Tập 01: Thế giới mới

Chương 13: Bi kịch

Chương 13: Bi kịch

“Con làm gì ngoài vậy?”

“Con bón phân!”

Những đám mây đen bắt đầu lững thững kéo đến phía chân trời, che bớt khoảng không xanh ngắt mà chẳng hề báo trước.

“Sắp mưa rồi Tiel.”

“Vâng!”

Dù đã nghe lời mẹ dặn, Tiel vẫn ung dung đi lại trên thảm cỏ xanh. Thay vì để tâm đến sự thay đổi của thời tiết, mọi chú ý của cậu đều dồn vào công việc dang dở. Từng nắm đất tơi xốp được vun lại cần mẫn, bao bọc lấy gốc cây mới trồng.

“Cây ơi ăn cho no, lớn thật nhanh dưới sân vườn.” 

Tiếng ngân nga nhỏ dần rồi tan vào không khí khi nắm đất cuối cùng được vun gọn ghẽ.

Tiel đứng thẳng dậy, đôi giày da nhớp nháp khẽ chà xuống thảm cỏ. Cậu đưa tay quẹt ngang những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, để lại một vệt nâu mờ trên làn da mật.

Trước mặt cậu là những nụ hoa nhỏ xinh đang hé mở, đón chờ dòng nước mát từ thiên nhiên. Tiel mỉm cười, cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể khi thấy thành quả chăm sóc bấy lâu nay cuối cùng cũng đến ngày chớm nở.

“Làm nông dân thực thụ đúng là không hề dễ dàng chút nào!” Cậu gật gù tự đắc.

Để có được thành tựu ngày hôm nay, Tiel đã phải vận dụng hết mọi kỹ năng “ngoại giao” của mình. Đầu tiên là chiến dịch bám đuôi bà Kora suốt cả tuần lễ mỗi khi bà ra vườn rau. Cái bóng nhỏ bé cứ lăng xăng đi bên cạnh, vừa nhổ cỏ vừa nhìn chăm chăm vào mấy túi vải đựng hạt giống mới mua của bà như thể chúng là kho báu quý giá nhất trần gian. Sau cùng, bà phải thở dài đưa cho cậu nắm hạt mào gà để cậu thôi lẩm bẩm về việc “những bông hoa sẽ cứu rỗi tâm hồn”. 

Ở lần khác, đứa trẻ này dành cả buổi chiều hòng giúp một gã thủy thủ say xỉn tìm đường về tàu. Đổi lại công sức đó là một nắm hạt hoa lạ mà gã khăng khăng là “thu được từ hòn đảo chưa có tên trên bản đồ”, dù thực chất chúng là loại hạt hướng dương rẻ tiền ăn được.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Vừa xoay người vặn hông cho đỡ mỏi, tầm nhìn Tiel bỗng dừng lại phía góc sân. Một thao nước to sụ đang vẫy gọi cậu, bên trong lềnh bềnh bộ quần áo thô kệch của anh John.

Đôi mắt Tiel nheo lại khi nhớ đến giọng điệu đáng ghét của anh trai lúc sáng sớm: “Nhờ em giặt đồ nhé!” sau đó biến đâu mất tăm. Có lẽ anh ấy đi hẹn hò cũng nên.

Bấy giờ Tiel mới thực sự lo lắng về những đám mây đen trên bầu trời. Cậu nhìn luống hoa vừa mới được chăm chút kỹ càng, rồi lại nhìn đống đồ dơ hôi hám của anh trai, Tiel thấy thật bất công. Mưa thì sắp đổ xuống đầu, mà đống quần áo này nếu không giặt ngay thì anh sẽ không còn đồ mặc. 

“Đành vậy.”

Tiel lủi thủi lại gần thao nước. Cậu vớ lấy bàn chải thô ráp và một miếng xà phòng mỡ lợn đục ngầu bên cạnh, bắt đầu hùng hục chà xát lên chiếc áo khoác nâu của John. Những bọt xà phòng trắng xóa dần lem ra đôi tay vừa mới dính bùn đất.

“Tiel ơi!” Giọng mẹ bỗng nặng nề hơn khiến cậu giật nảy mình.

“Sắp rồi mẹ!”

Đôi tay nhỏ bé ấy đang ra sức đẩy mạnh hết bùn đất. Cậu lầm bầm trong miệng, cầu nguyện sao cho những đám mây đen kia hãy nể tình luống hoa của cậu mà nán lại thêm chút ít, đủ để cậu giải quyết xong cái đống nợ từ ông anh quý hóa.

“Sao quần áo anh dính đầy bùn thế?” Tiel than vãn khi phải cọ đi hết chất bẩn bám dính khắp áo. Tiếng chà loẹt xoẹt vang lên đều đặn giữa không gian yên tĩnh phía sân sau. Thế nhưng, âm thanh ấy bỗng ngừng lại giữa chừng. Phía dưới lớp áo khoác nặng nề, Tiel tìm thấy chiếc khăn tay mà John vốn luôn mang theo bên mình. Một vệt đỏ đập vào mắt cậu. 

