Từ khi còn rất nhỏ, hắn đã thể hiện sự khác biệt so những đứa trẻ khác.
Trong cái cô nhi viện xập xệ ở rìa thành phố, nơi tiếng khóc lẫn tiếng cười vang lên xen lẫn mỗi ngày, hắn vẫn lớn lên giữa lòng tốt. Có bà vú già hay kể chuyện và xoa đầu, có mấy đứa bạn từng chia nhau miếng bánh ngọt vụng trộm trong bếp, có đứa từng khóc thay hắn khi hắn bị phạt oan.
Hắn biết rõ tình thương là gì, thậm chí còn từng nhận được không ít.
Nhưng hắn hiếm khi tin vào nó.
Cứ như thể trong hắn có sẵn một mạch nước ngầm lạnh lẽo, sinh ra đã hoài nghi, đã ngờ vực. Khi người lớn ôm nhau với quần áo xộc xệch, hắn quan sát. Khi đám trẻ cùng nhau nhận lỗi thay cho một đứa, hắn chỉ lặng im ghi nhớ trong đầu ai là đứa dễ nhờ vả nhất.
Với hắn, lòng tốt không phải bản năng, mà là một dạng tín hiệu cần được giải mã.
Những câu chuyện cổ tích bà vú kể mỗi đêm là một ví dụ rõ ràng. Trong khi đám bạn mơ màng ngủ với nụ cười trên môi sau chuyện chú rùa kiên trì thắng thỏ, hay anh chàng tiều phu được ban thưởng nhờ lòng thành thật, thì hắn chỉ thấy nực cười.
Câu chuyện hắn nhớ mãi và cũng là thứ khiến hắn cực kỳ phấn khích lần đầu tiên trong đời – Cây khế.
Người em nghèo khổ, hiền lành, chịu khó chăm sóc cây khế cho đến ngày chim thần xuất hiện, hái khế ăn rồi trả công bằng vàng. Người em thành giàu có, trong khi người anh vì tham, đòi mang bao to hơn để lấy thật nhiều vàng, cuối cùng bị rơi xuống biển mà chết.
Tất cả đều cho rằng đó là cái kết hợp lý. “Ai bảo tham quá.”
Hắn thì khác.
“Ngu mới chết.” Hắn nghĩ. “Tham mà khôn thì vẫn sống, thậm chí sống tốt.”
Nếu hắn là người anh, hắn không đảm bảo mình sẽ có kết cục đẹp, nhưng chắc chắn tốt hơn gã anh trai tham lam ngu ngốc đó.
Từ đó về sau, những câu chuyện cổ tích với hắn chỉ là trò tiêu khiển đơn thuần. Hắn từ chối trở thành thỏ, cũng không muốn làm rùa. Hắn chọn làm kẻ đứng bên ngoài đường đua, điều khiển cả hai rồi thu tiền bán vé cá cược.
Thời gian trôi, những câu chuyện ấy bị vùi sâu trong lớp bụi ký ức, nhưng cái logic lạnh lùng trong chúng thì vẫn ở lại, phát triển như một nhánh rễ đen tối, âm thầm nuôi dưỡng cách hắn nhìn đời.
Và rồi ở tuổi hai mươi hai, hắn đứng giữa sân trường đại học kỹ thuật danh tiếng nhất miền Nam. Trong tay hắn là tấm bằng xuất sắc, phần thưởng cho sự kiên trì và nỗ lực theo năm tháng.
Lễ phục vừa trả lại phòng công tác sinh viên, hắn bước qua cánh cổng sắt đã bong tróc của ngôi trường già cỗi ấy, với nụ cười nhẹ nhõm lẫn chút gì đó giống hy vọng.
Hắn ít khi dự tính kế hoạch dài hạn cho tương lai. Nếu có thì không dành cho mấy thứ phi lý như “nghi lễ triệu hồi” hay “chuyển sinh sang thế giới khác”.
Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ một đêm thứ bảy.
Một đêm mà đáng lý ra sinh viên đại học sẽ dùng để ngủ sớm, hoặc ít nhất cũng điều chỉnh lại sơ yếu lý lịch cho chỉn chu hơn.
Hắn thì không. Hắn thức muộn như thói quen, như bản năng ăn sâu từ còn trên ghế nhà trường. Thậm chí có lần hắn dành rất nhiều đêm thức trắng chỉ để học một ngôn ngữ lạ hoắc trên mạng xã hội.
Đêm nay hắn lướt web như thường lệ, nhưng khác với mấy trang tin tức hay diễn đàn công nghệ.
Hắn đang ở phần sâu hơn của mạng lưới – Dark web, một nơi mà mọi thứ đều có thể được mua nếu biết chỗ tìm.
