Tuấn bừng tỉnh sau cơn mộng ảo, tư thế ngồi của hắn vẫn giữ nguyên, sự khác biệt lớn nhất là khối khoáng thạch Aura trên tay hắn đã biến mất, thay vào đó là ngọn lửa màu lam nhạt đang cháy một cách dị thường.
Mặc dù lửa bốc lên hừng hực nhưng hắn chẳng có cảm giác đau đớn hay bỏng rát, nó chỉ giống như đang cầm nắm một quả bóng mà thôi.
Tuấn nhìn lại bàn tay đầy hỏa diễm kì dị, rồi đưa ánh mắt mờ mịt về phía Jill. Hắn chẳng biết phải làm gì khi thấy rõ vẻ mặt tiếc nuối của cô gái.
Jill Valentine hết sức bất ngờ trước diễn biến lạ lùng vừa rồi. Chứng kiến toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt gã trai kia, hắn tỏ ra ngu ngơ bao nhiêu thì trong lòng cô càng thấy xót xa bấy nhiêu.
Viên Pha lê hào quang đó đã được lưu truyền qua bao nhiêu thế hệ trong dòng tộc rồi về đến tay Jill, vậy mà giờ đây nó bỗng dưng biến thành dạng cầu lửa, rốt cuộc lại bị một gã ất ơ nhà quê hủy đi.
Dẫu vô cùng tiếc nuối nhưng chẳng thể thay đổi được điều gì, cô chủ động dằn cảm xúc, cười gượng gạo:
- Anh dùng ý niệm thu lại ngọn lửa xem nào!
Tuấn giơ bàn tay ra phía trước, cố gắng điều khiển ngọn lửa nhưng không thành công, bàn tay hắn giống như đang bị ngọn lửa cắn nuốt, ăn mòn, nó chỉ bập bùng lúc mờ lúc tỏ giống kiểu đèn sắp hết dầu, chẳng triệt để dập tắt được.
Jill tiếp tục hướng dẫn:
- Là do anh chưa quen thôi! Chịu khó ôn lại những kiến thức trong cuốn sổ tay tôi đưa, tập luyện chăm chỉ, anh sẽ tùy tâm điều khiển được loại năng lực đặc biệt nội tại này. Vậy là tôi mất trắng viên pha lê cho anh rồi, hừm… giao dịch này lỗ vốn quá đi!
Tuấn huơ tay vài cái cố gắng tập trung cao độ điều khiển ngọn lửa.
Bỗng “Phụp” một tiếng.
Ngọn lửa đột nhiên biến mất, bàn tay hắn trở về bình thường mà chẳng có bất kì tổn thương nào.
“Phụp”
“Phụp…”
Minh Tuấn xòe hai lòng bàn tay trước mặt, ngọn lửa xanh phập phù thu phóng theo ý đồ của hắn, vậy là bước đầu đã có đôi chút thành tựu.
Lúc này đây, hắn cảm giác trong bụng như có một khối năng lượng nóng bỏng, có thể điều động theo tâm trí bất kì lúc nào. Tuy nhiên, nguồn năng lượng mới mẻ này vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát triệt để được, hắn cần phải tập luyện nhiều hơn nữa, bởi ngoài việc kiểm soát nó, hắn còn phải bồi dưỡng và khuếch đại dòng năng lượng trong thể nội, biến mình thành kẻ mạnh mẽ hơn, tiến tới đẳng cấp đại sư, một Hỏa đại sư - Master of Fire thực thụ.
Tuấn đứng dậy chà sát hai bàn tay vào nhau, nhìn Jill với ánh mắt đầy ăn năn:
- Không biết làm cách nào mà tôi đã hủy đi khối pha lê quý giá của cô, coi như tôi nợ cô một mối ân tình. Nếu có cơ hội, tôi sẽ kiếm lại một viên khác lớn hơn cho cô.
Jill làm sao có thể nguôi ngoai trước mất mát to lớn này, câu nói của Tuấn như xát muối vào tâm can, cô nàng bĩu môi:
- Ân tình? Hức hức, dù anh có làm nô bộc cho tôi cả đời cũng chẳng thể đền nổi… nó là vô giá.
Tuấn đỏ mặt ngượng ngùng:
- Tôi không biết giá trị của khối pha lê đó lớn đến nhường nào, nhưng dù sao nó cũng đã bị hủy…
- Thôi không nói đến viên Aura nữa, đằng nào nó cũng biến mất rồi… Chỉ cần anh nhớ là đã từng ‘phá hoại’ một món tài sản lớn của tôi là được. - Jill Valentine cắt ngang.