“Anh ấy bị thương ư?” 

Nhớ lại người anh trai yêu quý của mình, dù ngay bây giờ chẳng yêu quý lắm vì đống đồ dơ, cậu chợt nhớ ra mấy hôm nay bàn tay John cứ trầy xước, lúc nào cũng rướm máu. Chẳng biết có phải anh lại đi gây gổ, đánh lộn với đám say rượu ngoài bến cảng hay lại hậu đậu làm mình bị thương. Tiel tặc lưỡi, vừa tò mò không hiểu nổi những trò nghịch ngợm của anh mình, vừa hậm hực vò mạnh chiếc khăn vào làn nước xà phòng cho khuất mắt.

“Mẹ cho con năm giây.” 

Cậu nhanh chóng phóng vụt vào nhà bằng cửa sau.

Bên trong căn bếp bày biện những món đồ thiết yếu. Một chiếc bàn gỗ sồi nằm ở trung tâm, phía trên xếp chồng những vại bia và vài chiếc bát thiếc xỉn màu. Trên vách tường loang lổ vết tro, mấy cái muôi sắt và chảo gang treo lủng lẳng trên những chiếc đinh gỉ. Góc phòng là chiếc lò sưởi bằng đá, đang đun thức ăn trong nồi. Vài thùng lúa mạch mới nhập về được đặt trong góc khiến không gian vốn hẹp lại càng thêm chật chội. 

“Chàng nông dân cần mẫn của mẹ xong rồi chứ?” Marget quay đầu hỏi, đôi mày khẽ nhướng lên khi nhìn thấy bộ dạng lem luốc của con trai.

“Xong rồi ạ!” Tiel dõng dạc báo cáo, ngực ưỡn ra đầy tự hào.

“Vậy được.” Bà gật đầu, tay vẫn không ngừng lục lọi xung quanh. “Giờ mẹ đang cần cứu viện đây. Con có thấy chìa khóa hộp tiết kiệm của mẹ đâu không? Nếu mất nó thì bao nhiêu tiền dành dụm bấy lâu nay của nhà mình coi như bị khóa chặt luôn đấy.”

Tiel lắc đầu ngoầy ngoậy, hai tay chà xát vào mông quần cho đến khi chúng khô lại.

“Vậy con lên lầu tìm, mẹ tìm dưới này.”

“Vâng.” Cậu rất hiểu tính mẹ, khi bà đã bắt đầu nâng tông giọng thì tốt nhất là hành động lập tức. 

Ngay khi Tiel chuẩn bị xoay người lên tầng trên, cậu chợt thấy giỏ chứa đầy cá trên bàn. Khuôn mặt nhăn nhó cứ thế thể hiện ra, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường vì thứ đặt bên dưới.

“Chúng ta sẽ đi du lịch ư?”

“Hửm?”

Vé tàu được in trên loại giấy bồi ngả xám, với những sợi xơ gỗ lấm tấm trên bề mặt. Ở giữa mảnh giấy, hàng mực đen hiện rõ tên tàu Vespera, nằm ngay trên dòng thông báo. Giờ khởi hành là hai giờ sáng mai. Phía góc vé có một dấu đỏ đóng đè lên con số ba được viết to tướng, nhằm xác nhận cho suất đi của ba người. 

“À, người quen tặng. Mẹ dự tính sẽ bán cho ai đó.”

Thực chất, bà đã thức khuya để thảo luận vấn đề này với John tối qua. Giữa cái phố cảng rẫy đầy hiểm nguy, bà chẳng thể nào an tâm nổi. Marget đã tính đến chuyện cả gia đình sẽ cùng nhau chạy trốn, lên con tàu Vespera để đến một vùng đất mới xa lạ. Họ sẽ không còn phải sống trong nỗi sợ hãi bị gã Kaine hay bất kỳ kẻ nào nghi ngờ nữa.

Nhưng John khăng khăng bảo rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi và hắn có thể tự mình lo liệu được mọi chuyện. Chính thái độ tự tin đó của con trai đã khiến bà tạm gác lại ý định trốn thoát.

“Lần khác cả nhà mình sẽ đi du lịch nhé!” Marget xoa đầu Tiel. “Con lên lầu tìm chìa khóa đi.”

“Con biết rồi.”

Cậu hít hà mùi cá tanh cùng vị lúa mạch đặc trưng trên áo bà, sau đó quay người bước lên tầng trên. Nơi cầu tiên cậu đến chính là phòng của hai mẹ con, vì nó nằm gần cầu thang nhất. 

Tiel xoay tay nắm, cánh cửa phòng mở ra.

