Tập 01: Thế giới mới

Chương 12: Biến số

Chương 12: Biến số

Bầu trời nhuộm sắc cam lên toàn bộ khu vực trũng thấp của Rotterdia. Do những đợt triều dâng cùng nền đất sụt lún tích tụ qua hàng thập kỷ, nước biển đã tràn vào chiếm lấy những con phố ven biển, biến nơi này thành một vũng lầy nhầy nhụa.

Trên ban công tầng hai của dãy nhà đã sập mất cầu thang, Thúy Minh ngồi bệt giữa bãi phân khô, lắng nghe tiếng vỗ cánh của bầy mòng biển khi chúng sà xuống ban công đầy rêu. Gã đeo cặp kính gọng tròn nứt góc, mái tóc bù xù bết dính lại vì nước biển và những ngày dài không tắm gội. Đôi mắt gã dại đi vì thiếu ngủ, mí mắt nặng trĩu cứ chực sụp xuống sau một đêm dài vắt kiệt sức lực. Gã phải liên tục nghiến chặt răng, tự cấu vào bắp đùi để ngăn mình không lịm đi giữa đống bẩn thỉu này.

Nhìn quanh căn phòng thông với ban công, khung cảnh hiện ra chẳng khác bãi chiến trường là bao. Mọi thứ đều bị xới tung. Những chồng báo cũ sũng nước, mấy chiếc nồi đồng bám đầy rêu và mảng vải dầu rách nát nằm ngổn ngang. Giữa đống đổ nát, một bức tranh vẽ tay nguệch ngoạc nằm úp mặt xuống nền đất. Minh vô tình đá phải, làm nó lật ngửa. Tranh vẽ nguệch ngoạc cả gia đình ba người: một người đàn ông khỏe mạnh với bộ râu quai nón, một người phụ nữ dịu hiền với búi tóc cao, và trung tâm là một cậu trai với nụ cười rạng rỡ, đôi tay nhỏ nắm chặt lấy bàn tay của cả hai. 

Thúy Minh đã lục lọi không sót một tấc bùn lầy, lật tung từng tấm bạt che mưa hòng tìm kiếm thứ mà thằng nhãi Bon đã dày công che giấu. Nhưng sau nhiều giờ đồng hồ cào bới điên cuồng, gã chẳng thu được gì ngoài sự mệt mỏi và nỗi thất vọng tràn trề.

“Rốt cuộc nó ở chỗ nào?”

Gã dồn sức đứng dậy định gầm lên một tiếng, nhưng đôi chân rã rời đã phản bội lại chính gã. Minh trượt ngã, cả thân hình gầy guộc đổ ập xuống sàn. Đầu gã đập vào nền gạch đá lạnh lẽo.

“Khốn thật!” Gã rủa thầm, định chống tay đứng dậy thì bỗng khựng lại.

Tiếng va chạm ban nãy trông rất lạ, không đặc như khi va chạm với đá, mà vang lên nhịp rỗng, trầm đục phía bên dưới. Một tia sáng lóe lên trong trí tuệ của kẻ từng làm việc với những cấu trúc thiết kế phức tạp. Gã áp mặt xuống sàn, tay gõ nhẹ. Đúng là nó, một không gian trống nằm ngay dưới tầng gạch bong tróc.

Chẳng chần chừ thêm một giây, gã bám chặt lấy kẽ nứt của lớp sàn. Những ngón tay gầy guộc, bết bát bùn đất cố hết sức cậy mạnh. Móng tay gã bật máu, những vết thương mới chồng lên vết thương cũ đau rát, dù vậy, Thúy Minh chẳng còn bận tâm đến đau đớn thể xác. Gã gầm gừ, dồn toàn bộ sức lực còn lại để lật ngược mảng bê tông mục nát bên dưới lên.

Dưới lớp đất ẩm đen kịt, một chiếc hòm rỉ sét hiện ra. Tim gã đập thình thịch. Gã thầm cầu nguyện đây chính là thứ cần tìm. Khi nắp hòm bật mở với một tiếng cách khô khốc, gã cảm thấy như vừa nốc mười cốc cà phê, mọi sự mệt mỏi tan biến sạch.

