Bầu trời về đêm đã tối hẳn. Mặt trăng lên cao, đổ xuống những luồng sáng bạc qua khe cửa. Vệt sáng nhợt nhạt ấy soi rõ bầy thiêu thân đang bay loạn xạ, chao đảo xung quanh vũng máu đã đông cứng trên nền sàn.
Nỗi đau nhức nhối từ bả vai khiến John dần lấy lại ý thức. Đôi mi hắn nặng trĩu. Cơn buồn nôn bỗng dâng lên cổ họng làm hắn nấc nghẹn, dịch vị đắng trào ra khóe miệng cùng với vị máu. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng cánh tay trái giờ đây đã hoàn toàn mất cảm giác.
Tiếng sóng vỗ rì rào vào nền móng dội vào màng nhĩ hắn.
“Chết tiệt.” Hắn chửi rủa.
John ghì chặt vào vách tường làm điểm tựa, cố gắng nâng cả cơ thể rệu rã lên. Sau đó hắn cúi gập mặt xuống, hít thở sâu. Xung quanh không có ai ngoài hắn. Xấp tài liệu trên sàn đã ướt sũng, bết dính vào nhau. Có lẽ trong lúc hắn bất tỉnh, một trận mưa lớn đã trút xuống phố cảng. Những vũng nước mưa đọng lại dưới chân lấp loáng như mảnh gương vỡ, phản chiếu lại một khuôn mặt nhợt nhạt, méo mó vì đau đớn.
Bức tường mỏng cạnh cửa có một lỗ tròn do đạn bắn. Ánh trăng từ bên ngoài luồng vào tạo thành một đường sáng dài. Nếu đường đạn ấy lệch chéo xuống vài xăng nữa thôi, mọi chuyện đã kết thúc tại đây rồi.
John cố gắng điều hòa nhịp thở, tay còn lại chạm vào thắt lưng, cảm nhận hơi lạnh từ kim loại truyền vào đầu ngón. Khẩu súng lấy được từ xác tên lính vẫn còn. Thật may mắn cho hắn, bọn chúng đã không lục soát trong lúc hắn bất tỉnh. Càng may mắn hơn khi đến giờ hắn vẫn còn sống.
Dù vậy, cảm giác an toàn trong hắn chưa được bao lâu đã vụt tắt. Hắn tự trách mình quá chủ quan. Đáng lẽ ngay từ đầu, hắn phải ra tay kết liễu cả Phong và Minh thay vì phí sức bày ra màn kịch hiện trường giả. Chính cái thói cẩn trọng từng cứu hắn vô số lần khỏi cảnh sát, nay lại trở thành sợi dây tự trói chân mình. Nếu có thêm thời gian thì hắn đã chọn cách mai phục tốt hơn rồi.
John giờ đây chỉ đành nén cơn đau, tay ghì chặt vết thương khoét sâu ở vai, chầm chậm ra cửa. Những thang sắt gỉ rung lên dưới mỗi bước đi nặng nề. Đế dép dính lẹp bẹp vào bề mặt trơn trượt. Hắn cẩn trọng quan sát, dồn sức vào mũi chân hòng giữ thăng bằng khi đi xuống.
Càng vào trong, con đường càng hẹp lại giữa những dãy nhà mọc san sát. Mùi cá ươn quen thuộc thoang thoảng trong không khí. Mặt đường cát giờ đây đã chuyển sang nền đất cứng bám đầy rêu. Khi phát hiện có binh lính tuần tra đêm, John nhanh chóng nép mình vào thùng hàng vận chuyển cao quá đầu. Hắn dựa người vào, cố điều chỉnh lại hơi thở đứt quãng. Cổ họng hắn khô rát do thiếu nước, vị duy nhất còn lại là hỗn hợp giữa nước bọt và máu.
Tầm nhìn của John cũng bắt đầu nhòe đi. Bản thân hắn không còn đủ sức để đi tiếp nữa. Đợi đến khi không còn ai khác xung quanh, hắn mới thả lỏng người, nằm bệt xuống mặt đất.