Bên trong đặt chiếc giường mỏng bằng gỗ thông sần sùi, phủ tấm chăn len thô đã sờn ở mép. Một chiếc rương nhỏ nằm cạnh chân giường, nắp rương đã trầy trụa nhưng vẫn được lau chùi sạch sẽ. Trên vách tường treo một chiếc đèn dầu bằng đồng xỉn màu và chiếc gương nhỏ bị ố vàng, phản chiếu hình ảnh một góc căn phòng. Cạnh lối đi, vài giá treo áo làm bằng cành cây khô được treo ngay tay nắm cửa. Trên đó có bộ quần áo lao động bằng vải gai nhuộm chàm của mẹ.

Căn phòng vốn nhỏ hẹp lại ít đồ đạc nên chẳng có mấy điểm mù để cậu chú ý đến. Sau khi ngó nghiêng dưới gầm giường và lật tấm chăn lên, cậu thở dài thất vọng vì chẳng tìm được chìa khóa.

Tiel quyết định chuyển hướng sang phòng của John, hy vọng cái tính hay vứt đồ lung tung của ông anh có thể là lý do khiến chiếc chìa khóa thất lạc. Vừa bước đến trước cánh cửa gỗ, cậu bé bỗng đờ người khi nghe thấy tiếng cạch vang lên từ bên trong, theo sau là tiếng sột soạt như có ai đó đang lục lọi.

“Anh John… đi hẹn hò rồi mà?”

Cả người cậu cứng đờ.

“Có lẽ, chuột nhỉ?” Tiel lẩm bẩm, cố trấn an bản thân bằng một giả thuyết hết sức vô lý, bởi bà Marget vốn nổi tiếng là tay diệt chuột cừ khôi trong cả phố cảng. Cậu vắt óc nhớ lại xem mình có sót mẩu bánh mì nào lúc lén trôm một phần bữa sáng của anh trai không. Nhưng càng nghĩ, đầu cậu càng đánh lô tô. 

Tiel tự nhéo vào bắp đùi một cái đau điếng hòng lấy lại bình tĩnh. Cậu tự nhủ mình là một “nông dân thực thụ”, mà nông dân thì không được sợ lũ chuột gặm nhấm. 

Sau khi đấu tranh tư tưởng, Tiel quyết định tiến lại gần. Khi đứng sát tay nắm cửa, cậu vô thức nuốt nước bọt. 

“Một… hai… ba! Cút đi đồ chuột hôi hám!”

Cánh cửa gỗ được đẩy mạnh vào trong.

Không gian im lìm, chỉ có làn gió từ cửa sổ tràn vào làm bầu không khí có chút lạnh lẽo. 

“Mình nhát thật.”

Phòng của John lộn xộn như dự đoán. Chiếc giường đơn kê sát vách tường với tấm nệm đã ngả sang màu ố vàng, ga trải giường nhăn nhúm thấm mồ hôi. Trên trần, lớp bụi mờ bám đầy vào xà gồ, thỉnh thoảng lại rơi vài đốm nhỏ li ti xuống nền sàn. 

Giữa phòng là chiếc bàn thấp với bốn chân khập khiễng. Dưới sàn bày biện đủ đồ linh tinh mà cậu chẳng rõ chức năng chúng là gì.

Đôi mắt Tiel lém lỉnh không ngừng soi xét từng góc cạnh. Cậu thấy một chiếc ủng da cũ kỹ nằm giữa lối đi, tự hỏi liệu mẹ có vô ý đánh rơi chìa khóa vào “hố đen” bốc mùi này không. 

Dù căn phòng trông thật bừa bộn, nhưng với Tiel, việc lục lọi trong đống đồ của anh trai mang lại cảm giác phấn khích, giống như đang đi tìm kho báu của một gã hải tặc thực thụ. 

Nhưng sau một hồi tìm kiếm, cậu lại thở dài chán nản. 

“Chẳng thấy gì cả.”

Cứ ngỡ cơn rùng rợn đã qua đi, chiếc ủng bỗng nằm úp xuống đất một cách đầy bí ẩn. Lần này Tiel nghe tiếng va chạm rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch. Chưa kịp suy nghĩ thêm giây phút nào, Tiel xoay người chạy thật nhanh xuống cầu thang để đến bên mẹ.

“Gì thế?” Magret bất ngờ khi thấy con trai mình đổ mồ hôi như tắm. 

“Con nghĩ nhà có ma.” Tiel thốt lên.

Bà bật cười, tiếng cười xua tan đi bầu không khí căng thẳng của Tiel. Tất nhiên chẳng đời nào ma quỷ tồn tại, chỉ nghĩ rằng cậu bé vốn nhát cáy mà thôi.

“Đây.”

Bà thong thả chìa tay ra trước mặt cậu. Chiếc chìa khóa bằng đồng thau hiện ra giữa lòng bàn tay chai sần ấy.

“Thì ra nó nằm trong túi tạp dề.”

“Hể?”

