đục vang lên. Tuấn thấy đau nhói ở phần bụng dưới, đoản kiếm của Ninja đã ngập lút cán rồi, máu từ ổ bụng rỉ ra nhuộm đỏ chiến giáp. Kamikaze của hắn cũng găm vào mạng sườn đối thủ, hắn còn cảm nhận được lưỡi dao của mình ngoáy đứt cuống tim kẻ đối diện.
Mặc dù đau đớn đến tột cùng, Minh Tuấn vẫn dồn sức tung một cước đúng hạ bộ Ninja khiến gã bay như cái bao cát, đập vào bức vách đối diện, máu me chảy thành vũng, loang lổ khắp lớp giấy hồ dán trên tường.
Thân hình Ninja chợt nhiễu loạn rồi từ từ phân rã.
“Chúc mừng Hạ sĩ Trần đã vượt qua level 3 với số điểm tuyệt đối. Điểm số sẽ được bảo lưu vĩnh viễn, làm căn cứ để xét thưởng và thăng quân hàm sau huấn luyện.”
Tiếng hòm thư trả lời tự động vang lên, phòng thí luyện chuyển về trạng thái kim loại xám xịt. Minh Tuấn vẫn thở dốc, quỳ gối ôm bụng giữa căn phòng lạnh lẽo, cảm giác ổ bụng và bàn tay vẫn còn tê buốt đến tận óc. Hắn ngộ ra một điều, bộ môn thí luyện này rốt cuộc nhằm trui rèn cho quân nhân Holy War sự gan lì, và đặc biệt là liều lĩnh không sợ chết.
Tuấn từ tốn đứng dậy lê bước đến bàn điều khiển, ô level 3 sáng rực với con số 100pts và ba ngôi sao nhấp nháy. Hắn phỏng đoán điểm số tuyệt đối này phản ánh sự hung hiểm trong chiến đấu mà có, nếu như thế trận diễn ra một chiều, hắn nghiền ép đối thủ, chưa chắc đã đạt được số điểm cao như vậy.
Thời gian còn lại chừng 15 phút, nhưng Tuấn quyết định dừng thí luyện, thu hồi thẻ quân nhân. Hắn cần một khoảng lặng để tiêu hóa toàn bộ trải nghiệm đầy chân thực với gã Ninja khó nhằn này.
Bước chân ra khỏi cửa động, bên ngoài là quang cảnh đầy nhộn nhịp. Ngày nghỉ nhưng có rất nhiều tân binh đến đây thí luyện, ai cũng mang vẻ khẩn trương. Tuấn có thể thấy đại đa số là người của trung đội 1 và trung đội 2, đặc biệt là b1 sắp kết thúc huấn luyện. Lác đác có vài người thuộc b3 và b4, có lẽ ở đây còn khối người cùng hoàn cảnh với hắn.
Lúc này vẫn còn khá sớm, Tuấn dự định qua khu Phức hợp để rèn luyện thể chất tại phòng Siêu trọng lực, một tụ điểm cải thiện thể lực ưa thích của tân binh, và nó hoàn toàn miễn phí.
Chợt một bóng người từ cửa động bên cạnh lướt qua mặt Tuấn, hắn lách sang bên nhường đường, nhận ra người quen nên gật đầu chào xã giao cho phải phép.
Sasha Cardinal dừng lại nhìn Tuấn với ánh mắt kì lạ, chất giọng trầm khàn của cô không lẫn vào đâu được:
- Cậu Trần không đi du ngoạn cảng Grandia cùng tiểu đội ư?
Cô gái này là một trong số vài người ít ỏi được đánh giá có tiềm lực nhất trung đội 4, cùng với những Kreiss và Trương Vệ... Ngoài mái tóc đỏ nổi loạn và thân hình gợi cảm như siêu mẫu, Cardinal còn có cặp con ngươi màu hồng đầy ma mị. Nhìn sâu vào đó, kẻ đối diện rất có thể sẽ chìm đắm vào dục vọng.