Chầm chậm, gã lôi từ bên trong ra một vật thể với hình thù kỳ lạ.

“Nó đây ư?” Gã vui mừng khôn xiết.

Thứ này khác hẳn với đống vật dụng gã từng quen thuộc ở thế giới cũ. Đó là một khối vật chất đen tuyền, bóng nhầy hệt như thạch và mang hình dáng của một quả tim người. Những mạch máu đỏ rực nổi lên cuồn cuộn trên bề mặt, đan chéo vào nhau tạo thành một mạng lưới sinh học đang sống. Khi lòng bàn tay gã vừa chạm vào, khối thạch đen bỗng co thắt mạnh mẽ. Một nhịp đập tuần hoàn, nóng hổi, rung động ngay giữa những ngón tay đang rớm máu của gã.

Thúy Minh siết nhẹ khối thịt đang phập phồng, nhếch môi nhìn về phía những con tàu lớn đang neo đậu ngoài cảng xa. Với món Ma Cụ này, kế hoạch của nhóm SEKAI sẽ chính thức hoàn thiện. Gã đã nắm trong tay tấm vé thoát khỏi cảnh sống hôi hám hiện tại, hướng đến một cuộc đời mới, hoặc tốt hơn theo lời của ngài ấy, gã sẽ được quay về đỉnh cao danh vọng tại thế giới cũ.

Thúy Minh ôm chặt chiếc hòm vào lồng ngực. Gã mặc kệ cơn choáng váng do thiếu ngủ, lao xuống con đường ngập nước phía dưới. Gã phải nhanh chóng trở về chỗ ẩn náu của nhóm người chuyển sinh, báo tin vui này cho Vy và Phong.

Nhiệm vụ tìm kiếm món Ma Cụ đã đè nặng lên vai gã suốt mấy ngày qua, vắt kiệt từng chút sức tàn lực kiệt. Dù ngài ấy từng khẳng định với thái độ điềm tĩnh rằng món đồ sớm muộn gì cũng lộ diện, nhưng trong lòng Minh vẫn luôn bị bủa vây bởi nỗi lo lắng không nguôi. Gã sợ rằng kế hoạch hoàn mỹ của cả nhóm sẽ đổ vỡ tan tành chỉ vì sự bướng bỉnh của tên nhãi Bon. Thằng bé đó đã to gan lấy trộm Ma Cụ rồi đem đi cất giấu ở cái xó xỉnh này, suýt chút nữa đã chôn vùi luôn cả hy vọng quay về của tất cả bọn họ.

Hạn định gần đến sát nút. Chỉ còn chưa đến hai tư giờ nữa thôi, con tàu Vespera sẽ nhổ neo rời cảng Rotterdia. Mọi thứ phải được sẵn sàng ngay lúc này. Kế hoạch lớn sẽ chính thức triển khai. Sự phấn khích xen lẫn lo âu khiến máu trong người gã sôi sục. 

Mặt trời dần nhô cao hơn phía chân trời, đổ những vệt nắng xuống mặt đường xăm xắp. Từng tia nước bắn lên theo mỗi bước chân của gã, lấp lánh dưới hơi ấm đầu ngày rồi tan ra thành muôn vàn hạt nhỏ li ti. Trên nền cát ẩm sũng, những cái bóng đổ dài lưa thưa từ các vỏ sò nứt mẻ, mảnh bình gốm vỡ hay xác sứa dạt bờ tạo nên một bức tranh sặc sỡ đầy hỗn độn. Thúy Minh chẳng mảy may để tâm đến việc bàn tay mình đang rớm máu hay đôi chân bị vỏ ốc sắc lẹm cứa vào. Gã chỉ biết chạy, chạy để thoát khỏi cái nghèo đói, nhơ nhuốc xứ phố cảng.

“Tui đã làm được!”