Cậu nhận ra mình vừa phí hết mười phút cuộc đời vì tính lẩm cẩm của mẹ.  Dẫu vậy, nỗi sợ hãi nhanh chóng quay lại chiếm lấy tâm trí. Tiel run rẩy bám chặt lấy cánh tay mẹ, mắt dáo dác hướng lên tầng trên. Cậu thì thào:

“Mà mẹ ơi, trong phòng anh John có ma thật đó! Cái ủng của anh ấy tự di chuyển.”

“Ma cỏ gì tầm này.” Nói rồi bà chỉ vào chiếc giẻ tự làm ở góc bếp. “Lau sàn giúp mẹ nhé, lâu rồi mẹ con mình chưa dọn dẹp.” 

Trong lúc tìm chìa khóa, Magret mới nhận ra căn nhà bụi bẩn đến mức nào. 

“Mẹ!”

“Ồ, hình như có khách.” Bà để lại cậu bé một mình trong căn bếp.

Mãi một lúc sau, Tiel mới hoàn tất việc lau dọn. Dù đôi khi vẫn liếc nhìn về phía đôi ủng da của John, cậu chẳng còn cảm nhận được sự hiện diện của “thứ” kỳ quái kia nữa. Có vẻ “thứ” đó chỉ trong trí tưởng tượng cậu, và đã tan biến cùng mớ bụi bặm được dọn sạch.

Bên ngoài nhà, bầu trời hoàn toàn chuyển sang màu xám xịt. Cơn gió mùa nóng ẩm từ biển xa bắt đầu thổi vào đất liền. Tiel rụt cổ lại khi cái lạnh luồn qua kẽ áo, len vào mũi khiến cậu hắt xì rõ to.

Không gian yên bình ấy bị cắt ngang bởi tia chớp rạch qua bầu trời. Mưa bắt đầu đổ xuống, ban đầu là những hạt li ti gieo mình xuống đất, rồi nhanh chóng vỡ òa thành trận thác đổ, trắng xóa cả phố cảng.

Tiel ngó đầu ra khỏi cửa, lo lắng nhìn ra phía sau. Dưới sức ép của thời tiết, mấy bông hoa nhỏ bé trong vườn đang rũ rượi nghiêng ngả, vài cánh mỏng manh bị vùi dập trong lớp bùn nhão khiến lòng cậu thắt lại.

“Chắc ổn thôi.” Tiel tự trấn an bản thân.

“Cảm ơn nhé!”

“Tạm biệt.” Magret đưa cho khách mua bia mũ trùm đầu, sau đó quay lại căn bếp ấm cúng cùng con trai mình. Cả hai ngồi cạnh nhau bên bếp lửa.

“Thế nào, chàng nông dân đã dẹp xong con ma trong phòng anh chưa?” Bà mỉm cười trêu chọc.

“Con đã dùng giẻ lau phong ấn nó rồi mẹ ạ. Nhưng con thề là chiếc ủng của anh ấy đã di chuyển. Có khi con ma đó chán ghét cái chuồng lợn đấy nên biến mất đâu khi con đến dọn.”

Bà Magret nghe xong liền bật cười, tay vò đầu đứa con trai có chút nhí nhảnh này.

“Mẹ này!” Tiel khịt mũi, cảm nhận hơi ấm từ bếp lửa đang dần xua đi cái lạnh ngoài kia. “Mẹ định bán tấm vé tàu thật ư?”

Nhìn đôi mắt trẻ thơ long lanh ấy, bà Marget bỗng thấy lòng mình chùng xuống.

“Lần sau chúng ta sẽ cùng đến trung tâm thành phố, thưa chàng nông dân.” 

“Mẹ hứa rồi nhé!”

“Ừm.”

Cảm giác hậm hực lúc nãy trong cậu bay đi đâu mất, Tiel gác chân lên thanh gỗ gầm bàn, mơ màng tưởng tượng về một chuyến đi xa khỏi đất Rotterdia này.

“... Mẹ ơi.”

Bầu không khí hiện tại làm cậu nhớ đến khi xưa. Ngày cha còn ở nhà, gian bếp lúc nào cũng thấy rộng rãi, ấm áp. Cha có khuôn mặt chữ điền cương nghị, nước da sạm màu cùng nụ cười rạng rỡ. Tiel vẫn nhớ như in đôi bàn tay thô ráp, to bè của cha mỗi khi xoa đầu mình. Cứ mỗi chiều tà, cha lại dắt cậu ra phố cảng, nhấc bổng lên vai để cậu có thể chiêm ngưỡng đường chân trời xa tít tắp, khuất sau những cánh buồm nhấp nhô.

“Sao thế con?” Bà Marget lo lắng khi thấy mặt Tiel chợt tối sầm lại.

Không hiểu sao bây giờ cậu lại có suy nghĩ thế.