“Lạnh quá.”
Ý thức hắn đang mất dần. Liệu có nên từ bỏ? Để mặc cho số phận? Những câu hỏi ấy cứ hiện lên trong tâm trí hắn. Cái chết có lẽ không quá tệ. Hắn sẽ không phải cảm nhận cơn đau nữa.
Ngay khi bóng tối dần nuốt chửng lấy John, một vật gì đó ngứa ngáy chạm vào mu bàn tay phải. Hắn từ từ mở mắt, quan sát vài cây cỏ dại mọc chen chúc bên sát thùng hàng. Những sợi lá mỏng bám đầy bụi đất, đón lấy ánh sáng yếu ớt của bầu trời về đêm. Chúng vẫn kiên cường phát triển trên mảnh đất cằn cỗi này.
Đầu ngón tay hắn vô thức cà nhẹ lên phiến lá nhám, cảm giác quen thuộc ấy hệt như những cọng cỏ mèo John từng cầm trên tay. Hắn nhớ bóng hình mình từng cặm cụi bện chúng lại bằng keo để làm quà tặng Tiel. Cậu nhóc dù biết món đồ chẳng có giá trị gì nhưng vẫn vui mừng cảm ơn hắn, miệng còn liến thoắng hứa sẽ trồng thêm thật nhiều hoa tặng lại. Hắn vẫn nhớ gương mặt hiền hậu của bà Magret, người đã dang tay cho hắn một mái ấm thật sự giữa thế giới khắc nghiệt này.
John nghiến chặt răng, vươn mình đứng dậy. Hắn đưa ngón tay vào sâu trong cổ họng, ép bản thân nôn sạch mớ dịch vị đắng ngắt cùng máu ứ ra ngoài.
Khu vực bến cảng chất đầy những thùng hàng gỗ lớn. Chúng xếp chồng lên nhau trên các kệ pallet, sẵn sàng được vận chuyển lên tàu khi bình minh tới.
John quan sát một hồi rồi dừng lại trước một thùng gỗ đóng bằng ván thưa. Hắn dồn sức cạy mạnh nắp thùng, lấy ra một tấm vải đỏ. Sau đó hắn choàng nó qua người, khéo léo che đi vết máu nhuộm thẫm trên vai.
Những dòng chữ trong quyển nhật ký của tên lính đã chết hiện lên trong đầu hắn. Theo đó, nhóm chuyển sinh đang sở hữu một Ma cụ có khả năng hồi sinh người chết. Mục tiêu của chúng là Luc, một kẻ chuyển sinh khác đã chết nhiều năm trước. Sau khi thức tỉnh, Luc sẽ dùng dị năng thiêu rụi toàn bộ phố cảng. Đám cháy lớn đó chính là mồi nhử hoàn hảo để đánh lạc hướng gã Kaine và đội binh lính. Lợi dụng lúc hỗn loạn, cả nhóm SEKAI sẽ hộ tống Luc lên con tàu Vespera đang neo đậu ngoài bến.
Đi mãi một lúc, John cũng đến được gần trung tâm Rotterdia. Vài bóng người lướt ngang qua hắn, tay xách lưới đánh cá hoặc cuộn dây thừng cho công việc về đêm. Họ thoáng liếc nhìn hắn trong im lặng. Có lẽ tướng đi khập khiễng giữa đêm muộn làm hắn trông khác biệt.
Cho đến khi con đường về nhà hiện ra phía trước, hắn mới thả lỏng người, thở phào nhẹ nhõm. Mọi thứ vẫn yên bình, không có bất kỳ vụ hỏa hoạn nào diễn ra ở lòng thành phố. Lý do duy nhất hắn nghĩ được là Kaine tóm gọn được Vy, Phong và Minh trước khi bọn họ thực hiện kế hoạch.
“May thật.”