Giữa cái không gian mênh mông ấy, Thúy Minh nghe rõ mồn một nhịp đập của chính mình. Lồng ngực gã căng phồng, hơi thở đứt quãng thành từng cơn nóng hổi. Gã tự hỏi liệu trái tim rã rời trong lồng ngực mình lúc này có đang đập nhanh hơn khối vật chất bên trong chiếc hòm rỉ sét kia không. Gã có cảm tưởng cả hai dường như đang cộng hưởng, thúc giục gã phải nhanh chân hơn nữa.

Sau một lúc, Minh cuối cùng dừng lại trước cầu thang bám dọc theo vách tường bong tróc. Mồ hôi gã túa ra như tắm, làm mờ đục cả chiếc cặp kính gọng tròn trên sống mũi.

“... Đến rồi.” Gã thở gấp, lưng tựa vào bức tường gần đó. 

Đợi đến khi hơi thở ổn định lại, Thúy Minh lảo đảo bước lên những bậc thang sắt. Chúng kêu ken két dưới sức nặng của thân hình tiều tụy ấy. Gã đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát, sẵn sàng cho những lời khoe khoang về thành quả sáng nay. Trong đầu gã lúc này chỉ còn viễn cảnh về cái nhìn hào hứng của Phong hay vẻ mặt ngỡ ngàng của Vy.

Nhưng ngay khi đặt chân vào căn phòng, cảnh tượng hãi hùng trước mặt khiến mọi hào hứng ban nãy của gã tan biến sạch.

“Phong?”

Phong đang nằm bất động trên sàn. Ánh nắng bên ngoài cửa hắt xuống, rọi thẳng vào gương mặt tái mét của đồng đội gã. Vết thương cũ ở cổ Phong đang hở miệng. Máu rỉ qua lớp vải trắng quấn quanh cổ, thấm đẫm cả một vùng lớn và bắt đầu loang xuống nền gạch.

Gã vội đặt chiếc hòm xuống, lao đến cố cầm máu cho Phong. 

“Chuyện quái gì xảy ra vậy?” Gã hoảng loạn thét lên.

“Mày muốn biết à?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau. Minh chưa kịp định thần thì nắm đấm ai đó lao đến. Cú va chạm mạnh đến mức khiến toàn bộ cơ thể ốm yếu của Minh đổ nhào về trước, đâm sầm vào những tấm ván gỗ đen xì đặt giữa phòng. Giữa cơn choáng váng, gã cảm nhận được hai dòng chất lỏng đỏ thẫm chảy xuống từ mũi, thấm vào đôi môi khô khốc, nứt mẻ. 

“Mày, mày. Chẳng phải chúng ta đều cùng thuyền sao?”

John cười nhạt, hắn chẳng hiểu gã lấy đâu ra suy nghĩ ngu xuẩn đó. 

“Lúc trước tao có hỏi Phong, nhưng chưa nhận được câu trả lời.” 

Hắn buông nắm đấm ra, rồi lại siết chặt lại. Tiếng xương khớp răng rắc vang lên giữa căn phòng khiến Minh rùng mình. John tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức Minh có thể cảm nhận được áp lực đè nặng từ người đối diện.

“Giờ đến lượt mày, Minh.”

Chiếc hòm rỉ sét nằm chơ vơ trên sàn lọt vào tầm mắt John. Hắn từ tốn dùng mũi giày hất nhẹ nắp hòm, để lộ khối thạch đen với hình thù kỳ quặc bên trong.

“Đây là gì?”

Câu hỏi buông lơi, bình thản đến lạ lùng. Minh run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn cố thốt lên từng từ đứt quãng:

“Ma.. ma cụ.”

Hắn thừa nhận bản thân đã ngu ngốc thế nào khi trót tin vào lũ chuyển sinh này. Liệu rằng có lời nào của bọn chúng là sự thật?

“Nói tao nghe kế hoạch của bọn mày.”

“Kế, kế hoạch gì chứ? Tui chẳng hiểu.” 