“Con nhớ cha quá…”

Cha từng hứa sẽ đưa cả nhà rời khỏi cái phố cảng chật chội, suốt ngày nồng nặc mùi cá tanh này. Gia đình sẽ dọn đến một thành phố lộng lẫy, giữa những tòa nhà đá trắng soi mình xuống dòng sông xanh ngắt. Ở đó, Tiel được đi học, còn mẹ sẽ chẳng phải chịu đựng đám khách hàng say xỉn, thô lỗ nữa.

“Mẹ cũng vậy.”

Magret nhìn vào đống tro tàn trong lò, lòng quặn thắt khi nhớ về mùa đông năm ấy. Một mùa đông xám xịt đã cướp đi người chồng yêu dấu của bà.

Hai ngày cuối cùng của Luc là chuỗi ác mộng kéo dài giữa mùi thuốc nồng nặc và tiếng rên rỉ đau đớn. Sau cuộc đụng độ ở quảng trường, Luc được khiêng về trong tình trạng hôn mê sâu. Những gã lính canh với dùi cui và gót sắt đã nghiền nát lòng dũng cảm của người dẫn đầu đoàn biểu tình hôm ấy.

Bà chẳng rời chồng nửa bước. Lòng ngực Luc thâm tím dưới bộ áo đầm đìa mồ hôi. Những mảng máu bầm lan rộng như vết dầu loang. Mỗi lần ông gắng gượng thở, xương sườn gãy cứ đâm vào phổi. Phần nội tạng dập vỡ, máu trào ra khóe miệng khi ông cố thốt lên tên vợ con.

Tiel lúc ấy mới lên bốn, chỉ biết nép vào góc cửa, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn mẹ vắt từng tấm khăn trắng lau cho cha. Những tấm khăn cứ thế đỏ lựng rồi đen sạm lại. Cơn đau hành hạ Luc đến mức mồ hôi vã ra như tắm, quyện vào mùi máu và hơi lạnh của mùa đông. Luc nắm chặt tay bà, đôi bàn tay thô ráp vốn dùng để nâng bổng Tiel chỉ còn biết run rẩy, bấu víu vào điểm tựa cuối cùng.

Ông ra đi vào một đêm lạnh lẽo, khi cả phố cảng còn đang chìm trong cái đói và nỗi sợ hãi bao trùm. Ông ra đi với lời hứa cùng nhau sinh sống tại một thành phố sầm uất, lặng lẽ trong vòng tay của hai mẹ con.

Nghiệt ngã thay, chỉ vài ngày sau, tiếng reo hò bỗng vang động khắp phố cảng. Cuộc biểu tình mà ông đánh đổi cả mạng sống để khơi mào thành công rực rỡ. Người dân tràn xuống đường, thuyền lương thực được mở toang, cơm áo về đến từng gia đình nghèo khó.

“Cha con là người tuyệt vời nhất thế giới này.”

Tiel cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay mẹ. Cậu biết nếu cứ để im thế này, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu sẽ lại tuôn rơi. Vì thế cậu khẽ rướn người, vớ lấy thanh củi khô cạnh bếp, khều vào đống tro để lửa bùng lên, làm cho những tia lửa nhỏ bắn ra lách tách như pháo hoa. Tiel hít một hơi thật sâu, cố nuốt ngược nỗi đau vào trong rồi ngước lên, nhe răng cười thật tươi, dù khóe mắt cậu đã cay xè.

“Nếu cha còn sống, chắc sẽ tức đến chết vì thói bừa bộn của anh John mất.”

Câu nói vu vơ ấy khiến Magret phì cười theo. Bà vòng tay ôm lấy bờ vai nhỏ bé của Tiel, kéo cậu sát vào lòng mình. Nồi súp khoai tây bắt đầu sôi sùng sục, mùi thơm dần lan tỏa khắp gian bếp.

Tiel bắt đầu thao thao bất tuyệt, kể cho mẹ nghe về việc giặt đồ đầy gian khổ lúc nãy, về chiếc áo khoác của John bám bẩn đến mức cậu tưởng mình đang vò một miếng giẻ lau sàn. Hai mẹ con cứ thế ríu rít kể xấu hắn, từ việc hắn hay ngủ nướng đến cả cái tính hậu đậu khiến tay chân lúc nào cũng trầy xước. Những câu chuyện bình thường lại tựa như liều thuốc chữa lành. Nỗi đau mất mát vừa trào dâng bỗng dịu lại, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc giản đơn hiện tại.

Hai mẹ con có thể trò chuyện vui vẻ cả buổi, nhưng tiếng gõ cửa từ bên ngoài đã cản họ lại.

“Anh ấy về rồi!”

Tiel đứng thẳng dậy, chạy thoăn thoắt ra phía sảnh. Trong đầu cậu đã chuẩn bị sẵn một tràng cằn nhằn về đống quần áo dơ mà cậu vừa phải vò đến tê cả tay. Cậu nhóc hào hứng bật mạnh thanh chốt, đẩy ra với nụ cười tinh quái hiện rõ trên môi.

Thế nhưng, nụ cười ấy chợt tắt ngấm.

