Tóm tắt
"Một phi vụ trộm cắp tưởng chừng hoàn hảo, nhưng lại là tấm vé một chiều dẫn thẳng vào cơn ác mộng."
Lena Healey không còn gì để mất. Với quá khứ tù tội, một món nợ máu 45.000 đô la treo lơ lửng trên đầu và hạn chót tử thần đang đến gần, cô bị dồn vào đường cùng. Cơ hội sống sót duy nhất của cô nằm trong tay Alex Miller – gã bạn trai cũ đã hoàn lương – với một gợi ý điên rồ nhưng đầy cám dỗ.
Mục tiêu: Một dinh thự cổ kính, biệt lập nằm sâu trong những cánh rừng thông u ám ở Harrow’s End. Nơi sinh sống của một cặp đôi giàu có, lập dị và cực kỳ kín tiếng. Phần thưởng: Những món đồ cổ và trang sức trị giá cả gia tài nằm lăn lóc. Rủi ro: Gần như bằng không. Không camera. Không hệ thống báo động. Không bảo vệ.
Nhưng người đời vẫn nói, miếng pho mát miễn phí chỉ có trong bẫy chuột.
Khi Lena bắt đầu quan sát mục tiêu từ căn nhà hoang đối diện, trực giác sinh tồn mách bảo cô rằng có điều gì đó rất "sai" ở nơi này. Sự sạch sẽ đến vô trùng, những thói quen sinh hoạt bất thường, và cái lạnh lẽo toát ra từ ngôi nhà ngay cả giữa ban trưa.
Lena đến để tìm vàng, nhưng thứ chờ đợi cô sau cánh cửa không khóa kia lại là những bí mật kinh hoàng đã ngủ yên trong bóng tối. Khi màn đêm buông xuống, kẻ đi săn bỗng chốc nhận ra mình đang bước vào hang ổ của một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết.
Liệu Lena có thể thoát ra với số tiền để chuộc lại mạng sống, hay cô sẽ trở thành một phần vĩnh viễn của màn đêm nơi đây?
12 Bình luận
Lựa chọn sử dụng mặt tối của đô thị để làm chất liệu nền, ít nhất tác giả cũng dàn dựng được khá đầy đủ chi tiết - chứ chưa đến mức tốt. Lý do vì sao thì ở đây việc muốn ôm đồm quá nhiều thứ đối với thiết lập nền mà khiến những yếu tố trọng tâm bị loãng, bão hòa với nhau nhưng không có cái gì thực sự tốt nổi bật lên. Dù ý nghĩa của "màn đêm" có thể hiện sâu xa hơn mặt chữ đi nữa cũng không thể là điểm gồng gánh. Điển hình là yếu tố kinh dị bị buộc phải chia sẻ không gian với những thứ như tội phạm, tâm lý, hành động... Hiển nhiên, không thể là yếu tố có thể đánh giá cao với trọng tâm đánh giá của sự kiện là kinh dị, khi có nhiều thứ mang lại cảm giác bất an nhưng lại không chạm được đến mức gây kinh hãi cần thiết. Nhất là với nhịp truyện đã rất chậm ở phần đầu bởi những đoạn lồng ghép sinh hoạt đời thường có hơi thừa thãi, cao trào kinh dị không chỉ bị muộn mà còn thiếu tập trung. Tất nhiên người đọc có thể kiên nhẫn để đọc hết và cảm nhận, nhưng cũng chẳng ai có thể cấm họ bỏ dở cả, và ở đây thì bạn chưa thành công trong việc gây hứng thú để độc giả quyết định đọc tiếp từ giai đoạn đầu. Tương tự đối với dàn nhân vật, mặc dù được xây dựng kỹ, chi tiết nhưng một lần nữa vẫn là cái lỗi lầm ấy. Trong một truyện ngắn thì thể hiện thừa thãi tới mức chỉ làm loãng trọng tâm khi người đọc cần gắn bó, đồng cảm với nhân vật thì lại không có một điểm neo đáng nhớ mạnh.
Phải chi thêm 2 từ nữa là bạn chạm trần giới hạn event luôn