Tuấn lững thững tản bộ xuống chân núi, trả lời Sasha một cách qua loa:
- Nghe nói họ đi thăm thân, còn tôi không có hứng thú…
- Ha ha, hẳn là đi thăm thân!? Cậu thật là nhạt nhẽo vô vị.
Tuấn chỉ cười trừ, không coi đó lời chế giễu, bởi đây là câu nói cửa miệng quen thuộc của Sasha mà ai cũng biết. Nhưng trong nội tâm hắn đã có chút đề phòng, chuyện đi Hắc Đài là bí mật của tiểu đội 3, lời nói của siêu mẫu tóc đỏ lại mang đầy ẩn ý, phải chăng cô ta đã biết được thứ gì đó? Tuy nhiên, dẫu trời có sập thì hắn cũng chẳng liên quan đến chuyện thị phi này, tốt nhất là cứ giả ngu lại được sống tốt hơn.
- Nếu không có chuyện gì quan trọng thì tôi đi trước, hẹn cô Cardinal khi khác nhé…!
Nói rồi hắn rảo bước thật nhanh, chẳng cần quan tâm đến thái độ và phản ứng của người đẹp.
…
Khu huấn luyện phức hợp nằm dưới chân núi trung tâm thung lũng, nó bao gồm nhiều hang động lớn và những dãy nhà có hình dạng giống với lô-cốt rất kiên cố. (1)
Chợt có bóng dáng quen thuộc đứng ngay lối vào cửa động đằng kia, Jill Valentine duyên dáng trong bộ quân phục thực quá đẹp đẽ, Tuấn cảm nghĩ dường như mấy cái bộ quân phục của Holy War được thiết kế ra để dành cho cô gái thánh thiện này vậy.
Jill cũng đã nhìn ra Tuấn, cô vẫy vẫy tay thật mạnh như thể sợ hắn không trông thấy mình, trên môi còn điểm nụ cười tươi như hoa, pha chút nhí nhảnh.
- Anh đến đây để xem sự tiến bộ của tôi hửm?
- Ha ha… Tất nhiên! Về lí thuyết cô đang là đệ tử của tôi, việc quản giáo có gì sai nào? - Tuấn làm bộ cười đểu cáng.
Jill thấy tâm trạng gã sư phụ nửa mùa này đang rất tốt, vậy là cô lợi dụng đẩy thuyền:
- Hừm hừm, anh thật là biến thái… Vậy tiện thể vào trong này kiểm tra xem tôi tiến bộ bậc nào.
Nói rồi không để Tuấn kịp phản ứng, Jill nắm lấy bàn tay thô ráp của Tuấn, kéo hắn vào trong động Siêu trọng lực một cách rất tự nhiên.
Khoảng không bên trong khá lớn, thiết kế kiểu mái vòm, có tầm hơn hai chục cánh cửa tối om lít nhít bố trí quanh vách động. Mặc dù chưa đến đây lần nào nhưng Tuấn đã nghe qua về những công năng của khu vực đặc biệt này.
Jill Valentine dẫn hắn đi vào một phòng trống, tìm bảng điều khiển bấm bấm vài cái. Cánh cửa phòng đột nhiên đóng lại, tiếng “lạch cạch” vang lên như thể động cơ đang khởi động.
Jill di chuyển đến phạm vi trung tâm, triển ra thế Trung bình tấn, nhìn Tuấn với ánh mắt tự tin đến độ phấn khích.
Áp lực nặng nề từ từ phủ xuống khắp phòng, Tuấn bắt đầu thấy tức ngực khó thở, đôi chân nặng như đeo chì, tuy nhiên ở mức độ này thì thể lực của hắn vẫn đảm bảo vận động tốt.
Jill bắt đầu đi bài ‘Thập tự quyền’, bài quyền thứ hai Tuấn dạy cho cô, vừa thực hiện các đòn thế, môi xinh còn mấp máy đọc khẩu quyết:
Khai thủ thập tự quyền
Quyết nhập nội tranh tiên
Cước bộ, đạo, quyền, dực
Liên chi đã nhỡn tiền.