Dù đôi khi xuất hiện vài ký tự Latinh lạ khiến hắn phải sử dụng trình dịch thuật thông minh.
Tay phải hắn rê chuột, tay trái cầm ly cà phê nguội. Trang hắn đang xem là một nhánh của Silk Road tái bản. Những người chơi ẩn danh thường lên đấy rao bán mọi thứ từ vũ khí cũ thời Liên Xô đến hộ chiếu giả in bằng mực thật.
Hắn đang cân nhắc một khẩu Glock cũ, chỉ để thử cảm giác cầm một vật thực sự có trọng lượng sinh tử.
“Thôi vậy.”
Hắn gạt tab đó đi như gạt một ý nghĩ ngu xuẩn vừa kịp lóe lên.
Ngay lúc ấy, hắn lướt qua một đường dẫn kỳ lạ. Khác hẳn với quảng cáo hay mời chào, màn hình chỉ hiện một đoạn văn ngắn: “Mệt chưa? Còn tin rằng thế giới này là tất cả sao? Click nếu muốn hơn thế.”
Với bản tính tò mò, hắn đương nhiên sẽ tiếp tục đến cùng.
Trang chuyển tới một diễn đàn gần như vô danh, một hội nhóm kín được che giấu bằng nhiều lớp proxy, tên là “Beyond Waking ;; Những Kẻ Không Còn Muốn Thức.”
Fanpage có vẻ cổ, chỉ đơn giản một đống HTML và CSS nhàm chán. Màu nền đen, chữ trắng, phông serif kiểu những năm hai nghìn khiến hắn thở dài, tự tin mình còn thiết kế UI đẹp hơn thế.
Ở đó chẳng có bóng dáng của một bức ảnh mua vui hay những dòng trạng thái vô thưởng vô phạt thường thấy trên mạng xã hội. Thay vào đó là hàng trăm bài viết liệt kê những nghi lễ đã được hội kín thử qua.
“Thật vô nghĩa. Mình đang làm quái gì thế này.” Hắn vô thức thở dài, chuẩn bị tắt laptop và đi ngủ thì đột nhiên, một bài ghim trên đầu với lượt bình luận rất cao, nhưng thời gian đăng là ba mươi năm trước.
“Lỗi hiển thị à?”
Thậm chí, bài viết đó còn được xác thực bởi hàng trăm bình luận từ những tài khoản lạ hoắc, tất cả đều nhất quán đến đáng ngờ.
“Ritual for Soft-Reboot: Hướng dẫn tái khởi động linh hồn www. dành cho những kẻ mong muốn vứt bỏ lối sống cũ.”
Tiêu đề nghe giống như trò đùa của một đứa coder rảnh rỗi nào đó đang khủng hoảng hiện sinh giữa đêm.
Nhưng hắn vẫn nhấp vào vì tò mò.
Trang tải chậm, như thể cố tạo không khí. Màn hình nháy lên rồi hiện ra một đoạn mô tả. Chúng được viết bằng lời văn khô khốc, lạnh lùng, khác hẳn với lời lẽ hoa mỹ từ một trang web hiện đại:
Mục đích. Đưa linh hồn rời khỏi lớp vỏ hiện tại, tái tạo trong một thực tại khác tương ứng với ước muốn tiềm thức sâu nhất.
Cảnh báo. Chỉ những linh hồn đã vứt bỏ mọi xiềng xích từ gia đình, tài sản đến danh tiếng mới đủ tư cách thực hiện. Cái chết phải được xem nhẹ, trong khi trí nhớ cần đạt đến độ minh mẫn cực hạn.
Yêu cầu. Bước vào nghi thức, hãy chọn gian phòng biệt lập với cửa khóa then cài, mặt tường tĩnh lặng và tuyệt đối vắng bóng gương soi. Vật phẩm đi kèm gồm một viên đá obsidian thô chưa đánh bóng. Ba ml máu gà đen non trích ra từ sinh vật chưa gáy đầu đời. Một đoạn tóc của chính ngươi sau khi không gội đầu trong 24 tiếng. Tro của giấy khai sinh, giấy tốt nghiệp hoặc bất kỳ loại giấy tờ nào ràng buộc danh tính ở thế giới này. Một mẩu giấy ghi câu hỏi mà chính ngươi luôn trốn tránh. Cuối cùng, dùng hắc mai rừng hoặc dịch siro đậm đặc vẽ nên vòng tròn huyết sắc bao bọc lấy tâm điểm của buổi lễ.
“Chà.”
Hắn gập tay suy nghĩ. Càng đọc càng thấy giống trò troll công nghệ dành cho mấy đứa emo mộng mơ. Nhưng chính cái giọng điệu cứng nhắc, chẳng cố gắng thuyết phục hay kêu gào huyền bí ấy lại khiến hắn thấy có gì đó khác.