Gã gào lên, cố gắng lùi lại, nhưng lưng gã đã dán chặt vào vách đá lạnh lẽo. Trước cái bóng cao lớn và uy hiếp từ John, Minh hiểu rằng mọi nỗ lực phản kháng lúc này đều vô nghĩa. Gã thấy mình nhỏ bé và thảm hại, chẳng khác gì một con chuột bị dồn vào đường cùng.

“Kế hoạch của bọn mày là gì?” Hắn lặp lại câu hỏi.

Minh không đáp. Sự sợ hãi lúc này đã không còn là một cảm xúc đơn thuần, nó đã hóa thành chất độc, len lỏi vào từng tế bào, khiến gã tê liệt. Gã biết rõ rằng bây giờ dù có nói ra kết cục vẫn không thay đổi. Trong đôi mắt John, hắn đã ngầm khẳng định sẽ giết cả bọn rồi. Sự sợ hãi này khơi gợi lên ký ức tồi tệ nhất của gã, thời điểm cô vợ ghen tuông dùng con dao bén ngọt, đâm tới tấp lúc gã đang thưởng thức nước nóng ở khách sạn cùng nhân tình.

Nỗi đau của quá khứ chồng chéo lên nỗi sợ hiện tại, làm cho bàng quang gã mất kiểm soát.

“Làm, làm ơn! Đừng giết tui! Tui van xin cậu!” 

Nước mắt Minh trào ra. Bản năng sinh tồn thấp kém của gã đang gào thét, vùng vẫy một cách thảm thương trước diện mạo của một loài vật săn mồi cao cấp hơn. Gã không còn là vị quản lý đầy tham vọng ở thế giới cũ nữa, giờ đây chỉ là một tên đàn ông hèn mọn, quỳ mọp dưới chân kẻ mạnh để cầu xin được sống.

John thở dài, dù chứng kiến bao nhiêu lần, hắn vẫn chưa quen với cảm giác này. 

“Mà, tao cũng biết cả rồi.” 

Hắn lấy ra một quyển sổ cũ kỹ, bên trong chi chít các dòng chữ được nắn nót từng nét. Dù vài trang bết dính lại vì máu, hắn vẫn có thể đọc được những mẩu thông tin quan trọng. Từ danh tính giả mang tên Khôi của hắn, cho đến lai lịch của Minh, Phong và cả Vy. Tất cả đều được liệt kê tỉ mỉ, bao gồm cả lộ trình kế hoạch mà bọn họ buộc phải hoàn tất trước khi màn đêm hôm nay buông xuống. Và trên đầu quyển sổ, có một cái tên thuộc về tên lính đã chết.

“Sẽ nhanh thôi.” Nói rồi hắn cúi xuống, rút ra cây chích điện từ trong áo Phong. John bật nút kiểm tra, âm thanh điện từ rít lên dồn dập, những tia chớp xanh lam nhảy múa trên đầu cực điện. Tiếng tạch tạch chói tai ấy vang vọng khắp căn phòng bẩn thỉu, xé toạc sự tĩnh lặng và găm thẳng vào thính giác của Thúy Minh.

“Cứu! Ai đó cứu với!” Minh hét lên điên loạn. 

John lao đến, ấn mạnh đầu cực điện vào chiếc cổ mỏng manh đang phập phồng của gã.

Luồng điện cao thế ngay lập tức chạy dọc khắp hệ thần kinh. Cả cơ thể Thúy Minh cứng đờ lại trong một phần nghìn giây trước khi bắt đầu co giật liên hồi trên nền sàn bẩn thỉu. Đôi mắt gã trợn trừng, đồng tử giãn cực đại, toàn bộ cơ bắp cuộn lên mất kiểm soát. Gã muốn hét, nhưng thanh quản chỉ có thể phát ra những tiếng nghẹn ứ, vô nghĩa.

Một… hai… ba.

Đến giây thứ tư, ngay khi cơ thể Minh bắt đầu có dấu hiệu co rút dữ dội nhất, John mới dửng dưng thả nút.