Trực chỉ phạt tam điểm
Phiên tả đã câu liêm
Chuyển hữu phi long tuyến
Luân thân trảm nhị biên.
Phi cước tam long giáng
Hồi mã tọa trung bình
Song thủ trực địa tạng
Ðạt chí nguyện bình sinh.
Luân nhị thập tự nhai
Tả xung trảm hữu đài
Thôi cước xuyên sơn bích
Liên đao hổ cước lai.
Thoái hữu phục mã công
Luân thân hoành lập tấn
Phi nhị cước bàn long
Lục Thức hoàn môn trấn.
Tuấn đứng ngây ra đó, chẳng biết là bất ngờ trước sự kết hợp tập luyện đầy sáng tạo này, hay vì cô gái đẹp như tiên kia thực hiện bài võ quá nhuần nhuyễn.
Jill Valentine kết thúc, ôm quyền hướng về Minh Tuấn một cách thành thục.
Tuấn giật mình, hắn đâu có dạy cô ta động tác này, hẳn là cô đã đầu tư rất nhiều thời gian để nghiên cứu về văn hóa và võ học Á đông.
- Cô làm quá tốt, chỉ mấy ngày thôi mà bằng tôi tập luyện đến nửa năm trời. - Tuấn không tiếc lời khen ngợi.
- Như này liệu đã đủ điều kiện luyện tập với vũ khí được chưa anh? - Jill thay đổi ngữ khí và cách xưng hô nhanh đến chóng mặt.
Tuấn lưỡng lự trong giây lát, xong hắn hỏi:
- Cô có hứng thú với Đao hay Kiếm?
Ánh mắt Jill sáng lên, không cần suy nghĩ trả lời luôn:
- Tất nhiên là Kiếm, và em đã chuẩn bị sẵn rồi đây!
Nói đoạn Jill lấy trong túi quân dụng ra một thanh trường kiếm màu bạc sáng bóng, huơ lên trước mặt Tuấn mà cười đắc ý.
Nhìn thân kiếm mỏng dẹt, phần đầu thuôn thuôn, rãnh thoát máu sắc nét, Tuấn biết đây là kiếm tốt. Nhưng kiếm này thuộc hệ phái kiếm sĩ châu âu, có phần không thích hợp với võ cổ truyền nhà hắn. Tuy nhiên, cũng chẳng còn cách nào hơn, hắn đành gật đầu đồng ý.
- Trước tiên cô nên tập với kiếm gỗ để tránh tự làm mình bị thương, khi nào yếu lĩnh vững vàng rồi hãy sử dụng kiếm này. Tiện đây tôi sẽ truyền cho cô bài ‘Tinh hoa lưỡng nghi kiếm’ và khẩu quyết trong thao luyện.
Jill nghe xong trề môi làm xấu:
- Tại sao anh cứ tỏ ra xa cách vậy? Hay là do em quá xấu xí?
Tuấn phì cười, không trực tiếp trả lời, lấy chuôi Kamikaze ra bắt đầu thực hiện mẫu bài Lưỡng Nghi Kiếm.
Kiếm tảo hoành thân
Phong kiếm áp đỉnh
Tụ lực kiếm phi
Tả dực phá kiếm.
Hữu dực thích kiếm
Phong quyển tán vân
Luân thân sát địch
Tã toạ hữu thích.
Hữu toạ tã thích
Thần kiếm đoạt mệnh
Toã kiếm truy hồn
Ðộc hành liên kích.
Cuồng phong loan kiếm
Ngọa long hóa vũ
Hồi đầu chung kiếm.
(1) Lô cốt (phiên âm từ tiếng Pháp: blockhaus, gốc là một từ tiếng Đức) là công trình quân sự chủ yếu để phòng ngự. Lô cốt được xây dựng kiên cố bằng gạch, đá, bê tông... và có lỗ châu mai để bắn ra nhiều phía, có nắp và có nơi nghỉ ngơi cho quân sĩ. Lô cốt có thể được xây dựng nổi, nửa nổi nửa chìm hoặc lợi dụng sườn núi làm chìm hẳn.
0 Bình luận