Cơn đau từ bả vai chợt nhói lên làm cắt quãng đi suy nghĩ trong hắn. John siết chặt tấm vải đỏ, cố giữ cho dáng đi bớt xiêu vẹo. Hắn bắt đầu suy nghĩ lời biện hộ trong đầu. Nếu bà Magret hỏi về vết thương, hắn sẽ bảo mình va vào cuộc chiến của binh lính với những kẻ chuyển sinh khác ngoài bến. Hoặc có thể nói là do một tên say rượu nào đó có vũ khí gây hấn. Hắn không muốn hai mẹ con phải lo lắng cho hắn.
Chỉ cần bước qua cánh cửa nhà, hơi ấm từ lò sưởi và mùi súp khoai tây sẽ giúp hắn quên đi thực tại khốn khổ này.
Nhưng khi rẽ qua khúc ngoặt cuối cùng dẫn vào mái ấm quen thuộc, bước chân John dừng lại. Tấm vải đỏ trên vai hắn trượt xuống. Hắn muốn tiến thẳng vào, nhưng đầu gối đột ngột mất hoàn toàn sức lực, đổ sụp xuống. Mảnh vỡ đen xì cứa vào da hắn. Cảm giác ấy thật yếu ớt, nhỏ bé trước tâm trí hắn lúc này.
Một khối thịt đen kịt nằm co quắp trên sàn. Khối đen ấy biến dạng đến mức không còn ra hình người. John vươn bàn tay run rẩy về phía trước, nhưng các đầu ngón tay cứ dừng lại giữa không trung. Hắn muốn gọi tên Tiel, muốn gào lên tìm bà Magret, dù vậy, cổ họng hắn đã cứng đờ từ lúc nào.
Cơn gió biển lùa qua hốc cửa trống hoác, cuốn theo vài mảng muội than bay lơ lửng, tan dần vào màn đêm. Trong vũng nước mưa đọng lại bên cạnh, một mẩu vải gai nhuộm đen sót lại đang trôi, trượt vào tầm nhìn hắn.
John há miệng thở dốc, từng ngụm khí lạnh xộc vào phổi. Hắn bấu chặt móng tay vào sàn đến bật máu, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu nhỏ nhất của sự sống.
Dù vậy hắn biết rõ.
“Mẹ…”
Magret.
Bà ấy đã chết.
John thu mình lại, đập mạnh đầu xuống đất. Vết thương trên trán hắn rách toác, máu cứ thể chảy xuống. Hắn muốn dùng nỗi đau thể xác át đi tiếng gào thét đang xé nát tâm hồn mình.
“A…”
Rồi hắn ngửa mặt lên trời, nhìn trân trân lên khoảng không từng là mái nhà của hắn. Ánh trăng bạc dội xuống, soi rọi gương mặt vặn vẹo đầy đau đớn. Hắn há miệng thật to, lồng ngực căng lên hết cỡ như muốn nổ tung.
Một tiếng thét vút lên.
Nước mắt hắn lăn dài trên má.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, cũng là lần đầu tiên từ lúc sinh ra, John biết khóc vì người khác.
Khi cổ họng đã đến giới hạn, tiếng thét dần lịm tắt.
Hắn biết bản thân chưa thể chết.
Dù mái ấm đã hóa thành bụi than, dù trái tim đã vỡ vụn, hắn vẫn còn một tia hy vọng mong manh cần bấu víu để tồn tại.
Tiel.
Cái tên ấy buộc đôi chân rã rời của hắn phải đứng dậy. Vẫn còn ai đó đang đợi hắn ngoài kia.
“Tìm thấy mày rồi con chuột cống.”
Lời của lão Gaffen rít lên bên tai. Khuôn mặt gã đỏ gay vì men rượu. Trên tay phải của lão là một lưỡi dao găm sắc lạnh. Tay còn lại cầm sợi dây thừng chuyên dùng buộc hàng hóa vận chuyển.