Hắn nhìn đồng hồ hiển thị gần một giờ sáng.
Hôm nay là chủ nhật. Ngày mai mới là ngày đi làm đầu tiên.
Và hắn thì chẳng có ai ràng buộc trong căn chung cư thuê này.
Danh tiếng? Chưa có.
Tài sản? Một cái laptop đời mới nhất và cái bằng kẹp nhựa.
Gia đình? Hắn lớn lên từ cô nhi viện.
Chết? Còn xa, nhưng nếu đây là trò nhảm, cùng lắm là thức khuya một đêm.
Rồi hắn đứng dậy, mở Google Maps tìm siêu thị còn mở cửa.
“Seven Eleven.”
Một siêu thị cực phổ biến nơi hắn sống.
Hắn thong thả mặc áo khoác dài tay lên mình, rồi xuống thang máy dắt xe ra ngoài chung cư, tới địa điểm quen thuộc.
Hắn bước thẳng vào quầy thực phẩm trẻ em, vơ lấy chai siro màu đỏ đậm nhất, chẳng cần biết có vị dâu thật hay chỉ là hương liệu công nghiệp.
“Siro, check.”
“Tóc chưa gội... check.”
Tiếp theo là tro và giấy tờ.
Hắn về lại căn hộ, lôi cái bằng tốt nghiệp loại xuất sắc ra. Tấm bằng in mực xanh, ép lụa vàng, hắn từng nghĩ sẽ đem đóng khung treo lên tường.
“Vậy thì không ổn lắm.”
Hắn cần thăng tiến, cần có việc làm tốt nên tấm bằng vẫn còn giá trị hiện tại.
Rồi hắn mở ngăn kéo, lôi ra một thứ mà người ta thường quên đi sau khi đổi thẻ căn cước công dân – chứng minh nhân dân cắt góc. Mép giấy nhựa đã tróc nhẹ, ảnh mờ đi theo năm tháng. Một đoạn ký ức từ hồi cấp hai ùa về.
Đặt tấm chứng minh nhân dân vào chiếc tô sứ trắng IKEA, châm lửa. Tàn giấy và nhựa ép bị cháy xém khét lẹt, bốc khói nâu xám quẩn quanh như thể một danh tính sắp bị xóa khỏi thế giới này.
“Giờ thì.”
Phức tạp hơn là viên đá obsidian, một loại vật phẩm xa lạ với những tiệm tạp hóa thông thường.
Hắn gõ “obsidian thô” lên Shopee, Tiki, rồi cả vài chợ đá quý online.
Toàn đá mài, đánh bóng bóng loáng như mông trẻ sơ sinh.
“Vô dụng rồi.”
Chợt hắn nhớ ra gần nhà có một tiệm đá phong thủy treo biển đỏ chót “Tâm linh thực chứng. Đá khai mở luân xa, kích thích tài vận.” Trước đây mỗi lần đi ngang, hắn đều cùng đám bạn cười khẩy, đoán già đoán non rằng trong đó toàn mấy viên đá Trung Quốc nhập lậu rồi đội giá lên gấp mười.
Nhưng bây giờ thì khác. Hắn không cần luân xa hay tài vận. Hắn cần obsidian thô, và đó là nơi duy nhất hắn biết có thể tìm.
Tiệm chỉ mở sau sáu giờ sáng.
Hắn ngả người lên chiếc giường nệm mỏng, đầu vẫn ong ong tiếng lửa cháy khi đốt giấy tờ. Đôi mắt nhắm lại, dù trong lòng vẫn luôn lặp lại một câu hỏi.
“Nếu mình thật sự biến mất… thì có ai quan tâm không?”
Và sáng hôm sau, khi bình minh mới ló dạng, tiếng gà bắt đầu gáy.
Ngay khi một lão già mở cánh cửa kéo bằng cây thép dài, hắn đứng trước cửa tiệm, ra sức phụ lão.
Ông chủ ngái ngủ sau khi được giúp đỡ quay đầu sang, liếc từ đầu đến chân.
“Cậu kiếm gì vậy?”
“Obsidian thô chưa đánh bóng. Kích cỡ vừa đủ… bằng nắm tay này?” Nói rồi hắn chìa tay ra.
Ông chủ chỉ giữ thái độ im lặng, vẻ mặt bình thản trước yêu cầu kỳ lạ của hắn..
Mười phút sau, hắn rời đi với viên đá đen sần sùi nằm trong hộp nhung, và một câu tiễn khách đầy cợt nhã.
“Cẩn thận khi gọi Satan đấy.”
Buổi tối hôm đó, không khí dừng như đứng im, màn đêm đặc quánh bao trùm vạn vật. Căn chung cư thuê nằm ở tầng tám chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối.