…
Minh Tuấn trở về phòng nghỉ lúc 12 giờ đêm, cảm thấy cơ thể khá mệt mỏi, hắn cứ để nguyên quân phục mà leo lên giường nằm nghỉ. Trong bóng tối, hắn cảm thấy thị lực của mình tinh tường hơn lúc trước. Đưa bàn tay ra trước mặt, Tuấn có thể nhìn những đốt ngón tay và ba đường chỉ tay một cách rõ nét. Tâm ý thoáng chút giao động, vậy mà bàn tay hắn lập tức sinh ra ngọn lửa xanh quái dị, hắn lại dùng ý niệm thu hồi, nghịch ngợm một lúc rồi Tuấn chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Một vòng xoáy khổng lồ bỗng xuất hiện, nó hút mọi thứ vào bên trong không gian đen tối, vào vùng lõi trung tâm. Những hình ảnh vặn vẹo của người thân trong gia đình, Ngọc Huệ, Jill Valentine, Kreiss, Shigen, Maysaa… và tất cả những người hắn quen biết đều không thoát khỏi cái miệng tham lam của hố đen. Bản thân Tuấn cũng bị cuốn vào đó, hắn nghe thấy những tiếng la hét kinh hoàng, những tiếng rên rỉ vì đau đớn thống khổ, rồi hắn ngất lịm đi.
Tỉnh dậy trong hình hài thân chó sói, đầu sư tử với nham tương chảy quanh người, Tuấn khoanh hai tay trước ngực, ngồi vắt chân trên quả cầu lửa. Trong tiềm thức của hắn, cầu lửa này được gọi là Inferno, một loại vũ khí hủy diệt riêng biệt của chính hắn.
Chung quanh Minh Tuấn còn có hơn chục quái vật khác, chẳng kẻ nào mang hình dạng nhân loại hoàn hảo để hắn gọi là người cả. Tất cả đang tập trung đứng thành vòng tròn lớn, trong một cung điện mái vòm nguy nga tráng lệ đầy ánh sáng.
Một quái vật thân người, đầu chó với đôi tai lớn nhọn hoắt cất tiếng nói uy nghiêm khiến nội tâm Tuấn có vài phần kiêng kị.
- Ultimasia và Omegarius đã vượt ngục, mặc dù đám Ngục Thánh huy động toàn bộ lực lượng và làm hết sức có thể nhưng vẫn để phân thân của chúng tẩu thoát. Nhiệm vụ đưa hai kẻ đó trở lại Địa Ngục Vĩnh Hằng thực sự rất nhiều hiểm nguy… Lãnh trách nhiệm lần này chính là Eden và Ifrit. Hai người có thể lên đường ngay lập tức, đây là tọa độ không gian nơi bọn chúng lẩn trốn.
Bàn tay xanh lét của gã ‘Đầu chó’ giơ lên, một dải ánh sáng màu trắng ngà lấp lánh bay đến vấn vít trên đầu Ifrit và một quái vật khác có hình dạng như cái cây cổ thụ với làn da xù xì đầy rêu phong.
Tuấn thấy mặt mũi xây xẩm, hắn lại chìm vào ảo cảnh, những trận chiến khốc liệt cùng một con quái thân dưới là sư tử, nửa trên hình người, toàn thân phủ một lớp giáp vàng cực kì đẹp đẽ. Trận chiến này, hắn cùng Eden đang chiếm thế thượng phong, rồi Ultimasia có thân hình tuyệt mĩ nhưng trên đầu cắm hai cái sừng trâu ở đâu chạy ra, hợp lực cùng Omegarius đánh hắn trọng thương…
Rất rất nhiều hình ảnh lướt qua tâm trí, Tuấn thấy được những trận chiến tàn khốc luôn xoay quanh Ifrit và người đồng đội Eden. Ifrit có một ý chí vô cùng kiên cường bất khuất, nhưng rồi cũng phải gục ngã trước Omegarius, bởi người đồng đội Eden đã bị Ultimasia phong ấn trong một chiều không gian thần bí.
Tuấn bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm bộ quân phục. hắn ngồi thu lu trên giường ôm đầu, đầu hắn đau như búa bổ, những thông tin mới xuất hiện trong miền kí ức thật nhạt nhòa và lộn xộn. Hắn hiểu, đây chính là truyền thừa kí ức, phải mất rất nhiều thời gian và trải nghiệm thực tế mới có thể chỉnh lí cũng như xâu chuỗi dòng kí ức mới tiếp nhận này.