Năm người đàn ông cao lớn đứng trước cửa. Họ mặc quân phục màu đen tuyền, bên ngoài khoác thêm lớp áo mưa bằng vải bạt ướt sũng, dính bết vào bộ đồ bên trong. Dòng nước từ vành mũ trút xuống, làm nhòe đi gương mặt họ. Trên mỗi chiếc mũ đều đính huy hiệu hình rắn bạc, cậu biết rõ nó tượng trưng điều gì.  

“Nhóc tên Tiel nhỉ?” Tên đi đầu cất tiếng, dù đôi mắt gã không hề đặt ở cậu. Gã đang dò xét dọc theo những bộ bàn ghế gỗ trong quán.

Mưa ngày càng nặng hạt sau lưng năm người, che khuất cả những dãy nhà bên đường đối diện. 

“Ngài… cần gì ạ?” Tiel lí nhí hỏi, bàn tay vẫn còn bám chặt lấy chốt cửa.

Kaine lúc này mới hạ tầm mắt xuống, quan sát một cậu bé đang thấp thỏm lo lắng. Trước khi gã có thể cất tiếng, Magret vội chạy ra, kéo con trai đến bên cạnh. 

“Vẫn chưa đến giờ mở cửa thưa ngài.” Bà nhìn họ nói.

“Sebastian.”

Tay phụ tá chầm chậm lấy ra một bức thư. 

“Có người báo cáo bà cất giữ Ma Cụ.”

Marget đứng lặng đi trong vài giây, đôi chân mày nhíu lại vì ngạc nhiên. 

“Không thể nào. Làm sao có thể…”

“Chúng tôi sẽ tiến hành lục soát.” 

Chưa kịp để hai mẹ con định thần lại, Kaine ra hiệu cho binh lính phía sau. Ba người đàn ông cứ thế đồng loạt xông vào, lục lọi mọi thứ ngoài tiền sảnh. Những dấu ủng nối đuôi nhau, hằn lên khu vực mà Tiel nhọc công lau dọn. 

Bầu không khí bỗng chốc vỡ vụn bởi chuỗi âm thanh hỗn loạn dội vào vách tường. Nhóm lính tỏa ra khắp nơi, bàn tay thô bạo lùng sục mọi ngóc ngách khiến những chiếc bát thiếc và muôi sắt va nhau lạch cạch. Trong cơn sục sạo, vài bình rượu bị gạt phăng khỏi kệ, rơi xuống nền sàn vỡ toang, làm nước chảy lênh láng. 

Sợ hãi nép sát sau lưng mẹ, Tiel bấu chặt vạt tạp dề đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Qua khe hở bên sườn bà, cậu tận mắt chứng kiến cảnh chồng bát đĩa bị hất đổ không thương tiếc. Mọi thứ vốn dĩ rất ngăn nắp và ấm cúng, giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn và tan hoang. 

Tiel cũng nhận ra bờ vai mẹ mình đang căng lên đầy sợ hãi. Nhưng mẹ vẫn đứng đó, cố giữ vẻ bình tĩnh hòng bảo vệ cậu.

“Được rồi.” Kaine lên tiếng, gã hướng mắt về tên lính hăng hái nhất. “Lên tầng hai kiểm tra.”

“Vâng thưa ngài.”

Những bậc cầu thang gỗ bắt đầu rên rỉ dưới sức nặng của cơ thể gã lính. Mỗi nhịp bước nện xuống phía trên làm trần nhà khẽ rung lắc. Cuộc xâm lấn giờ đây đã vượt quá giới hạn, len lỏi đến không gian riêng tư nhất của gia đình Tiel. 

Trong lúc toán lính bắt đầu lùng sục khắp căn nhà, Kaine vẫn đứng yên giữa đống bát đĩa vỡ nát, điềm nhiên lấy khăn lau đi vệt nước mưa trên gò má. Phong thái ung dung ấy đối lập hoàn toàn với bầu không khí hối hả xung quanh.

“John đâu rồi?”

Câu hỏi ấy khiến Magret chết lặng. 

“Tôi thực sự không biết. Cậu ấy đã rời khi từ sáng.”

Kaine thoáng nhếch mép. Việc John vắng mặt vào đúng ngày định mệnh này dường như đã củng cố thêm một nghi vấn trong đầu tên chỉ huy. 

“Chưa đầy nửa ngày, tàu Vespera sẽ rời bến. Đó là con tàu lớn duy nhất nhổ neo vào ngày mai.”

“Anh John… anh ấy sẽ không...” 

Lời Tiel vừa thốt ra đã nghẹn lại ở cổ họng. Trước cái nhìn hờ hững và đầy quyền uy của Kaine, mọi sự bảo vệ dành cho anh trai bỗng trở nên nhỏ bé và bất lực đến thảm hại. Cậu chỉ có thể trốn phía sau mẹ, cảm nhận hơi lạnh của trận mưa ngoài kia chiếm trọn lấy căn nhà.