Sự rung động điên cuồng dừng lại đột ngột. Cơ thể Thúy Minh dần co quắp lại hệt loài sứa mắc cạn. Hơi thở gã đứt quãng, bọt mép tràn ra khỏi khóe miệng, hòa cùng máu mũi chảy xuống cằm.

John thở dài, quan sát hai con người đang nằm bất động bên dưới. Hắn cẩn thận nhét quyển nhật ký vào túi áo Phong, đảm bảo rằng trên đó chỉ lưu lại vết máu của gã và tên lính xấu số, tuyệt đối không có bất kỳ dấu vết ngoại lai nào. Nếu câu chuyện của bà lão thủ thư là thật, thì quân cờ cuối cùng này sẽ khiến kế hoạch trở nên mỹ mãn hơn bao giờ hết.

“... Có lẽ cần thêm bằng chứng.”

Suy nghĩ một hồi, John quyết định rải những xấp tài liệu lấy được từ trạm gác ra khắp mặt sàn. Những tờ giấy vương vãi, lộn xộn, tạo nên một khung cảnh hỗn chiến đầy chân thực.

Mọi thứ đã sẵn sàng cho một màn kịch hoàn hảo. Hắn đã tỉ mỉ sắp đặt hiện trường sao cho khi Kaine và binh lính ập đến, bọn họ chỉ thấy một vụ thanh trừng lẫn nhau giữa những kẻ báng bổ. 

Riêng Vy, người còn lại biết được thân phận chuyển sinh của hắn, John chẳng chút bận tâm. Đoán rằng hôm nay diễn ra kế hoạch, Vy sẽ trở về sớm sau công việc chăn gối với bọn bợm rượu. Thay vì vội vã, hắn chọn cách điềm nhiên chờ đợi con mồi cuối cùng tự sa lưới.

“Giờ thì.” 

Việc đảm bảo hai kẻ nằm dưới sàn tắt thở là ưu tiên hàng đầu. Ngay khoảnh khắc đôi tay hắn siết chặt quanh cổ Minh, tiếng giày cao gót đột ngột vang lên từ phía ngoài, âm thanh nện xuống mặt đất mỗi lúc một rõ rệt.

Cô ấy về sớm hơn hắn dự tính.

John vội lao đến lẩn trốn phía sau góc khuất cánh cửa. Hắn nỗ lực điều hòa nhịp thở, lắng nghe tiếng bước chân đang tiến lại gần. Ngay khi cái bóng đổ dài dưới sàn hiện rõ, chân mày hắn bất giác nhíu lại. Đó không phải dáng người mảnh khảnh của Vy, mà là hình thể của một người đàn ông xa lạ. 

“Chờ đã.” Ngay khoảnh khắc cái bóng Vy tiến tới trước lối vào, người đàn ông đột ngột giữ lấy vai cô, kéo giật lại. Gã đứng lặng một lúc lâu, cánh mũi thon gọn khẽ động đậy. Giữa mùi ẩm mốc và sự xú uế đặc trưng nơi đây, gã ngửi thấy mùi máu thoang thoảng.

“Này Phong! Nghe thấy chứ?”

“Phong?”

Nhận ra có chuyện chẳng lành, gã vội vã rút súng, nã một phát đạn xuyên thẳng qua bức tường mỏng. Viên đạn đồng xé toạc không khí, găm sâu vào vai trái khiến John vô thức thét lên đau đớn rồi ngã nhào xuống.

“Anh làm gì vậy?” Tiếng Vy ngỡ ngàng lọt vào tai hắn, nhưng hiện giờ nỗi đau quá lớn để John có thể bình tĩnh suy xét mọi việc.