Việc hắn khai mở ra năng lực đặc biệt rồi vô tình hủy đi Aura Crystal của Jill chắc chắn có liên quan đến Ifrit, vấn đề đó nằm ngoài nhận thức của hắn.
Một chút thông tin lượm lặt từ cái thế giới điên rồ này ùa về; Omega Weapon và Omegarius liệu có liên quan đến nhau? Và nếu như hắn đang đại diện cho Ifrit, vậy việc phải đối đầu với con quái vật Omega reo rắc kinh hoàng cho nhân loại là điều không thể tránh khỏi. Chỉ nghĩ đến đó thôi đã khiến da đầu hắn tê dại, cả người bỗng dưng lạnh toát.
Lại còn cả Ultimasia nữa, trong miền kí ức nhạt nhòa của Ifrit thì mụ ta là kẻ mưu mô xảo quyệt, sự xuất hiện của ả chỉ đem đến thất bại cho Ifrit và Eden…
Tuấn lắc lắc đầu cho tỉnh táo, tự chấn an bản thân rằng vừa rồi chỉ là một giấc mơ, hoặc có thể do hắn bị ảo game mà tâm trí trở thành như vậy.
Suy nghĩ nhiều chẳng thể giải quyết được gì, vẫn phải sống và vươn lên, mục tiêu hàng đầu của hắn là tìm cách trở về quê hương yêu dấu, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
…
Sáng ngày hôm sau, trung đội 4 có buổi học về quân khí. Đám tân binh được làm quen với nhiều loại vũ khí, khí tài trang bị trong quân đội Holy War, chủ yếu là súng ống, đạn dược, các thiết bị hạng nặng như pháo, xe bọc thép, tàu bay, tàu chiến và tàu ngầm.
Qua phân tích của trung đội trưởng Shigen, những thứ vũ khí kể trên chỉ trang bị cho các đơn vị và quân nhân chiến đấu dạng phổ thông. Còn đối với lính Đặc công hoặc một số binh chủng đặc thù khác, súng ống chẳng nghĩa lí gì đối với họ.
Tất nhiên một vài quân nhân vẫn ưa thích sử dụng súng, bởi tầm bắn xa và lực sát thương tương đối lớn. Hạn chế lớn nhất của súng là độ chính xác không cao, khó sử dụng khi đánh cận chiến. Nói tóm lại, với tính chất chiến đấu đặc biệt của lớp binh sĩ đặc công, việc sử dụng súng trong các nhiệm vụ bí mật là không phù hợp.
Những loại vũ khí hạng nặng trong phiên chế quân đội Holy War lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Chúng được tích hợp nhiều công nghệ tiên tiến vượt bậc, hơn hẳn những loại vũ khí mà Minh Tuấn được biết ở thế giới của hắn. Tuy nhiên, hắn không phải là chuyên gia về vũ khí nên mọi so sánh đều là khập khiễng, đây chỉ là ý nghĩ chủ quan của cá nhân hắn…
Giờ học buổi sáng kết thúc, vẫn còn một tiếng đồng hồ nữa mới đến giờ ăn trưa, Tuấn dự định đến thư viện kiếm chút tài liệu tham khảo. Linh giới này còn quá nhiều thứ mới mẻ đối với hắn, cần phải cập nhật thật nhiều thông tin để mở mang tri thức, và cốt lõi là tồn tại để kiếm tìm cơ hội trở về với gia đình.
Từ khu giảng đường đến thư viện chỉ có vài bước chân, Tuấn lững thững đi dọc hành lang dãy nhà chỉ huy, nghe có tiếng bước chân gấp gáp đằng sau, hắn ngoái đầu lại. Morico Kimura vội vã đi đến, cười rất tươi với hắn. Nhìn vẻ mặt của cô nàng là hắn biết ngay có chuyện rồi, tuy nhiên Tuấn vẫn giữ nét mặt bình thản lạnh lùng, dừng bước chờ Morico bắt kịp.
- Hạ sĩ Trần đi đâu mà gấp vậy? Chờ em với…! - Em gái Nhật Bản đúng là đang tìm hắn thật.
Tuấn tỏ ra ân cần, vì dù sao hắn với em này cũng chung một nhóm.
- Gọi Tuấn là được rồi, Cô cần tôi giúp gì?
0 Bình luận