Sebastian đứng bên cạnh, nghi ngờ hỏi:

“Ngài nghĩ thứ này đáng tin cậy không?” Gã quan sát bức thư cầm trên tay. Chất liệu giấy còn mới, dấu niêm phong thuộc loại phổ biến có thể mua được bất kỳ đâu tại Rotterdia. Điều gã chú ý nhất là chẳng hề có tên người gửi.

“Nội dung thư còn đề cập chi tiết về cái chết của tay lính trẻ tối qua. Ngoài những kẻ có mặt tại hiện trường, cậu nghĩ ai đủ tường tận để viết ra những dòng này?”

“Nhưng mà, thưa ngài… rất có khả năng…”

“Được rồi.” Kaine nhanh chóng cắt lời tay phụ tá. 

Ngay từ lúc thi thể tên lính trẻ được phát hiện, gã đã ra lệnh phong tỏa mọi tin tức. Điều này giúp phố cảng tránh khỏi cảnh hỗn loạn, đồng thời không làm bứt dây động rừng. Việc nội dung bức thư nặc danh mô tả chi tiết vụ việc có thể là một lời thách thức ngầm từ hắn ta, hoặc tệ hơn là dấu hiệu của một mầm mống phản bội ngay trong hàng ngũ mà gã tin cậy.

Bất chấp nỗi lo ngại về một cái bẫy đang chực chờ hiện rõ trên gương mặt Sebastian, Kaine vẫn không hề dao động. Dù kẻ gửi thư có kế hoạch gì, gã cũng chẳng quan tâm.

“Ma thuật Truy Vết sẽ sớm hoàn thiện.”

Khi gã chuẩn bị nói thêm thì chợt thấy người lính trên lầu vội vã chạy xuống, trên tay cầm theo một chiếc hòm rỉ sét.

“Đã tìm thấy Ma Cụ thưa ngài. Nó được giấu ở căn phòng cuối dãy.” Nói rồi tên lính mở nắp, bên trong hiện ra một vật với hình dáng quen thuộc.

Ký ức của Kaine ngược về lúc gã chỉ là một tên lính quèn tại phố cảng. Thời điểm những con thuyền lậu vẫn thường lợi dụng sương mù để cập bến trái phép. Khi đó, tin báo về một Ma Cụ bị đánh cắp khỏi kho hàng vận chuyển đã khiến giới chức trách mất ăn mất ngủ. Theo phác họa từ cấp trên, nó có hình dáng kỳ dị, đen bóng như đá núi lửa nhưng lại chằng chịt những đường gân đen uốn lượn hệt một quả tim sống.

“Sebastian.”

Nghe tiếng gọi, tên phụ tá hiểu ý liền tháo găng tay da. Bàn tay gã chầm chậm chạm trực tiếp vào bề mặt của vật thể. Ngay khoảnh khắc da thịt tiếp xúc, khối thạch đen chợt cử động.

“Đây là hàng thật.” Sebastian kết luận.

“Thưa ngài! Thưa ngài! Tôi… tôi không bao giờ làm thế!”

Kaine rời mắt khỏi Ma Cụ, nhìn xoáy vào bà Marget lúc này đã tái mét mặt mày.

“Ta hỏi lại lần cuối.” Gã ra hiệu, tất cả binh lính đồng loạt rút súng ra khỏi bao. “Tên John đang trốn ở đâu?”

Cơn hốt hoảng bùng phát lên hai mẹ con. Bà Marget run rẩy, đôi môi mập mờ không thốt nên lời, chỉ biết vòng tay ôm chặt lấy Tiel như thể muốn dùng thân mình che chắn cho con trai khỏi thực tại tàn khốc này. 

Về phần Tiel, cậu cũng hoàn toàn suy sụp. Tiếng khóc của cậu vỡ òa, lấn át cả tiếng mưa xối xả trên mái nhà. Cậu chẳng hiểu Ma Cụ là gì, càng không hiểu tại sao anh trai mình lại dính dáng đến thứ đáng sợ đó, cậu chỉ thấy ngôi nhà ấm cúng của mình bỗng chốc trở thành thứ địa ngục tồi tệ nhất.

“Tôi thề tôi chẳng biết gì cả. Có lẽ… có lẽ gia đình tôi bị hãm hại.” Bà Marget nấc lên, nước mắt giàn giụa.

Tàng trữ Ma Cụ đồng nghĩa với tội phản nghịch, một bản án tử hình ngay lập tức cho cả gia đình. Tiếng khóc của Tiel và lời van nài của người mẹ dường như chỉ khiến Kaine mất kiên nhẫn thêm. Nếu có dư dả thời gian, gã sẽ tra tấn hai mẹ con hòng lấy thêm thông tin. Nhưng giờ gã phải chọn cách giải quyết nhanh nhất.