Góc hẻm đối diện vốn đã bị lão mai phục từ khi đám cháy ngừng lại. Dẫu vậy, Gaffen đã vô tình ngủ thiếp đi vì uống nhiều rượu trong lúc chờ đợi. Cho đến khi tiếng thét của John dội vào màng nhĩ, lão mới choàng tỉnh, chạy đến chỗ hắn.
“Tao biết kiểu gì mày cũng mò đến mà.” Lão bước đến gần hơn, con dao vẫn lăm le trên tay. “Chả ngờ được tụi mày lại tàng trữ Ma cụ. Ngài Kaine bảo sẽ ban thưởng nếu bắt được mày. Giết luôn thì càng tốt.”
Câu nói ấy đã làm hắn hiểu ra được mọi chuyện.
“Tiel.”
“Hửm?”
“Em ấy đâu?”
“Tao chịu, ngài Kaine lôi nó đi đâu mất rồi. Chắc quăng xuống biển cho cá xơi rồi cũng nên. Mẹ cái thằng nhãi đó, mới hôm qua còn vênh váo lắm. Tao mà là cha nó, tao bẻ cổ nó từ lâu rồi.”
Gaffen nhổ toẹt bãi nước bọt đầy vị thuốc lá. Đôi mắt thèm khát tiền thưởng nhìn chằm chằm vào John.
“Mà cũng phải thôi, con mẹ nó cũng chỉ là hạng đàn bà ngu ngốc, quỳ lạy dưới mũi giày người ta như một con chó rách xin tha mạng.” Lão cười gằn, nhe ra hàm răng vàng ố hôi hám. Lưỡi dao găm xoay nhiều vòng thuần thục trên tay.
Từng lời của lão ta như nhát dao cứa vào lồng ngực John. Mọi giác quan của hắn đang dần tê liệt. Ngay lúc này, tim hắn đập nhanh hơn bao giờ hết. Máu trong huyết quản nóng ran. Cơn đau nhức toàn thân bỗng chốc tan biến. Một cảm giác hưng phấn tột độ đang đến. John nghe thấy giọng nói cất lên trong đầu, hệt như đoạn âm thanh 77 decibel mà hắn đã lưu trên trang nghi lễ. Nó đang thách thức hắn.
Giết nó.
Và thay thế nó.
“Đừng có nhìn tao bằng ánh mắt đó. Mày nên cảm ơn tao vì đã đứng đây chờ để tiễn mày đi gặp chúng nó sớm hơn đấy. Ngài Kaine sẽ ban thưởng hậu hĩnh khi tao dâng cái đầu của mày lên.”
John rút khẩu súng ra, bóp cò. Viên đạn găm thẳng vào bụng khiến lão trợn trừng mắt.
“Cái…”
Chưa kịp hiểu chuyện gì thì tiếng súng lại vang lên. Hàng loạt đạn cắm vào cơ thể yếu ớt của lão. Máu tươi bắn tung tóe ra ngoài, nhuộm đỏ thẫm cả khu vực xung quanh.
Ngay khoảnh khắc sợi dây sinh mệnh của Gaffen đứt lìa, một cơn đau điếng bùng phát bên trong cơ thể John. Các xương khớp bắt đầu co rút, vặn xoắn và xô lệch vào nhau. Chiều cao hắn sụt xuống. Lớp da vốn nhợt nhạt bỗng sạm đi, trở nên đen nhẻm và chằng chịt những vết nhăn tuổi tác.
Dưới ánh trăng bạc, từng thớ cơ trên khuôn mặt John co giật điên cuồng. Gò má hắn nhô cao, sống mũi gãy gập lại, hàm răng trắng đều dần chuyển sang sắc vàng ố.
Quá trình chuyển đổi diễn ra trong phút chốc. Kẻ vừa quỳ gối khóc thương cho gia đình đã bị xóa khỏi thực tại. Trong đống tro tàn, một hình hài mới được sinh ra, một năng lực mới được hình thành.
Dị dung
0 Bình luận