Hắn đã khóa cửa. Dán kín gương trong nhà tắm bằng băng keo đen. Laptop tắt Wifi, rút sạc, pin cũng đã cạn.
Tập tài liệu ghi chú được lưu lại dưới dạng ảnh, vì trang web nơi bài viết kia xuất hiện đã biến mất ngay sau khi hắn bấm SAVE. Một dòng chữ đỏ nhạt như máu khô hiện lên lúc đó “Bạn đã bắt đầu.”
Trên màn hình, ghi chú thứ nhất:
“Mở đoạn âm thanh dưới đây với âm lượng chính xác 77 decibel.”
Hắn chép lại sóng âm vào phần mềm xử lý tín hiệu số, đo cường độ rồi phát qua loa ngoài. Âm thanh vang lên rè rè trong căn phòng. Thứ âm thanh ấy nằm ngoài mọi định nghĩa về âm nhạc hay tiếng người. Nó giống tiếng ai đó đang thì thầm bên kia bức tường.
Tiếp theo, hắn đặt viên đá obsidian vào giữa sàn nhà, xung quanh là vòng siro dâu đã được vẽ kín bằng tay trái. Màu đỏ đậm óng ánh như máu đông, ánh lên dưới ngọn đèn ngủ mờ nhạt.
Một chiếc tô thủy tinh đặt kế bên, trong đó có thứ chất lỏng đen sánh. Mùi tanh nồng của máu gà khiến dạ dày hắn nhộn nhạo.
Hắn lôi một sợi tóc đã chuẩn bị sẵn, tự mình nhét vào miệng, nhai, rồi nuốt.
“Tự kết nối với thể xác” lời hướng dẫn viết.
Tiếp theo, hắn trộn lẫn tro của chứng minh nhân dân vào máu gà non, tạo thành một hỗn hợp sền sệt màu nâu đỏ. Thứ dung dịch ấy được đổ chậm rãi vào chính giữa vòng tròn siro, ngay trên bề mặt đen bóng của viên đá obsidian. Lượng hỗn hợp vừa đủ để phác họa ký hiệu cuối cùng. Một đường xoắn ốc bắt đầu từ rìa viên đá, trải ngược chiều kim đồng hồ rồi cuộn dần vào tâm điểm.
Cuối cùng, hắn lấy mẩu giấy đã chuẩn bị từ trước, trên đó ghi vỏn vẹn một câu:
“Có ai thực sự quan tâm nếu ngày mai mình biến mất không?”
Hắn đọc to. Mắt không chớp, giọng hơi run.
Gió bắt đầu thổi, dù cửa sổ vẫn đóng chặt.
Và hắn chờ đợi.
Năm phút.
Mười phút.
Hai mươi phút.
“Mình mong chờ gì vậy.” Hắn thở dài, vai chùng xuống vì thất vọng.
Rồi đột nhiên, một tiếng cạch vang lên từ trong góc tối căn phòng. Âm thanh ấy giống như tiếng chốt cửa bị bật ra, chẳng rõ lực tác động đến từ bên trong hay phía ngoài căn phòng.
Viên đá obsidian trên sàn bắt đầu rung nhẹ. Vòng siro dâu bắt đầu sủi bọt, sủi lên từng hạt khí nhỏ hệt nước sôi.
Hắn nuốt nước bọt, theo bản hướng dẫn, ngồi xếp bằng đối diện vòng tròn, đặt hai tay lên đùi và nhắm mắt.
“Giữ tâm trí minh mẫn.”
“Giữ đôi mắt nhắm chặt trong 77 giây.”
“Giữ đôi tay bất động trên đùi, dù nghe thấy tiếng gọi tên mình.”
Bóng tối bên trong mí mắt hắn bỗng chốc trở nên sâu hơn. Cảm giác ấy khác hẳn với việc nhắm mắt thông thường, bởi lẽ hắn đang cảm thấy một sự tồn tại khác...
…đang nhìn chằm chằm từ hướng đối diện.
Thứ gì đó trong hắn bùng nổ. Dịch dạ dày trào lên cổ họng buộc hắn vội nuốt ngược xuống. Cơn đau đầu đột ngột ập đến.
Trước khi hắn kịp la thét thì mọi thứ, từ tứ chi, toàn thân, suy nghĩ, tiếng thở,... tất cả đều trở nên vô hình, không tồn tại.
Rồi, hắn ngửi thấy mùi. Thứ mùi của máu, siro hay tro giấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hương vị của đất ẩm, rễ cây già cỗi và mùi máu tươi vừa thấm đẫm vào lá rụng.
“Mẹ ơi, có người ngất xỉu bên ngoài.”
0 Bình luận