Trong cơn tuyệt vọng đến cùng cực, bà Magret đột ngột buông con ra. Đôi chân ấy chẳng còn đủ sức để làm tấm khiên che chở nữa, bà đổ sụp xuống ngay dưới mũi giày của gã chỉ huy.

“Lạy ngài… xin ngài rũ lòng thương!”

Bà thừa hiểu mọi lời thanh minh giờ đây đều vô nghĩa. Chấp nhận tội trạng là con đường duy nhất để đánh cược vào lòng trắc ẩn của gã, mong sao thảm kịch không ập xuống đầu Tiel.

“Làm ơn!”

Chẳng màng đến phẩm giá, bà dập đầu xuống đất thật mạnh, phát ra tiếng cộp cộp trên mặt gỗ. Mỗi khi trán chạm đất, cơ thể bà run lên bần bật vì đau đớn.

“Con trai tôi còn quá nhỏ, nó vô tội. Xin ngài… xin ngài hãy tha cho Tiel!” 

“Mẹ ơi! Mẹ!”

Chứng kiến cảnh người mẹ vốn luôn mạnh mẽ giờ đây đang hạ mình dưới mũi giày Kaine, cậu chỉ biết trơ mắt nhìn mái tóc mẹ rũ rượi, bám đầy bụi bẩn. Nỗi bi ai bao trùm lấy không gian tiền sảnh, quyện cùng tiếng mưa dồn dập ngoài cửa. Đôi bàn tay nhỏ bé của Tiel quờ quạng về phía trước, muốn chạm vào mẹ nhưng lại bị những họng súng ngăn lại.

Đoàng

Tia lửa lóe lên từ đầu súng của Sebastian, rạch một đường trắng xóa qua khoảng không.

Viên đạn của gã găm thẳng vào trán Magret, xuyên qua lớp da thịt lẫn sọ não. Lực tác động cực mạnh hất văng cơ thể đáng thương ấy về phía sau. Tia máu đỏ thẫm bắn ra, văng lên những mảnh vỡ trên sàn nhà. Mắt bà vẫn mở trừng trừng, nhưng chút ánh sáng cuối cùng của sự sống đã tắt lịm, để lại một cái nhìn trống rỗng và vô hồn.

“Sebastian?”

Gã phụ tá thản nhiên hạ súng xuống. Khuôn mặt gã chẳng hề biến sắc. Khói súng xám nhạt vẫn còn phảng phất, vờn quanh đầu nòng rồi tan dần vào không khí.

“Chúng ta đang lãng phí thời gian thưa ngài.” Gã đáp.

Tiel sững sờ. Tiếng khóc của cậu nghẹn lại ở cổ họng tạo thành những tiếng nấc cục đau đớn. Gương mặt mẹ giờ đây đã bị biến dạng bởi chiếc lỗ đỏ thẫm khoét sâu trên trán.

Thế giới của cậu, niềm hy vọng của cậu, tất cả đã kết thúc.

“Ừ, cậu nói phải… Xử lý nó đi.” 

Kaine ra lệnh cho binh lính thực hiện phần việc còn lại. Ngay khi một tên lính ghì chặt vào cò súng, lồng ngực Tiel bỗng phập phồng điên cuồng. Đồng thời chiếc hòm trên tay gã bắt đầu dao động, như thể cả hai đang cộng hưởng cùng nhau. 

Cậu thét lên. Từ hốc mắt, khuôn miệng, đến lỗ tai và cánh mũi, những tia lửa phun trào, bùng lên dữ dội, sau đó nuốt chửng lấy cơ thể nhỏ bé ấy. Sức nóng khủng khiếp lan nhanh như chớp, thiêu đốt mọi thứ xung quanh chỉ trong vài giây. Chúng lấn áp đống bát đĩa vỡ, dãy sàn gỗ, thậm chí cả thi thể lạnh lẽo của mẹ cậu.

“Bắn! Mau bắn chết nó!” 

Tiếng quát của Sebastian vang lên. Hàng chục phát đạn từ những họng súng đen ngòm trút xuống, nhưng khi chạm vào quầng hỏa ngục bao quanh Tiel, những viên chì đều nóng chảy rồi rơi rụng xuống sàn hệt những giọt nước lã. Chẳng điều gì có thể cản được quá trình biến đổi kinh hoàng này.

“Rút lui!” Kaine thét lớn, gã siết chặt chiếc hòm đang nóng rực trên tay, dẫn đầu toán lính tháo chạy ra khỏi tiền sảnh.

Ngay khi bọn họ vừa lao ra ngoài, quán bia bỗng chốc hóa thành một ngọn đuốc khổng lồ giữa lòng phố cảng. Cơn mưa xối xả vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, nước từ trên trời đổ xuống như thác, nỗ lực khống chế ngọn lửa đang lan rộng xung quanh.

“Thức tỉnh dị năng...” Gã lẩm bẩm. “Thằng nhãi đó là kẻ báng bổ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!