Khi cơn choáng váng chưa kịp qua đi, một bàn tay thô bạo vồ đến, túm lấy mái tóc hắn, ghì chặt rồi đập mạnh đầu John xuống sàn. Cú va chạm liên hồi khiến vạn vật xung quanh đảo lộn. Ý thức dần trôi xa, tầm nhìn bị phủ bởi màn sương mờ ảo, hắn chỉ kịp thấy hai hình thù kỳ dị hiện lên trong tầm nhìn. Một là Vy, cô gái đang hốt hoảng chạy đến bên cạnh Phong, và kẻ còn lại…

***

Vy nhanh chóng xé toạc một bên tay áo, gấp lại thành một xấp dày rồi ấn mạnh lên vết thương ở cổ Phong. Máu đỏ thẫm ngay lập tức thấm qua lớp vải. 

“Sao lại xảy ra chuyện này chứ?”

Người đàn ông đứng bên cạnh im lặng, tư lự quan sát xung quanh. Những xấp giấy lộn xộn nằm rải rác khắp căn phòng, mùi máu và ẩm mốc lan tỏa trong không khí. Gã tự hỏi, tại sao John lại ở đây? 

“Này, giúp với.” Tiếng cầu cứu của Vy đột ngột át đi những suy nghĩ ấy.

Gã lẳng lặng bước vào sâu trong nhà, lấy ra một chai rượu mạnh từ bếp, nắp chai bật mở. Ban đầu cả nhóm còn định tối nay mở tiệc chúc mừng vì kế hoạch sẽ triển khai hôm nay, nhưng giờ lại có sự việc ngoài dự tính.“Tránh ra một chút.”

Người đàn ông đẩy nhẹ vai Vy, một tay giữ chặt đầu Phong để cố định vết thương, tay kia dốc thẳng dòng rượu cay nồng lên vệt máu đang rỉ ra. Chất lỏng đổ xuống làm sạch đi những cục máu đông và bụi bẩn, khiến cơ thể đang bất tỉnh của Phong co giật nhẹ vì kích ứng. Tiếp đó, gã lấy ra một dải băng gạc sạch từ trong túi áo, đặt một miếng đệm áp lực lên trên lớp vải Vy vừa đắp, rồi quấn nhiều vòng quanh cổ và vòng qua nách để cố định thật chặt. Cô nhận thấy thao tác của gã vô cùng thuần thục và dứt khoát, khác hẳn với sự hoảng loạn của Vy. Sau khi nút thắt cuối cùng được siết lại, gã mới buông tay, để lại Phong nằm đó với nhịp thở dần ổn định hơn đôi chút.

“Nào lên tàu tôi sẽ nhờ Trị Liệu Sư giúp.” 

Vy nhìn về phía Minh, nhận thấy đồng đội mình vẫn còn sống, cô mới tạm thời trút bỏ được gánh nặng trong lòng.  

Nhưng phía sau cô, là cảnh John nằm bất tỉnh ngay lối vào với vũng máu loang lổ trên vai, trên trán hắn rướm máu và vết tím tái do va đập mạnh. Vy không khỏi ngỡ ngàng. Sự bàng hoàng nhanh chóng biến thành một cơn thịnh nộ. Cô nghiến răng, đôi bàn tay siết chặt đến mức các móng tay đâm vào da thịt.

“Hắn đã gây ra chuyện này.” 

Người đàn ông đứng dậy, phủi bụi trên ống quần rồi thở dài. Gã cũng có chung một kết luận như cô.

“May mà hôm nay tôi đi cùng, nếu không chẳng biết chuyện gì sẽ diễn ra.”

Gã bước lại gần John, dùng mũi giày xoay khuôn mặt của hắn sang bên. Nhớ lại lời tiên tri của Ngài ấy, người đàn ông cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Theo những gì được sắp đặt từ trước, kế hoạch này lẽ ra phải diễn ra suôn sẻ cho đến tận giây phút con tàu Vespera nhổ neo. Vậy mà giờ đây, một biến cố chưa từng được dự báo lại xuất hiện, hiên ngang phá hỏng lời tiên tri thần thánh vốn chưa bao giờ trật theo trí nhớ gã.

“Đừng quá lo lắng, chúng ta vẫn sẽ tiến hành như đã định.” 

“Vậy còn hắn thì sao?”

“Kaine sẽ giải quyết.” Gã lạnh lùng đáp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!